Bất Tử Hồn: Kẻ Đứng Ngoài Vòng Sinh Tử
Chương 7: Cho gà ăn

Cập nhật lúc: 2026-06-18 17:16:20 | Lượt xem: 10

Trong ký ức xa xăm của Tô Thanh Dao, những ngày tháng ở Thiên Hồ tộc tại vùng đất Thái Cổ chưa bao giờ là một chuỗi ký ức dễ chịu. Nàng vẫn nhớ như in cái ngày mình được vinh dự diện kiến vị Đại Trưởng lão tôn kính nhất tộc. Khi đó, để giúp nàng đột phá một tầng cổ xưa trong huyết mạch, tộc nhân đã phải mở ra ba tầng bảo khố, dùng trăm loại linh dược thượng hạng để đổi lấy một viên “Thiên Hồ Hóa Thanh Đan” cấp thấp từ một vị luyện đan đại sư phương Bắc. Ngày đó, nàng phải quỳ lạy trước bài vị tổ tiên suốt ba ngày ba đêm, tắm rửa bằng sương mai tinh khiết nhất, mới dám cung kính nuốt viên đan dược mà cả tộc coi như thần vật truyền đời kia vào bụng. Viên đan ấy, đối với nàng lúc bấy giờ, chính là đỉnh cao của tạo hóa, là thứ có thể khiến hàng vạn tu sĩ Yêu tộc tranh đoạt đến mức thịt nát xương tan.

Thế nhưng, tất cả những khái niệm về “thần vật” và “chí bảo” trong đầu vị công chúa Thiên Hồ tộc đã hoàn toàn vỡ vụn thành từng mảnh nhỏ ngay trong buổi sáng đầu tiên nàng tỉnh dậy tại nông trang của Diệp Phi.

Trời đất Tản Viên Thần Sơn lúc này vẫn còn chìm trong màn sương mù dày đặc của buổi sớm mai. Những dải sương trắng như những dải lụa mềm mại lượn lờ quanh các sườn núi, nhưng kỳ lạ thay, khi chúng tiến đến gần ranh giới hàng rào tre của nông trang, tất cả đều tự động rẽ sang hai bên, như thể có một bàn tay vô hình khổng lồ đang nhẹ nhàng gạt chúng ra để giữ cho mảnh sân nhỏ luôn khô ráo và ấm áp.

Tô Thanh Dao bước ra khỏi gian phòng củi nhỏ được sắp xếp tạm thời cho nàng. Nàng mặc bộ y phục bằng vải thô màu xanh nhạt mà Lăng Tiêu đưa cho từ tối qua. Dù chỉ là loại vải thô sơ của phàm nhân, nhưng khi khoác lên người nàng, nó vẫn không thể che giấu được thân hình mảnh mai, uyển chuyển cùng dung mạo khuynh quốc khuynh thành của một vị công chúa Yêu tộc. Chỉ có điều, lúc này gương mặt ấy đang tràn ngập sự ngơ ngác và căng thẳng.

Ở góc sân, Lăng Tiêu đã thức dậy từ lúc nào. Hắn mặc chiếc trường bào màu xám tro giản dị, hai ống tay áo xắn cao, tay cầm chiếc rìu rỉ sét quen thuộc, đang nhịp nhàng chẻ từng súc củi khô. Mỗi một nhát rìu bổ xuống, không hề có tiếng động chói tai, chỉ có một vệt sáng mờ nhạt xé rách không khí, phân tách khúc gỗ làm đôi một cách hoàn mỹ đến mức không tưởng.

Nhìn thấy Tô Thanh Dao bước ra, Lăng Tiêu dừng tay, khẽ gật đầu chào hỏi:

“Sư muội dậy sớm thế. Đêm qua ngủ có ngon không?”

Tô Thanh Dao khẽ cắn môi, tiến lại gần, giọng nói vẫn còn run rẩy:

“Sư huynh… làm sao muội có thể ngủ ngon được chứ? Cả đêm qua, mỗi khi muội nhắm mắt lại, muội đều cảm nhận được luồng kiếm ý từ cành củi khô ngoài sân đang không ngừng gột rửa linh hồn mình. Cảm giác đó… giống như có một vị kiếm tiên đang trực tiếp truyền thừa đại đạo vào trong đầu vậy. Tu vi Khải Huyết Cảnh của muội vốn đã bị phong ấn, vậy mà chỉ sau một đêm hô hấp bầu không khí ở đây, phong ấn đó đã có dấu hiệu lỏng lẻo rồi.”

Lăng Tiêu nghe vậy liền cười nhẹ, ánh mắt lộ ra vẻ thấu hiểu sâu sắc của một người đi trước:

“Đó là chuyện bình thường. Sư phụ ngự trị ở đây, hô hấp của ngài chính là luật lệ của trời đất, lời nói của ngài chính là ý chỉ của thiên đạo. Muội chỉ cần ở lại đây, dù không chủ động tu luyện, thì linh khí hồng hoang xung quanh cũng sẽ tự động rèn giũa thân thể muội. Huống chi…” Hắn liếc nhìn về phía chuồng gà ở góc sân, “…công việc hôm nay của muội mới thực sự là một cơ duyên mà cả đời này muội chưa từng dám mơ tới.”

Đúng lúc này, tiếng cửa gỗ của gian nhà chính vang lên một tiếng “két” khô khốc.

Diệp Phi bước ra ngoài hiên, trên người vẫn là bộ vải thô màu đen bạc màu quen thuộc. Hắn xỏ chân vào đôi guốc mộc cũ kỹ, tay cầm chiếc quạt nan rách, vừa đi vừa ngáp ngắn ngáp dài, gương mặt lộ rõ vẻ ngái ngủ của một nông phu trung niên thiếu ngủ kinh niên. Hắn liếc nhìn hai đứa đồ đệ mới nhận, thấy chúng đang đứng xúm xít ở góc sân liền lầm bầm:

“Hai đứa này dậy sớm thế? Tuổi trẻ có khác, tràn đầy năng lượng thật đấy. Chẳng bù cho ta, xương cốt rệu rã hết cả rồi, đêm qua gió núi thổi vù vù làm ta mất ngủ suốt mấy canh giờ.”

Lăng Tiêu và Tô Thanh Dao lập tức đứng thẳng người, cung kính cúi đầu hành lễ:

“Đồ nhi bái kiến Sư phụ!”

Diệp Phi xua xua tay, lẹt quẹt đi tới gần chuồng gà, miệng lẩm bẩm:

“Được rồi, được rồi, không cần đa lễ thế đâu. Ở chỗ ta không có nhiều quy tắc thế đâu. Thanh Dao này, hôm qua ta đã nói rồi đấy, công việc của cô nương là cho lũ gà này ăn và dọn dẹp chuồng trại. Lũ ăn hại này dạo này béo mầm ra rồi mà chẳng chịu đẻ quả trứng nào ra hồn cả, chắc là do ta chiều chuộng quá.”

Hắn chỉ tay vào một cái hũ gốm màu nâu đen, bám đầy bụi bặm và mạng nhện nằm ở góc hiên nhà, bên cạnh là một cái gáo dừa nứt nẻ đã sứt mất một mảng lớn ở vành:

“Đấy, cám gà ta để trong cái hũ kia. Mỗi sáng cô nương cứ múc một gáo đầy, rắc đều vào cái máng gỗ trong chuồng cho chúng nó ăn. Nhớ là phải rắc đều nhé, cái con gà mái lông đỏ tên Tiểu Hồng kia nó ghê gớm lắm, toàn tranh ăn với mấy con khác thôi. Nếu cô nương không chia đều, chúng nó lại mổ nhau sứt đầu mẻ trán, ta lại mất công đi tìm lá thuốc về bôi cho chúng nó, phiền phức lắm.”

Nói rồi, Diệp Phi quay sang Lăng Tiêu, phất phất chiếc quạt nan:

“Lăng Tiêu, chẻ xong đống củi kia thì ra ruộng rau muống phía sau nhổ bớt cỏ dại đi nhé. Rau muống dạo này bị sâu ăn nhiều quá, nhìn mà xót hết cả ruột. Ta đi rửa mặt mũi tí đã.”

Dứt lời, vị “nông phu” vĩ đại lững thững đi về phía giếng nước ở góc sân, hoàn toàn không để ý đến việc hai đứa đồ đệ của mình đang đứng đờ người ra như hai bức tượng đá.

Tô Thanh Dao hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ cho đôi bàn tay của mình không bị run rẩy quá mức. Nàng chậm rãi tiến về phía cái hũ gốm cũ kỹ kia. Dưới mắt của một phàm nhân như Diệp Phi, cái hũ đó chỉ là một món đồ gốm rẻ tiền bám đầy bụi đất, dùng để đựng cám gạo mốc. Thế nhưng, khi Tô Thanh Dao tiến lại gần trong khoảng ba bước chân, thần thức của nàng đột nhiên cảm nhận được một luồng áp lực nặng nề như núi thái sơn đè nặng lên vai.

“Cái này…”

Tô Thanh Dao nghẹn họng. Nàng nhìn thấy trên bề mặt của cái hũ gốm gồ ghề kia ẩn hiện những đường vân cổ xưa, uốn lượn như những con rồng uốn khúc, lấp lánh thứ ánh sáng màu tím sậm cực kỳ huyền bí. Đó không phải là mạng nhện hay bụi bẩn, mà là những đạo văn phong ấn của thời kỳ sơ khai! Mỗi một đường nét đều chứa đựng sức mạnh phong ấn một góc trời đất, giữ cho thứ năng lượng kinh hoàng bên trong không bị rò rỉ ra ngoài dù chỉ là một tia nhỏ nhất.

Nàng run rẩy đưa tay ra, nhẹ nhàng chạm vào nắp hũ gốm, rồi từ từ nhấc nó lên.

“Oanh!”

Một tiếng nổ vô thanh vang lên ngay trong sâu thẳm linh hồn của Tô Thanh Dao.

Từ trong miệng hũ, một luồng ánh sáng ngũ sắc rực rỡ như cầu vồng bỗng nhiên bắn vọt lên trời cao. Luồng ánh sáng ấy mang theo một mùi hương thanh khiết, nồng đậm đến mức chỉ cần hít vào một hơi, toàn bộ kinh mạch đang bị phong ấn trong người nàng lập tức thông suốt, máu huyết cuồn cuộn chảy như sông lớn gặp bão. Những tạp chất tích tụ trong cơ thể nàng bấy lâu nay bị luồng dược hương này gột rửa sạch sẽ, thoát ra ngoài qua lỗ chân lông dưới dạng những giọt mồ hôi màu đen nhạt.

Nàng cúi đầu nhìn vào trong hũ.

Nằm im lìm dưới đáy hũ không phải là cám gạo mốc hay ngô lép như Diệp Phi vẫn nghĩ. Đó là một đống những hạt tròn nhỏ lấp lánh như những viên ngọc xá lị, mỗi hạt đều tỏa ra hào quang dịu nhẹ và được bao bọc bởi một lớp sương mù mờ ảo. Trên bề mặt của từng hạt “cám” đều có chín đường vân đan xoắn vào nhau một cách hoàn mỹ — cửu đạo đan văn!

“Cửu Chuyển Ngộ Đạo Đan… cấp hoàn mỹ?!”

Tô Thanh Dao lắp bắp, hai mắt trợn tròn, đầu óc hoàn toàn trống rỗng. Nàng là công chúa của Thiên Hồ tộc, kiến thức về đan dược không hề nông cạn. Nhưng ngay cả những vị luyện đan tông sư mạnh nhất của Yêu tộc phương Bắc, cả đời cũng chỉ hy vọng luyện ra được một viên đan dược có ba đường đan văn đã là thắp hương bái tổ rồi. Vậy mà ở đây, trong cái hũ gốm rách nát này, hàng ngàn, hàng vạn viên Cửu Chuyển Ngộ Đạo Đan cấp hoàn mỹ lại bị đổ đống như rác thải, được dùng để… cho gà ăn!

Lăng Tiêu đứng bên cạnh, thấy vẻ mặt kinh hoàng của sư muội liền khẽ thở dài, bước tới vỗ vai nàng:

“Sư muội, bình tĩnh lại đi. Ta đã nói rồi mà, ở chỗ Sư phụ, những thứ được gọi là ‘phế thải’ hay ‘đồ phàm trần’ thực chất đều là những chí bảo khai thiên lập địa. Sư phụ luôn thích giả làm một phàm nhân, ngài dùng những công việc thường ngày để rèn luyện tâm tính của chúng ta. Muội mau dùng cái gáo dừa kia múc đan dược ra đi, đừng để Sư phụ chờ lâu.”

Tô Thanh Dao nuốt nước bọt một cái thật mạnh. Nàng nhìn sang cái gáo dừa nứt nẻ nằm bên cạnh. Khi tay nàng chạm vào chuôi gáo, một luồng mát lạnh thấu xương truyền thẳng vào đại não, giúp nàng lập tức tỉnh táo lại khỏi sự chấn động. Nàng nhận ra, cái gáo dừa này thực chất được làm từ vỏ của quả **Thái Sơ Ngộ Đạo Quả** — một loại thần quả vạn năm mới nở hoa, vạn năm mới kết trái trong truyền thuyết, có khả năng giúp tu sĩ giữ vững tâm ma, không bị tẩu hỏa nhập ma khi đột phá cảnh giới. Vậy mà Sư phụ lại tùy tiện bổ đôi nó ra, nạo hết ruột ăn, rồi dùng cái vỏ nứt để làm gáo múc cám gà!

“Sự xa xỉ này… quả thực là tột cùng của sự điên rồ…” Tô Thanh Dao lẩm bẩm trong lòng.

Nàng cung kính cầm gáo dừa, nhẹ nhàng múc một gáo “Ngộ Đạo Đan” đầy ắp. Mỗi một hạt đan dược va vào nhau tạo ra những tiếng kêu thanh thúy như tiếng khánh ngọc, nghe mà êm tai vô cùng.

Nàng bưng gáo đan dược, từng bước một tiến về phía chuồng gà ở góc sân.

Chuồng gà của Diệp Phi được dựng bằng những cành tre già đan xen vào nhau, trông rất xộc xệch và đơn sơ. Nhưng khi Tô Thanh Dao đến gần, nàng mới phát hiện ra những cành tre đó không hề tầm thường. Chúng tỏa ra một luồng sinh mệnh lực dạt dào, mỗi chiếc lá tre nhỏ màu xanh biếc đều ẩn chứa lôi đình chi lực nhàn nhạt.

“Đây là… **Cửu Thiên Lôi Trúc**!” Tô Thanh Dao suýt chút nữa thì đánh rơi cả gáo dừa.

Cửu Thiên Lôi Trúc là loại thần mộc cực kỳ quý hiếm, sinh trưởng ở những nơi có thiên lôi oanh tạc vạn năm không tắt. Thân cây của nó cứng hơn thần thiết, chứa đựng lôi đình chi lực tinh khiết nhất, là vật liệu tối thượng để chế tạo các loại pháp bảo phòng ngự cấp Bá Vương. Vậy mà ở đây, Sư phụ lại chặt cả cụm Cửu Thiên Lôi Trúc về để… rào chuồng gà! Ngài sợ lũ gà chạy mất, hay là sợ kẻ nào đến trộm gà sẽ bị sét đánh chết đây?

Nàng còn chưa kịp tiêu hóa hết sự thật kinh hoàng này thì từ trong chuồng gà, một tiếng gáy lảnh lót bỗng nhiên vang lên:

“Cục… cục ta cục tác!”

Tiếng gáy này không hề chói tai, nhưng khi lọt vào tai Tô Thanh Dao, nó lại như một tiếng sấm rền vang giữa trời quang. Linh hồn nàng run rẩy dữ dội, huyết mạch Cửu Vĩ Thiên Hồ trong người nàng như gặp phải thiên địch tối cao, hoàn toàn bị áp chế đến mức không thể nhúc nhích nổi một ngón tay.

Một con gà mái có bộ lông màu đỏ rực như lửa, mào gà đỏ chót như một chiếc vương miện nhỏ, chậm rãi bước ra khỏi cửa chuồng. Đôi mắt của nó nhỏ tí nhưng lại sắc lẹm, rực rỡ như hai đốm lửa hồng hoang. Khi nó bước đi, mỗi một bước chân đều để lại một vệt cháy xém nhàn nhạt trên nền đất, tỏa ra nhiệt độ kinh người.

“Thái Sơ Thần Phượng!”

Tô Thanh Dao run giọng lẩm bẩm. Nàng rốt cuộc đã hiểu tại sao Lăng Tiêu lại gọi lũ gà này là thần thú diệt thế. Con gà mái lông đỏ tên Tiểu Hồng này, khí tức tỏa ra từ người nó tuy đã được thu liễm rất nhiều, nhưng vẫn mang theo sự uy nghiêm tối cao của thủy tổ vạn điểu. Huyết mạch Thiên Hồ của nàng dù có cao quý đến đâu, thì trước mặt một con Thần Phượng thuần chủng từ thời khai thiên lập địa, cũng chỉ là một loài yêu thú cấp thấp không hơn không kém.

Theo sau Tiểu Hồng là bốn năm con gà mái khác, con nào con nấy lông mượt mà, mắt sáng như sao, khí tức đều mạnh mẽ đến mức khiến người ta phải ngạt thở. Chúng nhìn thấy gáo dừa trên tay Tô Thanh Dao, lập tức vây quanh cái máng gỗ, khúc khích gáy nhẹ, ra vẻ thúc giục.

Tô Thanh Dao hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh tinh thần. Nàng nhớ lại lời dặn của Diệp Phi: “Phải rắc đều, không chúng nó lại mổ nhau.”

Nàng run rẩy nghiêng gáo dừa, nhẹ nhàng rắc những viên Cửu Chuyển Ngộ Đạo Đan xuống cái máng gỗ sứt mẻ.

“Cạch! Cạch! Cạch!”

Ngay khi những hạt đan dược vừa rơi xuống máng, lũ Thần Phượng lập tức lao vào mổ lia lịa. Mỗi một nhát mổ của chúng đều nhanh như chớp giật, không gian xung quanh cái máng gỗ nhỏ bé bỗng nhiên xuất hiện những vết nứt đen ngòm do tốc độ mổ quá nhanh xé rách không khí.

Con gà mái Tiểu Hồng quả nhiên là bá đạo nhất. Nó dang rộng đôi cánh rực lửa, vỗ mạnh một cái khiến ba con gà mái khác phải lùi lại mấy bước, rồi một mình độc chiếm nửa cái máng gỗ, mổ lấy mổ để những viên đan dược hoàn mỹ kia như thể đang ăn những hạt thóc vô giá trị.

Trong lúc mổ đan dược, một sợi lông tơ màu đỏ rực từ trên cánh của Tiểu Hồng khẽ rơi xuống, nhẹ nhàng đáp xuống đống rơm rác bên cạnh máng gỗ.

Tô Thanh Dao nhìn sợi lông vũ kia, hai mắt sáng rực lên. Nàng cảm nhận được bên trong sợi lông nhỏ bé đó ẩn chứa một nguồn năng lượng hỏa hệ khổng lồ, đủ để thiêu rụi cả một tòa thành trì lớn nếu được kích hoạt. Đây chính là một món chí bảo phòng ngự và tấn công cấp Tiên, nếu đem ra ngoài, chắc chắn sẽ gây ra một trận tanh mưa máu trong giới tu chân. Vậy mà ở đây, nó chỉ là một sợi lông gà rụng nằm lẫn trong phân gà và rơm rác hoang phế.

“Sư muội, đừng nhìn nữa. Mau dọn dẹp chuồng đi, nếu để Sư phụ thấy chuồng gà bẩn thỉu, ngài sẽ không vui đâu.” Lăng Tiêu từ đằng xa nói vọng lại, tay vẫn nhịp nhàng chẻ củi.

Tô Thanh Dao vội vàng gật đầu: “Vâng, sư huynh, muội biết rồi.”

Nàng cầm lấy chiếc chổi tre nhỏ đặt bên cạnh chuồng gà, bắt đầu công việc quét dọn. Mỗi một động tác quét của nàng đều cực kỳ cẩn thận, không dám làm kinh động đến lũ Thần Phượng đang ăn sáng kia. Thế nhưng, khi nàng quét đến gần đống rơm rác nơi sợi lông của Tiểu Hồng rơi xuống, con gà mái lông đỏ bỗng nhiên dừng mổ, quay đầu lại nhìn nàng bằng đôi mắt đỏ rực đầy cảnh cáo.

Tô Thanh Dao giật mình, vội vàng lùi lại một bước, cung kính cúi đầu:

“Tiền bối Thần Phượng, vãn bối không có ý mạo phạm. Vãn bối chỉ muốn dọn dẹp chuồng trại cho sạch sẽ theo lời Sư phụ dặn thôi.”

Tiểu Hồng hừ lạnh một tiếng trong mũi (nếu như gà có mũi), rồi cúi xuống dùng mỏ gắp sợi lông vũ của mình lên, tùy tiện ném về phía chân của Tô Thanh Dao, sau đó quay đi tiếp tục mổ đan dược.

Tô Thanh Dao ngẩn người, rồi lập tức hiểu ra. Đây là Thần Phượng ban thưởng cho nàng vì đã cho chúng ăn một cách chu đáo!

Nàng run rẩy cúi xuống, nhặt sợi lông vũ rực lửa kia lên, cảm nhận được luồng hơi ấm áp, dịu nhẹ thấm qua da thịt, đi thẳng vào đan điền đang bị phong ấn của mình. Chỉ trong một khoảnh khắc, phong ấn huyết mạch trong người nàng bỗng nhiên “rắc” một tiếng, nứt ra một khe hở lớn. Luồng sức mạnh của Cửu Vĩ Thiên Hồ bấy lâu nay bị đè nén lập tức dâng trào, giúp tu vi của nàng trực tiếp đột phá từ Khải Huyết Cảnh sơ kỳ lên thẳng Khải Huyết Cảnh viên mãn, chỉ còn thiếu một bước nữa là có thể bước vào Chúc Đồng Cảnh!

“Đột phá… dễ dàng như vậy sao?!”

Tô Thanh Dao nước mắt rưng rưng vì cảm động. Nàng nắm chặt sợi lông vũ trong tay, hướng về phía gian nhà chính của Diệp Phi và chuồng gà dập đầu lia lịa:

“Đa tạ Sư phụ thành toàn! Đa tạ tiền bối Thần Phượng ban thưởng! Đồ nhi nhất định sẽ tận tâm tận lực, chăm sóc lũ gà thật tốt!”

Ở phía giếng nước, Diệp Phi vừa rửa mặt xong, đang dùng khăn vải lau mặt. Nghe thấy tiếng động ở góc sân, hắn liếc nhìn qua, thấy Tô Thanh Dao đang quỳ lạy chuồng gà thì không khỏi lắc đầu, thở dài ngao ngán:

“Haiz, cái con bé này, đầu óc chắc là bị bọn ép cưới kia làm cho hoảng loạn quá mức rồi. Cho gà ăn thôi mà cũng phải quỳ lạy cảm ơn rối rít thế kia. Đúng là tội nghiệp, chắc ở nhà bị ngược đãi dữ dội lắm mới sinh ra cái tính khí nhút nhát, thần hồn nát thần tính thế này. Để lát nữa ta phải nấu thêm bát canh hạt sen cho nó tẩm bổ mới được.”

Hắn lắc đầu, lẹt quẹt đi về phía bếp, miệng lẩm bẩm về việc hôm nay phải làm món gì cho bữa trưa.

Trong khi nông trang nhỏ bé trên đỉnh Tản Viên Thần Sơn vẫn đang chìm trong bầu không khí yên bình, ấm áp và đầy rẫy sự hiểu lầm vĩ đại này, thì ở phía dưới chân núi, sóng gió kinh hoàng thực sự đã bắt đầu nổi lên.

Tại bìa rừng rậm rạp phía dưới sườn núi Tản Viên, sương mù dày đặc bỗng nhiên bị xé rách bởi những luồng luồng khí tức tà ác, hung bạo.

Một nhóm tu sĩ Yêu tộc mặc giáp đen, trên người tỏa ra mùi máu tanh nồng nặc đang nhanh chóng di chuyển qua các thân cây cổ thụ. Dẫn đầu bọn họ là một nam tử trung niên có gương mặt dữ tợn, một bên mắt bị một vết sẹo dài kéo xéo xuống tận cằm, khiến hắn trông càng thêm phần tàn nhẫn. Trên vai hắn là một đôi hộ giáp bằng đồng thau xù xì, tỏa ra luồng khí tức Chúc Đồng Cảnh viên mãn mạnh mẽ — đây chính là Hắc Bạo, một vị Lạc Tướng hung danh hiển hách của tộc Giao Long phương Bắc, cũng là kẻ dẫn đầu lực lượng truy sát Tô Thanh Dao.

Theo sau Hắc Bạo là hai lão giả mặc đạo bào màu xám tro, gương mặt gầy guộc như bộ xương khô, đôi mắt híp lại đầy âm hiểm. Cả hai đều là trưởng lão của Thiên Hồ tộc, phái phản loạn đã đồng ý liên hôn với tộc Giao Long để đổi lấy lợi ích. Tu vi của hai kẻ này cũng đã đạt đến Chúc Đồng Cảnh hậu kỳ, thực lực cực kỳ đáng sợ.

Hắc Bạo dừng lại bên một gốc cây cổ thụ bị gãy đôi, cúi xuống nhìn những vết máu đã khô trên mặt đất, rồi ngước mắt nhìn lên đỉnh núi Tản Viên đang bị sương mù che phủ, lạnh lùng cười nói:

“Vết máu đến đây thì biến mất, nhưng mùi hương huyết mạch Cửu Vĩ Thiên Hồ của con nhóc kia thì không thể giấu được ta. Nàng ta chắc chắn đang trốn trên đỉnh núi này.”

Một vị trưởng lão Thiên Hồ tộc bước lên, nhíu mày nhìn lên đỉnh núi, giọng nói đầy vẻ lo ngại:

“Lạc Tướng đại nhân, Tản Viên Thần Sơn này từ cổ chí kim vốn là thánh địa của Thổ Hệ và Mộc Hệ tu sĩ, nghe đồn có ý chí của Sơn Tinh Thần Quân bảo hộ. Chúng ta tự tiện xông vào như thế này, liệu có gặp phải rắc rối gì không?”

Hắc Bạo hừ lạnh một tiếng đầy khinh bỉ, bàn tay to bản bóp chặt chuôi đại đao hộ thân, cười lớn:

“Sơn Tinh Thần Quân? Đó chỉ là truyền thuyết từ thời khai thiên lập địa thôi! Bây giờ Thần Quân đã sớm biến mất từ vạn năm trước, để lại cái ngọn núi hoang này cho dăm ba cái bọn tán tu rách nát chiếm đóng. Các ngươi sợ cái gì? Hơn nữa, lần này chúng ta đi theo lệnh của Thần Hoàng tử, mang theo cả **Giao Long Thần Lệnh** của tộc trưởng. Kẻ nào dám cản đường chúng ta bắt người, chính là tự tìm đường chết!”

Nói rồi, Hắc Bạo vung tay lên, ra lệnh cho đám thuộc hạ:

“Tất cả nghe lệnh! Lên núi! Tìm bằng được con nhóc Tô Thanh Dao kia về cho ta! Kẻ nào dám che chở cho nàng ta, giết không tha!”

“Rõ!”

Hàng chục tên sát thủ Yêu tộc đồng thanh hô lớn, thân hình hóa thành những vệt bóng đen, nhanh chóng lao lên sườn núi Tản Viên Thần Sơn, hướng thẳng về phía nông trang của Diệp Phi mà tiến tới.

Bọn chúng hoàn toàn không biết rằng, bước chân của chúng đang dẫn thẳng chúng vào một trong những cấm địa kinh hoàng nhất của toàn bộ Âu Lạc Thần Châu, nơi mà ngay cả các vị Hùng Đế hay Tiên Tổ cũng phải đi nhẹ nói khẽ khi bước vào.

Chỉ trong vòng chưa đầy nửa canh giờ, nhóm truy binh Yêu tộc đã vượt qua những tầng sương mù dày đặc nhất, tiến đến ranh giới bìa rừng sát với nông trang của Diệp Phi.

Hắc Bạo dẫn đầu đám thuộc hạ bước ra khỏi rặng tre ngà, đập vào mắt hắn là một mảnh sân nhỏ được rào bằng những cành tre xộc xệch, một ngôi nhà gỗ ba gian đơn sơ, và một người đàn ông trung niên mặc áo vải thô đang cầm chiếc chổi tre quét sân một cách lười biếng.

Ở góc sân, một con chó đen to lớn đang nằm sấp dưới bóng râm của cây mận cổ thụ, hai mắt nhắm nghiền như đang ngủ say. Bên cạnh chuồng gà, một cô gái trẻ xinh đẹp đang cầm chiếc gáo dừa nứt nẻ, tỉ mẩn dọn dẹp đống rơm rác — đó chính là Tô Thanh Dao, người mà bọn chúng đã mất bao công sức truy đuổi suốt mấy ngày qua.

“Ha ha ha! Tìm thấy rồi!”

Hắc Bạo cười lớn một tiếng đầy đắc ý, tiếng cười vang dội khắp mảnh sân nhỏ, phá vỡ bầu không khí yên bình của buổi sớm mai. Hắn sải bước tiến lại gần hàng rào tre, đôi mắt dâm tà dán chặt vào thân hình của Tô Thanh Dao, lớn giọng quát:

“Thánh nữ điện hạ, trốn chạy đến tận cái ngọn núi rách này, rốt cuộc cũng không thoát khỏi lòng bàn tay của bổn tướng! Mau ngoan ngoãn đi theo chúng ta trở về bái đường thành thân với Thần Hoàng tử, bằng không đừng trách bổn tướng ra tay vô tình, san bằng cái nông trang rách nát này của ngươi!”

Tô Thanh Dao nghe thấy tiếng quát, giật mình quay lại. Khi nhìn thấy Hắc Bạo và đám truy binh Yêu tộc xuất hiện ngoài cổng rào, mặt nàng lập tức cắt không còn một giọt máu. Sự sợ hãi từ những ngày bị truy sát lại dâng lên trong lòng, nhưng khi nàng nhìn sang Lăng Tiêu đang đứng chẻ củi bên cạnh, và đặc biệt là bóng lưng bình thản của Diệp Phi đang quét sân đằng kia, lòng nàng bỗng nhiên bình tĩnh lại một cách lạ lùng.

Nàng biết, ở đây, nàng không còn là một kẻ cô độc không người che chở nữa.

Lăng Tiêu dừng nhát rìu trong tay, ánh mắt lạnh lùng như kiếm phong quét qua đám người Hắc Bạo ngoài cổng rào. Hắn không hề ra tay, chỉ khẽ liếc nhìn Sư phụ của mình, chờ đợi ý chỉ của ngài.

Diệp Phi lúc này đang quét sân, bị tiếng cười to của Hắc Bạo làm cho giật mình. Hắn cau mày, dừng chổi, quay lại nhìn đám người lạ mặt mặc giáp đen, mặt mũi dữ tợn đang đứng ngoài cổng rào nhà mình.

Gương mặt của vị “nông phu” vĩ đại lập tức lộ rõ vẻ khó chịu và bực bội tột cùng. Hắn thầm nghĩ: *Cái quái gì thế này? Sáng sớm ra đã có một lũ người rỗi hơi, mặc quần áo kỳ dị đến đây gào rú làm loạn. Lại còn đòi bắt người, đòi san bằng nhà ta nữa chứ? Đúng là một lũ côn đồ vô học! Chắc chắn là bọn người của cái tên Thần Hoàng tử gì đó hôm qua Thanh Dao kể rồi. Thật là quá đáng, con gái nhà lành người ta đã trốn đến tận đây rồi mà vẫn không tha.*

Diệp Phi vung chiếc chổi tre trong tay lên, chỉ thẳng vào mặt Hắc Bạo, lớn tiếng mắng:

“Này cái tên mặt sẹo kia! Sáng sớm ra ngươi gào rú cái gì thế hả? Có biết thế nào là lịch sự tối thiểu không? Nhà ta là nông trang lương thiện, không đón tiếp cái lũ côn đồ hung dữ như các ngươi! Có mua rau không thì bảo, không mua thì biến ngay đi cho khuất mắt ta, đừng có đứng đấy làm ồn, ảnh hưởng đến giấc ngủ của gà nhà ta!”

Lời nói của Diệp Phi vừa dứt, không gian xung quanh nông trang bỗng nhiên ngưng đọng lại một cách kỳ lạ.

Ở dưới bóng cây mận cổ thụ, con chó đen Đại Hắc khẽ mở một bên mắt hắc ám ra, liếc nhìn đám người Hắc Bạo ngoài cổng rào như nhìn một lũ người chết. Trong chuồng gà, con gà mái lông đỏ Tiểu Hồng cũng ngừng mổ cám, đôi mắt phượng rực lửa lóe lên một tia sát ý lạnh thấu xương.

Hắc Bạo nghe thấy lời mắng của Diệp Phi, ngẩn người ra một lúc, rồi lập tức nổi trận lôi đình. Hắn là một Lạc Tướng cường giả Chúc Đồng Cảnh viên mãn, đi đến đâu cũng được người người kính sợ, vậy mà hôm nay lại bị một tên nông phu phàm nhân không có nửa điểm tu vi cầm chổi tre chỉ thẳng vào mặt mắng chửi như mắng chó!

“Thằng nhóc phàm nhân đáng chết! Ngươi chán sống rồi có phải không?!”

Hắc Bạo gầm lên một tiếng đầy giận dữ. Hắn bước lên một bước, bàn tay to bản vận dụng mười phần pháp lực, định vung đao chém nát cái hàng rào tre và đầu của tên nông phu to gan lớn mật kia.

Nhưng ngay khi bàn chân của Hắc Bạo vừa mới bước qua ranh giới của hàng rào tre, chạm vào nền đất của nông trang…

“Ầm!”

Một luồng áp lực vô hình, nặng nề và khủng khiếp đến mức không thể tưởng tượng nổi bỗng nhiên từ trên trời cao giáng xuống, trực tiếp nện thẳng vào người hắn và toàn bộ đám truy binh Yêu tộc phía sau!

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8