Bất Tử Hồn: Kẻ Đứng Ngoài Vòng Sinh Tử
Chương 57: Sâu bọ trong vườn
Cơn mưa linh khí dịu nhẹ vừa dứt, bầu trời phía trên đỉnh Tản Viên Thần Sơn lại trở về vẻ trong trẻo, gột rửa sạch sẽ những bụi bặm của trần thế. Nước mưa đọng lại trên những phiến lá cọ xám xịt ngoài hiên nông trang, thi thoảng lại rơip bộp xuống mặt đất đất nện đã được quét dọn sạch sẽ.
Diệp Phi đứng chắp tay sau lưng dưới mái hiên tranh, đón làn gió núi mát rượi thổi qua, lòng tràn đầy cảm giác thư thái của một lão nông sau một ngày lao động vất vả. Hắn liếc nhìn ra mảnh vườn nhỏ bên hông nhà, nơi những mầm cải ngọt xanh mướt và những cây hành hoa vừa được xới đất hôm qua đang vươn mình đón nắng sớm.
Thế nhưng, nụ cười thanh thản trên môi Diệp Phi chưa kịp duy trì được ba giây thì chân mày hắn đã đột ngột nhíu chặt lại.
“Cái gì thế này?”
Diệp Phi lẩm bẩm, bước nhanh xuống thềm hiên, ống quần vải thô xắn cao quá bắp chân vẫn còn dính chút bùn đất từ ruộng lúa hôm qua. Hắn tiến sát lại gần luống rau cải ngọt, cúi rạp người xuống, hai mắt trợn tròn nhìn chằm chằm vào một phiến lá non đang bị khuyết mất một mảng lớn.
Trên mặt lá xanh mướt, một con sâu béo múp míp, toàn thân đen kịt với những vệt vằn đỏ tà dị đang thản nhiên gặm nhấm. Điều kỳ quái là con sâu này không giống sâu bình thường, trên lưng nó dường như có ba cái chấm nhỏ trông như ba con mắt quỷ, tỏa ra một luồng khói xám nhạt nhạt mà người thường không thể nhìn thấy.
“Báo thủ! Đúng là một lũ báo thủ!” Diệp Phi nghiến răng kèn kẹt, mặt mũi tối sầm lại. “Ta đã cất công xới đất, bón phân gà của Tiểu Hồng cực khổ như thế, vậy mà cái lũ sâu hại này ở đâu ra mà dám đến phá hoại thành quả lao động của ta? Lại còn là giống sâu đột biến gen gì thế này? Nhìn vừa gớm vừa tởm!”
Trong mắt Diệp Phi, đây chỉ là một con sâu hại phá hoại mùa màng, có lẽ là do thời tiết ẩm ướt sau cơn mưa sinh ra. Hắn lập tức cảm thấy xót xa cho luống cải ngọt mà hắn định bụng vài ngày nữa sẽ hái vào làm món cải xào tỏi chiêu đãi cả nhà.
Thế nhưng, ở một góc độ khác, trong thần thức của ba vị đồ đệ đang đứng thập thò sau cánh cửa bếp, cảnh tượng lại hoàn toàn khác biệt.
“Sư phụ… Sư phụ đang nhìn cái gì mà sát khí ngập trời thế kia?” Tô Thanh Dao khẽ nuốt nước bọt, chín cái đuôi hư ảnh phía sau lưng nàng vô thức xòe ra rồi lại rụt lại, sắc mặt trắng bệch vì kinh hãi.
Lăng Tiêu siết chặt chuôi chiếc rìu rỉ sét dắt bên hông, đôi mắt sắc lạnh như kiếm phong lúc này lại tràn đầy sự ngưng trọng. Hắn vận dụng nhãn thuật của Lạc Vũ Cảnh vừa đột phá, xuyên qua khoảng không gian vặn vẹo xung quanh luống rau, lập tức nhìn thấy một cảnh tượng khiến da đầu hắn tê dại.
“Đó không phải là sâu hại…” Lăng Tiêu truyền âm cho hai vị sư đệ sư muội, giọng nói run rẩy kịch liệt. “Đó là… Vạn Cổ Cổ Độc từ Dạ Lâm phương Nam! Không, nhìn luồng ma khí đen kịt kia, đó là ‘Huyết Ma Cổ’ do ma tu Bắc phương dùng máu của vạn sinh linh để nuôi dưỡng! Chúng đang mượn linh mạch của Tản Viên Thần Sơn để ký sinh, muốn âm thầm cắn nát linh căn của Âu Lạc Thần Châu!”
Mộc Vân Thư ôm cuốn sổ da trước ngực, thần sắc hoảng hốt không kém: “Nhìn ba cái chấm đỏ trên lưng nó kìa! Đó là ‘Tam Nhãn Ma Cổ’, mỗi một con đều chứa đựng một phần mười ma lực của một vị Thần Thông Cảnh ma đầu. Bọn chúng bò vào vườn rau của Sư phụ, rõ ràng là muốn ô uế mảnh đất thánh này để mở đường cho đại quân Vực Ngoại Thiên Ma!”
Càn Khôn Tử lúc này đang cầm chiếc chổi tre quét dọn ngoài sân, nghe thấy lời thảo luận của ba vị đồ đệ thì cũng rón rén đi tới. Lão già vừa đột phá lên Bá Vương Cảnh, tự phụ mình đã là đại năng một phương, nhưng khi nhìn về phía con sâu đen vằn đỏ kia, lão vẫn không nhịn được mà rùng mình một cái.
“Các vị sư điệt nói không sai.” Càn Khôn Tử truyền âm, râu tóc bạc phơ dựng ngược lên. “Lão phu cảm nhận được, luồng ma khí kia đang kết nối trực tiếp với một trận pháp tà ác ở biên giới phía Bắc. Nếu để con cổ trùng này cắn nát luống cải kia, long mạch Phong Châu Thần Đô cách đây vạn dặm cũng sẽ bị đứt đoạn! Đây là một âm mưu diệt thế vô cùng thâm độc!”
Tất cả bọn họ đều nín thở, chăm chú quan sát nhất cử nhất động của Diệp Phi. Bọn họ biết, trước một âm mưu khủng bố như vậy, vị Tiên Tôn tối cao chắc chắn sẽ có biện pháp lôi đình để trấn áp.
Diệp Phi đứng thẳng người dậy, thở dài một tiếng đầy bất lực. Hắn quay đầu nhìn về phía gian bếp, thấy đám đồ đệ và hai lão già tạp dịch đang đứng tụm năm tụm ba, mắt chữ O mồm chữ A nhìn mình như nhìn sinh vật lạ.
“Mấy đứa đứng đực mặt ra đó làm gì?” Diệp Phi lớn tiếng mắng. “Vườn cải ngọt bị sâu ăn sạch đến nơi rồi mà không đứa nào biết đường ra phụ một tay! Đúng là nuôi tốn cơm tốn gạo!”
Lăng Tiêu nghe vậy, lập tức run lên một cái, vội vàng tiến lên một bước, dập đầu hành lễ: “Sư phụ bớt giận! Đồ nhi ngu muội, không kịp thời phát hiện ra tai họa ẩn giấu này, xin Sư phụ trách phạt!”
Diệp Phi xua xua tay, bực mình nói: “Trách phạt cái gì mà trách phạt? Suốt ngày cứ mở miệng ra là trách phạt, đầu óc có vấn đề thật rồi. Thanh Dao, vào bếp lấy cho ta cái nhíp tre gắp than ra đây. Cả cái hũ sành đựng tro bếp nữa!”
“Dạ, Sư phụ!” Tô Thanh Dao không dám chậm trễ nửa giây, vội vã chạy vào bếp.
Nàng nhìn thấy chiếc nhíp tre dùng để gắp than củi nằm xó góc bếp, bình thường đen thùi lùi, sứt sẹo do lửa đốt. Nhưng lúc này, dưới nhãn lực của một Yêu Đế nửa bước, nàng lại thấy chiếc nhíp tre kia tỏa ra một luồng ánh sáng xám xịt của Hỗn Độn Tiên Kim, mỗi một thớ tre đều khắc sâu những đường vân trật tự sơ khai của vũ trụ.
“Đây… đây rõ ràng là ‘Hỗn Độn Kìm Chấn Thế’!” Tô Thanh Dao hít một hơi khí lạnh, hai tay run rẩy nâng chiếc nhíp tre lên như nâng một kiện chí bảo tối thượng. Nàng lại ôm thêm hũ sành đựng tro bếp, thứ tro mà Diệp Phi cào ra từ bếp lò sau khi đốt củi khô của Lăng Tiêu chẻ. Trong mắt nàng, đống tro bếp kia chính là ‘Thái Sơ Tịch Diệt Thần Sa’, có thể chôn vùi cả một tinh hệ thành tro bụi!
Nàng run rẩy bưng hai thứ đó ra vườn, cung kính dâng lên bằng cả hai tay: “Sư phụ, đồ dùng đã mang đến.”
Diệp Phi nhận lấy chiếc nhíp tre, lẩm bẩm: “Ăn hại thật, cái nhíp tre cũng để mốc meo thế này. Lần sau rửa dọn cho sạch sẽ nghe chưa?”
Hắn cúi người xuống, cầm chiếc nhíp tre nhắm thẳng vào con sâu béo múp míp trên lá cải.
“Nào, con súc sinh này, dám ăn trộm rau của ông đây à?”
Diệp Phi nhẹ nhàng đưa nhíp kẹp chặt lấy thân mình con sâu.
*Rắc!*
Một tiếng động cực kỳ nhỏ vang lên, giống như tiếng vỏ trứng nứt ra. Nhưng trong tai của Lăng Tiêu, Mộc Vân Thư, Tô Thanh Dao và Càn Khôn Tử, tiếng động đó lại như một tiếng sấm sét diệt thế nổ tung ngay trong thần hồn của họ.
Họ nhìn thấy, ngay khi chiếc nhíp tre của Diệp Phi kẹp chặt lấy con sâu, một luồng sóng xung kích vô hình, mang theo ý chí trật tự sơ khai của Thái Sơ, đột ngột xuyên qua không gian, đánh thẳng vào hư không.
Cùng lúc đó, cách Tản Viên Thần Sơn vạn dặm về phía Bắc, sâu trong một thung lũng quanh năm sương mù đen bao phủ của Ma tộc.
Một lão giả mặc huyết bào, gầy trơ xương như bộ sọ dừa, đang ngồi xếp bằng trên một tòa tế đàn làm bằng xương người. Lão chính là Vạn Cổ Cổ Ma, một vị đại năng Thần Thông Cảnh đỉnh phong, chuyên luyện cổ thuật diệt thế của phương Bắc. Trên tay lão đang cầm một chiếc chuông đồng nhỏ, liên tục lắc nhẹ để điều khiển hàng vạn con ma cổ đang bò khắp Âu Lạc Thần Châu.
“Hắc hắc, linh mạch của Tản Viên Thần Sơn sắp bị huyết cổ của bổn tọa gặm nhấm sạch sẽ rồi. Đến lúc đó, long mạch đứt đoạn, Phong Châu Thần Đô sẽ tự sụp đổ…”
Lời còn chưa dứt, Vạn Cổ Cổ Ma bỗng nhiên trợn tròn mắt, sắc mặt từ đỏ hồng chuyển sang xám ngoét trong tích tắc. Lão cảm nhận được một luồng lực lượng kinh thiên động địa, vượt qua mọi quy luật thời gian và không gian, từ đầu dây nhân quả bên kia đột ngột truyền tới.
“Cái gì—”
*Bùm!*
Chiếc chuông đồng trên tay lão lập tức nổ tung thành trăm mảnh vụn. Chưa dừng lại ở đó, luồng lực lượng vô hình kia tiếp tục tràn vào cơ thể lão. Kinh mạch, đan điền, thần hồn của một vị Thần Thông Cảnh đỉnh phong trong nháy mắt bị nghiền nát thành bột mịn.
Cả tòa tế đàn bằng xương người khổng lồ nổ tung, hóa thành tro bụi mịn màng. Vạn Cổ Cổ Ma thậm chí còn chưa kịp thét lên một tiếng thảm thiết nào, toàn bộ cơ thể và sự tồn tại của lão đã bị xóa sổ hoàn toàn khỏi dòng thời gian, như thể lão chưa từng sinh ra trên đời này.
Hàng vạn ma tu xung quanh thung lũng kinh hoàng chứng kiến cảnh tượng đó, bọn họ quỳ rạp xuống đất, khóc lóc thảm thiết trước uy lực diệt thế không thể giải thích nổi này.
Tại vườn rau trên đỉnh Tản Viên.
Diệp Phi gắp con sâu đen vằn đỏ lên, nhìn nó giãy giụa yếu ớt trên đầu nhíp, khịt mũi một cái: “Nhìn cái bản mặt mày là thấy ghét rồi. Dám đột biến gen phá hoại mùa màng à?”
Hắn tùy tiện ném con sâu vào hũ sành đựng tro bếp.
*Xèo…*
Một luồng khói đen tà ác vừa mới bốc lên từ con sâu, chưa kịp lan ra ngoài thì đã bị đống tro bếp “Thái Sơ Tịch Diệt Thần Sa” dập tắt hoàn toàn, tịnh hóa sạch sẽ không còn một tia ma khí.
“Sư… Sư phụ…” Mộc Vân Thư run rẩy bước lên, giọng nói nghẹn ngào vì quá mức chấn động. “Ngài vừa mới… xóa sổ một vị Thần Thông Cảnh đại ma đầu phương Bắc sao?”
Diệp Phi nghe vậy thì quay đầu lại, trừng mắt nhìn Mộc Vân Thư, gõ nhẹ cán nhíp tre vào đầu vị tam đồ đệ này một cái.
*Cộc!*
“Xóa sổ cái đầu nhà ngươi!” Diệp Phi mắng. “Suốt ngày ma đầu với chả ma tà! Đây là con sâu cải! Sâu cải hiểu không? Đầu óc ngươi suốt ngày đọc mấy cuốn tiểu thuyết ba xu của Thẩm Vạn Kim mang tới rồi bị nhiễm độc đúng không? Ta gắp con sâu cải mà ngươi cũng bổ não ra thành đại ma đầu phương Bắc được, ta cũng lạy ngươi luôn đó Vân Thư!”
Mộc Vân Thư nhận một cú gõ của Diệp Phi, thần hồn vốn dĩ đang chấn động kịch liệt bỗng nhiên được một luồng ấm áp bao phủ, ổn định lại hoàn toàn. Hơn thế nữa, hắn cảm nhận được Thời Không Chi Thuật của mình lại có sự tinh tiến vượt bậc, dường như hắn đã có thể nhìn thấy một góc của tương lai gần.
Hắn vội vàng cúi đầu, cung kính nói: “Đệ tử ngu muội, tạ Sư phụ chỉ điểm!”
Diệp Phi lắc đầu ngao ngán, thở dài thườn thượt. Hắn cầm chiếc nhíp tre, tiếp tục cúi người xuống bới từng chiếc lá cải ngọt để tìm sâu.
“Để ta xem xem còn con nào nữa không. Cái lũ sâu bọ này, không tiêu diệt tận gốc là tụi nó lại sinh sôi nảy nở nhanh lắm.”
Hắn lẩm bẩm, tay đưa nhíp gắp thêm một con sâu nhỏ màu xám tro đang bám dưới cuống lá.
*Rắc!*
Cách đó vạn dặm, một cứ điểm bí mật của Ma tu phương Bắc, nơi có ba vị nửa bước Thần Thông Cảnh đang chủ trì một tòa huyết trận, bỗng nhiên không gian xung quanh bọn họ vỡ vụn như gương. Cả ba vị ma tu cùng tòa trận pháp khổng lồ lập tức bốc hơi khỏi thế gian, không để lại một chút dấu vết nào.
*Rắc!*
Lại một con sâu nữa bị Diệp Phi gắp ra ném vào hũ tro bếp.
Tại biên giới phương Bắc của Âu Lạc Thần Châu, một con sông đen quanh năm đầy chướng khí, vốn là nơi ẩn náu của hàng vạn thủy quái giao long nghịch tộc, bỗng nhiên nước sông sôi sùng sục. Một luồng hỏa đạo chí cao từ trên trời giáng xuống, tịnh hóa toàn bộ chướng khí và tiêu diệt sạch sẽ lũ thủy quái tà ác, trả lại nguồn nước trong lành cho người dân vùng biên thùy.
Mỗi một nhát gắp của Diệp Phi, đối với hắn chỉ là việc bảo vệ luống cải ngọt mười mét vuông của mình. Nhưng đối với cả Âu Lạc Thần Châu và giới tu chân, đó là một cuộc thanh trừng vĩ đại, một cơn bão quét sạch mọi thế lực tà ác đang nhen nhóm ý đồ xâm phạm bờ cõi.
Lăng Tiêu đứng bên cạnh, nhìn cách Diệp Phi đưa nhíp cực kỳ chuẩn xác, không nhanh không chậm, nhịp điệu đều đặn như một vị thần đang sắp xếp lại các vì tinh tú trên bầu trời. Hắn thầm nghĩ trong lòng:
“Sư phụ đang dùng hành động thực tế để dạy chúng ta thế nào là ‘Nhân Quả Chi Đạo’. Mỗi một nhát gắp đều chuẩn xác chém đứt một sợi dây nhân quả của thế gian, không thừa một phân, không thiếu một ly. Đây mới là cảnh giới cao nhất của Kiếm Đạo! Kiếm của ta… vẫn còn quá nhiều tạp niệm.”
Hắn nhắm mắt lại, cảm nhận luồng kiếm ý trong cơ thể mình đang tự động vận chuyển, đôi cánh linh khí màu xám tro (Lạc Vũ) sau lưng khẽ rung động, hấp thụ lấy những tàn dư đạo vận phát ra từ chiếc nhíp tre của Diệp Phi.
Trong khi đó, Càn Khôn Tử và Hắc Bạo thì hoàn toàn phục sát đất.
“Tiên Tôn… Ngài quả thực là vô địch thiên hạ.” Càn Khôn Tử lẩm bẩm, nước mắt nước mũi dàn dụa. “Lão phu sống mấy trăm năm, tự phụ là Chưởng môn một phương, vậy mà hôm nay mới biết thế nào là đại từ bi, thế nào là đại thần thông. Tiên Tôn vì bảo vệ sự bình yên của chúng sinh Âu Lạc, chấp nhận đóng vai một người nông phu bắt sâu, âm thầm gánh vác nhân quả diệt thế cho cả đại lục…”
Hắc Bạo thì nắm chặt hai nắm đấm cứng như đồng đúc, thề thốt trong lòng: “Từ nay về sau, ai dám nói Tiên Tôn là người phàm, ta sẽ dùng tay không đấm vỡ đầu kẻ đó! Tiên Tôn chính là tín ngưỡng tối cao của Hắc Bạo ta!”
Diệp Phi bắt xong một lượt sâu trên luống cải ngọt, đứng dậy đấm đấm cái lưng mỏi nhừ của mình. Hắn nhìn vào hũ sành, thấy có khoảng mười mấy con sâu béo múp míp đã bị tro bếp chôn vùi, lòng mới vơi đi chút bực dọc.
“Xong rồi.” Diệp Phi phủi phủi tay, nói. “Mấy đứa nhớ kỹ cho ta, vườn tược là phải chăm sóc mỗi ngày. Đừng có lười biếng suốt ngày chỉ biết luyện công với đọc sách nhảm nhí. Không có rau ăn thì lấy đâu ra sức mà hoang tưởng?”
Hắn liếc nhìn Càn Khôn Tử, chỉ tay vào luống đất trống bên cạnh: “Ông lão râu bạc kia, lát nữa cầm cái cuốc ra xới lại luống đất kia cho ta. Ngày mai ta định gieo thêm ít hạt giống hành hoa. Nhớ xới cho tơi xốp, đừng để sâu bọ nó làm tổ dưới đất.”
Càn Khôn Tử nghe vậy, lập tức cảm thấy vinh hạnh tột cùng, vội vàng dập đầu: “Tuân lệnh Tiên Tôn! Lão phu chắc chắn sẽ dùng toàn bộ tu vi Bá Vương Cảnh để xới đất, tuyệt đối không để một con ma trùng nào dám bén mảng đến gần luống hành của Ngài!”
Diệp Phi nghe lão già râu tóc bạc phơ tự xưng “Bá Vương Cảnh” đi xới đất thì chỉ biết che mặt thở dài.
“Bá Vương Cảnh đi xới đất… Đúng là điên hết chỗ nói. Thôi kệ đi, miễn là lão chịu làm việc là được.”
Diệp Phi lắc đầu, vác chiếc nhíp tre đi về phía chuồng gà sau nhà. Hắn định bụng kiểm tra xem con gà mái đỏ rực Tiểu Hồng hôm nay có chịu đẻ trứng hay chưa. Nếu nó vẫn tiếp tục đình công, hắn sẽ không ngần ngại thực hiện lời đe dọa đem nó đi nấu cháo gừng.
Lúc này, tại chuồng gà.
Tiểu Hồng (Thái Sơ Thần Phượng) đang nằm rạp trên ổ rơm, đôi mắt hạt đậu đỏ ngầu của nó đang tràn đầy sự kinh hoàng. Nó vừa chứng kiến cảnh tượng Diệp Phi dùng chiếc nhíp tre gắp sâu ngoài vườn. Đối với một con thần thú tối cổ như nó, nó thừa biết những con “sâu” kia thực chất là cái gì.
“Cái tên nhân loại khủng bố kia… Hắn vừa mới tùy tay diệt trừ cả một nhánh huyết mạch ma tộc phương Bắc…” Tiểu Hồng run rẩy bần bật, bộ lông đỏ rực của nó thu liễm lại hoàn toàn hỏa khí, không dám phát ra một tia sáng nào. “Hắn đang cảnh cáo bổn cung! Đúng vậy, hắn cố tình bắt sâu trước mặt bổn cung để răn đe! Nếu hôm nay bổn cung không đẻ được trứng, hắn chắc chắn sẽ dùng cái nhíp tre kia gắp bổn cung bỏ vào nồi cháo gừng!”
Nghĩ đến cảnh tượng mình bị vặt lông, chặt khúc rồi ninh nhừ với gừng tươi, Thái Sơ Thần Phượng – thủy tổ của vạn điểu – bỗng nhiên cảm thấy một nỗi sợ hãi tột độ bao trùm lấy linh hồn.
Nó lập tức vận dụng toàn bộ bản nguyên hỏa đạo chí cao trong cơ thể, điên cuồng ngưng tụ linh khí của đất trời.
*Cục ta cục tác!*
Một tiếng kêu đầy vẻ nịnh nọt và sợ hãi vang lên từ chuồng gà.
Diệp Phi vừa bước tới cửa chuồng gà, nghe tiếng kêu thì nhướng mày: “Hửm? Có biến chuyển gì sao?”
Hắn thò đầu vào nhìn, lập tức trợn tròn mắt.
Trong ổ rơm, bên dưới thân hình đang run rẩy của Tiểu Hồng, một quả trứng gà to bằng nắm tay, toàn thân đỏ rực như hồng ngọc, tỏa ra những luồng hỏa quang ấm áp và những đường vân phượng hoàng uốn lượn cực kỳ tinh xảo, đang nằm im lìm.
“Ồ! Đẻ thật này!”
Diệp Phi mừng rỡ reo lên, vội vàng thò tay nhặt quả trứng lên. Hắn lật qua lật lại quả trứng, cảm nhận được độ ấm áp truyền vào lòng bàn tay, cười híp cả mắt:
“Tốt! Tốt lắm! Biết sợ là tốt! Đúng là phải đe dọa một chút mới chịu làm việc mà. Quả trứng này nhìn to tròn, vỏ lại có màu đỏ đẹp mắt thế này, chắc là chứa nhiều chất dinh dưỡng lắm đây. Sáng mai ta sẽ làm món trứng ốp la chiêu đãi cả nhà!”
Hắn vỗ vỗ đầu Tiểu Hồng, khen ngợi: “Ngoan lắm, ngày mai tiếp tục phát huy nghe chưa? Đừng để ta phải nhắc lại chuyện cháo gừng.”
Tiểu Hồng cúi gục đầu xuống đất, không dám gáy một tiếng, trong lòng thầm thở phào nhẹ nhõm vì tạm thời giữ được mạng sống. Nó tự hứa với lòng, từ nay về sau, mỗi ngày đều phải vắt kiệt bản nguyên để đẻ cho bằng được một quả trứng vô thượng dâng lên vị Tiên Tôn khủng bố này.
Tô Thanh Dao đứng ngoài cửa chuồng gà, nhìn thấy quả trứng đỏ rực trên tay Diệp Phi thì hai mắt sáng lên như sao sa.
“Đó… đó là ‘Thần Phượng Bản Nguyên Đan’!” Tô Thanh Dao thầm nghĩ, lòng đầy sự thèm thuồng nhưng không dám bộc lộ ra ngoài. “Mỗi một quả trứng của Tiểu Hồng tỷ tỷ đều chứa đựng chí cao hỏa đạo, nếu người thường ăn vào có thể lập tức cải tử hoàn sinh, tu sĩ ăn vào có thể thức tỉnh thiên phú thần hỏa. Sư phụ lại muốn dùng nó để làm món ‘ốp la’ bình thường… Quả thực là phung phí của trời mà! Nhưng… đây chính là phong thái của Tiên Tôn!”
Diệp Phi hớn hở bưng quả trứng đi vào bếp, cất cẩn thận vào chạn bát. Hắn nhìn ra ngoài trời, thấy mây đen lại bắt đầu tụ hội về phía đỉnh núi, không khí trở nên oi bức và ngột ngạt một cách kỳ lạ.
“Lạ thật, vừa mới mưa xong mà sao trời lại nóng lên thế này?” Diệp Phi lẩm bẩm, cầm chiếc quạt nan rách lên phẩy phẩy vài cái để giải nhiệt. “Cái thời tiết Tản Viên này đúng là thất thường như tính tình của mấy đứa đồ đệ ta vậy.”
Hắn không hề biết rằng, sự oi bức kia không phải do thời tiết tự nhiên, mà là vì sâu trong lòng đất Âu Lạc Thần Châu, cách nông trang của hắn không xa…
Một thực thể khổng lồ đang từ từ thức tỉnh.
Sự diệt vong của Vạn Cổ Cổ Ma và các cứ điểm ma tu phương Bắc do những nhát gắp vô tình của Diệp Phi đã vô tình kích hoạt một tòa trận pháp cổ xưa bị chôn vùi dưới lòng đất suốt ba kỷ nguyên. Trận pháp này chính là nơi phong ấn một phần cơ thể của Thủy Tổ Vực Ngoại Thiên Ma – kẻ đã từng suýt chút nữa hủy diệt cả Âu Lạc Thần Châu thời thái cổ.
*Ầm… ầm…*
Mặt đất dưới chân núi Tản Viên bắt đầu rung chuyển nhẹ.
Dưới sườn núi, hàng vạn tu sĩ đang quỳ lạy bỗng nhiên cảm thấy một luồng áp lực tà ác, lạnh lẽo thấu xương từ dưới lòng đất phun trào ra ngoài. Linh khí ấm áp của cơn mưa lúc nãy nhanh chóng bị một làn sương mù đen kịt, tanh tưởi che phủ.
“Có chuyện gì vậy?!”
“Ma khí! Đây là ma khí từ thời thái cổ!”
“Trời đất ơi, long mạch Tản Viên Thần Sơn đang bị thứ gì đó dưới lòng đất cưỡng ép kéo đi!”
Vô số tu sĩ hoảng loạn la hét, bọn họ cảm nhận được một ý chí hủy diệt cực kỳ khủng bố đang từ dưới lòng đất vươn lên. Một đôi mắt đỏ ngầu khổng lồ, to như hai vầng trăng máu, đột ngột hiện lên trong làn sương mù đen bao phủ sườn núi.
“Ta… đã trở lại…”
Một giọng nói trầm đục, tà ác vang vọng khắp không gian, khiến thần hồn của hàng vạn tu sĩ lập tức xuất hiện những vết nứt rạn rợn người. Nhiều kẻ tu vi thấp kém trực tiếp hộc máu, ngã quỵ xuống đất.
Tại nông trang trên đỉnh núi.
Lăng Tiêu, Tô Thanh Dao và Mộc Vân Thư đồng loạt biến sắc. Bọn họ cảm nhận được luồng ma khí khủng bố kia đang nhắm thẳng vào nông trang của Sư phụ.
“Thủy Tổ Vực Ngoại Thiên Ma thức tỉnh rồi sao?!” Càn Khôn Tử run rẩy, chiếc chổi tre trên tay lão phát ra những tiếng kêu “vút vút” sắc bén. “Hơi thở này… vượt xa Bá Vương Cảnh! Đây là… Hùng Đế Cảnh?! Không, có lẽ còn hơn thế nữa!”
Hắc Bạo cũng giương nanh múa vuốt, huyết mạch Giao Long trong người gào thét dữ dội: “Kẻ nào dám quấy rầy sự bình yên của Tiên Tôn?! Cho dù có phải tan xương nát thịt, ta cũng phải chặn hắn lại!”
Đại Hắc (Hỗn Độn Thôn Thiên Khuyển) đang nằm gác cổng bỗng nhiên đứng bật dậy. Đôi mắt đen mượt của nó lóe lên một tia hung tàn tột độ. Nó nhìn chằm chằm về phía làn sương mù đen dưới sườn núi, nanh vuốt sắc bén lộ ra ngoài, chuẩn bị sủa một tiếng để thổi bay cái thứ dơ bẩn kia.
Thế nhưng, ngay khi không khí căng thẳng đã đạt đến mức cực hạn, Diệp Phi từ trong gian bếp bước ra ngoài hiên.
Hắn nhìn thấy bầu trời tối sầm lại, sương mù đen kịt bay lên từ dưới núi, mùi hôi thối nồng nặc xộc thẳng vào mũi.
“Cái mùi gì mà thối thế này?!” Diệp Phi bịt mũi, nhăn mặt đầy vẻ ghê tởm. “Ai dọn chuồng heo dưới núi mà để mùi bay lên tận đây vậy? Lại còn đốt rác hay sao mà khói đen mịt mù thế kia? Đúng là vô ý thức!”
Hắn bực mình nhìn luồng khói đen đang cuồn cuộn bay về phía vườn rau cải ngọt vừa mới bắt sâu xong của mình.
“Được lắm, ta vừa mới dọn dẹp sạch sẽ vườn rau, mấy người dưới núi lại dám đốt rác bay khói thối vào đây làm ô uế rau sạch của ta à?”
Diệp Phi nổi giận thật sự. Đối với một người coi trọng vườn rau sạch tự cung tự cấp như hắn, việc khói bụi và mùi hôi thối làm ảnh hưởng đến chất lượng rau quả là một tội ác không thể tha thứ.
Hắn cầm chiếc quạt nan rách trên tay, hít một hơi thật sâu, rồi nhắm thẳng về phía làn sương mù đen dưới sườn núi mà phẩy mạnh một cái.
“Cút hết đi cho ta! Đốt rác thì xéo đi chỗ khác mà đốt!”
*Vút—*
Một cái phẩy tay nhẹ nhàng của một lão nông trung niên mặc áo vải thô.
Nhưng trong mắt của vạn giới…
Đó là một nhát chém khai thiên lập địa.
Từ chiếc quạt nan rách của Diệp Phi, một cơn bão Hỗn Độn màu xám tro, mang theo sức mạnh hủy diệt và tái tạo của trật tự sơ khai, đột ngột phun trào ra ngoài. Cơn bão xé rách toàn bộ không gian của Tản Viên Thần Sơn, tạo thành một vệt sáng khổng lồ dài vạn dặm, quét thẳng xuống sườn núi.
*Ầm dập—!!!*
Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên, nhưng kỳ lạ là tiếng nổ này không làm tổn hại đến một ngọn cỏ, một thân cây nào trên núi Tản Viên.
Cơn bão Hỗn Độn đi qua đến đâu, làn sương mù đen kịt và mùi hôi thối lập tức bị tịnh hóa sạch sẽ đến đó. Đôi mắt đỏ ngầu khổng lồ của thực thể tà ác vừa mới thức tỉnh dưới lòng đất, chưa kịp phát ra lời thoại kịch bản nào, đã bị cơn bão xám tro quét trúng.
“Cái… cái gì—!!!”
Một tiếng gào thét đầy vẻ kinh hoàng và tuyệt vọng vang lên từ sâu trong linh hồn của thực thể kia. Hắn nhận ra, luồng lực lượng đang quét qua mình không phải là tu vi của một vị tu sĩ bình thường, mà là ý chí tối cao của người sáng tạo ra trật tự sơ khai, nguồn gốc của vạn đạo!
Trước mặt luồng lực lượng này, một phần cơ thể của Thủy Tổ Vực Ngoại Thiên Ma mỏng manh như một tờ giấy lộn trước ngọn lửa hồng hoang.
*Xoẹt!*
Toàn bộ ma khí, tàn hồn và sự hiện diện của thực thể khổng lồ kia dưới lòng đất Âu Lạc Thần Châu lập tức bị xóa sổ hoàn toàn khỏi dòng thời gian. Trận pháp phong ấn cổ xưa bị san phẳng, linh mạch của núi Tản Viên được phục hồi nguyên trạng, thậm chí còn trở nên đậm đặc và thuần khiết hơn gấp mười lần so với trước.
Cơn bão Hỗn Độn quét qua, trả lại bầu trời xanh trong vắt và ánh nắng sớm ấm áp cho đỉnh Tản Viên Thần Sơn.
Dưới chân núi, hàng vạn tu sĩ đang nằm rạp dưới đất, trợn tròn mắt nhìn bầu trời bỗng nhiên quang đãng trở lại chỉ trong một tích tắc. Luồng áp lực diệt thế vừa rồi biến mất không để lại một chút dấu vết, như thể tất cả chỉ là một giấc mơ hoang đường.
“Ma… Ma đầu kia… biến mất rồi?”
“Không phải biến mất… mà là bị xóa sổ hoàn toàn! Ta không còn cảm nhận được một chút hơi thở nào của hắn nữa!”
“Trời đất ơi… Một cái phẩy quạt của Tiên Tôn… chỉ một cái phẩy quạt nhẹ nhàng…”
Tiếng xôn xao kinh hoàng bắt đầu lan rộng khắp sườn núi. Bọn họ đồng loạt hướng về phía đỉnh núi Tản Viên, dập đầu sát đất, nước mắt rơi lã chã vì sự cứu rỗi vĩ đại này:
“Tiên Tôn từ bi! Tiên Tôn vạn cổ vô địch!”
Trên đỉnh núi, Diệp Phi nhìn bầu trời trong xanh trở lại, mùi hôi thối cũng biến mất không còn một chút dấu vết, lòng mới vui vẻ trở lại. Hắn phẩy phẩy quạt nan thêm vài cái, cười nói:
“Đấy, thấy chưa? Ta đã bảo là cái lũ đốt rác dưới núi này chỉ cần quát một tiếng là tụi nó biết điều dập lửa ngay mà. Đúng là không mắng là không chịu nghe lời.”
Hắn quay đầu nhìn lại đám đồ đệ và tạp dịch đang đứng lặng người như những bức tượng đá sau lưng mình.
Lăng Tiêu, Tô Thanh Dao, Mộc Vân Thư, Càn Khôn Tử và Hắc Bạo lúc này đầu óc đã hoàn toàn trống rỗng. Bọn họ nhìn bóng lưng gầy guộc của Diệp Phi, rồi lại nhìn bầu trời trong xanh bên ngoài, trong lòng chỉ còn lại một suy nghĩ duy nhất:
Sư phụ / Tiên Tôn… Ngài quả thực là một tồn tại không thể dùng ngôn ngữ của thế gian để mô tả! Một vị Thủy Tổ Vực Ngoại Thiên Ma chuẩn bị diệt thế, vậy mà trong mắt Ngài chỉ là một đám ‘đốt rác vô ý thức’, bị Ngài phẩy quạt một cái là bay màu không còn dấu vết!
Mộc Vân Thư run rẩy mở cuốn sổ da, tay cầm bút không vững, cố gắng viết thêm một dòng chữ vào trang sách:
*Tiên Tôn phẩy quạt nan rách, Thủy Tổ Thiên Ma diệt vong trong một nốt nhạc, long mạch Thần Châu vĩnh viễn vững bền…*
Diệp Phi bước vào bếp, lấy ra một rổ khoai tây ngon lành (không thối), nói lớn:
“Mấy đứa chuẩn bị tinh thần đi, ngày mai ta sẽ bắt đầu cuốc đất trồng lúa mới. Càn Khôn Tử, nhớ xới đất cho kỹ đấy nhé!”
“Dạ! Đệ tử tuân mệnh!” Càn Khôn Tử lớn tiếng đáp, lòng tràn đầy quyết tâm bảo vệ từng tấc đất của nông trang vĩ đại này.
Thế nhưng, ngay lúc này, dưới chân bàn ăn của gian bếp…
Mảnh vỡ tàn hồn của Thủy Tổ Vực Ngoại Thiên Ma (đang làm đá kê chân bàn) bỗng nhiên run rẩy kịch liệt. Nó vừa cảm nhận được sự diệt vong hoàn toàn của bản thể chính dưới lòng đất. Nó biết, giờ đây trên thế giới này, nó là phần tàn dư duy nhất còn sót lại của Thủy Tổ Thiên Ma.
Và nó đang phải làm đá kê chân bàn cho vị Tiên Tôn khủng bố nhất lịch sử.
“Ta… ta phải trốn… nếu không…” Mảnh vỡ tàn hồn run rẩy nghĩ, cố gắng tích tụ một chút ma khí cuối cùng để tìm cách thoát ra ngoài.
Nhưng ngay lúc đó, Đại Hắc từ ngoài cổng bước vào bếp, đôi mắt đen mượt của nó lặng lẽ liếc nhìn xuống chân bàn ăn, phát ra một luồng thần niệm lạnh lùng, tàn nhẫn:
“Cái thứ dơ bẩn kia, mày dám động đậy làm lệch chân bàn ăn của chủ nhân thử xem? Tao sẽ nhai nát mày thành phân chó ngay lập tức!”
Mảnh tàn hồn lập tức đông cứng lại, run rẩy thu liễm hoàn toàn ma khí, ngoan ngoãn nằm im làm một cục đá kê chân bàn tròn trịa, không dám có thêm một chút ý nghĩ phản kháng nào.
Diệp Phi bước ra sân, nhìn bầu trời trong xanh, lòng tràn đầy sự hài lòng. Một ngày bình thường của kẻ phàm trần trên đỉnh Tản Viên Thần Sơn vẫn tiếp diễn, mặc cho cả thế giới bên ngoài đang rung chuyển dữ dội vì những hành động “vô tri” của hắn.