Bất Tử Hồn: Kẻ Đứng Ngoài Vòng Sinh Tử
Chương 42: Diệp Phi chê dở
Tiếng dầu mỡ reo vang “xèo xèo” trong chiếc chảo gang đen kịt, tỏa ra một làn khói trắng mỏng mang theo mùi thơm béo ngậy, ngào ngạt đến mức có thể khiến một vị tu sĩ thanh tu mười năm cũng phải thèm nhỏ dãi. Diệp Phi khéo léo dùng chiếc muôi gỗ lật nhẹ quả trứng Chân Hoàng đang nằm chễm chệ ở giữa chảo. Lòng đỏ trứng tròn trịa, vàng ruộm như một vầng thái dương thu nhỏ, còn phần lòng trắng thì phồng rộp lên, rìa ngoài cháy cạnh vàng giòn, trông vô cùng ngon mắt.
Hắn khịt khịt mũi, vẻ mặt tràn đầy sự đắc ý của một người nông dân vừa thu hoạch được nông sản thượng hạng. Nhưng khi hắn vừa quay đầu lại, nụ cười trên môi bỗng chốc cứng đờ.
Trong gian bếp đất nện chật hẹp, năm bóng người đang ngồi xếp bằng thành một vòng tròn hoàn hảo dưới đất.
Tô Thanh Dao nhắm nghiền hai mắt, chín cái đuôi hư ảnh rực lửa sau lưng chập chờn lúc sáng lúc tối, mồ hôi lấm tấm trên vầng trán thanh tú chảy dài xuống chiếc cằm thon gọn. Lăng Tiêu thì toàn thân tỏa ra sắc đồng cổ bóng loáng, lồng ngực phập phồng phát ra những tiếng động trầm đục “uỳnh uỳnh” như tiếng sấm nghẹn trong mây. Mộc Vân Thư ngồi bên cạnh, không gian xung quanh gã dường như đang bị vặn vẹo, chiếc gáo dừa đặt trong lòng gã thỉnh thoảng lại tự động xoay tròn một cách quỷ dị.
Đáng nói nhất là hai lão già tạp dịch Càn Khôn Tử và Hắc Bạo. Hai người này chỉ mặc độc chiếc quần đùi màu đỏ chót gấm vóc, toàn thân đỏ gay như tôm luộc, trên đầu bốc khói nghi ngút như hai cái ống khói lò gạch. Răng họ nghiến chặt vào nhau, phát ra những tiếng “ken két” rợn người, thỉnh thoảng cả cơ thể lại giật nảy lên một cái như thể vừa bị sét đánh trúng mông.
Diệp Phi đứng ngây người ra nhìn, khóe mắt giật giật liên hồi. Hắn đặt chiếc muôi gỗ xuống cạnh bếp lò, đi tới trước mặt năm người, khoanh tay trước ngực, thở dài một hơi đầy ngao ngán.
“Ta nói này… cái lũ các ngươi ăn uống kiểu gì thế?” Diệp Phi bất lực lẩm bẩm, giọng nói đầy sự chán nản. “Ăn có một bát canh rau dại nhạt nhẽo, đắng ngắt mà cũng nghẹn đến mức này sao? Đã bảo là dở rồi, không ăn được thì đổ đi, thế mà cũng tranh nhau húp cho bằng sạch rồi giờ ngồi đây trợn mắt há mồm, bốc khói nghi ngút thế kia! Đúng là cái lũ yếu đuối này… Chắc dạo này thời tiết trên núi Tản Viên thay đổi thất thường quá, làm đầu óc bọn họ bị chập mạch hết rồi!”
Hắn lắc đầu, bước lại gần nồi canh rau dại còn thừa lại một chút nước cặn ở đáy nồi. Diệp Phi cầm chiếc muôi gỗ múc lên một ngụm nhỏ, đưa lên miệng nếm thử.
Vừa mới nếm vào đầu lưỡi, chân mày Diệp Phi lập tức nhíu chặt lại thành một đường thẳng. Vị đắng ngắt của rau dại hồng hoang hòa cùng vị chát chúa của nước suối chưa lọc kỹ xộc thẳng lên não, hoàn toàn không có một chút vị mặn nào để trung hòa. Hắn lập tức “phù” một tiếng, nhổ ngụm nước canh ra đất nện, vẻ mặt đầy sự ghét bỏ.
“Món này… thiếu chút muối, đồ đệ thật hậu đậu.”
Diệp Phi khẽ lẩm bẩm, giọng nói mang theo vài phần trách móc nhẹ nhàng đối với Tô Thanh Dao, người đã tự tay nấu nồi canh này. Hắn nghĩ thầm, cô nàng này ngày thường trông thông minh, nhanh nhẹn là thế, vậy mà đến việc nêm nếm một nồi canh cơ bản nhất cũng làm không xong, quả thực là quá hậu đậu.
Nhưng lời này vừa lọt vào tai năm người đang ngồi tĩnh tọa, nó lại giống như một tiếng sấm rền từ thời khai thiên lập địa, oanh kích thẳng vào thần hồn của họ!
*Oanh!*
Trong thức hải của Tô Thanh Dao, chín cái đuôi Cửu Vĩ Thần Thể vốn đang điên cuồng hấp thu dược lực bỗng chốc khựng lại. Nàng nghe rõ mồn một từng chữ của sư phụ: *”Thiếu chút muối, đồ đệ thật hậu đậu.”*
“Thiếu… thiếu muối?” Tô Thanh Dao tâm thần chấn động kịch liệt, một luồng sương mù xám xịt bỗng chốc dâng lên trong tâm trí nàng.
Nàng bắt đầu điên cuồng vận hành đầu óc để “bổ não”. Sư phụ tuyệt đối không bao giờ nói lời thừa thãi! “Muối” là cái gì? Trong thế tục, muối chính là tinh hoa của đại dương, là thứ duy nhất có thể bảo quản vạn vật không bị mục nát, là kết tinh của đất trời sau khi trải qua sự thiêu đốt của ánh mặt trời gay gắt. Sư phụ nói canh của nàng “thiếu muối”, thực chất là đang phê bình tu vi Cửu Vĩ Thần Thể của nàng quá mức thuần khiết, quá mức cao thanh, hoàn toàn thiếu đi cái “vị mặn” của hồng trần tục thế!
Nàng tu luyện từ nhỏ trong thâm cung của Yêu tộc Thái Cổ, chưa từng thực sự trải qua sự rèn luyện của nhân gian khổ ải, chưa từng nếm trải vị mặn chát của nước mắt và mồ hôi của chúng sinh. Không có thứ “muối” hồng trần ấy bảo quản, đạo tâm của nàng dù có mạnh mẽ đến đâu thì sau này cũng sẽ dễ dàng bị mục nát dưới sự tàn phá của tuế nguyệt!
Còn từ “hậu đậu”… Sư phụ đang cảnh cáo nàng! Nàng kiểm soát hỏa diễm của Chân Hoàng quá thô thiển, quá vụng về, suýt chút nữa đã làm lãng phí dược lực của Thái Sơ U Minh Thảo!
Nghĩ đến đây, Tô Thanh Dao cảm thấy xấu hổ vô cùng. Nàng cắn chặt môi đến mức rỉ máu, thầm thề trong lòng: “Sư phụ, đồ nhi biết lỗi rồi! Đồ nhi quá kiêu ngạo, cứ ngỡ thức tỉnh được Cửu Vĩ Thần Thể là đã có thể tự mãn. Hóa ra trong mắt Người, đồ nhi vẫn chỉ là một kẻ hậu đậu chưa từng nếm trải hồng trần đại đạo!”
Cùng lúc đó, Lăng Tiêu cũng đang trải qua một trận bão táp tư duy không kém phần kinh hoàng.
“Thiếu muối… muối là muối ăn, nhưng cũng là vị mặn chát của máu và nước mắt!” Lăng Tiêu toàn thân run rẩy, sắc đồng cổ trên da thịt gã dưới tác động của lời nói này bỗng chốc trở nên trầm ổn, tối tăm hơn, nhưng lại mang theo một loại cảm giác kiên cố không thể phá vỡ.
Gã ngộ ra rồi! Kiếm đạo của gã vốn dĩ là Thái Sơ Nghịch Mệnh Kiếm Ý, một kiếm chém ra phân tách hỗn độn. Nhưng gã chỉ biết chém, chỉ biết sát phạt, lại thiếu đi cái “vị mặn” của sự bao dung, thiếu đi sự lắng đọng của nhân quả thế gian. Một thanh kiếm sắc bén mà không có muối để mài giũa, rèn luyện trong lò lửa hồng trần, thì sớm muộn gì cũng sẽ bị rỉ sét, vỡ vụn!
Sư phụ nói gã “hậu đậu”, chính là đang gõ đầu gã, bảo gã đừng có hơi một tí là đòi rút rìu chém người, phải biết “nhẫn”, phải biết đem kiếm ý hòa vào cuộc sống bình dị nhất!
Mộc Vân Thư thì lại nhìn chằm chằm vào chiếc gáo dừa trong lòng mình, trong mắt lóe lên những tia sáng trí tuệ đến đáng sợ.
“Muối… muối là tinh thể!” Mộc Vân Thư thở dốc, thần thức vốn đang vặn vẹo thời không bỗng chốc tìm được một điểm tựa vững chắc. “Nước suối chảy xuôi là dòng sông thời gian không ngừng trôi. Nhưng nếu không có các tinh thể muối ngưng đọng, dòng nước ấy sẽ mãi mãi trôi đi vô định! Sư phụ đang dạy ta cách ‘ngưng đọng’ thời không! Ta phải biến thần thông của mình thành những tinh thể muối kiên cố, khóa chặt quá khứ và tương lai!”
Gã hưng phấn đến mức suýt chút nữa thì nhảy dựng lên, nhưng nhờ có định lực thâm sâu nên vẫn giữ được tư thế xếp bằng, chỉ có khí tức quanh thân là ngày càng trở nên huyền ảo, khó lường.
Ở một góc khác, Càn Khôn Tử và Hắc Bạo đang quỳ rạp dưới đất, nghe thấy lời chê bai của Diệp Phi thì sợ đến mức hồn bay phách tán.
Càn Khôn Tử vừa mới đột phá lên Độ Kiếp Kỳ hậu kỳ, đang lúc đắc ý dạt dào thì nghe thấy chữ “hậu đậu”. Lão lập tức đổ mồ hôi lạnh ướt đẫm cả tấm lưng trần.
“Tiên Tôn… Tiên Tôn đang chê bai chúng ta!” Càn Khôn Tử khóc không ra nước mắt trong lòng. “Đúng vậy, chúng ta đường đường là cường giả đứng đầu khu vực, vậy mà khi đối mặt với một chút dược lực của bát canh thừa cũng phải chật vật luyện hóa đến mức bốc khói đầu, chẳng phải là ‘hậu đậu’ thì là cái gì? Còn ‘thiếu muối’… Tiên Tôn đang ám chỉ tâm cảnh của chúng ta quá nhạt nhẽo, chưa đủ độ mặn mà để gánh vác đại nhiệm của nông trang!”
Hắc Bạo bên cạnh cũng gật đầu lia lịa trong suy nghĩ, gã cảm thấy Chúc Đồng Cảnh viên mãn của mình vừa mới đạt được bỗng chốc trở nên nhỏ bé như hạt cát trước mặt Tiên Tôn. Gã thầm nghĩ, ngày mai nhất định phải cuốc đất hăng hái hơn nữa, trồng hành hoa thật tốt để chứng minh mình không phải là kẻ “hậu đậu”!
Diệp Phi hoàn toàn không biết rằng chỉ bằng một câu càm ràm cửa miệng của mình, hắn đã trực tiếp đẩy tâm cảnh của năm vị cường giả dưới đất lên một tầm cao mới hoàn toàn.
Hắn nhìn năm người vẫn đang ngồi im thin thít, mặt mày thì co rúm lại như thể đang chịu đựng nỗi đau đớn tột cùng, trong lòng bỗng thấy có chút không đành lòng. Dù sao thì họ cũng là đồ đệ và tạp dịch của hắn, tuy đầu óc có hơi chập mạch một chút, nhưng làm việc thì rất chăm chỉ, lại biết nghe lời. Cứ để họ ngồi đây “nghẹn” thế này thì cũng không phải là cách.
“Haizz, thật là…” Diệp Phi thở dài, bước tới góc bếp, cầm lấy một cái hũ đất nung nhỏ.
Bên trong hũ đất nung là những hạt muối hạt thô sơ, to bằng đầu ngón tay cái, màu trắng đục, bám đầy bụi bặm. Đây là loại muối rẻ tiền nhất mà hắn mua được ở chợ phiên dưới chân núi từ nửa năm trước, dùng để muối dưa và nêm canh hằng ngày.
Nhưng dưới mắt của năm người đang lén lút dùng thần thức quan sát, cái hũ đất nung kia bỗng chốc tỏa ra một luồng khí tức cổ xưa, nặng nề đến mức khiến không gian xung quanh phải rên rỉ.
“Đó… đó là cái gì?!” Càn Khôn Tử trợn tròn mắt thần trong thức hải, suýt chút nữa thì tự làm đứt đoạn kinh mạch của mình.
Lão nhìn thấy Diệp Phi thọc bàn tay phong sương vào trong hũ, bốc ra một nắm “hạt trắng”. Những hạt trắng ấy dưới nhãn giới của một vị cường giả Độ Kiếp Kỳ như lão, rõ ràng là những mảnh vỡ của **Thái Sơ Thần Hải Tinh Thạch**! Mỗi một hạt muối đều chứa đựng sức mạnh ngưng tụ của một vùng biển cổ đại từ thời khai thiên lập địa, áp lực nặng nề đến mức có thể dễ dàng nghiền nát một vị Tiên Vương nếu dám tùy tiện chạm vào!
“Tiên Tôn… Người muốn dùng thứ chí bảo này để cứu vớt chúng ta sao?!” Hắc Bạo run rẩy nghĩ, lòng tràn đầy sự cảm kích vô hạn.
Diệp Phi múc một gáo nước ấm từ trong lu nước ra, ném nắm muối hạt thô vào trong gáo, dùng một cành củi khô khuấy đều cho muối tan ra. Hắn bưng gáo nước muối loãng đi tới trước mặt năm người, đặt xuống đất, nhàn nhạt nói:
“Uống chút nước ấm đi cho dễ tiêu. Đã bảo là dở rồi mà cứ cố húp cho hết. Lần sau còn thế này thì ta cho nhịn đói cả lũ!”
Nói xong, hắn quay người lại bếp lò để tiếp tục chăm sóc quả trứng rán của mình, không thèm để ý đến họ nữa.
Năm người nhìn gáo nước muối loãng đặt dưới đất, trong mắt đồng loạt bộc lộ ra sự cuồng nhiệt và thành kính đến mức cực đoan.
“Thần nước giải độc… Không, đây là Thái Sơ Thần Hải Linh Dịch chứa đựng quy luật ngưng đọng của vạn giới!” Mộc Vân Thư run rẩy nói bằng thần niệm truyền âm với những người khác. “Sư phụ quả nhiên từ bi vĩ đại! Người biết chúng ta đang gặp khó khăn trong việc dung hợp quy luật của bát canh, nên đã đặc biệt ban cho thứ linh dịch này để giúp chúng ta ổn định đạo cơ!”
“Đúng vậy!” Lăng Tiêu truyền âm lại, giọng nói đầy sự kiên định. “Mỗi người chúng ta chỉ được uống một ngụm nhỏ, không được tham lam, kẻo làm phí hoài tâm huyết của sư phụ!”
Tô Thanh Dao là người đầu tiên bò lại gần, nàng nhẹ nhàng bưng gáo dừa lên, ghé môi uống một ngụm nhỏ nước muối nhạt nhẽo.
*Ùm!*
Một luồng linh lực mang theo vị mặn chát của biển cả cổ đại, nhưng lại vô cùng ấm áp, dịu nhẹ xộc thẳng vào đan điền của nàng. Luồng linh lực này đi đến đâu, chín cái đuôi rực lửa của nàng bỗng chốc được gột rửa sạch sẽ những tạp chất cuối cùng, trở nên ngưng thực, kiên cố như thực thể. Sự nóng nảy, kiêu ngạo trong huyết mạch Cửu Vĩ Thiên Hồ hoàn toàn bị dập tắt, thay vào đó là một sự trầm ổn, sâu lắng của hồng trần đại đạo.
“Đồ nhi tạ ơn sư phụ ban ơn!” Tô Thanh Dao thầm cúi đầu hướng về phía lưng Diệp Phi, nước mắt suýt chút nữa thì rơi xuống vì cảm động.
Lăng Tiêu là người tiếp theo. Gã uống một ngụm nước muối, lập tức cảm thấy xương cốt đồng cổ của mình như được phủ thêm một lớp màng bảo hộ trong suốt, cứng cáp gấp mười lần trước đó nhưng lại dẻo dai vô cùng. Kiếm ý trong đầu gã không còn sắc bén, lộ liễu ra ngoài nữa mà hoàn toàn thu liễm vào trong, đạt đến cảnh giới “đại xảo nhược chuyết” (khéo léo như vụng về) mà gã hằng mơ ước.
Mộc Vân Thư uống xong, chiếc gáo dừa trong lòng gã bỗng chốc phát ra một tiếng “coong” thanh thúy. Thần thức vặn vẹo thời không của gã chính thức ngưng tụ thành một hạt tinh thể nhỏ màu xanh lam nằm sâu trong thức hải, vững vàng như bàn thạch. Từ nay về sau, gã có thể tùy ý thi triển Thời Không Chi Thuật mà không sợ bị phản phệ nữa!
Càn Khôn Tử và Hắc Bạo chia nhau phần nước muối còn lại ở đáy gáo.
Càn Khôn Tử vừa uống xong, tu vi Độ Kiếp Kỳ hậu kỳ của lão lập tức vững vàng như bàn thạch, không còn một chút dấu hiệu bất ổn nào của việc đột phá nhanh chóng. Lão cảm thấy tuổi thọ của mình bỗng chốc kéo dài thêm năm ngàn năm, da dẻ hồng hào như trẻ nhỏ, cả người tràn đầy sức sống mới.
Hắc Bạo thì kích động đến mức suýt chút nữa thì sủa lên một tiếng như Đại Hắc gác cổng. Chúc Đồng Cảnh viên mãn của gã đã hoàn toàn vững chắc, sức mạnh cơ thể đạt đến một trình độ kinh hoàng, gã tự tin lúc này nếu có một vị Lạc Tướng phương Bắc nào đứng trước mặt, gã chỉ cần một đấm là có thể đập nát hộ giáp của đối phương!
Năm người sau khi uống xong nước muối, khí tức quanh thân bỗng chốc thu liễm hoàn toàn, trở lại trạng thái bình thường như những người phàm không có chút tu vi nào. Đây chính là cảnh giới “Phản phác quy chân” (trở về với tự nhiên) cao nhất mà chỉ có những vị đại năng đứng đầu thế giới mới có thể chạm tới!
Diệp Phi lúc này đã rán xong quả trứng Chân Hoàng. Hắn dùng chiếc muôi gỗ xúc quả trứng ra một chiếc đĩa gốm sứt mẻ, mùi thơm béo ngậy tỏa ra ngào ngạt khắp gian bếp.
Hắn quay đầu lại nhìn năm người, thấy họ đã không còn bốc khói hay run rẩy nữa, sắc mặt cũng đã hồng hào trở lại, liền thở phào nhẹ nhõm một hơi.
“Đấy, thấy chưa? Uống chút nước ấm là hết ngay.” Diệp Phi đi tới bàn ăn gỗ, đặt đĩa trứng rán xuống, tiện tay đá nhẹ vào một góc bàn ăn bị khập khiễng do một chân bị ngắn hơn các chân còn lại.
Dưới chân bàn ăn, mảnh vỡ tàn hồn của Thủy Tổ Vực Ngoại Thiên Ma đang run rẩy chịu đựng sức nặng ngàn cân của chiếc bàn gỗ. Nó vốn dĩ là một thực thể diệt thế tồn tại qua ba kỷ nguyên, vậy mà lúc này lại bị dùng làm cục đá kê chân bàn ăn, hằng ngày phải chịu đựng áp lực tinh thần khủng khiếp tỏa ra từ Diệp Phi.
Hôm nay, khi năm người kia đột phá cảnh giới ngay trong bếp, luồng khí tức xung kích bộc phát ra đã khiến mảnh vỡ Thiên Ma suýt chút nữa thì bị nghiền nát hoàn toàn. Nó vừa mới cố gắng ngọ nguậy, định tỏa ra một chút ma khí để chống đỡ, thì bỗng nhiên…
*Bốp!*
Cái chân thô bạo của Diệp Phi đá mạnh vào góc bàn, trực tiếp nện thẳng lên mặt của mảnh vỡ Thiên Ma.
“Cái bàn này dạo này cứ khập khiễng thế nào ấy nhỉ, ngày mai phải tìm khúc gỗ khác kê lại mới được.” Diệp Phi lẩm bẩm, hoàn toàn không biết rằng cái đá nhẹ của mình đã trực tiếp dập tắt ngọn lửa ma khí vừa mới nhen nhóm của Thủy Tổ Vực Ngoại Thiên Ma, khiến tàn hồn của gã ma đầu này suýt chút nữa thì tiêu tán ngay tại chỗ, chỉ còn biết khóc không ra nước mắt trong câm lặng.
“Tiên Tôn… Tiên Tôn tha mạng! Tiểu ma không dám nữa! Tiểu ma nguyện ý làm đá kê chân bàn suốt đời!” Mảnh vỡ Thiên Ma run rẩy cầu xin trong vô vọng, ma khí hoàn toàn thu liễm, không dám có một chút ý nghĩ phản kháng nào nữa.
Diệp Phi ngồi xuống ghế tre, bẻ một góc quả trứng rán vàng giòn bỏ vào miệng nhai nhai. Vị béo ngậy, thơm lừng của trứng rán Chân Hoàng tan chảy trên đầu lưỡi, khiến hắn không nhịn được mà híp mắt lại vì sung sướng.
“Ngon thật! Đúng là gà nhà nuôi có khác, trứng thơm hơn hẳn trứng mua ngoài chợ.” Diệp Phi tấm tắc khen ngợi, rồi nhìn năm người đang đứng xúm xít xung quanh bàn ăn, vẻ mặt thèm thuồng đến mức sắp chảy nước miếng ra đất.
Hắn nhìn đĩa trứng rán chỉ có một quả duy nhất, rồi lại nhìn năm cái tàu há mồm đang đứng chờ ăn, trong lòng bỗng thấy có chút ái ngại. Quả trứng này tuy to hơn trứng gà thường một chút, nhưng cũng chỉ đủ cho một mình hắn ăn sáng, nếu chia cho cả năm người thì mỗi người chắc chỉ được một mẩu bằng móng tay.
“Khụ… cái đó…” Diệp Phi ho nhẹ một tiếng, cố gắng giữ vẻ mặt nghiêm túc của một người gia chủ. “Cái trứng này ta rán hơi quá tay, có chỗ bị cháy rồi, ăn vào không tốt cho sức khỏe đâu. Các ngươi dạo này bụng dạ yếu ớt, tốt nhất là không nên ăn đồ nhiều dầu mỡ thế này.”
Nói rồi, hắn nhanh tay xúc nốt nửa quả trứng còn lại bỏ vào miệng nuốt chửng, vẻ mặt vô cùng tự nhiên như thể đang làm một việc tốt vì sức khỏe của đồ đệ.
Năm người đứng xung quanh nhìn đĩa trứng trống rỗng, trong lòng không những không có một chút oán hận nào, mà ngược lại còn tràn đầy sự sùng bái và kính ngưỡng tối cao đối với Diệp Phi.
“Sư phụ… Người thực sự quá vĩ đại!” Tô Thanh Dao thầm nghĩ, hai mắt rưng rưng cảm động. “Quả trứng Chân Hoàng kia chứa đựng hỏa đạo chí cao, nếu chúng ta tùy tiện ăn vào lúc này, khi mà đạo cơ vừa mới ổn định, hỏa diễm hủy diệt của Chân Hoàng chắc chắn sẽ thiêu rụi kinh mạch của chúng ta! Sư phụ thà tự mình gánh chịu luồng hỏa lực kinh khủng ấy, bảo vệ chúng ta an toàn, lại còn tìm một lý do ‘ăn vào không tốt cho sức khỏe’ để giữ thể diện cho chúng ta… Tấm lòng bao la này, đồ nhi có dùng cả đời cũng không báo đáp hết!”
Lăng Tiêu cũng siết chặt nắm tay, thầm thề trong lòng: “Sư phụ vì chúng ta mà phải hy sinh, ăn vào thứ hỏa đạo nóng bỏng ấy để rèn luyện cơ thể cho chúng ta. Ta nhất định phải tu luyện thật chăm chỉ, không để phụ lòng mong mỏi của Người!”
Càn Khôn Tử và Hắc Bạo thì quỳ rụp xuống đất, dập đầu lia lịa:
“Tiên Tôn đại từ đại bi! Chúng tiểu nhân ngu muội, không hiểu được khổ tâm của Tiên Tôn! Xin Tiên Tôn bớt giận!”
Diệp Phi đang nhai trứng suýt chút nữa thì bị nghẹn họng khi thấy hai lão già tạp dịch bỗng nhiên quỳ xuống dập đầu. Hắn vội vàng trợn mắt, quát lớn:
“Này! Hai cái lão già kia, làm cái trò gì thế hả? Ăn cơm xong không đi rửa bát, dọn dẹp chuồng gà đi mà cứ ngồi đấy dập đầu làm cái gì? Muốn xin thêm nước muối à? Hết rồi! Mau cút đi làm việc đi!”
“Dạ dạ! Chúng tiểu nhân tuân mệnh! Chúng tiểu nhân đi ngay!” Càn Khôn Tử và Hắc Bạo mừng rỡ như điên, vội vàng lồm cồm bò dậy, nhanh nhẹn thu dọn bát đũa trên bàn mang đi rửa, động tác nhanh nhẹn, dứt khoát đến mức không thể chê vào đâu được.
Diệp Phi lắc đầu ngao ngán, đứng dậy vác cây chổi tre rách lên vai, thong thả bước ra ngoài sân để chuẩn bị quét dọn dăm gỗ và lá rụng ngoài cổng nông trang.
Hắn vừa mới bước ra ngoài hiên nhà, một luồng gió mát rượi của buổi sớm mai trên núi Tản Viên thổi tới, mang theo hương thơm dịu nhẹ của hoa cỏ hồng hoang. Diệp Phi hít một hơi thật sâu, cảm thấy tinh thần vô cùng sảng khoái.
Nhưng hắn hoàn toàn không biết rằng, ngay khi hắn bước ra ngoài sân, một sự kiện kinh thiên động địa đang âm thầm diễn ra dưới chân núi Tản Viên Thần Sơn.
Mùi thơm béo ngậy của quả trứng Chân Hoàng rán vàng giòn lúc nãy, theo luồng gió sớm mai từ gian bếp nhỏ thoát ra ngoài, không ngừng lan tỏa, leo qua những vách đá dựng đứng của đỉnh Tản Viên, rồi từ từ tràn xuống chân núi, nơi hàng vạn tu sĩ đang quỳ lạy một cách thành kính dưới màn sương mù dày đặc.
*Hít… hít…*
Một vị lão tổ của một tông môn hạng trung đang quỳ ở hàng đầu bỗng nhiên khịt khịt mũi. Lão ngửi thấy một mùi thơm vô cùng kỳ lạ, không giống với bất kỳ mùi hương của linh đan diệu dược nào mà lão từng biết. Mùi hương này béo ngậy, thơm lừng, nhưng lại mang theo một luồng hỏa đạo chí cao vô thượng, chỉ cần ngửi một hơi thôi cũng khiến linh lực trong cơ thể lão vốn đang ngưng trệ bỗng chốc sôi sục lên!
“Đây… đây là mùi hương gì?!” Vị lão tổ kia kinh hãi kêu lên, hai mắt trợn tròn nhìn lên đỉnh núi Tản Viên đang bị bao phủ bởi mây mù. “Chỉ là mùi hương thoảng qua thôi mà đã khiến bình cảnh Thần Thông Cảnh của ta có dấu hiệu lung lay! Trời đất ơi, cao nhân trên núi đang luyện chế thứ thần đan nghịch thiên gì thế này?!”
“Ta cũng ngửi thấy rồi!” Một vị chưởng môn khác bên cạnh cũng kích động đến mức run rẩy toàn thân. “Luồng hỏa đạo này… nóng bỏng, rực rỡ như một vầng thái dương! Đây chắc chắn là hỏa diễm của phượng hoàng thượng cổ! Cao nhân ẩn thế trên đỉnh Tản Viên đang dùng thần hỏa phượng hoàng để luyện đan!”
Tin đồn lập tức như vết dầu loang, nhanh chóng truyền khắp hàng vạn tu sĩ đang quỳ dưới chân núi. Ai nấy đều hít hà một cách điên cuồng, cố gắng thu hoạch từng chút mùi hương quý giá đang bay lơ lửng trong không khí. Nhiều người có tu vi thấp thậm chí còn trực tiếp đột phá cảnh giới ngay tại chỗ chỉ nhờ việc… ngửi mùi trứng rán của Diệp Phi!
Nhưng sự việc không dừng lại ở đó.
Trên bầu trời cao vạn trượng của núi Tản Viên Thần Sơn, mây mù dày đặc bỗng chốc bị một luồng ánh sáng vàng kim rực rỡ xé toạc.
*Ò… ó… o… o…!*
Một tiếng gáy vang dội, thanh thúy như tiếng chuông đồng cổ vang lên, chấn động cả một vùng trời đất Phong Châu Thần Đô!
Hàng vạn tu sĩ đồng loạt ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, và cảnh tượng trước mắt khiến tất cả họ phải đồng loạt quỳ rạp xuống đất, run rẩy không ngừng vì kinh hoàng.
Giữa tầng mây tím rực rỡ, một hư ảnh khổng lồ che kín cả bầu trời bỗng nhiên xuất hiện. Đó là hình ảnh một con gà mái khổng lồ có bộ lông đỏ rực như lửa, đôi mắt hạt đậu đỏ ngầu tỏa ra hào quang vạn trượng. Con gà mái khổng lồ ấy khẽ đập cánh, tạo ra những cơn bão lửa vàng kim quét qua hư không, rồi từ từ cúi đầu xuống, hướng về phía đỉnh núi Tản Viên Thần Sơn, phát ra một tiếng gáy đầy kính cẩn và quy phục.
“Đó… đó không phải là phượng hoàng thường!” Một vị đại năng của Thiên Thần Điện run rẩy kêu lên, giọng nói lạc đi vì sợ hãi. “Đó là Thái Sơ Thần Phượng! Thủy tổ của vạn điểu! Chân Hoàng chí cao vô thượng!”
“Chân Hoàng đang cúi đầu quy phục… Trời ơi, Tiên Tôn trên núi rốt cuộc là tồn tại vĩ đại đến mức nào mà có thể khiến cả Thủy tổ của vạn điểu phải cúi đầu xưng thần?!”
Cả vùng đất dưới chân núi Tản Viên bỗng chốc chìm vào một sự im lặng đến đáng sợ, chỉ còn tiếng gió rít gào và tiếng tim đập thình thịch của hàng vạn tu sĩ đang run rẩy trước uy nghiêm của vị “Tiên Tôn ẩn thế” vĩ đại nhất thế gian.
Mà trên đỉnh núi, Diệp Phi lúc này đang cầm cây chổi tre quét sân, nghe thấy tiếng gáy vang dội từ trên trời truyền xuống, liền ngẩng đầu lên nhìn đám mây đen đang ùn ùn kéo đến từ phía bắc.
Hắn nhíu mày, lẩm bẩm một mình đầy bực bội:
“Lại sắp mưa rồi à? Thời tiết dạo này đúng là dở hơi thật… Hy vọng trận mưa này không làm hỏng mấy luống hành hoa ta chuẩn bị trồng ngày mai!”