Bất Tử Hồn: Kẻ Đứng Ngoài Vòng Sinh Tử
Chương 39: Tin đồn lan rộng

Cập nhật lúc: 2026-06-19 17:28:44 | Lượt xem: 6

Hơi nóng từ bát canh cải ngọt bốc lên nghi ngút, mang theo mùi thơm thanh khiết của đất mộc và vị ngọt dịu của rau tươi, nhanh chóng lấp đầy không gian nhỏ hẹp của gian bếp đất nện. Khói bếp bảng lảng quyện với mùi củi tre cháy tí tách, tạo nên một bầu không khí ấm cúng, bình dị đến mức khó tin. Nhưng đối với những người đang ngồi xung quanh chiếc bàn gỗ, mỗi một giây trôi qua lại là một cuộc thử thách cực hạn đối với cả thể xác lẫn linh hồn.

Dưới chân bàn, mảnh vỡ tàn hồn của Thủy Tổ Vực Ngoại Thiên Ma vẫn đang âm thầm rò rỉ ra những luồng khí tức đen kịt, lạnh lẽo như băng giá từ chín tầng địa ngục. Luồng khí ấy vô hình vô ảnh đối với người phàm, nhưng trong mắt các tu sĩ, nó lại hóa thành những xúc tu hắc ám gớm ghiếc, điên cuồng quất vào hộ thể linh lực của họ.

Càn Khôn Tử run rẩy bưng bát cơm trắng ngần lên. Lòng bàn tay lão tiếp xúc với lớp gốm thô ráp của chiếc bát sứt mẻ, cảm nhận được một luồng nhiệt lượng ấm áp, tinh thuần đến mức không thể tin nổi đang len lỏi qua từng thớ thịt, chạy thẳng vào kinh mạch. Lão nhìn chằm chằm vào những hạt gạo tròn trịa, căng mọng bên trong bát. Dưới nhãn quan của một tu sĩ Độ Kiếp Kỳ, mỗi hạt cơm kia không phải là tinh bột thông thường, mà là những viên ngọc bích thu nhỏ, bên trong ẩn chứa vô số đạo văn hoàng kim đang chuyển động theo một quỹ đạo thần bí.

“Đây… đây thực sự là Thái Sơ Ngộ Đạo Bản Nguyên sao?”

Càn Khôn Tử hít một hơi thật sâu. Khứu giác của lão bị đánh gục hoàn toàn bởi hương thơm thuần khiết của lúa nước hồng hoang. Lòng tham vọng và nỗi sợ hãi trong lão đan xen vào nhau, tạo thành một cơn bão lòng dữ dội. Lão biết, chỉ cần ăn hết bát cơm này, tu vi bị tổn thương của lão không những khôi phục hoàn toàn, mà thậm chí còn có cơ hội chạm đến ranh giới của cảnh giới cao hơn. Nhưng lão cũng sợ, sợ rằng mình không đủ tư cách để nhận sự ban ơn quá lớn này từ Tiên Tôn. Lão liếc nhìn Hắc Bạo bên cạnh, gã Lạc Tướng phương Bắc lúc này cũng đang trợn tròn mắt, hai tay bưng bát cơm mà run lên bần bật như cầy sấy.

“Ăn đi chứ? Sao hai người cứ nhìn bát cơm như nhìn kẻ thù thế?”

Diệp Phi tặc lưỡi, gắp một cọng cải ngọt bỏ vào miệng nhai rôm rốp. Hắn nhìn điệu bộ của hai ông già mà trong lòng không khỏi dâng lên một cảm giác cạn lời sâu sắc. Đúng là người giàu ở thế giới này lạ thật, ăn bát cơm phàm trần thôi mà cũng phải làm màu làm vẻ, tỏ ra nghiêm trọng như sắp đi hiến tế tế đàn không bằng.

“Dạ… dạ, tiểu nhân ăn ngay, ăn ngay ạ!”

Càn Khôn Tử giật mình, vội vàng và một miếng cơm lớn vào miệng.

Ngay khi những hạt cơm chạm vào đầu lưỡi, một luồng vị ngọt bùng nổ, dịu mát và thơm lừng lan tỏa khắp khoang miệng. Nhưng đó mới chỉ là khởi đầu. Khi miếng cơm trôi xuống cổ họng, Càn Khôn Tử cảm giác như có một dòng sông linh khí khổng lồ, ấm áp và cuồn cuộn như thủy triều Đông Hải đột ngột vỡ đê, tràn vào đan điền khô cạn của lão. Những vết nứt trên đan điền — vốn là di chứng từ lần bị Đại Hắc lùa cắn trước đó — dưới sự gột rửa của dòng linh khí này, bỗng chốc được khâu vá lại với tốc độ mắt thường cũng có thể nhìn thấy.

“Trời đất ơi…” Càn Khôn Tử hét lên trong lòng, hai mắt trợn ngược, suýt chút nữa thì ngất đi vì sung sướng.

Luồng linh khí kia quá đỗi dịu dàng nhưng cũng vô cùng mạnh mẽ, nó không hề thô bạo phá hủy kinh mạch như các loại đan dược lục phẩm, thất phẩm ngoài kia, mà nhẹ nhàng mơn trớn, nuôi dưỡng từng tế bào, từng khúc xương đồng da sắt của lão. Lão cảm giác như mình đang được ngâm mình trong suối nguồn sinh mệnh sơ khai của thuở khai thiên lập địa.

Bên cạnh lão, Hắc Bạo cũng đã húp một ngụm canh cải ngọt. Gã Lạc Tướng vốn có thân hình hộ pháp, làn da ngăm đen cứng như thép nguội, lúc này bỗng chốc đỏ bừng lên như tôm luộc. Hắc Bạo cảm nhận được một luồng mộc hệ sinh mệnh lực nồng đậm đang điên cuồng tẩy tủy phạt cốt cho mình. Tiếng máu chảy rần rật trong huyết quản của gã vang lên trầm đục như tiếng trống đồng Đông Sơn thúc trận từ đằng xa. Gã phải dùng hết sức bình sinh, nghiến chặt răng để ngăn không cho tiếng rống hưng phấn thoát ra khỏi cổ họng.

“Này, hai người làm sao thế?” Diệp Phi nhíu mày, đặt bát xuống, nhìn hai khuôn mặt đang biến đổi màu sắc liên tục như tắc kè hoa. “Mặt đỏ gay thế kia, bộ canh nóng quá à? Hay là ăn phải cọng cải nào có sâu?”

“Không… không có! Canh của Tiên Tôn… ngon ngọt vô cùng, tiểu nhân chưa từng được ăn món nào ngon như thế này!” Hắc Bạo lắp bắp, cố gắng nén luồng khí cơ đang cuồn cuộn trong lồng ngực xuống, cung kính trả lời.

“Ngon thì ăn nhiều vào, trong nồi vẫn còn.” Diệp Phi lắc đầu, thầm nghĩ đúng là hai kẻ chưa từng thấy sự đời. Chỉ là cải ngọt trồng bằng phân hữu cơ tự ủ thôi mà, có cần phải xúc động đến mức mặt mũi biến dạng thế kia không?

Trong khi đó, ba vị đồ đệ ngồi ở phía đối diện lại có một biểu cảm hoàn toàn khác.

Lăng Tiêu ngồi xếp bằng trên chiếc ghế tre, sống lưng thẳng tắp như một thanh thần kiếm cắm sâu vào lòng đất. Hắn không ăn nhanh như hai vị tạp dịch mới đến, mà chậm rãi nhai từng hạt cơm, cảm nhận luồng áp lực từ mảnh vỡ Thiên Ma dưới chân bàn đang không ngừng mài giũa ý chí của mình. Da thịt của hắn, dưới sự tác động song song giữa linh khí của bát cơm và áp lực hắc ám, đang dần chuyển từ màu xám xịt của tro tàn sang một màu đồng cổ bóng loáng, sâu thẳm. L lồng ngực hắn phát ra những tiếng động trầm đục, kịch liệt như tiếng búa rèn đang nện vào thanh phôi thép thượng cổ.

“Sư phụ đang dùng bữa cơm này để dạy chúng ta thế nào là ‘kiên nhẫn’ và ‘dung hợp’.” Lăng Tiêu thầm nghĩ, ánh mắt rực sáng lên một tia kiếm ý sắc lạnh. “Dưới chân là bóng tối vô tận của Thiên Ma, trên bàn là ánh sáng ấm áp của Thái Sơ. Đây chính là sự cân bằng tuyệt đối của âm dương trời đất. Sư phụ muốn chúng ta phải rèn luyện đạo tâm ngay trong sự hỗn loạn này!”

Tô Thanh Dao khẽ cắn môi, chín cái đuôi hư ảnh rực lửa sau lưng nàng chập chờn xuất hiện rồi lại biến mất, mồ hôi lấm tấm trên vầng trán thanh tú. Nàng cảm nhận được huyết mạch Cửu Vĩ Thiên Hồ trong người mình đang được thanh lọc một cách mạnh mẽ sau mỗi ngụm canh cải ngọt. Những tạp chất trong yêu đan của nàng bị thiêu rụi hoàn toàn bởi ngọn lửa sinh mệnh lực tinh thuần. Nàng nhìn Diệp Phi với ánh mắt sùng bái đến cực điểm. Sư phụ của nàng, người đang thản nhiên gặm một mẩu cơm cháy đáy nồi kia, thực chất lại đang gánh vác cả một bầu trời nhân quả để bảo vệ cho bọn họ được an tĩnh ngộ đạo.

Mộc Vân Thư thì lại đắm chìm trong một thế giới hoàn toàn khác. Mỗi khi gã nuốt một hạt cơm, thần thức của gã lại như được mở rộng ra vạn dặm. Gã nhìn thấy dòng nước canh trong bát không còn là nước nữa, mà là một nhánh nhỏ của Dòng Sông Thời Gian đang chảy trôi êm đềm qua những kẽ lá cải. Nhờ nhát gõ đầu bằng chổi tre của Diệp Phi từ hôm trước, thần hồn của gã đã hoàn toàn ổn định, giờ đây dưới sự bổ trợ của bát cơm này, gã đã vững vàng bước một chân vào cảnh giới vặn vẹo thời không.

Bữa cơm tối cứ thế trôi qua trong sự im lặng đầy kỳ lạ và nghẹt thở.

Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên chưa kịp xua tan màn sương mù dày đặc trên đỉnh Tản Viên Thần Sơn, một bầu không khí kỳ lạ đã bao trùm lấy toàn bộ khu vực chân núi.

Tin đồn về “Nông trang thần bí trên đỉnh Tản Viên” và vị “Tiên Tôn ẩn thế” có khả năng phẩy tay quét sạch vận mệnh triều đại đã lan rộng khắp Âu Lạc Thần Châu với tốc độ kinh hoàng, tựa như một mồi lửa ném vào đồng cỏ khô giữa mùa hanh hao.

Mọi chuyện bắt đầu từ khi Bùi Thiết Chủy — đặc sứ của Vũ Ninh bộ tộc — chạy thục mạng từ trên núi xuống với gương mặt cắt không còn giọt máu, nhưng ánh mắt lại rực lên sự cuồng nhiệt đến điên dại. Gã đi đến đâu cũng lảm nhảm về “thần dụ trồng rau nuôi gà”, về “Hỗn Độn Thần Thú gác cổng” và “nhát chổi tre quét sạch thiên cơ”. Tiếp đó, việc Vũ Ninh Lạc Hầu Bùi Hùng đột ngột tuyên bố rút lui khỏi cuộc tranh đoạt hoàng quyền ở Phong Châu Thần Đô, quyết định đóng cửa tạ khách để “chuyên tâm trồng rau” lại càng như một cái tát mạnh mẽ, thức tỉnh toàn bộ giới tu chân.

Chưa dừng lại ở đó, tin tức về việc Cao Chí — vị quan truyền chỉ kiêu ngạo của triều đình Phong Châu, người sở hữu tu vi Lạc Vũ Cảnh cao thâm — bị “mù mắt” bởi hào quang nông trang, phải quỳ rạp dập đầu tạ tội rồi cưỡi linh điểu trốn chạy, đã trở thành giọt nước tràn ly.

“Nghe nói chưa? Trên đỉnh Tản Viên có một vị Tiên Tôn tối cổ từ thời Hồng Hoang ẩn cư!”
“Ta còn nghe nói, cỗ xe đồng hoàng cấp của Vũ Ninh bộ tộc bị vị Tiên Tôn kia tùy tiện phẩy tay một cái liền biến thành đống sắt vụn mang đi bán đồng nát!”
“Thánh chỉ chứa khí vận quốc gia của triều đình bị ngài ấy dùng làm giấy nhóm lò! Thật là khủng khiếp!”
“Một con chó đen canh cửa của ngài ấy cũng là Hỗn Độn Thôn Thiên Khuyển, chỉ cần sủa một tiếng là vỡ vụn thần hồn của Tiên Vương!”

Những lời đồn thổi qua miệng của hàng vạn tu sĩ, thêu dệt thêm mười phần ly kỳ, trăm phần huyền ảo. Giờ đây, trong mắt giới tu chân Âu Lạc, Tản Viên Thần Sơn không còn là một ngọn núi hoang vu hẻo lánh nữa, mà đã trở thành “Thánh địa tu tiên” chí cao vô thượng, nơi ẩn chứa cơ duyên nghịch thiên cải mệnh.

Tại chân núi Tản Viên, một cảnh tượng vô tiền khoáng hậu đang diễn ra.

Hàng vạn tu sĩ từ khắp nơi trên đại lục — từ các tán tu Khải Huyết Cảnh nghèo khổ cho đến các trưởng lão Thần Thông Cảnh của các đại tông môn, thậm chí là cả những thủ lĩnh bộ tộc mặc giáp đồng sáng loáng — đều đổ xô về đây. Họ không ai bảo ai, đều tự giác xuống kiệu, xuống linh thú từ khoảng cách mười dặm ngoài chân núi, rồi đi bộ ba bước một lạy hướng về phía đỉnh núi mây mù bao phủ.

Một khu đô thị lều trại khổng lồ đã nhanh chóng mọc lên quanh chân núi. Các tu sĩ dựng lều, xếp bằng tĩnh tọa trên những phiến đá ẩm ướt, cố gắng hít hà từng luồng không khí lạnh giá thổi từ trên đỉnh núi xuống.

“Hít… phù… Các vị đạo hữu có cảm nhận được không?” Một tán tu Khải Huyết Cảnh trung niên, gương mặt đầy vẻ say mê, lên tiếng. “Luồng gió này… bên trong ẩn chứa một loại mộc hệ sinh mệnh lực vô cùng tinh thuần! Chỉ cần hít thở một hơi, ta cảm giác bình cảnh huyết mạch của mình đã có dấu hiệu lung lay!”

“Đúng vậy!” Một vị trưởng lão râu tóc bạc phơ của một tông môn hạng trung bên cạnh gật đầu lia lịa, ánh mắt tràn đầy sự kính cẩn. “Đây chắc chắn là do hơi thở của vị Tiên Tôn kia rỉ ra ngoài khi ngài ấy hô hấp! Thật là vĩ đại! Chỉ một chút hơi thở tàn dư cũng đủ để biến ngọn núi này thành linh địa đệ nhất Âu Lạc!”

Thực chất, luồng “mộc hệ sinh mệnh lực” mà họ đang hít hà một cách thèm thuồng kia, chẳng qua chỉ là mùi phân bón hữu cơ từ đống phân gà trộn lá mục mà Càn Khôn Tử và Hắc Bạo vừa mới xúc ra để chuẩn bị bón cho luống cải ngọt của Diệp Phi, theo gió núi thổi xuống mà thôi. Nhưng dưới sự “não bổ” cực hạn của hàng vạn tu sĩ, mùi hôi nồng đặc trưng ấy lại biến thành “hương thơm hỗn độn của đại đạo sơ khai”.

Ở một góc khác dưới chân núi, một nhóm trưởng lão của Thiên Thần Điện — thế lực tu tiên đứng đầu khu vực phương Bắc — đang tụ họp trong một căn lều lớn bằng da thú. Gương mặt ai nấy đều vô cùng nghiêm trọng.

“Đại trưởng lão, chúng ta có nên lên núi diện kiến Tiên Tôn không?” Một vị trưởng lão trung niên lo lắng hỏi.

Vị Đại trưởng lão râu tóc dài chạm đất, da dẻ nhăn nheo như vỏ cây cổ thụ, khẽ lắc đầu, giọng nói run rẩy:

“Không được! Các ngươi quên kết cục của Cao Chí và Vũ Ninh bộ tộc rồi sao? Vị Tiên Tôn kia thích sự yên tĩnh, tự xưng là phàm nhân trồng rau để rèn luyện hồng trần tâm. Nếu chúng ta đường đột lên núi làm phiền giấc ngủ trưa của ngài ấy, chỉ cần con Hỗn Độn Thần Thú kia sủa một tiếng, Thiên Thần Điện chúng ta liền tan thành tro bụi!”

“Nhưng… chẳng lẽ chúng ta cứ ở đây chờ đợi sao?”

“Chờ!” Đại trưởng lão kiên định nói. “Chúng ta phải thể hiện lòng thành kính tuyệt đối. Từ hôm nay, toàn bộ trưởng lão và đệ tử Thiên Thần Điện sẽ quỳ lạy ở chân núi này. Khi nào Tiên Tôn có thần dụ ban xuống, chúng ta mới được phép hành động. Ngoài ra, hãy chuẩn bị những lễ vật tốt nhất… không, không phải là linh thạch hay pháp bảo thông thường, Tiên Tôn không màng những thứ phàm tục đó. Hãy tìm những loại hạt giống kỳ lạ nhất, những công cụ làm nông cổ xưa nhất dâng lên!”

“Đại trưởng lão anh minh!” Đám trưởng lão đồng thanh hô lớn, trong mắt rực lên tia sáng của sự thông tuệ. Đúng vậy, muốn lấy lòng một vị Tiên Tôn thích giả làm nông phu, thì tặng cuốc vàng, xẻng bạc mới là thượng sách!

Trong khi thế giới bên ngoài đang phát điên vì mình, thì “vị Tiên Tôn tối cổ” Diệp Phi lúc này vừa mới ngủ dậy.

Hắn vươn vai một cái thật dài, bước ra khỏi căn nhà tranh dột nát, miệng ngáp ngắn ngáp dài. Gió sớm trên đỉnh Tản Viên thổi qua vạt áo thô màu đen bạc màu của hắn, mang theo một chút hơi lạnh buốt giá. Diệp Phi rùng mình một cái, tay cầm chiếc quạt nan giấy rách phẩy phẩy vài cái cho đỡ buồn ngủ.

Hắn nhìn ra sân, thấy ba đứa đồ đệ Lăng Tiêu, Tô Thanh Dao và Mộc Vân Thư đã đứng xếp hàng ngay ngắn từ bao giờ. Cả ba người đều mặc y phục gọn gàng, tinh thần phấn chấn, ánh mắt rực sáng nhìn hắn như nhìn thấy thần minh giáng thế.

Ở góc sân, hai ông già Càn Khôn Tử và Hắc Bạo thì đang hì hục còng lưng quét dọn. Càn Khôn Tử cầm cây chổi tre rách quét sân một cách vô cùng tỉ mỉ, mỗi nhát chổi quét qua đều mang theo một luồng gió lốc nhỏ, gom sạch từng chiếc lá rụng. Hắc Bạo thì đang vác một chiếc cuốc rỉ sét, đứng chờ lệnh bên cạnh luống đất mới.

“Chào Sư phụ!” Ba vị đồ đệ đồng thanh cúi đầu chào, giọng nói vang dội làm rung động cả những tán lá mận cổ thụ.

“Ừm, chào các con.” Diệp Phi uể oải gật đầu. Hắn bước đến bên bậu cửa, định vốc một gáo nước rửa mặt thì bỗng nhiên khựng lại.

Khứu giác nhạy bén của hắn ngửi thấy một mùi vị vô cùng kỳ lạ trong không khí. Đó là mùi khói bụi nồng nặc, kèm theo một mùi khét lẹt như có ai đó đang đốt một lượng lớn vàng mã hoặc cỏ khô ở dưới chân núi.

Thính giác của hắn vốn bình thường, nhưng vì không gian trên đỉnh núi quá đỗi yên tĩnh, hắn mơ hồ nghe thấy những tiếng ồn ào náo nhiệt vọng lại từ phía thung lũng xa xa. Tiếng chiêng trống gõ “tùng tùng”, tiếng tụng kinh lầm rầm, và thỉnh thoảng là tiếng gào thét đầy phấn khích của một đám người nào đó.

Diệp Phi nhíu mày, bước ra mép vực của đỉnh Tản Viên, phóng tầm mắt nhìn xuống dưới.

Dưới chân núi, sương mù dày đặc vốn có nay đã bị xua tan bởi hàng vạn đống lửa trại đang bốc khói nghi ngút. Những chiếc lều trại đủ màu sắc dựng lên san sát nhau, kéo dài hàng dặm như một bầy kiến khổng lồ đang bao vây lấy ngọn núi. Từng dòng người đông đúc như nêm cối đang quỳ rạp dưới đất, hướng về phía đỉnh núi mà bái lạy.

“Cái quái gì thế này?”

Diệp Phi trợn tròn mắt, tay cầm quạt nan run lên bần bật. Hắn hoài nghi không biết có phải mắt mình bị hoa do thiếu ngủ hay không. Hắn dụi dụi mắt nhìn lại một lần nữa, nhưng cảnh tượng náo nhiệt dưới chân núi vẫn không hề biến mất.

“Bọn dưới xuôi bị điên hết rồi à?” Diệp Phi lẩm bẩm, trong lòng dâng lên một nỗi hoang mang tột độ. “Sao tự dưng lại kéo nhau đến chân núi nhà ta đông thế kia? Lại còn dựng lều dựng chõng, đốt lửa nghi ngút… Bộ dưới đó đang có dịch bệnh, hay là triều đình Phong Châu bị sụp đổ nên dân chúng kéo nhau đi tị nạn hỏa hoạn?”

Hắn quay đầu lại, nhìn về phía ba đứa đồ đệ đang đứng im lặng phía sau, lớn tiếng hỏi:

“Này! Các con có biết dưới chân núi đang xảy ra chuyện gì không? Sao tự dưng lại có một lũ người rảnh rỗi đến mức kéo nhau đến đây cắm trại thế kia? Lại còn quỳ lạy cái gì không biết, bộ trên núi này có lăng mộ tổ tiên nhà bọn họ chắc?”

Lăng Tiêu và Tô Thanh Dao liếc nhìn nhau, trong mắt đều lộ ra vẻ “quả nhiên là vậy”.

Mộc Vân Thư bước lên một bước, cúi đầu cung kính, giọng nói ôn hòa nhưng đầy thâm ý:

“Sư phụ, ngài quả nhiên cái gì cũng biết trước. Những kẻ dưới chân núi kia… chẳng qua chỉ là những linh hồn tội lỗi đang tìm kiếm sự cứu rỗi từ ánh sáng của ngài mà thôi. Sự xuất hiện của ngài trên đỉnh Tản Viên này, tựa như một ngọn hải đăng giữa đêm tối vạn giới. Vạn linh hướng về nguồn cội, đó là quy luật tự nhiên của thiên địa, làm sao có thể ngăn cản được?”

Diệp Phi nghe xong mà đơ người ra như phao câu gà hóa đá. Hắn nhìn Mộc Vân Thư bằng ánh mắt như nhìn một sinh vật lạ đến từ hành tinh khác.

“Cứu rỗi? Hải đăng? Quy luật thiên địa?” Diệp Phi lẩm bẩm, tay day day trán. “Vân Thư… con có thể nói tiếng người được không? Ta hỏi là tại sao bọn họ lại tụ tập ở chân núi nhà ta!”

Mộc Vân Thư mỉm cười nhã nhặn, tự bổ não rằng Sư phụ đang muốn thử thách khả năng quan sát thiên cơ của mình, liền giải thích chi tiết hơn:

“Sư phụ, ý của con là… danh tiếng của nông trang chúng ta đã lan rộng. Những tu sĩ kia, bao gồm cả các tông môn lớn và các bộ tộc Lạc Tướng, đều đã nhận ra sự vĩ đại của ngài. Họ không dám lên núi làm phiền sự thanh tu của ngài, nên chỉ đành quỳ lạy ở chân núi để cầu xin một chút tàn dư linh khí và thần dụ cải mệnh. Tản Viên Thần Sơn này… giờ đây đã thực sự trở thành Thánh địa tu tiên đệ nhất thiên hạ rồi ạ!”

“Thánh… Thánh địa tu tiên?”

Diệp Phi suýt chút nữa thì cắn vào lưỡi mình. Hai tai hắn ù đi, đầu óc quay cuồng như vừa bị ai đó gõ một búa vào gáy.

“Trời đất ơi! Ta chỉ muốn yên bình trồng rau, nuôi gà, sống qua ngày đoạn tháng thôi mà!” Diệp Phi gào thét trong lòng, nước mắt suýt chút nữa thì trào ra ngoài. “Sao bây giờ cái ổ rách này của ta lại biến thành Thánh địa tu tiên rồi? Bọn họ kéo đến đây đông như thế, vạn nhất có kẻ nào nổi lòng tham lên núi cướp vườn rau cải ngọt của ta thì sao? Rồi con gà Tiểu Hồng đang đẻ trứng, con Đại Hắc đang ngủ trưa… cuộc sống yên bình của ta coi như tiêu tùng rồi!”

Nỗi sợ hãi về việc cuộc sống bình yên bị phá vỡ, kèm theo sự hoài nghi về độ “bình thường” của đám người thế giới này khiến Diệp Phi cảm thấy vô cùng trầm cảm. Hắn nhìn xuống chân núi, rồi lại nhìn đống phân bón hữu cơ bốc mùi nồng nặc trong góc sân, trong lòng bỗng dâng lên một sự nghi ngờ sâu sắc.

“Hay là… bọn họ kéo đến đây là vì muốn cướp đống phân bón này của ta?” Diệp Phi thầm nghĩ, ánh mắt đầy vẻ cảnh giác. “Đúng rồi! Phân gà trộn lá mục của ta ủ rất tốt, trồng rau cải ngọt lịm. Chắc chắn là đám địa chủ dưới núi đã ngửi thấy mùi thơm của phân bón nên muốn kéo quân lên đây cướp đoạt bí quyết làm nông của ta!”

Nghĩ đến đây, Diệp Phi lập tức cảm thấy căng thẳng. Hắn quay sang trừng mắt nhìn Càn Khôn Tử và Hắc Bạo, quát lớn:

“Hai ông già kia! Đứng ngây ra đấy làm cái gì? Mau mang đống phân bón kia cất giấu vào trong kho cho ta! Nhanh lên! Đừng để cho đám người dưới núi nhìn thấy! Vạn nhất bọn họ nổi lòng tham xông lên cướp mất thì ngày mai lấy cái gì mà bón cho luống hành hoa hả?”

Càn Khôn Tử và Hắc Bạo giật nảy mình, vội vàng dập đầu vâng mệnh:

“Tiểu nhân tuân mệnh Tiên Tôn! Tiểu nhân sẽ lập tức mang *Hỗn Độn Tinh Thần Sa* đi cất giấu bảo vệ nghiêm ngặt ạ!”

Hai người bọn họ lật đật chạy đi khiêng đống phân bón, trong lòng lại một lần nữa dâng lên sự kính phục vô hạn đối với Diệp Phi.

“Tiên Tôn quả nhiên nhìn xa trông rộng!” Càn Khôn Tử thầm nghĩ, mồ hôi đầm đìa trên trán. “Đống Hỗn Độn Tinh Thần Sa này chứa đựng tinh hoa của vạn giới, nếu để cho đám tu sĩ dưới núi phát hiện ra, chắc chắn sẽ gây ra một cuộc đại chiến đẫm máu làm vỡ vụn cả Âu Lạc Thần Châu! Tiên Tôn ra lệnh cất giấu, chính là muốn bảo hộ cho chúng sinh tránh khỏi kiếp nạn tranh giành này! Ngài ấy thật là từ bi vĩ đại!”

Trong khi hai vị tạp dịch đang hì hục khiêng “bảo vật” đi cất giấu, Diệp Phi lại quay sang nhìn ba đứa đồ đệ, thở dài một tiếng ngán ngẩm:

“Các con nữa… Cứ đứng đấy mà ảo tưởng sức mạnh. Ta đã bảo bao nhiêu lần rồi, làm người phải biết nhẫn nhịn, dĩ hòa vi quý. Bọn họ tụ tập dưới núi thì kệ bọn họ, chúng ta cứ đóng cửa lại mà sống. Ai dám lên núi làm phiền, ta sẽ dùng chổi tre quét sạch ra ngoài!”

Lăng Tiêu nghe vậy, hai mắt bỗng chốc rực sáng lên một luồng kiếm意 vô song. Hắn siết chặt cây chổi tre trong tay, bộc lộ tu vi Chúc Đồng Cảnh viên mãn của mình, thầm thề trong lòng:

“Sư phụ đang cảnh cáo chúng ta phải giữ vững đạo tâm, không được để danh lợi bên ngoài làm dao động. Và ngài ấy cũng đã cho phép… nếu có kẻ nào dám vượt qua ranh giới, lên núi làm phiền, ta sẽ dùng thanh ‘Hỗn Độn Thần Rìu’ này chém bay đầu bọn chúng, quét sạch mọi nhân quả dơ bẩn ra khỏi nông trang!”

Tô Thanh Dao cũng khẽ mỉm cười, đôi mắt mị hoặc chúng sinh rực lên tia sáng kiên định. Nàng khẽ vuốt ve một sợi lông vũ màu đỏ rực của Tiểu Hồng đang đậu trên vai mình, thầm nghĩ:

“Sư phụ yên tâm, đệ tử nhất định sẽ bảo vệ tốt vườn rau này. Kẻ nào dám bén mảng đến gần, đệ tử sẽ cho lũ gà Chân Hoàng thiêu rụi bọn chúng thành tro bụi!”

Diệp Phi hoàn toàn không biết rằng, những lời càm ràm đầy bất lực của mình dưới sự “não bổ” của đám đồ đệ và tạp dịch đã biến thành những mệnh lệnh chiến đấu tối cao. Hắn chỉ biết lắc đầu, vác chiếc cuốc rỉ sét đi về phía luống đất mới, lẩm bẩm:

“Đúng là một ngày mệt mỏi… Để xem ngày mai luống hành hoa có mọc lên tử tế không. Nếu không mọc, ta sẽ bắt cả lũ đồ đệ này nhịn cơm tối!”

Dưới chân núi Tản Viên, hàng vạn tu sĩ vẫn đang quỳ lạy một cách thành kính, hoàn toàn không biết rằng vị “Tiên Tôn vĩ đại” mà họ đang sùng bái lúc này đang vô cùng lo lắng về việc… đống phân gà của mình có bị mất trộm hay không. Tin đồn vẫn tiếp tục lan rộng, và Tản Viên Thần Sơn đã thực sự trở thành một thánh địa tu tiên kỳ lạ nhất trong lịch sử Âu Lạc Thần Châu — nơi mà mọi con đường tu đạo đều bắt đầu từ việc… trồng rau và dọn chuồng gà.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8