Bất Tử Hồn: Kẻ Đứng Ngoài Vòng Sinh Tử
Chương 35: Lạc Hầu phái đặc sứ

Cập nhật lúc: 2026-06-19 17:03:37 | Lượt xem: 6

đồng cổ cuồn cuộn như long xà ẩn hiện. Hắn khẽ nắm chặt tay, tiếng xương khớp giòn giã vang lên như sấm rền giữa đêm thanh tĩnh. Lăng Tiêu thở hắt ra một hơi, luồng khí xám từ mũi bắn ra xa ba trượng, găm thẳng vào vách đá tạo thành hai lỗ sâu hoắm.

Hắn đứng phắt dậy. Thần sắc nghiêm trang.

“Sư phụ bảo mình bớt hoang tưởng, lại còn muốn sắc lá đắng cho uống.” Lăng Tiêu thầm nghĩ, mắt lóe lên tia sáng ngộ đạo. “Đây rõ ràng là Người đang chê Chúc Đồng Cảnh của mình chưa đủ tinh thuần! Nước lá đắng… chính là muốn ta phải nếm trải cái đắng của nhân gian, rèn luyện ý chí sắt đá! Sư phụ dụng tâm lương khổ, ta quyết không để Người thất vọng!”

Bên cạnh hắn, chín cái đuôi hư ảnh của Tô Thanh Dao bỗng chốc thu hẹp lại, hóa thành một luồng hỏa diễm tinh khiết chui tọt vào đan điền. Nàng mở mắt, mồ hôi đầm đìa nhưng thần thái rạng rỡ.

“Nước lá đắng của sư phụ chính là Vạn Cổ Tẩy Tủy Dịch trong truyền thuyết!” Tô Thanh Dao cắn môi, lòng đầy cảm động. “Người sợ ta kiêu ngạo vì thức tỉnh Cửu Vĩ Thần Thể nên mới dùng cách này để cảnh tỉnh. Ta phải cố gắng hơn nữa!”

Mộc Vân Thư thì ôm chiếc gáo dừa vỡ, cười ngây ngô. Nhát gõ đầu bằng chổi tre của Diệp Phi ban nãy đã trực tiếp đập tan mọi tạp niệm trong thần thức của hắn, giúp hắn vững vàng bước vào cảnh giới vặn vẹo thời không.

Ba vị đồ đệ nhìn nhau, gật đầu đầy quyết tâm. Họ không hề biết rằng, ở trong bếp, vị “sư phụ vĩ đại” của họ đang vừa nhóm củi vừa lầm bầm chửi rủa cái đám đồ đệ “ăn tàn phá hại” suốt ngày lên cơn co giật làm hỏng hết cả cảnh quan nông trang.

Sáng hôm sau.

Trời vừa hửng sáng, sương mù trên đỉnh Tản Viên Thần Sơn vẫn chưa tan hết. Diệp Phi đã vác chổi tre ra sân, ngáp ngắn ngáp dài.

“Mấy đứa kia đâu? Ra quét sân! Cả ngày chỉ biết ngồi thiền với chả tĩnh tọa, ruộng rau ngoài kia sắp bị cỏ dại gặm hết rồi!” Diệp Phi hét lớn.

Càn Khôn Tử và Hắc Bạo từ trong bếp lật đật chạy ra, trên tay vẫn còn dính đầy tro bếp. Cựu Chưởng môn Độ Kiếp Kỳ và cựu Lạc Tướng Thần Thông Cảnh giờ đây tranh nhau cầm chổi quét rác, mặt mày hớn hở như vừa nhặt được vàng.

“Tiên Tôn cứ nghỉ ngơi! Việc này cứ để tiểu nhân lo!” Càn Khôn Tử nhanh nhảu giật lấy cây chổi.

“Lão già kia, tránh ra! Hôm nay đến lượt ta lập công với Tiên Tôn!” Hắc Bạo gầm gừ, vung cây chổi tre quét rào rào, tạo ra những luồng gió lốc nhỏ thổi bay lá rụng.

Diệp Phi lắc đầu, ngán ngẩm thở dài. Hắn đi về phía ruộng rau cải ngọt, định bụng kiểm tra xem luống rau có bị ảnh hưởng bởi trận động đất nhẹ đêm qua không.

Đúng lúc này, từ dưới chân núi Tản Viên bỗng vang lên một tiếng nổ lớn.

*Ầm!*

Một luồng sáng bạc xé rách màn sương mù mờ ảo. Một cỗ xe đồng khổng lồ, được kéo bởi tám con linh mã toàn thân bọc giáp bạc, đạp mây lướt gió lao thẳng về phía nông trang. Trên cỗ xe, một lá cờ lớn thêu chữ “Vũ Ninh” màu vàng kim bay phần phật, tỏa ra uy áp bức người.

“Kẻ nào dám làm loạn ở thánh địa?” Lăng Tiêu lạnh lùng bước ra, tay đã đặt lên cán rìu rỉ sét dắt bên hông.

“Khoan đã, đại sư huynh.” Mộc Vân Thư khẽ ngăn lại, mắt híp mắt nhìn cỗ xe đang hạ cánh. “Là đặc sứ của Vũ Ninh Lạc Hầu.”

Cỗ xe đồng đáp xuống khoảng đất trống trước cổng nông trang, bụi đất bay mù mịt.

Cửa xe mở ra. Một nam tử trung niên bước xuống.

Y phục của hắn lấp lánh linh thạch. Đầu đội mũ cánh chuồn nạm ngọc. Tay cầm một chiếc quạt lông vũ màu trắng tuyết. Mặt ngẩng cao bốn mươi lăm độ lên trời. Kiêu ngạo. Rất kiêu ngạo.

Hắn chính là Bùi Thiết Chủy, đệ nhất thuyết khách dưới trướng Vũ Ninh Lạc Hầu, sở hữu tu vi Thần Thông Cảnh trung kỳ, nổi tiếng với chiếc mỏ sắt có thể nói chết cả người sống.

Bùi Thiết Chủy phe phẩy quạt lông vũ, liếc nhìn hàng rào tre nứa xơ xác của nông trang, trong mắt hiện lên vẻ khinh thường rõ rệt.

“Nơi rách nát này mà cũng dám xưng là nơi ở của cao nhân ẩn thế sao? Chu Diên Lạc Hầu chết ở gần đây, Vũ Ninh Lạc Hầu nhà ta nghi ngờ có kẻ ám toán. Hôm nay bản đặc sứ đến đây để điều tra!” Bùi Thiết Chủy cao giọng, tiếng vang như chuông đồng, chấn động cả một vùng rừng núi.

Hắn vừa dứt lời, ánh mắt bỗng chạm phải hai bóng người đang cầm chổi quét sân ở gần đó.

Bùi Thiết Chủy nheo mắt nhìn kỹ.

Lão già râu tóc bạc phơ đang lom khom quét lá đa kia… trông quen thế nhỉ? Đạo bào thêu rồng vàng rách tả tơi, nhưng khí tức Độ Kiếp Kỳ không thể giả được.

“Càn… Càn Khôn Tử Chưởng môn?!” Bùi Thiết Chủy giật nảy mình, quạt lông vũ suýt chút nữa rơi xuống đất. “Ngài… sao ngài lại ở đây quét rác?”

Càn Khôn Tử liếc hắn một cái, hừ lạnh: “Quét rác cái gì? Bản tọa đang chải chuốt long mạch cho Tiên Tôn! Ngươi là cái thá gì mà dám ở đây gào rú?”

Chưa kịp tiêu hóa hết cú sốc này, Bùi Thiết Chủy lại nhìn sang gã to xác đang hì hục dọn phân gà bên cạnh chuồng gà. Thân hình vạm vỡ như hộ pháp, giáp đen xộc xệch, mặt mũi lấm lem tro bếp.

“Hắc Bạo Lạc Tướng?!” Bùi Thiết Chủy rống lên, giọng lạc đi vì kinh hãi. “Ngươi… ngươi là đệ nhất dũng sĩ phương Bắc, sao lại đi dọn phân gà ở cái xó này?!”

Hắc Bạo trợn mắt, quát lớn: “Mẹ kiếp! Bùi mỏ sắt kia! Ngươi thì biết cái đếch gì? Phân gà của Tiên Tôn chính là Hỗn Độn Tinh Sa! Ta dọn phân chính là đang luyện hóa hồng hoang chi khí! Ngươi dám sỉ nhục công việc vĩ đại của ta, có tin ta đập vỡ cái mỏ sắt của ngươi không?!”

Bùi Thiết Chủy hoàn toàn hóa đá.

Một vị Chưởng môn Thánh địa Độ Kiếp Kỳ quét sân.

Một vị Lạc Tướng dũng mãnh Thần Thông Cảnh dọn phân gà.

Thế giới này điên rồi! Chắc chắn là điên rồi!

“Hừ, chỉ là một lũ bị mê hoặc bởi tà thuật!” Bùi Thiết Chủy tự trấn tĩnh, siết chặt quạt lông vũ. “Bản đặc sứ mang theo ý chí của Vũ Ninh Lạc Hầu, đại diện cho vương pháp Âu Lạc! Mau bảo kẻ tự xưng là ‘Tiên Tôn’ kia ra đây gặp ta!”

Hắn vừa bước lên một bước, định xông vào cổng tre.

*Gừ…*

Một tiếng gầm trầm đục vang lên từ dưới gốc cây mận cổ thụ.

Đại Hắc lười biếng hé mở một con mắt. Bộ lông đen mượt của nó khẽ dựng lên. Nó không thích có kẻ làm phiền giấc ngủ nướng của nó, đặc biệt là một tên mặc đồ lấp lánh như chim công thế này.

“Chỉ là một con chó mực phàm trần…” Bùi Thiết Chủy hừ lạnh, định vung quạt gạt ra.

*Gâu!*

Đại Hắc sủa nhẹ một tiếng.

Chỉ một tiếng sủa.

Không gian xung quanh cỗ xe đồng bỗng chốc vặn vẹo. Một luồng sóng âm vô hình, mang theo uy áp hung thú tối cổ từ thời khai thiên lập địa, như một chiếc búa khổng lồ nện thẳng vào cỗ xe.

*Rắc! Rầm!*

Cỗ xe đồng giáp bạc trị giá hàng vạn linh thạch thượng phẩm, được gia trì vô số trận pháp phòng ngự, lập tức vỡ vụn thành hàng triệu mảnh nhỏ. Tám con linh mã bọc giáp bạc chưa kịp hí lên một tiếng đã bị thổi bay ra xa mấy dặm, rơi tõm xuống vực sâu tăm tối.

Bùi Thiết Chủy trợn tròn mắt, da đầu tê dại.

Hắn cảm giác như có một bàn tay khổng lồ bóp chặt lấy linh hồn mình. Tu vi Thần Thông Cảnh trung kỳ của hắn, trước tiếng sủa này, giống như một ngọn nến nhỏ trước bão cuồng phong, có thể tắt ngúm bất cứ lúc nào.

“Ét ô ét! Hỗn Độn Thôn Thiên Khuyển!” Bùi Thiết Chủy ngã ngồi phịch xuống đất, hai chân run lẩy bẩy, quần bắt đầu có dấu hiệu ướt sũng. “Thần thú gác cổng! Đây thực sự là thần thú!”

Đúng lúc này, Diệp Phi từ trong ruộng cải đi ra, tay cầm một chiếc gáo dừa múc nước, mặt đầy vẻ bực bội.

“Ồn ào cái gì đấy? Sáng sớm ngày ra đã đập phá đồ đạc trước cổng nhà người ta rồi!” Diệp Phi quát lớn.

Bùi Thiết Chủy ngước mắt nhìn lên.

Một nam tử trung niên mặc áo vải thô màu đen bạc màu, ống quần xắn cao bám đầy bùn đất, tay cầm gáo dừa nứt. Trông không khác gì một lão nông phu nghèo khổ ở Phong Châu Thần Đô.

Thế nhưng, khi Bùi Thiết Chủy cố gắng dùng thần thức để dò xét tu vi của Diệp Phi, hắn lập tức cảm thấy một luồng phản phệ kinh hoàng lao thẳng vào não hải. Trong đồng tử lờ đờ của Diệp Phi, hắn nhìn thấy cảnh tượng hàng tỷ tinh hà sụp đổ, vô số vũ trụ sinh ra và chết đi trong một tích tắc.

*Hự!*

Bùi Thiết Chủy hộc ra một ngụm máu tươi, thần thức run rẩy dữ dội. Hắn vội vàng thu hồi thần thức, không dám nhìn thẳng vào Diệp Phi nữa.

“Chí… Chí Tôn! Đây là thực thể vượt ngoài vòng sinh tử!” Bùi Thiết Chủy gào thét trong lòng. Sự kiêu ngạo của đệ nhất thuyết khách lập tức bay sạch không còn một mảnh vụn. Hắn quỳ sụp xuống đất, dập đầu lia lịa.

“Vũ Ninh đặc sứ Bùi Thiết Chủy, bái kiến Tiên Tôn! Tiểu nhân có mắt không tròng, mạo phạm uy nghiêm của Tiên Tôn, xin Tiên Tôn tha mạng!”

Diệp Phi ngơ ngác nhìn gã trung niên mặc đồ lấp lánh đang quỳ lạy mình như tế sao.

“Cái gì mà Tiên Tôn với chả đặc sứ?” Diệp Phi gãi gãi đầu, thầm nghĩ: “Gã này ăn mặc sang trọng thế kia, chắc là người của triều đình hay địa chủ phương nào đi thu thuế đất đây mà. Nhìn cỗ xe đồng của hắn bị nổ tung… chắc là do chất lượng kém, đúc đồng lậu rồi gặp sấm sét đêm qua nên tự nổ. Đúng là đồ chất lượng thấp!”

Nghĩ vậy, Diệp Phi ho khan một tiếng, cố tỏ ra lịch sự để tránh rắc rối với chính quyền:

“Này vị quan nhân kia, ta chỉ là một nông phu trồng rau bình thường trên núi này thôi. Cỗ xe của ngươi tự hỏng ngoài cổng nhà ta, ta không đền tiền đâu đấy nhé! Với lại, đất này là ta tự vỡ hoang, không có tranh chấp với ai cả.”

Bùi Thiết Chủy nghe vậy, tim đập thình thịch. Hắn bắt đầu vận dụng kỹ năng “bổ não” thượng thừa của một thuyết khách.

“Tiên Tôn nói Người chỉ là nông phu trồng rau… Đây rõ ràng là lời cảnh cáo!” Bùi Thiết Chủy đổ mồ hôi hột. “Người muốn ám chỉ rằng, đối với Người, vạn giới chúng sinh cũng chỉ như rau cỏ trong vườn, muốn trồng thì trồng, muốn nhổ thì nhổ! Còn cỗ xe tự hỏng… Người đang cảnh cáo Vũ Ninh Lạc Hầu rằng nếu dám dùng binh lực đến đây, kết cục cũng sẽ vỡ vụn như cỗ xe đồng kia!”

Nghĩ đến đây, Bùi Thiết Chủy vội vàng dập đầu sâu hơn: “Tiên Tôn minh giám! Vũ Ninh Lạc Hầu tuyệt đối không có ý tranh chấp đất đai hay quấy nhiễu sự thanh tịnh của Người! Chúng ta chỉ muốn… muốn dâng lễ vật để cầu xin sự chỉ điểm của Tiên Tôn về vụ việc của Chu Diên Lạc Hầu!”

Diệp Phi nghe đến hai chữ “lễ vật”, mắt bỗng sáng lên.

“Lễ vật? Có tiền không? Hay có hạt giống rau gì lạ không?” Diệp Phi hỏi, giọng bớt gay gắt hơn hẳn.

Bùi Thiết Chủy mừng rỡ như nhặt được phao cứu sinh. Hắn vội vàng lục lọi trong nhẫn trữ vật, lấy ra một chiếc hộp ngọc tinh xảo, tỏa ra luồng thanh khí mát rượi.

“Đây là ‘Cửu Thiên Huyền Thảo Hạt Giống’ do Vũ Ninh Lạc Hầu vô tình có được từ một bí cảnh thượng cổ! Xin kính dâng lên Tiên Tôn!”

Thực chất, đây là hạt giống của một loại tiên thảo cực kỳ quý hiếm, có thể dùng để luyện chế đan dược cải tử hoàn sinh cấp bậc hoàn mỹ. Nhưng vì không ai biết cách trồng, nên Vũ Ninh Lạc Hầu mới để lại trong kho.

Diệp Phi nhận lấy chiếc hộp ngọc, mở ra nhìn mấy hạt giống màu xanh lục lấp lánh bên trong. Hắn bĩu môi:

“Hạt giống gì mà trông như hạt đỗ xanh bị mốc thế này? Trồng cái này có ăn được không?”

Bùi Thiết Chủy suýt chút nữa ngất xỉu. Tiên thảo hạt giống vô giá mà Tiên Tôn bảo là hạt đỗ xanh mốc! Đúng là cảnh giới của Chí Tôn, thần vật thế gian trong mắt Người cũng chỉ là rác rưởi!

“Dạ… trồng lên chắc chắn ăn được ạ! Rất bổ dưỡng!” Bùi Thiết Chủy lắp bắp.

Diệp Phi gật đầu, cất chiếc hộp vào túi áo vải thô: “Được rồi, nể tình ngươi có lòng mang hạt giống đến cho ta thử nghiệm giống mới. Ta cho ngươi lời khuyên thế này.”

Bùi Thiết Chủy vểnh tai lên nghe, thần sắc vô cùng thành kính. Lời khuyên của Chí Tôn! Đây là đại cơ duyên nghìn năm có một!

Diệp Phi chỉ tay về phía luống rau cải ngọt đang xanh mướt:

“Ngươi về bảo với ông chủ của ngươi, làm người thì nên bớt quản chuyện bao đồng đi. Suốt ngày chạy ngược chạy xuôi điều tra cái này cái nọ làm gì cho mệt xác? Cứ ở nhà mà trồng rau, nuôi gà, ăn cơm ngày ba bữa cho lành. Đánh nhau, tranh giành địa bàn chỉ tổ làm hỏng đất đai, xơ xác ruộng vườn thôi. Nghe rõ chưa?”

Ý của Diệp Phi rất đơn giản: Mấy tên địa chủ các ngươi bớt gây chiến tranh đi, để yên cho dân chúng (và ta) yên ổn làm ăn.

Nhưng dưới tai của Bùi Thiết Chủy, lời này lại hóa thành một đạo sấm sét giữa trời quang!

“Bớt quản chuyện bao đồng… Ở nhà trồng rau nuôi gà…” Bùi Thiết Chủy run rẩy. Hắn ngộ ra rồi!

“Tiên Tôn đang cảnh cáo Vũ Ninh Lạc Hầu không được tham gia vào cuộc tranh đoạt hoàng quyền ở Phong Châu Thần Đô! Chu Diên Lạc Hầu chết là do nhân quả tuần hoàn, kẻ nào can thiệp vào sẽ bị vạn kiếp bất phục! Trồng rau nuôi gà… chính là bảo chúng ta phải quy ẩn dưỡng tính, tích lũy hương hỏa niềm tin, không được vọng động!”

“Tiểu nhân đã hiểu! Đa tạ Tiên Tôn đã khai sáng! Lời dạy của Tiên Tôn, Vũ Ninh bộ tộc quyết khắc cốt ghi tâm!” Bùi Thiết Chủy dập đầu tạ ơn, nước mắt giàn giụa vì xúc động.

Diệp Phi nhìn gã trung niên khóc lóc thảm thiết trước mặt mình, cạn lời hoàn toàn.

“Cái quái gì thế này? Chỉ khuyên bớt đi gây sự, về nhà làm nông nghiệp mà cũng cảm động đến phát khóc sao? Người thời nay tâm lý yếu đuối thế nhỉ?” Diệp Phi lắc đầu ngán ngẩm.

Hắn vẫy vẫy tay: “Được rồi, hiểu rồi thì đi về đi. Đừng có ở đây khóc lóc om sòm làm gà của ta sợ không đẻ được trứng.”

“Dạ! Tiểu nhân xin cáo lui ngay lập tức!”

Bùi Thiết Chủy không dám chậm trễ nửa giây. Hắn đứng dậy, không thèm nhìn đến đống đổ nát của cỗ xe đồng nữa, vắt chân lên cổ chạy bán sống bán chết xuống núi. Tốc độ của hắn nhanh đến mức dưới chân hiện ra cả tàn ảnh, cứ như thể chậm một bước là sẽ bị con chó mực kia nuốt chửng.

Nhìn bóng dáng Bùi Thiết Chủy biến mất trong màn sương mù, Lăng Tiêu bước đến gần Diệp Phi, cúi đầu cung kính:

“Sư phụ, người cứ thế tha cho hắn sao? Vũ Ninh Lạc Hầu dám phái người đến dò xét nông trang, rõ ràng là không coi uy nghiêm của người ra gì.”

Diệp Phi gõ nhẹ cán gáo dừa vào đầu Lăng Tiêu một cái:

“Tha cái gì mà tha? Người ta đến đưa hạt giống miễn phí cho ta, ta còn phải đánh người ta chắc? Ta đã bảo làm người phải biết nhẫn nhịn, dĩ hòa vi quý rồi mà! Suốt ngày đòi đánh đòi giết, hèn chi làn da của con cứ xám xịt như cái lư hương thế kia!”

Lăng Tiêu ôm đầu, trong lòng dâng lên niềm kính ngưỡng vô hạn.

“Nhẫn nhịn… Dĩ hòa vi quý…” Lăng Tiêu thầm nghĩ. “Sư phụ dùng hạt giống của Vũ Ninh Lạc Hầu để kết nhân quả, mượn tay họ để dẹp yên sóng gió phương Bắc mà không cần tốn một binh một tốt. Đây mới là cảnh giới cao nhất của mưu lược thế gian! Nhát gõ đầu này của sư phụ… lại giúp Chúc Đồng Cảnh của mình vững chắc thêm một phần!”

“Đệ tử đã hiểu! Đệ tử lập tức đi chẻ củi!” Lăng Tiêu dập đầu, hăng hái chạy đi tìm chiếc rìu rỉ sét.

Tô Thanh Dao và Mộc Vân Thư cũng vội vàng tản ra, người đi cho gà ăn, người đi tưới nước, không dám lười biếng nửa giây.

Diệp Phi đứng giữa sân, nhìn đống đổ nát của cỗ xe đồng mà Bùi Thiết Chủy bỏ lại. Hắn thở dài:

“Mấy thanh đồng này trông cũng dày dặn đấy. Càn Khôn Tử! Hắc Bạo!”

“Có tiểu nhân!” Hai gã tạp dịch lập tức xuất hiện, đứng nghiêm chỉnh.

“Nhặt đống đồng nát kia vào góc sân cho ta. Hôm nào rảnh mang ra chợ bán sắt vụn, chắc cũng đổi được vài đấu gạo.” Diệp Phi chỉ tay vào đống vụn xe đồng trị giá hàng vạn linh thạch.

“Dạ! Tiên Tôn anh minh!” Càn Khôn Tử và Hắc Bạo hăng hái lao vào dọn dẹp. Trong mắt họ, việc thu dọn tàn tích của một pháp bảo hoàng cấp chính là đang thu thập mảnh vỡ quy luật thiên địa để rèn luyện thần thức.

Trong khi đó, Bùi Thiết Chủy sau khi chạy thục mạng xuống chân núi Tản Viên, rốt cuộc cũng dừng lại thở dốc. Mặt hắn cắt không còn giọt máu, nhưng ánh mắt lại ngập tràn sự cuồng nhiệt và hưng phấn.

Hắn lập tức lấy ra một tấm truyền âm phù, kích hoạt bằng chân lực mạnh nhất:

“Báo cáo Lạc Hầu! Thuộc hạ đã gặp được Chí Tôn ẩn thế trên đỉnh Tản Viên Thần Sơn! Người đã ban xuống thần dụ! Vũ Ninh bộ tộc chúng ta… sắp sửa nghênh đón đại cơ duyên nghịch thiên cải mệnh rồi!”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8