Bất Tử Hồn: Kẻ Đứng Ngoài Vòng Sinh Tử
Chương 47: Chợ phiên rúng động

Cập nhật lúc: 2026-06-19 17:58:57 | Lượt xem: 9

Màn đêm buông xuống đỉnh Tản Viên Thần Sơn một cách chậm rãi, mang theo làn sương mù mờ ảo bao phủ lấy những rặng tre ngà và những nếp nhà tranh đơn sơ.

Diệp Phi đứng trong gian bếp đất nện, nhìn hũ muối trắng tinh vừa mang về từ chợ phiên Phong Khê, tâm trí bỗng chốc trôi về những ngày đầu tiên đầy gian khổ của ba năm trước.

Hồi đó, đỉnh ngọn núi thần này chưa có ruộng vườn sum suê, cũng chẳng có những luống cải ngọt xanh mướt hay đàn gà mái béo tròn như hiện tại. Nơi đây chỉ là một vùng đất hoang vu, quanh năm mây mù bao phủ và chướng khí lượn lờ. Hắn nhớ như in cái mùa đông khắc nghiệt năm ấy, khi cơ thể phàm trần của hắn thèm một chút vị mặn đến mức bủn rủn cả chân tay, mắt nổ đom đóm. Để có được một nhúm muối hạt, hắn đã phải vác chiếc gùi tre rách nát, lội bộ ròng rã suốt ba ngày ba đêm qua những cánh rừng rậm rạp đầy vắt và muỗi độc, trèo lên những vách đá dựng đứng đón gió lạnh thấu xương của Tản Viên Sơn chỉ để tìm kiếm những phiến đá muối tự nhiên. Có lần, hắn suýt trượt chân ngã xuống vực sâu vạn trượng, may mà bấu được vào một cọng dây leo già mục nát. Lúc đó, hắn chỉ biết gào thét trong lòng, tự hỏi tại sao người ta xuyên không thì làm hoàng đế, làm tiên tôn vạn người kính ngưỡng, còn mình thì lại thảm hại đến mức phải đi bán mạng vì một nhúm muối ăn.

Trong khi Diệp Phi đang đứng lặng người, ánh mắt lộ vẻ phong sương và trầm mặc trước hũ muối, thì ở góc bếp, Mộc Vân Thư vừa ôm một bó củi khô bước vào đã vô tình nhìn thấy cảnh này.

Vị tam đồ đệ này lập tức khựng lại, trong lòng dâng lên một luồng chấn động mãnh liệt. Hắn thầm nghĩ: “Sư phụ đứng lặng trước hũ muối, ánh mắt sâu thẳm như chứa đựng cả vạn cổ thời không. Người chắc chắn đang nhớ lại thời kỳ hỗn độn sơ khai, khi người một mình đi qua vạn giới hoang tàn, dùng thần thông vĩ đại để định ra quy luật cho sông ngòi, biển cả! Chuyến đi tìm muối của sư phụ ba năm trước, dưới mắt người phàm là sự gian khổ, nhưng thực chất chính là lúc người ngự trị Thủy Đạo Bản Nguyên, sắc phong cho vạn hải của Âu Lạc Thần Châu! Ta thật là nông cạn, suýt nữa đã nghĩ sư phụ chỉ đang tiếc nuối mấy đồng tiền lẻ mua muối!”

Diệp Phi hoàn toàn không biết đầu óc của tên đồ đệ thư sinh này lại đang bay cao bay xa đến tận thời khai thiên lập địa. Hắn thở hắt ra một hơi, quay lại gõ nhẹ cán muôi gỗ vào đầu Mộc Vân Thư, càm ràm:

“Đứng ngây ra đó làm gì? Mau nhóm lửa lên cho ta! Đi chợ cả ngày mệt bở hơi tai, giờ phải làm món thịt kho tàu để bồi bổ cho cả nhà mới được. Đúng là cái chợ phiên Phong Khê dạo này loạn thật, mua có hũ muối mà cũng gặp phải một lũ dở hơi thích dập đầu ăn vạ.”

Mộc Vân Thư nhận một cú gõ nhẹ, thần hồn vốn đang có chút xao động do vừa đột phá cảnh giới vặn vẹo thời không lập tức được một luồng thanh khí ấm áp vuốt ve, trở nên vững chắc vô cùng. Hắn vội vàng cúi đầu, cung kính đáp:

“Đệ tử hiểu rồi ạ! Sư phụ vất vả vì chúng ta, đệ tử sẽ nhóm lửa ngay!”

Diệp Phi bắt tay vào chuẩn bị nguyên liệu. Hắn lôi từ trong giỏ ra một tảng thịt ba chỉ béo ngậy, đặt lên chiếc thớt gỗ nghiến cũ kỹ đã mòn vẹt ở giữa. Tiếng dao thái thịt “cộc cộc cộc” đều đặn vang lên trong gian bếp nhỏ.

Đối với người bình thường, đây chỉ là tiếng thái thịt của một lão nông phu chuẩn bị bữa tối. Nhưng trong tai của Lăng Tiêu đang đứng ngoài hiên, mỗi một tiếng “cộc” kia lại như một nhịp gõ của thiên đạo, chém đứt mọi tạp niệm và nhân quả dơ bẩn trong tâm trí hắn. Lăng Tiêu siết chặt cây chổi tre trong tay, cảm nhận tu vi Chúc Đồng Cảnh viên mãn của mình đang không ngừng tự động vận chuyển, da thịt màu đồng cổ dưới lớp áo xám tro mơ hồ tỏa ra ánh sáng hoàng kim nhàn nhạt. Hắn thầm thề: “Mỗi nhát dao của sư phụ đều là một bài học về sự dứt khoát và trật tự. Đệ tử nhất định sẽ không làm người thất vọng!”

Diệp Phi bắc cái nồi gang đen kịt lên bếp, cho một ít đường phèn vào thắng nước hàng. Khi đường tan chảy, chuyển sang màu cánh gián rực rỡ và tỏa ra mùi thơm ngọt ngào, hắn trút tảng thịt ba chỉ đã thái vuông vức vào đảo đều. Tiếng xèo xèo vui tai vang lên, khói bếp mang theo mùi thơm ngào ngạt bốc lên, len lỏi qua những kẽ lá cọ trên mái nhà, rồi lững lờ bay thẳng lên bầu trời đêm của Tản Viên Thần Sơn.

Mùi thơm này không giống với bất kỳ món ăn phàm trần nào. Nó mang theo sự tinh khiết của tỏi ngộ đạo trồng trong vườn rau, sự đậm đà của thịt thú rừng hoang dã được nuôi dưỡng bởi linh khí hồng hoang, và đặc biệt là vị mặn mòi, thanh tao của hũ muối hạt chứa đựng Thủy Đạo Bản Nguyên.

Dưới chân núi Tản Viên, hàng vạn tu sĩ đang quỳ lạy tĩnh tọa đột nhiên ngửi thấy mùi hương này.

Một vị trưởng lão của một tông môn lớn, người đang phải chịu đựng vết thương kinh mạch rách nát suốt trăm năm qua, bỗng nhiên trợn tròn mắt. Khi luồng hương thơm kia lọt vào mũi, lão cảm thấy một luồng dược lực ấm áp vô biên trực tiếp thấm vào lục phủ ngũ tạng, những vết rách trên kinh mạch bấy lâu nay bỗng chốc lành lại với tốc độ mắt thường cũng có thể thấy được. Lão run rẩy đứng bật dậy, hướng về phía đỉnh núi mây mù bao phủ mà dập đầu lia lịa, giọng nghẹn ngào:

“Trời đất ơi! Đây… đây là loại đan dược chí cao gì đang xuất thế? Chỉ là một chút đan hương rò rỉ ra ngoài mà đã có thể chữa lành vết thương trăm năm của ta! Tiên Tôn vĩ đại quả thực là sống vì chúng sinh, ban phát đại cơ duyên cho cả vùng non sông này!”

Cạnh đó, một vị tán tu trẻ tuổi cũng hít hà một hơi thật sâu, chỉ nghe thấy tiếng “rắc” nhẹ bên trong cơ thể, bình cảnh Khải Huyết Cảnh tầng thứ hai bấy lâu nay bỗng chốc vỡ vụn, trực tiếp đột phá lên tầng thứ ba. Hắn sướng phát điên, gào lên:

“Ta đột phá rồi! Ta đột phá rồi! Đa tạ Tiên Tôn ban ơn! Đa tạ nông trang thần bí!”

Cả vùng chân núi Tản Viên Thần Sơn lập tức náo loạn, hàng vạn tu sĩ nhao nhao tranh giành nhau hít thở thật sâu, cảnh tượng vô cùng kỳ quặc và hài hước, giống như một lũ người đang thèm ăn đến mức phát cuồng.

Trong khi đó, tại gian bếp đất nện của nông trang, Diệp Phi hoàn toàn không biết mình vừa tạo ra một màn “đột phá tập thể” dưới chân núi. Hắn múc thịt kho tàu ra một cái đĩa sứt mẻ lớn, hào hứng gọi lớn:

“Ăn cơm thôi! Đám nhóc kia, cả hai đứa tạp dịch nữa, vào đây ăn nóng cho đỡ lạnh!”

Càn Khôn Tử và Hắc Bạo đang rón rén đứng ở cửa bếp, nghe thấy tiếng gọi của Diệp Phi thì run bắn cả người. Họ nhìn nhau, trong mắt vừa có sự sợ hãi tột độ, lại vừa có một niềm vui sướng điên cuồng không thể kìm nén.

Khi bước vào bếp, đập vào mắt họ là đĩa thịt kho tàu rực rỡ ánh hào quang ngũ sắc. Dưới góc nhìn của hai vị đại năng tu chân, mỗi miếng thịt đều được bao bọc bởi một tầng sương mù hỗn độn màu vàng kim, bên trên có các hoa văn quy luật tự nhiên đan xen chằng chịt như những trận đồ cổ đại. Nhúm muối hạt rắc trên thịt lấp lánh như những hạt tinh thần sa, tỏa ra làn sóng Thủy Đạo Bản Nguyên dạt dào, tịnh hóa mọi tạp chất trong không gian.

Càn Khôn Tử bưng bát cơm trắng làm từ hạt gạo đỏ ngọc bích, đôi bàn tay già nua run rẩy đến mức suýt làm rơi bát. Lão gắp một miếng thịt kho đưa vào miệng.

“Ầm!”

Một luồng năng lượng ấm áp, dồi dào như đại dương cuộn trào lập tức nổ tung trong khoang miệng lão, tràn xuống đan điền như một cơn bão linh khí tinh thuần nhất. Tu vi Độ Kiếp Kỳ vốn bị tổn thương nặng nề của lão bấy lâu nay bỗng nhiên chấn động kịch liệt, toàn bộ các vết nứt trên nguyên anh lập tức được vá lại một cách hoàn mỹ, thậm chí còn ngưng tụ thêm một tầng ánh sáng thần thánh mà lão chưa từng dám mơ tới.

Nước mắt nước mũi của vị Chưởng môn Huyền Thiên Thánh Địa oai phong lẫm liệt ngày nào bỗng chảy ròng ròng. Lão khóc nấc lên thành tiếng, dập đầu sát đất:

“Tiên Tôn… món ăn này… quả thực là Thái Sơ Ngộ Đạo Bản Nguyên! Tiểu nhân… tiểu nhân không xứng đáng nhận được đại ân đại đức thế này của người!”

Diệp Phi đang định và một miếng cơm, thấy cảnh này thì suýt nữa thì nghẹn họng. Hắn đặt mạnh bát xuống bàn, thở dài đầy bất lực:

“Khóc cái gì mà khóc? Ta biết là ở trên núi dạo này lạnh lẽo, ăn uống có chút đạm bạc, nhưng cũng không đến mức ăn một miếng thịt kho tàu mà như gặp được tổ tiên thế chứ? Càn Khôn Tử, ngươi cũng là người lớn tuổi rồi, giữ chút thể diện đi! Mau ăn nhiều vào, ngày mai còn có sức mà cuốc đất trồng hành hoa với ta.”

Hắc Bạo ở bên cạnh cũng không nhịn được nữa. Gã húp một ngụm nước thịt kho chan vào cơm, ngay lập tức, huyết mạch Giao Long trong cơ thể gã gầm thét dữ dội. Một bóng rồng đen hư ảo khổng lồ mơ hồ hiện lên sau lưng gã, tỏa ra uy áp kinh người, nhưng chưa kịp gầm lên một tiếng dũng mãnh nào thì đã bị cái liếc mắt lờ đờ của Diệp Phi đè bẹp dí, trực tiếp hóa thành một con giun đất ngoan ngoãn chui tọt vào đan điền gã. Huyết mạch của Hắc Bạo được thanh lọc hoàn toàn, loại bỏ sạch sẽ mọi tạp chất tà ác tích tụ nhiều năm qua.

Gã nghẹn ngào, giọng nói run rẩy:

“Tiên Tôn đại ân! Tiểu nhân nguyện cả đời này làm trâu làm ngựa cho người, dọn dẹp chuồng gà, quét dọn rác rưởi, tuyệt đối không có nửa điểm hai lòng!”

Diệp Phi lắc đầu ngán ngẩm, quay sang nói với ba đồ đệ đang ngồi ăn một cách nghiêm túc bên cạnh:

“Mấy đứa thấy chưa? Làm người là phải biết đủ, biết ơn những điều nhỏ nhặt nhất. Một đĩa thịt kho tàu bình thường thế này thôi mà người ta đã cảm động đến thế. Lăng Tiêu, dạo này con chẻ củi thế nào rồi? Đừng có suốt ngày vác cái rìu rỉ sét đi nghênh ngang ngoài đường, nhìn như quân trộm cướp ấy, dạo này trên núi nhiều người lạ lắm, phải giữ hình tượng cho nông trang của chúng ta chứ.”

Lăng Tiêu vội vàng đặt bát đũa xuống, ngồi thẳng lưng, cung kính cúi đầu đáp:

“Sư phụ giáo huấn rất phải. Đệ tử gần đây chẻ củi đã ngộ ra được sự trầm ổn của đại địa, tuyệt đối không dám kiêu ngạo, dĩ hòa vi quý luôn là tôn chỉ của đệ tử.”

Tô Thanh Dao ngồi bên cạnh gắp một miếng trứng đúc thịt đưa vào miệng, chín cái đuôi hư ảnh của Cửu Vĩ Thần Thể sau lưng nàng khẽ đung đưa, rực rỡ như những quầng lửa ấm áp. Nàng cảm nhận được sức mạnh của mình đang tăng tiến một cách ổn định, trong lòng tràn ngập sự biết ơn sâu sắc đối với sự quan tâm thầm lặng của sư phụ. Nàng khẽ cười, giọng nói thanh khiết như tiếng chuông gió:

“Sư phụ kho thịt là ngon nhất thế gian! Dao nhi có thể ăn món này cả đời cũng không chán.”

Diệp Phi nghe thế thì cười ha ha, tâm trạng bỗng chốc tốt lên rất nhiều:

“Con bé này chỉ được cái khéo miệng. Ăn nhiều vào, con gái con lứa gì mà gầy gộc thế kia, sau này ai thèm rước.”

Lúc này, Mộc Vân Thư vừa nhai cơm vừa hào hứng kể lại chuyện ở chợ phiên Phong Khê cho Tô Thanh Dao và Lăng Tiêu nghe:

“Thanh Dao muội muội, Lăng Tiêu sư huynh, hôm nay hai người không đi chợ phiên cùng sư phụ quả là một điều đáng tiếc lớn. Sư phụ chỉ dùng một cái phẩy quạt nan rách, đã trực tiếp xóa bỏ hoàn toàn tu vi của một tên phó tướng kiêu ngạo của Vũ Ninh bộ tộc ngay giữa chợ!”

Tô Thanh Dao trợn tròn mắt, đôi môi anh đào khẽ há ra:

“Cái gì? Chỉ một cái phẩy quạt? Sư phụ quả nhiên là muốn mượn chuyện này để cảnh cáo toàn bộ các thế lực của Âu Lạc Thần Châu!”

Mộc Vân Thư gật đầu, vẻ mặt nghiêm túc và sùng bái tột độ:

“Đúng vậy! Sư phụ còn ban xuống thần dụ thứ hai, bảo bọn họ về nhà trồng rau nuôi gà. Ý tứ sâu xa của người là muốn họ quy thuận thiên đạo tự nhiên, không được tham gia vào cuộc tranh đoạt quyền lực dơ bẩn ở Phong Châu Thần Đô nữa. Vũ Ninh Lạc Hầu Bùi Hùng sau khi nghe báo cáo, đã lập tức ra lệnh rút toàn bộ binh lực, bắt đầu quy ẩn trồng rau nuôi gà thật!”

“Khụ khụ khụ!”

Diệp Phi đang nhai nhồm nhoàm miếng thịt kho, nghe thấy thế thì suýt nữa thì sặc chết. Hắn trợn mắt nhìn Mộc Vân Thư, mặt đỏ bừng vì nghẹn, vội vàng uống một ngụm nước lớn rồi mắng:

“Vân Thư! Con lại bắt đầu nói nhảm cái gì đấy? Ta khuyên cái ông phó tướng kia về nhà trồng rau là vì thấy hắn suốt ngày đi nghênh ngang ngoài đường, vừa tốn cơm vừa dễ bị người ta đánh hội đồng. Với lại, tự mình trồng rau nuôi gà thì tự cung tự cấp, đỡ phải đi cướp bóc của dân nghèo. Cái gì mà thần dụ với rút binh lực? Con đọc mấy cuốn sách rách của con nhiều quá nên đầu óc lú lẫn rồi à? Lần sau không được nói linh tinh như thế nữa nghe chưa!”

Các đồ đệ nhìn nhau, trong mắt họ đều hiện lên một tia hiểu ý sâu sắc. Họ thầm nghĩ: “Sư phụ lại bắt đầu giả vờ làm người phàm rồi. Người rõ ràng đã dùng một câu nói để xoay chuyển cả vận mệnh của Vũ Ninh bộ tộc, cứu vớt hàng vạn sinh linh khỏi cảnh lầm than của chiến tranh, vậy mà vẫn giữ được tâm thái bình thản, coi đó là chuyện vặt vãnh thường ngày. Cảnh giới vô vi này, chúng ta vạn kiếp cũng không thể đuổi kịp!”

Bữa tối cứ thế trôi qua trong tiếng cười nói hóm hỉnh và những màn “não bổ” kinh thiên động địa của đám đồ đệ dưới sự bất lực hoàn toàn của Diệp Phi.

Khi đêm đã về khuya, Diệp Phi vác chiếc quạt nan rách ra hiên nhà ngồi hóng mát, tận hưởng không khí trong lành của Tản Viên Thần Sơn.

Trong bếp, Càn Khôn Tử và Hắc Bạo đang rón rén rửa bát, không dám gây ra một tiếng động nhỏ nào vì sợ làm phiền đến sự thanh tịnh của Tiên Tôn.

Dưới chân bàn ăn, mảnh vỡ tàn hồn của Thủy Tổ Vực Ngoại Thiên Ma đang âm thầm khóc lóc trong tuyệt vọng. Nó cảm nhận được một luồng sức mạnh tịnh hóa ma khí khủng khống khiếp từ đĩa thịt kho tàu thừa còn sót lại trên bàn. Chỉ là một chút nước thịt thừa thôi mà cũng chứa đựng trật tự sơ khai của Thái Sơ, khiến tàn hồn của nó liên tục bị mài mòn, đau đớn vô cùng.

Đúng lúc đó, con chó đen Đại Hắc lững thững bước vào bếp. Nó nằm phục ngay cạnh chân bàn, đôi mắt đen láy như hai hố đen hỗn độn nhìn chằm chằm vào mảnh vỡ tàn hồn dưới chân bàn. Đại Hắc khẽ híp mắt, truyền đi một luồng thần niệm lạnh lùng và tàn nhẫn:

“Cái thứ dơ bẩn kia, tốt nhất là nên ngoan ngoãn làm đá kê chân bàn cho chủ nhân của ta. Nếu ngươi dám rục rịch phát ra một tia ma khí làm hỏng giấc ngủ của người, bổn tôn sẽ nuốt chửng toàn bộ tàn hồn của ngươi, khiến ngươi vĩnh viễn biến mất khỏi dòng thời gian của vạn giới!”

Mảnh vỡ Thiên Ma run rẩy bần bật như cầy sấy, vội vàng thu liễm toàn bộ ma khí, giả vờ làm một cục đá bình thường nhất thế gian, không dám có nửa điểm ho he.

Diệp Phi ở ngoài sân nhìn vào bếp, thấy Đại Hắc nằm cạnh chân bàn thì lớn tiếng mắng:

“Đồ chó lười kia! Tối ngày chỉ biết nằm ườn ra đấy hóng ăn! Mau ra cổng rào gác nhà đi, dạo này trên núi nhiều người lạ lắm, mất trộm gà của tao thì tao lột da mày đem đi làm thảm chùi chân!”

Đại Hắc lập tức cụp tai, vẫy đuôi rối rít, bộ dạng vô cùng nịnh nọt và ngây thơ chạy tọt ra cổng rào nằm canh gác, hoàn toàn không còn vẻ hung tàn của Hỗn Độn Thôn Thiên Khuyển vừa rồi.

Diệp Phi phẩy phẩy cái quạt nan rách, nhìn bầu trời đêm rực rỡ ngàn sao của Âu Lạc Thần Châu, lẩm bẩm với vẻ hài lòng:

“Chợ phiên dạo này náo nhiệt thật, nhưng vẫn là ở nhà thoải mái nhất. Ngày mai phải dậy sớm cuốc đất trồng hành hoa mới được, hy vọng thời tiết dạo này đừng có dở chứng đổ mưa làm hỏng luống đất mới xới.”

Hắn hoàn toàn không biết rằng, dưới chân núi Tản Viên, hàng vạn tu sĩ vẫn đang thành kính quỳ lạy hướng về phía nông trang của hắn, coi hắn là vị Tiên Tôn vĩ đại nhất, người vừa dùng một hũ muối hạt để thiết lập lại trật tự thiên đạo cho cả đại lục.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8