Bất Tử Hồn: Kẻ Đứng Ngoài Vòng Sinh Tử
Chương 4: Lăng Tiêu tỉnh lại
Tiếng bước chân lẹt quẹt của Diệp Phi khuất dần sau cánh cửa buồng trong, để lại Lăng Tiêu đứng trơ trọi giữa gian bếp nhỏ. Mùi khói bếp thoang thoảng quyện với hương thơm dịu nhẹ của nồi canh cải ngọt còn sót lại trên bếp lò tạo nên một bầu không khí ấm áp đến lạ lùng. Nhưng đối với Lăng Tiêu, mỗi tấc không khí trong gian phòng này đều nặng nề như ngàn vạn ngọn đại sơn đang đè nặng lên vai.
Hắn nhìn chằm chằm vào cái lu nước bằng đất nung đặt ở góc bếp, bên cạnh là một chồng bát đĩa bằng gốm thô và một miếng xơ mướp đã khô quắt, xám xịt.
“Rửa bát…”
Lăng Tiêu lẩm bẩm, hai chữ này phát ra từ miệng hắn sao mà xa lạ đến thế. Hắn vốn là Đại hoàng tử của Thần Triều, từ nhỏ đã sống trong nhung lụa, có kẻ hầu người hạ, mười ngón tay chưa từng nhúng nước lạnh, chỉ biết cầm kiếm định giang sơn. Vậy mà giờ đây, hắn lại đứng trước một đống bát đĩa bẩn, nhận mệnh lệnh từ một người nông phu – người mà hắn tin chắc là một vị Chí Tôn ẩn thế đang dùng những trò phàm trần để rèn giũa tâm tính của hắn.
Hắn hít một hơi thật sâu, tiến lại gần lu nước. Khi hắn thọc tay vào lu, làn nước mát lạnh mơn trớn da thịt, nhưng ngay lập tức, một luồng khí lạnh thấu xương từ dưới đáy lu xộc thẳng vào kinh mạch của hắn.
Lăng Tiêu rùng mình một cái. Đôi mắt hắn trợn trừng.
*Đây… đây không phải là nước bình thường!*
Trong cảm nhận của hắn, làn nước này tinh khiết đến mức không thể tin nổi, không hề có một chút tạp chất nào của hồng trần. Mỗi một giọt nước đều ẩn chứa linh khí nồng đậm đến hóa lỏng, thậm chí còn mơ hồ mang theo hơi thở của vạn vật sơ khai. Hắn chỉ vừa mới nhúng tay vào, những vết thương rách da nát thịt trên mu bàn tay do cuộc truy sát trước đó gây ra đã bắt đầu khép miệng với tốc độ mắt thường cũng có thể nhìn thấy, để lại làn da mịn màng như ngọc.
*Vạn Hóa Thánh Thủy!*
Trong đầu Lăng Tiêu lập tức nảy ra một cái tên từ trong truyền thuyết cổ xưa. Loại thánh thủy này chỉ có ở những nơi linh mạch tối cao của đại lục, một giọt cũng đủ để cải tử hoàn sinh, giúp tu sĩ tẩy tủy phạt cốt. Vậy mà ở đây, Sư phụ lại dùng cả một lu lớn thế này… chỉ để rửa bát?
Nghĩ đến đây, da đầu Lăng Tiêu tê dại. Sự xa hoa này đã hoàn toàn vượt qua giới hạn chịu đựng của thế giới quan của hắn. Hắn cầm miếng xơ mướp lên, tay run bần bật. Miếng xơ mướp khô khốc kia, dưới nhãn quang đã được “khai sáng” của hắn, rõ ràng là được làm từ xơ của một quả Tiên Mướp vạn năm, những sợi xơ đan xen vào nhau tạo thành một trận pháp tự nhiên có khả năng mài giũa và thanh tẩy mọi uế khí.
Nhưng khi hắn chuẩn bị đặt chiếc bát đầu tiên vào lu nước, một nỗi sợ hãi vô hình đột ngột ập đến, bóp nghẹt lấy trái tim hắn.
Lăng Tiêu khựng lại. Hắn nhìn bóng mình phản chiếu trên mặt nước lu. Gương mặt hắn hốc hác, đôi mắt đầy vẻ mệt mỏi và hoang mang.
*Mình thực sự xứng đáng sao?*
Một câu hỏi tự vấn vang lên trong tâm trí hắn, mang theo sự lạnh lẽo của vực thẳm.
Hắn là ai? Một phế Thái tử của một vương triều đã diệt vong. Đan điền của hắn đã bị chính tay hoàng thúc kẻ thù dùng tà công đánh vỡ nát, biến thành một đống vụn cám. Kinh mạch toàn thân đứt đoạn, giống như một con mương khô cạn không còn một giọt nước. Ở Âu Lạc Thần Châu này, một kẻ phế đan điền chính là một con rác rưởi đúng nghĩa, cả đời này chỉ có thể làm kẻ hèn mọn dưới đáy xã hội, thậm chí một con dã thú cấp thấp nhất cũng có thể dễ dàng xé xác hắn.
Nỗi hoài nghi và lòng tự ti tích tụ suốt những tháng ngày trốn chạy như một con chó hoang bỗng dưng bùng phát. Hắn sợ hãi. Hắn sợ rằng tất cả những điều này chỉ là một giấc mơ hoang đường do thần trí hắn quá mức kiệt quệ mà sinh ra ảo giác. Hắn sợ rằng một ngày nào đó thức dậy, hắn sẽ lại thấy mình nằm giữa vũng máu, xung quanh là tiếng cười nhạo báng của kẻ thù và tiếng gầm rú của lũ Giao Mã.
Và quan trọng hơn hết, hắn sợ Sư phụ.
Phải, hắn sùng bái Diệp Phi, nhưng sâu trong nội tâm, hắn sợ hãi sự vĩ đại không thể đo lường của người đàn ông mặc áo vải thô kia. Một tồn tại có thể tùy ý nuôi Phượng Hoàng làm gà, dùng Hỗn Độn Thần Thú gác cổng, dùng Vạn Hóa Thánh Thủy rửa bát… tại sao lại thu nhận một kẻ phế vật như hắn?
*Ngài ấy có mục đích gì?*
Ý nghĩ này vừa xuất hiện đã khiến Lăng Tiêu toát mồ hôi lạnh. Trong thế giới tu chân tàn khốc, không có bữa ăn nào là miễn phí. Kẻ mạnh ban ơn cho kẻ yếu, hoặc là vì muốn nuôi béo để hiến tế, hoặc là vì muốn lợi dụng huyết mạch của hắn để làm một việc gì đó kinh thiên động địa. Có phải Sư phụ cũng đang xem hắn như một quân cờ trên bàn cờ vạn giới của ngài? Có phải ngài đang cười thầm trước sự ngu ngốc và sùng bái mù quáng của hắn?
Tâm ma!
Sự hoài nghi và nỗi sợ hãi tột cùng đã hóa thành những luồng hắc khí vô hình, từ trong đan điền đã vỡ nát của hắn len lỏi ra ngoài, bám dọc theo kinh mạch, nhuộm đen cả làn nước tinh khiết trong lu. Gương mặt Lăng Tiêu trở nên vặn vẹo, hơi thở dồn dập, đôi mắt dần mất đi tiêu cự, thay vào đó là một sắc đỏ tà dị.
“Nghĩ nhiều quá hóa rồ rồi đấy à?”
Một giọng nói lười biếng đột ngột vang lên ngay bên tai Lăng Tiêu, kèm theo đó là một cú gõ nhẹ nhưng cực kỳ dứt khoát bằng quạt nan vào ngay giữa trán hắn.
“Cốp!”
Cú gõ không hề mang theo chút lực lượng dao động nào, chỉ đơn giản như một người lớn đang cốc đầu một đứa trẻ nghịch ngợm. Nhưng đối với Lăng Tiêu, cú gõ đó giống như một tiếng sấm rền vang giữa trời quang, trực tiếp đánh tan toàn bộ hắc khí tâm ma đang vây hãm thần trí hắn.
Hắn giật nảy mình, lùi lại một bước, chiếc bát trên tay suýt chút nữa thì rơi xuống đất. Hắn ngơ ngác nhìn Diệp Phi, người vừa mới bước vào bếp từ lúc nào không biết, trên tay vẫn cầm chiếc quạt nan rách, gương mặt lộ vẻ ngái ngủ và bực bội.
“Ta bảo ngươi vào rửa bát, chứ không bảo ngươi đứng đây tự kỷ soi gương.” Diệp Phi tặc lưỡi, giật lấy miếng xơ mướp trên tay Lăng Tiêu, tự tay nhúng vào lu nước rồi lau loẹt xoẹt lên một chiếc bát. “Nhìn này, rửa bát thì phải dùng lực một chút, lau từ trong ra ngoài, lau sạch đống mỡ bám trên thành bát đi. Ngươi cứ đứng đực ra đó, nước chảy đá mòn chứ bát có tự sạch được đâu? Đúng là công tử bột, có mỗi việc vặt này cũng làm không xong.”
Diệp Phi vừa lầm bầm vừa nhanh tay rửa sạch ba cái bát, sau đó ném miếng xơ mướp lại vào tay Lăng Tiêu:
“Đấy, làm nốt đi. Ta ra ngoài vườn xem mấy luống rau muống. Rửa xong thì ra phụ ta cuốc đất. Đừng có đứng đó mà overthinking nữa, mệt người ra.”
Nói rồi, Diệp Phi xoay người, lững thững bước ra ngoài sân, miệng còn lẩm bẩm điều gì đó về việc thời tiết dạo này hanh khô quá, không tưới nước kịp là rau muống sẽ bị xơ.
Lăng Tiêu đứng ngây người tại chỗ, trán hắn vẫn còn cảm giác âm ấm từ cú gõ của chiếc quạt nan.
Toàn bộ nỗi hoài nghi, sợ hãi và tâm ma vừa rồi… đã biến mất không còn một dấu vết, sạch sẽ đến mức như thể chúng chưa từng tồn tại.
Hắn cúi đầu nhìn miếng xơ mướp trong tay, rồi nhìn bóng lưng gầy gầy, hơi khòm của Diệp Phi ngoài sân. Một luồng cảm xúc ấm áp và hối hận dâng trào trong lồng ngực hắn, khiến hốc mắt hắn nóng lên.
*Sư phụ… ngài ấy thực sự biết hết.*
Lăng Tiêu nghẹn ngào. Sư phụ vĩ đại như vậy, làm sao có thể không nhận ra sự dao động trong tâm trí hắn? Cú gõ quạt vừa rồi không chỉ là để đánh thức hắn khỏi tâm ma, mà còn là một lời cảnh tỉnh nhẹ nhàng nhưng đầy bao dung: *Ngươi nghĩ nhiều quá làm gì? Ta bảo ngươi rửa bát thì ngươi cứ rửa bát đi.*
Ngài ấy không cần hắn làm quân cờ, cũng không cần lợi dụng hắn. Đối với một vị Chí Tôn đứng ngoài vòng sinh tử như ngài, một phế Thái tử thì có giá trị gì để lợi dụng chứ? Ngài nhận hắn, đơn giản vì lòng từ bi, vì muốn cho hắn một chốn dung thân, một cơ hội để làm lại cuộc đời. Việc ngài bắt hắn làm những công việc phàm trần này, thực chất là đang dùng cách “bình dị” nhất để giúp hắn rũ bỏ gánh nặng tâm lý, rũ bỏ cái danh vọng ảo huyền của một vương triều đã mất để bắt đầu lại từ con số không.
*Làm người thì phải biết tự lực cánh sinh…*
Câu nói của Diệp Phi lúc trước vang vọng lại trong tâm trí Lăng Tiêu. Hắn rốt cuộc đã hiểu. Sư phụ muốn hắn tự mình bước đi trên con đường mới, không dựa dẫm vào quá khứ, không bị trói buộc bởi thù hận.
“Đồ nhi ngu muội… suýt chút nữa đã phụ lòng tốt của Sư phụ.”
Lăng Tiêu thầm tự trách mình. Hắn lau đi giọt nước mắt chực trào, ánh mắt trở nên kiên định hơn bao giờ hết. Hắn không còn hoài nghi nữa, không còn sợ hãi nữa. Hắn cầm miếng xơ mướp lên, bắt đầu rửa bát một cách vô cùng nghiêm túc và thành kính, giống như đang thực hiện một nghi lễ thiêng liêng nhất đời mình.
Mỗi một chiếc bát được rửa sạch, tâm cảnh của hắn lại thêm một phần trong sáng.
Sau khi hoàn thành “KPI” rửa bát một cách hoàn hảo, Lăng Tiêu bước ra sân. Lúc này, Diệp Phi đang đứng bên cạnh một mảnh đất trống ở góc vườn, tay cầm một chiếc cuốc sắt rỉ sét, chân đi đôi dép lê bằng tre, trông không khác gì một lão nông đang chuẩn bị vào vụ mùa.
“Rửa xong rồi à?” Diệp Phi liếc nhìn hắn, rồi ném chiếc cuốc về phía hắn. “Cầm lấy. Cuốc mảnh đất này lên cho ta. Cuốc sâu xuống khoảng nửa thước, làm cho đất tơi xốp ra để chiều gieo hạt. Nhớ là phải đều tay, không được chỗ nông chỗ sâu, rõ chưa?”
Lăng Tiêu đón lấy chiếc cuốc. Ngay khi lòng bàn tay hắn chạm vào cán gỗ của chiếc cuốc, một luồng kịch chấn dữ dội lại nổ bùng trong đầu hắn.
*Cái này… cái này là…*
Chiếc cuốc sắt rỉ sét này, trong cảm nhận của hắn, nặng nề như một ngôi sao chổi. Cán gỗ được làm từ thân của Ngộ Đạo Thần Thụ, còn lưỡi cuốc rỉ sét kia rõ ràng là được rèn từ Hỗn Độn Thần Thiết, ẩn chứa một sức mạnh khai thiên lập địa kinh khủng. Nếu hắn không có sự chuẩn bị tâm lý từ trước, luồng uy áp từ chiếc cuốc này đã đủ để nghiền nát linh hồn hắn thành tro bụi.
*Sư phụ bắt mình cuốc đất bằng thứ này… Đây chắc chắn là thử thách tiếp theo!*
Lăng Tiêu hít một hơi thật sâu, hai tay nắm chặt cán cuốc. Hắn bước đến mảnh đất trống, vận dụng chút sức tàn lực kiệt của cơ thể phế nhân, vung cuốc lên và bổ mạnh xuống mặt đất.
“Phập!”
Lưỡi cuốc cắm sâu vào lòng đất.
Ngay trong khoảnh khắc đó, một sự kiện nghịch thiên cải mệnh thực sự đã bắt đầu.
Mảnh đất dưới chân nông trang của Diệp Phi không phải là đất thường, mà là nơi hội tụ linh mạch của cả Tản Viên Thần Sơn, được tẩm bổ bởi đống “phân bón” Hỗn Độn Tinh Thần Sa mà Diệp Phi tùy tiện rải ra. Khi lưỡi cuốc Hỗn Độn Thần Thiết cắm xuống, nó giống như một chiếc chìa khóa vạn năng, mở ra cánh cổng linh lực khổng lồ đang ngủ yên dưới lòng đất.
Một luồng linh khí hồng hoang nồng đậm như đại dương nổ bùng ra từ vết nứt của thớ đất, dọc theo lưỡi cuốc, cán gỗ, xộc thẳng vào hai tay của Lăng Tiêu.
“A…!”
Lăng Tiêu không kìm được tiếng hét trầm đục trong cổ họng.
Hắn cảm thấy toàn thân mình như đang bị đặt vào trong một lò luyện đan khổng lồ. Luồng linh khí hồng hoang kia hung mãnh vô cùng, đi đến đâu là xé rách kinh mạch đã đứt đoạn của hắn đến đó. Nỗi đau đớn tột cùng này khiến da thịt hắn run rẩy, mồ hôi lạnh tuôn ra như tắm.
*Đan điền… đan điền của mình!*
Lăng Tiêu kinh hoàng nhận ra, luồng linh khí kia đang tập trung toàn bộ về phía đan điền đã vỡ nát của hắn. Hắn tưởng rằng Sư phụ muốn dùng luồng linh lực này để vá lại đan điền cho hắn. Nhưng không!
Luồng linh khí hồng hoang kia sau khi tụ hội tại đan điền, không hề có ý định chữa trị, mà ngược lại, nó bắt đầu xoay tròn với tốc độ kinh hoàng, tạo thành một vòng xoáy hủy diệt.
“Rắc… rắc… rắc!”
Tiếng xương cốt và kinh mạch vỡ vụn vang lên bên trong cơ thể Lăng Tiêu. Đan điền vốn đã rách nát của hắn, dưới sự tàn phá của vòng xoáy linh lực, đã hoàn toàn nổ tung, hóa thành những mảnh vụn hư vô!
*Hỏng rồi… Mình sắp chết sao?*
Lăng Tiêu tuyệt vọng nghĩ. Một tu sĩ mất đi đan điền hoàn toàn chính là bước vào con đường chết, không còn bất kỳ khả năng sống sót nào.
Nhưng đúng vào lúc hắn chuẩn bị nhắm mắt xuôi tay, một hiện tượng kỳ dị đã xảy ra.
Những mảnh vụn của đan điền cũ sau khi tan biến, không hề biến mất, mà lại hòa tan vào từng tế bào, từng thớ thịt, từng khúc xương của hắn. Vòng xoáy linh lực khổng lồ kia mất đi mục tiêu ở đan điền, bèn tràn ra ngoài, bao phủ lấy toàn bộ lục phủ ngũ tạng và khung xương của hắn.
“Uỳnh!”
Trong đầu Lăng Tiêu vang lên một tiếng nổ lớn, tựa như tiếng sấm khai thiên lập địa.
Hắn phát hiện ra một sự thật kinh thiên động địa, một plot twist mà hắn nằm mơ cũng không thể ngờ tới.
Đan điền của hắn không hề bị hủy diệt, mà là… cả cơ thể hắn đã biến thành một đan điền khổng lồ!
Hắn không còn cần một cái “túi chứa” nhỏ bé ở vùng bụng dưới để tích trữ linh lực nữa. Giờ đây, từng lỗ chân lông, từng giọt máu, từng khúc xương của hắn đều là đan điền, đều có thể trực tiếp câu thông và hấp thụ linh khí của thiên địa. Đây chính là cảnh giới tối cao trong truyền thuyết cổ xưa – **Vô Đan Vô Lộ, Thân Hóa Hỗn Độn!**
Sư phụ không muốn vá lại cái đan điền phàm nhân chật hẹp của hắn. Ngài ấy muốn đập nát nó đi, để đúc lại cho hắn một cơ thể mới, một Hỗn Độn Kiếm Thể vô tiền khoáng hậu!
“Rắc… rắc!”
Khung xương của Lăng Tiêu bắt đầu phát ra những tiếng kêu giòn giã. Dưới sự gột rửa của linh khí hồng hoang, xương cốt của hắn dần dần chuyển sang một màu đồng cổ kính, rực rỡ và kiên cố vô cùng.
Chúc Đồng Cảnh!
Hắn không chỉ phục hồi, mà còn trực tiếp vượt qua Khải Huyết Cảnh, một bước nhảy vọt bước vào Chúc Đồng Cảnh (Đúc Xương Đồng Da Sắt) của hệ thống tu luyện Lạc Hồng Lục Cảnh! Và đây không phải là Chúc Đồng Cảnh thông thường, mà là Chúc Đồng Cảnh được rèn luyện bằng Hỗn Độn linh lực, đao thương bất nhập, vạn pháp bất xâm!
Huyết mạch Long tộc ngủ yên sâu trong cơ thể phế Thái tử của hắn cũng theo đó mà thức tỉnh. Một bóng hình Giao Long mờ nhạt, mang theo uy áp thượng cổ, khẽ uốn lượn xung quanh xương sống của hắn, rống lên một tiếng trầm đục chỉ có hắn mới nghe thấy.
Lăng Tiêu đứng sừng sững giữa mảnh đất, hai tay vẫn nắm chặt cán cuốc. Khí tức trên người hắn lúc này đã hoàn toàn thay đổi. Không còn là vẻ yếu ớt, thoi thóp của một phế nhân chờ chết, mà là sự thâm trầm, sắc bén như một thanh thần kiếm vừa mới được rút ra khỏi vỏ sau vạn năm rèn giũa.
Hắn đã nghịch thiên cải mệnh thành công!
Trong khi Lăng Tiêu đang trải qua quá trình lột xác kinh thiên động địa, Diệp Phi lúc này đang đứng cách đó không xa, tay cầm bình tưới nước, vẻ mặt đầy sự ái ngại và lo lắng.
Hắn nhìn chằm chằm vào Lăng Tiêu.
Dưới mắt của “người phàm” Diệp Phi, thằng nhóc đồ đệ mới nhặt về này vừa mới bổ được một nhát cuốc xuống đất thì người đã bắt đầu run bần bật như cầy sấy. Mồ hôi vã ra như tắm, mặt mũi đỏ gay, xương khớp trong người thì kêu lên “rắc rắc” nghe phát khiếp.
Diệp Phi thở dài thườn thượt, lắc đầu ngao ngán, tự lẩm bẩm một mình:
“Haiz, đúng là thanh niên thời nay, sức khỏe yếu kém đến mức báo động. Mới cuốc có một nhát đất thôi mà đã mệt đến mức co giật, xương khớp kêu như máy nổ thế kia rồi. Chắc chắn là do bị phong thấp nặng, lại thêm cái bệnh trào ngược dạ dày lâu năm nên đề kháng mới kém thế. Đan điền vỡ có vẻ ảnh hưởng nghiêm trọng đến hệ miễn dịch thật.”
Hắn tặc lưỡi, lòng đầy sự thông cảm:
“Tội nghiệp thằng bé, chắc ở ngoài kia bị người ta hành hạ dữ lắm nên người ngợm mới rệu rã thế này. Thôi, chiều nay phải nấu cho nó bát canh gừng thật ấm, bỏ thêm mấy lát sả với củ tỏi vào để giải cảm, tăng cường sức đề kháng mới được. Chứ cứ để thế này, chưa kịp trồng xong luống rau muống thì nó đã đột quỵ ra đây thì phiền phức to.”
Diệp Phi bước lại gần, vỗ vỗ vào vai Lăng Tiêu, giọng điệu đầy vẻ quan tâm của một người cha hiền hậu:
“Này, mệt thì nghỉ một lát đi, không cần phải cố quá đâu. Cuốc đất thì phải từ từ, dùng lực của thắt lưng chứ đừng dùng lực của cánh tay, không là thoát vị đĩa đệm đấy. Ra gốc cây kia ngồi nghỉ uống nước đi, để ta cuốc nốt cho.”
Lăng Tiêu bừng tỉnh khỏi trạng thái ngộ đạo. Nghe thấy những lời quan tâm “bình dị” của Diệp Phi, trong lòng hắn dâng lên một luồng ấm áp vô hạn.
*Sư phụ… ngài ấy quả nhiên vẫn luôn âm thầm bảo hộ mình. Ngài ấy sợ mình vừa mới đúc lại cơ thể, kinh mạch còn chưa ổn định nên mới bảo mình nghỉ ngơi.*
“Đồ nhi không mệt! Đồ nhi có thể làm được!” Lăng Tiêu cung kính cúi đầu, ánh mắt rực sáng. “Xin Sư phụ cứ để đồ nhi tiếp tục. Đồ nhi muốn tự tay hoàn thành luống rau này!”
Diệp Phi nhìn vẻ mặt quyết tâm đến mức hơi… “bệnh hoạn” của đồ đệ, chỉ biết cạn lời. Hắn gãi gãi đầu, thầm nghĩ: *Thằng nhóc này gan lì thật, đúng là cái loại bướng bỉnh. Thôi kệ, nó thích hành xác thì cứ để nó làm, miễn là không lăn ra chết ở vườn nhà mình là được.*
“Ờ, thế thì tùy ngươi. Cuốc cho cẩn thận vào đấy.”
Diệp Phi xua xua tay, xách bình nước đi sang luống cải ngọt bên cạnh, tiếp tục công việc tưới nước của mình, hoàn toàn không biết rằng, ngay dưới chân mình, một vị Kiếm Thần nghịch thiên cải mệnh vừa mới được sinh ra, và cả Âu Lạc Thần Châu chuẩn bị đón nhận một cơn địa chấn kinh hoàng từ nông trang nhỏ bé này.