Bất Tử Hồn: Kẻ Đứng Ngoài Vòng Sinh Tử
Chương 14: Một cái sủa nhẹ

Cập nhật lúc: 2026-06-18 17:40:06 | Lượt xem: 7

Những giọt mưa đầu mùa to bằng hạt ngô bắt đầu lộp bộp rơi trên mái lá gồi khô khốc của gian nhà chính, tạo nên những âm thanh giòn giã như tiếng gõ nhịp của một bản nhạc rừng già hoang dã. Gió từ đỉnh Tản Viên Thần Sơn thổi xuống mỗi lúc một lớn, mang theo hơi ẩm nồng nặc của đất mục, mùi ngai ngái của cỏ dại bị dập nát và cả cái se lạnh đặc trưng của những ngày giông bão. Giữa bầu trời sầm sì, mây đen cuộn xoáy tầng tầng lớp lớp như một hũ mực khổng lồ vừa bị ai đó vô tình lật úp, che khuất hoàn toàn những tia nắng cuối ngày của Âu Lạc Thần Châu.

Trong gian hiên nhà nhỏ bé, khói trà nghi ngút bốc lên từ chiếc ấm đất nung đã ngả màu nâu bóng theo thời gian. Mùi chè tươi chát ngọt, thanh tao lan tỏa khắp không gian, lấn át đi cả mùi máu tanh nhàn nhạt vẫn còn vương vất trên vạt áo rách rưới của Lôi Phong.

Diệp Phi bưng chiếc ấm đất, khẽ khàng rót thứ nước màu xanh vàng óng ánh vào mấy chiếc chén sành sứt mẻ góc. Hắn nâng chén trà lên, khẽ thổi một hơi cho bớt nóng, rồi liếc nhìn gã đàn ông đang quỳ mọp dưới đất bằng ánh mắt đầy vẻ ái ngại.

Lôi Phong lúc này trông chẳng khác nào một con gà con bị dội nước lạnh. Thân hình vạm vỡ vốn thường ngày kiêu ngạo của một kẻ săn tiền thưởng khét tiếng, giờ đây lại co rúm lại, hai tay chống chặt xuống nền đất nện, trán chạm sát vào đất, run rẩy đến mức các khớp xương phát ra tiếng lách cách khe khẽ. Hắn không dám thở mạnh, thậm chí ngay cả nhịp tim cũng phải cố gắng dùng bí pháp đè nén xuống mức tối thiểu, bởi vì hắn biết, chỉ cần một cử động nhỏ của mình vô tình làm phật lòng vị “tiền bối” trước mặt, cái mạng nhỏ này chắc chắn sẽ tan thành mây khói.

“Này tráng sĩ,” Diệp Phi tặc lưỡi, đặt chén trà xuống bàn gỗ một cách nhẹ nhàng, nhưng âm thanh ấy lọt vào tai Lôi Phong lại chẳng khác nào tiếng trống đồng dội thẳng vào thần hồn. “Cứ quỳ mãi thế không mỏi gối à? Nhà ta là nơi làm ăn lương thiện, trồng rau nuôi gà qua ngày, không có thói quen bắt khách khứa phải quỳ lạy hành lễ đâu. Mau đứng lên uống ngụm nước cho ấm bụng, chứ nhìn ngươi run cầm cập thế kia, ta cứ tưởng ngươi vừa từ dưới suối lạnh ngoi lên đấy.”

Lôi Phong nghe thấy giọng nói ôn hòa của Diệp Phi, trong lòng không những không thả lỏng mà ngược lại càng thêm kinh hãi. Hắn thầm nghĩ trong đầu: *Trời đất ơi! Vị tiền bối này quả thực đã đạt đến cảnh giới ‘Phản phác quy chân’ tối cao rồi! Ngài ấy rõ ràng sở hữu tu vi thông thiên triệt địa, một cái liếc mắt có thể làm vỡ vụn tinh hà, vậy mà lại tự xưng là ‘người làm ăn lương thiện, trồng rau nuôi gà’! Đây chính là sự khiêm tốn của một vị Chí Tôn đứng ngoài vòng sinh tử! Ngài ấy bảo ta đứng lên uống nước, thực chất là đang ban cho ta một cơ duyên cải tử hoàn sinh, nếu ta còn cố chấp quỳ đây, chẳng phải là không biết tốt xấu, từ chối lòng tốt của đại năng sao?*

Nghĩ đến đây, Lôi Phong run rẩy bò dậy. Hắn không dám đứng thẳng, mà chỉ dám khom lưng, hai tay cung kính nâng chiếc chén sành sứt mẻ lên như thể đang nâng niu một món thần khí chí cao vô thượng của cả đại lục. Hắn khẽ nhấp một ngụm nhỏ.

“Ực.”

Ngay khi ngụm trà xanh vừa trôi xuống cổ họng, đồng tử của Lôi Phong lập tức co rụt lại, toàn thân hắn cứng đờ như hóa đá.

Một luồng linh lực ấm áp, thuần khiết và khổng lồ đến mức không thể tưởng tượng nổi, giống như một dòng sông thời gian thu nhỏ, lập tức bùng nổ ngay trong đan điền của hắn! Luồng linh lực này không hề hung bạo như đan dược thông thường, mà cực kỳ dịu dàng, len lỏi vào từng mạch máu, từng kẽ xương. Vết thương do phản phệ từ kiếm ý của Lăng Tiêu lúc trước, vốn được cho là sẽ khiến đan điền của hắn phế bỏ hoàn toàn, vậy mà chỉ trong một nhịp thở đã được chữa lành một cách hoàn mỹ! không chỉ có thế, huyết mạch của hắn như được gột rửa sạch sẽ, những tạp chất đen búa, hôi hám bắt đầu bị đẩy ra ngoài qua các lỗ chân lông dưới dạng một làn sương xám nhạt.

Lôi Phong suýt chút nữa thì sặc nước trà. Hắn trợn tròn mắt nhìn chén nước màu xanh nhạt trong tay, trong lòng dậy sóng liên hồi: *Đây… đây không phải là trà! Đây chính là Vạn Cổ Hóa Thần Dịch trong truyền thuyết! Một ngụm này, đủ để giúp một kẻ phế vật trực tiếp thức tỉnh huyết mạch, thậm chí là trực tiếp đột phá cảnh giới! Tu vi Khải Huyết Cảnh của ta vốn đã ngưng trệ nhiều năm, vậy mà giờ đây lại có dấu hiệu buông lỏng, sắp sửa chạm đến ngưỡng cửa của Chúc Đồng Cảnh! Trời ạ, vị tiền bối này rốt cuộc là thần thánh phương nào? Tiện tay pha một ấm chè xanh dại trên núi mà lại có hiệu quả vượt xa cả Tiên đan cấp hoàn mỹ của các đại thánh địa phương Bắc!*

Ở phía sau hiên nhà, ba vị đồ đệ đang đứng khoanh tay quan sát.

Lăng Tiêu cúi đầu nhìn cây rìu rỉ sét trong tay, khóe miệng khẽ nhếch lên một tia lạnh lùng. Hắn thầm nghĩ: “Sư phụ thật là từ bi vĩ đại. Gã sát thủ này rõ ràng mang theo sát ý đến gần nông trang, vậy mà Sư phụ chỉ cần dùng một chén trà đã hóa giải toàn bộ lệ khí của hắn, lại còn giúp hắn tẩy kinh phạt tủy. Đây chính là triết lý ‘dĩ đức báo oán’ mà Sư phụ luôn răn dạy chúng ta sao? Quả nhiên, cảnh giới của Sư phụ, đệ tử có tu luyện thêm mười vạn năm nữa cũng không thể chạm tới một phần vạn.”

Tô Thanh Dao thì khẽ bĩu môi, đôi mắt phượng mị hoặc lướt qua Lôi Phong với vẻ đầy ghen tị: “Gã này số đỏ thật đấy. Trà của Sư phụ pha, bình thường chúng ta cũng chỉ được uống ké vài ngụm sau khi ngài dùng xong. Vậy mà hắn vừa đến đã được ban cho cả một chén đầy. Đúng là kẻ ngốc thường có hồng phúc.”

Mộc Vân Thư thì lại khác. Hắn không nhìn vào Lôi Phong, mà mắt dán chặt vào những gợn sóng lăn tăn trên mặt chén trà của Diệp Phi. Dưới nhãn giới của một kẻ vừa ngộ ra Thời Không Chi Thuật, hắn nhìn thấy trong mỗi gợn nước trà kia là những dòng chảy thời gian đang đan xen vào nhau, biến hóa khôn lường. Hắn khẽ thở dài, lẩm bẩm một mình: “Sư phụ đang dùng chén trà này để diễn hóa sự vận hành của thiên địa nhân quả. Người ngoài chỉ thấy trà ngon, kẻ có duyên mới thấy được cả một bầu trời đại đạo.”

Trong lúc trong nhà đang bao trùm bởi một bầu không khí “bổ não” cực kỳ nghiêm túc và thâm sâu, thì ở ngoài hàng rào tre của nông trang, một biến cố hoàn toàn khác đang âm thầm áp sát.

Mây đen trên trời sà xuống thấp đến mức tưởng chừng như chỉ cần giơ tay ra là có thể chạm tới. Gió rít gào qua những tán cây cổ thụ, tạo nên những tiếng hú ghê rợn như tiếng khóc than của vạn quỷ hoang dã.

Từ trong bóng tối của rừng già, một nhóm bóng đen đang lặng lẽ di chuyển với tốc độ cực nhanh. Chúng mặc những bộ giáp sắt màu đen hôi hám, trên giáp khắc đầy những hình vẽ đầu sói tà ác rỉ máu. Đây chính là “Huyết Lang Vệ” – đội quân truy binh tinh nhuệ nhất dưới trướng Lạc Tướng phương Bắc Hắc Bạo, do đích thân phó tướng Lang Độc dẫn đầu.

Lang Độc là một gã nam tử trung niên có gương mặt gầy gò như khỉ, đôi mắt ti hí híp lại lộ ra những tia sáng hung tàn và xảo quyệt. Tu vi của hắn đã đạt đến Chúc Đồng Cảnh trung kỳ, thân thể cứng như đồng đúc, đao thương thông thường hoàn toàn không thể làm tổn hại đến một sợi lông sợi tóc của hắn.

Hắn đứng núp sau một bụi chuối rừng lớn ngoài hàng rào tre, mắt dán chặt vào ngôi nhà tranh đơn sơ của Diệp Phi. Nhìn thấy Lôi Phong đang quỳ mọp rồi lại run rẩy bưng chén nước uống, Lang Độc không nhịn được mà nhổ một bãi nước bọt đầy khinh bỉ xuống đất bùn:

“Phi! Cái gã Lôi Phong này quả thực là một lũ phế vật nhát gan! Chỉ là một cái nông trang rách nát của một gã nông phu phàm trần, vậy mà cũng dọa cho hắn sợ đến mức quỳ lạy xin tha. Đúng là làm xấu mặt giới tán tu chúng ta!”

Một tên thuộc hạ Huyết Lang Vệ đứng bên cạnh khẽ khom lưng, giọng nói khàn khàn đầy lo ngại: “Tướng quân, không thể khinh suất. Vừa rồi vạn dặm mây đen đột nhiên tụ hội về đây, sấm sét vang dội, thuộc hạ cảm giác trong cái nông trang này dường như có một luồng áp lực vô hình cực kỳ khủng khiếp. Hay là chúng ta cứ quan sát thêm một lát?”

“Quan sát cái rắm!” Lang Độc hừ lạnh một tiếng, đôi mắt ti hí lóe lên tia tham lam tột cùng. “Ngươi thì biết cái gì? Bản tướng quân ngửi thấy mùi thơm của linh dược cực phẩm tỏa ra từ cái gian bếp kia kìa! Lại nhìn lũ gà đang chạy lăng xăng trong sân kia xem, mỗi con đều tỏa ra hào quang đỏ rực, chắc chắn là linh thú trân quý hiếm có! Cái nông trang này nhất định là nơi ẩn cư của một gã tu sĩ già yếu nào đó đang nắm giữ chí bảo. Hắn giả vờ làm phàm nhân để che mắt thiên hạ mà thôi!”

Hắn rút từ sau lưng ra một chiếc trống nhỏ bằng lòng bàn tay, mặt trống được bọc bằng da của một loài yêu thú thượng cổ, màu đỏ sậm như máu khô, bên trên khắc đầy những ký tự cổ xưa ngoằn ngoèo. Đây chính là “Huyết Sát Ma Cổ” – một món bí bảo cấp cao mà hắn đã tốn không biết bao nhiêu công sức mới đoạt được từ một ngôi mộ cổ phương Bắc.

“Hôm nay, bản tướng quân mang theo bảo vật này, cho dù có gặp phải cường giả Lạc Vũ Cảnh cũng phải bắt bọn chúng quỳ xuống dập đầu!” Lang Độc đắc ý cười khẩy, tay phải khẽ vỗ mạnh lên mặt trống.

“Bùm!”

Một tiếng trống trầm đục vang lên, nhưng không phát ra âm thanh thông thường, mà hóa thành một luồng sóng âm màu huyết dịch lan tỏa ra xung quanh. Ngay lập tức, mặt đất phía ngoài hàng rào tre rung chuyển dữ dội, bùn đất văng tung tóe. Từ dưới lòng đất ẩm ướt, một cái đầu khổng lồ, xù xì và đầy vảy đen xì bốc mùi tanh hôi của xác thối bắt đầu nhô lên.

Đó là một con “Huyết Hồn Giao Long” – một loài thủy quái biến dị có tu vi tương đương với cường giả Lạc Vũ Cảnh sơ kỳ! Thân hình khổng lồ dài hàng chục trượng của nó uốn lượn trong không trung, những chiếc răng nanh sắc nhọn như kiếm bén rỉ ra những giọt nọc độc màu xanh đen, rơi xuống đất làm cỏ cây xung quanh lập tức héo úa và bốc khói nghi ngút.

“Gào…!”

Con Giao Long khổng lồ ngửa cổ lên trời định gầm lên một tiếng để thị uy, nhưng tiếng gầm của nó mới chỉ phát ra được một nửa thì bỗng nhiên bị nghẹn lại trong cổ họng.

Bởi vì, từ dưới gốc cây mận cổ thụ trong sân nông trang, một thực thể đang nằm lười biếng bỗng nhiên khẽ cựa mình.

Đó là Đại Hắc.

Con chó đen to lớn ấy vừa gặm xong khúc xương heo rừng ngọt lịm do Diệp Phi cho. Nó đang định nhắm mắt làm một giấc ngủ trưa thật ngon lành dưới bóng râm mát mẻ, thì bỗng nhiên ngửi thấy một mùi hôi thối nồng nặc của bùn loãng và xác chết từ ngoài hàng rào bay vào. Không chỉ thế, tiếng trống “bùm bùm” chói tai kia còn làm rung chuyển cả cái tai nhạy cảm của nó.

Đại Hắc khẽ mở một bên mắt ra. Đôi mắt đen kịt, sâu thẳm như vực thẳm vạn kiếp của nó lướt qua hàng rào tre, nhìn thấy con “giun đất to xác” (Huyết Hồn Giao Long) đang uốn lượn trên trời và một lũ người mặc giáp đen đang lén lút rình rập ngoài kia.

Trong lòng Đại Hắc lúc này chỉ có một suy nghĩ duy nhất: *Cái lũ rác rưởi phiền phức này ở đâu ra thế nhỉ? Đã bẩn thỉu, hôi hám lại còn ồn ào. Chúng không biết chủ nhân vĩ đại của ta đang thưởng trà trong nhà sao? Dám mang cái thứ rác rưởi kia đến làm ô uế không khí trong lành của nông trang, lại còn dám làm phiền giấc ngủ trưa của ta? Đúng là chán sống rồi!*

Đại Hắc khẽ đứng dậy, vươn vai một cái đầy lười biếng. Nó không thèm dùng đến bất kỳ thần thông biến hóa khổng lồ nào, cũng không thèm nhe răng nanh thị uy. Nó chỉ đơn giản là tiến lên phía trước hai bước, đứng dưới bóng cây mận, hướng về phía bụi chuối rừng ngoài hàng rào, khẽ hếch mũi lên…

Và rồi…

“Gâu!”

Một tiếng sủa cực kỳ ngắn gọn, trầm đục, và có phần… hời hợt vang lên từ chiếc mõm đen mượt của nó.

Đối với Diệp Phi đang ngồi trong nhà uống trà, tiếng sủa này nghe thật bình thường, chẳng khác nào tiếng một con chó cỏ nhà quê đang sủa đuổi một con mèo hoang hay một con gà đi lạc vào vườn rau. Hắn còn khẽ nhíu mày, lầm bầm mắng mỏ: “Cái con chó lười này, ăn xương xong lại ngứa cổ à? Sủa cái gì mà sủa, im lặng chút cho người ta uống nước coi, thật là mất trật tự quá đi.”

Thế nhưng, đối với thế giới bên ngoài hàng rào tre kia… tiếng sủa ấy lại là một thảm họa hủy diệt ở cấp độ vĩ mô, một cơn ác mộng kinh hoàng nhất mà bất kỳ tu sĩ nào cũng không muốn chứng kiến!

“Oành…!”

Ngay khi tiếng sủa phát ra, toàn bộ không gian xung quanh nông trang bỗng nhiên rơi vào trạng thái tĩnh lặng đến rợn người. Tiếng gió rít, tiếng sấm rền, tiếng mưa rơi lộp bộp… tất cả mọi âm thanh của tự nhiên trong vòng bán kính mười dặm lập tức bị nuốt chửng hoàn toàn, như thể có một bàn tay vô hình khổng lồ vừa bóp nghẹt cả bầu trời.

Tiếp theo đó, một luồng sóng âm vô hình, mắt thường có thể thấy được dưới dạng những gợn sóng không gian vặn vẹo, méo mó như mặt hồ bị ném một tảng đá ngàn cân, bắt đầu lan tỏa ra từ mõm của Đại Hắc.

Luồng sóng âm ấy quét qua hàng rào tre của nông trang. Kỳ lạ thay, rặng tre mỏng manh, những luống rau cải xanh mướt và những con gà đang ăn thóc trong sân hoàn toàn không hề hấn gì, ngay cả một ngọn cỏ cũng không bị lay động (bởi vì tất cả đã được đại trận vô hình của nông trang bảo hộ tuyệt đối).

Thế nhưng, ngay khi luồng sóng âm ấy vừa vượt qua ranh giới hàng rào tre và tiếp xúc với thế giới bên ngoài… nó lập tức biến thành một cơn bão Hỗn Độn màu đen xám, mang theo sức mạnh phân tách vạn vật, nghiền nát trật tự không gian!

Con Huyết Hồn Giao Long khổng lồ đang uốn lượn trên không trung, mắt còn đang trợn ngược đầy hung tàn, thì luồng sóng âm đã quét qua thân hình của nó.

“Bùm!”

Không có tiếng kêu la, không có máu tươi văng tung tóe. Thân hình khổng lồ dài hàng chục trượng của con thủy quái cấp Lạc Vũ Cảnh ấy cứng đờ lại trong một phần vạn giây, sau đó… toàn bộ vảy đen, xương cốt, huyết nhục và cả thần hồn của nó lập tức rã ra, biến thành những hạt bụi sáng li ti màu tro xám, rồi tan biến hoàn toàn vào hư không, như thể nó chưa từng tồn tại trên cõi đời này!

Dưới mặt đất, Lang Độc và mười hai tên Huyết Lang Vệ còn chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Lang Độc đang đắc ý chờ đợi con Giao Long san phẳng nông trang, bỗng nhiên thấy con quái vật của mình biến mất tăm hơi trong nháy mắt. Hắn trợn tròn mắt, mồm há hốc ra định hét lên một tiếng kinh hãi, nhưng âm thanh chưa kịp thoát ra khỏi cổ họng thì luồng sóng âm vô hình đã quét qua người hắn và đồng bọn.

“Rắc… rắc… rắc…”

Chiếc trống Huyết Sát Ma Cổ – món bí bảo cấp cao mà Lang Độc vô cùng tự hào – lập tức hóa thành một nắm bột mịn màng, trôi tuột qua kẽ tay hắn.

Sau đó là đến lượt cơ thể của hắn và mười hai tên sát thủ.

Bộ giáp sắt đen cứng cáp đao thương bất nhập, làn da đồng đúc xương sắt của cường giả Chúc Đồng Cảnh… tất cả đều trở nên mỏng manh và bất lực trước luồng sóng âm Hỗn Độn kia. Từng mảng da thịt, từng khúc xương cốt, từng sợi kinh mạch và cả đan điền của bọn chúng lập tức rã ra như những đụn cát gặp phải một trận bão lớn.

Chỉ trong một cái chớp mắt, mười ba vị sát thủ tinh nhuệ của Yêu tộc phương Bắc đã hoàn toàn bốc hơi khỏi nhân thế. Không một tiếng thét, không một giọt máu rơi, không một dấu vết nào của sự sống còn sót lại.

Thậm chí, luồng sóng âm ấy còn quét thẳng ra phía sau, thổi bay toàn bộ chướng khí, độc sương tích tụ ngàn năm trong khu vực rừng già rộng hàng dặm ngoài nông trang. Cả một khoảng rừng rậm rạp, âm u bỗng chốc trống trơn, sạch sẽ đến mức không thể sạch hơn, để lộ ra nền đất đỏ bằng phẳng, nhẵn nhụi như vừa được một vị thần khổng lồ dùng bàn tay san lấp mặt bằng.

Thế nhưng, giữa đống tro tàn bụi bặm của mười ba kẻ địch kia, có một thứ duy nhất không bị hủy diệt.

Đó là một bức thư bằng da thú màu đỏ tươi, bên trên có đóng một con dấu bằng sáp hình đầu rồng trông rất hầm hố và uy nghiêm. Bức thư ấy bị luồng gió từ tiếng sủa của Đại Hắc thổi bay lên cao, lộn mấy vòng trên không trung, rồi rơi “bộp” một cái ngay trước hiên nhà, ngay sát chân của Diệp Phi.

Diệp Phi đang cầm chén trà sành, giật mình nhìn xuống vật thể lạ vừa rơi xuống đất. Hắn chớp chớp mắt, lầm bầm đầy vẻ khó hiểu:

“Ủa? Cái gì thế này? Thư quảng cáo của ai bay vào đây à? Hay là hóa đơn tiền điện… à nhầm, giấy báo thu phí đất của thôn?”

Hắn cúi xuống, nhặt bức thư màu đỏ lên, phủi phủi vài hạt bụi bặm bám trên đó rồi tò mò bóc ra đọc.

Trong khi đó, ở phía sau lưng hắn, Lôi Phong đã hoàn toàn mất đi khả năng ngôn ngữ.

Gã sát thủ khét tiếng này đang quỳ dưới đất, mắt dán chặt qua khe cửa gỗ nhìn ra ngoài sân. Hắn đã tận mắt chứng kiến toàn bộ quá trình hủy diệt vừa rồi! Hắn nhận ra Lang Độc – vị phó tướng Chúc Đồng Cảnh trung kỳ lừng lẫy phương Bắc, hắn cũng nhận ra con Huyết Hồn Giao Long hung tàn kia. Vậy mà… tất cả bọn chúng, một lực lượng đủ để san phẳng cả một tông môn hạng trung, lại bị con chó đen gác cổng của nông trang này… sủa một tiếng bay màu sạch sẽ!

*Một cái sủa nhẹ… chỉ một cái sủa nhẹ thôi đấy!*

Lôi Phong cảm thấy da đầu mình tê dại, toàn thân run rẩy như cầy sấy, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng ướt sũng cả lưng áo. Hắn thầm nghĩ trong sự sợ hãi tột cùng: *Trời đất ơi! Con chó đen kia… nó không phải là chó! Nó chính là Hỗn Độn Thôn Thiên Khuyển trong truyền thuyết thái cổ! Một tiếng sủa của nó có thể chấn vỡ vạn dặm hư không, xóa sổ hoàn toàn sự tồn tại của một vị Lạc Vũ Cảnh cường giả! Vậy mà… vậy mà vị tiền bối này lại gọi nó là ‘đồ chó lười’, lại cho nó ăn xương heo rừng rẻ tiền! Thần thú diệt thế canh cổng, đại năng vô thượng trồng rau… Cái nông trang này, rốt cuộc là cấm địa kinh hoàng đến mức nào chứ?*

Lăng Tiêu, Tô Thanh Dao và Mộc Vân Thư đứng bên cạnh cũng không khỏi chấn động thần hồn. Tuy bọn họ đã biết Đại Hắc tiền bối vô cùng mạnh mẽ, nhưng mỗi lần chứng kiến ngài ấy ra tay, bọn họ vẫn không khỏi cảm thấy nhỏ bé và kính ngưỡng tột cùng.

Lăng Tiêu khẽ siết chặt chuôi rìu rỉ sét, ánh mắt lộ ra vẻ sùng bái cuồng nhiệt: “Đại Hắc tiền bối quả nhiên là hộ vệ trung thành nhất của Sư phụ. Một cái sủa nhẹ đã dọn dẹp sạch sẽ đống rác rưởi ngoài kia, không để cho bọn chúng làm bẩn mắt Sư phụ.”

Tô Thanh Dao thì khẽ vuốt ngực, thở phào nhẹ nhõm: “May mà mình ngoan ngoãn cho gà ăn, không làm phật lòng Đại Hắc tiền bối, nếu không… một cái sủa kia chắc chắn sẽ khiến cả tộc Cửu Vĩ Thiên Hồ của mình bốc hơi mất.”

Mộc Vân Thư thì khẽ gật gù, vẻ mặt đầy thâm trầm: “Sư phụ vẫn bình tĩnh như không có chuyện gì xảy ra. Đối với ngài, việc một vị Lạc Vũ Cảnh và mười mấy tu sĩ biến mất chỉ là chuyện nhỏ nhặt như phủi bụi trên áo mà thôi.”

Lúc này, Diệp Phi đã đọc xong bức thư màu đỏ. Gương mặt phong sương của hắn bỗng nhiên lộ ra một vẻ mặt cực kỳ dở khóc dở cười, xen lẫn chút bực bội. Hắn gãi gãi đầu, lầm bầm mắng mỏ:

“Mấy cái gã này, dạo này làm ăn kiểu gì thế không biết? Quảng cáo, tiếp thị bây giờ cũng ‘out trình’ thế này rồi sao?”

Lôi Phong nghe thấy Diệp Phi nói chuyện, vội vàng dập đầu hỏi nhỏ, giọng nói run rẩy không ra hơi: “Tiền… Tiền bối… Bức thư đó… viết gì thế ạ?”

Diệp Phi thở dài, giơ bức thư màu đỏ ra trước mặt Lôi Phong, lắc đầu ngán ngẩm nói:

“Ngươi nhìn xem, đây là thư mời của ‘Đệ Nhất Hội Chợ Nông Sản Âu Lạc’ tổ chức ở Phong Châu Thần Đô sắp tới. Trên này viết là trân trọng kính mời các hộ nông dân tiêu biểu của khu vực Tản Viên Thần Sơn mang nông sản đến tham gia triển lãm, giao lưu kinh nghiệm trồng rau sạch và nuôi gia cầm. Bọn họ còn hứa hẹn hộ nào có củ khoai tây to nhất hoặc luống rau cải ngọt nhất sẽ được nhận phần thưởng là ba trăm đồng tiền đồng và một cái bằng khen của Lạc Tướng!”

Nói đến đây, Diệp Phi không nhịn được mà tức giận đập bàn một cái “bộp”:

“Ta tức là tức cái thái độ làm việc của mấy gã đưa thư ngoài kia kìa! Gửi thư mời hội chợ nông sản thôi mà làm gì phải cưỡi con giun to đùng bay vèo vèo trên trời cho ngầu thế? Đã thế, đi đến cổng nhà ta, không thèm gõ cửa đàng hoàng, ném bức thư vào sân xong là… chạy mất tiêu không thấy bóng dáng đâu! Đúng là cái lũ giao hàng không có tâm, không có một chút chuyên nghiệp nào cả!”

“Ầm!”

Lời nói của Diệp Phi vừa dứt, trong tai của Lôi Phong và ba vị đồ đệ lại bùng nổ như sấm sét giữa trời quang!

Bọn họ lập tức rơi vào trạng thái “não bổ” cấp độ tối cao!

Lôi Phong trợn tròn mắt, trong lòng dậy sóng liên hồi: *Cái gì? ‘Đệ Nhất Hội Chợ Nông Sản Âu Lạc’? Phong Châu Thần Đô? Đó chẳng phải là nơi ngự trị của các đời Hùng Vương – Vạn Cổ Nhân Đế sao? Cái gọi là ‘giao lưu kinh nghiệm trồng rau sạch’, thực chất chính là ‘Đại Hội Luận Đạo của các đại thế lực khắp Thần Châu’! Còn ‘củ khoai tây to nhất’ và ‘luống rau cải ngọt nhất’, chắc chắn là ám chỉ đến các loại Chí Bảo Thiên Địa và Thần Thông Đại Đạo mà các tông môn mang đến để tranh tài! Tiền bối gọi những vị Lạc Tướng, cường giả triều đình đi phát thư là ‘lũ giao hàng không có tâm’, xem con Huyết Hồn Giao Long khổng lồ kia chỉ là ‘con giun to đùng’! Đây… đây là sự khinh thường tột cùng đối với vương quyền thế tục! Ngài ấy đang ám chỉ rằng, trước mặt đại đạo thực sự của ngài, mọi quyền lực, tranh đấu của cả Thần Châu này chỉ là trò đùa trẻ con, là một cái ‘hội chợ nông sản’ không hơn không kém!*

Lăng Tiêu khẽ gật đầu, vẻ mặt đầy thấu hiểu sâu sắc: “Sư phụ quả nhiên tầm nhìn vạn cổ. Ngài ấy xem Phong Châu Thần Đô chỉ là một cái chợ phiên, xem Hùng Vương Nhân Đế cũng chỉ là những người nông dân bình thường. Cảnh giới này, quả thực đã vượt qua khỏi phạm vi hiểu biết của chúng ta rồi.”

Tô Thanh Dao thì mắt sáng lên, khẽ cười thầm: “Sư phụ tức giận vì bọn chúng đưa thư không có tâm, thực chất là ngài đang cảnh cáo các thế lực ngoài kia rằng: muốn mời ngài xuất sơn, phải mang theo thành ý và sự tôn kính tuyệt đối, chứ không thể dùng mấy trò khoe mẽ uy thế rẻ tiền kia được.”

Mộc Vân Thư khẽ phe phẩy cuốn sách rách, mỉm cười nói: “Sư phụ đang dùng cách này để răn dạy chúng ta: làm người phải biết giữ vững bản tâm, cho dù thế giới ngoài kia có ồn ào náo nhiệt, có tranh quyền đoạt lợi thế nào, thì đối với chúng ta, việc chăm sóc vườn rau, nuôi dưỡng gà vịt vẫn là đại đạo chân chính nhất.”

Diệp Phi hoàn toàn không hay biết rằng, chỉ vì một bức thư mời hội chợ nông sản bình thường và một tiếng sủa đuổi trộm của con chó nhà mình, mà trong đầu của bốn kẻ xung quanh đã tự vẽ ra cả một âm mưu vĩ mô cấp độ vũ trụ.

Hắn thở dài một tiếng, cất bức thư màu đỏ vào túi áo vải thô, rồi quay sang nhìn Lôi Phong vẫn đang quỳ run rẩy dưới đất, ôn hòa nói:

“Thôi, chuyện ngoài đường kệ người ta đi. Tráng sĩ, uống xong chén trà này thì cứ tự nhiên nghỉ ngơi ở đây một lát cho khỏe, chờ tạnh mưa rồi hãy đi. Nhà ta tuy nghèo nhưng trà xanh thì lúc nào cũng sẵn.”

Lôi Phong nghe vậy, vội vàng dập đầu sát đất, giọng nói chứa đựng sự trung thành và sùng bái tuyệt đối:

“Vãn bối… vãn bối tạ ơn lòng từ bi của Tiền bối! Từ nay về sau, mạng sống này của vãn bối chính là của Tiền bối! Cho dù phải lên núi đao xuống biển lửa, vãn bối cũng nguyện ý vì Tiền bối mà làm trâu làm ngựa!”

Diệp Phi ngơ ngác nhìn gã tráng sĩ đang xúc động phát khóc trước mặt, gãi gãi đầu đầy vẻ bất lực, thầm nghĩ trong bụng: *Cái gã này bị làm sao thế nhỉ? Ta chỉ mời uống chén trà xanh thôi mà làm như ta vừa cứu mạng cả gia đình hắn không bằng. Đúng là người tu chân dạo này đầu óc có vấn đề cả rồi, chập cheng hết chỗ nói.*

Hắn lắc đầu cười khổ, bưng chén trà của mình lên nhấp một ngụm, mắt nhìn ra ngoài sân, nơi cơn mưa rào mùa hạ đang gột rửa sạch sẽ đống tro tàn của mười ba kẻ địch ngoài hàng rào tre, trả lại một bầu không khí trong lành, yên bình cho nông trang Tản Viên Thần Sơn.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8