Bất Tử Hồn: Kẻ Đứng Ngoài Vòng Sinh Tử
Chương 15: Lăng Tiêu hạ sơn

Cập nhật lúc: 2026-06-18 17:43:05 | Lượt xem: 4

“Vút! Bùm!”

Một luồng lôi điện màu tím thẫm xé toạc không khí, nện thẳng xuống mặt đường đá hộc dưới chân núi Tản Viên. Bụi đất và mảnh đá vụn bắn tung tóe như mưa rào.

“Tránh ra! Kẻ nào cản đường chiến xa của Chu Diên Lạc Hầu, giết không tha!”

Tiếng quát như sấm gầm vang lên từ gã hộ vệ dẫn đầu đoàn xa đội. Hắn cưỡi trên lưng một con Thiết Giáp Tê Ngưu khổng lồ, tay vung trường mâu bằng đồng đen gạt phăng một nhóm tán tu đang hốt hoảng né tránh sang hai bên vệ đường.

Lăng Tiêu bước đi thong thả giữa làn khói bụi đó. Trên vai hắn là một chiếc đòn gánh tre thô sơ, hai đầu gánh hai cái giỏ tre đan vụng về. Bên trong giỏ chỉ có vài củ khoai tây bám bùn đất và hai bó cải ngọt xanh mướt.

“Đứng lại! Tên phàm nhân kia, điếc tai hay sao mà không tránh?” Gã hộ vệ cưỡi tê ngưu rống lên, vung trường mâu đâm thẳng vào ngực Lăng Tiêu.

Mũi mâu đồng đen rít gió, mang theo kình phong của Khải Huyết Cảnh hậu kỳ, đủ sức xuyên thủng một tấm bia đá dày ba thước.

Lăng Tiêu không thèm né. Hắn khẽ nghiêng vai.

“Keng!”

Mũi mâu đâm vào bả vai hắn, phát ra tiếng va chạm kim loại chói tai. Luồng kình lực mạnh mẽ từ con Thiết Giáp Tê Ngưu truyền sang hoàn toàn biến mất như đá chìm đáy bể. Xương cốt của Lăng Tiêu dưới lớp áo xám khẽ rung nhẹ, Chúc Đồng Cảnh viên mãn lực lượng bộc phát, bắn ngược luồng phản chấn cực đại trở lại.

“Rắc!”

Trường mâu đồng đen gãy làm đôi. Gã hộ vệ phun ra một ngụm máu tươi, cả người lẫn thú bị hất văng xa mười trượng, đập mạnh vào vách đá ven đường, bất tỉnh nhân sự.

Cả đoàn xa đội của Chu Diên Lạc Hầu lập tức dừng lại. Không khí trong nháy mắt đông cứng.

Hàng trăm cặp mắt của các tán tu bên đường dồn về phía Lăng Tiêu. Họ run rẩy nhìn thanh niên mặc y phục xám tro giản dị, trên vai vẫn gánh hai giỏ rau củ, gương mặt không một chút gợn sóng.

“Kẻ nào dám đả thương hộ vệ của ta?”

Một giọng nói trầm đục, tràn đầy uy áp từ trong chiếc chiến xa bằng đồng đỏ khổng lồ truyền ra. Bức rèm che bằng da thú bị một bàn tay to lớn, đầy vảy rồng màu xám thô bạo gạt sang một bên.

Mông Bá — Lạc Hầu của bộ tộc Chu Diên, bước ra ngoài. Thân hình hắn cao lớn như một ngọn tháp, mặc hộ giáp bằng đồng đúc dày cộp, tỏa ra khí tức Chúc Đồng Cảnh viên mãn áp đảo. Đôi mắt ti hí của hắn đảo qua gã hộ vệ đang nằm bất động, rồi dừng lại trên người Lăng Tiêu.

Nhưng ngay khi ánh mắt hắn chạm vào hai giỏ rau trên vai Lăng Tiêu, đồng tử của Mông Bá co rụt lại dữ dội.

*Cái gì thế này?* Mông Bá hít một hơi khí lạnh, lồng ngực phập phồng liên hồi. *Những củ khoai tây kia… tại sao lại tỏa ra Hỗn Độn địa khí nồng đậm đến mức mắt thường cũng có thể nhìn thấy? Còn mấy cọng cải ngọt kia, rõ ràng là chứa đựng sinh mệnh bản nguyên tinh thuần nhất! Đây không phải là rau củ, đây chính là thần dược vạn năm! Không, còn quý hơn cả thần dược! Chỉ cần ngửi một hơi, bình cảnh Chúc Đồng Cảnh của ta đã có dấu hiệu buông lỏng!*

Lòng tham vô tận lập tức bùng lên trong mắt Mông Bá. Hắn liếm môi, bước xuống chiến xa, mỗi bước chân khiến mặt đất rung chuyển nhẹ.

“Tiểu tử, ngươi từ đâu tới? Giỏ rau trên vai ngươi, bản hầu mua đứt. Khôn hồn thì để lại, ta sẽ ban cho ngươi một vạn đồng tiền đồng và một vị trí hộ vệ trong phủ!” Mông Bá hất hàm, giọng điệu không cho phép cự tuyệt.

Lăng Tiêu đứng im tại chỗ. Hắn khẽ thở dài, trong lòng thầm nghĩ: *Sư phụ quả nhiên liệu sự như thần. Ngài ấy bảo ta hạ sơn đổi muối, thực chất là đã nhìn thấu nhân quả nơi này. Ngài cố tình để ta mang theo những thứ này, chính là muốn thử thách kiếm tâm của ta trước những kẻ tham lam vô độ trong hồng trần.*

Trước khi đi, Diệp Phi đã dặn dò hắn rất kỹ: *”Tiêu nhi, muối thô dạo này đắt đỏ lắm đấy. Con mang mấy củ khoai với bó cải này ra chợ phiên đổi ít muối thô về đây. Nhớ kỹ, làm người phải biết nhẫn nhịn, người ta có nói gì thì cứ cười trừ rồi đi, đừng có gây sự với ai nghe chưa?”*

Lăng Tiêu lúc đó đã quỳ rạp xuống đất, run rẩy tiếp nhận giỏ rau như nhận lấy một sứ mệnh tối cao. Hắn hiểu rõ, “nhẫn nhịn” của sư phụ chính là cảnh giới cao nhất của sát phạt — không cần ra tay bừa bãi, nhưng một khi đã ra tay thì phải nhổ cỏ tận gốc, khiến kẻ thù không còn cơ hội để khiến mình phải “nhẫn nhịn” lần thứ hai.

“Ta không bán.” Lăng Tiêu lạnh lùng đáp, giọng nói phẳng lặng như mặt hồ không gió. “Đây là đồ sư phụ ta bảo mang đi đổi muối. Ngươi không đủ tư cách chạm vào.”

“Không đủ tư cách?” Mông Bá cười lên điên cuồng, tiếng cười chứa đựng linh lực chấn động khiến những tán tu xung quanh phải bịt tai đau đớn. “Bản hầu là Chu Diên Lạc Hầu, mang trong mình huyết mạch Yêu Lang cuồng bạo, cai quản vạn dặm đất đai! Ở vùng đất này, thứ bản hầu muốn, chưa từng có kẻ nào dám từ chối!”

“Ầm!”

Mông Bá giậm mạnh chân phải. Mặt đất lập tức nứt toác, ba con rồng đất bằng đá hộc từ dưới lòng đất trồi lên, nanh vuốt sắc nhọn lao thẳng về phía Lăng Tiêu. Đây là Thần Thông Địa Lý — Sơn Thần Quyết của hắn, có thể điều khiển đất đá hóa thành vũ khí diệt sát kẻ thù.

“Chết đi!” Mông Bá rống lớn.

Lăng Tiêu vẫn đứng im. Hắn không thể để những luồng đất đá bẩn thỉu kia làm dơ bẩn hai bó cải ngọt của sư phụ.

Nhanh như chớp, Lăng Tiêu đặt đòn gánh xuống đất một cách nhẹ nhàng, không để giỏ rau lay động dù chỉ một chút. Cùng lúc đó, tay phải hắn vươn ra sau lưng, rút từ trong đai lưng ra một cành củi khô màu đen nhánh.

Đó là một cành mận khô khốc mà hắn nhặt được dưới gốc cây cổ thụ trong vườn của Diệp Phi sáng nay.

“Hắn điên rồi sao? Dùng một cành củi khô để chống lại Thần Thông Địa Lý của Lạc Hầu?” Một tán tu bên đường kinh hãi hét lên.

“Đúng là tự tìm đường chết! Khí tức của Mông Bá đã đạt đến nửa bước Lạc Vũ Cảnh, một chiêu này đủ sức nghiền nát một tòa thành nhỏ!” Kẻ khác run rẩy phụ họa.

Mông Bá nhìn thấy cành củi khô trong tay Lăng Tiêu, trong mắt hiện lên vẻ khinh bỉ tột cùng. Nhưng nụ cười ngạo mạn của hắn chưa kịp kéo dài thì một cảm giác lạnh lẽo thấu xương đột ngột bao trùm lấy toàn thân hắn.

Lăng Tiêu khẽ vung cành củi khô.

Không có linh lực dao động mãnh liệt, không có hào quang rực rỡ. Chỉ có một vệt sáng màu xám tro mờ nhạt vạch qua hư không.

*Thái Sơ Nghịch Mệnh Kiếm Ý — Nhất Kiếm Phân Hỗn Độn!*

“Xoẹt!”

Ba con rồng đất khổng lồ do thần thông của Mông Bá tạo ra, khi vừa chạm vào vệt sáng màu xám kia, lập tức bị phân tách thành những hạt bụi mịn nhất, biến mất không một tiếng động. Vệt sáng không hề dừng lại, tiếp tục lao thẳng về phía Mông Bá với tốc độ vượt qua cả giới hạn của thời gian và không gian.

“Cái gì?!”

Mông Bá kinh hoàng tột độ. Hắn cảm nhận được một ý chí hủy diệt tuyệt đối đang khóa chặt lấy mình. Trong khoảnh khắc sinh tử, hắn không kịp suy nghĩ, lập tức vỗ mạnh vào chiếc Trống Đồng Thần Trận thu nhỏ đeo ở hông.

“Bùm! Bùm! Bùm!”

Tiếng trống đồng dồn dập vang lên, tạo ra một bức màn ánh sáng màu vàng đồng cổ kính, khắc họa vô số hoa văn chim lạc bay lượn, che chắn trước mặt hắn. Đây là hộ thân chí bảo của bộ tộc Chu Diên, có thể chống đỡ được đòn toàn lực của cường giả Lạc Vũ Cảnh!

Nhưng vệt sáng màu xám tro kia chỉ khẽ chạm vào bức màn ánh sáng.

“Rắc!”

Bức màn ánh sáng bằng đồng cổ kính vỡ vụn như một miếng đậu phụ thối. Chiếc trống đồng thần bảo trên hông Mông Bá lập tức nứt làm đôi, linh khí tiêu tán hoàn toàn.

“Phập!”

Cánh tay phải đầy vảy rồng của Mông Bá bay thẳng lên trời, máu tươi phun ra như suối. Hắn hét lên một tiếng thảm thiết, lùi lại mười bước, gương mặt tràn đầy sự sợ hãi và không tin nổi.

“Ngươi… ngươi rốt cuộc là ai? Kiếm ý này… làm sao có thể…” Mông Bá run rẩy chỉ tay trái vào Lăng Tiêu, giọng nói lạc đi. Hắn là Lạc Hầu một phương, vậy mà lại bị một tên thanh niên mặc áo vải thô chém đứt một tay chỉ bằng một cành củi khô!

Các tán tu xung quanh hoàn toàn hóa đá. Họ há hốc mồm, trợn tròn mắt nhìn cảnh tượng hoang đường trước mặt. Một vị Lạc Hầu kiêu ngạo, sở hữu huyết mạch Yêu Lang cuồng bạo, lại bị đánh bại một cách dễ dàng như vậy sao?

Lăng Tiêu không trả lời. Ánh mắt hắn lạnh lùng nhìn Mông Bá, cành củi khô trong tay khẽ chỉ thẳng vào tim đối phương.

“Ngươi muốn cướp đồ của sư phụ ta.” Lăng Tiêu chậm rãi bước tới, mỗi bước đi của hắn như gõ thẳng vào linh hồn của Mông Bá. “Sư phụ ta thích sự yên bình. Ngài bảo ta phải nhẫn nhịn. Nhưng ngài cũng dạy, phàm là kẻ có ý đồ xấu với nông trang, tuyệt đối không được để lại hậu họa.”

“Chờ đã! Ta là Chu Diên Lạc Hầu! Phía sau ta là triều đình Phong Châu, là Vạn Cổ Nhân Đế! Ngươi dám giết ta, cả Âu Lạc Thần Châu sẽ không có chỗ dung thân cho ngươi!” Mông Bá hét lên điên cuồng, cố gắng dùng thế lực để uy hiếp.

“Triều đình Phong Châu?” Lăng Tiêu khẽ lắc đầu, khóe môi hiện lên một vệt cười lạnh. “Trước mặt sư phụ ta, Phong Châu Thần Đô cũng chỉ là một cái chợ phiên nông sản. Hùng Vương Nhân Đế cũng chỉ là phàm nhân cày ruộng. Ngươi dùng bọn họ để uy hiếp ta?”

Lời nói của Lăng Tiêu lọt vào tai Mông Bá và đám tán tu xung quanh, không khác gì sấm sét nổ tung trong đầu bọn họ!

*Cái gì? Xem Phong Châu Thần Đô là chợ phiên? Xem Hùng Vương Nhân Đế là phàm nhân cày ruộng?*

*Trời ơi! Sư phụ của hắn rốt cuộc là tồn tại vĩ đại đến mức nào? Chẳng lẽ là một vị Thần Quân viễn cổ từ thời khai thiên lập địa ẩn thế tại Tản Viên Thần Sơn này sao?*

Mông Bá hoàn toàn sụp đổ ý chí chiến đấu. Hắn nhận ra mình đã chọc vào một tổ ong vò vẽ khổng lồ, một thế lực ẩn thế có thể dễ dàng nghiền nát cả bộ tộc Chu Diên của hắn chỉ bằng một cái búng tay.

“Tiền bối tha mạng! Vãn bối có mắt không tròng! Vãn bối nguyện dâng hiến toàn bộ tài sản của bộ tộc…”

“Muộn rồi.”

Lăng Tiêu lạnh lùng thốt ra hai chữ. Cành củi khô trong tay hắn khẽ đâm tới.

Một luồng kiếm khí vô hình, mang theo ý chí nghịch thiên cải mệnh, trực tiếp xuyên qua trán Mông Bá.

“Bùm!”

Thân hình khổng lồ của Chu Diên Lạc Hầu Mông Bá cứng đờ. Trong mắt hắn, hào quang hoàn toàn tắt ngấm. Kiếm ý của Lăng Tiêu không chỉ phá hủy thân thể hắn, mà còn trực tiếp chém đứt nhân quả, nghiền nát thần hồn của hắn thành hư vô, không cho phép đầu thai chuyển kiếp.

Gió thổi qua, xác của Mông Bá hóa thành tro bụi màu xám, bay tán loạn trong không trung, như thể hắn chưa từng tồn tại trên đời này.

Cả đoàn xa đội của Chu Diên Lạc Hầu kinh hoàng bạt vía. Đám hộ vệ còn lại lập tức quỳ sụp xuống đất, dập đầu liên tục, không dám thở mạnh.

Lăng Tiêu không thèm nhìn bọn họ một cái. Hắn cúi người, nâng chiếc đòn gánh tre lên vai, giữ cho hai giỏ rau củ không bị nghiêng lệch.

Hắn liếc nhìn cành củi khô trong tay, khẽ mỉm cười: *Cành mận của sư phụ quả nhiên dùng rất tốt. Chỉ một cái vung nhẹ đã có thể mượn được một tia thiên địa đại thế của Tản Viên Thần Sơn. Sư phụ bảo ta mang nó theo, chắc chắn là đã tính trước việc ta sẽ gặp phải kẻ thù này.*

Hắn giắt cành củi khô lại vào đai lưng, rồi thong thả bước tiếp về phía chợ phiên dưới chân núi, để lại sau lưng một đám đông tán tu vẫn đang quỳ rạp dưới đất, run rẩy cung tiễn bóng lưng của “Kiếm Thần Chẻ Củi” vĩ đại.

Cùng lúc đó, tại nông trang trên đỉnh Tản Viên Thần Sơn.

Diệp Phi vừa quét xong cái sân, đang ngồi trên chiếc ghế tre dưới bóng râm của cây mận cổ thụ, tay cầm quạt nan phe phẩy một cách lười biếng.

“Hắt xì!”

Hắn đột nhiên hắt hơi một cái thật to, dụi dụi mũi, lẩm bẩm:

“Quái lạ, ai lại nói xấu mình thế nhỉ? Hay là do thời tiết dạo này thất thường quá, dễ bị cảm lạnh?”

Hắn nhìn ra phía cổng rào tre, nơi Đại Hắc đang nằm sấp, hai tai dựng lên như đang lắng nghe động tĩnh dưới chân núi.

“Đại Hắc, mày bảo xem Tiêu nhi đi đổi muối có suôn sẻ không? Cái thằng bé này tính tình lầm lì, ta cứ lo nó ra ngoài bị người ta bắt nạt. Thời buổi này người tu chân hung hãn lắm, hở ra một tí là đòi chém đòi giết, phàm nhân như chúng ta sống thật là khó khăn mà.” Diệp Phi thở dài một tiếng đầy lo lắng.

Đại Hắc khẽ hé mở một con mắt, nhìn Diệp Phi đầy vẻ bất lực, rồi lại nhắm mắt lại tiếp tục ngủ. Nó thầm nghĩ: *Chủ nhân ơi là chủ nhân, ngài lo cho hắn bị bắt nạt? Hắn mang theo cành mận bám đầy hỗn độn khí của ngài, lại thêm thanh kiếm ý chém đứt nhân quả kia, không đi bắt nạt người khác là may mắn lắm rồi. Vị Lạc Hầu xấu số nào đó dưới núi, e là giờ này đã biến thành phân bón cho đất mẹ rồi.*

Tô Thanh Dao từ trong bếp bước ra, bưng một đĩa khoai tây luộc nóng hổi, đặt lên chiếc bàn tre bên cạnh Diệp Phi, khẽ cười nói:

“Sư phụ bớt lo lắng đi ạ. Đại sư huynh thực lực thâm hậu, lại được ngài chỉ điểm bấy lâu nay, chắc chắn sẽ không làm ngài thất vọng đâu. Ngài dùng chút khoai tây luộc cho nóng đi ạ.”

Diệp Phi nhìn đĩa khoai tây, gật đầu hài lòng:

“Ừm, khoai tây năm nay được mùa, củ nào củ nấy to tròn. Chỉ tiếc là không có muối thô để chấm, ăn hơi nhạt nhẽo. Hy vọng Tiêu nhi sớm mang muối về.”

Hắn cầm một củ khoai tây lên cắn một miếng, hoàn toàn không biết rằng, đệ tử của hắn ở dưới núi vừa dùng “khoai tây” và “cải ngọt” của hắn để dọa cho cả một vùng biên viễn phải rung chuyển, và một vị Lạc Hầu kiêu ngạo đã vĩnh viễn biến mất khỏi dòng lịch sử của Âu Lạc Thần Châu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8