Bất Tử Hồn: Kẻ Đứng Ngoài Vòng Sinh Tử
Chương 67: Vạn Bảo Lâu nguy cấp
Trong cơn mê man sâu hoắm của thần hồn, khi ma độc phương Bắc đang điên cuồng gặm nhấm kinh mạch như hàng vạn con kiến độc, Thẩm Vạn Kim thấy mình rơi vào một khoảng không gian vô định. Bão tuyết tím đen của phương Bắc gào rú bên tai, nhưng kỳ lạ thay, tâm trí gã lại trôi dạt về một ký ức của mười lăm năm trước.
Năm đó, gã chưa phải là Lâu chủ Vạn Bảo Lâu hô mưa gọi gió, nắm giữ huyết mạch kinh tế của cả Âu Lạc Thần Châu. Năm đó, gã chỉ là một tiểu thương mập mạp, nghèo kiết xác, bị đối thủ truy sát đến mức kiệt quệ, nằm thoi thóp bên bờ sông Hồng Hà đỏ ngầu phù sa. Giữa cái nắng đổ lửa của mùa hè, khi gã tưởng như mình đã cầm chắc tấm vé đi gặp Diêm Vương, thì một bóng người vác cuốc, ống quần xắn cao bám đầy bùn đất bước tới. Người đó có khuôn mặt phong sương của một nông phu trung niên, đôi mắt lờ đờ, buồn ngủ như người thiếu ngủ kinh niên. Nhưng khi người đó nhìn gã, Thẩm Vạn Kim thề rằng gã đã thấy cả một dải ngân hà sụp đổ rồi lại tái sinh trong đồng tử ấy. Người đó không nói một lời, chỉ tùy tay vứt cho gã nửa củ khoai lang luộc ấm áp còn sót lại trong giỏ tre.
Nửa củ khoai lang ấy không chỉ cứu mạng Thẩm Vạn Kim, mà luồng hơi ấm kỳ lạ từ nó còn đập tan toàn bộ nút thắt kinh mạch của gã, giúp gã một bước bước vào con đường tu tiên. Ký ức ấy chính là gốc rễ, là ngọn hải đăng dẫn đường cho gã suốt mười lăm năm qua. Mỗi lần gã thu thập được kỳ trân dị bảo trong thiên hạ, việc đầu tiên nghĩ đến luôn là mang đến dâng lên cho vị “ân nhân” ẩn thế trên đỉnh Tản Viên Thần Sơn này, dù dưới danh nghĩa là “đổi lương thực” đầy sòng phẳng.
“Hộc!”
Thẩm Vạn Kim đột ngột bật dậy, miệng thở dốc, mồ hôi lạnh vã ra như tắm. Gã đưa tay lên ngực, phát hiện cảm giác đau đớn dữ dội do ma độc tàn phá đã biến mất không còn một vết tích. Thay vào đó là một luồng khí tức ấm áp, thuần khiết đến cực điểm đang nhẹ nhàng vuốt ve, vá lại những vết rách nát trong đan điền của gã.
“Tỉnh rồi? Cái gã mập này mạng lớn thật đấy, trúng độc sâu như vậy mà vẫn chưa thăng thiên.”
Một giọng nói già nua nhưng đầy khí thế vang lên bên tai gã. Thẩm Vạn Kim ngơ ngác quay đầu lại, suýt chút nữa thì rớt cả cằm ra ngoài khi nhìn thấy cảnh tượng trước mắt.
Bên cạnh chiếc giường tre đơn sơ của gã, hai nhân vật đang ngồi xổm dưới đất, hì hục giã một thứ gì đó trong chiếc cối đá sứt mẻ. Một người là lão già râu tóc bạc phơ, mặc bộ đạo bào rách rưới nhưng khí thế quanh thân mơ hồ vặn vẹo cả không gian — không ai khác chính là Càn Khôn Tử, cựu Chưởng môn của Huyền Thiên Thánh Địa danh chấn thiên hạ! Người còn lại là một nam tử tráng kiện, da thịt ánh lên sắc hoàng kim nhàn nhạt, đầu mọc hai chiếc sừng rồng nhỏ — Lạc Tướng Hắc Bạo của Vũ Ninh bộ tộc, kẻ sở hữu huyết mạch Giao Long cực kỳ bá đạo!
Lúc này, hai vị đại năng mà bất kỳ ai bước ra ngoài cũng đủ khiến một phương chấn động, lại đang cãi nhau chí mạng chỉ vì… một củ gừng.
“Hắc Bạo tiểu tử, ngươi tránh ra! Đầu óc ngươi ngu si tứ chi phát triển thì biết cái gì mà giã dược? Tiên Tôn đã dặn phải dùng lá đắng và củ gừng giã nhuyễn. Lực tay của ngươi mạnh như trâu đất, giã một phát là nát bét cả dược tính Thái Sơ bên trong rồi!” Càn Khôn Tử trợn mắt, tay giữ chặt chiếc chày gỗ, truyền âm đầy giận dữ.
“Lão già râu bạc kia, ngươi mới là kẻ không biết gì!” Hắc Bạo cũng không vừa, gầm gừ đáp trả bằng thần niệm: “Huyết mạch Giao Long của ta có chứa Thủy thuộc tính bản nguyên, khi giã dược có thể dung hòa hoàn hảo dược lực của lá đắng, giúp Tiên dược dễ dàng thẩm thấu vào kinh mạch của gã mập này hơn. Ngươi dùng cái chổi tre rách của ngươi quét sân thì giỏi, chứ việc này để ta!”
Thẩm Vạn Kim nằm trên giường, đầu óc trống rỗng, cảm thấy thế giới này chắc chắn là chập mạch rồi. Hai vị đại lão Độ Kiếp Kỳ và Chúc Đồng Cảnh viên mãn đang tranh nhau giã gừng cho gã? Lại còn gọi đó là “dược tính Thái Sơ” và “Tiên dược”?
Chưa kịp để gã định thần, cánh cửa liếp tre của gian bếp đất nện bị đẩy ra. Diệp Phi vác chiếc cuốc rỉ sét trên vai bước vào, tay kia bưng một bát nước màu nâu đen, bốc khói nghi ngút. Nhìn thấy Thẩm Vạn Kim đã mở mắt, Diệp Phi thở phào một hơi, đặt bát nước lên chiếc bàn gỗ nghiến sứt sẹo bên cạnh giường, càu nhàu:
“Tỉnh rồi thì tốt. Làm ta cứ lo ngươi nghẻo ngay trước cổng rào thì xúi quẩy cả nông trang. Đây, uống bát nước gừng nóng này đi cho ra mồ hôi, giải hết cái thứ độc tố bẩn thỉu trong người ra. Đi đứng kiểu gì mà để người ta đánh cho ra nông nỗi này, đúng là gã mập vô tích sự.”
Thẩm Vạn Kim nhìn bát nước gừng bốc khói, trong lòng chấn động kịch liệt. Dưới mắt gã, bát nước gừng tầm thường này lại đang tỏa ra một luồng Huyền Hoàng Chi Khí đậm đặc đến mức hóa thành hình ảnh những con rồng nhỏ màu vàng kim đang bay lượn vòng quanh miệng bát. Mỗi một hơi khói bốc lên đều chứa đựng quy luật vận hành của Thủy Đạo Bản Nguyên, chỉ cần ngửi một hơi thôi, thần hồn đang mệt mỏi của gã đã lập tức được tịnh hóa, tu vi Thần Thông Cảnh vốn bị ma độc đánh rớt giờ đây đang rục rịch thăng tiến!
“Tiên… Tiên Tôn…” Thẩm Vạn Kim giọng run rẩy, hai tay bưng lấy bát nước gừng như bưng lấy chí bảo tối cao của vũ trụ, nước mắt nước mũi giàn giụa: “Ân đức của Tiên Tôn, vãn bối vạn kiếp khó báo đáp! Ngài không chỉ cứu mạng vãn bối, mà còn ban xuống loại Thủy Đạo Bản Nguyên Thần Dịch quý giá thế này…”
Diệp Phi lườm gã một cái, tức giận mắng:
“Nước gừng nóng chứ Thần Dịch cái khỉ mốc gì! Ngươi bị ngộ độc ma khí phương Bắc đến mức chập mạch đầu óc rồi hả? Uống nhanh đi rồi còn nói cho ta biết, cái hộp hạt giống cải ngọt của ta đâu? Ngươi hứa mang đến cho ta mẻ hạt giống thượng hạng để kịp gieo trước mùa đông cơ mà? Sao người không thấy hạt giống đâu, chỉ thấy vác cái xác toàn máu đến ăn vạ thế này?”
Thẩm Vạn Kim nghe đến đây, sắc mặt lập tức đại biến, nhớ đến thảm cảnh của Vạn Bảo Lâu, gã liền lăn lộn bò xuống giường, quỳ sụp dưới chân Diệp Phi, dập đầu rầm rầm xuống nền đất nện:
“Tiên Tôn tội chết! Vãn bối vô năng! Hộp gỗ mun chứa hạt giống cải ngọt… khụ, chứa Hỗn Độn Chi Chủng mà Tiên Tôn giao phó, đã bị Ma tộc phương Bắc cướp mất rồi!”
“Cái gì?!” Diệp Phi trợn tròn mắt, suýt chút nữa thì nhảy dựng lên. Hắn nghiến răng nghiến lợi, mặt mũi tối sầm lại: “Bị cướp rồi? Lũ cướp cạn phương Bắc kia dám cướp hạt giống cải ngọt của ta?!”
Trong lòng Diệp Phi lúc này đang gào thét điên cuồng. Cải ngọt! Đó là mẻ hạt giống cải ngọt chất lượng cao nhất mà hắn phải đặt trước cả tháng trời từ Vạn Bảo Lâu, định bụng mùa đông này sẽ làm một nồi lẩu bò nhúng dấm, ăn kèm với cải ngọt tự trồng thì còn gì bằng! Thế mà giờ đây, giấc mơ lẩu cải ngọt của hắn đã bị lũ báo thủ phương Bắc bóp nát ngay từ trong trứng nước! Không thể dung thứ! Tuyệt đối không thể dung thứ!
Nhìn thấy gương mặt đầy “sát khí” của Diệp Phi, ba vị đồ đệ đứng ngoài hiên nhà là Lăng Tiêu, Tô Thanh Dao và Mộc Vân Thư đồng loạt rùng mình một cái.
“Sư phụ nổi giận thật rồi…” Lăng Tiêu nắm chặt chuôi rìu rỉ sét, đôi mắt rực sáng lên một luồng kiếm ý kinh thiên động địa, chém rách cả hư không xung quanh thành những vết nứt nhỏ li ti: “Lũ Ma tộc phương Bắc kia đúng là chán sống. Chúng dám cướp đi Hỗn Độn Chi Chủng — hạt giống sinh mệnh mà sư phụ muốn dùng để thiết lập lại trật tự cho Âu Lạc Thần Châu! Sư phụ nói ‘cướp hạt giống cải ngọt’, thực chất là đang dùng mật ngữ để cảnh báo chúng ta về việc Ma tộc muốn tuyệt diệt sinh cơ của nhân giới!”
Mộc Vân Thư cũng ôm cuốn sách rách bước vào, khuôn mặt nho nhã hiện lên vẻ nghiêm trọng cực độ: “Đúng vậy. Sư phụ luôn đi trước thời đại mười bước. Ngài gieo hạt giống chính là đang bố trí ván cờ vạn kỷ. Ma tộc cướp hạt giống, chính là muốn phá vỡ Thái Sơ Vạn Cổ Đại Trận mà sư phụ đang âm thầm thiết lập. Đây không đơn thuần là một vụ cướp, đây là lời tuyên chiến của Thủy Tổ Thiên Ma Thần Vô Cực đối với nông trang của chúng ta!”
Tô Thanh Dao đứng bên cạnh, chín cái đuôi hư ảnh phía sau lưng đột ngột hiển lộ, tỏa ra luồng yêu khí hoàng kim rực rỡ mang theo uy áp của Yêu Đế khiến cả đỉnh Tản Viên Thần Sơn rung chuyển nhẹ. Nàng nhìn Thẩm Vạn Kim đang khóc lóc thảm thiết, rồi lại nhìn sư phụ đang tức giận đến mức mặt đỏ tía tai, trong lòng dâng lên một luồng quyết tâm mãnh liệt.
“Sư phụ đang dùng thân phận người phàm để ẩn dật, ngài không tiện trực tiếp ra tay tiêu diệt lũ kiến hôi phương Bắc kia để tránh làm xáo trộn thiên đạo và nhân quả. Việc đòi lại ‘Hỗn Độn Chi Chủng’ này… chính là thử thách mà sư phụ dành cho chúng ta! Là một đồ đệ, ta không thể để sư phụ phải bận lòng vì những chuyện vặt vãnh này!”
Tô Thanh Dao bước tới trước mặt Diệp Phi, bưng bát nước ấm dâng lên, cung kính cúi đầu:
“Sư phụ bớt giận, uống ngụm nước ấm cho xuôi lòng ạ. Việc hạt giống bị cướp… xin sư phụ cứ giao cho đồ nhi. Đồ nhi nguyện hạ sơn một chuyến, đòi lại hạt giống cải… khụ, đòi lại bảo vật cho sư phụ, đồng thời quét sạch lũ cướp cạn phương Bắc kia!”
Diệp Phi nhìn Tô Thanh Dao, thấy nàng tình nguyện đi đòi lại hạt giống cải ngọt thì trong lòng không khỏi cảm động. Hắn nhận lấy bát nước ấm, uống một ngụm lớn, rồi vỗ vỗ vai nàng, dặn dò đầy ân cần:
“Ừm, Dao nhi thật là ngoan, biết nghĩ cho sư phụ. Ngươi đi chuyến này thì nhớ cẩn thận đấy. Lũ cướp phương Bắc kia hung hãn lắm, đao thương không có mắt đâu. Nếu đòi được thì đòi, không đòi được thì thôi, an toàn của ngươi vẫn là trên hết. Cùng lắm thì ta lại nhờ gã mập này đi tìm mua mẻ hạt giống khác là được.”
Diệp Phi thực sự lo lắng cho an toàn của cô đồ đệ xinh đẹp này. Dù sao đối phương cũng là lũ cướp cạn hung tàn ở biên cảnh phương Bắc, đao kiếm không có mắt, ngộ nhỡ nàng có mệnh hệ gì thì hắn biết tìm đâu ra một người giúp việc nấu ăn dọn dẹp khéo léo như nàng? Hạt giống cải tuy quý, nhưng mạng người vẫn là quan trọng nhất.
Thế nhưng, những lời dặn dò đầy tính “nhân đạo” và “bảo toàn mạng sống” của Diệp Phi lọt vào tai Tô Thanh Dao lại biến thành một ý nghĩa hoàn toàn khác.
“Sư phụ bảo mình ‘nếu đòi được thì đòi, không đòi được thì thôi, an toàn là trên hết’…” Tô Thanh Dao thầm nghĩ, hốc mắt nàng đỏ lên vì cảm động: “Ngài đang dùng tình thương yêu vô bờ bến để bảo hộ đạo tâm của mình! Ngài muốn mình biết rằng, dù Hỗn Độn Chi Chủng có quý giá đến đâu, cũng không bằng một sợi tóc của mình dưới mắt ngài! Sư phụ… ngài đối với ta tốt quá! Ta thề, chuyến này dù có phải lật tung cả phương Bắc, có phải đối đầu với Thủy Tổ Thiên Ma, ta cũng phải mang hạt giống về cho ngài!”
Thẩm Vạn Kim nằm dưới đất, nghe thấy Diệp Phi nói “cùng lắm thì tìm mua mẻ khác” thì càng thêm run rẩy, vội vàng dập đầu báo cáo tiếp:
“Tiên Tôn bớt giận! Không chỉ có hạt giống bị cướp, mà hiện tại… tổng đàn của Vạn Bảo Lâu chúng con ở biên cảnh phía Bắc đang bị đại quân của Ma tướng dưới trướng Thần Vô Cực vây hãm! Trận pháp phòng ngự sắp vỡ, hàng vạn nhân mạng và vô số tài bảo tích lũy ngàn năm của Vạn Bảo Lâu sắp sửa rơi vào tay Ma tộc! Vãn bối liều chết trốn thoát về đây, chính là để cầu xin Tiên Tôn rủ lòng thương xót, cứu vớt Vạn Bảo Lâu khỏi họa diệt môn!”
Diệp Phi nghe đến đây thì giật thót mình, trong lòng thầm mắng: “Cái gì? Tổng đàn Vạn Bảo Lâu bị vây hãm? Thế thì đống tiền đặt cọc hạt giống của ta, rồi cả những mối làm ăn mua bán lương thực sau này của nông trang cũng bay màu sạch à? Cái gã mập này là nguồn cung cấp hạt giống duy nhất của ta đấy! Nếu Vạn Bảo Lâu sụp đổ, sau này ta biết mua phân bón, hạt giống ở đâu?”.
Càng nghĩ, Diệp Phi càng thấy không thể để Vạn Bảo Lâu sụp đổ. Hắn quay sang nhìn Tô Thanh Dao, rồi lại nhìn sang gian bếp, thấy nồi canh khoai tây hầm xương heo từ sáng nay vẫn còn thừa một ít, liền nảy ra một ý định. Hắn múc toàn bộ nước canh ấm áp vào một chiếc bình tre nhỏ, nút chặt lại, rồi đưa cho Tô Thanh Dao, dặn dò:
“Dao nhi, dọc đường đi chắc chắn sẽ mệt mỏi và đói khát. Mang theo bình nước canh này đi, khi nào mệt thì uống một ngụm cho ấm người, lấy lại sức lực mà đi đường. Nhớ kỹ lời ta, an toàn là trên hết!”
Tô Thanh Dao run rẩy nhận lấy bình tre từ tay Diệp Phi. Khi ngón tay nàng chạm vào vỏ bình, nàng cảm nhận được một luồng năng lượng nóng bỏng, cuồn cuộn như sóng thần đang rục rịch bên trong. Đó không phải là nước canh khoai tây hầm xương bình thường! Đó là “Thái Sơ Hỗn Độn Thần Dịch” được chưng cất từ những nguyên liệu tối cổ trong vườn của sư phụ! Chỉ cần một giọt thôi cũng đủ để một tu sĩ Khải Huyết Cảnh trực tiếp đột phá lên Thần Thông Cảnh, còn với nàng, bình thần dịch này chính là nguồn năng lượng vô tận giúp nàng duy trì trạng thái chiến đấu đỉnh phong của Yêu Đế!
“Đồ nhi tuân mệnh! Quyết không làm sư phụ thất vọng!” Tô Thanh Dao ôm chặt bình tre, dập đầu tạ ơn, rồi quay người bước ra khỏi nhà tranh, hóa thành một luồng ánh sáng hoàng kim rực rỡ, xé rách màn sương mù của Tản Viên Thần Sơn, lao thẳng về hướng Bắc với tốc độ kinh hoàng.
Lăng Tiêu và Mộc Vân Thư nhìn theo bóng dáng Tô Thanh Dao biến mất, trong lòng đầy hâm mộ và thèm muốn. Lăng Tiêu tiến lên một bước, chắp tay xin mệnh:
“Sư phụ, Dao nhi muội muội một mình đi phương Bắc, e rằng thế cô lực quẫn. Đệ tử nguyện vác rìu đi theo trợ chiến, chém sạch lũ ma đầu kia để dọn đường cho muội ấy!”
Mộc Vân Thư cũng vội vàng nói: “Đệ tử cũng nguyện đi theo, dùng đại trận Loa Thành để phong tỏa biên cảnh, không để một tên ma tu nào chạy thoát!”
Diệp Phi nghe vậy thì trợn mắt, tức giận gõ mạnh cán muôi gỗ vào đầu Lăng Tiêu và Mộc Vân Thư, mắng mỏ:
“Đi cái đầu các ngươi ấy! Đi hết rồi thì ai ở nhà chẻ củi? Ai tưới nước cho luống hành hoa ta mới xới hôm qua? Ruộng dưa hấu bị dập hôm trước còn chưa dọn dẹp xong kia kìa! Một mình Dao nhi đi đòi hạt giống là đủ rồi, các ngươi ở nhà lo mà làm việc cho ta! Đứa nào dám trốn đi, ta xích cổ lại cho ngủ cùng Đại Hắc ngoài cổng rào nghe chưa?!”
Lăng Tiêu và Mộc Vân Thư ôm đầu, nhưng trong mắt họ lại rực sáng lên sự thông suốt vô ngần.
“Sư phụ gõ đầu mình, chính là đang dùng lực lượng Thái Sơ để ổn định thần hồn, không để mình bị sát ý làm mờ mắt…” Lăng Tiêu thầm nghĩ, cúi đầu cung kính: “Ngài bảo mình ở lại chẻ củi, thực chất là muốn mình tiếp tục ma luyện ‘Thái Sơ Nghịch Mệnh Kiếm Ý’ ngay tại nông trang, dùng ý cảnh chẻ củi để trấn giữ long mạch của Âu Lạc Thần Châu từ xa! Sư phụ quả nhiên là tính toán sâu xa, không để lộ một sơ hở nào!”
Mộc Vân Thư cũng tự bổ não: “Sư phụ bắt mình tưới nước cho luống hành, thực chất là muốn mình tiếp tục duy trì vận hành của ‘Dòng Sông Thời Gian’ chảy qua nông trang, tạo thành một lá chắn thời không phòng ngự tuyệt đối cho đại hậu phương. Ngài không muốn chúng ta dốc toàn lực ra ngoài, tránh để kẻ địch thừa cơ đánh úp vào sào huyệt. Sự bố trí này… thực sự là hoàn mỹ đến mức đáng sợ!”
Hai người đồng loạt quỳ sụp xuống, thành tâm hô lớn:
“Đồ nhi đã hiểu! Xin tuân theo ý chỉ của sư phụ!”
Diệp Phi lắc đầu ngao ngán, lẩm bẩm một mình: “Lại thế nữa rồi. Cái đám đồ đệ này đúng là ngày càng chập mạch nặng. Thôi kệ, lo ruộng dưa hấu và luống hành trước đã.”
Hắn vác cuốc bước ra hiên nhà, nhìn về hướng Bắc đang bị bao phủ bởi những đám mây đen xám xịt của ma khí, lòng thầm nghĩ: “Hy vọng Dao nhi mang được hạt giống cải ngọt về sớm. Mùa đông này mà không có cải ngọt ăn lẩu thì chán chết đi được.”
***
Cùng lúc đó, tại biên cảnh phía Bắc của Âu Lạc Thần Châu, không khí đang ngưng đọng đến mức nghẹt thở.
Nơi đây là một thung lũng khổng lồ bị bao phủ bởi bão tuyết tím đen quanh năm. Giữa thung lũng, một tòa thành trì tráng lệ bằng đồng thau và đá thạch anh đang sừng sững ngự trị — đây chính là tổng đàn biên giới của Vạn Bảo Lâu, nơi tập trung ba phần mười tài sản và là trạm trung chuyển hàng hóa lớn nhất nối liền phương Bắc và phương Nam.
Thế nhưng lúc này, tòa thành trì kiên cố ấy đang bị bao vây bởi một biển ma khí đen kịt, cuồn cuộn như sóng triều. Hàng vạn chiến xa bằng xương trắng của Ma tộc phương Bắc đang dàn trận xung quanh, những tiếng gào rú tàn bạo của lũ ma thú vang lên liên hồi, chấn động cả đất trời.
Trên bầu trời vạn trượng, ma khí ngưng tụ thành một cái kén khổng lồ màu tím đen. Từ trong cái kén đó, một bóng người khổng lồ cao tới trăm trượng từ từ bước ra. Hắn mặc một bộ huyết giáp rách rưới, khuôn mặt cấu thành từ những luồng khói độc tím đen, giữa trán có một con mắt dọc đỏ ngầu đang tỏa ra luồng sát khí hủy thiên diệt địa — đây chính là Ma tướng Độc Huyết, một trong mười hai Ma tướng mạnh nhất dưới trướng Thủy Tổ Thiên Ma Thần Vô Cực, sở hữu tu vi Thần Thông Cảnh đỉnh phong!
“Lũ kiến hôi Vạn Bảo Lâu nghe đây!” Giọng nói của Ma tướng Độc Huyết vang lên như sấm rền, chấn động đến mức trận pháp phòng ngự bằng đồng thau của tòa thành rạn nứt ra những vệt dài: “Giao ra toàn bộ tài bảo, và đặc biệt là tung tích của kẻ ẩn thế trên đỉnh Tản Viên kia! Nếu không, bổn tướng sẽ dùng vạn ma huyết sát trận, luyện hóa toàn bộ tòa thành này thành một vũng máu loãng!”
Bên trong thành, hàng vạn hộ vệ và tu sĩ của Vạn Bảo Lâu đang run rẩy trong tuyệt vọng. Trận pháp phòng ngự của họ đã đạt đến giới hạn cực cùng, những viên linh thạch duy trì trận nhãn đang liên tục nổ tung dưới áp lực khủng khiếp của ma khí.
“Lâu chủ… Lâu chủ vẫn chưa trở về sao?” Một vị trưởng lão già nua của Vạn Bảo Lâu, mặt cắt không còn một giọt máu, run rẩy hỏi phó tướng bên cạnh.
“Báo cáo trưởng lão… Lâu chủ đã bóp nát độn phù chạy về hướng Tản Viên Thần Sơn để cầu viện Tiên Tôn rồi! Nhưng… nơi đó cách đây mười vạn dặm, làm sao có thể kịp thời cứu viện được chứ?” Phó tướng tuyệt vọng lắc đầu, nước mắt rơi lã chã.
“Xoảng!”
Một tiếng động lớn vang lên, trận pháp phòng ngự bằng đồng thau của tòa thành cuối cùng cũng không chịu nổi áp lực, trực tiếp vỡ vụn thành trăm mảnh sáng lấp lánh rồi biến mất giữa không trung.
“Ha ha ha! Lũ kiến hôi, chết đi!”
Ma tướng Độc Huyết cười lớn đầy tàn bạo, hắn giơ bàn tay khổng lồ cấu thành từ ma vụ tím đen lên, ngưng tụ thành một quả cầu lửa ma độc khổng lồ đường kính trăm trượng, nhắm thẳng vào tòa thành không còn phòng ngự mà giáng xuống!
Mọi người trong thành đồng loạt nhắm mắt lại, cam chịu số phận bị thiêu rụi thành tro bụi.
Thế nhưng, đúng vào khoảnh khắc sinh tử ấy, bão tuyết tím đen đang gào rú trên bầu trời bỗng nhiên ngưng bặt.
Một luồng ánh sáng hoàng kim rực rỡ, thanh khiết đến cực điểm đột ngột xé rách màn sương mù ma khí đen kịt, chiếu rọi xuống thung lũng. Luồng ánh sáng ấy đi tới đâu, ma khí tà ác bị tịnh hóa, tan biến đến đó như tuyết gặp mặt trời mùa hè.
Từ trong luồng ánh sáng hoàng kim ấy, một bóng hình thanh khiết, khuynh quốc khuynh thành từ từ bước ra. Nàng mặc một bộ trường bào màu hồng nhạt giản dị, mái tóc dài bay múa trong gió bão, khuôn mặt mị hoặc chúng sinh nhưng khí chất lại thanh cao như đóa sen tuyết trên đỉnh núi băng.
Chính là Tô Thanh Dao!
Thế nhưng, điều khiến toàn bộ đại quân Ma tộc và các tu sĩ trong thành phải trợn mắt ngoác mồm, hoài nghi nhân sinh sâu sắc chính là… những thứ nàng đang cầm trên tay.
Bên tay trái của nàng, chín cái đuôi hư ảnh rực sáng ánh hoàng kim đang quấn chặt lấy… một chiếc bình tre nhỏ tỏa ra mùi thơm ngào ngạt của nước canh khoai tây hầm xương heo. Còn bên tay phải của nàng, không phải là thần binh lợi khí danh chấn thiên hạ, mà lại là… một chiếc muôi gỗ sứt mẻ, dính đầy vết dầu mỡ đen sì từ gian bếp đất nện của Diệp Phi!
“Kẻ nào dám đến quấy rầy giấc ngủ của sư phụ ta, cướp đi hạt giống cải ngọt của ngài?!”
Giọng nói thanh thót nhưng lạnh lùng của Tô Thanh Dao vang lên, chấn động cả vạn dặm biên thùy. Nàng nhẹ nhàng nâng chiếc muôi gỗ sứt mẻ lên, nhắm thẳng vào Ma tướng Độc Huyết đang ngự trị trên bầu trời cao.
Một luồng uy áp Thái Sơ cổ xưa, khủng bố đến mức không thể lý giải nổi đột ngột từ chiếc muôi gỗ bùng phát ra, khóa chặt toàn bộ không gian xung quanh! Cả bầu trời ma khí vạn trượng bỗng nhiên đông cứng lại, như thể thời gian và không gian đã bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt! Vận mệnh của Vạn Bảo Lâu, của đại quân Ma tộc phương Bắc, và của cả biên cảnh Âu Lạc Thần Châu lúc này… đều đang nằm gọn trên vết sứt của chiếc muôi gỗ tầm thường kia!