Bất Tử Hồn: Kẻ Đứng Ngoài Vòng Sinh Tử
Chương 33: Các tông môn kinh hoàng
Gian bếp nhỏ của nông trang dưới chân đỉnh Tản Viên Thần Sơn lúc nào cũng mang một vẻ u tịch, ấm áp đến lạ lùng. Hơi nước từ nồi cơm đang sôi sùng sục bốc lên, mang theo hương thơm ngọt ngào, mộc mạc của những hạt gạo đỏ dẻo – thứ mà Diệp Phi vẫn luôn tự hào là sản vật tự tay mình vỡ hoang, cày cấy trên mảnh đất cằn cỗi này. Khói bếp xám nhạt lượn lờ bò qua những kẽ hở của mái lá cọ, lững lờ bay lên không trung rồi hòa vào màn sương chiều đang dần buông xuống.
Trong bếp, hai bóng người đang lom khom bận rộn với một vẻ thành kính đến mức kỳ dị.
Càn Khôn Tử, vị Chưởng môn danh chấn thiên hạ của Huyền Thiên Thánh Địa, lúc này đang quỳ một chân bên bệ bếp đất nện. Bộ đạo bào thêu rồng vàng lấp lánh thường ngày đã được lão vén khéo léo lên tận đầu gối, để lộ đôi ống chân gầy gò. Tay phải lão cầm chiếc phất trần tiên gia làm từ lông đuôi Tuyết Hạc vạn năm, nhưng thay vì dùng để thi triển thần thông hay phủi bụi trần ai, lão lại đang dùng nó để… nhẹ nhàng quét dọn những vụn tro củi rơi vãi dưới sàn bếp. Mỗi một động tác của lão đều chậm rãi, chuẩn xác đến từng milimét, cứ như thể chỉ cần một hạt bụi tro bay lệch hướng cũng sẽ làm ô uế cả bầu không khí thần thánh này.
Bên cạnh lão, Hắc Bạo – vị Lạc Tướng phương Bắc vốn nổi danh hung hãn, thân thể cứng như đồng đúc – thì đang ngồi chồm hổm trước cửa lò. Đôi bàn tay hộ pháp to bản, vốn quen cầm đại đao chém sắt như chém bùn, giờ đây đang rụt rè cầm một thanh củi tre khô. Hắn không dám dùng diêm hay đá lửa phàm trần để nhóm bếp, bởi hắn cho rằng thứ lửa tầm thường đó là một sự sỉ nhục đối với thức ăn của Tiên Tôn. Thế là, Hắc Bạo âm thầm vận chuyển một tia bản nguyên hỏa độc trong đan điền, khống chế nó ở mức độ cực kỳ vi diệu, chỉ vừa đủ để làm bén ngọn lửa vào thanh củi mà không để một tia nhiệt lượng thừa thãi nào thoát ra ngoài làm cháy gian bếp tranh dột nát.
Trán của vị Lạc Tướng mồ hôi rịn ra như tắm, không phải vì nóng, mà vì căng thẳng tột độ. Khống chế lực lượng của một vị tu sĩ mạnh mẽ để nhóm một bếp củi phàm trần còn khó hơn việc hắn một mình đại chiến với ba con yêu thú Thần Thông Cảnh cùng lúc.
Diệp Phi bước vào bếp, tay vẫn cầm chiếc quạt nan rách phẩy phẩy vài cái. Nhìn thấy cảnh tượng hai gã “tạp dịch” mới nhận đang làm việc với vẻ mặt nghiêm trọng như sắp đi trẩy hội tế trời, hắn không khỏi thở dài một tiếng, lắc đầu tự giễu trong lòng:
“Đúng là mấy gã tu tiên rảnh rỗi sinh nông nổi. Nhóm cái bếp lò thôi mà mặt mũi cứ như sắp đi đánh trận không bằng. Cái lão già râu bạc kia nữa, phất trần tốt thế không dùng đi phủi bụi cho tượng thần, lại đi quét tro bếp. Đúng là phí của trời!”
Hắn đi tới cạnh khay nước, bắt đầu vo gạo. Tiếng nước róc rách hòa cùng tiếng hạt gạo va vào thành chậu sành tạo nên một thứ âm thanh rất đỗi bình yên.
“Hai người các ngươi nhóm lửa nhanh lên một chút, cơm hôm nay nấu hơi muộn rồi đấy,” Diệp Phi càm ràm, giọng điệu mang theo vẻ lười biếng đặc trưng của một nông phu trung niên. “Củi tre dạo này hơi ẩm, nhóm không khéo là khói mù mịt cả gian bếp cho mà xem.”
“Vãn bối đáng tội! Vãn bối sẽ tăng thêm chút nhiệt lượng ngay lập tức!” Hắc Bạo giật thót mình, vội vàng cúi đầu xưng tội. Hắn lập tức tập trung tinh thần, điều phối luồng hỏa lực trong tay một cách hoàn mỹ hơn, khiến ngọn lửa dưới đáy nồi bùng lên một màu đỏ hồng ấm áp, không một chút khói đen nào lọt ra ngoài. Trong mắt hắn, lời càm ràm của vị cao nhân trước mặt chính là một lời răn đe về sự thiếu sót trong việc kiểm soát lực lượng.
***
Cùng lúc đó, cách nông trang của Diệp Phi vạn dặm về phía Đông Bắc, tại Phong Châu Thần Đô linh thiêng.
Bầu không khí trong điện thờ chính của Thiên Thần Điện – một trong những thế lực tu tiên cổ xưa và hùng mạnh nhất Âu Lạc Thần Châu – đang bao trùm bởi một sự im lặng đáng sợ đến mức người ta có thể nghe thấy tiếng những hạt bụi rơi trên nền đá cẩm thạch.
Trên bục cao nhất của đại điện, ba vị Trưởng lão Thái Thượng râu tóc bạc phơ, da dẻ nhăn nheo như vỏ cây cổ thụ, đang ngồi xếp bằng quanh một chiếc trống đồng cổ kính. Chiếc trống đồng này là một món chí bảo được truyền lại từ thời dựng nước, hoa văn trên mặt trống khắc họa hình ảnh chim lạc bay lượn quanh vầng mặt trời rực rỡ. Bình thường, chiếc trống này chính là thứ dùng để cảm ứng thiên địa đại thế và trấn áp long mạch của tông môn.
Thế nhưng lúc này, trên mặt trống đồng cổ kính ấy lại xuất hiện một vệt nứt dài, đen ngòm như một vết chém của tử thần. Từ vệt nứt đó, một luồng khí tức màu đen tà dị đang rỉ ra, khiến cho không gian xung quanh liên tục bị vặn vẹo, phát ra những tiếng “bùm bụp” trầm đục.
“Phốc!”
Vị Trưởng lão ngồi ở vị trí trung tâm đột nhiên mở mắt, há miệng phun ra một ngụm máu tươi. Sắc mặt lão trong nháy mắt trở nên trắng bệch như tờ giấy, ánh mắt tràn đầy sự kinh hoàng và tuyệt vọng tột độ. Đôi bàn tay khô gầy của lão run rẩy bấm độn liên tục, nhưng mỗi lần lão cố gắng kết ấn, một luồng lực lượng vô hình lại dội ngược trở lại, bẻ gãy các ngón tay lão một cách tàn nhẫn.
“Thái Thượng trưởng lão!”
Hàng chục vị tông chủ, trưởng lão của các chi phái đứng phía dưới đồng loạt kinh hãi hô lên. Họ chưa bao giờ thấy vị cao nhân có tu vi Thần Thông Cảnh viên mãn này lại thảm hại đến mức này chỉ sau một lần bấm độn thiên cơ.
“Không thể tính… Không thể dò…” Vị Trưởng lão Thái Thượng run rẩy lau vệt máu trên khóe miệng, giọng nói khản đặc chứa đựng nỗi sợ hãi từ sâu trong linh hồn. “Thiên cơ tại vùng Tản Viên Thần Sơn đã hoàn toàn bị xóa sổ. Một nhát quét… Chỉ là một nhát quét vô tình của một tồn tại vĩ đại nào đó, đã chém đứt toàn bộ nhân quả của vùng đất ấy!”
“Cái gì? Nhát quét?” Một vị tông chủ trung niên đứng dưới bước ra, vẻ mặt không tin nổi. “Trưởng lão, ý của người là… dị tượng trống đồng rỉ mực và gió lốc vạn dặm lúc nãy không phải là do thiên tai, mà là do có người ra tay?”
“Đúng vậy,” vị Trưởng lão Thái Thượng gật đầu một cách khó khăn, ánh mắt lão nhìn chằm chằm vào vết nứt trên chiếc trống đồng chí bảo. “Ba luồng kiếm ý của Tạ gia vừa mới dâng lên ở hướng đó liền lập tức biến mất không một dấu vết. Không chỉ có thế, toàn bộ ký ức và dấu vết của Tạ Vô Phong cùng ba vị cao thủ đi cùng hắn cũng đã bị một lực lượng tối cao xóa sạch khỏi dòng thời gian. Ta vừa mới thử dùng thần thông ‘Tử Khí Đông Lai’ để ngược dòng quá khứ xem kẻ nào đã ra tay, nhưng…”
Lão nuốt một ngụm nước bọt đầy khó khăn, cơ thể không tự chủ được mà run lên cầm cập:
“Ta chỉ nhìn thấy một cái bóng khổng lồ của một cây chổi tre… Một cây chổi tre bình thường nhưng lại mang theo ý chí khai thiên lập địa, nhẹ nhàng quét một nhát. Nhát quét ấy không chỉ quét sạch mây đen, mà còn quét bay luôn cả thần thức của ta! Nếu ta không chủ động chặt đứt liên kết thần hồn ngay lập tức, e rằng lúc này linh hồn của ta đã tan thành tro bụi rồi!”
Cả đại điện xôn xao, những tiếng bàn tán xầm xì vang lên đầy hoảng loạn.
Một cây chổi tre?
Một nhát quét xóa sổ cao thủ Thần Thông Cảnh và chém đứt thiên cơ?
Đây là lực lượng của cảnh giới nào? Bá Vương Cảnh? Hay là… Hùng Đế Cảnh trong truyền thuyết?
“Cao nhân phương nào hạ cố xuống vùng Tản Viên Thần Sơn hoang vu đó?” Vị tông chủ trung niên lẩm bẩm, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng sau lưng. “Huyền Thiên Thánh Địa của Càn Khôn Tử dạo này cũng đột nhiên im hơi lặng tiếng, nghe đồn lão ta đã dẫn theo tinh anh đi về hướng đó rồi mất liên lạc. Chẳng lẽ…”
“Lập tức truyền lệnh xuống!” Vị Trưởng lão Thái Thượng đột nhiên quát lớn, cắt ngang mọi lời bàn tán. “Từ nay về sau, phong tỏa toàn bộ khu vực xung quanh Tản Viên Thần Sơn trong vòng vạn dặm! Tất cả đệ tử của Thiên Thần Điện tuyệt đối không được bén mảng đến gần nơi đó! Kẻ nào dám làm trái, lập tức trục xuất khỏi tông môn, tự sinh tự diệt!”
Lão dừng lại một chút, ánh mắt đầy kiên định xen lẫn sự kính sợ tột cùng:
“Nếu có ai vô tình đi ngang qua vùng đất ấy, gặp cỏ phải bái cỏ, gặp đá phải bái đá! Tuyệt đối không được thể hiện bất kỳ sự bất kính nào! Vị tồn tại ẩn thế kia… không phải là thứ mà chúng ta có thể chọc vào!”
Mệnh lệnh vừa ban ra, cả đại điện lập tức cúi đầu tuân mệnh. Nỗi sợ hãi về một vị “Chí Tôn ẩn thế” có thể xóa sổ vạn vật chỉ bằng một nhát quét chổi đã hoàn toàn gieo rắc vào lòng mỗi người tu sĩ tại Phong Châu Thần Đô.
***
Trong khi cả giới tu chân bên ngoài đang run rẩy kinh hoàng, thì tại gian bếp nhỏ dưới chân núi Tản Viên, không khí lại vô cùng yên bình và ấm áp.
Nồi cơm trên bếp lò đã bắt đầu cạn nước, tỏa ra những tiếng “xèo xèo” vui tai dưới đáy nồi. Diệp Phi dùng một chiếc đũa cả bằng tre lớn, nhẹ nhàng xới tơi cơm lên. Hương thơm nồng đượm của gạo mới chín lan tỏa khắp không gian, khiến cho dạ dày của tất cả những người có mặt trong bếp đều không tự chủ được mà réo lên nho nhỏ.
Tô Thanh Dao lúc này đã thu liễm chín cái đuôi hư ảnh rực lửa sau lưng, nhưng gương mặt nàng vẫn còn hơi ửng hồng do khí huyết vừa mới thăng hoa sau khi đột phá Khải Huyết Cảnh viên mãn. Nàng nhẹ nhàng bước đến bên cạnh Diệp Phi, đôi mắt đẹp ngập tràn sự sùng bái và kính ngưỡng:
“Người… để con giúp người dọn bát đĩa nhé?”
Diệp Phi quay đầu lại nhìn nàng, thấy trán nàng vẫn còn lấm tấm mồ hôi, sắc mặt thì hồng hào một cách bất thường. Hắn thở dài, đưa tay lên sờ thử vào trán nàng rồi lẩm bẩm:
“Người ngợm thì nóng hầm hập thế này mà cứ đòi làm việc. Ta đã bảo là do ăn uống không tiêu, ngộ độc khoai tây thối từ tối qua rồi mà không chịu nghe. Đi ra hiên nhà ngồi nghỉ ngơi với thằng Lăng Tiêu đi, để ta làm cho.”
Bàn tay thô ráp đầy vết chai sạn của Diệp Phi vừa chạm vào trán Tô Thanh Dao, nàng liền cảm thấy một luồng mát rượi thanh khiết từ lòng bàn tay hắn truyền vào. Luồng thanh khí ấy đi tới đâu, ngọn lửa Phượng Hoàng chí cao đang có xu hướng bạo phát trong kinh mạch của nàng liền ngoan ngoãn dịu xuống tới đó, hóa thành những dòng năng lượng ấm áp, ôn hòa chảy xuôi về phía đan điền.
Tô Thanh Dao run rẩy, trong lòng dâng lên một niềm cảm động vô bờ bến. Nàng thầm nghĩ:
“Thầy quả nhiên là nhìn thấu mọi thứ. Người biết huyết mạch Cửu Vĩ Thần Hồ và hỏa đạo của con vừa mới thức tỉnh còn chưa ổn định, rất dễ bị hỏa độc công tâm, nên người mới mượn cớ mắng con ‘ngộ độc khoai tây’ để ra tay giúp con trấn áp dị hỏa! Sự quan tâm thầm lặng này của người… con cả đời này cũng không thể báo đáp hết!”
“Con… con biết lỗi rồi. Con xin nghe theo lời dạy của người,” Tô Thanh Dao cúi đầu, giọng nói nhỏ nhẹ như tiếng muỗi kêu, rồi ngoan ngoãn lui ra ngoài hiên ngồi tĩnh tọa, không dám làm phiền Diệp Phi thêm nữa.
Mộc Vân Thư lúc này cũng đã múc xong một gáo nước sạch từ giếng vào. Hắn bưng gáo dừa nứt bằng cả hai tay, bước đi nhẹ nhàng như sợ làm rớt một giọt nước nào. Trong mắt hắn, gáo nước này không còn là nước giếng thông thường nữa, mà là dòng chảy của Thời Không Chi Hà đã được tinh lọc qua nhát gõ đầu đỉnh của Diệp Phi.
“Sư phụ, nước sạch đã có rồi ạ,” Mộc Vân Thư cung kính dâng gáo nước lên.
Diệp Phi nhận lấy gáo nước, liếc nhìn cái gáo dừa nứt một cái rồi chặc lưỡi:
“Cái gáo này nứt một đường dài thế này rồi mà ngươi vẫn dùng được à? Đúng là cái đồ tiết kiệm quá mức. Hôm nào rảnh ta ra chợ mua cái gáo múc nước bằng đồng cho mà dùng, suốt ngày cầm cái đồ nứt này nhìn ngứa mắt quá.”
Mộc Vân Thư nghe xong, lồng ngực lập tức phập phồng mạnh mẽ. Hắn tự mình suy diễn:
“Sư phụ bảo cái gáo dừa nứt này ‘không dùng được nữa’, ý của người là pháp bảo không gian tầm thường này đã không còn chứa nổi thần thức thời không của mình sau khi đột phá! Người bảo sẽ mua cho mình một cái gáo bằng đồng, đồng chính là biểu tượng của Chúc Đồng Cảnh, của sức mạnh rèn luyện cốt cách vững chãi! Người đang muốn chỉ điểm cho mình rằng, muốn tiến xa hơn trên con đường Thời Không Trận Pháp, mình cần phải rèn luyện thân thể cho thật vững chắc trước đã! Lời dạy của người quả thực là sâu sắc vô cùng!”
“Đệ tử xin ghi nhớ lời dạy của Sư phụ! Đệ tử nhất định sẽ chú ý rèn luyện thân thể!” Mộc Vân Thư dập đầu một cái thật mạnh, ánh mắt rực sáng trí tuệ.
Diệp Phi cạn lời hoàn toàn. Hắn chỉ muốn khuyên gã thư sinh nghèo này đổi cái gáo nước cho đỡ rách rưới, thế mà gã lại liên tưởng đến việc rèn luyện thân thể cái khỉ gì không biết. Hắn lắc đầu ngao ngán, quay sang hét lớn với hai kẻ đang lồm cồm nhóm lửa trong bếp:
“Cơm chín rồi! Hai người các ngươi dọn mâm ra sân đi! Hôm nay trời mát mẻ, chúng ta ăn ngoài sân cho thoáng!”
“Vãn bối tuân mệnh!” Càn Khôn Tử và Hắc Bạo đồng thanh hét lớn, vội vàng bưng mâm cơm gỗ thô sơ ra ngoài sân nện đất trước hiên nhà với một thái độ cung kính như đang dâng lễ vật lên tế đàn hoàng gia.
***
Trong khi đó, tại một quán trà nhỏ nằm dưới chân dãy núi Tản Viên, cách nông trang của Diệp Phi khoảng vài trăm dặm.
Quán trà này vốn là nơi dừng chân quen thuộc của các tán tu, thương nhân và đệ tử ngoại môn của các tông môn nhỏ đi ngang qua khu vực này. Nhưng hôm nay, không khí trong quán lại náo nhiệt và căng thẳng hơn ngày thường gấp vạn lần. Những tiếng bàn tán xôn xao, những gương mặt lo lắng, sợ hãi xuất hiện ở khắp mọi bàn trà.
“Các ngươi đã nghe tin gì chưa? Tạ gia ở Chu Diên… bị diệt môn rồi!” Một gã tán tu mặc áo xám, tu vi Khải Huyết Cảnh, vừa uống một ngụm trà vừa hạ thấp giọng nói với những người xung quanh.
“Cái gì? Tạ gia có Lạc Hầu chống lưng, bản thân Tạ Vô Phong lại là một vị cao thủ Thần Thông Cảnh cơ mà? Ai mà có bản lĩnh diệt môn bọn họ nhanh đến thế?” Một người khác kinh hãi hỏi lại.
“Nghe nói là do bọn họ đắc tội với một vị cao nhân ẩn thế trên núi Tản Viên!” Gã tán tu áo xám ra vẻ thần bí, chỉ tay về phía ngọn núi mờ sương phía xa. “Ta có một người họ hàng làm đệ tử ngoại môn ở một tông môn gần đó. Hắn kể lại rằng, lúc Tạ Vô Phong dẫn theo ba vị cao thủ Thần Thông Cảnh hùng hổ tiến về phía núi Tản Viên, bầu trời bỗng nhiên xuất hiện dị tượng trống đồng đen rỉ mực kinh hoàng. Rồi sau đó…”
Gã dừng lại một chút để hớp một ngụm nước, cố tình tạo sự tò mò cho người nghe.
“Sau đó thì sao? Ngươi nói mau đi!” Những người xung quanh sốt ruột thúc giục.
“Sau đó, vị cao nhân ẩn thế kia chỉ nhẹ nhàng cầm một cây chổi tre quét sân rách nát, quét một phát hướng về phía Tạ gia!” Gã tán tu áo xám trợn tròn mắt, giọng điệu đầy vẻ phóng đại. “Nhát quét ấy tạo ra một cơn bão Hỗn Độn vạn dặm, không chỉ thổi bay toàn bộ đại quân của Tạ gia thành tro bụi, mà còn chém đứt luôn cả long mạch của Tạ gia! Ngay cả cái tên Tạ Vô Phong cũng bị xóa sổ hoàn toàn khỏi dòng thời gian, cứ như thể hắn chưa từng sinh ra trên đời này vậy!”
“Hít—!”
Một loạt tiếng hít khí lạnh vang lên khắp quán trà. Nhiều người nghe xong mà tay run bần bật, làm đổ cả nước trà ra bàn.
“Một cây chổi tre quét một phát… liền diệt một đại gia tộc?” Một lão già tán tu râu tóc bạc phơ lẩm bẩm, ánh mắt đầy vẻ bàng hoàng. “Đây… đây chắc chắn là sức mạnh của một vị Hùng Đế vĩ đại từ thời khai thiên lập địa còn sống sót! Núi Tản Viên này quả nhiên là cấm địa của vạn giới, không ngờ lại có một vị tồn tại khủng khiếp như thế ẩn cư!”
“Ta còn nghe nói,” một gã tu sĩ khác chen vào, giọng run rẩy không kém. “Ngay cả Chưởng môn Huyền Thiên Thánh Địa là Càn Khôn Tử, cùng với Lạc Tướng phương Bắc Hắc Bạo, sau khi đến nông trang của vị cao nhân đó định giở trò cướp bóc, cũng đã bị vị cao nhân thu phục hoàn toàn. Hiện tại, hai vị cường giả Độ Kiếp Kỳ và Thần Thông Cảnh ấy đang phải quỳ ở cổng nông trang… làm chân quét dọn và dọn phân gà để chuộc tội!”
“Trời đất ơi! Cường giả Độ Kiếp Kỳ đi dọn phân gà?”
“Vị cao nhân kia rốt cuộc là thần thánh phương nào? Thật là kinh khủng quá đi!”
Những lời đồn thổi ngày một bay xa, ngày một trở nên phóng đại và thần kỳ hơn qua miệng của các tu sĩ. Trong mắt của giới tu chân Âu Lạc Thần Châu lúc này, nông trang nhỏ bé dưới chân núi Tản Viên đã trở thành một vùng đất cấm kỵ tối cao, nơi ngự trị của một vị “Thái Sơ Chi Chủ” tính khí thất thường, thích giả làm nông phu nhưng sẵn sàng xóa sổ bất kỳ kẻ nào dám làm phiền giấc ngủ yên bình của mình chỉ bằng một nhát chổi tre quét rác.
***
Quay trở lại nông trang, mâm cơm chiều đã được dọn ra trên chiếc bàn gỗ thô sơ đặt giữa sân nện đất.
Bữa cơm vô cùng đạm bạc, chỉ có một bát cơm trắng dẻo, một đĩa rau cải ngọt luộc xanh mướt chấm với nước tương tự làm, và một bát trứng chưng màu vàng óng ả tỏa hương thơm phức. Đối với Diệp Phi, đây là một bữa ăn tiêu chuẩn của một nông dân nghèo sau một ngày làm việc mệt mỏi. Nhưng đối với ba vị đồ đệ ngồi xung quanh, mâm cơm này lại chứa đựng một áp lực vô hình cực kỳ khủng khiếp.
Mỗi một hạt cơm đỏ dẻo kia đều đang tỏa ra những luồng hồng hoang linh khí đậm đặc đến mức hóa thành sương mù mờ ảo. Đĩa rau cải ngọt luộc thì lấp lánh những sợi đạo văn màu xanh lục của Mộc Hệ chí cao, còn bát trứng chưng kia… chính là chứa đựng bản nguyên hỏa đạo của Thái Sơ Thần Phượng!
Lăng Tiêu, Tô Thanh Dao và Mộc Vân Thư ngồi xếp bằng trên những chiếc ghế tre nhỏ, ai nấy đều thẳng lưng, ánh mắt nhìn chằm chằm vào bát cơm trước mặt với một thái độ nghiêm túc đến cực điểm, không ai dám động đũa trước.
Diệp Phi thong thả cầm đũa lên, gắp một cọng rau cải luộc bỏ vào miệng nhai nhai, rồi liếc nhìn ba vị đồ đệ đang ngồi bất động như những bức tượng đá:
“Ăn đi chứ? Nhìn cái gì mà nhìn? Cơm nước nguội hết bây giờ. Đã bảo là ăn no vào để tiêu hóa cho tốt, suốt ngày ngồi thiền tĩnh tọa làm cái gì cho mệt xác.”
Nghe thấy lời của Diệp Phi, ba người mới như được đại xá, vội vàng cầm đũa lên.
Lăng Tiêu hít một hơi thật sâu, gắp một hạt cơm đỏ bỏ vào miệng. Ngay khi hạt cơm vừa chạm vào lưỡi, một luồng năng lượng khổng lồ, tinh thuần như dòng thác lũ từ thời khai thiên lập địa lập tức bùng nổ trong khoang miệng hắn, chảy thẳng xuống đan điền. Cơ thể hắn vốn vừa đột phá Chúc Đồng Cảnh còn hơi chút suy yếu, giờ đây dưới sự gột rửa của luồng năng lượng này, xương cốt đồng cổ của hắn lập tức trở nên kiên cố hơn gấp mười lần, phát ra những tiếng “keng keng” thanh thúy như tiếng chuông đồng cổ vang vọng trong tâm thức.
Lăng Tiêu chấn động mạnh, ánh mắt nhìn Diệp Phi đầy sự biết ơn sâu sắc:
“Thầy quả nhiên là lo lắng cho nền tảng tu vi của con chưa vững vàng, nên mới ban cho con ‘Huyết Ngọc Thần Mễ’ này để củng cố cốt cách! Con nhất định sẽ không phụ lòng mong mỏi của người!”
Tô Thanh Dao và Mộc Vân Thư cũng lần lượt ăn thử một miếng rau cải và một thìa trứng chưng. Trong nháy mắt, đạo tâm của cả hai người đều thăng hoa lên một tầm cao mới. Chín cái đuôi của Tô Thanh Dao hoàn toàn ổn định, không còn một chút tạp chất nào; thần thức của Mộc Vân Thư thì mở rộng ra vạn dặm, cảm nhận rõ rệt từng dòng chảy nhỏ nhất của thời gian đang trôi qua xung quanh nông trang.
Ở một góc sân, Càn Khôn Tử và Hắc Bạo đang đứng nép mình bên cạnh chuồng gà, nuốt nước bọt ừng ực. Mùi thơm của bữa cơm đại đạo kia phả vào mũi bọn họ, khiến cho đan điền của hai người liên tục run rẩy, khát khao được thưởng thức dù chỉ là một hạt cơm thừa.
Diệp Phi ăn được nửa bát cơm, ngẩng đầu lên nhìn thấy hai gã “tạp dịch” đang đứng nhìn chằm chằm vào mâm cơm với ánh mắt thèm thuồng như hai đứa trẻ đói ăn lâu ngày. Hắn khẽ thở dài, lắc đầu tự nhủ:
“Haiz, dù sao cũng là người làm trong nhà, để bọn họ đứng nhìn thế này thì mình cũng hơi thất đức. Thôi thì chia cho bọn họ ít cơm cháy đáy nồi vậy.”
Hắn đứng dậy, đi đến bên nồi cơm, dùng đũa cả cạo một mảng cơm cháy vàng giòn dưới đáy nồi bỏ vào một chiếc bát sành mẻ, rồi gắp thêm vài cọng rau cải luộc thừa bỏ vào đó. Hắn mang bát cơm cháy đến trước mặt Càn Khôn Tử và Hắc Bạo, đặt xuống đất:
“Hai người các ngươi nhóm lửa cũng có công. Đây, ăn chút cơm cháy với rau thừa đi cho đỡ đói. Ăn xong thì lo mà đi dọn dẹp bát đĩa, nghe chưa?”
Nhìn chiếc bát sành mẻ đựng mảng cơm cháy vàng giòn và vài cọng rau cải héo trước mặt, cả Càn Khôn Tử và Hắc Bạo đều đứng hình mất vài giây.
Cơm cháy đáy nồi của Tiên Tôn!
Đây không phải là cơm cháy thông thường, đây chính là “Thái Sơ Ngộ Đạo Bản Nguyên” được tích tụ dưới đáy nồi thần thánh sau khi hấp thụ toàn bộ tinh hoa của Hỗn Độn Chi Hỏa! Mỗi một hạt cơm cháy kia đều lấp lánh những sợi đạo văn màu vàng kim của quy luật Trật Tự!
“Vãn… vãn bối tạ ơn Tiên Tôn ban thưởng đại cơ duyên!” Càn Khôn Tử nước mắt lưng tròng, vội vàng quỳ sụp xuống đất, hai tay nâng niu chiếc bát sành mẻ như nâng niu một món chí bảo vô thượng của vũ trụ.
Hắc Bạo cũng run rẩy quỳ xuống bên cạnh, đầu dập mạnh xuống đất nện:
“Tiên Tôn đại ân đại đức, vãn bối cả đời này nguyện làm trâu làm ngựa cho người!”
Hai vị cường giả danh chấn một phương lúc này lại đang tranh nhau từng hạt cơm cháy vàng giòn trong chiếc bát sành mẻ, vừa nhai vừa khóc ròng vì sung sướng. Hắc Bạo vừa nuốt một hạt cơm cháy vào bụng, liền cảm thấy đan điền vốn bị vỡ nát của mình đang được những sợi xích trật tự hoàng kim quấn quanh, điên cuồng vá lại với tốc độ kinh hoàng. Chỉ trong vài nhịp thở, tu vi Thần Thông Cảnh của hắn không những khôi phục hoàn toàn mà còn có xu hướng đột phá lên cảnh giới cao hơn!
Diệp Phi đứng cạnh, nhìn hai gã “điên” đang vừa ăn cơm cháy vừa khóc lóc thảm thiết, chỉ biết lắc đầu ngao ngán:
“Đúng là một lũ điên giai đoạn cuối. Ăn miếng cơm cháy thôi mà cũng khóc lóc như nhà có tang. Thôi kệ bọn họ, miễn là ngày mai chịu khó quét sân dọn chuồng gà sạch sẽ là được rồi.”
Hắn quay trở lại bàn ăn, thong thả ăn nốt bát cơm của mình.
Màn đêm dần buông xuống dưới chân đỉnh Tản Viên Thần Sơn, mang theo hơi lạnh buốt giá của sương đêm vùng cao. Thế nhưng, trong khuôn viên nông trang nhỏ bé của Diệp Phi, ngọn lửa ấm áp từ bếp lò vẫn đang cháy âm ỉ, tỏa ra một vệt sáng dịu nhẹ xua tan đi bóng tối tà dị đang bao phủ ngoài vạn dặm.
Một ngày bình thường của vị “cao nhân phàm trần” Diệp Phi lại trôi qua trong sự yên bình, vô tri đầy hài hước, để lại sau lưng một giới tu chân Âu Lạc Thần Châu đang run rẩy kinh hoàng trước uy danh của một nhát chổi tre quét sạch thiên cơ.