Bất Tử Hồn: Kẻ Đứng Ngoài Vòng Sinh Tử
Chương 59: Mộc Vân Thư thăng tiến

Cập nhật lúc: 2026-06-19 18:43:03 | Lượt xem: 4

Làn sương đêm lạnh buốt từ những thung lũng sâu hoắm bắt đầu lười biếng bò lên, ôm trọn lấy những sườn dốc dựng đứng của Tản Viên Thần Sơn. Tiếng xào xạc của rừng cọ cổ thụ xòe tán rộng như những chiếc ô khổng lồ dưới làn gió núi xua đi cái nóng oi ả còn sót lại của buổi chiều tà. Hương vị của đất ẩm sau cơn mưa ban chiều quyện với mùi lá mục nồng nàn, mùi ngai ngái của cỏ dại và thoang thoảng đâu đó là mùi khói bếp củi dâu thanh nhẹ từ căn nhà tranh của Diệp Phi, tạo nên một bầu không khí tĩnh mịch nhưng tràn đầy hơi thở của sự sống hồng hoang.

Diệp Phi khẽ rùng mình một cái dưới lớp áo vải thô màu đen bạc màu. Hắn cúi đầu nhìn xuống đôi chân trần bám đầy bùn đất của mình, rồi lại ngước mắt nhìn lên bầu trời đêm đang dần bị những đám mây đen dày đặc che khuất. Những vì sao thưa thớt vừa mới nhú lên đã bị nuốt chửng bởi một màn đêm đen kịt như mực tàu.

Hắn thở dài, lẩm bẩm một mình với vẻ mặt tràn đầy sự lo lắng của một lão nông thực thụ:

– Cái thời tiết quái quỷ ở cái vùng núi này thật là biết cách trêu ngươi người ta mà. Chiều vừa mưa xong, tối lại oi bức thế này, gió thì thổi ngược từ thung lũng lên, kiểu này đêm nay đất trong vườn lại khô cong queo cho mà xem. Ngày mai gieo hạt lúa nếp hạt cau của ông bạn già tặng mà đất cứng như đá thì có mà mọc bằng niềm tin à?

Nghĩ đến hộp hạt giống lúa quý giá mà vị “ông bạn già” (thực chất là Hùng Vương tối cao của Phong Châu Thần Đô) vừa dâng tặng ban ngày, Diệp Phi lại thấy xót ruột. Hắn quay đầu nhìn vào trong gian bếp đất nện, nơi ánh đèn dầu tù mù đang hắt ra những vệt sáng vàng vọt, nhảy múa trên những vách đất loang lổ.

Trong bếp, đám đồ đệ và tạp dịch vẫn đang bận rộn dọn dẹp sau bữa cơm tối ngon lành. Lăng Tiêu đang cẩn thận lau chùi chiếc rìu rỉ sét bằng một mảnh vải rách với thái độ thành kính như đang lau chùi một thanh thần binh vô thượng. Tô Thanh Dao thì đang tỉ mỉ xếp lại những chiếc bát sứt mẻ vào rổ tre, mười ngón tay thon dài trắng muốt như ngọc hành động vô cùng nhẹ nhàng, uyển chuyển. Càn Khôn Tử và Hắc Bạo thì đang tranh nhau lau cái bàn ăn bằng gỗ nghiến, hai lão già tu vi kinh thiên động địa lúc này lại đỏ mặt tía tai truyền âm cãi cọ chỉ vì một vệt nước chưa lau sạch trên mặt bàn.

Chỉ có Mộc Vân Thư là vẫn ngồi lặng lẽ ở góc bếp, trên tay cầm một cuốn sách rách nát vàng ố, đôi mắt thâm quầng nhìn chăm chú vào những dòng chữ mờ nhạt, thỉnh thoảng lại khẽ nhíu mày suy ngẫm.

Diệp Phi bước tới bực cửa, vẫy vẫy chiếc quạt nan rách trong tay, lên tiếng gọi:

– Vân Thư! Đừng có cắm đầu vào mấy cuốn sách nát đó nữa. Ra đây, cầm cái gáo gỗ dừa này ra giếng múc nước tưới qua mấy luống đất trồng hành hoa ta mới xới chiều nay đi. Nhớ tưới cho đều tay, đừng có chỗ ướt sũng chỗ khô khốc đấy nhé. Đất mà không đủ ẩm thì ngày mai gieo hạt lúa mới xuống là hỏng ăn cả lũ đấy!

Mộc Vân Thư giật mình bừng tỉnh khỏi dòng suy nghĩ. Hắn vội vàng đứng dậy, cung kính gập cuốn sách lại, đi nhanh ra phía hiên nhà. Khi đón lấy chiếc gáo múc nước bằng gỗ dừa cũ kỹ, rạn nứt một góc từ tay Diệp Phi, bước chân của vị thư sinh nghèo bỗng khựng lại một nhịp.

Lòng bàn tay hắn khi tiếp xúc với cán gáo gỗ dừa thô ráp lập tức cảm nhận được một luồng khí tức lạnh buốt nhưng vô cùng tinh thuần chạy thẳng vào kinh mạch. Luồng khí tức ấy không hề mang theo chút sát ý nào, ngược lại, nó giống như dòng nước mát lành của một con suối nguồn khai thiên lập địa, nhẹ nhàng gột rửa đi mọi sự mệt mỏi, bụi bặm đang tích tụ trong thần hồn của hắn.

Mộc Vân Thư cúi đầu nhìn chiếc gáo dừa nứt nẻ trong tay, đồng tử khẽ co rụt lại. Dưới nhãn giới của một tu sĩ chuyên tu Trận Pháp và Thời Không Chi Thuật, chiếc gáo dừa tầm thường này lúc này đang tỏa ra những luồng đạo vận màu lam nhạt vô cùng huyền ảo. Những vết nứt rạn trên thân gáo không phải là do năm tháng tàn phá, mà đó rõ ràng là những đường vân trận pháp tự nhiên, khắc họa lại quy luật vận hành của Thủy Đạo Bản Nguyên!

Hắn thầm hít một hơi khí lạnh, sống lưng dâng lên một luồng khí ấm áp đầy phấn khích. Hắn ngước nhìn Sư phụ, người đang đứng gãi lưng dưới mái hiên tranh với vẻ mặt ngái ngủ, lờ đờ.

“Sư phụ đột nhiên bảo mình đi tưới nước cho vườn rau vào lúc đêm muộn thế này… Lại còn đích thân trao cho mình chiếc gáo dừa chứa đựng Thủy Đạo Bản Nguyên này…” – Mộc Vân Thư thầm nghĩ, lồng ngực phập phồng vì xúc động – “Ngày mai là ngày gieo trồng lúa mới, tức là gieo mầm cho vận mệnh tương lai của Âu Lạc Thần Châu. Sư phụ đang muốn mình dùng Thủy Đạo để khơi thông linh mạch, thiết lập một đại trận phòng ngự tuyệt đối cho nông trang trước khi thời khắc quyết định đến! Đây là Ngài đang khảo nghiệm và ban cho mình cơ duyên đại thành trận pháp!”

Nghĩ đến đây, Mộc Vân Thư không dám chậm trễ nửa giây. Hắn khom người hành lễ thật sâu, giọng nói run rẩy vì kính ngưỡng:

– Đệ tử tuân mệnh Sư phụ! Đệ tử nhất định sẽ tưới nước thật kỹ, không để phụ lòng mong mỏi của Người!

Diệp Phi ngáp dài một cái, xua xua tay:

– Được rồi, đi nhanh đi. Tưới xong thì vào đi ngủ sớm, ngày mai còn cả đống việc phải làm đấy. Đúng là cái đồ thư sinh lề mề.

Nói xong, Diệp Phi quay lưng bước vào trong nhà, lầm bầm tìm chỗ nằm ngủ trưa muộn hoặc đánh một giấc nồng cho đến sáng mai.

Mộc Vân Thư cầm chiếc gáo gỗ dừa, bước từng bước vững chãi ra phía giếng nước sau nhà.

Đại Hắc đang nằm gác mõm trước cổng rào nông trang, đôi tai nhọn hoắt khẽ động đậy. Nó liếc nhìn bóng lưng của Mộc Vân Thư, rồi lại nhìn chiếc gáo dừa trong tay hắn, khẽ hừ một tiếng trong mũi qua truyền âm thần niệm:

“Cái tên thư sinh thối này số hưởng thật đấy. Chủ nhân lại tùy tay ban cho hắn một góc bản nguyên của Thời Gian Chi Hà để luyện trận. Hừ, gác cổng mệt mỏi thế này mà chẳng được miếng xương nào ra hồn…”

Mộc Vân Thư không để ý đến tiếng lầm bầm của con chó đen khổng lồ kia. Lúc này, toàn bộ tâm trí của hắn đã hoàn toàn tập trung vào cái chum sành đựng nước đặt cạnh giếng cổ.

Cái chum sành này trông vô cùng bình thường, bên ngoài bám đầy rêu phong xanh rì, nước bên trong phẳng lặng như gương, phản chiếu bầu trời đêm đen kịt. Nhưng khi Mộc Vân Thư cúi người, nhúng chiếc gáo dừa nứt vào lòng nước, một tiếng “óc ách” trầm đục vang lên, vang vọng sâu thẳm trong thần hồn của hắn như tiếng gầm của một con Thủy Long thời cổ đại thức tỉnh từ đáy vực sâu.

Hút!

Một luồng sức mạnh ngút ngàn từ lòng chum sành cuộn trào lên, chảy tràn vào chiếc gáo dừa. Mộc Vân Thư rùng mình, thị giác của hắn bỗng chốc biến đổi hoàn toàn. Nước trong gáo dừa lúc này không còn là nước giếng tầm thường nữa. Hắn nhìn thấy rõ ràng từng hạt nước đang lấp lánh ánh sáng bạc của hàng vạn tinh tú, vặn vẹo, co giãn một cách kỳ dị. Đó chính là Thời Gian Chi Thủy! Mỗi một giọt nước đều chứa đựng dòng chảy của một hơi thở lịch sử, lúc nhanh lúc chậm, không thể nắm bắt.

– Trời đất… – Mộc Vân Thư khẽ thốt lên, giọng nói nghẹn lại ở cổ họng. Khứu giác của hắn lúc này ngửi thấy một mùi hương thanh khiết, cổ xưa vô cùng, giống như mùi của cơn mưa đầu tiên rơi xuống Âu Lạc Thần Châu khi đất trời mới được khai phá.

Hắn vác gáo nước đi ra vườn rau. Đứng trước luống đất trồng hành hoa vừa được Diệp Phi xới xới chiều nay, Mộc Vân Thư nhắm hai mắt lại, hít một hơi thật sâu.

Xúc giác của hắn cảm nhận được luồng khí nóng hầm hập bốc lên từ lòng đất. Nhát cuốc chiều nay của Sư phụ tuy trông vô cùng tùy tiện, nhưng thực chất đã chém đứt toàn bộ tạp mạch, chỉ để lại một đường long mạch thuần khiết nhất chạy ngầm dưới lòng đất Tản Viên Thần Sơn. Đất ở đây đang khát. Nó đang chờ đợi dòng nước bản nguyên để hồi sinh.

Mộc Vân Thư khẽ nâng chiếc gáo dừa lên, nghiêng nhẹ cổ tay.

Rào…

Giọt nước đầu tiên rơi xuống.

Khi giọt nước chạm vào mặt đất nện khô ráo, một tiếng “bùm” vô thanh nổ vang trong thần thức của Mộc Vân Thư. Không gian xung quanh luống rau bỗng chốc dao động mãnh liệt như mặt hồ bị ném vào một viên đá lớn. Một vòng sóng xung kích vô hình màu lam nhạt lan tỏa ra xung quanh, nhưng kỳ lạ thay, nó không hề làm lay động một cọng cỏ dại nào, cũng không làm kinh động đến lũ gà đang ngủ say trong chuồng. Nó chỉ vặn vẹo không gian, tạo nên một tầng phòng ngự mờ ảo.

Mộc Vân Thư bước thêm một bước, tiếp tục tưới giọt nước thứ hai, thứ ba.

Mỗi một giọt nước rơi xuống, hắn lại cảm thấy thần hồn của mình như được kéo giãn ra, hòa nhập vào với từng tấc đất, từng ngọn cỏ trong vườn. Hắn nhìn thấy cách Diệp Phi sắp xếp các luống rau.

Trước đây, hắn chỉ nghĩ Sư phụ xếp luống theo thói quen của người phàm để dễ đi lại. Nhưng giờ đây, khi dòng nước thời gian chảy qua các kẽ đất, Mộc Vân Thư kinh hoàng nhận ra: chín luống rau trồng hành, tỏi, cải ngọt kia đang xếp thành một hình xoáy ốc chín vòng hoàn hảo!

– Đây… đây chính là Loa Thành Trận Địa! – Mộc Vân Thư chấn động tâm can, đôi mắt trợn tròn nhìn chằm chằm vào vườn rau dưới chân mình.

Đúng vậy! Hình xoáy ốc chín vòng xoắn xuýt lấy nhau, vòng ngoài bao bọc vòng trong, luân chuyển không ngừng. Đây chính là vạn cổ trận pháp khổng lồ bảo hộ cho mạch khí của Âu Lạc Thần Châu từ thời khai thiên lập địa, được tái hiện lại một cách thu nhỏ, tinh vi nhất ngay trong vườn rau của Sư phụ!

Mộc Vân Thư cảm thấy máu trong người mình sôi sục lên. Hắn hiểu rồi! Sư phụ bảo hắn tưới nước, thực chất là muốn hắn dùng Thủy Đạo để kích hoạt chín vòng xoáy ốc này, biến vườn rau thành một “Loa Thành Trận Địa” thực thụ, phong tỏa hoàn toàn nông trang khỏi mọi sự dòm ngó của thế giới bên ngoài!

Hắn bắt đầu vận chuyển toàn bộ linh lực trong cơ thể. Huyết mạch của hắn – vốn là một thư sinh yếu ớt không có linh căn thông thường – lúc này lại rực sáng lên một màu vàng nhạt ấm áp. Đó là sự cộng hưởng của ý chí tự nhiên, của đất trời Âu Lạc đang đáp lại lời gọi của hắn.

Mộc Vân Thư di chuyển bước chân theo một nhịp điệu vô cùng kỳ lạ. Hắn không còn đi bộ trên đất nữa, mà dường như đang lướt đi trên những gợn sóng thời gian vô hình. Mỗi nhịp bước của hắn đều trùng khớp với một nhịp gõ của chiếc quạt nan rách mà Diệp Phi vẫn thường phẩy ban ngày.

Tiếng nước rơi “róc rách, róc rách” vang lên đều đặn trong đêm tối, nghe như một khúc nhạc thần thoại cổ xưa đang được tấu lên giữa đại ngàn Tản Viên Thần Sơn.

Trong bếp, Lăng Tiêu bỗng nhiên dừng việc lau rìu. Hắn ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, đôi mắt sắc lạnh như kiếm phong khẽ híp lại. Hắn cảm nhận được một luồng kiếm ý vô hình đang bị vặn vẹo, bẻ cong xung quanh vườn rau. Không gian nơi đó dường như đang tách biệt hoàn toàn khỏi thế giới hiện tại, trở thành một vùng đất độc lập nằm ngoài dòng chảy của thời gian.

– Vân Thư đệ… đang đột phá? – Lăng Tiêu khẽ thì thầm, giọng nói mang theo một chút kinh ngạc nhưng nhiều hơn là sự vui mừng.

Tô Thanh Dao cũng dừng tay, chín cái đuôi hư ảnh phía sau lưng nàng khẽ lay động, tỏa ra luồng khí mị hoặc nhưng vô cùng thanh khiết. Nàng cảm nhận được một nguồn sinh mệnh lực khổng lồ đang bùng nổ từ những luống rau dại, giống như có hàng vạn linh thảo vạn năm đang đồng loạt nảy mầm dưới tác động của dòng nước tưới kia.

– Sư phụ thật là thiên vị mà. – Tô Thanh Dao khẽ bĩu môi, nhưng nụ cười trên môi nàng lại vô cùng ngọt ngào – Lại âm thầm ban cho Tam sư huynh cơ duyên lớn như vậy. Xem ra, trận pháp của nông trang sắp sửa hoàn thành rồi.

Càn Khôn Tử và Hắc Bạo thì đã hoàn toàn chết lặng. Hai lão già đứng nép bên cửa sổ bếp, mặt cắt không còn một giọt máu, run rẩy nhìn cảnh tượng ngoài vườn.

Dưới mắt của hai vị đại năng tu vi Độ Kiếp Kỳ và Chúc Đồng Cảnh này, cảnh tượng ngoài vườn rau lúc này không khác gì một ngày tận thế thu nhỏ. Họ nhìn thấy Mộc Vân Thư mỗi lần vung gáo nước, một góc tinh không phía trên đỉnh Tản Viên Thần Sơn lại như bị bóp méo, hàng vạn tinh tú dường như bị hút vào trong luống rau, biến thành những điểm nhãn trận lấp lánh.

– Trận… Trận pháp này… – Càn Khôn Tử lắp bắp, chiếc phất trần trong tay lão suýt chút nữa rơi xuống đất – Đây là vạn cổ trận pháp Loa Thành! Ta từng đọc trong cổ tịch của Huyền Thiên Thánh Địa, trận pháp này một khi đại thành, có thể ngăn cản được cả sự tấn công của mười vị Tiên Vương cùng lúc! Tiên Tôn… Tiên Tôn lại để cho một tên đồ đệ trẻ tuổi tự tay bố trí trận pháp này ngay tại vườn rau của mình sao?!

Hắc Bạo nuốt một ngụm nước bọt khan, giọng nói run rẩy không kém:

– Ngươi thì biết cái gì! Đây chính là cách Tiên Tôn rèn luyện đồ đệ! Ngươi nhìn xem, cái gáo dừa trong tay Vân Thư tiểu hữu kia, đó chính là Thủy Đạo Bản Nguyên khí cụ! Tiên Tôn tùy tiện vứt cho hắn dùng để tưới rau, thực chất là đang dùng đại đạo để rèn đúc thần hồn cho hắn! Nhìn luồng khí tức thời không vặn vẹo kia đi, Vân Thư tiểu hữu e rằng sắp sửa đột phá lên cảnh giới Thần Thông rồi!

Đúng như lời Hắc Bạo nói, lúc này Mộc Vân Thư đang đứng ở tâm của vòng xoáy thứ chín – luống hành hoa cuối cùng.

Toàn thân hắn lúc này đã hoàn toàn bị bao phủ bởi một luồng ánh sáng màu lam nhạt rực rỡ. Thần hồn của hắn như bay vút lên chín tầng mây, nhìn xuống toàn bộ Âu Lạc Thần Châu. Hắn nhìn thấy mạch khí của đất nước đang cuồn cuộn chảy về phía Tản Viên Thần Sơn như vạn sông chầu bể. Hắn nhìn thấy những sợi xích phong ấn cổ xưa dưới lòng đất đang run rẩy, rạn nứt trước sức mạnh của trận pháp xoắn ốc chín vòng đang dần hoàn thiện dưới tay hắn.

Nhưng đúng lúc này, một bức tường chắn vô hình bỗng nhiên xuất hiện trong thần thức của hắn. Đó là gông cùm của cảnh giới, là ranh giới ngăn cách giữa người phàm và kẻ nắm giữ thần thông của đất trời.

Mộc Vân Thư cảm thấy lồng ngực mình nghẹn lại, linh lực trong cơ thể bắt đầu có dấu hiệu hỗn loạn, vặn vẹo không gian xung quanh có nguy cơ sụp đổ. Chiếc gáo dừa trong tay hắn bỗng trở nên nặng tựa ngàn cân, khiến cánh tay hắn run rẩy kịch liệt.

“Không được… Mình không thể thất bại lúc này được!” – Mộc Vân Thư cắn chặt răng, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán – “Sư phụ đã tin tưởng giao cho mình nhiệm vụ này! Nếu mình làm hỏng vườn rau của Người, làm hỏng đại kế gieo trồng ngày mai, mình làm sao còn mặt mũi nào đứng dưới chân Người nữa!”

Đúng lúc tình thế đang ngàn cân treo sợi tóc, từ trong căn nhà tranh tối tăm bỗng truyền ra một tiếng ngáp dài vô cùng lười biếng, kèm theo đó là giọng nói cằn nhằn đầy bất mãn của Diệp Phi vang lên, phá tan sự tĩnh mịch của đêm tối:

– Cái thằng ranh Vân Thư kia! Tưới có mấy luống rau mà làm cái gì lề mề như sên bò thế hả? Có cái gáo nước mà múc lên đặt xuống mãi không xong! Mau dứt khoát dội một gáo cho xong chuyện rồi vào đi ngủ đi! Phiền chết đi được, làm ta ngủ không yên giấc!

Tiếng mắng mỏ tầm thường của Diệp Phi, khi truyền vào tai Mộc Vân Thư, lại tự động biến đổi thành một tiếng sấm sét nổ vang giữa trời quang!

“Dội một gáo cho xong chuyện… Dứt khoát lên…”

Mộc Vân Thư như bị một gậy đập tỉnh. Đúng vậy! Hắn đang quá chấp nhất vào việc sắp xếp từng đường nét trận pháp, quá lo lắng về sự hoàn mỹ mà quên mất rằng “Đạo” vốn tự nhiên, không cần gò bó! Sư phụ đang dùng lời mắng mỏ để cảnh tỉnh hắn, bảo hắn hãy buông bỏ sự chấp niệm, dứt khoát dung hợp tất cả vào một nhát dội cuối cùng!

– Đệ tử đã hiểu! – Mộc Vân Thư hét lớn một tiếng trong lòng.

Hắn không còn run rẩy nữa. Hắn dùng hết sức lực còn lại, vung mạnh cánh tay, dội toàn bộ số nước còn lại trong chiếc gáo dừa nứt xuống luống hành hoa cuối cùng.

ẦM!

Một tiếng nổ lớn vang vọng sâu thẳm trong linh hồn của tất cả những ai có mặt trên đỉnh Tản Viên Thần Sơn, nhưng kỳ lạ thay, thế giới thực tại lại hoàn toàn im lặng, không có một tiếng động nào phát ra bên ngoài nông trang.

Một luồng sáng màu lam khổng lồ hình xoáy ốc chín vòng từ vườn rau vút thẳng lên trời cao, xuyên qua những đám mây đen kịt, rồi nhanh chóng lan tỏa ra, bao bọc lấy toàn bộ nông trang nhỏ bé của Diệp Phi vào trong một lớp màng bảo hộ trong suốt, lấp lánh ánh sáng của các vì sao.

Trận pháp đại thành!

Cùng lúc đó, một luồng khí tức mạnh mẽ, thuần khiết vô cùng bùng nổ từ trong cơ thể Mộc Vân Thư. Gông cùm cảnh giới hoàn toàn vỡ vụn! Thần hồn của hắn được gột rửa sạch sẽ, sáng rõ như một viên minh châu không một vết bụi.

Hắn đã chính thức bước vào Thần Thông Cảnh! Hơn nữa, nhờ ngộ ra quy luật vặn vẹo thời không từ chiếc gáo dừa nứt, thần thông của hắn không phải là thần thông tầm thường, mà là “Thời Không Thần Thông” vô cùng hiếm có và đáng sợ trên đời!

Mộc Vân Thư đứng lặng giữa vườn rau, chiếc gáo dừa trong tay đã trở lại vẻ bình thường, cũ kỹ. Hắn nhìn xuống hai bàn tay mình, cảm nhận được luồng sức mạnh vô tận đang luân chuyển trơn tru trong kinh mạch, nước mắt không tự chủ được mà trào ra.

– Sư phụ… Người đối với đệ tử ân trọng như núi… Đệ tử vạn kiếp cũng không báo đáp hết… – Hắn quỳ sụp xuống đất, dập đầu ba cái thật mạnh hướng về phía căn nhà tranh tối tăm, lòng tràn đầy sự sùng bái và biết ơn vô hạn.

Trong nhà, Diệp Phi nghe thấy tiếng động ngoài vườn, khẽ lẩm bẩm một câu đầy ngái ngủ:

– Cái thằng này… tưới nước xong còn dập đầu cái gì không biết. Chắc lại đọc mấy cuốn sách nho giáo rách nát kia nhiều quá nên bị chập mạch rồi. Đúng là đồ dở hơi… Thôi, ngủ tiếp dọn sức mai cuốc đất gieo lúa…

Nói rồi, tiếng ngáy đều đặn của hắn lại vang lên, kéo nông trang trở lại với vẻ bình yên vốn có.

Mộc Vân Thư đứng dậy, lau nước mắt trên mặt, nở một nụ cười tự hào. Hắn quay đầu nhìn lại trận pháp chín vòng đang nhẹ nhàng luân chuyển quanh nông trang, bảo hộ nơi này vững như bàn thạch. Lúc này, hắn tự tin rằng, dưới đại trận Loa Thành hoàn mỹ này, ngay cả Thủy Tổ Vực Ngoại Thiên Ma có đích thân dẫn hàng triệu đại quân đến tấn công, cũng tuyệt đối không thể bước qua ranh giới nông trang nửa bước! Nơi này đã trở thành cấm địa an toàn nhất thế gian!

Thế nhưng, đúng vào khoảnh khắc Mộc Vân Thư đang tràn đầy sự tự tin và kiêu hãnh tột cùng về kiệt tác trận pháp của mình…

Xào xạc…

Một tiếng động nhỏ vang lên từ phía hàng rào tre rách nát ngoài cổng.

Mộc Vân Thư lập tức cảnh giác, đôi mắt Thần Thông Cảnh híp lại, thần thức quét nhanh về phía phát ra âm thanh. Hắn muốn xem kẻ nào to gan lớn mật, dám đến quấy rầy nông trang vào lúc này, và cũng là để thử nghiệm uy lực của đại trận Loa Thành vừa mới hoàn thành.

Dưới ánh sáng mờ ảo của trận pháp, một sinh vật nhỏ bé đang lồm cồm bò qua khe hở của hàng rào tre.

Đó là một con sâu béo múp míp, toàn thân đen kịt với những vệt vằn đỏ tà dị, trên lưng có ba chấm nhỏ trông như ba con mắt quỷ tỏa ra luồng khói xám nhạt. Nó chính là Tam Nhãn Ma Cổ – một loại cổ trùng tà ác chứa đựng ma lực của tu sĩ Thần Thông Cảnh, chuyên đi hút linh mạch đất trời để tu luyện, được nuôi dưỡng bởi đám ma tu phương Bắc.

Mộc Vân Thư cười lạnh một tiếng trong lòng:

“Hừ, chỉ là một con cổ trùng tà ác tầm thường của Ma tộc phương Bắc. Đại trận Loa Thành của ta có chín tầng phòng ngự vặn vẹo thời không, ngay cả một con ruồi cũng đừng hòng bay qua mà không bị nghiền nát thành tro bụi. Để xem ngươi làm thế nào vượt qua tầng phòng ngự thứ nhất…”

Con sâu béo múp míp kia dường như không hề cảm nhận được sự tồn tại của đại trận vĩ đại. Nó lắc lư cái đầu béo múp, thản nhiên bò thẳng về phía trước.

Và rồi… một cảnh tượng khiến Mộc Vân Thư suýt chút nữa rớt cả cằm ra đất đã xảy ra.

Khi con sâu chạm vào lớp màng bảo hộ màu lam nhạt của tầng phòng ngự thứ nhất, lớp màng vốn có thể ngăn cản được đòn tấn công của một vị Tiên Vương kia bỗng nhiên… tự động giãn ra, tạo thành một cái lỗ nhỏ vừa vặn cho con sâu bò qua, rồi lại khép kín lại như chưa từng có chuyện gì xảy ra!

Nó tiếp tục bò qua tầng thứ hai, thứ ba, thứ tư… cho đến tầng thứ chín! Chín tầng phòng ngự tuyệt đối của đại trận Loa Thành hoàn mỹ, trước mặt con sâu béo múp míp này, lại giống như chín dải lụa mềm mại, tự động uốn lượn né tránh để nó đi qua mà không hề kích hoạt bất kỳ một đòn phản kích hay cảnh báo nào!

– Cái… Cái gì?! – Mộc Vân Thư đứng chết lặng như tượng đá, đôi mắt lồi ra ngoài vì kinh hoàng – Chuyện này… chuyện này làm sao có thể xảy ra được?! Đại trận Loa Thành hoàn mỹ của mình… sao lại để cho một con sâu tà ác đi qua dễ dàng như đi chợ thế này?! Chẳng lẽ trận pháp có sơ hở?!

Hắn điên cuồng vận chuyển thần thức để kiểm tra, nhưng đại trận vẫn hoàn toàn bình thường, vận hành vô cùng trơn tru, hoàn hảo không một vết xước.

Con sâu béo múp míp kia sau khi bò qua chín tầng trận pháp một cách thản nhiên, liền bò đến chân Mộc Vân Thư, ngẩng cái đầu béo múp lên nhìn hắn với vẻ mặt vô cùng ngây thơ, rồi thản nhiên… ngoạm một cái vào chiếc quần vải thô của hắn, nhai nhóp nhép như đang ăn một cọng cỏ ngon lành.

Mộc Vân Thư mặt cắt không còn một giọt máu, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng như tắm. Đầu óc hắn lúc này hoàn toàn trống rỗng, một nỗi hoang mang tột độ dâng lên trong lòng.

Hóa ra, đại trận hoàn mỹ mà hắn vừa tốn bao công sức, ngộ đạo thăng tiến để hoàn thành, trước mặt một con sâu béo múp míp của Ma tộc, lại hoàn toàn vô dụng! Bản thân hắn vừa mới đột phá lên Thần Thông Cảnh, lúc này lại cảm thấy mình nhỏ bé và vô tri đến đáng thương trước sự bí ẩn của thế giới này.

Đúng lúc Mộc Vân Thư đang rơi vào cơn khủng hoảng tâm lý cực hạn, Đại Hắc đang nằm ngoài cổng rào khẽ hé mở một con mắt, nhìn con sâu béo múp dưới chân Mộc Vân Thư, rồi lại nhìn vẻ mặt ngơ ngác của vị thư sinh, khẽ thở dài một tiếng đầy ngán ngẩm qua truyền âm thần niệm:

“Cái tên thư sinh ngốc nghếch này… Ngươi nghĩ đại trận của ngươi để cho nó đi qua là vì trận pháp có sơ hở sao? Ngu ngốc! Đó là vì trên người con sâu kia bám đầy mùi phân gà của Tiểu Hồng tỷ tỷ mà ngươi vừa mới bón cho luống hành hoa chiều nay đấy! Đại trận của ngươi được kích hoạt bằng nước tưới thấm đẫm khí tức của nông trang, mà con sâu kia thì hít thở khí tức phân gà của nông trang từ trước khi bò vào đây rồi. Trận pháp của ngươi tự động nhận diện nó là ‘người nhà’ nên mới cho qua đấy! Đúng là tự mình bổ não cho lắm vào rồi tự dọa mình…”

Mộc Vân Thư dĩ nhiên không nghe được tiếng lòng của con chó đen. Hắn vẫn đang đứng run rẩy dưới ánh trăng, nhìn con sâu béo múp đang nhai quần mình, lòng tràn đầy sự hoài nghi nhân sinh sâu sắc…

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8