Bất Tử Hồn: Kẻ Đứng Ngoài Vòng Sinh Tử
Chương 38: Sự hiểu lầm sâu sắc

Cập nhật lúc: 2026-06-19 17:23:19 | Lượt xem: 6

Sâu trong đại điện lát bằng những tấm đồng cổ dày cộp của Vũ Ninh bộ tộc, bầu không khí ngột ngạt đến mức ngay cả một sợi tơ rơi xuống cũng có thể nghe thấy rõ mồn một. Những ngọn trường minh đăng treo trên vách đá lung linh ánh lửa xanh rì, hắt lên gương mặt chữ điền đang méo mó vì căng thẳng của Vũ Ninh Lạc Hầu — Bùi Hùng.

Bùi Hùng đang đi qua đi lại trên tấm thảm dệt bằng lông dị thú. Mỗi bước chân của gã nặng nề như núi đá vây quanh, lồng ngực phập phồng, mồ hôi hột lăn dài từ thái dương xuống cằm. Phía dưới gối quỳ, Bùi Thiết Chủy đang dập đầu sát đất, hai bả vai run lên bần bật như cầy sấy, nhưng trong ánh mắt lại lóe lên một thứ ánh sáng cuồng nhiệt đến mức gần như hoang tưởng.

“Ngươi… ngươi nói lại một lần nữa xem?”

Bùi Hùng đột ngột đứng khựng lại, hai tay siết chặt lấy thành ghế bằng đồng đúc hình rồng nước, lực đạo mạnh đến mức khiến lớp kim loại hoàng cấp phát ra tiếng kẽo kẹt chịu tội. Giọng nói của gã khàn đặc, mang theo sự run rẩy của một vị cường giả Thần Thông Cảnh đỉnh phong đang đứng trước bờ vực sụp đổ thế giới quan.

Bùi Thiết Chủy nuốt nước bọt cái ực, giọng nói run rẩy nhưng vô cùng dứt khoát vang lên:

“Khởi bẩm Lạc Hầu! Tiểu nhân không dám có nửa lời dối trá! Vị Tiên Tôn ẩn thế trên đỉnh Tản Viên kia… Người thực sự đã ban xuống thần dụ! Người nói… Người khuyên chúng ta nên ở nhà trồng rau nuôi gà, bớt quản chuyện bao đồng, dẹp ngay việc tranh giành địa bàn!”

“Trồng rau… nuôi gà?”

Một vị trưởng lão râu tóc bạc phơ của Vũ Ninh bộ tộc ngồi phía bên tả lập tức đập bàn đứng bật dậy, sắc mặt xanh mét:

“Càn rỡ! Vũ Ninh bộ tộc chúng ta là dòng dõi chiến thần, ngự trị một phương, dũng sĩ có hàng vạn, tu sĩ Khải Huyết, Chúc Đồng đếm không xuể! Chúng ta đang chuẩn bị tiến quân về Phong Châu Thần Đô để tranh đoạt thiên mệnh, xoay chuyển càn khôn! Vậy mà một kẻ ẩn dật lại dám bảo chúng ta đi… đi làm ruộng? Đây rõ ràng là sự sỉ nhục! Là muốn chặt đứt khí vận của Vũ Ninh ta!”

“Câm miệng!”

Bùi Hùng đột ngột gầm lên một tiếng. Tiếng gầm mang theo uy áp của Thần Thông Cảnh khiến vị trưởng lão kia lập tức ngậm miệng, lảo đảo lùi lại mấy bước, sắc mặt trắng bệch.

Bùi Hùng không nhìn vị trưởng lão kia, mà chậm rãi nhắm mắt lại. Lồng ngực gã phập phồng kịch liệt. Trong đầu gã, những lời nói của Bùi Thiết Chủy bắt đầu xoay chuyển, tự động phân rã và tái tổ hợp lại theo một logic hoàn toàn mới — một logic mà chỉ có những kẻ đứng ở đỉnh cao quyền lực, quen nhìn thấu vạn trượng hồng trần mới có thể “thấu hiểu”.

“Ngu xuẩn… Các ngươi thật là ngu xuẩn đến mức không thể cứu vãn!”

Bùi Hùng mở mắt ra, trong đồng tử của gã rực sáng lên một tia thần quang đầy kinh hãi và sùng bái:

“Các ngươi nghĩ một vị tồn tại có thể tùy tay chém bay cỗ xe đồng hoàng cấp của ta, một cái sủa nhẹ của sủng vật đã trấn sát cả một vị Lạc Hầu, lại có thể rảnh rỗi đi nói những lời vô nghĩa với chúng ta sao? ‘Trồng rau nuôi gà’… ‘Bớt quản chuyện bao đồng’…”

Gã hít vào một hơi thật sâu, giọng nói bỗng chốc trở nên trang nghiêm và kính cẩn đến cực điểm:

“Các ngươi có biết ‘rau’ ở đây là gì không? Đó là vạn vật sinh linh! Trồng rau chính là gieo mầm nhân quả, là vun vén cho sinh mệnh lực của đất trời! Còn ‘gà’ là gì? Các ngươi quên mất con gà mái ở nông trang kia thực chất chính là Thái Sơ Thần Phượng rồi sao? Nuôi gà… chính là nuôi dưỡng phượng hoàng, là rèn giũa huyết mạch thần thoại của bản thân! Tiên Tôn đang dùng ngôn ngữ phàm trần để cảnh tỉnh chúng ta!”

Mười vị trưởng lão Vũ Ninh bộ tộc ngồi xung quanh nghe đến đây thì đồng loạt hít vào một hơi khí lạnh. Da đầu bọn họ bỗng chốc tê dại, sống lưng lạnh toát.

“Lạc Hầu… Ý của ngài là…” Vị trưởng lão râu bạc lúc nãy run rẩy hỏi, giọng nói đã lạc đi.

“Ý của Tiên Tôn đã quá rõ ràng!” Bùi Hùng siết chặt nắm đấm, ánh mắt rực lửa cuồng nhiệt. “Tranh đoạt hoàng quyền ở Phong Châu Thần Đô chỉ là trò đùa trẻ con của lũ phàm phu tục tử! Khí vận hoàng gia đối với Tiên Tôn chỉ là đống giấy lộn! Người đang muốn chỉ điểm cho Vũ Ninh bộ tộc chúng ta một con đường vĩ đại hơn — con đường thoát ly khỏi thế tục, quay về với bản nguyên của Đạo, tự vun trồng nhân quả của chính mình! Nếu chúng ta còn ngu muội đi tranh giành cái ngai vàng mục nát kia, chính là tự tìm đường chết!”

“Hơn nữa…” Bùi Hùng hạ thấp giọng, ánh mắt lóe lên sự khôn ngoan tột độ. “Tại sao Tiên Tôn lại từ chối gặp ta? Tại sao Người lại nói ‘Ta chỉ là nông phu, không gặp khách’? Đó là vì… Cao nhân đang thử thách lòng thành của chúng ta!”

“Phải! Chắc chắn là như vậy!” Bùi Thiết Chủy quỳ bên dưới vội vàng phụ họa, đầu dập xuống sàn đồng phát ra tiếng cốp cốp. “Tiên Tôn là tồn tại đứng ngoài vòng sinh tử, làm sao có thể dễ dàng gặp một kẻ phàm trần đầy mùi sát phạt như chúng ta? Người đang thử xem quyết tâm của Vũ Ninh bộ tộc đến đâu!”

“Đúng thế!” Bùi Hùng gật đầu lia lịa, trên mặt lộ ra vẻ bừng tỉnh đại ngộ. “Nếu chúng ta bị từ chối một lần mà đã nản lòng thoái chí, hoặc nổi giận bỏ đi, thì làm sao xứng đáng nhận được đại cơ duyên của Tiên Tôn? Đây là một bài kiểm tra! Một bài kiểm tra cực kỳ nghiêm ngặt về Đạo tâm!”

Gã lập tức quay sang phía mười vị trưởng lão, ra lệnh bằng giọng điệu không thể xoay chuyển:

“Truyền lệnh xuống! Ngay lập tức rút toàn bộ binh lực đang áp sát Phong Châu Thần Đô về! Từ nay về sau, Vũ Ninh bộ tộc tuyên bố đóng cửa phủ, không tham gia vào bất kỳ cuộc tranh đoạt hoàng quyền nào nữa!”

“Ngoài ra, chuẩn bị cho ta một trăm cỗ xe gỗ thô sơ — nhớ kỹ, không được dùng đồng cổ, không được dùng linh thú bọc giáp! Hãy dùng những con bò phàm trần kéo xe! Trên xe chất đầy các loại hạt giống quý hiếm nhất của bộ tộc, những loại phân bón làm từ phân của linh thú cao cấp, và cả những công cụ làm ruộng bằng sắt thép tốt nhất! Ta sẽ đích thân mặc áo vải thô, đi chân đất, dẫn đầu đoàn xe lên núi Tản Viên để tạ tội và dâng lễ!”

“Chúng ta phải cho Tiên Tôn thấy, lòng thành của Vũ Ninh bộ tộc đối với ‘Đạo trồng rau’ là tuyệt đối chân thành!”

Trong đại điện, mười vị trưởng lão đồng loạt đứng dậy, cúi đầu thật sâu, trong lòng không còn một chút oán hận hay nghi ngờ nào nữa, chỉ còn lại sự kính sợ vô hạn đối với vị “Tiên Tôn” chưa từng lộ diện kia.

***

Trong khi Vũ Ninh bộ tộc đang rầm rộ chuẩn bị cho một cuộc “cải cách nông nghiệp” mang tính lịch sử dưới sự hướng dẫn của sự hiểu lầm vĩ đại, thì tại nông trang trên đỉnh Tản Viên Thần Sơn, một bầu không khí hoàn toàn khác đang diễn ra.

Diệp Phi đứng trong căn bếp nhỏ, tay cầm chiếc muôi múc canh bằng gỗ, đang cau mày nhìn nồi nước đang sôi sùng sục trên bếp củi.

“Lạ thật… Sao dạo này thời tiết trên cái ngọn núi này nó cứ dở dở ương ương thế nhỉ?” Diệp Phi lẩm bẩm, đưa tay lên gãi gãi đầu. “Vừa mới nắng vỡ đầu xong, tự dưng giờ lại thấy lạnh buốt cả sống lưng. Gió núi thổi kiểu gì mà cứ như có mùi cá ươn pha lẫn mùi lưu huỳnh thế này?”

Hắn thở dài một tiếng, đặt chiếc muôi xuống, quyết định bước ra ngoài sân để xem đống cải ngọt gieo hôm trước có bị ảnh hưởng gì không. Vừa bước ra khỏi cửa bếp, hắn đã nhìn thấy hai bóng dáng quen thuộc đang còng lưng, hì hục bới móc cái gì đó dưới vũng bùn cạnh đống đổ nát ngoài cổng.

Đó là Càn Khôn Tử — vị Chưởng môn Huyền Thiên Thánh Địa râu tóc bạc phơ, lúc này đang xắn tay áo đạo bào thêu rồng vàng lên tận nách, bùn đất bám đầy mặt mũi; và Hắc Bạo — gã Lạc Tướng phương Bắc cao lớn như hộ pháp, lúc này đang quỳ rạp dưới đất, hai tay cào bới đống vụn đồng nát như một con chó đang tìm xương.

“Hai cái ông này…” Diệp Phi lắc đầu ngán ngẩm, trong lòng thầm nghĩ đúng là người già thì hay có những sở thích kỳ quặc. “Bảo đi dọn dẹp đống đổ nát để mang đi bán sắt vụn kiếm tiền mua gạo, thế mà cứ đứng đấy sờ soạng mấy mảnh đồng nát làm cái gì không biết. Bộ tính mang về làm đồ cổ hay sao?”

Hắn thong thả bước lại gần, miệng càm ràm:

“Này! Hai ông làm cái gì mà rề rà thế? Có mấy cái mảnh đồng nát mà dọn từ sáng đến giờ chưa xong? Có muốn ăn cơm tối không đấy?”

Tiếng nói của Diệp Phi đột ngột vang lên giống như một tiếng sấm rền giữa trời quang, trực tiếp đánh thẳng vào thần hồn đang run rẩy của Càn Khôn Tử và Hắc Bạo.

Lúc này, cả hai người bọn họ đang ở trong trạng thái cực kỳ nguy kịch.

Mảnh vỡ màu đen kịt của Vực Ngoại Thiên Ma dưới vũng bùn đang rực sáng lên luồng hồng quang tà dị. Đôi mắt đỏ ngầu gớm ghiếc trên bề mặt mảnh vỡ dường như đang xoáy sâu vào linh hồn của họ. Luồng khói đen lạnh lẽo, tanh tưởi bốc lên, hóa thành những sợi xích vô hình quấn chặt lấy đan điền và thức hải của hai vị cường giả.

Một giọng nói cổ xưa, khàn đặc và đầy rẫy sự ngạo mạn đang vang vọng trực tiếp trong đầu họ:

*”Lũ kiến cỏ của Âu Lạc… Các ngươi tưởng rằng có thể giam cầm được ta sao? Bản tôn là Thần Vô Cực, thủ lĩnh của vạn ma! Kỷ nguyên này đã đến lúc kết thúc, thế giới này sẽ trở thành bãi tha ma của ta! Hãy hiến dâng linh hồn và thể xác của các ngươi, ta sẽ ban cho các ngươi sức mạnh vĩnh hằng…”*

Áp lực tinh thần khủng khiếp từ một thực thể đã sống qua ba kỷ nguyên khiến Càn Khôn Tử và Hắc Bạo hoàn toàn mất đi khả năng phản kháng. Tu vi Độ Kiếp Kỳ của Càn Khôn Tử và Thần Thông Cảnh của Hắc Bạo giống như những ngọn nến trước gió bão, chực chờ tắt ngấm. Mồ hôi lạnh của bọn họ hòa cùng bùn đất chảy ròng ròng, ánh mắt dần trở nên đờ đẫn, sắp sửa bị ý chí của Thiên Ma đồng hóa.

Thế nhưng, ngay vào khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc ấy, giọng nói càm ràm của Diệp Phi vang lên.

*Bốp!*

Không có bất kỳ một luồng linh lực nào dao động, cũng không có hào quang vạn trượng nào xuất hiện. Chỉ là một câu hỏi cực kỳ bình thường, mang theo chút bực bội của một người nông dân đang đói bụng.

Nhưng đối với thực thể Thiên Ma đang cố gắng xâm nhập kia, câu nói ấy giống như một bàn tay khổng lồ vô hình, trực tiếp thò vào từ chín tầng trời, bóp nát toàn bộ không gian xung quanh nó.

*”Cái… Cái gì?!”*

Ý chí của Thần Vô Cực bên trong mảnh vỡ đột ngột hét lên một tiếng thảm thiết đầy kinh hoàng. Hắn cảm nhận được một luồng khí tức hỗn độn, cổ xưa và vĩ đại đến mức không thể dùng ngôn từ để mô tả đang ập xuống. Luồng khí tức ấy không có sát ý, không có thù hận, nhưng nó lại mang theo quy luật trật tự sơ khai nhất của vũ trụ — thứ quy luật có thể định đoạt sự sống và cái chết của vạn vật chỉ bằng một ý niệm.

Trước mặt luồng khí tức này, ý chí Thiên Ma tự phụ đã sống qua ba kỷ nguyên của hắn chỉ giống như một hạt bụi nhỏ bé dưới chân núi Thái Sơn, thậm chí còn không bằng một cái chớp mắt của thời gian.

*Rắc!*

Một tiếng động giòn giã vang lên. Đôi mắt đỏ ngầu gớm ghiếc trên mảnh vỡ màu đen bỗng chốc trợn ngược lên đầy sợ hãi, sau đó nứt toác ra thành hàng vạn vết rạn. Luồng khói đen kịt đang quấn chặt lấy Càn Khôn Tử và Hắc Bạo lập tức bị thổi bay không còn một chút dấu vết, giống như sương mù gặp phải ánh mặt trời rực rỡ nhất.

Càn Khôn Tử và Hắc Bạo đồng loạt hộc ra một ngụm khí đục, ngã nhào ra đất, lồng ngực phập phồng thở dốc hồng hộc. Ánh mắt bọn họ lấy lại sự thanh tỉnh, nhưng trong lòng lại dâng lên một nỗi sợ hãi còn khủng khiếp hơn gấp vạn lần lúc đối mặt với Thiên Ma.

Bọn họ ngẩng đầu lên, nhìn thấy Diệp Phi đang đứng đó, tay cầm chiếc muôi gỗ, ống quần xắn cao bám đầy bùn đất, gương mặt lộ ra vẻ không vui.

“Nhìn cái gì mà nhìn?” Diệp Phi nhíu mày, nhìn hai ông già đang ngồi bệt dưới đất thở dốc. “Có cái mảnh than đá bị vỡ thôi mà cũng làm hai ông mệt đến mức này à? Đúng là người già cả, sức khỏe yếu kém quá đi mất. Thôi, tránh ra để ta dọn cho nhanh!”

Nói rồi, Diệp Phi bước tới, cúi người xuống.

Dưới mắt hắn, mảnh vỡ chứa đựng ý chí của Thủy Tổ Vực Ngoại Thiên Ma — thứ bảo vật có thể khiến cả Tu Chân giới tranh giành đến đầu rơi máu chảy, khiến các vị Tiên Đế phải biến sắc — chỉ là một cục than tổ ong bị cháy dở, hoặc cùng lắm là một cục đá đen xì, thô ráp nằm chắn đường.

“Cái cục đá này… Trông cũng vuông vức đấy chứ nhỉ?”

Diệp Phi nhặt mảnh vỡ Thiên Ma lên, lật qua lật lại trong tay.

Lúc này, ý chí của Thần Vô Cực bên trong mảnh vỡ đã hoàn toàn bị dọa cho sợ đến mức vỡ mật. Hắn thu nhỏ toàn bộ tàn hồn của mình lại thành một điểm cực nhỏ, run rẩy trốn sâu vào tận cùng của mảnh vỡ, không dám phát ra bất kỳ một tia dao động nào. Hắn sợ rằng chỉ cần vị “tồn tại tối cao” này khẽ dùng lực một chút, tàn hồn của hắn sẽ lập tức bị xóa sổ hoàn toàn khỏi dòng thời gian.

“Ừm, được đấy.” Diệp Phi gật gật đầu, trên mặt lộ ra vẻ hài lòng. “Cái bàn ăn trong bếp bị khập khiễng mất một chân, mấy hôm nay ăn cơm cứ lắc la lắc lư bực cả mình. Dùng cục đá này kê dưới chân bàn thì vừa khít luôn!”

*Bốp!*

Diệp Phi tùy tiện nhét mảnh vỡ Thiên Ma vào túi quần thô, sau đó vỗ vỗ tay phủi bụi đất, quay sang nói với Càn Khôn Tử và Hắc Bạo vẫn đang quỳ đờ đẫn dưới đất:

“Hai ông mau vào rửa tay chân rồi chuẩn bị ăn cơm đi! Lăng Tiêu với Thanh Dao nấu xong canh rồi đấy. Đừng có ngồi đấy mà thẩn thờ nữa!”

Nói xong, hắn thong thả vác chiếc muôi gỗ bước vào bếp, trong lòng còn đang bận suy nghĩ xem tối nay có nên cho thêm chút hành hoa vào bát canh cải ngọt hay không.

Ngoài sân, Càn Khôn Tử và Hắc Bạo nhìn nhau, cả hai đều thấy được sự kinh hoàng tột độ trong mắt đối phương. Da đầu bọn họ bỗng chốc tê dại đến mức mất đi cảm giác.

“Càn… Càn Khôn Tử đạo hữu…” Hắc Bạo nuốt nước bọt, giọng nói run rẩy như sắp khóc. “Ta… ta vừa mới nhìn thấy cái gì vậy? Tiên Tôn… Người vừa mới dùng một mảnh tàn hồn của Thủy Tổ Thiên Ma… để làm cái gì?”

Càn Khôn Tử run rẩy lồm cồm bò dậy, hai đầu gối vẫn còn va vào nhau lập cập:

“Kê… Kê chân bàn… Tiên Tôn dùng tàn hồn của Thần Vô Cực, kẻ đã hủy diệt ba kỷ nguyên… để kê chân bàn ăn…”

Lão hít vào một hơi thật sâu, hai hàng nước mắt bỗng chốc trào ra vì quá mức chấn động và sùng bái:

“Vĩ đại! Quá mức vĩ đại! Tiên Tôn làm như vậy, rõ ràng là đang dùng hành động thực tế để dạy bảo chúng ta! Cái gọi là Vực Ngoại Thiên Ma, cái gọi là kiếp nạn diệt thế, trong mắt Người… thực chất chỉ là một cục đá kê chân bàn không hơn không kém! Người đang dùng cách này để trấn áp khí vận của Thiên Ma, khiến chúng vĩnh viễn không thể ngẩng đầu lên được!”

“Đúng vậy!” Hắc Bạo cũng bật khóc nức nở, quỳ sụp xuống hướng về phía cửa bếp dập đầu liên tục. “Tiên Tôn từ bi vĩ đại! Người biết chúng ta vừa bị Thiên Ma mê hoặc, nên đã ra tay hóa giải nhân quả cho chúng ta một cách nhẹ nhàng như vậy! Chúng ta… chúng ta đúng là những kẻ tội đồ, lại dám nghi ngờ thâm ý của Người!”

***

Lúc này, từ phía hiên sau nông trang, ba bóng dáng trẻ tuổi cũng đang lặng lẽ quan sát toàn bộ sự việc.

Lăng Tiêu đứng tựa lưng vào cột nhà bằng gỗ lim, tay siết chặt cây chổi tre rách, toàn thân tỏa ra ánh kim loại hoàng kim của Chúc Đồng Cảnh viên mãn. Ánh mắt hắn sắc lạnh nhưng giờ đây lại tràn đầy sự kính ngưỡng và suy tư sâu sắc.

Tô Thanh Dao đứng bên cạnh, chín cái đuôi hư ảnh rực lửa sau lưng nàng khẽ lay động, tỏa ra một luồng khí tức thanh khiết, mị hoặc nhưng vô cùng trang nghiêm. Nàng khẽ cắn môi, thì thầm:

“Lăng Tiêu sư huynh, huynh có thấy… hành động vừa rồi của Sư phụ có thâm ý gì không?”

Mộc Vân Thư tay cầm chiếc gáo dừa nứt, thần thức của hắn lúc này đã mở rộng ra vạn dặm, cảm nhận rõ rệt từng dòng chảy nhỏ nhất của thời gian xung quanh nông trang. Hắn nhẹ nhàng lắc đầu, thở dài một tiếng đầy cảm thán:

“Sư phụ quả nhiên là Sư phụ. Mỗi một cử chỉ, một lời nói của Người đều là một bài học vô giá. Các ngươi nhìn xem, Sư phụ rõ ràng biết mảnh vỡ kia chứa đựng tàn hồn của Thiên Ma, nhưng Người lại không trực tiếp tiêu diệt nó.”

“Tại sao?” Tô Thanh Dao tò mò hỏi.

“Bởi vì… Sư phụ đang thử thách lòng thành và Đạo tâm của chúng ta!” Mộc Vân Thư ánh mắt sáng quắc, giọng nói tràn đầy sự tự tin của một kẻ đã ngộ ra chân lý. “Thiên Ma thức tỉnh là kiếp nạn của cả Âu Lạc Thần Châu. Nếu Sư phụ trực tiếp ra tay xóa sổ nó, thì chúng sinh thế gian sẽ mãi mãi ỷ lại vào Người, không bao giờ tự mình đứng vững được. Người để lại mảnh vỡ kia dưới chân bàn ăn, chính là muốn dùng hơi thở tà ác của nó để ngày ngày rèn luyện ý chí cho chúng ta!”

“Mỗi khi chúng ta ăn cơm, chúng ta sẽ phải đối mặt với áp lực tinh thần của Thiên Ma! Đây là một loại rèn luyện Đạo tâm cực kỳ khắc nghiệt nhưng cũng vô cùng hiệu quả! Sư phụ… Người thực sự đã lo nghĩ cho tương lai của chúng ta đến mức này!”

Lăng Tiêu nghe đến đây, lồng ngực phát ra một tiếng động trầm đục. Hắn bước lên một bước, ánh mắt rực lửa chiến ý:

“Vân Thư sư đệ nói rất đúng! Sư phụ đang thử thách lòng thành của chúng ta! Nếu chúng ta ngay cả hơi thở của một mảnh vỡ Thiên Ma dưới chân bàn cũng không chịu đựng nổi, thì làm sao xứng đáng làm đệ tử của Người? Làm sao xứng đáng gánh vác sứ mệnh bảo vệ nông trang?”

Hắn lập tức quay sang Tô Thanh Dao và Mộc Vân Thư, giọng nói chém đinh chặt sắt:

“Từ hôm nay trở đi, mỗi bữa ăn, chúng ta phải vận chuyển toàn bộ công pháp, dùng ý chí mạnh nhất để chống lại sự ăn mòn của Thiên Ma dưới chân bàn! Tuyệt đối không được làm Sư phụ thất vọng!”

“Đệ tử tuân mệnh!” Tô Thanh Dao và Mộc Vân Thư đồng loạt khẽ cúi đầu, trong lòng tràn đầy sự quyết tâm và sùng bái đối với vị Sư phụ vĩ đại của mình.

***

Trong khi đó, ở phía bên kia ngọn núi Tản Viên Thần Sơn, một đoàn xe kỳ lạ đang chậm rãi tiến lên.

Đó là đoàn xe của Vũ Ninh bộ tộc do đích thân Vũ Ninh Lạc Hầu — Bùi Hùng dẫn đầu.

Để thể hiện “lòng thành tuyệt đối” trước vị Tiên Tôn ẩn thế, Bùi Hùng đã cởi bỏ bộ hộ giáp bằng đồng cổ quý giá, thay vào đó là một bộ áo vải thô màu xám tro giản dị. Gã đi chân đất, hai bàn chân dẫm lên những viên đá sắc nhọn trên lối đi gồ ghề của núi Tản Viên, máu tươi rỉ ra hòa cùng bùn đất, nhưng gương mặt gã không hề lộ ra một chút đau đớn nào, ngược lại chỉ có sự trang nghiêm và thành kính.

Phía sau gã, mười vị trưởng lão của Vũ Ninh bộ tộc cũng mặc y phục phàm nhân, còng lưng kéo những cỗ xe gỗ thô sơ chứa đầy hạt giống và công cụ làm ruộng.

“Lạc Hầu…” Bùi Thiết Chủy đi bên cạnh, khẽ nói. “Chúng ta đã đi được nửa đường rồi. Thần thức của tiểu nhân cảm nhận được, trên đỉnh núi… dường như vừa mới xảy ra một trận chấn động tinh thần cực kỳ khủng khiếp. Luồng khí tức ấy… giống như là của Vực Ngoại Thiên Ma!”

Bùi Hùng dừng bước, ngước mắt nhìn lên đỉnh núi Tản Viên quanh năm mây mù bao phủ. Gã khẽ thở dài một tiếng, ánh mắt tràn đầy sự kính sợ:

“Ta cũng cảm nhận được rồi. Luồng khí tức Thiên Ma ấy mạnh đến mức khiến thần hồn của một vị Thần Thông Cảnh đỉnh phong như ta cũng phải run rẩy. Thế nhưng… nó chỉ xuất hiện trong một tích tắc rồi lập tức biến mất không còn một chút dấu vết.”

Gã quay sang nhìn các vị trưởng lão, giọng nói trầm thấp nhưng đầy sức thuyết phục:

“Các ngươi thấy chưa? Trên đỉnh Tản Viên, Tiên Tôn đang âm thầm đại chiến với Thiên Ma để bảo vệ sự bình yên cho Âu Lạc Thần Châu! Vậy mà Người vẫn luôn tỏ ra mình chỉ là một nông phu bình thường, không màng thế sự! Khí phách này, sự hy sinh này… vĩ đại đến mức nào chứ?”

“Chúng ta đi chân đất lên núi, chịu một chút đau đớn da thịt này thì có là gì so với những gì Tiên Tôn đang phải gánh vác? Mau lên! Chúng ta phải nhanh chân hơn nữa! Không được để Tiên Tôn thấy chúng ta lười biếng!”

“Tuân mệnh Lạc Hầu!” Mười vị trưởng lão đồng loạt gầm lên một tiếng, sức lực bỗng chốc tăng lên gấp bội, hăng hái kéo những cỗ xe gỗ tiến về phía đỉnh núi.

***

Lúc này, trong gian bếp nhỏ của nông trang, Diệp Phi đã dọn xong bát đĩa lên bàn.

Cái bàn gỗ cũ kỹ, xộc xệch của hắn giờ đây đã đứng vững vàng như bàn thạch, không còn một chút rung lắc nào nữa. Ở phía dưới, mảnh vỡ Thiên Ma màu đen kịt bị kẹp chặt dưới chân bàn, chịu đựng sức nặng của chiếc bàn và cả sự đè ép từ quy luật trật tự vô hình tỏa ra từ người Diệp Phi, hoàn toàn không dám nhúc nhích.

“Ừm, công nhận cái cục đá này tốt thật.” Diệp Phi ngồi xuống ghế, gõ gõ tay lên mặt bàn, gật đầu khen ngợi. “Kê một cái là chắc nịch luôn. Đúng là rác thải đôi khi cũng có ích.”

Hắn nhìn ra ngoài cửa, lớn tiếng gọi:

“Lăng Tiêu! Thanh Dao! Vân Thư! Cả hai cái ông già quét sân kia nữa! Vào ăn cơm mau lên! Canh nguội hết bây giờ!”

“Đệ tử xin phép Sư phụ!”

Lăng Tiêu, Tô Thanh Dao và Mộc Vân Thư lần lượt bước vào bếp. Gương mặt của cả ba người đều vô cùng nghiêm túc, ánh mắt đồng loạt nhìn chằm chằm vào góc chân bàn ăn — nơi mảnh vỡ Thiên Ma đang nằm im lìm.

Khi bước vào phạm vi ba thước quanh chiếc bàn, cả ba người đều cảm nhận được một luồng áp lực tinh thần lạnh lẽo, tà ác cực độ đang không ngừng rỉ ra từ mảnh vỡ kia. Luồng áp lực ấy giống như một con dã thú đang nhe nanh múa vuốt, cố gắng tìm kiếm sơ hở trong tâm trí của họ để xâm nhập.

“Tới rồi!” Lăng Tiêu thầm nghĩ trong lòng, toàn thân rùng mình một cái. Hắn lập tức vận chuyển Chúc Đồng Cảnh viên mãn, da thịt chuyển sang màu đồng cổ rực sáng, dùng ý chí kiếm đạo kiên định nhất để chống lại luồng áp lực kia.

Tô Thanh Dao cũng khẽ cắn môi, chín cái đuôi hư ảnh rực lửa trong đan điền của nàng chập chờn xuất hiện, tỏa ra luồng thanh khí tinh khiết để bảo vệ thức hải.

Mộc Vân Thư thì nhắm mắt lại, thần thức vặn vẹo không gian xung quanh mình, tạo ra một hàng rào thời gian mỏng manh để giảm bớt sự ăn mòn của Thiên Ma.

Diệp Phi ngồi nhìn ba đứa đồ đệ bước vào bếp với dáng vẻ cứng ngắc, mặt mũi ai nấy đều căng thẳng như sắp bước vào bãi chiến trường, trong lòng không khỏi thở dài một tiếng ngán ngẩm.

“Lại nữa rồi…” Diệp Phi thầm nghĩ, tay day day thái dương. “Ba cái đứa này… đúng là bị hoang tưởng giai đoạn cuối rồi. Ăn một bữa cơm thôi mà mặt mũi cứ như sắp đi chịu hình phạt thế kia? Chắc chắn là do tối hôm trước ăn phải khoai tây thối nên đầu óc vẫn chưa tỉnh táo hẳn đây mà.”

Hắn gõ nhẹ chiếc muôi gỗ xuống bàn, cằn nhằn:

“Đứng ngây ra đấy làm cái gì? Ngồi xuống ăn cơm đi! Cứ gồng mình lên như thế không sợ bị chuột rút à?”

“Đệ tử… tuân mệnh Sư phụ!”

Lăng Tiêu run rẩy ngồi xuống ghế. Ngay khi hắn vừa ngồi xuống, luồng áp lực từ mảnh vỡ Thiên Ma dưới chân bàn bỗng chốc tăng lên gấp bội. Hắn cảm giác như có hàng vạn con kiến đang cắn xé linh hồn mình, nhưng hắn vẫn nghiến răng chịu đựng, không để lộ ra một chút biểu cảm đau đớn nào trên gương mặt đồng cổ của mình.

Tô Thanh Dao và Mộc Vân Thư cũng ngồi xuống bên cạnh, sắc mặt cả hai đều có chút trắng bệch, mồ hôi lấm tấm trên trán, nhưng trong mắt họ lại rực sáng lên sự kiên định và sùng bái vô hạn.

“Tốt lắm!” Mộc Vân Thư thầm nghĩ, mặc dù thần thức đang bị chấn động kịch liệt nhưng gã lại vô cùng hưng phấn. “Sư phụ quả nhiên đang dùng cách này để rèn luyện Đạo tâm cho chúng ta! Áp lực này… chính là cơ duyên tốt nhất để ta đột phá giới hạn thần thức!”

Đúng lúc này, Càn Khôn Tử và Hắc Bạo cũng rụt rè bước vào bếp. Cả hai người bọn họ lúc này trông vô cùng nhếch nhác, quần áo bám đầy bùn đất, gương mặt lộ rõ vẻ mệt mỏi nhưng ánh mắt lại tràn đầy sự kính sợ và biết ơn sâu sắc.

“Tiên Tôn…” Càn Khôn Tử khẽ cúi đầu, giọng nói vô cùng cung kính. “Tiểu nhân… tiểu nhân đã dọn dẹp xong đống đổ nát ngoài cổng rồi ạ.”

“Ừm, tốt.” Diệp Phi liếc nhìn hai ông già, thấy họ có vẻ biết điều hơn trước nên giọng điệu cũng dịu đi đôi chút. “Hai ông cũng ngồi xuống ăn bát canh nóng cho ấm người đi. Thời tiết trên núi dạo này lạnh lắm.”

“Đa… Đa tạ Tiên Tôn ban ơn!”

Càn Khôn Tử và Hắc Bạo mừng rỡ khôn xiết, vội vàng ngồi xuống góc bàn. Khi cảm nhận được luồng áp lực Thiên Ma dưới chân bàn đã hoàn toàn bị khí tức của Diệp Phi trấn áp, chỉ còn lại một lượng rất nhỏ rỉ ra ngoài để làm công cụ rèn luyện, hai người bọn họ càng thêm khâm phục sát đất sự kiểm soát sức mạnh vi diệu của vị “Tiên Tôn” này.

“Gắp thức ăn đi, đừng có khách khí.” Diệp Phi xới cho mỗi người một bát cơm trắng nóng hổi, kèm theo một bát canh cải ngọt nghi ngút khói.

Nhìn bát cơm trắng ngần và bát canh cải xanh mướt trước mặt, Càn Khôn Tử và Hắc Bạo bỗng chốc cảm động đến mức nước mắt suýt rơi. Bọn họ biết, đây không phải là cơm canh thông thường, mà là *Thái Sơ Ngộ Đạo Bản Nguyên* — thứ thần dược có thể giúp bọn họ cải tử hoàn sinh, khôi phục tu vi chỉ trong một tích tắc!

“Ăn đi, ăn nhiều vào.” Diệp Phi vừa húp một ngụm canh, vừa lầu bầu. “Ăn xong còn có sức mà làm việc. Ngày mai ta định cuốc thêm một luống đất nữa để trồng thêm ít hành hoa.”

“Đệ tử nhất định sẽ dốc hết sức lực giúp Sư phụ cuốc đất!” Lăng Tiêu lập tức đặt bát xuống, ôm quyền gầm lên một tiếng đầy khí thế.

“Ta… Ta cũng vậy! Tiểu nhân nguyện làm trâu làm ngựa giúp Tiên Tôn khai hoang!” Hắc Bạo cũng vội vàng bày tỏ lòng trung thành, giọng nói vang dội như sấm bên tai.

Diệp Phi giật nảy mình, suýt chút nữa thì sặc canh. Hắn trừng mắt nhìn hai kẻ cuồng nhiệt kia, trong lòng chỉ biết câm nín lắc đầu.

“Đúng là một lũ dở hơi…” Diệp Phi thầm nghĩ, bất lực húp nốt bát canh của mình. “Chỉ là cuốc đất trồng hành thôi mà, có cần phải làm quá lên như thế không?”

Gian bếp nhỏ bỗng chốc trở nên yên tĩnh lạ thường, chỉ còn lại tiếng húp canh sột soạt và tiếng nhai cơm cháy giòn tan. Bên dưới chiếc bàn gỗ vững chãi, mảnh vỡ tàn hồn của Thủy Tổ Vực Ngoại Thiên Ma vẫn đang run rẩy chịu đựng sức nặng ngàn cân, hoàn toàn bất lực trước số phận bi thảm của mình — trở thành một cục đá kê chân bàn ăn cho một gia đình “nông dân” kỳ lạ nhất thế gian.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8