Sư phụ tôi chỉ thích trồng rau nuôi cá
Chương 76: Long mạch dịch chuyển

Cập nhật lúc: 2026-06-17 19:04:48 | Lượt xem: 4

Những đám mây đỏ rực như những miếng thịt bò ba chỉ thượng hạng xếp tầng tầng lớp lớp chắn ngang bầu trời phía Tây của đỉnh Hải Vân Phong, tạo nên một cảnh tượng hoàng hôn kỳ dị chưa từng có. Gió núi bắt đầu thổi mạnh, rít qua những khe đá và rừng tre xào xạc, mang theo một mùi vị lành lạnh, mằn mặn khó tả của hơi nước biển sâu, khiến người ta có cảm giác như cả đại lục đang nín thở chờ đợi một điều gì đó cực kỳ khủng khiếp sắp sửa giáng lâm.

Diệp Phi đứng bên hiên nhà tranh, nheo nheo đôi mắt lờ đờ thiếu ngủ kinh niên của mình nhìn lên bầu trời. Hắn khẽ thở dài, trong lòng thầm mắng mỏ cái thời tiết quái đản của Âu Lạc Thần Châu dạo này. Sáng thì nắng chang chang như muốn thiêu rụi cả vườn rau cải ngọt, chiều đến lại nổi gió giông đùng đoàng, giờ thì mọc ra một chân trời đỏ lòm trông chẳng khác nào điềm báo của một bộ phim thảm họa kinh dị cấp thấp.

“Cái thời tiết dạo này đúng là giống như thời kỳ tiền mãn kinh của một bà cô trung niên vậy, thất thường không chịu nổi. Kiểu này mà không lo che chắn cho luống cải ngọt thì ngày mai chỉ có nước ăn canh cải thối rễ,” Diệp Phi lẩm bẩm, tay vớ lấy chiếc cuốc gỗ thô sơ gác bên vách đất, định bụng ra vườn kiểm tra một vòng trước khi trời tối hẳn.

Khi bước chân đến góc vườn rau sát hàng rào tre, Diệp Phi bỗng nhiên khựng lại. Đôi tai hắn hơi động đậy, ngũ quan nhạy bén của một người phàm thích sống yên tĩnh bỗng phát hiện ra một dấu hiệu kỳ lạ ngay dưới chân mình.

Mảnh đất ở góc vườn này bình thường vốn rất ẩm ướt và mát mẻ, thế nhưng lúc này, khi hắn bước chân lên, một luồng hơi ấm nóng hôi hổi bỗng nhiên truyền qua lớp đế giày vải thô bạc màu, khiến lòng bàn chân hắn ấm sực lên như thể có một chiếc bếp lò đang được đốt ngầm dưới lòng đất. Chưa dừng lại ở đó, ngay tại kẽ nứt nhỏ xíu trên mặt đất khô cằn, một cây nấm dại màu tím vàng sậm bỗng nhiên đâm chồi mọc lên từ lúc nào.

Cây nấm này có hình thù vô cùng quái dị. Thân nấm uốn lượn như một con rắn nhỏ, còn phần mũ nấm lại loe ra, trông giống hệt như một cái đầu rồng tí hon đang há miệng hướng lên trời, ngậm chặt một giọt sương lấp lánh ánh sáng ngũ sắc rực rỡ dưới ánh hoàng hôn tà dương.

Diệp Phi khom lưng cúi xuống, gãi gãi đầu nhìn chằm chằm vào cây nấm dại:

“Ủa? Nấm gì mà nhìn quái đản thế này? Trông chẳng khác nào mấy con giun đất bị đột biến gen. Lại còn tỏa ra hơi ấm nữa chứ, không lẽ đất ở góc này bị úng nhiệt rồi sao? Đúng là phiền phức thật mà. Đất cát mà không thông thoáng thì luống tỏi tây bên cạnh cũng hỏng theo mất.”

Hắn hoàn toàn không biết rằng, cây nấm dại có hình đầu rồng ngậm sương kia chính là “Long Tiên Thảo” – một loại tiên dược chỉ xuất hiện khi long mạch cực phẩm của đại địa bị kích thích đến mức cực hạn và rỉ ra tinh huyết bản nguyên. Còn giọt sương ngũ sắc lấp lánh kia, chính là một giọt “Long Tinh Thần Lộ” vô giá mà ngay cả các vị đại năng cảnh giới Bá Vương hay Hùng Đế cũng phải thèm khát đến đỏ mắt, sẵn sàng phát động một cuộc chiến tranh diệt môn để tranh đoạt.

Dưới gầm bàn ăn bằng gỗ gụ trong gian nhà tranh gần đó, lão rùa già – Huyền Vũ Thần Thú đang giả dạng làm viên đá dẹt kê chân bàn – bỗng nhiên rùng mình một cái thật mạnh. Cái đầu rùa ngắn ngủn của lão rụt chặt vào trong mai, đôi mắt ti hí trợn tròn lên vì kinh hãi khi cảm ứng được một luồng nhân quả kinh hoàng đang ngưng tụ ngay trên đỉnh Hải Vân Phong.

Lão rùa cảm nhận được rất rõ ràng, luồng hơi ấm nóng đang bốc lên từ góc vườn kia chính là “Long Huyết Nghịch Quyệt” – điểm nút giao nhau quan trọng nhất của chín chín tám mươi mốt nhánh long mạch ẩn sâu dưới lòng đất của toàn bộ Âu Lạc Thần Châu. Đây là nơi hội tụ khí vận của cả một đại lục, vốn dĩ được phong ấn bởi chín vạn cấm chế thượng cổ để giữ cho mạch khí quốc gia không bị rò rỉ ra ngoài. Bình thường, dù có là đại năng Hóa Thần đỉnh phong dùng thần thức quét qua vạn lần cũng tuyệt đối không thể phát hiện ra một mảy may dấu vết.

Thế nhưng lúc này, Chí Tôn của lão, vị Thái Sơ Chi Chủ đang khoác bộ quần áo vải thô rách vá kia, chỉ cần đi dạo một vòng nhổ cỏ dại là đã tìm ra ngay điểm nút long mạch này một cách chuẩn xác đến mức rợn người.

“Trời đất ơi… Chí Tôn lại muốn làm gì nữa đây?” Lão rùa Huyền Vũ run rẩy nghĩ, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng bên trong mai rùa. “Không lẽ ngài ấy cảm thấy long mạch của Âu Lạc Thần Châu nằm sâu quá nên muốn… đào nó lên để chơi sao? Hay là ngài ấy chê khí vận của vương triều này chưa đủ mạnh, muốn dùng cuốc để tái cơ cấu lại giang sơn đất nước? Ôi thần linh ơi, cái cuốc gỗ của ngài ấy mà bổ xuống một phát, thì đến cả thiên đạo cũng phải vỡ vụn ra làm đôi mất thôi!”

Bên bờ ao cá mới đào cách đó không xa, phân thân của Đông Hải Long Vương dưới hình dạng một con cá chép đỏ cũng đang vô cùng kích động. Nó không dám ngoi lên mặt nước vì sợ bị Diệp Phi bắt lên nấu canh cải ngọt, nhưng đôi mắt cá của nó vẫn chăm chú theo dõi từng cử động của Diệp Phi qua làn nước trong vắt.

“Hóa Long Trì… Ao cá mới đào của Chí Tôn chính là nơi tọa lạc của Hóa Long Trì vĩ đại!” Đông Hải Long Vương run bắn cả vảy rồng lên vì sung sướng. “Nhưng khoảnh đất ấm áp kia lại là nguồn gốc của long mạch Nghĩa Lĩnh. Nếu Chí Tôn dùng cuốc khai thông hai nơi này lại với nhau… Trời ạ! Đó chẳng phải là ngài ấy đang muốn dẫn dắt toàn bộ long mạch của Âu Lạc Thần Châu đổ thẳng vào ao cá của ngài ấy sao? Đây chính là đại thần thông ‘Long Mạch Dịch Chuyển’ trong truyền thuyết thượng cổ! Chí Tôn vĩ đại ơi, tiểu long nguyện cả đời này làm con cá cảnh ngoan ngoãn nhất trong ao của Ngài!”

Trong khi hai con thần thú dưới đất và dưới nước đang run rẩy, khóc lóc vì chấn động tâm thần và tự suy diễn ra hàng vạn kịch bản vĩ đại mang tầm vóc vũ trụ, thì nhân vật chính của chúng ta – Diệp Phi – chỉ đơn giản là đang bực mình vì đất quá cứng.

Hắn nhổ bọt vào hai lòng bàn tay, xoa xoa vào nhau rồi cầm chặt lấy cán chiếc cuốc gỗ thô sơ.

– Đất cát gì mà cứng như đá thế này không biết. Để ta xới tung cái góc này lên, đào một cái rãnh nhỏ dẫn nước từ ao cá qua đây cho nó mát mẻ, vừa giúp thông thoáng đất, vừa có nước tưới cho luống tỏi tây luôn. Tiện cả đôi đường!

Diệp Phi lẩm bẩm tự đắc với cái sáng kiến làm nông “thiên tài” của mình. Hắn lấy đà, giơ cao chiếc cuốc gỗ lên quá đầu, rồi dùng hết sức bình sinh bổ mạnh nhát cuốc đầu tiên xuống khoảnh đất ấm áp nơi cây nấm dại đang mọc.

“Keng!!!”

Một tiếng va chạm thanh thúy, vang dội bỗng nhiên vang lên giữa không trung, âm thanh ấy không hề chói tai mà lại trầm hùng, cổ kính giống như tiếng gõ của một chiếc chuông đồng khổng lồ từ thời khai thiên lập địa dội thẳng vào linh hồn của vạn vật sinh linh trong vạn giới.

Diệp Phi chỉ cảm thấy hai cánh tay mình tê rần lên, một lực phản chấn cực mạnh từ dưới đất truyền lên cán cuốc khiến hắn suýt chút nữa thì tuột tay làm rơi cuốc. Chiếc cuốc gỗ nảy ngược trở lại một đoạn, Diệp Phi loạng choạng lùi lại một bước, trợn mắt nhìn xuống lưỡi cuốc gỗ của mình.

Ở góc lưỡi cuốc gỗ thô sơ vốn được gọt đẽo bằng tay, lúc này đã bị mẻ đi một góc nhỏ bằng móng tay cái.

Dưới hố đất vừa bị bổ xuống, một viên đá tròn trịa, xù xì màu xám xịt như một quả trứng ngỗng hiện ra, cứng ngắc chịu đựng nhát cuốc của hắn mà không hề có một vết xước nào.

Diệp Phi lập tức nổi cáu, mặt mũi tối sầm lại, lẩm bẩm mắng mỏ đầy bực bội:

– Cái viên đá chết tiệt này ở đâu ra thế không biết! Đã nghèo lại còn gặp cái eo, cuốc có một nhát mà mẻ mất một góc cuốc gỗ của ta rồi! Đúng là đồ tự chế có khác, chất lượng chán đời thật đấy. Đất đá ở cái ngọn núi này đúng là toàn đồ dỏm, đào đâu cũng thấy đá hộc với đá cuội cứng ngắc!

Thế nhưng, Diệp Phi làm sao có thể biết được, nhát cuốc gỗ vừa rồi của hắn bổ xuống, đối với hắn chỉ là một nhát làm nông lỗi làm mẻ cuốc, nhưng đối với toàn bộ Âu Lạc Thần Châu, đó lại là một sự kiện kinh hoàng làm đảo lộn cả thiên cơ!

Nhát cuốc gỗ thô sơ chứa đựng Hỗn Độn Nguyên Khí tối cao bổ xuống, đã chuẩn xác đến mức tuyệt đối đập vỡ nát “Địa Long Tỏa” – chiếc khóa xích bằng xích sắt thiên luật vốn dĩ phong ấn long mạch Âu Lạc Thần Châu suốt mười vạn năm qua.

Một tiếng “Rầm rầm rầm…” trầm đục, dữ dội như tiếng sấm rền vang lên từ sâu thẳm hàng vạn dặm dưới lòng đất Hải Vân Phong. Mặt đất dưới chân Diệp Phi khẽ rung lên một cái nhẹ nhàng, nhẹ đến mức hắn chỉ nghĩ đó là do mình hoa mắt chóng mặt vì đói bụng chưa ăn cơm tối.

Nhưng dưới góc nhìn của Huyền Vũ Thần Thú và Đông Hải Long Vương, họ lại thấy một cảnh tượng kinh hoàng đến mức hồn xiêu phách lạc: Một nhánh long mạch khổng lồ, uốn lượn như một con cự long màu vàng kim rực rỡ, to lớn dài hàng vạn dặm, từ dưới đáy sâu vạn dặm của lòng đất bỗng nhiên thức tỉnh sau giấc ngủ mười vạn năm. Con cự long khí vận ấy rống giận lên một tiếng đầy sảng khoái, rồi điên cuồng uốn mình, dịch chuyển toàn bộ thân hình khổng lồ của nó, bò thẳng từ hướng Phong Châu Thần Đô về phía đỉnh Hải Vân Phong!

Long mạch dịch chuyển! Khí vận của cả một đại lục đang bị một nhát cuốc của Diệp Phi cưỡng ép thay đổi phương hướng, quy tụ về ngọn núi vô danh này!

Cùng lúc đó, tại một nơi cách Hải Vân Phong hàng vạn dặm – Phong Châu Thần Đô nguy nga tráng lệ ngự trị trên vùng đất Nghĩa Lĩnh linh thiêng.

Bầu không khí nơi đây vẫn còn vương lại chút tàn dư của trận chiến tịnh hóa ma quân ngày hôm qua. Hùng Vương thứ mười tám cùng các vị Lạc Tướng, Lạc Hầu của hoàng gia đang đi chân đất, ra sức kéo những cỗ xe thô sơ chở đầy hạt giống lúa rồng và phân chim Phượng Hoàng tiến về phía Nam để bái kiến Chí Tôn Hải Vân Phong.

Đột nhiên, tất cả mọi người đều đứng khựng lại như bị trúng tà thuật.

Mặt đất đá đen dưới chân họ bỗng nhiên rung chuyển nhẹ nhàng. Nhưng kỳ lạ thay, sự rung chuyển này không hề mang lại cảm giác đổ nát, tàn phá của một trận động đất thông thường, mà ngược lại, một luồng hơi ấm nóng, sinh cơ bạt ngàn và linh khí nồng đậm đến mức không tưởng bỗng nhiên từ sâu trong lòng đất phun trào ra, truyền thẳng qua lòng bàn chân trần của họ vào trong kinh mạch!

“Cái này… cái này là…” Hùng Vương thứ mười tám trợn tròn mắt, lảo đảo lùi lại một bước, hai tay run lẩy bẩy buông lỏng sợi dây thừng kéo xe ra.

Hắn cảm nhận được rất rõ ràng, khí vận hoàng gia “Nhân Hoàng Khí” vốn dĩ đang suy kiệt và rạn nứt nghiêm trọng trong cơ thể hắn sau biến cố ma tộc, lúc này bỗng nhiên sôi sục lên như nước sôi. Những vết thương ngầm trong đan điền của hắn tự động được chữa lành với tốc độ chóng mặt, linh lực cuồn cuộn chảy như đại hồng thủy, khiến tu vi của hắn vốn dĩ đang kẹt ở đỉnh phong Chúc Đồng Cảnh bỗng nhiên lung lay dữ dội, có dấu hiệu trực tiếp đột phá lên Lạc Vũ Cảnh!

Không chỉ có Hùng Vương, mà tất cả các vị Lạc Tướng, Lạc Hầu và hàng vạn tu sĩ đi theo phía sau cũng kinh hoàng phát hiện ra điều kỳ diệu này.

Họ nhìn thấy những ngọn núi đá trọc xám xịt xung quanh con đường thiên lý bỗng nhiên đâm chồi nảy lộc, cỏ xanh mướt mọc lên phủ kín mặt đất, những bông hoa dại đủ màu sắc đua nhau nở rộ chỉ trong vòng một nhịp thở. Linh khí xung quanh nồng đậm đến mức hóa thành những hạt sương mù ngũ sắc bay lơ lửng giữa không trung, chỉ cần hít vào một hơi nhẹ cũng đủ khiến toàn thân lỗ chân lông giãn nở, sảng khoái tột cùng.

“Long mạch… long mạch của Âu Lạc Thần Châu đang chuyển động! Nó đang tự động thanh lọc toàn bộ ma khí ô nhiễm và dịch chuyển về phía Nam!” Chu Hồng quỳ sụp xuống đất, nước mắt giàn giụa vì xúc động, hai tay chắp lại hướng về phía chân trời phương Nam xa xôi mà dập đầu lia lịa.

“Trời đất ơi! Đây chính là thần thông nghịch thiên cải mệnh của Chí Tôn Hải Vân Phong vĩ đại! Ngài ấy biết hoàng gia chúng ta đang mang tấm lòng thành kính nhất đến bái kiến, nên đã đích thân ra tay xoay chuyển càn khôn, dịch chuyển long mạch để ban phước lành cho bách tính Âu Lạc trước! Chí Tôn vĩ đại ơi, ân đức của Ngài rộng lớn bao la như biển trời, chúng con dù có tan xương nát thịt cũng không báo đáp hết một phần vạn!”

Cả đoàn người hoàng gia cùng hàng vạn tu sĩ bám theo phía sau đồng loạt quỳ lạy hướng về phía núi Hải Vân Phong, tiếng hô vang vọng thấu cả trời xanh, làm rung chuyển cả mây ngàn. Họ vốn dĩ đã vô cùng sùng bái Diệp Phi, giờ đây sau hiện tượng long mạch dịch chuyển này, sự sùng bái ấy đã biến thành một loại tín ngưỡng cuồng nhiệt, tôn kính ngài như một vị Thần Minh tối cao duy nhất bảo hộ cho Âu Lạc Thần Châu!

Trở lại đỉnh Hải Vân Phong, kẻ gây ra cái sự kiện chấn động vạn cổ kia vẫn đang lầm bẩm mắng mỏ viên đá xám xịt dưới đất.

– Cái viên đá đáng ghét này, nhìn thì tròn trịa trơn láng mà cứng như sắt nguội. Để lại đây chỉ tổ làm vướng chân vướng tay, làm hỏng cả cuốc của ta.

Diệp Phi bực bội cúi xuống, nhặt viên đá xám xịt vừa làm mẻ cuốc của mình lên. Hắn tiện tay quăng mạnh một cái, ném viên đá bay một đường vòng cung đẹp mắt rồi rơi tõm xuống cái ao cá mới đào trước sân.

“Bõm!”

Viên đá rơi xuống nước, đối với Diệp Phi chỉ là một hành động dọn dẹp rác thải bình thường cho sạch vườn.

Thế nhưng, hắn làm sao có thể biết được, viên đá xám xịt xù xì kia thực chất chính là “Long Châu Bản Nguyên” của long mạch Âu Lạc Thần Châu, chứa đựng một phần mười khí vận tinh túy của cả đại lục!

Khi viên đá vừa rơi xuống ao, ba con Kim Long nhỏ xíu (vốn là phân thân của Đông Hải Long Vương và các cá chép khác) đang bơi lội dưới đáy ao bỗng nhiên trợn tròn mắt rồng. Chúng cảm nhận được luồng khí vận long mạch tinh thuần, ấm áp cuồn cuộn thoát ra từ viên đá xám, lập tức phát điên lên vì sung sướng.

Ba con Kim Long nhỏ xíu điên cuồng lao đến, tranh giành nhau há miệng hít hà, bú liếm lấy luồng long khí thoát ra từ viên đá như những đứa trẻ đói sữa gặp được bầu sữa mẹ.

Đông Hải Long Vương ẩn thân dưới đáy ao sướng đến mức suýt chút nữa thì ngất xỉu tại chỗ, toàn thân vảy rồng dựng ngược lên vì kích động tột độ:

“Trời đất ơi! Chí Tôn vĩ đại ban cho chúng ta Long Châu Bản Nguyên! Ngài ấy ném viên đá này vào ao… chẳng phải là đang muốn dùng khí vận của cả đại lục để bồi bổ, giúp chúng ta tiến hóa thành Tổ Long tối cổ sao?! Ôi Chí Tôn vĩ đại, tấm lòng bao dung và sự ưu ái của Ngài dành cho Long tộc chúng con thật là vô biên vô hạn! Tiểu long thề sẽ trung thành làm con cá cảnh ngoan ngoãn nhất trong ao của Ngài suốt đời suốt kiếp, ngày ngày phun sương ngũ sắc làm vui lòng Ngài!”

Tiểu Hắc đứng bên cạnh Diệp Phi, cái đuôi cụt vẫy tít mù đầy vẻ nịnh bợ. Đôi mắt đen láy của nó liếc nhìn cái hố đất vừa bị Diệp Phi cuốc lên, nơi đang rò rỉ ra một luồng linh sương màu vàng kim nhạt (thực chất là Hỗn Độn Long Tinh khí thoát ra từ long mạch).

Tiểu Hắc lững thững bước lại gần, ghé cái mũi ướt át vào hít hà một hơi thật sâu, nuốt chửng hoàn toàn luồng khí vận long mạch kia vào trong bụng một cách dễ dàng, rồi quay sang Diệp Phi ợ ra một cái “ợ” đầy thỏa mãn.

“Chủ nhân quả nhiên vẫn là chu đáo nhất, đào đất thôi mà cũng đào ra được món ăn vặt ngon lành thế này cho ta. Cái luồng khí long mạch này tuy hơi nghẹn họng một chút, nhưng ăn vào cũng đỡ đói bụng hẳn,” Tiểu Hắc thầm nghĩ, cái đầu chó cọ cọ vào chân Diệp Phi đầy nịnh nọt.

Diệp Phi thấy con chó cỏ của mình cứ chúi mũi vào cái hố đất ngửi ngửi, liền bật cười gõ nhẹ cán cuốc vào đầu nó:

– Cái con chó ngốc này, đất cát bẩn thỉu có gì ngon mà ngửi hoài thế? Mau vào nhà trông chừng cái bếp lò cho tao đi, tao đi đun nước pha trà chè xanh uống giải nhiệt đây. Làm đồng có một tí mà mỏi nhừ cả người, đúng là cái thân già này yếu đuối thật.

Nói xong, Diệp Phi vác chiếc cuốc gỗ bị mẻ góc lên vai, lững thững đi về phía hiên nhà tranh. Hắn tháo đôi giày vải thô bám đầy bùn đất ra, đặt cạnh thềm cửa, rồi thản nhiên bước vào trong nhà, gác đôi bàn chân trần còn vương chút bùn đất lên “viên đá dẹt” dưới gầm bàn ăn (chính là mai rùa của Huyền Vũ Thần Thú).

– Phù… thoải mái quá. Cái viên đá này kê chân đúng là mát mẻ, vừa vặn không chịu nổi.

Diệp Phi thở dài một tiếng đầy thư thái, ngả lưng ra chiếc ghế tre, nhắm mắt dưỡng thần trong khi chờ nước sôi.

Đôi bàn chân trần của hắn vừa gác lên mai rùa, Huyền Vũ Thần Thú đang giả dạng làm viên đá dẹt lập tức cảm nhận được một luồng mộc khí sinh mệnh ấm áp và quy luật “Thái Sơ Canh Tác Quyết” cuồn cuộn truyền vào cơ thể qua lòng bàn chân của Diệp Phi.

Nhờ nhát cuốc khai thông long mạch bên ngoài của Diệp Phi, toàn bộ đạo vận trên đỉnh Hải Vân Phong bỗng nhiên tăng vọt lên gấp trăm lần. Mai rùa của lão rùa già vốn có những vết rạn nứt sâu hoắm, chằng chịt từ thời khai thiên lập địa do thiên kiếp để lại, giờ đây dưới hơi ấm từ chân Diệp Phi và luồng đạo vận long mạch mới dịch chuyển, những vết nứt đó đang tự động khép lại với tốc độ chóng mặt. Những ký tự cổ xưa màu vàng kim lấp lánh hiện lên trên mai rùa, tỏa ra uy áp của thần thú tối cao.

Lão rùa già sướng đến mức suýt chút nữa thì rên rỉ thành tiếng vì sung sướng. Nhưng lão biết, nếu lão nhúc nhích hay phát ra tiếng động, sẽ làm phiền đến giấc ngủ trưa muộn của Chí Tôn. Vì vậy, lão rùa phải cố gắng nín thở, dán chặt bốn chân ngắn ngủn xuống đất, giữ cho cơ thể phẳng lặng và vững chãi nhất có thể để làm chiếc gác chân hoàn mỹ nhất cho Diệp Phi.

“Chí Tôn… Ngài gieo một nhát cuốc ngoài vườn, liền khiến long mạch vạn dặm quy phục về đây. Giờ lại dùng thần lực gột rửa cơ thể, hàn gắn vết thương vạn năm cho tiểu rùa… Ân tình này, tiểu rùa dù có hóa thành tro bụi cũng không báo đáp hết một phần vạn!” Lão rùa Huyền Vũ rưng rưng nước mắt vì cảm động, thầm thề trong lòng sẽ trung thành làm hòn đá kê chân cho Diệp Phi đến thuở thiên địa sụp đổ, vũ trụ tiêu vong.

Màn đêm dần buông xuống trên đỉnh Hải Vân Phong, những dải mây đỏ rực của hoàng hôn vảy rồng đã hoàn toàn tan biến, nhường chỗ cho một bầu trời đêm xanh ngắt đầy sao lấp lánh. Gió núi thổi qua hiên nhà tranh mát rượi, mang theo hương thơm ngọt ngào của hoa khế và mùi đất ẩm sau mưa thanh bình.

Diệp Phi ngồi trên ghế tre, nhấp một ngụm trà chè xanh ấm nóng, lòng cảm thấy vô cùng hài lòng với cuộc sống điền viên giản dị, thảnh thơi của mình.

Hắn hoàn toàn không hay biết rằng, dưới chân núi Hải Vân Phong lúc này, một đoàn xe kéo khổng lồ của hoàng gia Âu Lạc Thần Châu đang hừng hực khí thế tiến tới, và cả Tu Chân giới đang rung chuyển dữ dội vì một nhát cuốc vô tình làm mẻ cán cuốc gỗ của mình.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8