Bất Tử Hồn: Kẻ Đứng Ngoài Vòng Sinh Tử
Chương 17: Càn Khôn Tử đến

Cập nhật lúc: 2026-06-18 17:50:18 | Lượt xem: 6

Mùi thịt heo rừng kho muối ớt vẫn còn thoang thoảng trong gian bếp nhỏ, quyện với làn khói bếp bảng lảng bay qua kẽ lá gồi. Diệp Phi ngồi bên bậu cửa, khẽ nheo mắt nhìn những tia nắng cuối ngày đang lịm dần sau rặng tre ngà. Trong đầu hắn bỗng chốc hiện về những ngày đầu tiên đặt chân lên ngọn núi Tản Viên này.

Khi đó, nơi đây chỉ là một vùng đất hoang vu, chướng khí ngập trời, cỏ dại mọc cao quá đầu người. Hắn, một kẻ tự nhận là phàm nhân yếu ớt không có lấy một mẩu linh căn, đã phải vác chiếc cuốc rỉ đi khai hoang. Hắn nhớ nhất là cái buổi chiều thu năm ấy, khi hắn vừa hí hửng trồng xuống luống cải ngọt đầu tiên thì một con thỏ hoang từ đâu lao ra, không những gặm sạch mấy mầm cải non nớt mà còn hung hăng cắn rách một mảng lớn trên chiếc quần vải thô duy nhất của hắn. Lúc ấy, hắn đã tức đến mức suýt khóc, đuổi theo con thỏ suốt ba quả đồi nhưng cuối cùng lại trượt chân ngã nhào vào vũng bùn. Hắn tự giễu mình đúng là kẻ phế vật nhất trong số các phàm nhân, đến một con thỏ cũng có thể bắt nạt hắn.

Thế mà giờ đây, nông trang của hắn đã xanh mướt, luống rau cải ngọt lịm, đàn gà béo tròn, lại còn nhận thêm ba đứa đồ đệ ngoan ngoãn nhưng đầu óc lúc nào cũng như đang bay lơ lửng trên mây.

“Sư phụ, nước trà hoa cúc của ngài đã pha xong rồi ạ.”

Giọng nói dịu dàng của Tô Thanh Dao kéo Diệp Phi ra khỏi dòng hồi tưởng. Nàng bưng một khay gỗ nhỏ, trên đặt một chén trà bằng gốm thô mộc mạc. Làn khói trà nghi ngút bốc lên, mang theo một mùi hương thanh khiết, khiến tinh thần người ta lập tức trở nên thư thái.

Diệp Phi nhận lấy chén trà, nhấp một ngụm nhỏ rồi khẽ thở dài:

“Nước trà hôm nay hơi nhạt, lần sau nhớ cho thêm ít mật ong rừng vào nhé. Mà này, mấy đứa dạo này ăn uống thế nào mà trông đứa nào cũng như mất sổ gạo thế? Cơm nước trong nhà không thiếu, rau dưa ngoài vườn đầy ra đấy, cứ tự nhiên mà ăn. Làm người thì phải ăn no ngủ kỹ, chứ suốt ngày ngồi thiền với chả ngẫm nghĩ cái gì mà mặt mày ủ rũ như bánh bao nhúng nước thế kia?”

Tô Thanh Dao khẽ cúi đầu, hai má ửng hồng, trong lòng lại bắt đầu “bổ não” một cách điên cuồng.

*Sư phụ nói nước trà nhạt, thực chất là đang nhắc nhở ta rằng tâm cảnh của ta vẫn chưa đủ nồng đậm, chưa thể hoàn toàn hòa nhập vào thiên đạo tự nhiên. Ngài bảo chúng ta phải ăn no ngủ kỹ, thực ra là đang dạy chúng ta triết lý ‘Phản Phác Quy Chân’, không nên quá cưỡng cầu vào việc tu luyện khô khan, mà phải để vạn vật thuận theo tự nhiên! Lời chỉ dạy của sư phụ quả nhiên là thâm sâu khó lường, mỗi một câu nói đời thường đều chứa đựng chí lý của vũ trụ!*

Nàng cung kính đáp:

“Đệ tử xin ghi nhớ lời dạy của sư phụ. Đệ tử nhất định sẽ chú ý hơn.”

Ở góc sân, Lăng Tiêu đang ngồi xếp bằng, tay vẫn nắm chặt viên đá cuội nhỏ màu xám. Ánh mắt hắn sâu thẳm, thỉnh thoảng lại có một tia kiếm mang sắc lạnh như muốn xé rách không gian khẽ lướt qua đồng tử. Hắn thầm nghĩ: *Sư phụ quả nhiên là nhìn thấu tất cả. Ngài thấy ta vừa ngộ ra ‘Kiếm ý ném đá’ liền nhắc nhở ta phải biết giữ tâm thế bình thản, không được kiêu ngạo. Viên đá này, tuy nhìn bình thường, nhưng dưới sự chỉ điểm của sư phụ, nó chính là vạn kiếm chi nguyên!*

Mộc Vân Thư đứng bên cạnh luống rau cải, tay cầm chiếc gáo dừa nứt, khẽ múc một gáo nước giếng mát lạnh tưới xuống gốc cây. Hắn nhìn dòng nước chảy len lỏi qua từng thớ đất, trong tai như nghe thấy tiếng gầm vang của những dòng sông thời gian vĩ đại. Hắn thầm nghĩ: *Đại Hắc tiền bối, ngài ấy dường như cũng đang âm thầm quan sát chúng ta. Sư phụ nuôi dưỡng một con thần thú nghịch thiên như vậy chỉ để gác cổng, đủ thấy tầm vóc của ngài đã vượt ra ngoài vòng sinh tử từ lâu lắm rồi.*

Đại Hắc đang nằm dưới gốc cây mận cổ thụ, khẽ hé một bên mắt nhìn ba đứa đồ đệ đang đứng thẫn thờ với những gương mặt đầy vẻ sùng bái. Nó khẽ rên rỉ một tiếng nhỏ trong cổ họng, thầm nghĩ: *Lại nữa rồi. Ba cái đứa này dạo này bị chủ nhân ‘đầu độc’ đến mức thần hồn điên đảo cả rồi. Chủ nhân chỉ bảo trà nhạt, tụi nó lại nghĩ đến thiên đạo. Thật là hết thuốc chữa.*

Trong khi bầu không khí trong nông trang vẫn đang chìm đắm trong sự yên bình và những màn “tự diễn biến” thâm sâu của các đồ đệ, thì ở phía bên ngoài Tản Viên Thần Sơn, một luồng áp lực khổng lồ đang rầm rộ kéo đến.

Trên bầu trời, một chiếc phi chu khổng lồ màu vàng kim, được chạm khắc rồng phượng tinh xảo, đang rẽ mây đạp gió mà bay. Chiếc phi chu này tỏa ra luồng ánh sáng chói mắt, đi đến đâu là linh khí xung quanh bị hút sạch đến đó, tạo nên những tiếng rít gào xé gió kinh người.

Đứng ở mũi thuyền là một lão già râu tóc bạc phơ, mặc đạo bào thêu rồng vàng lấp lánh, tay cầm phất trần bằng sợi cước bạc. Gương mặt lão lộ rõ vẻ kiêu ngạo, ánh mắt lạnh lùng nhìn xuống ngọn núi Tản Viên bên dưới. Lão chính là Càn Khôn Tử, Chưởng môn của Huyền Thiên Thánh Địa – một trong những thế lực tu tiên đứng đầu khu vực phía Bắc.

Huyền Thiên Thánh Địa bấy lâu nay luôn tự phụ là đệ nhất tông môn, sở hữu hàng vạn đệ tử và vô số tài nguyên tu luyện. Càn Khôn Tử với tu vi Bá Vương Cảnh (tương đương Độ Kiếp Kỳ của các đại lục khác) từ lâu đã xem mình là nhân vật đứng đầu thế gian, không coi ai ra gì.

Mấy ngày gần đây, tin đồn về một vị “Thái Sơ Chi Chủ” ẩn cư trên núi Tản Viên, chỉ dùng một cành mận đã chém chết Chu Diên Lạc Hầu, đang lan truyền khắp giới tu chân với tốc độ chóng mặt. Những kẻ tán tu truyền tai nhau rằng nông trang trên núi chứa đầy tiên khí, mỗi ngọn cỏ cọng rác ở đó đều là chí bảo thượng cổ.

Càn Khôn Tử nghe được tin này thì lập tức cười khẩy đầy khinh bỉ. Lão cho rằng đây chỉ là một trò lừa bịp rẻ tiền của một kẻ nào đó may mắn nhặt được một mảnh linh mạch cổ xưa hoặc một món pháp bảo thời Hồng Hoang rồi tự xưng là cao nhân để lừa gạt thế gian.

“Thái Sơ Chi Chủ? Hừ, đúng là trò cười của thiên hạ!” Càn Khôn Tử hừ lạnh một tiếng, giọng nói mang theo linh lực chấn động cả một vùng mây trời. “Một lũ tán tu vô tri, thấy người ta dùng chút tiểu xảo liền phong làm Chí Tôn. Hôm nay, bổn tọa sẽ đích thân tới đây, vạch trần bộ mặt thật của kẻ lừa đảo này, đồng thời thu hồi ngọn núi Tản Viên này về cho Huyền Thiên Thánh Địa!”

Đứng phía sau lão, một vị trưởng lão mặt đỏ, tên là Xích Dương Tử, khẽ vuốt râu, nịnh nọt:

“Chưởng môn sư huynh nói rất phải. Ngọn núi Tản Viên này vốn là nơi linh khí hội tụ, từ lâu đã nên thuộc về thánh địa chúng ta. Kẻ kia dám chiếm núi làm loạn, lại còn dám tự xưng là Thái Sơ Chi Chủ, đúng là gan to bằng trời. Lần này sư huynh xuất thế, chắc chắn sẽ khiến kẻ đó phải quỳ gối xin tha, dâng hiến toàn bộ bí bảo!”

Càn Khôn Tử nghe vậy thì vô cùng đắc ý, phất tay một cái:

“Cho phi chu đáp xuống! Bổn tọa muốn xem thử, cái gọi là ‘nông trang thần bí’ kia rốt cuộc là cái thứ rách nát gì!”

Chiếc phi chu khổng lồ từ từ hạ độ cao, luồng gió mạnh mẽ do trận pháp trên thuyền tạo ra thổi bay những tán lá rừng già bên dưới, tạo nên những tiếng xào xạc liên hồi.

Trong nông trang, Diệp Phi đang chuẩn bị bưng bát cơm nguội ra cho Đại Hắc thì bỗng nghe thấy tiếng gió rít gào bên tai, kèm theo đó là một luồng ánh sáng vàng kim chói mắt chiếu thẳng xuống sân nhà.

Hắn nheo mắt nhìn lên bầu trời, thấy một chiếc thuyền bay to đùng, lấp lánh như một cái đèn lồng khổng lồ đang từ từ đáp xuống ngay trước cổng nông trang của mình.

Khóe miệng Diệp Phi giật giật, trong lòng lập tức dâng lên một nỗi bực bội:

“Lại cái gì nữa đây? Dạo này cái đám nhà giàu dưới núi rảnh rỗi quá hóa rồ à? Đi thuyền bay thì cứ đi đường lớn mà đi, tự dưng lại đáp xuống ngay trước cửa nhà người ta thế kia? Bụi bay mù mịt thế này thì rau cải của ta làm sao mà ăn được nữa?”

Hắn ngậm cái tăm ở miệng, tay cầm chiếc quạt nan rách, bực dọc bước ra phía cổng.

Lúc này, chiếc phi chu của Huyền Thiên Thánh Địa đã đáp xuống đất. Càn Khôn Tử cùng ba vị trưởng lão và một nhóm đệ tử tinh anh bước xuống thuyền. Lão già râu bạc quét mắt nhìn quanh một lượt, chân mày khẽ nhíu lại.

Trước mắt lão chỉ là một ngôi nhà tranh ba gian cũ kỹ, một cái hàng rào tre xiêu vẹo, và một vườn rau xanh mướt với những luống đất đỏ au. Ở góc sân có một đống phân bón màu xám xịt đang tỏa ra một mùi hôi nhẹ của bùn đất và cỏ mục.

Càn Khôn Tử cười khẩy:

“Bổn tọa còn tưởng là tiên cảnh gì, hóa ra chỉ là một cái chuồng lợn rách nát. Kẻ tự xưng là Thái Sơ Chi Chủ đâu? Mau ra đây gặp bổn tọa!”

Diệp Phi vừa bước ra đến cổng, nghe thấy tiếng quát tháo của lão già râu bạc thì liền nhíu mày. Hắn nhìn bộ đạo bào thêu rồng vàng lấp lánh của Càn Khôn Tử, lại nhìn chiếc phi chu hoa lệ phía sau, trong lòng thầm nghĩ: *Chết tiệt, nhìn lão già này ăn mặc sang trọng thế kia, chắc chắn là địa chủ hoặc quan phủ dưới Thần Đô lên đây đòi thuế đất rồi! Nghe nói dạo này triều đình đang thu hồi đất đai để làm dự án gì đó, không lẽ ngọn đồi này của ta cũng bị nhắm trúng rồi?*

Nghĩ đến việc vườn rau cải ngọt lịm và ruộng dưa hấu sắp chín của mình có nguy cơ bị san phẳng, Diệp Phi lập tức cảm thấy xót xa. Hắn cố gắng nén cục tức trong lòng, nở một nụ cười gượng gạo, bước tới khom người chào:

“Chào vị lão gia này. Không biết lão gia từ phương nào ghé thăm nông trang nhỏ của tiểu nhân? Tiểu nhân chỉ là một nông phu nghèo khổ, quanh năm suốt tháng chỉ biết bám lấy mấy luống rau, ruộng lúa để kiếm miếng ăn qua ngày. Thuế đất hằng năm tiểu nhân đều đóng đủ cho quan huyện dưới núi, không thiếu một cắc nào cả. Nếu có chỗ nào sơ suất, xin lão gia giơ cao đánh khẽ, đừng có thu hồi cái mảnh đất cày cuốc này của tiểu nhân mà tội nghiệp.”

Càn Khôn Tử nghe Diệp Phi nói vậy thì sửng sốt. Lão nhìn kỹ người đàn ông trung niên trước mặt: ống quần xắn cao bám đầy bùn đất, chiếc áo vải thô bạc màu có vài mảnh vá, trên tay cầm cái quạt nan rách nát, lại còn ngậm một cái tăm tre ở miệng. Trên người hắn hoàn toàn không có một chút linh lực dao động nào, hơi thở bình thường đến mức không thể bình thường hơn, đúng chuẩn một tên nông dân phàm trần.

Xích Dương Tử đứng phía sau khẽ rỉ tai Càn Khôn Tử:

“Chưởng môn sư huynh, tên này… dường như thật sự chỉ là một tên phàm nhân? Hay là hắn đang dùng bí pháp gì đó để che giấu tu vi?”

Càn Khôn Tử hừ lạnh, dùng thần thức mạnh mẽ của tu vi Bá Vương Cảnh quét qua người Diệp Phi một lần nữa. Nhưng dù lão có quét thế nào, kết quả vẫn chỉ là một tên phàm nhân không có lấy một sợi linh căn.

Lão thầm nghĩ: *Hừ, quả nhiên là thế! Cái gọi là Thái Sơ Chi Chủ chắc chắn là do tên phàm nhân này cùng lũ tán tu dưới núi dựng lên để lòe thiên hạ. Hắn giả vờ làm nông phu ẩn thế để lừa gạt danh tiếng và tài nguyên! Một tên phàm nhân vô tri mà cũng dám đứng trước mặt bổn tọa nói chuyện thuế đất, đúng là nực cười!*

Càn Khôn Tử hất hàm, giọng điệu đầy vẻ khinh miệt:

“Thuế đất? Ngươi nghĩ bổn tọa là bọn quan phủ phàm trần kia sao? Nghe cho kỹ đây, bổn tọa là Càn Khôn Tử, Chưởng môn của Huyền Thiên Thánh Địa! Ngọn núi Tản Viên này vốn là linh mạch cổ xưa của giới tu chân, nay thánh địa chúng ta muốn thu hồi để lập chi nhánh. Ngươi, một tên phàm nhân tục tử, không có tư cách ở lại đây. Mau giao nộp toàn bộ những món đồ kỳ lạ mà ngươi nhặt được trên núi này ra đây, sau đó cút xéo khỏi ngọn núi này ngay lập tức! Nếu không, đừng trách bổn tọa không nể tình kẻ phàm trần mà ra tay tàn nhẫn!”

Diệp Phi nghe đến hai chữ “thu hồi” và “cút xéo” thì trong lòng liền bốc hỏa.

*Cái gì? Huyền Thiên Thánh Địa? Nghe tên thì oai đấy, nhưng hóa ra cũng chỉ là một lũ côn đồ, cường hào ác bá chuyên đi cướp đất của dân nghèo! Ta đã vất vả khai hoang, trồng rau nuôi gà ở đây bao nhiêu năm trời, tự dưng các ngươi đến bảo thu hồi là thu hồi thế nào? Lại còn bắt ta giao nộp đồ đạc rồi cút đi? Đúng là ăn cướp ban ngày mà!*

Hắn nắm chặt chiếc quạt nan, cố gắng kìm chế cơn giận, giọng điệu trở nên lạnh nhạt hơn:

“Vị Chưởng môn này, làm người thì phải biết nói lý lẽ chứ. Đất này là ta tự tay khai hoang, nhà này là ta tự tay dựng lên. Các ngươi là người tu tiên, hô mưa gọi gió, muốn đất đai thiếu gì nơi linh thiêng, sao lại cứ phải đến tranh giành cái mảnh vườn rách này với một tên nông dân như ta? Mấy món đồ trong nhà ta toàn là chổi tre, gáo dừa, có gì quý báu đâu mà các ngươi đòi cướp? Các ngươi làm thế không sợ thiên hạ cười chê là cậy mạnh bắt nạt yếu sao?”

Càn Khôn Tử nghe Diệp Phi dám nói lý lẽ với mình thì lập tức cảm thấy lòng tự trọng bị xúc phạm nghiêm trọng. Một tên phàm nhân như kiến cỏ mà cũng dám đứng trước mặt một vị Chưởng môn Bá Vương Cảnh chỉ tay năm ngón, nói đạo lý?

“Láo xược!” Càn Khôn Tử quát lớn, phất trần trong tay vung lên, một luồng áp lực vô hình từ tu vi Bá Vương Cảnh lập tức tràn ra, khiến không khí xung quanh như đông cứng lại. “Một tên phàm nhân ngu muội mà cũng dám giáo huấn bổn tọa? Ở thế giới này, nắm đấm chính là lý lẽ! Hôm nay, bổn tọa không những thu hồi ngọn núi này, mà còn phải cho ngươi biết thế nào là uy nghiêm của người tu tiên!”

Lúc này, ở phía sau hàng rào tre, ba đứa đồ đệ của Diệp Phi đang đứng quan sát mọi chuyện với những biểu cảm vô cùng phức tạp.

Lăng Tiêu tay đã đặt lên viên đá cuội, ánh mắt lạnh lùng như băng tuyết:

“Đại sư tỷ, Tam sư đệ, lão già râu bạc kia rốt cuộc là kẻ nào mà dám đến đây sủa bậy trước mặt sư phụ? Có cần ta dùng viên đá này tiễn lão ta đi một đoạn không?”

Tô Thanh Dao khẽ lắc đầu, đôi mắt phượng híp lại, trong lòng đầy vẻ khinh bỉ nhìn Càn Khôn Tử:

“Đừng vội ra tay. Sư phụ đang cố tình giả vờ làm một nông phu yếu ớt để thử thách lòng tham và nhân tính của lão già đó thôi. Ngươi nhìn xem, sư phụ rõ ràng chỉ cần khẽ thở dài một cái là có thể khiến cả cái Huyền Thiên Thánh Địa kia biến mất khỏi dòng lịch sử, nhưng ngài vẫn kiên nhẫn đứng đó giải thích về ‘thuế đất’ và ‘làm nông’. Đây chính là lòng từ bi của một vị Chí Tôn vĩ đại, ngài đang cho lão già kia một cơ hội cuối cùng để quay đầu đấy.”

Mộc Vân Thư gật đầu đồng tình, tay khẽ vuốt chiếc gáo dừa nứt:

“Đúng vậy, sư phụ từng dạy ‘Làm người phải biết nhẫn nhịn’. Ngài đang dùng thân giáo để truyền thụ cho chúng ta thấy thế nào là sự nhẫn nại của một vị đại năng thực sự. Đối mặt với sự khiêu khích của một con kiến hôi, ngài vẫn giữ được tâm thái bình thản của một phàm nhân. Cảnh giới này, chúng ta quả thực còn phải học tập nhiều.”

Ba đứa đồ đệ nhìn nhau, trong lòng càng thêm phần sùng bái Diệp Phi đến mức năm vóc sát đất. Họ thầm nghĩ, sư phụ quả nhiên là vĩ đại, đối mặt với kẻ thù hung hãn như vậy mà vẫn có thể diễn sâu đến thế, đúng là đỉnh phong của sự vô vi!

Trong khi đó, Càn Khôn Tử hoàn toàn không biết mình đang đứng trước bờ vực của sự hủy diệt. Lão quét mắt nhìn quanh sân một lượt, bỗng nhiên ánh mắt lão dừng lại ở đống “phân bón” màu xám xịt ở góc vườn.

Dưới nhãn quang của một vị tu sĩ Bá Vương Cảnh, lão bỗng nhiên thấy đống phân bón kia không hề bình thường. Mỗi một hạt bụi trong đống đất xám đó dường như đều chứa đựng một luồng sức mạnh vô cùng khủng khiếp, tỏa ra ánh sáng năm màu huyền ảo của Hỗn Độn. Những luồng khí tức ấy mỏng manh nhưng vô cùng nồng đậm, chỉ cần hít vào một hơi thôi cũng khiến linh lực trong người lão như muốn bùng nổ.

Càn Khôn Tử trợn tròn mắt, tim đập liên hồi:

*Trời đất ơi! Đó… đó không phải là đất thường! Đó là Hỗn Độn Tinh Thần Sa! Món chí bảo thượng cổ chỉ có trong truyền thuyết, nghe nói chỉ cần một hạt nhỏ cũng có thể đúc thành một món thần binh cấp Thiên, giúp tu sĩ rèn luyện thân thể đến mức vạn kiếp bất diệt! Thế mà… thế mà tên phàm nhân này lại đem nó chất thành một đống lớn ở góc vườn để làm… phân bón rau?!*

Sự tham lam trong lòng Càn Khôn Tử lập tức bùng lên như lửa gặp dầu. Lão không thể kìm chế được nữa, hai mắt đỏ rực lên:

“Tên phàm nhân kia! Đống đất xám ở góc vườn kia từ đâu mà có? Mau giao nó cho bổn tọa! Đó là thần vật của giới tu tiên, một kẻ phàm trần như ngươi không xứng đáng được sở hữu nó!”

Diệp Phi nghe Càn Khôn Tử đòi cướp đống phân bón thì ngơ ngác, rồi lập tức cảm thấy vô cùng cạn lời.

*Cái gì thế này? Lão già này đầu óc bị chập mạch thật rồi sao? Đi cướp đất, cướp nhà không nói, giờ lại còn đòi cướp cả… đống phân chuồng ta vất vả ủ suốt ba tháng qua? Đó là phân gà trộn với lá mục và bùn ao để bón cho luống cải ngọt đấy! Lão già này ăn mặc sang trọng thế kia mà lại có sở thích kỳ quặc là đi cướp phân của người ta về ngửi à? Người tu tiên dạo này gu mặn thế sao?*

Hắn lắc đầu ngao ngán, quạt quạt chiếc quạt nan rách, vẻ mặt đầy sự bất lực:

“Vị lão gia này, ta khuyên lão gia nên đi khám thầy lang dưới núi đi. Đó chỉ là đống phân bón rau ta tự ủ thôi, hôi hám bẩn thỉu lắm, lão gia đòi lấy cái thứ đó làm gì? Mang về nhà chỉ tổ ruồi muỗi nó bu đầy thôi. Nếu lão gia thiếu phân bón ruộng thì dưới làng có đầy nhà nuôi trâu nuôi bò đấy, cứ tự nhiên mà xin, việc gì phải lên tận đây cướp của ta?”

Lời nói của Diệp Phi dưới tai Càn Khôn Tử lại biến thành một sự sỉ nhục cực kỳ thâm hiểm.

*Hắn… hắn dám bảo Hỗn Độn Tinh Thần Sa là đống phân hôi hám? Hắn còn bảo ta đi xin phân trâu phân bò? Đây rõ ràng là hắn đang cố tình sỉ nhục bổn tọa! Hắn đang dùng thái độ ngạo mạn này để tuyên bố rằng, đối với hắn, món chí bảo vạn giới tranh giành cũng chỉ là thứ rác rưởi không đáng một xu! Hắn đang khinh thường tu vi của bổn tọa!*

Càn Khôn Tử tức đến mức run rẩy cả người, râu tóc dựng ngược lên:

“Khốn kiếp! Ngươi dám sỉ nhục bổn tọa! Hôm nay bổn tọa sẽ tự tay lấy đống thần sa này, xem ngươi làm gì được ta!”

Nói rồi, Càn Khôn Tử bước tới một bước, bàn tay lão hóa thành một trảo khổng lồ bằng linh lực màu vàng kim, trực tiếp chộp về phía đống phân bón ở góc vườn.

Thế nhưng, ngay khi chân lão vừa chuẩn bị bước qua ranh giới hàng rào tre của nông trang, một luồng khí tức cổ xưa, lạnh lẽo bỗng nhiên từ dưới gốc cây mận cổ thụ bừng tỉnh.

Đại Hắc đang nằm dùng chân che mặt, lúc này từ từ đặt chân xuống. Đôi mắt đen láy của nó khẽ liếc nhìn về phía Càn Khôn Tử, trong đồng tử hiện lên một tia sáng tàn nhẫn và đầy khinh bỉ.

Nó khẽ gầm nhẹ một tiếng trong cổ họng.

Chỉ một tiếng gầm vô cùng nhỏ, nhỏ đến mức Diệp Phi hoàn toàn không nghe thấy gì, nhưng dưới tai của Càn Khôn Tử và các vị trưởng lão Huyền Thiên Thánh Địa, nó lại tựa như vạn tiếng sấm sét nổ tung ngay sát màng nhĩ!

*Uỳnh!*

Không gian xung quanh nông trang trong một tích tắc bỗng nhiên vặn vẹo dữ dội. Một luồng áp lực tối cổ, mang theo hơi thở của sự diệt thế và hỗn độn sơ khai, lập tức đổ ập xuống đầu nhóm người Huyền Thiên Thánh Địa như một ngọn núi khổng lồ từ trên trời rơi xuống.

Bàn tay linh lực màu vàng kim của Càn Khôn Tử chưa kịp chạm vào đống phân bón đã lập tức vỡ vụn thành những đốm sáng nhỏ rồi tan biến vào hư không.

Toàn thân Càn Khôn Tử như bị một bàn tay vô hình khổng lồ bóp nghẹt, lồng ngực đau nhói, máu trong người đảo lộn, đầu gối lão run rẩy dữ dội rồi quỳ sụp xuống đất trong sự bàng hoàng tột độ.

“Cái… cái gì…”

Càn Khôn Tử trợn tròn mắt, mồ hôi lạnh chảy ra như tắm, ướt sũng cả bộ đạo bào thêu rồng vàng hoa lệ. Lão ngẩng đầu lên, nhìn chằm chằm vào con chó đen to lớn đang nằm dưới gốc cây mận cổ thụ.

Lúc này, dưới nhãn quang của lão, con chó đen kia không còn là một con chó cỏ bình thường nữa. Nó đã hóa thành một thực thể khổng lồ che kín cả bầu trời, toàn thân bao phủ bởi ngọn lửa đen của Hỗn Độn, đôi mắt đỏ ngầu như hai vầng trăng máu đang nhìn lão với sự lạnh lùng vô cảm của một vị thần sáng thế nhìn một con kiến hôi.

*Hỗn… Hỗn Độn Thôn Thiên Khuyển!*

*Trời đất ơi! Đây là loài thần thú tối cổ chỉ tồn tại trong thời kỳ khai thiên lập địa, nghe nói một cái sủa của nó có thể làm vỡ vụn cả một tinh cầu, một cái há miệng có thể nuốt chửng cả một thế giới! Tại sao… tại sao một con thần thú diệt thế như vậy lại đang nằm canh cổng ở cái nông trang này?!*

Xích Dương Tử và các vị trưởng lão phía sau cũng đã quỳ rạp dưới đất, mặt cắt không còn một giọt máu, toàn thân run rẩy như cầy sấy. Tu vi Thần Thông Cảnh của họ dưới luồng uy áp này hoàn toàn bị phong tỏa, ngay cả một ngón tay cũng không thể cử động được.

Diệp Phi đứng bên cạnh, thấy lão già râu bạc vừa mới hung hăng đòi cướp phân bón bỗng nhiên quỳ sụp xuống đất, mặt mày tái mét, mồ hôi vã ra như tắm, thì liền ngơ ngác.

Hắn gãi gãi đầu, thầm nghĩ: *Ủa, cái lão già này bị làm sao thế nhỉ? Tự dưng đang đứng nói chuyện hùng hổ lại quỳ xuống đất khóc lóc thế kia? Không lẽ lão ta bị bệnh phong thấp hay trúng gió giữa chừng? Mà cái đám người đi cùng cũng quỳ theo luôn mới lạ chứ. Đúng là cái lũ nhà giàu dạo này kỳ quặc thật, hở ra một tí là quỳ lạy khóc lóc.*

Hắn bước tới một bước, khẽ cúi người nhìn Càn Khôn Tử, giọng điệu đầy vẻ ái ngại:

“Này… vị lão gia này, lão gia không sao chứ? Có cần tiểu nhân vào nhà lấy cho chén nước ấm uống cho đỡ mệt không? Ta đã bảo rồi, đống phân bón đó hôi lắm, lão gia không cần phải xúc động đến mức quỳ lạy thế này đâu. Nếu lão gia thực sự thích thì cứ lấy một ít mang về, tiểu nhân không tiếc đâu, đừng có tự hành hạ bản thân mình như thế.”

Lời nói của Diệp Phi lúc này lọt vào tai Càn Khôn Tử lại tựa như tiếng phán quyết của một vị thần tối cao.

*Ngài ấy… ngài ấy đang cảnh cáo ta! Ngài ấy bảo đống Hỗn Độn Tinh Thần Sa kia ‘hôi hám’, thực chất là đang cảnh cáo ta rằng với tu vi thấp kém của ta, nếu dám chạm vào món thần vật này thì sẽ bị phản phệ đến mức thần hình câu diệt! Ngài ấy bảo ta ‘lấy một ít mang về’, thực ra là đang dùng giọng điệu mỉa mai để thử thách lòng tham của ta! Nếu ta dám tham lam nhận lấy, con Hỗn Độn Thôn Thiên Khuyển kia chắc chắn sẽ lập tức nuốt chửng ta không còn một mảnh xương!*

Càn Khôn Tử sợ đến mức mật xanh mật vàng đều vỡ vụn. Lão dập đầu lia lịa xuống đất, giọng nói run rẩy, khóc không ra tiếng:

“Tiền bối tha mạng! Vãn bối có mắt không tròng, không biết ngài là Chí Tôn ẩn thế! Vãn bối vô tri, dám mạo phạm uy nghiêm của ngài, xin ngài đại nhân đại lượng, xem vãn bối như một bãi phân trâu phàm trần mà tha cho vãn bối một con đường sống! Vãn bối không dám đòi đất nữa, cũng không dám tơ hào một hạt bụi nào của ngài nữa ạ!”

Diệp Phi đứng trố mắt nhìn lão già râu bạc đang dập đầu đến mức trán chảy cả máu, trong lòng dâng lên một nỗi bất lực sâu sắc đến tận cùng.

*Cái nhà này… rốt cuộc là bị cái huông gì thế không biết? Đứa đồ đệ lớn thì ngộ ra ‘ném đá’, đứa thứ hai thì suốt ngày cho gà ăn rồi lẩm bẩm một mình, giờ lại thêm một lão già râu tóc bạc phơ, mặc áo thêu rồng vàng đến đây quỳ lạy xin tha mạng vì… một đống phân bón rau!*

*Ta chỉ là một nông phu trồng rau bình thường thôi mà! Sao thế giới này dạo này toàn những kẻ đầu óc có vấn đề tìm đến ta thế này?!*

Hắn thở dài một tiếng thật dài, lắc đầu ngao ngán, quay người bước vào trong sân:

“Thôi, tùy các ngươi muốn làm gì thì làm. Ta đi vào ăn cơm đây. Đừng có đứng trước cổng nhà ta mà khóc lóc om sòm, làm gà của ta sợ không đẻ được trứng thì ta bắt đền đấy!”

Nói rồi, hắn bực dọc bước vào nhà, đóng sầm cửa lại.

Càn Khôn Tử quỳ dưới đất, nghe thấy tiếng đóng cửa thì toàn thân khẽ run lên một cái. Luồng uy áp kinh hoàng của Đại Hắc lúc này cũng từ từ thu lại, biến mất không một dấu vết như thể chưa từng tồn tại.

Lão già râu bạc từ từ ngẩng đầu lên, nhìn về phía con chó đen đang khẽ ngáp một cái rồi tiếp tục nhắm mắt ngủ dưới gốc cây mận. Lão biết, mình vừa mới đi dạo một vòng quanh quỷ môn quan trở về.

Xích Dương Tử run rẩy bò tới bên cạnh Càn Khôn Tử, giọng nói vẫn chưa hết bàng hoàng:

“Chưởng… Chưởng môn sư huynh… Chúng ta… chúng ta phải làm sao bây giờ?”

Càn Khôn Tử nuốt nước bọt một cái thật mạnh, ánh mắt nhìn về phía gian nhà tranh đóng kín cửa, trong lòng dâng lên một nỗi kính ngưỡng và sợ hãi tột cùng.

Lão thầm nghĩ: *Thái Sơ Chi Chủ… Ngài ấy quả thực là nguồn gốc của vạn đạo! Chỉ một con thú nuôi của ngài ấy đã là Hỗn Độn Thôn Thiên Khuyển, một đống đất xé rách không gian ngài ấy lại dùng để bón rau. Ngài ấy rõ ràng có thể dễ dàng nghiền nát chúng ta như kiến cỏ, nhưng ngài ấy lại lựa chọn đóng cửa đi ăn cơm, không muốn nhuốm máu trước cổng nông trang thanh tịnh. Đây chính là đức độ của một vị Tiên Tôn chân chính!*

Càn Khôn Tử hít một hơi thật sâu, cố gắng đứng dậy bằng đôi chân vẫn còn run rẩy, rồi cung kính hướng về phía gian nhà tranh xá một xá thật sâu:

“Đa tạ Tiên Tôn đã không giết! Vãn bối… vãn bối đã hiểu được sự từ bi của ngài rồi!”

Nói rồi, lão quay sang nhìn các vị trưởng lão và đệ tử, giọng điệu trở nên vô cùng nghiêm túc và kiên quyết:

“Nghe lệnh của bổn tọa! Từ hôm nay trở đi, Huyền Thiên Thánh Địa chúng ta… sẽ trở thành thuộc hạ trung thành nhất của nông trang này! Ai dám có một chút ý nghĩ bất kính với Tiên Tôn, bổn tọa sẽ tự tay diệt môn kẻ đó!”

Ở góc hiên sau, Lăng Tiêu, Tô Thanh Dao và Mộc Vân Thư nhìn thấy cảnh tượng này thì đều khẽ mỉm cười đầy tự hào.

Lăng Tiêu khẽ tung viên đá cuội trong tay, lẩm bẩm:

“Sư phụ quả nhiên là tính toán không sai một ly. Không cần tốn một chút sức lực nào, chỉ bằng một cái đóng cửa dằn mặt đã thu phục được cả một cái thánh địa đứng đầu phương Bắc. Cảnh giới này… chúng ta quả thực còn phải tu luyện thêm vạn năm nữa mới mong chạm tới được một góc.”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8