Bất Tử Hồn: Kẻ Đứng Ngoài Vòng Sinh Tử
Chương 36: Diệp Phi từ chối
“Ngươi nói cái gì? Chí Tôn ẩn thế trên đỉnh Tản Viên ban thần dụ? Bùi Thiết Chủy, đầu óc ngươi bị lừa đá hay là bị chướng khí Dạ Lâm làm cho điên khùng rồi?”
“Lạc Hầu! Thuộc hạ thề bằng cả tính mạng và huyết mạch Vũ Ninh! Nếu có nửa lời dối trá, nguyện bị Lôi Thần phạt giáng xuống vỡ nát đan điền, vạn kiếp bất phục! Vị Tiên Tôn kia… Người thực sự là một tồn tại không thể đong đếm!”
Giọng nói của Bùi Thiết Chủy qua tấm truyền âm phù run rẩy đến mức lạc đi, xen lẫn tiếng thở dốc hồng hộc như thể vừa chạy thoát khỏi miệng cọp. Ở đầu dây bên kia, trong vương phủ lộng lẫy ngập tràn ánh sáng của những viên dạ minh châu cỡ lớn tại Vũ Ninh thành, Vũ Ninh Lạc Hầu — Bùi Hùng — đang ngồi trên ngai đồng thêu hình chim lạc khổng lồ, bỗng dưng đứng phắt dậy. Gương mặt chữ điền cương nghị của gã tràn đầy vẻ kinh nghi bất định.
Xung quanh gã, mười vị trưởng lão cốt cán của Vũ Ninh bộ tộc vốn đang tranh luận xôn xao về việc có nên đem quân tiến đánh Phong Châu Thần Đô để tranh đoạt hoàng quyền hay không, lập tức im bặt. Bầu không khí trong đại điện đông cứng lại, chỉ còn tiếng xè xè phát ra từ tấm bùa chú đang rực lên ánh sáng đỏ rực.
“Nói rõ ràng cho ta!” Bùi Hùng siết chặt nắm tay, hộ giáp bằng đồng cổ trên cánh tay gã kêu lên những tiếng kẽo kẹt trầm đục. “Ngươi đã thấy những gì? Tại sao cỗ xe đồng bảo vật hoàng cấp của bộ tộc lại bị phá hủy?”
“Lạc Hầu… Cỗ xe đồng đó… chỉ là một đống sắt vụn trước mặt Người!” Giọng Bùi Thiết Chủy vang lên đầy sùng bái và sợ hãi. “Thuộc hạ vừa đến gần nông trang, chưa kịp nói hết câu thì con thần thú gác cổng của Tiên Tôn — một con hắc khuyển khổng lồ chứa đựng khí tức Hỗn Độn — chỉ khẽ sủa một tiếng. Đúng vậy, chỉ một tiếng sủa nhẹ thôi, toàn bộ trận pháp phòng ngự của xe đồng liền vỡ vụn! Sức mạnh đó… ít nhất cũng là cảnh giới Bá Vương, thậm chí là Hùng Đế Cảnh trong truyền thuyết!”
Cả đại điện hít vào một ngụm khí lạnh.
Một tiếng sủa làm nát bảo vật hoàng cấp? Con chó gác cổng mạnh ngang ngửa một vị Bá Vương? Điều này có nghĩa là gì? Có nghĩa là kẻ nuôi con chó đó… chính là một thực thể đứng trên đỉnh cao của vạn giới!
“Chưa hết…” Bùi Thiết Chủy tiếp tục bổ não với tốc độ ánh sáng qua truyền âm phù. “Tiên Tôn mặc một bộ y phục vải thô giản dị, chân lấm tay bùn, tay cầm chiếc quạt nan rách nát. Người nhìn thấu hoàn toàn ý đồ của chúng ta! Người nói… bảo chúng ta hãy ở nhà trồng rau, nuôi gà, ăn cơm ngày ba bữa cho lành. Đánh nhau, tranh giành địa bàn chỉ tổ làm hỏng đất đai, xơ xác ruộng vườn! Lạc Hầu! Đây chính là thần dụ cảnh cáo! Tiên Tôn đang dùng triết lý đại đạo để răn đe Vũ Ninh bộ tộc chúng ta không được tham gia vào vũng bùn tranh đoạt hoàng quyền ở Phong Châu! Nếu chúng ta vọng động, chỉ cần một cái phẩy tay của Người, cả Vũ Ninh bộ tộc sẽ tan thành mây khói!”
Tấm truyền âm phù bỗng dưng tắt phụt, hóa thành một nhúm tro tàn rơi xuống sàn đá.
Trong đại điện, mười vị trưởng lão nhìn nhau, mồ hôi lạnh đã thấm ướt lưng áo từ lúc nào. Bùi Hùng đứng lặng người, lồng ngực phập phồng dữ dội. Gã là một tu sĩ Thần Thông Cảnh đỉnh phong, chỉ còn một bước nữa là chạm đến Bá Vương Cảnh, hằng ngày hô mưa gọi gió, coi thường quần hùng. Nhưng lúc này, gã cảm thấy da đầu mình tê dại.
“Lạc Hầu…” Một vị trưởng lão râu tóc bạc phơ bước ra, giọng run rẩy. “Nếu lời Bùi Thiết Chủy là thật… thì đỉnh Tản Viên Thần Sơn đang ẩn cư một vị… vạn cổ chí tôn! Chu Diên Lạc Hầu chết thảm trước đó, e rằng cũng là do vô tình đắc tội với vị này. Chúng ta… chúng ta phải làm sao đây?”
Bùi Hùng hít một hơi thật sâu, ánh mắt lóe lên tia quyết đoán: “Chuẩn bị sính lễ nặng nhất! Mang theo mười hòm linh thạch thượng phẩm, ba gốc Huyết Long Cát Tường Thảo ngàn năm, và… và cả chiếc trống đồng cổ bảo vật trấn tộc của chúng ta! Ta phải đích thân lên núi Tản Viên tạ tội và dâng lễ! Một tồn tại như vậy, nếu chúng ta không đến bái kiến, chỉ cần Người có một tia không hài lòng, Vũ Ninh bộ tộc sẽ vạn kiếp bất phục!”
***
Trong khi cả Vũ Ninh bộ tộc đang rơi vào trạng thái hoảng loạn và chuẩn bị sính lễ với tinh thần “gánh còng lưng” để giữ mạng, thì trên đỉnh Tản Viên Thần Sơn, bầu trời lại chuyển sang một trạng thái vô cùng ẩm ướt và khó chịu.
Mây đen xám xịt sà xuống thấp đến mức như muốn đè bẹp mái tranh nghèo của nông trang. Sương mù dày đặc mang theo hơi ẩm buốt giá của mùa đông muộn bao phủ khắp các luống rau cải ngọt. Đất trong vườn nhão nhẹt, dính dính như cháo loãng.
Diệp Phi đứng dưới hiên nhà, tay cầm cây quạt nan rách nát, mặt méo xệch như bánh bao nhúng nước. Hắn nhìn bầu trời dở dở ương ương kia mà lòng đầy phiền muộn, lẩm bẩm chửi rủa:
“Cái thời tiết quái quỷ gì thế này? Độ ẩm thế này thì đến người còn mọc nấm chứ nói gì đến rau cải! Ruộng cải ngọt ta mới bón phân hôm qua, giờ mưa dầm gió bấc thế này thì trôi sạch chất dinh dưỡng mất thôi! Đúng là ông trời không cho ai ăn ngon mà!”
Hắn quay đầu nhìn ra sân vườn. Cảnh tượng trước mắt càng khiến hắn thêm phần nhức đầu.
Lăng Tiêu đang đứng trần nhộng nửa thân trên giữa trời lạnh, hì hục cầm chiếc rìu rỉ sét chẻ củi. Mỗi nhát rìu của hắn bổ xuống không hề phát ra tiếng động va chạm vật lý thông thường, mà là những tiếng rít gào xé rách không khí. Làn da của hắn lúc này đã chuyển sang một màu đồng cổ xám xịt, cứng ngắc như một bức tượng đồng ngàn năm, lồng ngực thỉnh thoảng lại phát ra những tiếng “boong boong” trầm đục như tiếng chuông chùa.
“Lại một đứa bị ảo tưởng sức mạnh.” Diệp Phi thở dài thườn thượt. “Ăn mấy củ khoai tây thối xong là đầu óc có vấn đề ngay. Chẻ củi mà cũng gồng mình lên như sắp đi đánh trận thế kia, không sợ gãy xương sườn à?”
Cách đó không xa, bên cạnh chuồng gà, Tô Thanh Dao đang ngồi xếp bằng trên một tảng đá ẩm ướt. Xung quanh nàng, chín cái đuôi hư ảnh rực lửa chập chờn lúc sáng lúc tối, tỏa ra luồng nhiệt lượng ấm áp khiến sương mù xung quanh không thể đến gần trong vòng ba thước. Gương mặt khuynh quốc khuynh thành của nàng lấm tấm mồ hôi, đôi lông mày thanh tú nhíu chặt, dường như đang chịu đựng một sự biến đổi cực kỳ dữ dội trong cơ thể.
“Còn con bé này nữa.” Diệp Phi lắc đầu ngán ngẩm. “Suốt ngày ngồi tự kỷ trước chuồng gà, thỉnh thoảng lại rặn ra mấy cái bóng màu đỏ sau lưng. Chắc là bị dị ứng thời tiết rồi. Để lát nữa ta phải sắc cho một bát nước lá đắng để giải độc mới được.”
Hắn lại nhìn sang Mộc Vân Thư. Vị thư sinh nghèo này đang cầm chiếc gáo dừa nứt, đứng bất động bên lu nước mưa dưới máng xối. Hắn cứ múc một gáo nước, rồi lại đổ ngược trở lại lu, nhưng điều kỳ lạ là nước chảy từ gáo dừa xuống lu lại chậm đến mức bất thường, giống như dòng nước đang bị một lực lượng vô hình kéo giãn ra, từng giọt nước lơ lửng giữa không trung rồi mới từ từ rơi xuống.
“Vân Thư! Con làm cái trò gì thế hả?” Diệp Phi hét lớn. “Nước mưa đầy lu rồi, không lo đi quét dọn sân vườn mà cứ đứng đấy nghịch nước! Muốn ăn đòn đúng không?”
Mộc Vân Thư giật mình, chiếc gáo dừa suýt chút nữa rơi xuống đất. Luồng thanh khí vặn vẹo xung quanh hắn lập tức tiêu tán. Hắn vội vàng quay lại, cúi đầu cung kính:
“Sư phụ bớt giận! Đệ tử… đệ tử chỉ là đang quan sát dòng chảy của… của nước, để thấu hiểu ý cảnh của người thôi ạ!”
“Ý cảnh cái đầu con! Toàn một lũ hoang tưởng tập thể!” Diệp Phi bực mình vác cây chổi tre rách lên vai, thong thả bước xuống sân. Hắn tiến đến gần Lăng Tiêu, thẳng tay gõ nhẹ cán chổi vào vai hắn một cái:
“Lăng Tiêu! Nghỉ tay cho ta! Đã bảo làn da xám xịt như cái lư hương thế kia là do cơ thể tích tụ độc tố từ khoai tây thối rồi, còn đứng đây gồng mình chẻ củi! Vào bếp lấy bát nước lá đắng ta vừa sắc mà uống đi! Uống xong thì ra quét dọn đống đổ nát của cỗ xe đồng ngoài kia cho sạch sẽ!”
Lăng Tiêu bị gõ một cái, cả thân thể run lên bần bật. Hắn cảm nhận được một luồng thanh khí ấm áp từ cán chổi tre truyền vào vai, lập tức hóa giải hoàn toàn sự nóng nảy, hỗn loạn của chân lực Chúc Đồng Cảnh đang cuộn trào trong đan điền hắn. Cảm giác đau đớn, căng tức ở lồng ngực biến mất không một dấu vết, thay vào đó là một sự vững chãi, kiên cố chưa từng có.
“Nước lá đắng… Thần dược tẩy tủy của sư phụ!” Lăng Tiêu thầm nghĩ, hai mắt đỏ hoe vì xúc động. “Sư phụ ngoài miệng thì mắng mỏ, nhưng thực chất là đang dùng thần thông để ổn định cảnh giới cho mình, còn tự tay sắc thần dược để giúp mình tẩy sạch tạp chất trong xương cốt! Nhất gõ này… chính là đại ân tái sinh!”
Hắn lập tức buông chiếc rìu rỉ sét xuống, dập đầu rầm rầm xuống nền đất nhão:
“Đệ tử tạ ơn sư phụ chỉ điểm! Đệ tử lập tức đi uống thần dược!”
Diệp Phi trợn tròn mắt nhìn Lăng Tiêu hăng hái chạy phăm phăm vào bếp như thể sắp được đi ăn tiệc. Hắn cạn lời hoàn toàn. “Cái thứ nước lá đắng ngắt như mật gấu kia mà hắn cũng thèm thuồng đến thế sao? Đúng là khẩu vị của người tu tiên… à không, của người hoang tưởng thật khó hiểu.”
Hắn quay sang nhìn Càn Khôn Tử và Hắc Bạo đang quỳ rạp bên chuồng gà, mông chổng lên trời, đầu dập xuống đất không dám nhúc nhích.
“Hai người các ngươi nữa!” Diệp Phi lớn tiếng gọi. “Đứng dậy đi! Vào bếp nhóm lửa nấu cơm trưa cho ta! Suốt ngày quỳ ở đấy làm gì, bộ chuồng gà nhà ta có vàng cho các ngươi nhặt chắc?”
Càn Khôn Tử và Hắc Bạo nghe thấy tiếng gọi, cứ như thể nghe thấy thánh chỉ của hoàng đế. Hai lão già lồm cồm bò dậy, mặt mũi đầy bùn đất nhưng ánh mắt lại ngập tràn sự vui sướng và vinh dự tối cao.
“Tiểu nhân tuân lệnh Tiên Tôn! Tiểu nhân lập tức đi nhóm lửa!” Càn Khôn Tử vội vàng nói, phất trần dắt bên hông rung lên bần bật.
“Để tiểu nhân chẻ củi nhóm bếp! Sức lực của tiểu nhân khỏe lắm!” Hắc Bạo cũng hăng hái không kém, vỗ ngực rầm rầm, đan điền vừa được khôi phục hoàn toàn nhờ bát cơm cháy ban nãy đang vận chuyển chân lực Thần Thông Cảnh một cách cuồng bạo.
Diệp Phi lắc đầu ngao ngán: “Một chưởng môn thánh địa râu tóc bạc phơ, một gã tráng sĩ giáp đen lực lưỡng, giờ lại tranh nhau đi nhóm bếp tranh công. Đúng là thế đạo điên đảo.”
Hắn vác chổi tre đi ra phía cổng nông trang, định bụng xem đống đổ nát của cỗ xe đồng mà gã Bùi Thiết Chủy bỏ lại ban nãy có thể tận dụng được gì không. Đống đồng nát này nặng ước chừng vài vạn cân, chất thành một ngọn đồi nhỏ ngoài hàng rào tre.
“Mấy thanh đồng này dày dặn thật.” Diệp Phi dùng chân đá đá vào một mảnh vỡ của bánh xe đồng, tặc lưỡi đánh giá. “Màu sắc tuy có chút xám xịt nhưng gõ vào nghe rất đanh. Mang ra chợ huyện bán sắt vụn cho lão Lưu rèn dao rựa, chắc chắn là đổi được kha khá gạo ngon. Đúng là từ trên trời rơi xuống một món hời.”
“Đại Hắc!” Diệp Phi gọi con chó đen đang nằm bò dưới gốc mận cổ thụ. “Ra đây trông đống đồng nát này cho ta. Đứa nào dám bén mảng đến ăn trộm thì cứ cắn chết cho ta nghe chưa?”
Đại Hắc lười biếng hé mở một bên mắt, khẽ “ngoao” một tiếng coi như đồng ý, rồi lại tiếp tục gục đầu xuống hai chân trước ngủ gật. Nhưng luồng uy áp Hỗn Độn ẩn hiện xung quanh nó lại khẽ dao động, khóa chặt hoàn toàn vạn dặm không gian xung quanh núi Tản Viên.
***
Cùng lúc đó, tại chân núi Tản Viên Thần Sơn.
Một đoàn người rầm rộ đang tiến lại gần. Đi đầu là Vũ Ninh Lạc Hầu Bùi Hùng, mặc một bộ chiến giáp bằng đồng thau sáng loáng, đầu đội mũ lông chim lạc, khí thế hiên ngang. Đi sau gã là mười vị trưởng lão của bộ tộc, ai nấy đều có tu vi thâm hậu, hô hấp kéo dài, ánh mắt sắc bén như chim ưng. Họ hộ tống mười cỗ xe gỗ lớn, trên đó chất đầy những hòm xiểng nạm ngọc bích tỏa ra linh khí nồng nặc.
Nhưng khi đoàn người vừa bước chân vào phạm vi mười dặm dưới chân núi Tản Viên, một cỗ áp lực vô hình, nặng nề như cả vạn ngọn núi lớn đột ngột từ trên trời giáng xuống!
“Uỳnh!”
Mười con dị thú kéo xe — vốn là loại thiết mã bọc giáp bạc có cánh, có thể phi hành vạn dặm không biết mệt — bỗng nhiên bốn chân khuỵu xuống, quỳ rạp trên mặt đất, run rẩy không ngừng, miệng sùi bọt mép vì sợ hãi.
Bùi Hùng và các trưởng lão cũng cảm thấy lồng ngực mình như bị một tảng đá ngàn cân đập mạnh vào. Chân lực trong đan điền của họ lập tức bị đông cứng, không thể vận chuyển dù chỉ một tia.
“Cái gì?!” Một vị trưởng lão kinh hoàng kêu lên, sắc mặt trắng bệch. “Áp lực này… Trận pháp hộ sơn của Tiên Tôn sao lại khủng khiếp đến thế này? Chúng ta thậm chí còn chưa bước lên bậc thang đá đầu tiên!”
Bùi Hùng mặt cắt không còn giọt máu. Gã cảm nhận được luồng khí tức quen thuộc đang bao phủ ngọn núi — đó chính là khí tức của con hắc khuyển gác cổng mà Bùi Thiết Chủy đã miêu tả! Chỉ là một tia uy áp rò rỉ ra ngoài thôi, đã đủ để trấn áp hoàn toàn mười vị tu sĩ Lạc Vũ Cảnh và một vị Thần Thông Cảnh đỉnh phong như gã!
“Tất cả xuống xe! Đi bộ!” Bùi Hùng nghiến răng ra lệnh, giọng run rẩy. “Không được dùng một chút chân lực nào! Đi bộ lên núi để thể hiện lòng thành kính tối cao của Vũ Ninh bộ tộc! Ai dám vô lễ, ta lập tức tự tay phế bỏ tu vi kẻ đó!”
Thế là, một cảnh tượng vô cùng kỳ lạ diễn ra trên con đường mòn dẫn lên đỉnh Tản Viên.
Vị Lạc Hầu cao quý hằng ngày ngự trị trên vạn người, cùng mười vị trưởng lão quyền cao chức trọng của một bộ tộc lớn, giờ đây lầm lũi đi bộ dưới trời mưa dầm gió bấc. Họ tự mình đẩy mười cỗ xe chở đầy sính lễ nặng trịch qua những vũng bùn lầy lội. Giày da thêu chỉ vàng bám đầy bùn đất xám xịt, chiến giáp lộng lẫy bị nước mưa dội cho ướt sũng, trông nhếch nhác không khác gì một đoàn dân phu đi phu dịch.
Nhưng không một ai dám than vãn nửa lời. Ánh mắt của họ chỉ có sự sợ hãi tột độ và sự kính cẩn đến mức cuồng nhiệt. Mỗi khi bước qua một khúc quanh, cảm nhận được linh khí hồng hoang đậm đặc đến mức hóa thành sương mù xung quanh, họ lại càng thêm khẳng định: Vị ẩn cư trên đỉnh núi này… chính là nguồn gốc của Đạo!
Sau hơn hai canh giờ lội bộ rã rời, đoàn người rốt cuộc cũng nhìn thấy hàng rào tre đơn sơ của nông trang hiện ra trong màn sương mù.
“Đến rồi…” Bùi Hùng hít một hơi thật sâu để trấn tĩnh bản thân. Gã nhìn thấy con chó đen to lớn đang nằm ngủ gật dưới gốc cây mận cổ thụ.
Chỉ một cái nhìn thoáng qua, linh hồn của Bùi Hùng như muốn vỡ vụn! Trong mắt gã, con chó đen kia không phải là chó, mà là một hố đen khổng lồ chứa đựng quy luật nuốt chửng vạn vật, chỉ cần nó khẽ động đậy, cả không gian xung quanh sẽ bị xé rách thành trăm mảnh!
“Bùm!”
Bùi Hùng không hề do dự, lập tức quỳ sụp xuống nền đất nhão nhoẹt ngoài hàng rào tre. Mười vị trưởng lão phía sau cũng “bùm bùm” quỳ xuống theo, đầu dập sát đất, không dám ngẩng lên nhìn dù chỉ một cái.
“Vũ Ninh bộ tộc Lạc Hầu, Bùi Hùng! Kính kiến Tiên Tôn!” Bùi Hùng vận dụng toàn bộ sức lực của thanh quản, lớn tiếng hô vang. Giọng nói của gã xuyên qua màn sương mù, truyền thẳng vào trong nông trang. “Tiểu nhân ngu muội, nghe theo lời chỉ điểm của Tiên Tôn, nay đặc biệt mang theo sính lễ trọng hậu đến tạ tội và cầu xin được diện kiến dung nhan vĩ đại của Người!”
***
Trong bếp, Diệp Phi đang cầm một chiếc thìa gỗ khuấy khuấy nồi nước lá đắng bốc khói nghi ngút. Mùi lá đắng nồng nặc bay khắp gian bếp, khiến Càn Khôn Tử và Hắc Bạo đang nhóm lửa bên cạnh phải nín thở, mặt mày nhăn nhó vì cái mùi cực kỳ “bổ dưỡng” này.
Đột nhiên, tiếng hô lớn từ ngoài cổng truyền vào, cắt ngang sự yên tĩnh của nông trang.
“Vũ Ninh bộ tộc Lạc Hầu, Bùi Hùng… xin được diện kiến…”
Diệp Phi nghe xong, cái thìa gỗ trong tay suýt chút nữa rơi vào nồi. Mặt hắn lập tức đen như đít nồi, bực mình lẩm bẩm:
“Lại là cái gã Vũ Ninh Lạc Hầu gì đó nữa hả? Cái tên Bùi Thiết Chủy ban nãy vừa mới cút đi, giờ lại lôi thêm đồng bọn đến làm phiền ta sao? Lại còn mang theo sính lễ… sính lễ cái đầu nhà các người ấy! Bộ các người nghĩ đỉnh Tản Viên này là cái chợ phiên hay sao mà thích đến là đến, thích đi là đi?”
Hắn đặt mạnh chiếc thìa gỗ xuống bàn, quay sang nhìn Mộc Vân Thư đang đứng cạnh lu nước:
“Vân Thư! Ra ngoài bảo gã ngoài cổng đi về đi! Đã bảo hôm nay trời mưa gió, đường trơn trượt, ta đang bận nấu nước lá đắng, không rảnh tiếp khách khứa gì hết! Bảo hắn ta chỉ là một nông phu bình thường, không có gì để tiếp đãi đâu! Đừng có ở ngoài đấy gào thét làm gà của ta hoảng sợ không đẻ được trứng!”
Mộc Vân Thư nghe thấy mệnh lệnh của sư phụ, ánh mắt khẽ lóe lên một tia sáng thấu suốt. Hắn cúi đầu cung kính:
“Đệ tử tuân mệnh sư phụ. Đệ tử lập tức ra truyền đạt thần dụ của người.”
Mộc Vân Thư bước ra khỏi bếp, tay cầm chiếc gáo dừa nứt. Khí tức thời không xung quanh hắn khẽ dao động, khiến những giọt mưa rơi xuống tự động dạt sang hai bên, không hề bám vào vạt áo thư sinh màu xám tro của hắn.
Khi hắn bước ra đến cổng hàng rào tre, Vũ Ninh Lạc Hầu Bùi Hùng đang quỳ dưới đất bỗng cảm thấy một luồng áp lực thời gian vô hình quét qua người mình. Gã ngẩng đầu lên, nhìn thấy một vị thư sinh trẻ tuổi, tay cầm gáo dừa nứt, bước đi thanh thản giữa trời mưa bão mà không hề dính một giọt nước.
“Thời… Thời Không Chi Thuật!” Bùi Hùng đồng tử co rụt lại, trong lòng dâng lên sóng triều vạn trượng. “Một tên đệ tử quét dọn của Tiên Tôn… lại có thể tùy ý khống chế quy luật thời gian xung quanh thân thể! Cảnh giới này… ít nhất cũng là Bá Vương Cảnh đỉnh phong! Trời ạ, đây là loại quái vật gì thế này?!”
Mộc Vân Thư đứng trước hàng rào tre, lạnh lùng nhìn Bùi Hùng và mười vị trưởng lão đang quỳ lạy dưới bùn đất. Giọng nói của hắn ôn hòa nhưng chứa đựng một sự uy nghiêm không thể khước từ:
“Sư phụ ta có lệnh. Người nói: ‘Ta chỉ là nông phu, không gặp khách’. Các ngươi hãy mang theo những thứ đồ này đi đi, đừng làm phiền sự thanh tịnh của Người.”
“Ta chỉ là nông phu, không gặp khách…”
Mười chữ đơn giản này rơi vào tai Bùi Hùng, giống như mười đạo thiên lôi nổ tung giữa thức hải của gã!
Gã quỳ dưới đất, đầu óc quay cuồng, điên cuồng vận hành tư duy để “não bổ” ý nghĩa sâu xa sau câu nói này.
“Tiên Tôn tự xưng là nông phu…” Bùi Hùng thầm nghĩ, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán. “Nông phu trồng trọt ruộng vườn… Ý của Người là Người coi cả Tam Thiên Thế Giới này như một mảnh ruộng dưa, coi chúng sinh như cỏ rác, coi các đời đế vương chỉ là những hạt giống do Người gieo xuống! Một vị tồn tại tối cao như vậy, làm sao có thể rảnh rỗi đi gặp những kẻ phàm trần tục tử như chúng ta? Sự xuất hiện của chúng ta, sự tranh đoạt hoàng quyền của chúng ta… trong mắt Người chỉ là những trò hề vặt vãnh của lũ kiến cỏ!”
“Người nói ‘không gặp khách’… nghĩa là chúng ta chưa đủ tư cách để bước vào ‘vườn đạo’ của Người! Sự thành tâm của chúng ta vẫn chưa đủ, sính lễ của chúng ta… những viên linh thạch và thảo dược này, đối với một vị tồn tại sáng thế thực ra chỉ là rác rưởi không hơn không kém! Đúng vậy! Chúng ta mang rác rưởi đến dâng lên Tiên Tôn, đây là sự sỉ nhục đối với Người!”
Càng nghĩ, Bùi Hùng càng cảm thấy sợ hãi tột độ. Gã dập đầu lia lịa xuống vũng bùn, tiếng dập đầu vang lên chan chát:
“Tiểu nhân ngu muội! Đã làm bẩn mắt Tiên Tôn! Lời dạy của Tiên Tôn như sấm truyền bên tai, tiểu nhân đã hoàn toàn tỉnh ngộ! Vũ Ninh bộ tộc chúng ta lập tức rút lui, quy ẩn dưỡng tính, tuyệt đối không tham gia vào cuộc tranh đoạt thế tục ở Phong Châu Thần Đô nữa! Cầu xin Tiên Tôn bớt giận!”
Mộc Vân Thư nhìn gã Lạc Hầu đang khóc lóc thảm thiết, tự dập đầu đến mức trán chảy máu rồi lồm cồm bò dậy chạy trốn, trong lòng thầm nghĩ:
“Sư phụ quả nhiên thần cơ diệu toán. Chỉ một câu nói bình dị ‘Ta chỉ là nông phu, không gặp khách’ đã hóa giải hoàn toàn dã tâm tranh đoạt hoàng quyền của Vũ Ninh bộ tộc, khiến họ tự động quy ẩn để bảo toàn long mạch cho Âu Lạc Thần Châu. Mưu lược vĩ đại này… đúng là đứng ngoài vòng sinh tử!”
Hắn quay người bước vào trong, không quên dùng gáo dừa múc một gáo nước mưa sạch để mang vào bếp.
***
Trong bếp, Diệp Phi thấy Mộc Vân Thư trở vào, liền hỏi:
“Đuổi đi rồi chứ? Hắn có nói gì không?”
“Báo cáo sư phụ, gã Vũ Ninh Lạc Hầu kia đã hoàn toàn thấu hiểu ý tứ của người.” Mộc Vân Thư cung kính trả lời. “Hắn đã dập đầu tạ ơn và lập tức mang theo đoàn người rút lui xuống núi, thề sẽ quy ẩn dưỡng tính, không bao giờ dám bén mảng đến Phong Châu Thần Đô nữa.”
Diệp Phi nghe xong, thở phào nhẹ nhõm, nụ cười rạng rỡ trở lại trên gương mặt phong sương:
“Tốt! Đuổi đi được là tốt rồi! Mấy tên địa chủ này suốt ngày chỉ lo tranh giành địa bàn, giờ nghe ta khuyên bảo một câu mà biết quay đầu là bờ, về nhà lo tăng gia sản xuất, trồng rau nuôi gà là tốt lắm. Đất nước có những người biết điều như thế thì dân chúng mới được nhờ.”
Hắn bưng bát nước lá đắng nóng hổi ra sân, đưa cho Lăng Tiêu đang đứng chờ sẵn:
“Nào, Lăng Tiêu! Uống hết bát nước này đi! Đừng có nhăn mặt, thuốc đắng dã tật! Uống xong thì mau ra quét dọn đống đồng nát ngoài cổng cho ta!”
Lăng Tiêu nhận lấy bát nước lá đắng, không hề do dự, ngửa cổ uống cạn một hơi sạch sẽ.
“Ực… ực… ực…”
Ngay khi ngụm nước lá đắng cuối cùng trôi xuống cổ họng, Lăng Tiêu bỗng trợn tròn mắt. Một luồng dược lực cuồn cuộn như dung nham núi lửa từ dạ dày hắn bùng nổ, càn quét khắp lục phủ ngũ tạng, điên cuồng gột rửa từng sợi kinh mạch, từng khúc xương đồng da sắt của hắn.
Làn da màu đồng cổ xám xịt của hắn bỗng chốc rực sáng lên ánh kim loại hoàng kim rực rỡ, lồng ngực phát ra tiếng gầm rú của rồng thiêng sông núi. Tu vi Chúc Đồng Cảnh của hắn… trong một nốt nhạc liền đột phá giới hạn, trực tiếp bước vào cảnh giới viên mãn, vững chắc như bàn thạch!
“Uỳnh!”
Một luồng khí thế kiếm ý vô song từ thân thể Lăng Tiêu phóng thẳng lên trời, xé rách hoàn toàn màn mây đen xám xịt trên đỉnh Tản Viên, để lộ ra một khoảng trời xanh biếc rực rỡ ánh nắng vàng.
Diệp Phi đứng bên cạnh, bị luồng gió mạnh từ người Lăng Tiêu thổi bay cả chiếc quạt nan rách. Hắn tóc tai bù xù, ngơ ngác nhìn khoảng trời xanh vừa mới lộ ra, rồi lại nhìn Lăng Tiêu đang rực sáng như một vị chiến thần hoàng kim.
“Cái… Cái quái gì thế này?” Diệp Phi lẩm bẩm, mắt chữ O mồm chữ A. “Chỉ là uống một bát nước lá đắng thôi mà… sao lại làm thời tiết thay đổi nhanh thế? Mây đen bay sạch rồi? Nắng lên rồi? Đúng là thời tiết vùng cao… thất thường quá đi mất!”
Hắn cúi xuống nhặt chiếc quạt nan rách lên, phủi phủi bụi đất, rồi quay sang gõ nhẹ vào đầu Lăng Tiêu một cái:
“Đứng ngây ra đấy làm gì! Nắng lên rồi, mau đi phơi đống cải ngọt cho ta! Suốt ngày làm trò dở hơi!”
Lăng Tiêu ôm đầu, quỳ sụp xuống đất, nước mắt giàn giụa vì sung sướng và sùng bái tối cao:
“Đệ tử tuân mệnh sư phụ! Sư phụ vĩ đại vô song!”