Bất Tử Hồn: Kẻ Đứng Ngoài Vòng Sinh Tử
Chương 40: Tiểu Hồng đẻ trứng

Cập nhật lúc: 2026-06-19 17:33:10 | Lượt xem: 7

“Cút ngay! Cái đồ phàm phu tục tử chân tay lóng ngóng kia, tránh xa bổn cung ra!”

Một luồng thần niệm mang theo hỏa diễm nóng bỏng xé toạc hư không, oanh kích thẳng vào thức hải của Càn Khôn Tử. Lão già râu tóc bạc phơ, đường đường là Chưởng môn của Huyền Thiên Thánh Địa danh chấn một phương, lúc này lại rú lên một tiếng quái dị như heo bị chọc tiết. Cả người lão bắn vọt lên cao ba trượng, chiếc đạo bào thêu rồng vàng lộng lẫy bị thiêu rụi một mảng lớn ngay phía sau mông, để lộ ra chiếc quần đùi màu đỏ thẫm có thêu hoa văn hoa sen cực kỳ bắt mắt.

“Nóng! Nóng chết ta rồi! Hắc Bạo tiểu tử, cứu mạng!” Càn Khôn Tử vừa hét vừa cuống cuồng dùng tay dập lửa trên mông, bộ dạng tiên phong đạo cốt thường ngày đã bay sạch theo làn khói đen khét lẹt.

Hắc Bạo — vị Lạc Tướng phương Bắc vốn nổi tiếng hung hãn, thân thể cứng như đồng đúc — lúc này lại đang co rúm người lại, hai tay ôm đầu núp sau một đống rơm lớn ở góc chuồng gà. Gã nhìn thấy cảnh tượng trước mắt mà răng môi lập cập vào nhau, không dám ho he nửa lời.

Trước mặt bọn họ, con gà mái có bộ lông đỏ rực mà Diệp Phi vẫn gọi là “Tiểu Hồng” đang đập cánh phành phạch trên ổ rơm. Mỗi một nhịp vỗ cánh của nó không phải tạo ra gió, mà là những luồng hỏa diễm màu vàng kim rực rỡ, mang theo uy áp hủy thiên diệt địa của Thái Sơ Thần Phượng — thủy tổ của vạn điểu. Đôi mắt hạt đậu của Tiểu Hồng lúc này đỏ ngầu như hai vầng thái dương thu nhỏ, tỏa ra sát khí nồng nặc khiến không gian xung quanh chuồng gà bị vặn vẹo, liên tục xuất hiện những vết nứt đen ngòm của hư không bị thiêu rụi.

“Hai cái thứ tạp dịch vô dụng này! Bổn cung đang ở thời khắc mấu chốt, các ngươi dám mang cái chổi tre bẩn thỉu kia khua khoắng trước mặt ta? Muốn chết có đúng không?!” Thần niệm của Tiểu Hồng lại một lần nữa bùng nổ, hóa thành một con phượng hoàng lửa khổng lồ hư ảo phía sau lưng nó, che kín cả bầu trời phía trên nông trang.

Tô Thanh Dao từ phía ngoài sân vội vã lao vào. Chứng kiến cảnh tượng chuồng gà sắp biến thành hỏa diệm sơn, nàng không khỏi biến sắc. Chín cái đuôi hư ảnh rực lửa của Cửu Vĩ Thần Thể phía sau lưng nàng lập tức xòe rộng, hóa thành một bức màn ánh sáng mềm mại nhưng kiên cố, khó khăn lắm mới ngăn cản được luồng sóng nhiệt đang cuồn cuộn tràn ra ngoài.

“Tiểu Hồng tỷ tỷ, xin bớt giận! Bọn họ chỉ là nhất thời vô ý, không biết tỷ đang…” Tô Thanh Dao vừa nói vừa nhìn vào ổ rơm, đôi mắt đẹp bỗng chốc trợn tròn vì kinh hãi.

Ở giữa ổ rơm rực lửa, một luồng sinh mệnh lực vô biên, cổ xưa và nóng bỏng đến mức cực đoan đang không ngừng ngưng tụ. Xung quanh thân thể của Tiểu Hồng, những sợi tơ hồng hoang linh khí đậm đặc đến mức hóa thành chất lỏng, không ngừng chảy vào trong cơ thể nó.

“Trời đất ơi… Đây là…” Tô Thanh Dao hít vào một hơi khí lạnh, da đầu tê dại. “Tiểu Hồng tỷ tỷ… tỷ sắp đẻ trứng rồi?!”

Nghe thấy ba chữ “đẻ trứng”, Càn Khôn Tử đang nhảy dựng ngược dưới đất bỗng khựng lại. Lão không thèm quan tâm đến cái mông đang bốc khói của mình nữa, đôi mắt già nua trợn ngược lên, nhìn chằm chằm vào con gà mái đỏ rực với vẻ mặt không thể tin nổi.

“Cái gì?! Chân Hoàng đẻ trứng?!” Giọng Càn Khôn Tử run rẩy, lạc cả đi. “Đây… đây không phải là trứng gà bình thường! Đây là Thái Sơ Chân Hoàng Trứng! Là sinh mệnh thần thoại cấp Chí Tôn, một khi sinh ra sẽ mang theo khí vận của cả một kỷ nguyên! Vạn cổ đại cơ duyên là đây chứ đâu!”

Hắc Bạo từ sau đống rơm cũng lồm cồm bò ra, mặt cắt không còn một giọt máu: “Chân Hoàng đẻ trứng… Chẳng trách thiên địa dị tượng lại khủng bố đến mức này. Ta cảm thấy huyết mạch Giao Long trong người mình đang run rẩy, muốn quỳ rạp xuống triều bái! Càn Khôn lão nhi, chúng ta… chúng ta có nên chạy không? Vạn nhất ngọn lửa này bùng phát, hai ta sẽ biến thành tro bụi mất!”

“Chạy cái đầu ngươi!” Càn Khôn Tử gõ mạnh phất trần vào đầu Hắc Bạo, mắng mỏ nhưng mắt vẫn không rời chuồng gà. “Đây là nông trang của Tiên Tôn! Có Tiên Tôn trấn giữ ở đây, ngươi sợ cái gì? Hơn nữa, được chứng kiến Chân Hoàng đẻ trứng, đây là vinh hạnh vạn kiếp của chúng ta! Mau, mau vận chuyển công pháp, dùng hỏa thế này để rèn luyện đan điền!”

Tô Thanh Dao không rảnh để tâm đến hai kẻ dở hơi đang tự bổ não kia. Nàng cảm nhận được áp lực hỏa hệ trong chuồng gà đang tăng lên theo cấp số nhân. Sức mạnh của Cửu Vĩ Thần Thể của nàng tuy mạnh, nhưng trước mặt ngọn lửa bản nguyên của Thái Sơ Thần Phượng thì chẳng khác nào một giọt nước trước biển lửa. Mồ hôi lấm tấm trên trán nàng nhanh chóng bốc hơi, sắc mặt nàng bắt đầu trắng bệch vì kiệt sức.

“Cục tác! Cục tác!”

Tiểu Hồng kêu lên những tiếng đầy đau đớn. Việc sinh hạ một quả trứng chứa đựng bản nguyên hỏa đạo vạn giới đối với nó cũng là một thử thách cực kỳ gian nan. Luồng hỏa diễm xung quanh nó bắt đầu mất kiểm soát, hóa thành những mũi tên lửa bắn loạn xạ, xuyên thủng mái lá cọ của chuồng gà, khiến một góc hàng rào tre bắt đầu bốc cháy.

“Không xong rồi! Nếu để chuồng gà bị cháy, sư phụ tỉnh dậy chắc chắn sẽ lột da ta mất!” Tô Thanh Dao hoảng hốt. Đối với nàng, sự giận dữ của Diệp Phi còn đáng sợ hơn cả đại kiếp nạn diệt thế gấp vạn lần.

Đúng lúc tình thế đang ngàn cân treo sợi tóc, một tiếng bước chân lẹp xẹp quen thuộc vang lên từ phía lối đi nhỏ dẫn vào bếp.

“Cái quái gì mà ồn ào thế hả? Sáng ngày ra đã làm cái trò gì mà khói nghi ngút thế này?”

Giọng nói uể oải, mang theo chút gắt gỏng của người ngái ngủ vang lên. Diệp Phi vác chiếc chổi tre rách trên vai, hai ống quần xắn cao bám đầy bùn đất, lững thững bước tới. Gương mặt phong sương của hắn đầy vẻ bực bội, đôi mắt lờ đờ nhìn khói đen đang bốc lên từ chuồng gà.

Kỳ lạ thay, ngay khi bước chân của Diệp Phi vừa chạm vào ngưỡng cửa chuồng gà, luồng hỏa diễm hủy thiên diệt địa đang cuồn cuộn bỗng chốc im bặt. Con phượng hoàng lửa khổng lồ hư ảo trên bầu trời lập tức vỡ vụn, hóa thành những đốm sáng nhỏ vô hại rồi biến mất. Nhiệt độ nóng bỏng có thể thiêu rụi cả một vị Tiên Vương trong nháy mắt bỗng chốc hạ xuống, trở nên ấm áp như gió xuân.

Càn Khôn Tử và Hắc Bạo trố mắt ngoác mồm. Bọn họ nhìn chằm chằm vào Diệp Phi, trong lòng dâng lên một sự kinh hãi không thể diễn tả bằng lời.

“Chỉ… chỉ bằng một câu nói, liền đóng băng quy luật hỏa đạo của Chân Hoàng?!” Càn Khôn Tử thầm nghĩ, toàn thân run rẩy vì phấn khích. “Tiên Tôn quả nhiên là chúa tể của trật tự sơ khai! Ngay cả quy luật tự nhiên mạnh mẽ nhất trước mặt ngài cũng chỉ là một trò đùa!”

Diệp Phi bước vào chuồng gà, nhìn thấy Càn Khôn Tử đang mặc chiếc quần đùi đỏ rách tả tơi, lại nhìn thấy Hắc Bạo đang lấm lét núp sau đống rơm, cuối cùng nhìn sang Tô Thanh Dao mặt mũi lấm lem nhọ nồi. Hắn thở dài một tiếng, lắc đầu ngán ngẩm:

“Ta đã nói bao nhiêu lần rồi, dọn chuồng gà thôi mà cũng làm không nên hồn. Các ngươi nghịch lửa kiểu gì mà suýt nữa đốt luôn cả cái chuồng gà thế này? Có biết một cái chuồng gà lợp bằng lá cọ này tốn bao nhiêu công sức của ta không hả?”

Tô Thanh Dao vội vàng cúi đầu, giọng lí nhí như mèo kêu: “Sư phụ… đệ tử đáng tội. Là do đệ tử không cẩn thận…”

“Thôi bỏ đi.” Diệp Phi xua tay, ánh mắt hắn chuyển sang Tiểu Hồng đang nằm bẹp trong ổ rơm, mặt mũi đỏ gay, hơi thở dồn dập. Hắn bước tới, ngồi xổm xuống bên cạnh ổ rơm, đưa tay sờ sờ vào đầu con gà mái đỏ.

Dưới mắt của Tô Thanh Dao và hai vị tạp dịch, hành động này của Diệp Phi lại là một cảnh tượng hoàn toàn khác. Khi bàn tay thô ráp của Diệp Phi chạm vào đầu Tiểu Hồng, một luồng thanh khí tinh khiết từ lòng bàn tay hắn tuôn ra, nhẹ nhàng vuốt xuôi luồng hỏa độc đang bạo loạn trong kinh mạch của Chân Hoàng. Những vết nứt không gian xung quanh Tiểu Hồng lập tức được vá lành, hơi thở hỗn loạn của nó nhanh chóng bình ổn trở lại.

“Con gà này dạo này ăn nhiều quá hay sao mà mặt đỏ gay thế này? Trông cứ như bị táo bón ấy.” Diệp Phi lẩm bẩm, tay hắn trượt xuống, vỗ nhẹ vào mông Tiểu Hồng hai cái. “Nào, cố lên xem nào. Đẻ được quả trứng mà cũng rặn mãi không ra, nuôi cô chỉ tốn thóc!”

“Bốp! Bốp!”

Hai cái vỗ mông đầy “bình dân” của Diệp Phi vang lên giòn giã.

Trong đầu Tô Thanh Dao bỗng vang lên tiếng sấm nổ rền vang. Nàng thầm nghĩ: “Thái Sơ Vô Thượng Thủ Pháp! Sư phụ đang dùng lực lượng nhân quả để khai thông sản đạo cho Chân Hoàng! Cái vỗ tay đó nhìn thì đơn giản, nhưng thực chất đã đánh tan phong ấn huyết mạch cuối cùng, giúp Chân Hoàng thuận lợi sinh hạ thần thai!”

“Cục… tác!!!”

Tiểu Hồng rướn cổ gáy vang một tiếng. Tiếng gáy lần này không còn đau đớn nữa, mà tràn đầy sự vui sướng và giải thoát. Từ dưới thân nó, một luồng hào quang màu đỏ rực rỡ như hoàng hôn bùng phát, chiếu sáng rực rỡ cả gian chuồng gà dột nát.

Một quả trứng gà to bằng nắm tay người lớn từ từ lăn ra ngoài ổ rơm.

Quả trứng này có hình dáng cực kỳ hoàn mỹ, vỏ trứng màu đỏ sậm như máu rồng, trên bề mặt chằng chịt những đường vân màu vàng kim uốn lượn như những con rồng lửa đang bay múa. Mỗi một nhịp thở của quả trứng đều tỏa ra một luồng khí tức hỏa hệ tinh thuần đến mức cực đoan, khiến không gian xung quanh nó không ngừng xuất hiện những gợn sóng lăn tăn.

Diệp Phi tròn mắt nhìn quả trứng, sau đó nhặt nó lên. Hắn lập tức rụt tay lại, rên rỉ:

“Ái chà! Nóng thế! Quả trứng này bị làm sao thế này? Chắc chắn là con gà này bị sốt xuất huyết rồi, đẻ ra quả trứng nóng như hòn than thế này thì ai mà ăn nổi?”

Hắn cầm vạt áo thô lên, bọc lấy quả trứng rồi nhấc lên xem xét, vẻ mặt đầy sự chê bai: “Trứng gì mà to thế này? Lại còn có vân hoa văn sặc sỡ thế này nữa… Chắc chắn là trứng bị đột biến gen rồi. Trông cứ như quả trứng đồ chơi bằng nhựa của mấy đứa trẻ con dưới xuôi ấy.”

Nghe Diệp Phi gọi quả trứng Chân Hoàng vô giá là “trứng đột biến gen”, Càn Khôn Tử suýt chút nữa thì cắn vào lưỡi mình. Lão thầm gào thét trong lòng: “Tiên Tôn ơi là Tiên Tôn! Đó là Chân Hoàng Trứng chứa đựng hỏa đạo bản nguyên đấy! Ngài lại chê nó nóng, lại bảo nó là trứng đồ chơi bằng nhựa?! Đúng là cảnh giới của Chí Tôn, chúng sinh vạn giới thèm khát đến đỏ mắt mà trong mắt ngài cũng chỉ là một thứ rác rưởi đột biến!”

Diệp Phi quay sang nhìn Tô Thanh Dao, đưa quả trứng được bọc trong vạt áo cho nàng:

“Dao nhi, cầm lấy quả trứng này mang ra sân tập phía sau đi. Đặt nó lên bệ đá ở đấy cho nó nguội bớt. Tiện thể bảo Lăng Tiêu và Vân Thư ra xem xem có cách nào làm mát quả trứng này không. Lát nữa nguội rồi, mang vào bếp ta làm món trứng đúc thịt cho cả nhà ăn sáng.”

Tô Thanh Dao run rẩy đón lấy quả trứng từ tay Diệp Phi. Khi ngón tay nàng chạm vào vỏ trứng, một luồng hỏa đạo ý cảnh khổng lồ lập tức tràn vào tâm trí nàng, khiến Cửu Vĩ Thần Thể trong người nàng không ngừng reo hò phấn khích. Nàng cố nén sự kích động tột cùng, cúi đầu vâng mệnh:

“Đệ tử tuân mệnh sư phụ! Đệ tử sẽ mang nó ra sân tập ngay ạ!”

Nói xong, Tô Thanh Dao ôm quả trứng như ôm một kho báu vô giá, lật đật chạy nhanh ra phía sân tập sau nhà. Càn Khôn Tử và Hắc Bạo cũng vội vàng tìm cớ xin phép Diệp Phi rồi lén lút bám gót theo sau, trong lòng tò mò muốn chết xem ba vị đồ đệ của Tiên Tôn sẽ xử lý quả “thần trứng” này thế nào.

Diệp Phi nhìn theo bóng lưng của bọn họ, lắc đầu ngán ngẩm, cầm chiếc chổi tre quét dọn vài cọng rơm rụng dưới đất:

“Đúng là một lũ dở hơi. Có quả trứng gà thôi mà làm như nhặt được vàng không bằng. Để xem lát nữa trứng đúc thịt có ngon không, nếu không ngon ta sẽ trừ tiền lương của cái lão già mặc quần đùi đỏ kia!”

***

Tại sân tập phía sau nông trang.

Sân tập này thực chất chỉ là một khoảng đất trống rộng chừng vài chục trượng, được rào lại bằng những cọc tre đơn sơ. Ở giữa sân có một bệ đá màu xám xịt, loang lổ vết rêu phong mà Diệp Phi vẫn dùng để làm bàn trà hoặc thỉnh thoảng ngồi hóng mát. Nhưng trong mắt của các đồ đệ, bệ đá này chính là “Thái Sơ Trấn Hải Thạch”, trung tâm của vạn cổ trận pháp phong ấn linh mạch của cả Tản Viên Thần Sơn.

Lăng Tiêu đang ngồi xếp bằng bên cạnh bệ đá, cây rìu rỉ sét đặt ngang trên đùi, toàn thân tỏa ra kiếm ý lạnh lùng cô tịch. Mộc Vân Thư đứng bên cạnh, tay cầm cuốn sách rách, mắt chăm chú nhìn vào chiếc gáo dừa nứt đang lơ lửng trên không trung, không ngừng diễn luyện thời không chi thuật.

“Xoạt!”

Tô Thanh Dao lao vào sân tập với tốc độ cực nhanh, chín cái đuôi hư ảnh phía sau lưng xòe rộng như một tấm lá chắn khổng lồ, che chở cho quả trứng đỏ rực trong lòng ngực.

“Sư huynh! Sư đệ! Mau lại đây xem!” Tô Thanh Dao thở hổn hển, gọi lớn.

Lăng Tiêu mở choàng mắt, luồng kiếm quang sắc bén trong đồng tử hắn lập tức bị thu hút bởi luồng hồng quang rực rỡ trên tay Tô Thanh Dao. Hắn đứng phắt dậy, bước nhanh tới, vẻ mặt đầy kinh ngạc:

“Đây là… khí tức của Chân Hoàng? Sư muội, muội lấy quả trứng này từ đâu ra?”

Mộc Vân Thư cũng bước tới, chiếc gáo dừa nứt trên tay hắn khẽ rung lên, tỏa ra những gợn sóng thời gian lăn tăn. Hắn nhìn chằm chằm vào quả trứng, sắc mặt trở nên vô cùng nghiêm trọng:

“Không chỉ có khí tức Chân Hoàng… Trên quả trứng này có chứa đựng hỏa đạo quy luật cực kỳ hoàn mỹ. Ta cảm nhận được thời gian xung quanh quả trứng này đang trôi chậm lại, dường như ngay cả dòng sông thời gian cũng bị nhiệt độ của nó làm cho ngưng trệ!”

Tô Thanh Dao cẩn thận đặt quả trứng lên bệ đá xám. Ngay khi quả trứng vừa chạm vào bệ đá, một tiếng “Xèo” vang lên chói tai. Bệ đá vốn cứng rắn vô cùng, lúc này lại bắt đầu đỏ rực lên, những vết rêu phong lập tức biến thành tro bụi, đá xám bốc lên những luồng khói trắng nghi ngút.

“Sư phụ bảo ta mang quả trứng này ra đây cho nguội bớt, lát nữa mang vào bếp làm món trứng đúc thịt.” Tô Thanh Dao nói, giọng điệu có chút dở khóc dở cười.

Lăng Tiêu và Mộc Vân Thư nghe vậy thì đồng loạt hít vào một hơi khí lạnh, hai mặt nhìn nhau, trong mắt đầy vẻ hoảng hốt.

“Làm… làm món trứng đúc thịt?!” Càn Khôn Tử từ ngoài cổng sân tập ló đầu vào, vừa nghe thấy câu này liền suýt chút nữa quỳ sụp xuống đất. “Tiên Tôn muốn ăn thịt Chân Hoàng sơ sinh sao?! Đây… đây là hành vi nghịch thiên đến mức nào chứ?!”

“Câm miệng!” Lăng Tiêu trừng mắt nhìn Càn Khôn Tử, luồng kiếm ý lạnh buốt khiến lão già rụt cổ lại không dám nói tiếp. Lăng Tiêu quay sang nhìn quả trứng, trầm ngâm suy nghĩ:

“Sư phụ nói thế, chắc chắn là có thâm ý sâu xa. Ngài ấy bảo chúng ta mang ra đây cho nguội, thực chất là đang thử thách chúng ta! Quả trứng này chứa đựng hỏa đạo bản nguyên quá mức bạo liệt, nếu không thể thuần hóa luồng hỏa lực này, làm sao có thể dùng nó để chế biến món ăn cho Tiên Tôn? Đây là sư phụ đang khảo nghiệm đạo tâm và năng lực khống chế quy luật của ba chúng ta!”

Mộc Vân Thư gật đầu đồng tình, ánh mắt lộ ra vẻ thấu suốt: “Đúng vậy! Sân tập này được sư phụ bố trí Thái Sơ Đại Trận phong ấn vạn giới. Sư phụ bảo mang ra đây, chính là muốn mượn sức mạnh của đại trận để áp chế hỏa thế của quả trứng. Chúng ta phải lập tức hành động, giúp sư phụ ‘làm nguội’ quả trứng này, nếu không… vạn nhất hỏa lực bộc phát, nông trang của sư phụ sẽ gặp nguy hiểm!”

“Được! Để ta ra tay trước!”

Lăng Tiêu hét lớn một tiếng, bước lên trước một bước. Hắn vận chuyển công pháp Chúc Đồng Cảnh viên mãn, da thịt toàn thân chuyển sang màu đồng cổ rực rỡ, lồng ngực phát ra tiếng động trầm đục như tiếng sấm rền. Hắn giơ tay phải lên, kiếm ý vô song ngưng tụ trên năm ngón tay, hóa thành một thanh kiếm khí màu xám tro, mang theo ý cảnh “Thái Sơ Nghịch Mệnh”.

“Chém!”

Lăng Tiêu vung tay chém xuống một kiếm. Nhát kiếm này không nhắm vào quả trứng, mà nhắm vào khoảng không gian phía trên nó, nhằm chém đứt luồng nhiệt lượng đang không ngừng phun trào, phân tách hỏa thế ra khỏi quy luật tự nhiên.

“Ầm!”

Một tiếng nổ trầm đục vang lên. Kiếm khí của Lăng Tiêu vừa chạm vào luồng hồng quang xung quanh quả trứng liền lập tức bị thiêu rụi, hóa thành những đốm lửa xám tro rơi rụng đầy đất. Bản thân Lăng Tiêu bị chấn động mạnh, lùi liên tiếp ba bước, da thịt đồng cổ trên cánh tay xuất hiện những vệt đỏ rực như bị bỏng.

“Mạnh quá!” Lăng Tiêu kinh hãi. “Kiếm ý của ta hoàn toàn không thể chạm vào bản nguyên hỏa đạo của nó!”

“Để ta giúp huynh!”

Tô Thanh Dao bước lên, chín cái đuôi hư ảnh rực lửa phía sau nàng đột ngột chuyển sang màu xanh lam thanh khiết — đây là biến thể Thủy thuộc tính của Cửu Vĩ Thần Lực mà nàng ngộ ra sau khi uống nước giếng của nông trang. Nàng kết ấn bằng hai tay, một luồng thủy long khổng lồ rống lên một tiếng, từ hư không lao ra, quấn chặt lấy quả trứng trên bệ đá.

“Xèo! Xèo! Xèo!”

Khói trắng bốc lên mù mịt, che khuất cả sân tập. Thủy long của Tô Thanh Dao nhanh chóng bị bốc hơi với tốc độ mắt thường có thể thấy được. Sắc mặt nàng ngày càng nhợt nhạt, mồ hôi đầm đìa: “Sư huynh, Vân Thư! Ta không giữ được lâu đâu! Hỏa lực của quả trứng này đang thức tỉnh!”

Mộc Vân Thư sắc mặt biến đổi, hắn lập tức ném chiếc gáo dừa nứt lên không trung, tay kết ấn pháp phức tạp, miệng quát lớn:

“Thời Không Chi Hà, nghịch chuyển càn khôn! Phong!”

Chiếc gáo dừa nứt tỏa ra luồng hắc quang thần bí, một dòng sông thời gian hư ảo xuất hiện, bao bọc lấy quả trứng, cố gắng đưa trạng thái của quả trứng trở về mười phút trước, khi hỏa lực chưa bùng phát.

Sự kết hợp của ba vị đồ đệ cùng với hai vị tạp dịch Càn Khôn Tử và Hắc Bạo đang đứng ngoài không ngừng truyền tống linh lực hỗ trợ, tạo nên một bức tranh vô cùng tráng lệ. Luồng hào quang rực rỡ của kiếm ý, thủy long, thời không chi thuật và đạo pháp hộ thể đan xen vào nhau, không ngừng oanh kích và trấn áp quả trứng Chân Hoàng trên bệ đá.

Thế nhưng, bọn họ đã quá xem thường sức mạnh của một sinh mệnh thần thoại cấp Chí Tôn sắp sửa chào đời.

Quả trứng Chân Hoàng dường như cảm nhận được sự khiêu khích từ các luồng sức mạnh bên ngoài. Những đường vân vàng kim trên vỏ trứng bỗng chốc rực sáng lên như những dòng dung nham đang sôi trào. Một tiếng phượng hót lảnh lót, kiêu hãnh vang lên từ sâu trong quả trứng, xuyên thấu qua linh hồn của tất cả những người có mặt tại sân tập.

“Cái gì?! Nó… nó đang chủ động hấp thụ sức mạnh của chúng ta để ấp trứng?!” Mộc Vân Thư kinh hoàng nhận ra linh lực của mình đang bị hút đi một cách điên cuồng.

“Không ổn! Mau lui lại!” Lăng Tiêu hét lớn, tay chộp lấy rìu rỉ sét, định dùng lực lượng cơ thể để kéo hai người kia ra ngoài.

Thế nhưng đã quá muộn.

Quả trứng Chân Hoàng bỗng chốc rạn nứt ra một đường nhỏ. Từ vết nứt đó, một luồng hỏa quang màu vàng kim tinh thuần đến mức cực đoan bùng phát ra ngoài. Luồng hỏa quang này không phải là lửa bình thường, mà là “Thái Sơ Vạn Hỏa Chi Nguyên” — thứ có thể thiêu rụi cả một tinh hà trong tích tắc.

“ẦM!!!!!!!!!!!!!!!!”

Một tiếng nổ kinh thiên động địa, chấn động vạn dặm vang lên.

Cả Tản Viên Thần Sơn rung chuyển kịch liệt, đá lở đất nứt. Một cột lửa khổng lồ màu vàng kim rực rỡ từ sân tập phía sau nông trang bắn thẳng lên trời cao, xé toạc tầng mây tím bao phủ ngọn núi, hóa thành một con phượng hoàng lửa khổng lồ sải cánh rộng hàng ngàn trượng trên bầu trời Âu Lạc Thần Châu.

Sân tập kiên cố của nông trang, nơi chứa đựng “Thái Sơ Đại Trận”, lúc này hoàn toàn bốc hơi. Toàn bộ hàng rào tre, bệ đá xám và mặt đất xung quanh bị thổi bay, tạo thành một cái hố khổng lồ sâu hoắm rộng mười trượng, khói đen bốc lên nghi ngút như một miệng núi lửa vừa mới phun trào.

Dưới chân núi Tản Viên, hàng vạn tu sĩ đang quỳ lạy bỗng chốc nhìn thấy con phượng hoàng lửa khổng lồ xuất hiện trên bầu trời, kèm theo tiếng nổ rúng động linh hồn. Bọn họ đồng loạt sụp xuống, dập đầu lia lịa, mặt mũi trắng bệch vì kinh hãi tột độ.

“Thần tích! Đây là thần tích xuất thế!”

“Tiên Tôn đang luyện chế cửu chuyển thần đan! Hay là… ngài đang thuần hóa một con Thái Cổ hung thú?!”

“Khí tức hỏa đạo này… Ta chỉ nhìn một cái mà đan điền đã suýt chút nữa bốc cháy! Tiên Tôn vĩ đại, xin nhận của chúng con một lạy!”

Tiếng gào thét, tiếng cầu nguyện của hàng vạn tu sĩ vang vọng cả một vùng trời, khiến bầu không khí xung quanh Tản Viên Thần Sơn trở nên cuồng nhiệt và thành kính đến mức cực đoan.

***

Trong khi đó, tại hiện trường vụ nổ.

Khói đen dần dần tản đi, để lộ ra một cảnh tượng dở khóc dở cười.

Ba vị đồ đệ Lăng Tiêu, Tô Thanh Dao, Mộc Vân Thư cùng hai vị tạp dịch Càn Khôn Tử và Hắc Bạo lúc này đang nằm la liệt dưới đất, quần áo rách tả tơi như xơ mướp, mặt mũi đen thui như đít xoong, tóc tai dựng ngược lên như những bụi gai khô.

Càn Khôn Tử nằm ngửa mặt lên trời, miệng không ngừng phun ra những ngụm khói đen nhỏ, chiếc quần đùi đỏ rực lúc này đã hoàn toàn biến thành tro bụi, chỉ còn lại vài sợi chỉ đỏ dính trên da. Hắc Bạo thì bị cắm đầu vào đống đất cát, hai chân giãy giụa liên hồi.

Tô Thanh Dao khó khăn lắm mới ngồi dậy được, nàng vuốt ve mái tóc rối bù đang bốc khói của mình, ho sặc sụa:

“Khụ khụ… Sư huynh… Vân Thư… hai người còn sống không?”

Lăng Tiêu lồm cồm bò dậy, cây rìu rỉ sét trong tay hắn lúc này lại rực sáng lên một luồng ánh sáng thần bí, hấp thu một lượng lớn hỏa lực tàn dư. Hắn nhìn vào cơ thể mình, ánh mắt bỗng chốc trợn tròn vì kinh ngạc:

“Ta… Chúc Đồng Cảnh của ta… dường như lại tinh thuần thêm một phần?! Luồng hỏa lực vừa rồi tuy khủng bố, nhưng không hề làm tổn thương đến kinh mạch của chúng ta, ngược lại còn giúp gột rửa tạp chất trong đan điền!”

Mộc Vân Thư cũng từ dưới đất bò lên, cuốn sách rách trên tay hắn tuy bị cháy xém một góc, nhưng thần thức của hắn lại trở nên nhạy bén hơn bao giờ hết. Hắn nhìn vào giữa cái hố khổng lồ, thầm nghĩ:

“Sư phụ quả nhiên là tính toán không một kẽ hở! Ngài ấy biết quả trứng này sắp bộc phát, nên mới bảo chúng ta mang ra đây. Vụ nổ này chính là ngài ấy mượn tay Chân Hoàng để giúp chúng ta rèn luyện nhục thân và đạo tâm! Nếu không có ý chí của sư phụ bảo hộ thầm lặng, với tu vi của chúng ta, vừa rồi đã sớm bốc hơi khỏi thế gian này rồi!”

“Đúng vậy! Tiên Tôn thật là vĩ đại!” Càn Khôn Tử lồm cồm bò dậy, hai mắt đẫm lệ vì cảm động. “Ngài ấy dùng một quả trứng gà để dạy cho chúng ta biết thế nào là hỏa đạo bản nguyên! Ta cảm thấy tu vi Độ Kiếp Kỳ của mình dường như sắp có dấu hiệu đột phá rồi!”

Đúng lúc đám người đang đắm chìm trong sự sùng bái và cảm động vô hạn, một tiếng bước chân dồn dập, kèm theo tiếng quát tháo đầy giận dữ vang lên từ phía lối đi:

“CÁI LŨ BÁO THỦ KIA!!! CÁC NGƯƠI LÀM CÁI QUÁI GÌ THẾ HẢ?!”

Diệp Phi vác chiếc chổi tre rách chạy sầm sập ra sân tập. Khi nhìn thấy cái sân tập bằng đất bằng phẳng thường ngày giờ đây biến thành một cái hố sâu hoắm bốc khói nghi ngút, mặt mũi hắn bỗng chốc đỏ gay vì tức giận, lồng ngực phập phồng như ống bễ.

Hắn nhìn ba đứa đồ đệ mặt mũi đen thui, lại nhìn hai lão già tạp dịch nhếch nhác không chịu nổi, tức đến mức run cả người, chổi tre trong tay chỉ thẳng vào mặt bọn họ:

“Ta… ta thật sự là muốn trầm cảm với các ngươi mà! Ta bảo các ngươi mang quả trứng ra đây cho nguội để lát nữa làm món trứng đúc thịt! Các ngươi… các ngươi làm cái trò gì ở đây? Nghịch pháo đất à?! Hay là các ngươi lén lút mang thuốc nổ của mấy nhà khảo cổ dưới núi lên đây nghịch?!”

Diệp Phi điên tiết thực sự. Cái sân tập này tuy nhỏ, nhưng là nơi hắn tốn bao nhiêu công sức dọn dẹp cỏ dại, san phẳng mặt đất để thỉnh thoảng ra đây tập vài động tác dưỡng sinh dưỡng lão. Giờ thì hay rồi, một tiếng nổ đùng đoàng, cả cái sân biến thành một cái hố bom! Ngày mai hắn lấy chỗ nào mà phơi thóc, lấy chỗ nào mà tập thể dục đây?!

“Sư phụ… đệ tử đáng tội!” Lăng Tiêu vội vàng quỳ xuống, cúi đầu nhận lỗi. “Là do đệ tử ngộ tính kém cỏi, không thể hoàn toàn lĩnh hội được ý đồ của sư phụ, suýt chút nữa làm hỏng đại sự…”

“Đúng vậy, sư phụ! Xin sư phụ bớt giận!” Tô Thanh Dao cũng vội vàng quỳ xuống bên cạnh, vẻ mặt đầy sự hối lỗi nhưng trong mắt lại tràn đầy sự sùng bái. “Là do đệ tử không cẩn thận, không thể áp chế được… quả trứng hỏa lực này.”

Diệp Phi nhìn đám đồ đệ quỳ rạp dưới đất, lại nhìn đống đổ nát xung quanh, thở dài một tiếng đầy bất lực. Hắn bước xuống cái hố sâu hoắm, đi thẳng đến trung tâm vụ nổ.

Ở giữa cái hố bốc khói, quả trứng Chân Hoàng màu đỏ rực vẫn nằm nguyên vẹn trên một mảnh đá vỡ. Kỳ lạ là, sau một vụ nổ kinh thiên động địa như vậy, vỏ trứng không hề bị sứt mẻ một chút nào, ngược lại những đường vân vàng kim trên bề mặt càng trở nên lung linh rực rỡ, tỏa ra một luồng sinh mệnh lực ấm áp và ôn hòa.

Diệp Phi cúi xuống, nhặt quả trứng lên. Lần này, quả trứng không còn nóng bỏng nữa, mà chỉ ấm áp như một viên sưởi tay trong mùa đông.

“Ơ kìa? Nguội thật rồi này?” Diệp Phi lẩm bẩm, vẻ mặt đầy kinh ngạc. Hắn xoay xoay quả trứng trong tay, gõ gõ vài cái vào vỏ trứng nghe tiếng “cộc cộc” giòn giã. “Đấy! Ta đã bảo mà, mang ra ngoài hóng gió một tí là nguội ngay. Các ngươi cứ làm quá lên, nghịch ngợm cho cố vào rồi làm nổ tung cả cái sân!”

Hắn đút quả trứng vào túi áo thô, vác chổi tre đi lên khỏi cái hố, trừng mắt nhìn đám đồ đệ và tạp dịch:

“Còn đứng ngây ra đấy làm cái gì? Mau đi dọn dẹp cái hố này cho ta! Ngày mai nếu ta không thấy cái sân này phẳng phiu như cũ, tất cả các ngươi… bao gồm cả hai cái lão già mặc quần đùi đỏ kia nữa, nhịn cơm tối ba ngày cho ta! Nghe rõ chưa?!”

“Đệ tử tuân mệnh sư phụ!” Ba vị đồ đệ đồng thanh đáp lời, giọng điệu đầy sự vui sướng và nhẹ nhõm.

“Tiểu nhân tuân mệnh Tiên Tôn! Tiểu nhân sẽ lập tức san phẳng cái hố này ạ!” Càn Khôn Tử và Hắc Bạo cũng vội vàng dập đầu vâng mệnh, trong lòng thầm thở phào nhẹ nhõm vì không bị Tiên Tôn trừng phạt nặng hơn.

Diệp Phi hừ lạnh một tiếng, vác chổi tre lững thững đi về phía nhà bếp, trong lòng vẫn không ngừng lẩm nhẩm oán hận:

“Đúng là một lũ báo thủ… Ăn thì nhiều mà làm thì phá là giỏi. Để xem lát nữa món trứng đúc thịt này có bõ công ta dọn dẹp không. Nếu không ngon, ta sẽ bắt con gà Tiểu Hồng kia đẻ tiếp mười quả nữa để đền bù thiệt hại!”

Dưới chân núi Tản Viên, hàng vạn tu sĩ vẫn đang quỳ lạy một cách thành kính, hoàn toàn không biết rằng vị “Tiên Tôn ẩn thế” mà họ đang sùng bái lúc này đang vô cùng lo lắng về việc… san lấp cái hố bom sau nhà. Còn quả trứng Chân Hoàng vô thượng, lúc này đang nằm ngoan ngoãn trong túi áo thô bám đầy bùn đất của Diệp Phi, khẽ rung lên một nhịp thở đầy ấm áp, chuẩn bị cho một sự khởi đầu mới tại nông trang kỳ lạ nhất thế gian.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8