Bất Tử Hồn: Kẻ Đứng Ngoài Vòng Sinh Tử
Chương 76: Thần Vô Cực khiếp vía

Cập nhật lúc: 2026-06-19 19:33:42 | Lượt xem: 9

Bầu trời phía trên sườn núi phía Tây Nam của Tản Viên Thần Sơn lúc này đang diễn ra một cảnh tượng kỳ dị đến mức phi logic.

Ở tít đằng xa phía biên cảnh phương Bắc, những đám mây bão tuyết màu tím đen khổng lồ vẫn đang gầm rú, cuộn xoáy như muốn nuốt chửng cả đất trời, phản ánh chân thực tâm trạng hoảng loạn, sợ hãi tột độ của Thủy Tổ Thiên Ma Thần Vô Cực. Thế nhưng, ngay tại ranh giới sườn núi phía Tây Nam này, một bức tường ánh sáng hoàng kim vô hình, mỏng manh như cánh ve sầu lại sừng sững mọc lên từ lòng đất, chặn đứng hoàn toàn mọi luồng ma khí tà ác. Bầu trời nơi đây trong xanh một cách quái dị, nắng vàng rực rỡ trải dài trên những thảm cỏ xanh mướt, tĩnh lặng đến mức khiến người ta phải nổi da gà.

Giữa khoảng không gian yên bình đến nghẹt thở ấy, một vết nứt không gian nhỏ hẹp, chỉ bằng một ngón tay, đột ngột xuất hiện rồi khép lại trong tích tắc. Từ vết nứt đó, một mảnh tre nhỏ xíu, xám xịt và sứt mẻ — rõ ràng là bị gãy ra từ chiếc quạt nan rách của lão nông Diệp Phi — lơ lửng rơi xuống.

Mảnh tre ấy không hề rơi nhanh. Nó cứ thế trôi bồng bềnh trong không trung, xoay tròn vài vòng một cách chậm rãi. Thế nhưng, ngay khi mảnh tre xuất hiện, toàn bộ không gian xung quanh sườn núi phía Tây Nam lập tức đóng băng. Một luồng đạo vận Thái Sơ cổ xưa, mang theo hơi thở khai thiên lập địa, từ mảnh tre nhỏ xíu kia lan tỏa ra khắp bốn phương tám hướng. Luồng đạo vận này nhẹ nhàng lướt qua vạn vật, nhưng đi đến đâu, vạn pháp đều phải cúi đầu, ma niệm của hàng vạn quân Thiên Ma đang ngùn ngụt sát khí bỗng chốc bị dập tắt một cách không thương tiếc, giống như một chậu nước lạnh dội thẳng vào đống tro tàn.

Thần Vô Cực đứng trên ngai xương khổng lồ, tròng mắt đỏ ngầu gớm ghiếc co rụt lại chỉ bằng hạt vừng. Hắn nhìn chằm chằm vào mảnh tre rách đang trôi lơ lửng kia, cảm giác như bản thân đang đối mặt với một thực thể vĩ đại nhất của đa vũ trụ, một tồn tại có thể bóp nát linh hồn hắn chỉ bằng một ý niệm.

“Cái… cái này là…”

Giọng nói của Thần Vô Cực run rẩy kịch liệt, răng môi va vào nhau lập cập phát ra những tiếng *cộp cộp* khô khốc. Cánh tay ma duy nhất còn sót lại của hắn vô thức đưa lên, bấu chặt lấy ngai xương để giữ cho bản thân không bị ngã quỵ xuống đất. Vết sẹo rỉ ma huyết trên trán hắn — dấu vết của luồng lực lượng tro bếp từ Diệp Phi để lại trước đó — đột nhiên nhói đau dữ dội, như thể đang cảnh báo hắn về một tai họa diệt vong đang cận kề.

Hắn là ai?

Câu hỏi này giống như một tiếng sét đánh thẳng vào thần thức của Thần Vô Cực, lặp đi lặp lại vạn lần, khiến nguyên thần của vị Thủy Tổ Thiên Ma từng sống qua ba kỷ nguyên muốn nổ tung.

Trong suốt hàng triệu năm thống trị Vực Ngoại, Thần Vô Cực đã từng nuốt chửng không biết bao nhiêu thế giới, từng đối đầu với vô số Tiên Đế, Chí Tôn của các đại tinh hệ. Hắn tự phụ bản thân đã thấu hiểu hết mọi quy luật của thiên đạo, xem chúng sinh như quân cờ trên bàn cờ của mình. Thế nhưng, tất cả những hiểu biết, những kinh nghiệm vạn cổ của hắn, khi đặt trước mặt tồn tại ẩn cư trên đỉnh Tản Viên kia, bỗng chốc trở nên nực cười và vô nghĩa như trò đùa của một đứa trẻ lên ba.

Một người nông phu mặc vải thô, ống quần xắn cao bám đầy bùn đất, ngày ngày chỉ lo lắng về việc thời tiết thất thường làm hỏng vườn rau.

Một kẻ thích lẩm bẩm cằn nhằn về chuyện cơm nước, chê bai đồ đệ nấu canh thiếu muối, lo lắng dưa hấu bị ngập nước.

Nhưng chính “kẻ phàm nhân” vô tri ấy, chỉ cần dùng một chiếc dép rơm rách nát dưới chân là có thể trực tiếp tịnh hóa Tam Nhãn Ma Cổ thành hư vô. Chỉ cần rải một vốc tro bếp tầm thường là có thể đánh sập thân thể ma ba ngàn trượng của Thủy Tổ, siết chặt phong ấn kỷ nguyên thêm mười vạn năm. Và giờ đây, chỉ vì cảm thấy nóng nực và phiền phức vì mấy con ruồi vo ve quanh mâm cơm thịt kho tàu, hắn chỉ tiện tay phẩy chiếc quạt nan rách vài cái…

Một cái phẩy quạt vô tình, không chút sát khí, không chút dao động linh lực. Nhưng nó lại vượt qua vạn dặm không gian, biến thành một cơn bão tố Hỗn Độn quét sạch một phần ba quân đội Thiên Ma tinh nhuệ, xóa sổ hai vị Ma tướng Thần Thông Cảnh đỉnh phong khỏi dòng lịch sử như thể họ chưa từng tồn tại!

“Ảo thật đấy… Cái này hoàn toàn là gian lận! Làm sao trên đời lại có loại sức mạnh vô lý đến mức này chứ?”

Thần Vô Cực gầm thét trong lòng, gương mặt tuấn mỹ nhưng tà dị của hắn giờ đây đã vặn vẹo đến mức biến dạng. Hắn cảm thấy mình giống như một con kiến đang cố gắng dùng hết sức lực để xây dựng một đế chế cát vững chắc, nhưng rồi một người khổng lồ đi ngang qua, chỉ vô tình thở dài một cái đã khiến cả đế chế ấy tan thành mây khói. Người khổng lồ đó thậm chí còn chẳng buồn nhìn xuống xem mình vừa dẫm phải cái gì!

“Thủy Tổ… Thủy Tổ đại nhân…”

Một tiếng gọi run rẩy, khóc lóc thảm thiết vang lên cắt đứt dòng suy nghĩ hoảng loạn của Thần Vô Cực.

Hắn cúi đầu nhìn xuống, thấy Ma tướng Xích Cốt — vị đại tướng hung hãn, tàn bạo dưới trướng mình, kẻ từng vung cự phủ xương đùi hung thú chém nứt đá ngàn năm, giờ đây đang quỳ rạp dưới đất, toàn thân run bần bật như cầy sấy. Chiếc cự phủ viễn cổ vốn là niềm tự hào của hắn lúc này đang nằm lăn lóc trên mặt đất, xám xịt và mất sạch ma quang.

“Chúng ta… chúng ta phải làm sao đây? Đồng liêu… bọn họ đều bay màu cả rồi! Ngay cả một sợi tóc ma, một giọt ma huyết cũng không để lại! Thủy Tổ, người vác cuốc kia… hắn không phải là người! Hắn là quỷ! Không, hắn còn đáng sợ hơn cả quỷ vạn lần!” Xích Cốt lắp bắp, nước mắt nước mũi chảy ròng ròng, hoàn toàn mất sạch tôn nghiêm của một Ma tướng Thần Thông Cảnh.

Chứng kiến cảnh tượng này, Thần Vô Cực chỉ cảm thấy một luồng khí lạnh từ lòng bàn chân xông thẳng lên đỉnh đầu. Hắn muốn mắng Xích Cốt là kẻ hèn nhát, muốn lấy lại uy nghiêm của một vị Thủy Tổ vĩ đại. Thế nhưng, khi ánh mắt hắn vô tình lướt qua mảnh tre rách vẫn đang lơ lửng trong không trung kia, mọi lời nói đều nghẹn ứ nơi cổ họng.

Hắn biết, Xích Cốt nói đúng.

Kẻ ẩn cư trên đỉnh Tản Viên kia, thực sự là một thực thể vượt ngoài tầm hiểu biết. Cái phẩy tay vừa rồi của hắn rõ ràng là một lời cảnh cáo. Một lời cảnh cáo nhẹ nhàng nhưng mang tính răn đe tuyệt đối: *Nếu các ngươi dám tiến thêm một bước, dẫm nát thêm một quả dưa hấu của ta, thì toàn bộ Vực Ngoại Thiên Ma sẽ biến mất khỏi dòng thời gian giống như ba vạn binh sĩ kia.*

“Quay xe! Lập tức quay xe cho bổn tổ!”

Thần Vô Cực không chút do dự, gầm lên một tiếng đầy kinh hoàng. Tiếng gầm của hắn không còn vẻ uy nghiêm, bá đạo thường ngày nữa, mà tràn ngập sự hoảng loạn và vội vã đến mức tức cười.

“Rút quân! Truyền lệnh của bổn tổ, toàn bộ quân Thiên Ma lập tức rút lui! Không phải mười vạn dặm, mà là rút lui hoàn toàn khỏi Âu Lạc Thần Châu! Đóng chặt cửa ma giới, phong ấn vĩnh viễn lối đi Vực Ngoại! Kẻ nào dám bén mảng đến gần biên giới phía Nam, bổn tổ sẽ tự tay lột da, bóp nát nguyên thần của kẻ đó!”

Nghe thấy mệnh lệnh của Thủy Tổ, Ma tướng Xích Cốt giống như được đại xá, vội vàng dập đầu lia lịa: “Vâng! Vâng! Thuộc hạ tuân lệnh! Thuộc hạ sẽ đi truyền lệnh ngay lập tức!”

Nói xong, Xích Cốt ngay cả chiếc cự phủ bảo vật của mình cũng không thèm nhặt, vắt chân lên cổ mà chạy, tốc độ nhanh đến mức để lại một dệt tàn ảnh dài phía sau, chỉ hận không thể mọc thêm vài đôi cánh để thoát khỏi sườn núi đáng sợ này càng nhanh càng tốt.

Thần Vô Cực đứng trên ngai xương, nhìn mảnh tre rách cuối cùng cũng tiêu tán vào hư không, lúc này mới dám thở phào một cái thật dài. Hắn cảm thấy cánh tay ma còn lại của mình đã hoàn toàn tê dại, mồ hôi lạnh ướt đẫm cả bộ huyết giáp nặng nề.

“Hỗn Độn Tiên Tôn… Thái Sơ Chi Chủ… Ngài thắng rồi. Từ nay về sau, bổn tổ thề sẽ không bao giờ bước nửa bước vào phương Nam nữa. Ru ruộng dưa hấu của ngài… bổn tổ sẽ coi nó như thánh địa tối cao, tuyệt đối không cho phép bất kỳ kẻ nào mạo phạm!”

Thần Vô Cực lẩm bẩm, trong lòng tràn ngập sự cam chịu và sợ hãi. Hắn vung tay lên, kích hoạt ma lực còn sót lại, cuốn lấy ngai xương khổng lồ và tàn quân của mình, điên cuồng tháo chạy về phía cực Bắc hoang vu, biến mất vào trong những đám mây bão tuyết tím đen đang dần thối lui.

***

Trong khi Thủy Tổ Thiên Ma đang trải qua cuộc đào thoát nhục nhã và kinh hoàng nhất trong lịch sử vạn cổ của mình, thì ở một nơi khác, cách sườn núi phía Tây Nam hàng vạn dặm.

Tại thung lũng hoang vu phía Bắc núi Tản Viên, nơi vừa diễn ra trận chiến thu phục Thiết Mã Thần Kiếm của Lăng Tiêu.

Bầu không khí nơi đây lúc này đã hoàn toàn thay đổi. Ma vực chết chóc, ngập tràn ma khí tím đen lúc trước giờ đây đã biến thành một thánh địa tu tiên đầy hoa dại rực rỡ, hương thơm thanh khiết lan tỏa khắp không gian. Những thảm cỏ xanh mướt trải dài dưới chân, những dòng suối nhỏ trong vắt róc rách chảy qua các khe đá, phản chiếu ánh sáng hoàng kim dịu nhẹ từ bầu trời trong xanh.

Mộc Vân Thư, Tô Thanh Dao, Càn Khôn Tử, Hắc Bạo và Thẩm Vạn Kim đang đứng vây quanh Lăng Tiêu. Ai nấy đều trợn tròn mắt, há hốc mồm nhìn cảnh tượng tiên cảnh xung quanh, trong lòng dâng trào một sự chấn động và sùng bái đến mức không thể dùng lời nào tả xiết.

“Cái… cái này… ảo thật đấy…”

Thẩm Vạn Kim múp míp đưa tay lên dụi dụi mắt liên tục, nụ cười híp mắt khôn ngoan thường ngày của gã giờ đây đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là sự ngơ ngác tột độ. Gã nhìn xuống đôi bàn tay mình, cảm nhận được ma độc phương Bắc từng tàn phá kinh mạch của mình đã hoàn toàn bốc hơi, thay vào đó là một luồng linh khí dồi dào, ấm áp đang cuồn cuộn chảy trôi.

“Chỉ là một cái phẩy quạt… Sư phụ chỉ cần ở trên núi phẩy chiếc quạt nan rách một cái, liền trực tiếp tịnh hóa vạn dặm ma vực phương Bắc, tiêu diệt Huyết Quỷ Vương, cứu mạng tất cả chúng ta sao?”

Tô Thanh Dao rơm rớm nước mắt, đôi vai gầy khẽ run lên vì cảm động. Nàng ôm chiếc bình tre chứa canh khoai tây hầm xương heo vào lòng, cảm giác như tình yêu thương và sự bảo vệ âm thầm của sư phụ dành cho các đồ đệ là vô bờ bến.

“Sư phụ… Người lúc nào cũng vậy. Ngoài miệng thì cằn nhằn, mắng mỏ chúng ta là báo thủ, dọa phạt chúng ta ăn cơm nguội với muối hạt. Thế nhưng, ngay khi cảm nhận được chúng ta gặp nguy hiểm, Người liền không tiếc tiêu hao Thái Sơ Bản Nguyên lực, vô tình phẩy quạt để dẹp đường cho chúng ta…”

Mộc Vân Thư đứng bên cạnh, tay cầm cuốn sách rách lúc này đã hiện lên những hoa văn Thái Sơ Bản Nguyên rực rỡ, khẽ thở dài một tiếng đầy kính phục: “Đúng vậy. Sư phụ vĩ đại của chúng ta, Người luôn dùng những hành động bình thường nhất để che mắt thiên đạo, nhưng thực chất bên trong là những bước đi kinh thiên động địa, tính toán tỉ mỉ đến từng chi tiết nhỏ nhất.”

Hắn chỉ tay về phía sườn núi phía Tây Nam xa xôi, nơi vừa nãy còn có dao động khủng khiếp của quân đội Thiên Ma, giờ đây đã hoàn toàn yên bình.

“Các vị có cảm nhận được không? Ngay lúc nãy, khi sư phụ phẩy quạt dọn dẹp Huyết Quỷ Vương ở phía Bắc này, Người cũng đồng thời tiện tay ‘phát quang bụi rậm’ ở phía Tây Nam. Luồng sức mạnh từ chiếc quạt nan rách của Người đã trực tiếp xóa sổ một phần ba quân đội của Thần Vô Cực khi chúng định mưu đồ dẫm nát ruộng dưa hấu của Người!”

“Cái gì?!”

Càn Khôn Tử râu tóc bạc phơ nghe vậy liền giật nảy mình, chiếc chổi tre cũ kỹ trong tay suýt chút nữa rơi xuống đất. Lão già này vốn là kẻ có xu hướng “tự bổ não” mạnh nhất, nghe Mộc Vân Thư phân tích xong liền lập tức quỳ sụp xuống đất, hướng về phía Nam bái lạy liên tục, gương mặt già nua tràn đầy vẻ thành kính và sùng bái tối cao.

“Tiên Tôn vĩ đại! Ông chủ vĩ đại của vạn giới! Thần thông của Người thực sự là vô lượng, vô biên! Chỉ một cái phẩy quạt tiện tay mà có thể đồng thời giải quyết hai đại kiếp nạn ở hai đầu Nam Bắc của Âu Lạc Thần Châu! Lão già này thực sự là có mắt như mù, trước đây còn dám tự phụ mình là đệ nhất nhân thế gian, nay được làm kẻ quét sân cho Người thực sự là vinh hạnh vạn kiếp của tông môn chúng ta!”

Hắc Bạo đứng bên cạnh, toàn thân cơ bắp cuồn cuộn rực sáng ánh đồng đúc, cũng không nhịn được mà dập đầu mạnh xuống đất: “Ông chủ vĩ đại! Nắm đấm của Hắc Bạo này từ nay về sau chỉ hướng về phía kẻ nào dám làm phiền giấc ngủ trưa của Người! Lũ ma tu phương Bắc kia dám dẫm nát dưa hấu của Người, đáng chết vạn lần! May mà có thiên uy của Người trừng phạt, nếu không Hắc Bạo này dù có liều mạng cũng phải đập nát đầu lũ chúng nó!”

Lăng Tiêu đứng ở trung tâm thung lũng, tay cầm Thiết Mã Thần Kiếm lúc này đã hoàn toàn ngoan ngoãn thu liễm kiếm quang, biến thành một thanh kiếm sắt đen giản dị, mộc mạc. Ánh mắt hắn sắc lạnh như kiếm phong, nhìn về hướng Tản Viên Thần Sơn với một sự sùng bái cuồng nhiệt đến cực điểm.

“Sư phụ… Đồ nhi đã hiểu. Chân lý kiếm đạo thực sự không phải là những chiêu thức hoa mỹ, những thần thông hủy thiên diệt địa. Mà là ‘Phản Phác Quy Chân’, là sự giản dị, bình thường nhất. Nhát rìu chẻ củi của Người, cái phẩy quạt nan của Người… tất cả đều là kiếm ý tối thượng vượt ngoài mọi quy luật. Đồ nhi sẽ mang thanh Thiết Mã Thần Kiếm này về dâng lên Người, dùng nó để làm dụng cụ cuốc đất trồng lúa, quyết không phụ lòng dạy dỗ của Người!”

Thẩm Vạn Kim nhìn đám đồ đệ và tạp dịch của Diệp Phi đang thi nhau quỳ lạy, dập đầu sùng bái, trong lòng gã dâng trào một quyết tâm mãnh liệt. Gã đứng bật dậy, đôi bàn tay múp míp đeo đầy nhẫn trữ vật nắm chặt lại, nụ cười híp mắt khôn ngoan quay trở lại trên gương mặt mập mạp.

“Các vị đồng môn, các vị tiền bối! Tiên Tôn vĩ đại đã dùng thần lực vô thượng cứu mạng vương triều Âu Lạc, cứu mạng Vạn Bảo Lâu của ta. Thẩm Vạn Kim ta thề, từ nay về sau sẽ dốc toàn bộ tài lực, nhân lực của Vạn Bảo Lâu để hỗ trợ cuộc viễn chinh tiêu diệt tận gốc tàn dư Ma tộc phương Bắc! Chúng ta không thể để những chuyện vặt vãnh này làm phiền đến cuộc sống bình yên, trồng rau nuôi cá của Tiên Tôn được!”

“Đúng vậy! Bảo vệ cuộc sống bình yên của sư phụ chính là đại đạo của chúng ta!” Mộc Vân Thư gật đầu mạnh mẽ, ánh mắt ôn hòa bỗng chốc trở nên lạnh lùng và sắc bén vô cùng.

“Chúng ta lập tức hạ sơn, liên thủ với quân đội của Hùng Vương và Vũ Ninh bộ tộc, quét sạch toàn bộ tàn dư Thiên Ma phương Bắc! Để khi sư phụ tỉnh dậy vào ngày mai, Người sẽ thấy một Âu Lạc Thần Châu hoàn toàn thanh bình, sạch sẽ!” Tô Thanh Dao lên tiếng, chín cái đuôi hư ảnh mang uy áp Yêu Đế sau lưng nàng rực sáng ánh hoàng kim kiêu hãnh.

Cả nhóm người nhanh chóng thu xếp đồ đạc, mang theo Thiết Mã Thần Kiếm và chiếc bình tre chứa canh khoai tây, hóa thành những luồng độn quang mạnh mẽ hướng về phía Bắc mà bay đi. Một cuộc viễn chinh đầy “vô tình” và “hiểu lầm” vĩ đại nhất lịch sử Âu Lạc Thần Châu chính thức bắt đầu, tất cả chỉ vì muốn bảo vệ ruộng dưa hấu và vườn rau cải ngọt của một lão nông đang ngủ trưa trên núi…

***

Trong khi đó, tại gian bếp đất nện ấm cúng trên đỉnh Tản Viên Thần Sơn.

Nồi thịt kho tàu đã được Diệp Phi ăn sạch sẽ, chỉ còn lại chút nước sốt béo ngậy, đậm đà bám dưới đáy nồi gang rỉ sét. Lão nông Diệp Phi thỏa mãn vỗ vỗ cái bụng hơi nhô lên của mình, vứt chiếc quạt nan rách sang một bên, rồi lững thững đi về phía chiếc chõng tre đặt dưới bóng râm của cây cọ cổ thụ ngoài sân.

Hắn nằm xuống chõng tre, gối đầu lên hai cánh tay phong sương, nhắm mắt lại chuẩn bị tận hưởng giấc ngủ trưa yên bình thường ngày.

Gió núi thổi nhẹ, mang theo hương thơm dịu mát của hoa cỏ và đất ẩm. Tiếng xào xạc của lá cọ, tiếng ríu rít của bầy chim lạc trên bầu trời tạo nên một bản nhạc thiên nhiên êm dịu. Diệp Phi khẽ mỉm cười, cảm thấy hôm nay thời tiết thật là đẹp, không còn những đám mây đen đáng ghét, cũng chẳng còn mấy con ruồi muỗi vo ve làm phiền hắn nữa.

“Chậc, đúng là sau cơn mưa trời lại sáng. Mấy đứa nhỏ chắc đi chợ mua quạt mới cho mình rồi nên sân vườn mới yên tĩnh thế này. Thôi, ngủ một giấc thật ngon, chiều dậy còn phải ra ruộng lúa nếp hạt cau xem mấy mầm lúa mới nhú thế nào…”

Lão nông Diệp Phi lẩm bẩm một mình rồi nhanh chóng chìm vào giấc ngủ sâu, hơi thở đều đặn, bình thản.

Ngay bên cạnh chõng tre, con chó đen Đại Hắc đang nằm rạp dưới đất, hai chân trước gối lên nhau, đôi mắt to tròn đen láy khẽ liếc nhìn về phía biên cảnh phương Bắc với một sự khinh bỉ tột cùng. Nó khẽ hừ một tiếng bằng mũi, như muốn nói: *Lũ rác rưởi Thiên Ma kia, chạy nhanh đấy. Nếu còn dám bén mảng đến gần ruộng dưa của chủ nhân, bổn tôn sẽ trực tiếp nhai đầu cả tộc các ngươi làm xương gặm.*

Dưới chân bàn ăn gỗ nghiến trong bếp đất nện, mảnh vỡ tàn hồn của Thủy Tổ Thiên Ma — lúc này đang gồng mình đóng vai một cục đá kê chân bàn chông chênh — cũng khẽ run rẩy một cái đầy sợ hãi. Nó cảm nhận được luồng khí tức ấm áp, bình thản từ Diệp Phi đang lan tỏa khắp nông trang, nhưng đối với nó, luồng khí tức ấy lại là một sự áp chế khủng khiếp nhất, khiến nó không dám phát ra bất kỳ một chút ma khí nào, chỉ biết ngoan ngoãn nằm im chịu đựng số phận làm đá kê chân bàn vạn kiếp của mình…

Một buổi chiều hoàng hôn rực rỡ dần buông xuống trên đỉnh Tản Viên Thần Sơn, nhuộm đỏ cả một vùng trời đất Âu Lạc. Nông trang nhỏ đơn sơ vẫn đứng vững giữa đất trời, xanh mướt và an yên, giống như một ốc đảo hòa bình đứng ngoài mọi vòng xoáy sinh tử của thế gian…

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8