Bất Tử Hồn: Kẻ Đứng Ngoài Vòng Sinh Tử
Chương 58: Đồ đệ ngăn cản

Cập nhật lúc: 2026-06-19 18:40:58 | Lượt xem: 4

Trên khoảng sân đất nện trước cổng nông trang, những tia nắng sớm đầu tiên lười biếng len lỏi qua kẽ lá cọ, hắt lên bóng dáng một lão già râu tóc bạc phơ đang cầm cây chổi tre quét rác với một vẻ mặt vô cùng thành kính. Càn Khôn Tử, cựu Chưởng môn của Huyền Thiên Thánh Địa lừng lẫy một thời, lúc này đang tập trung toàn bộ tinh thần vào từng động tác đưa chổi. Đối với một tu sĩ Độ Kiếp Kỳ như lão, việc quét sân không đơn thuần là dọn dẹp lá rụng, mà là một quá trình ma luyện tâm tính, tịnh hóa trần duyên cực kỳ thâm sâu.

Mỗi nhát chổi đưa đi, Càn Khôn Tử lại cảm nhận được một luồng đạo vận huyền bí từ những sợi tre khô khốc truyền thẳng vào lòng bàn tay, chạy dọc theo kinh mạch rồi hội tụ tại đan điền. Chiếc chổi tre cũ kỹ này, dưới góc nhìn của lão, chính là một món “Thời Không Chi Trực” tối thượng. Nó không chỉ quét sạch những chiếc lá tre khô rụng xuống từ đỉnh Tản Viên, mà dường như đang quét đi cả những tạp niệm hỗn loạn, những vết rách không gian li ti còn sót lại sau cơn chấn động của trời đất ngày hôm qua.

Cách đó không xa, dưới bóng mát của cây cọ cổ thụ, Hắc Bạo đang khom cái lưng hộ pháp to lớn của mình, cẩn thận nhặt từng mảnh vỡ màu đồng nát của cỗ xe đồng hoàng cấp. Gã Giao Long man tộc từng một thời kiêu ngạo, giờ đây lại ngoan ngoãn như một đứa trẻ, tỉ mẩn nhặt nhạnh không sót một mảnh vụn nào. Hắc Bạo lẩm bẩm tự nhủ, giọng điệu tràn đầy sự ngộ đạo sâu sắc:

– Sắt vụn? Không, đây làm sao có thể là sắt vụn thông thường được. Tiên Tôn bảo ta gom đống này đem bán đổi gạo, thực chất là muốn ta dùng đôi bàn tay thô thiển này để cảm nhận sự vỡ vụn của khí vận vương triều, từ đó rèn luyện một trái tim sắt đá, bất động trước vạn vật thế gian. Ôi, dụng ý của Ngài quả thực thâm sâu như đại dương!

Càn Khôn Tử liếc mắt nhìn sang, khẽ hừ một tiếng bằng truyền âm, giọng điệu không giấu nổi vẻ đắc ý của kẻ đi trước:

– Hắc Bạo tiểu tử, ngươi nhặt cái đống đồng nát đó chậm chạp như rùa bò thế? Có cần ta dùng ‘Thái Sơ Tịnh Hóa Phong’ từ chiếc thần chổi này thổi một cái, gom sạch đống rác của ngươi vào sọt không? Đừng có lề mề làm ngứa mắt Tiên Tôn.

Hắc Bạo lườm lại một cái cháy mắt, hai luồng long khí nhàn nhạt phun ra từ mũi, truyền âm đáp trả:

– Lão già râu bạc kia, ngươi thì biết cái gì? Trồng rau nuôi gà, nhặt sắt vụn đổi gạo mới là chân lý tối cao mà Tiên Tôn truyền thụ. Ngươi cứ lo quét cái sân của ngươi cho sạch đi. Chỉ cần một hạt bụi nhỏ làm bẩn gót chân của Tiên Tôn, ta xem ngươi gánh vác nhân quả thế nào!

Cả hai tuy tranh cãi kịch liệt bằng thần thức, nhưng động tác tay chân thì lại vô cùng nhẹ nhàng, không dám phát ra bất kỳ tiếng động lớn nào làm ảnh hưởng đến sự yên tĩnh của nông trang.

Lúc này, từ trong căn nhà tranh đơn sơ, Diệp Phi chậm rãi bước ra hiên. Hắn vươn vai một cái thật dài, hít căng lồng ngực bầu không khí trong lành, mát mẻ của buổi sớm mai sau cơn mưa lớn. Ánh nắng ấm áp chiếu lên gương mặt phong sương của hắn, xua đi chút mỏi mệt của những ngày bận rộn vừa qua.

Diệp Phi nhìn bầu trời trong xanh không một gợn mây đen, lòng thầm cảm thấy nhẹ nhõm:

– A, thời tiết hôm nay đẹp thật đấy. Đúng là cái lũ đốt rác vô ý thức dưới núi kia, hôm qua bị ta quát cho một trận đã biết điều dập lửa ngay lập tức. Không khí không còn cái mùi khét lẹt, hôi thối khó chịu nữa. Sống ở trên núi này tuy yên tĩnh nhưng thỉnh thoảng gặp mấy ông hàng xóm đốt rác kiểu này thì đúng là tổn thọ.

Hắn cúi đầu nhìn xuống sân, đập vào mắt là cảnh tượng kỳ quặc quen thuộc hằng ngày. Ông lão râu bạc Càn Khôn Tử đang cầm cái chổi quét rác mà mặt mày hớn hở, uốn éo người đưa chổi như đang múa kiếm giữa hư không, mắt thỉnh thoảng lại trợn trừng lên đầy vẻ nghiêm trọng. Còn tên to xác Hắc Bạo thì đang ngồi xổm, cái mông to đùng chổng ngược lên trời, hai tay nhẹ nhàng nâng niu mấy mảnh sắt vụn rỉ sét như thể đó là báu vật gia truyền mười đời.

Diệp Phi chỉ biết lắc đầu ngao ngán, tự lẩm nhẩm trong lòng:

– Đúng là một lũ dở hơi cá cám hấp. Đứa thì quét sân như đang diễn tuồng, đứa thì nhặt sắt vụn mà mặt mày thành kính như đang bái tổ tiên. Chắc trên ngọn núi Tản Viên này không khí loãng quá, lại thêm việc ăn uống thiếu chất nên đầu óc đứa nào đứa nấy đều bị chập mạch hết rồi. Haizz, đúng là nuôi người làm thời buổi này khó khăn thật đấy.

Hắn quyết định không thèm chấp nhặt với hai kẻ “chập mạch” này nữa, vác cây cuốc sắt rỉ sét trên vai, bước ra vườn rau sau nhà để kiểm tra tình hình đất đai, chuẩn bị cho việc gieo trồng luống hành hoa mới vào ngày mai.

Đi ngang qua chuồng gà, Diệp Phi liếc mắt nhìn vào trong. Con gà mái đỏ rực Tiểu Hồng đang rụt cổ, nép sát vào góc chuồng rơm, hai mắt hạt đậu đỏ ngầu lén lút nhìn hắn đầy vẻ sợ hãi. Hôm qua bị hắn dọa đem nấu cháo gừng nếu không chịu đẻ trứng, hôm nay trông nó nề nếp hẳn, cái mông cứ nhấp nhổm cố gắng rặn ra một thứ gì đó.

Diệp Phi hừ một tiếng, gõ nhẹ cán cuốc vào hàng rào tre:

– Biết điều đấy con gà béo kia. Ngày mai mà không có quả trứng nào để ta ăn sáng thì nồi nước sôi và nhánh gừng tươi của ta đã sẵn sàng chờ ngươi rồi đấy nhé. Đừng có mà lười biếng!

Tiểu Hồng nghe vậy thì toàn thân run rẩy bần bật, đôi cánh cụp chặt vào người, đầu cúi gục xuống ổ rơm không dám phát ra một tiếng gáy nào. Trong lòng nó lúc này đang khóc thét đầy sợ hãi:

– Bổn cung là Thái Sơ Thần Phượng! Thủy tổ của vạn điểu! Thế mà giờ đây lại bị một vị Hỗn Độn Tiên Tôn dọa đem nấu cháo gừng… Ôi trời đất ơi, luồng sát khí vừa rồi của Ngài ấy tuy không bộc lộ ra ngoài, nhưng ý chí tối cao kia hoàn toàn có thể tước đoạt toàn bộ hỏa đạo bản nguyên của ta trong một ý niệm! Ta phải đẻ! Nhất định phải đẻ ra một quả trứng chứa đựng Chí Cao Hỏa Đạo hoàn mỹ nhất để dâng lên Ngài!

Tô Thanh Dao từ trong gian bếp đất nện bước ra, tay bưng một rổ rau dại vừa mới rửa sạch dưới suối. Nàng nhìn thấy bóng lưng gầy guộc của Diệp Phi trong bộ y phục vải thô màu đen bạc màu, tà áo khẽ bay trong gió núi, ngũ quan hài hòa mang nét phong sương của một nông phu trung niên nhưng lại toát lên một vẻ thản nhiên, đứng ngoài vòng danh lợi của một bậc chí tôn thực sự.

Nàng nhẹ nhàng bước đến gần, khẽ cúi đầu chào, giọng nói thanh khiết như tiếng chuông gió:

– Sư phụ, nước ấm trong bếp con đã chuẩn bị xong rồi ạ. Món thịt kho tàu tối qua vẫn còn một ít trong nồi gang, con có nên hâm nóng lại để Sư phụ dùng bữa sáng không ạ?

Diệp Phi dừng bước, quay đầu lại nhìn nhị đồ đệ của mình. Hắn thở dài một tiếng, vẻ mặt đầy sự ái ngại và bất lực:

– Dao nhi à, ta đã bảo bao nhiêu lần rồi, thịt kho tàu để qua đêm ăn không tốt cho sức khỏe đâu, dễ bị đau bụng lắm. Mà thôi, lát nữa ta ra vườn cuốc đất gieo hạt hành. Mấy đứa dạo này ăn uống thất thường quá, để trưa nay ta tự tay xuống bếp nấu món canh cải ngọt giải nhiệt cho cả nhà. Chứ cứ ăn mấy cái thứ rau dại đắng ngắt, chát chúa ngoài rừng kia hoài, ta sợ cái dạ dày của các ngươi hỏng hết trước khi kịp lớn đấy.

Tô Thanh Dao nghe thấy những lời này, hốc mắt lập tức đỏ hoe, những giọt nước mắt cảm động suýt chút nữa thì rơi xuống rổ rau dại. Nàng run rẩy thầm nghĩ trong lòng:

– Sư phụ… Ngài đang lo lắng cho Đạo tâm của chúng con sao? Ngài biết chúng con đang phải gồng mình chịu đựng áp lực tinh thần khủng khiếp từ mảnh vỡ tàn hồn Thiên Ma dưới chân bàn ăn để rèn luyện Đạo tâm, nên muốn tự tay nấu ‘Canh Cải Ngọt Thái Sơ’ để gột rửa những tạp chất tà ác, bảo hộ linh hồn cho chúng con? Sự quan tâm thầm lặng này của Ngài… thực sự vĩ đại đến mức khiến người ta phải nghẹn ngào!

Diệp Phi thấy mắt nàng đỏ hoe, sắc mặt lại có chút trắng bệch, càng thêm khẳng định cái giả thuyết “ngộ độc thực phẩm nhẹ do ăn rau dại đắng” của mình là hoàn toàn chính xác. Hắn vội vàng xua tay, giọng điệu có chút cằn nhằn nhưng đầy vẻ quan tâm:

– Đấy, thấy chưa? Ta đã bảo mà, ăn uống kham khổ quá nên mắt mũi đỏ lựng lên rồi kia kìa, người ngợm thì xanh xao như tàu lá chuối. Thôi, đi vào nhà nghỉ ngơi đi, đừng có làm việc quá sức nữa. Việc dọn dẹp cứ để cho hai ông lão râu bạc ngoài sân kia làm là được rồi.

Tô Thanh Dao nghẹn ngào cúi đầu:

– Dạ, sư phụ… Đồ nhi tuân mệnh. Con sẽ đi nghỉ ngay ạ.

Nàng xoay người bước đi, trong lòng lại tiếp tục tự bổ não một cách cuồng nhiệt:

– Sư phụ bảo mình “đi nghỉ”, thực chất là đang nhìn thấu việc mình đang gặp phải nút thắt trong quá trình củng cố chín cái đuôi của Cửu Vĩ Thần Thể. Ngài muốn mình thả lỏng tinh thần, không được quá cưỡng cầu, “nhẫn nhịn” mới là cảnh giới cao nhất của Đạo! Sư phụ, đồ nhi nhất định không làm Ngài thất vọng!

Cùng lúc đó, Mộc Vân Thư ôm một bó củi khô bước vào sân, bên cạnh là Lăng Tiêu đang vác cây rìu rỉ sét (thực chất là Hỗn Độn Thần Rìu do Diệp Phi tùy tay rèn) với vẻ mặt vô cùng nghiêm túc.

Diệp Phi nhìn thấy Lăng Tiêu vác rìu đi nghênh ngang, liền cau mày mắng mỏ:

– Lăng Tiêu! Ta bảo con đi chẻ củi cơ mà? Sao cứ vác cái rìu rỉ sét chạy rông ngoài sân thế kia? Củi khô trong bếp sắp hết sạch rồi đấy, trưa nay lấy cái gì mà nhóm bếp nấu cơm?

Lăng Tiêu giật mình, vội vàng đứng thẳng người, chắp tay cung kính đáp:

– Sư phụ, đệ tử… đệ tử vừa rồi cảm nhận được một luồng tà khí từ phương Bắc dâng lên, sợ có kẻ muốn đến quấy rầy sự thanh tịnh của nông trang, nên muốn cầm rìu đi tuần tra xung quanh một vòng…

Diệp Phi gạt phắt đi, vẻ mặt đầy sự ngao ngán:

– Tà khí cái nỗi gì? Gió mùa đông bắc tràn về làm thời tiết lạnh thêm thôi! Các ngươi cứ suốt ngày thần hồn nát thần tính, nghe gió thổi lá rụng cũng tưởng là có trộm. Đi chẻ củi nhanh lên cho ta, tí nữa không có củi nhóm bếp là cả lũ nhịn đói đấy nhé!

Lăng Tiêu cúi đầu thật thấp:

– Đệ tử biết lỗi rồi ạ, đệ tử sẽ đi chẻ củi ngay.

Thế nhưng, ngay khi quay lưng đi về phía đống củi sau nhà, trong mắt Lăng Tiêu lại lóe lên một tia sáng kiếm ý vô cùng sắc bén. Hắn thầm phân tích lời nói của sư phụ:

– Sư phụ nói ‘gió mùa đông bắc tràn về’, thực chất là đang cảnh báo chúng ta rằng Ma tộc phương Bắc đang rục rịch nam hạ, muốn xâm chiếm Âu Lạc Thần Châu! Ngài bảo ta ‘chẻ củi’, nghĩa là muốn ta dùng kiếm ý chém đứt những luồng nhân quả tà ác đang nhăm nhe bén rễ vào linh mạch của đất nước! Đúng vậy, củi chính là những rắc rối, những kẻ thù ngáng đường. Chẻ sạch củi, bếp mới đỏ lửa, nông trang mới bình yên, thiên hạ mới thái bình! Sư phụ quả thực là dùng những việc phàm trần để truyền thụ chí cao thần thông!

Diệp Phi không hề hay biết những suy nghĩ điên rồ trong đầu đám đồ đệ của mình. Hắn vác cuốc đi vòng ra mảnh đất trống sau nhà, định bụng xới tơi đất lên để ngày mai gieo hạt giống hành hoa.

Thế nhưng, ngay khi vừa bước chân đến rìa luống rau cũ, chân mày hắn bỗng nhiên nhíu chặt lại. Hắn phát hiện ra ở góc vườn, ngay sát cạnh luống cải ngọt xanh mướt, bỗng nhiên mọc lên một đám cỏ dại vô cùng kỳ lạ.

Đó là những cây gai đen kịt, thân cây xù xì bốc lên một luồng khói xám nhạt, tỏa ra một mùi hăng hắc, hôi thối vô cùng khó chịu. Những chiếc lá của nó nhọn hoắt như những chiếc răng quỷ, đang âm thầm vươn dài ra, nhăm nhe quấn lấy những cây cải ngọt xung quanh.

Diệp Phi lẩm bẩm đầy vẻ bực mình:

– Cái giống cỏ dại quái thai gì thế này? Nhìn đen thui đen thùi, lại còn tỏa ra cái mùi hôi như chuột chết thế kia. Đúng là mất mỹ quan nông trang quá đi mất. Phải cuốc sạch tận gốc cái lũ cỏ dại này đi, không thì tụi nó hút hết chất dinh dưỡng của luống hành hoa và cải ngọt của ta mất.

Hắn giơ cây cuốc sắt rỉ sét lên cao, định bụng bổ một nhát thật mạnh để bứng tận gốc cây cỏ gai đáng ghét kia.

Thế nhưng, Diệp Phi làm sao có thể biết được, thứ mà hắn coi là “cỏ dại quái thai” kia, thực chất chính là **Hắc Ám Ma Cực Thảo**! Đây là một loại tà thực cực kỳ đáng sợ, được nuôi dưỡng từ tàn dư ma khí và oán niệm ngàn năm của Thủy Tổ Vực Ngoại Thiên Ma trước khi bị tiêu diệt. Loại cỏ này có khả năng thôn phệ sinh mệnh lực của đất đai và linh mạch cực kỳ khủng khiếp. Chỉ cần nó bén rễ xuống đất, trong vòng vạn dặm xung quanh sẽ nhanh chóng biến thành đất chết, vạn vật héo úa, sinh linh đồ thán.

Nó đang âm thầm sinh trưởng ở đây, cố gắng hấp thu linh khí của Tản Viên Thần Sơn để tái tạo lại ma trận phương Bắc, mưu đồ hồi sinh cho ma tộc.

Ngay lúc Diệp Phi chuẩn bị bổ cuốc xuống, Mộc Vân Thư, Lăng Tiêu và Tô Thanh Dao từ trong nhà nhìn ra, sắc mặt ba người đồng loạt biến đổi kịch liệt.

Mộc Vân Thư trợn tròn mắt, thần thức của hắn chấn động đến mức cuốn sổ da trên tay suýt chút nữa rơi xuống đất. Hắn vội vàng truyền âm cho hai người kia, giọng nói run rẩy đầy sự kinh hoàng:

– Không xong rồi! Các sư huynh muội nhìn kìa! Đó là Hắc Ám Ma Cực Thảo! Nó đã liên kết trực tiếp với sinh mệnh mạch nguồn của Ma giới phương Bắc! Nếu Sư phụ dùng cây cuốc chứa đựng Thái Sơ Bản Nguyên lực kia bổ xuống, một nhát này tuy có thể tiêu diệt cây ma thảo, nhưng phản lực nhân quả cực lớn từ cả một phương Ma giới sẽ lập tức giáng xuống! Sư phụ tuy vô địch thiên hạ, không sợ chút phản phệ này, nhưng Ngài đang muốn đóng vai phàm nhân để trải nghiệm hồng trần, rèn luyện Đạo tâm. Nếu Ngài trực tiếp ra tay, thiên cơ sẽ bị bại lộ hoàn toàn, vương triều Âu Lạc cũng sẽ bị cuốn vào vòng xoáy hủy diệt của thiên kiếp!

Lăng Tiêu nghe vậy, tay nắm chặt chuôi rìu rỉ sét, trán rịn ra một tầng mồ hôi lạnh:

– Đúng vậy! Sư phụ luôn dạy chúng ta phải ‘nhẫn nhịn’, ‘làm người phải biết nhẫn’. Ngài ấy làm sao có thể vô cớ phá vỡ quy tắc phàm nhân của mình chỉ vì một cây ma thảo? Đây rõ ràng là một bài kiểm tra! Sư phụ đang thử thách chúng ta! Ngài ấy giả vờ muốn cuốc cỏ, thực chất là đang muốn xem chúng ta có đủ nhạy bén, đủ tư cách để gánh vác cái nhân quả tà ác này thay cho Ngài hay không!

Tô Thanh Dao cũng gật đầu lia lịa, ánh mắt tràn đầy sự lo lắng và kiên định:

– Sư phụ đang muốn diệt trừ tà ác thế gian, nhưng Ngài là đấng sáng thế tôn quý, làm sao có thể để thứ tà ác dơ bẩn kia làm bẩn đôi bàn tay của Ngài? Chúng ta phải ngăn Sư phụ lại! Việc này phải để chúng ta giải quyết!

Nghĩ là làm, ba người đồ đệ không hẹn mà cùng lao vút ra vườn rau với tốc độ nhanh nhất có thể.

– Sư phụ! Xin dừng tay! Xin hãy khoan dung!

Mộc Vân Thư hét lớn một tiếng, lao đến chắn ngay trước mặt Diệp Phi, vẻ mặt vô cùng nghiêm trọng, hai tay chắp lại quỳ sụp xuống đất.

Diệp Phi đang giơ cuốc lơ lửng giữa không trung, bỗng nhiên bị tiếng hét thất thanh của Mộc Vân Thư làm cho giật nảy mình. Suýt chút nữa thì cán cuốc tuột khỏi tay bổ trúng chân hắn. Hắn bực mình hạ cuốc xuống, thở hắt ra một hơi, nhíu mày nhìn tam đồ đệ đang quỳ dưới đất:

– Cái thằng này! Làm cái trò gì mà la toán loạn như cháy nhà thế hả? Ta đang cuốc mấy cây cỏ dại gai góc này đi để lấy đất trồng hành, ngươi cản ta làm cái gì? Hay là ngươi muốn ngày mai ăn cơm không có hành hoa hả?

Mộc Vân Thư hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ cho giọng nói của mình không bị run rẩy trước uy áp vô hình từ cây cuốc của Diệp Phi. Hắn cung kính dập đầu, nói bằng giọng điệu vô cùng khẩn thiết:

– Sư phụ bớt giận! Loại cỏ dại tầm thường, dơ bẩn này… làm sao xứng đáng để Ngài phải tự tay cầm cuốc cuốc bỏ? Ngài là… Ngài là chủ nhân của nông trang, vạn sự đại đạo trên đời đều do Ngài định đoạt. Việc nhỏ nhặt, đầy bụi bặm trần thế này, xin hãy để đệ tử gánh vác thay Ngài! Nếu để nhựa độc của nó bắn vào y phục của Ngài, đệ tử vạn chết cũng không chuộc hết tội!

Lăng Tiêu cũng bước lên một bước, quỳ một gối xuống đất, vẻ mặt trang nghiêm như một vị tướng chuẩn bị bước vào trận chiến sinh tử:

– Sư phụ! Vân Thư nói đúng ạ. Ngài từng dạy chúng con ‘làm người phải biết nhẫn nhịn’, ‘trồng rau nuôi gà là để đầu óc thanh thản’. Nếu Ngài tự tay ra tay tiêu diệt thứ này, chẳng phải là đã phá vỡ sự thanh thản, tự tại của Ngài sao? Xin Sư phụ hãy thu hồi thần thông, để đệ tử dùng cây rìu này chẻ đôi nó, nhổ sạch tận gốc rễ của nó để bảo vệ sự yên bình cho nông trang!

Tô Thanh Dao cũng chạy đến bên cạnh, ôm lấy cánh tay của Diệp Phi, nũng nịu nhưng ánh mắt lại tràn đầy sự khẩn cầu chân thành:

– Sư phụ ơi, đúng đó ạ! Cỏ này xấu xí quá, mùi lại hôi rình hà, lỡ làm bẩn đôi dép rơm mới của Sư phụ thì sao? Sư phụ cứ vào nhà nghỉ ngơi, uống nước lá đắng đi ạ, việc cỏ rác này cứ giao cho ba đứa chúng con giải quyết là được rồi mà!

Diệp Phi nghẹn họng trân trối nhìn ba đứa đồ đệ của mình đang quỳ rạp dưới đất, đứa thì khóc lóc van xin, đứa thì nghiêm túc như sắp đi ra chiến trường, đứa thì ôm tay nài nỉ.

Hắn cảm thấy đầu óc mình như muốn nổ tung vì sự hoang đường này. Hắn thầm nghĩ trong lòng:

– Cái quái gì đang xảy ra ở cái nông trang này thế này? Ta chỉ muốn cuốc mấy cây cỏ gai hoang mọc dại để lấy đất trồng hành thôi mà? Sao tụi nó làm như ta sắp đi ám sát hoàng đế, hay sắp hủy diệt thế giới không bằng? Lại còn ‘gánh vác nhân quả’, ‘phá vỡ sự thanh thản’, ‘nhựa độc bắn vào áo’… Trời đất ơi, tụi này bị ảo tưởng sức mạnh giai đoạn cuối, thần hồn nát thần tính đến mức vô phương cứu chữa rồi! Chắc tụi nó nghĩ mấy cây cỏ gai đen xì này là yêu ma quỷ quái, thần binh ma khí gì đó chắc?

Nhưng nhìn ánh mắt kiên định, thậm chí có phần… tử vì đạo, sẵn sàng hy sinh thân mình của ba đứa đồ đệ, Diệp Phi lại khẽ thở dài một tiếng. Dù sao tụi nó cũng là vì lo lắng cho hắn (dù là lo lắng một cách vô căn cứ và dở hơi). Hắn buông cây cuốc sắt xuống đất, phủi phủi hai bàn tay đầy bùn đất, uể oải nói:

– Thôi được rồi, được rồi. Mấy đứa muốn cuốc thì cứ tự nhiên mà cuốc đi. Ta cũng lười, đỡ phải tốn sức. Nhưng ta dặn trước nhé, cái giống cỏ gai này dai nhách hà, các ngươi cuốc là phải nhổ sạch tận gốc rễ của nó đi đấy. Không là chỉ cần qua một đêm mưa, nó lại mọc lên um tùm rồi hút hết chất dinh dưỡng của luống cải ngọt của ta đấy nhé! Nhớ kỹ, phải nhổ tận gốc!

Nói xong, Diệp Phi vác cuốc quay lưng đi thẳng về phía gian bếp, lẩm bẩm:

– Đúng là rảnh rỗi sinh nông nổi. Để ta vào bếp nấu bữa trưa cho lành. Ăn xong bữa cơm nóng chắc đầu óc tụi nó mới tỉnh táo lại được chút ít.

Thế nhưng, ngay khi bóng dáng của Diệp Phi vừa khuất sau cánh cửa bếp, ba người đồ đệ đứng ngoài vườn rau bỗng nhiên đồng loạt rùng mình một cái.

Cụm từ “nhổ tận gốc” của Diệp Phi vừa thốt ra, dưới tai của bọn họ, chẳng khác nào một tiếng sấm rền vang dội giữa trời quang, chứa đựng một luồng sát ý chí cao, lạnh lùng và tàn nhẫn đến cực điểm!

Mộc Vân Thư run rẩy mở cuốn sổ da, tay cầm bút không vững, cố gắng ghi chép lại những lời nói của sư phụ:

– Nhổ… nhổ tận gốc! Sư phụ đang ban xuống mật lệnh tối cao! Ý của Ngài không chỉ là tiêu diệt cây Hắc Ám Ma Cực Thảo này, mà là muốn chúng ta nhổ sạch toàn bộ thế lực Ma tộc phương Bắc đứng sau nó! Ngài muốn chúng ta diệt tận gốc rễ nguồn gốc của sự tà ác đang nhăm nhe xâm chiếm Âu Lạc Thần Châu!

Lăng Tiêu siết chặt tay nắm rìu, sát ý trong mắt dâng trào như sóng cuộn, tu vi Chúc Đồng Cảnh viên mãn trong cơ thể vận chuyển đến cực hạn, khiến da thịt hắn tỏa ra ánh sáng hoàng kim nhạt:

– Đệ tử đã hiểu rõ ý đồ của Sư phụ! Nhổ tận gốc! Chúng ta tuyệt đối không thể để một chút tàn dư tà ác nào làm bẩn mảnh đất linh thiêng của nông trang! Lần này, ta sẽ dùng cây rìu này, chém đứt toàn bộ mạch khí của Ma giới phương Bắc!

Tô Thanh Dao cũng cắn chặt môi, chín cái đuôi hư ảnh của Cửu Vĩ Thần Thể sau lưng khẽ lay động, tỏa ra một luồng yêu lực thanh khiết nhưng vô cùng mạnh mẽ:

– Đúng vậy! Yêu tộc phương Bắc và Ma tộc cấu kết với nhau để gieo rắc tai họa, lần này chúng ta nhất định phải cùng nhau ra tay, nhổ tận gốc thứ tà ác này, trả lại sự yên bình tuyệt đối cho nông trang và Sư phụ!

Mộc Vân Thư hít một hơi thật sâu, lập tức bắt đầu hành động. Hắn nâng chiếc gáo múc nước bằng gỗ lên, múc một gáo nước suối từ trong chum sành bên cạnh, khẽ niệm chú.

Ngay lập tức, dòng nước chảy ra từ chiếc gáo gỗ bỗng nhiên biến đổi, hóa thành một dòng sông thời gian thu nhỏ, bao bọc xung quanh khu vực cây Hắc Ám Ma Cực Thảo. Mộc Vân Thư vận dụng Thời Không Chi Thuật đến cực hạn, cô lập hoàn toàn không gian xung quanh cây ma thảo, ngăn chặn không cho một tia ma khí nào có cơ hội rò rỉ ra ngoài làm ảnh hưởng đến luống cải ngọt của Diệp Phi.

Lăng Tiêu bước lên trước, hai mắt nhắm nghiền. Khi hắn mở mắt ra, một luồng kiếm ý vô song, sắc bén đến mức có thể xé rách hư không bộc phát ra từ đồng tử. Hắn không dùng kiếm ý bá đạo để tránh làm kinh động đến Sư phụ đang nấu ăn trong bếp, mà thu liễm toàn bộ sức mạnh vào lưỡi rìu rỉ sét.

*Bập!*

Một tiếng động trầm đục vang lên trong không gian bị cô lập.

Nhát rìu của Lăng Tiêu chém xuống, chuẩn xác bổ đôi thân cây Hắc Ám Ma Cực Thảo. Một luồng ma khí đen đặc, tà ác tột cùng từ trong thân cây phun trào ra, hóa thành hình ảnh hàng vạn oan hồn gào thét, định lao thẳng vào linh hồn của Lăng Tiêu để cắn xé.

Thế nhưng, chưa kịp chạm vào tà áo xám của hắn, luồng ma khí kia đã bị trận pháp thời không của Mộc Vân Thư giữ chặt lại, sau đó bị đôi cánh linh khí màu xám tro (Lạc Vũ) khổng lồ đột ngột xuất hiện sau lưng Lăng Tiêu vỗ nhẹ một cái.

*Xoẹt!*

Luồng ma khí tà ác kia lập tức bị tịnh hóa sạch sẽ thành hư vô, không còn sót lại một chút dấu vết nào.

Tô Thanh Dao nhanh tay lẹ mắt, bưng một chiếc hũ đất nung cũ (vốn là chiếc hũ đựng muối hạt đã cạn của Diệp Phi) lao đến. Nàng vận chuyển yêu lực của Cửu Vĩ Thần Thể, trực tiếp dùng tay không bới tơi đất, nhổ sạch toàn bộ phần rễ cây đen kịt còn sót lại dưới lòng đất, bỏ tất cả vào trong hũ đất nung rồi dùng một tấm bùa chú phong ấn chặt chẽ lại.

– Xong rồi!

Mộc Vân Thư thở phào nhẹ nhõm, lau đi những giọt mồ hôi rịn trên trán.

– Chúng ta đã nhổ sạch tận gốc cây ma thảo này mà không làm rụng một chiếc lá cải ngọt nào của Sư phụ. Trận pháp thời không vẫn vững vàng.

Lăng Tiêu nhìn chiếc rìu rỉ sét trên tay, cảm nhận tu vi Lạc Vũ Cảnh của mình dường như lại có chút tinh tiến sau khi thực hiện nhát chém khống chế lực lượng ở mức vi mô cực hạn này. Hắn xúc động nói:

– Sư phụ quả nhiên dụng ý thâm sâu. Ngài bảo chúng ta cuốc cỏ, thực chất là đang dạy chúng ta cách khống chế lực lượng tinh vi nhất, không được lãng phí một chút năng lượng nào. Đạo pháp tự nhiên, vạn vật quy tông, tất cả đều nằm ở những việc nhỏ nhặt này.

Trong khi ba người đồ đệ đang đứng ngoài vườn rau tự bổ não và cảm động đến rơi nước mắt, thì trong gian bếp đất nện, Diệp Phi đang bận rộn chuẩn bị bữa trưa.

Hắn nhóm lửa bếp lò bằng mấy thanh củi tre già mà Lăng Tiêu đã chẻ sẵn hôm trước. Khói bếp màu xám nhạt lười biếng bay lên qua ống khói, mang theo mùi thơm dễ chịu, ấm áp của củi tre. Diệp Phi lấy ra một tảng thịt ba chỉ tươi ngon và một rổ khoai tây ngon lành (đã được hắn kiểm tra kỹ lưỡng để tránh quả thối).

Tiếng dao thái thịt vang lên đều đặn trên thớt gỗ nghiến: *Cộc! Cộc! Cộc!*

Dưới chân bàn ăn, mảnh vỡ tàn hồn của Thủy Tổ Vực Ngoại Thiên Ma (đang làm đá kê chân bàn) bỗng nhiên run rẩy kịch liệt. Mỗi một tiếng dao thái thịt của Diệp Phi gõ xuống thớt, đối với mảnh tàn hồn kia, chẳng khác nào tiếng sấm rền của chín tầng thiên kiếp đang nện thẳng vào linh hồn của nó.

Nó cảm nhận được luồng ma khí của cây Hắc Ám Ma Cực Thảo ngoài vườn vừa bị tiêu diệt hoàn toàn mà không kịp phát ra một tiếng động nào. Nó biết, chút hy vọng nhen nhóm cuối cùng của Ma tộc phương Bắc hòng hồi sinh ma trận trên đỉnh Tản Viên đã bị bóp chết ngay từ trong trứng nước.

Mảnh tàn hồn khóc lóc thảm thiết trong lòng:

– Vị Tiên Tôn này… Ngài ấy quả thực là một ác ma đáng sợ nhất lịch sử! Ngài ấy thản nhiên thái thịt, nấu cơm, nhưng mỗi nhát dao lại chứa đựng ‘Thái Sơ Phân Tách Chi Lực’ có thể xé rách cả tinh không! Ngài ấy chỉ cần phẩy tay một cái là bản thể của ta biến mất, giờ đây lại mượn tay đồ đệ nhổ sạch tận gốc rễ ma thảo của ta… Ta phải ngoan ngoãn, phải thật ngoan ngoãn làm một cục đá kê chân bàn, tuyệt đối không được nhúc nhích!

Con chó đen Đại Hắc đang nằm lười biếng ở ngưỡng cửa bếp, khẽ hé mở một con mắt đen mượt, liếc nhìn về phía chân bàn ăn. Nó phát ra một luồng thần niệm lạnh lùng, tàn nhẫn đe dọa mảnh tàn hồn:

– Cái thứ dơ bẩn kia, khôn hồn thì nằm im cho tao. Chủ nhân sắp nấu xong món canh khoai tây hầm xương rồi. Nếu mày dám động đậy làm lệch chân bàn, khiến một giọt canh của chủ nhân bị đổ ra ngoài, tao thề sẽ nhai nát tàn hồn của mày thành phân chó ngay lập tức! Nghe rõ chưa?

Mảnh tàn hồn run rẩy bần bật, vội vàng thu liễm hoàn toàn chút ma khí cuối cùng, ngoan ngoãn co rúm lại thành một cục đá kê chân bàn tròn trịa, vững chãi nhất thế gian, không dám có thêm một chút ý nghĩ phản kháng nào nữa.

Một lát sau, mùi thơm ngào ngạt của món canh khoai tây hầm xương sườn và thịt kho tàu nóng hổi bắt đầu lan tỏa khắp gian bếp, bay ra ngoài sân. Mùi thơm tinh khiết, đậm đà vị ngọt của xương thịt phàm trần, hòa quyện cùng vị thanh mát của khoai tây tươi mới thu hoạch, khiến cho bất kỳ ai ngửi thấy cũng phải thèm thuồng nhỏ dãi.

Diệp Phi bưng một nồi canh lớn đặt lên bàn ăn, lau mồ hôi trên trán, cười nói lớn vọng ra ngoài sân:

– Mấy đứa ơi! Vào ăn cơm thôi! Cuốc cỏ, chẻ củi cả buổi sáng chắc mệt và đói lắm rồi đúng không? Vào ăn nhanh lên kẻo nguội!

Mộc Vân Thư, Lăng Tiêu và Tô Thanh Dao vội vàng rửa sạch tay chân ở bể nước bên hiên, cung kính bước vào bếp.

Càn Khôn Tử và Hắc Bạo đứng ở ngưỡng cửa, hai mắt nhìn chằm chằm vào nồi canh đang tỏa khói nghi ngút trên bàn, nuốt nước bọt ực ực. Đối với bọn họ, mỗi một món ăn do Tiên Tôn tự tay nấu ra, không đơn thuần là thức ăn, mà chính là **Thái Sơ Ngộ Đạo Bản Nguyên** cấp hoàn mỹ nhất! Chỉ cần được húp một ngụm nước canh, tu vi bị tổn thương của bọn họ có thể khôi phục trong nháy mắt, thậm chí còn có thể đột phá cảnh giới hiện tại.

Diệp Phi thấy hai ông lão râu bạc và tên to xác đứng ngoài cửa nhìn thèm thuồng, liền vui vẻ vẫy tay gọi:

– Kìa, hai ông bạn già đứng đó làm gì? Vào đây ngồi xuống ăn chung luôn đi! Nhà ta không có nhiều quy tắc phiền phức của mấy cái thế gia tu tiên đâu. Dọn dẹp, nhặt sắt vụn cả buổi sáng chắc cũng đói rã họng rồi đúng không? Cứ tự nhiên đi, cơm canh hôm nay ta nấu nhiều lắm, ăn thoải mái!

Càn Khôn Tử và Hắc Bạo nghe thấy câu “nhà ta không có nhiều quy tắc phiền phức”, trong lòng chấn động kịch liệt, vô cùng cảm động trước sự đức độ, bao dung vô biên của Tiên Tôn. Cả hai lập tức quỳ sụp xuống đất, dập đầu ba cái thật mạnh hướng về phía Diệp Phi:

– Tạ Tiên Tôn ban ơn! Tiên Tôn từ bi vĩ đại! Chúng tiểu nhân vạn kiếp bất vong ân đức này của Ngài!

Diệp Phi trợn tròn mắt, bực mình quát lên:

– Lại thế nữa rồi! Ta đã bảo bao nhiêu lần rồi, ở đây không có Tiên Tôn tiên tổ gì hết! Gọi ta là chủ nông trang, hoặc gọi ông chủ là được rồi! Cứ hở ra một tí là quỳ lạy dập đầu thế này thì canh nguội ngắt hết cả rồi! Mau ngồi xuống ăn cơm bình thường cho ta nhờ!

Hai người vội vàng lật đật đứng dậy, khúm núm kéo ghế ngồi xuống góc bàn ăn, cung kính nhận lấy bát canh khoai tây hầm xương từ tay Diệp Phi như thể đang đón nhận một món thánh vật chí cao vô thượng của trời đất.

Khi húp một ngụm nước canh ấm nóng:

Càn Khôn Tử cảm nhận được một luồng năng lượng tinh thuần, ấm áp vô cùng chạy dọc theo kinh mạch, nhanh chóng vá lại những vết rạn nứt cuối cùng trong đan điền của lão. Tu vi Độ Kiếp Kỳ viên mãn vốn bị tổn thương nặng nề sau trận chiến trước đó, nay bỗng nhiên rung động kịch liệt, dường như chỉ còn cách cảnh giới tiếp theo đúng một bước chân! Lão già râu tóc bạc phơ, nước mắt lã chã rơi vào bát canh vì sự ban ơn quá đỗi vĩ đại này.

Hắc Bạo thì thấy huyết mạch Giao Long trong cơ thể sôi sục như nước sôi, những tạp chất độc tố tích tụ từ ngàn năm qua do luyện độc công bị luồng ấm áp kia tịnh hóa hoàn toàn, biến mất không còn một chút dấu vết. Thân thể hộ pháp của lão tỏa ra ánh sáng hoàng kim lấp lánh như đồng đúc, tu vi Chúc Đồng Cảnh viên mãn tự động vận chuyển một cách trơn tru, hoàn mỹ chưa từng có.

Lăng Tiêu, Tô Thanh Dao và Mộc Vân Thư cũng cảm nhận được sự thay đổi kỳ diệu trong cơ thể mình sau khi ăn canh. Đạo tâm của họ trở nên kiên định, sáng rõ như gương soi, không còn một chút tạp niệm nào.

Diệp Phi nhìn đám đồ đệ và người làm vừa ăn vừa khóc sụt sùi, nước mắt nước mũi tèm lem, trong lòng thở dài ngao ngán, tự nhủ:

– Haizz, tội nghiệp thật đấy. Chắc ở cái thế giới tu tiên tàn khốc ngoài kia, tụi nó suốt ngày phải tranh giành chém giết lẫn nhau, chưa bao giờ được ăn một bữa cơm gia đình ấm áp, ngon lành thế này nên mới cảm động đến phát khóc như vậy. Đúng là tu tiên làm cái gì cho khổ ra không biết, cứ về đây trồng rau nuôi gà, ngày ăn ba bữa cơm nóng có phải sướng hơn vạn lần không?

Hắn mỉm cười, gắp cho mỗi đứa một miếng thịt ba chỉ lớn, giọng điệu trở nên nhẹ nhàng, ấm áp:

– Ăn nhiều vào, ăn đi cho có sức mà làm việc. Ngày mai chúng ta còn phải cuốc đất trồng lúa mới đấy nhé.

Cả gian bếp nhỏ tràn ngập tiếng cười nói nhẹ nhàng, ấm cúng của một gia đình bình thường, mặc cho cả thế giới tu tiên bên ngoài đang rung chuyển dữ dội vì những biến động linh khí khủng khiếp phát ra từ đỉnh Tản Viên Thần Sơn.

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ rực cả một góc trời phía Tây của Âu Lạc Thần Châu.

Diệp Phi ngồi trên chiếc ghế tre cũ kỹ ngoài hiên nhà, tay cầm chiếc quạt nan rách phẩy nhẹ từng nhịp lười biếng, ngắm nhìn cảnh hoàng hôn tuyệt đẹp phía chân trời.

Đám đồ đệ và tạp dịch lặng lẽ đứng xếp hàng sau lưng hắn, ánh mắt tràn đầy sự sùng bái và kính ngưỡng vô hạn nhìn bóng lưng gầy guộc của Sư phụ. Bọn họ biết, dưới sự bảo hộ vĩ đại của vị Tiên Tôn ẩn thế này, vương triều Âu Lạc Thần Châu sẽ vĩnh viễn trường tồn, và bọn họ sẽ là những thanh kiếm sắc bén nhất, sẵn sàng giúp Ngài “nhổ tận gốc” mọi tà ác trên thế gian này.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8