Sư phụ tôi chỉ thích trồng rau nuôi cá
Chương 53: Sức mạnh của đầu bếp

Cập nhật lúc: 2026-06-17 18:01:49 | Lượt xem: 4

Chu Hồng khẽ nấc lên một tiếng, cảm giác như lồng ngực của mình vừa bị một tảng đá nặng vạn cân từ trên trời rơi xuống nện thẳng vào. Gã là một Lạc Tướng dạn dày sương gió của bộ tộc Chu Diên, từng dẫn quân xông pha qua hàng chục trận thú triều ở Dạ Lâm phương Nam, đầu rơi máu chảy cũng chưa từng chớp mắt. Thế nhưng ngay lúc này, đứng trước cổng thành bằng đá đen của Phong Châu Thần Đô, đôi chân của gã lại run lẩy bẩy dưới lớp giáp đồng thau nặng nề.

Luồng tà khí xám xịt từ phía hoàng cung Nghĩa Lĩnh đang cuồn cuộn đổ xuống như một thác nước độc, khiến không khí xung quanh trở nên đặc quánh và hôi thối đến mức nghẹt thở. Chu Hồng nhìn chằm chằm vào khoảng không phía trước, nơi mây đen đang xoắn lại thành một cái kén khổng lồ, che khuất cả ánh trăng mờ nhạt của vùng trung du. Gã biết, đó không phải là hiện tượng thời tiết tự nhiên. Vương triều phản nghịch phương Bắc sau khi chiếm giữ Thần Đô đã nuôi dưỡng những thứ vô cùng tà ác ở nơi linh thiêng này.

“Chu Lạc Tướng, ngài làm sao thế? Mặt mũi xanh mét như vừa ngậm phải lá ngón vậy?”

Lê Hùng ngồi trên lưng Thiết Tê Yêu Thú, tay lăm lăm cây búa đồng cổ kính, nhưng ánh mắt cũng không giấu nổi vẻ lo lắng khi nhìn thấy biểu cảm kinh hoàng của Chu Hồng.

Chu Hồng không trả lời Lê Hùng. Gã đang bận nhìn sang Lục Linh Nhi. Thiếu nữ mặc đạo bào trắng giản dị kia vẫn đứng sừng sững bên cạnh cỗ xe bọc đồng. Chiếc gậy tre trăm dải trong tay nàng đang tỏa ra những luồng mộc khí màu xanh lục dịu nhẹ nhưng kiên định, tựa như một ngọn hải đăng nhỏ nhoi giữa biển đen tà ác. Sợi chỉ đỏ nhân quả vô hình nối từ đỉnh đầu nàng bay vút về phía chân trời phương Nam bỗng chốc kéo căng ra như một dây đàn đại phong cầm sắp đứt, phát ra những tiếng “ong ong” trầm đục trực tiếp dội vào thần hồn của những người xung quanh.

“Có thứ gì đó… cực kỳ khủng khiếp đang đi ra từ cổng thành,” Chu Hồng lầm bầm, giọng nói khàn đặc vì áp lực, “Huyết mạch Long tộc trong người ta đang gào thét cảnh báo. Đây là hộ quốc thần thú của vương triều phản nghịch, Cửu Tiêu U Minh Hổ!”

Như để minh chứng cho lời nói của gã, một tiếng gầm rú rung chuyển trời đất đột ngột xé toác màn đêm lạnh lẽo.

“GÀOOO!”

Tiếng gầm mang theo luồng sóng âm màu tím đen kịt, quét qua mặt đất đá đen khiến những phiến đá dày hàng thước nứt toác ra như màng nhện. Từ trong bóng tối sâu thẳm của cổng thành, một bóng thú khổng lồ như một ngọn núi nhỏ lừng lững bước ra. Đó là một con cự hổ dài hơn mười trượng, toàn thân bao phủ bởi lớp lông cứng như kim thép màu đen tuyền, trên trán có ba vệt sọc đỏ rực rực cháy như máu rỉ ra từ vết thương. Bốn chân của nó đạp trên những cụm lôi hỏa màu tím đen, mỗi bước đi đều để lại một vết cháy xém sâu hoắm trên mặt đường đá.

Đây là Cửu Tiêu U Minh Hổ, yêu thú cấp năm đỉnh phong, tương đương với tu vi Lạc Vũ Cảnh hậu kỳ của tu sĩ nhân tộc! Uy áp của nó tỏa ra khiến hàng vạn chiến binh giáp đồng đứng canh giữ trên tường thành đều đồng loạt quỳ sụp xuống, run rẩy cúi đầu không dám nhìn thẳng.

“Hoàng thúc… quả nhiên đã dùng long mạch của Lục gia để nuôi dưỡng con súc sinh này,” Lục Linh Nhi lạnh lùng lên tiếng, giọng nói của nàng không có lấy một tia hơi ấm, nhưng gậy tre trong tay lại rục rịch tỏa ra mộc khí đậm đặc hơn, “Mười năm trước, chính con hổ này đã cắn đứt một cánh tay của phụ thân ta.”

“Sư tỷ, tỷ đừng nóng giận,” Sở Phong lúc này mới lững thững bước lên phía trước, tay gõ nhẹ vào cái chảo đen rỉ sét trên lưng nghe “beng beng” đầy vui tai, “Sư phụ từng dạy chúng ta thế nào rồi? Gặp chuyện thì phải bình tĩnh, đất cát có xấu thì mới cần xới lên gieo mạ. Con cọp này nhìn hung dữ thế thôi, nhưng tỷ nhìn kỹ mà xem…”

Sở Phong hít một hơi thật sâu, mũi phập phồng, hai con mắt sáng rực lên như hai ngọn đèn dầu giữa đêm tối: “Cơ bắp săn chắc, mỡ phân bố cực kỳ đều đặn dưới lớp da dày kia. Lại thêm việc nó được nuôi bằng linh dược hoàng gia suốt mười năm qua, linh khí đã thấm sâu vào từng thớ thịt! Ôi chu cha, đây chẳng phải là nguyên liệu tuyệt hảo để làm món thịt nướng ngũ vị hương sao? Sư phụ luôn than thở rằng gà cỏ trên núi ít thịt, ăn không đã thèm. Nếu chúng ta mang con cọp này về làm quà, chắc chắn Người sẽ vui mừng khôn xiết!”

Lê Hùng đứng bên cạnh nghe xong, suýt chút nữa ngã lộn cổ từ trên lưng yêu thú xuống đất. Gã há hốc mồm, dụi dụi mắt nhìn Sở Phong như nhìn một sinh vật ngoài hành tinh: “Sở… Sở tiên sinh! Ngài có nhầm không đấy? Đó là Cửu Tiêu U Minh Hổ! Một cái tát của nó có thể đập nát cả một góc thành trì của Phong Châu Thần Đô! Ngài không lo chạy trốn, lại còn muốn… nướng nó ăn thịt?”

“Thành trì cái gì chứ? Đối với một đầu bếp chân chính, vạn vật trên đời này chỉ chia làm hai loại: loại ăn được và loại chưa kịp ăn!” Sở Phong hừ một tiếng, vẻ mặt đầy kiêu ngạo của một kẻ nắm giữ bí kíp ẩm thực tối cao, “Hôm nay ta sẽ cho ngài mở mang tầm mắt, thế nào gọi là nghệ thuật ẩm thực của Hải Vân Phong!”

Cùng lúc đó, tại đỉnh Hải Vân Phong cách xa vạn dặm phương Nam.

Bầu trời phía trên ngọn núi vô danh vẫn trong vắt và đầy sao, hoàn toàn tương phản với bầu không khí ngột ngạt ở phương Bắc. Khói bếp màu xám nhạt lững lờ bay lên từ mái tranh đơn sơ của Diệp Phi, mang theo mùi thơm thoang thoảng của củi khô và nước vối ấm.

Diệp Phi đang ngồi xổm trước cái lò đất sét tự đắp sau bếp, mặt mũi lấm lem muội than. Hắn đang cầm một ống tre rỗng ruột, ghé sát miệng vào đó và dồn hết sức bình sinh để thổi vào đống củi ẩm dưới đáy nồi đất.

“Khịt khịt… Mẹ kiếp, củi dạo này ẩm quá, khói bay cay xè cả mắt thế này,” Diệp Phi lầu bầu chửi rủa cái thời tiết thất thường của vùng trung du, “Đồ đệ đi vắng hết, có mỗi việc nhóm lò nấu cơm mà cũng hành hạ người phàm như mình thế này đây. Hôm nay phải làm món thịt kho cho thật mềm mới được.”

Hắn nhắm mắt lại, lấy hơi từ đan điền rồi thổi mạnh một hơi qua ống tre: “Phùuuu!”

Diệp Phi chỉ nghĩ mình đang thổi lửa nấu cơm như bao nông phu bình thường khác. Nhưng hắn đâu có ngờ, hơi thở của một “Thái Sơ Chi Chủ” – nguồn gốc của mọi trật tự sơ khai – khi đi qua ống tre phàm trần đã vô tình kích hoạt quy luật không gian tối cao. Luồng gió từ miệng hắn thổi ra không phải là gió thường, mà là Hỗn Độn Nguyên Phong mang theo hơi thở sáng thế, xé toác hư không vạn dặm, trực tiếp dội thẳng vào sợi chỉ nhân quả đỏ rực đang kéo căng kia.

Tại cổng thành Phong Châu Thần Đô, con Cửu Tiêu U Minh Hổ đang chuẩn bị lao vào vồ nát đoàn xe của bộ tộc Chu Diên thì bỗng nhiên khựng lại giữa hư không.

Bốn chân đạp lôi hỏa của nó đột ngột run rẩy dữ dội. Đôi mắt đỏ rực như hai hòn than nóng của con cự hổ bỗng co rụt lại thành hai sợi chỉ nhỏ xíu, trong lòng dâng lên một nỗi sợ hãi tột độ chưa từng có. Bản năng của một hung thú hồng hoang đang gào thét điên cuồng trong huyết quản của nó: *Chạy! Chạy mau! Có đấng sáng thế đang nhìn xuống! Luồng áp lực này… chỉ cần một cái liếc mắt là có thể xóa sổ cả tộc hổ của ta khỏi dòng thời gian!*

Thế nhưng, luồng áp lực vô hình từ phương Nam dội tới đã khóa chặt hoàn toàn không gian xung quanh con cự hổ, khiến nó giống như một con ruồi bị mắc vào bãi keo dính, không thể nhúc nhích nổi dù chỉ một móng vuốt.

“Cơ hội đến rồi!”

Sở Phong mắt sáng như sao, lập tức tung chiếc chảo đen rỉ sét trên lưng lên trời. Hắn vận hành Vạn Vật Quy Lô Quyết, mười ngón tay đan xen vào nhau kết thành những thủ ấn vô cùng phức tạp.

“Úp ngược càn khôn, vạn vật vào chảo!” Sở Phong hét lớn một tiếng.

Dưới sự chứng kiến của hàng vạn cặp mắt kinh hoàng từ trên tường thành, chiếc chảo đen rỉ sét kia khi bay lên không trung bỗng nhiên phình to ra với tốc độ chóng mặt. Chỉ trong vòng một nhịp thở, chiếc chảo rách nát thường ngày đã hóa thành một vật thể khổng lồ che khuất cả bầu trời Thần Đô, rộng đến mức bao phủ toàn bộ cổng thành đá đen. Những vết rỉ sét màu đỏ nâu trên đáy chảo bỗng chốc rực sáng lên, hóa thành những đường phù văn cổ xưa của đại đạo xoay tròn vùn vụt, tỏa ra một lực hút khủng khiếp có thể nuốt chửng cả một vùng sơn hà.

“Gào… ư hử…!”

Tiếng gầm hùng dũng của con Cửu Tiêu U Minh Hổ bỗng chốc biến thành tiếng kêu cứu thảm thiết của một con mèo hen. Thân hình khổng lồ mười trượng của nó bị lực hút từ chiếc chảo đen nhấc bổng lên khỏi mặt đất, trực tiếp bay ngược vào trong lòng chảo đang úp ngược giữa không trung.

“Bộp!”

Sở Phong giật tay lại, chiếc chảo khổng lồ lập tức thu nhỏ về kích thước bình thường, rơi bộp xuống mặt đất đá đen, úp chặt lấy con yêu hổ khổng lồ bên dưới.

“Lửa đến! Hôm nay ta sẽ dùng Hỗn Độn Chân Hỏa để nướng chín con súc sinh này!” Sở Phong hét lớn, hai lòng bàn tay bùng phát ra hai luồng ngọn lửa màu xám đen pha lẫn ánh vàng kim rực rỡ, áp thẳng vào đáy chảo đen.

Ở phía xa vạn dặm, Diệp Phi tại Hải Vân Phong lại tiếp tục thổi thêm một hơi thật mạnh vào lò củi: “Phùuuu! Cháy to lên nào! Thịt kho phải đun lửa thật to, nước xốt mới sánh lại được chứ!”

Sự khơi mào ngọn lửa vô tình của Diệp Phi tại nhà tranh lập tức liên thông qua sợi chỉ nhân quả đỏ rực. Ngay lập tức, ngọn lửa Hỗn Độn Chân Hỏa dưới đáy chảo của Sở Phong ở phương Bắc bùng phát mạnh mẽ gấp vạn lần!

Một cột lửa khổng lồ màu ngũ sắc rực cháy ngùn ngụt hướng thẳng lên chín tầng mây, thiêu rụi hoàn toàn những vệt ma khí đỏ rực đang trôi nổi trên bầu trời hoàng cung. Sức nóng kinh hoàng tỏa ra khiến mặt đất đá đen xung quanh chiếc chảo lập tức chảy ra thành dung nham đỏ rực như máu, nhưng kỳ lạ thay, luồng nhiệt lượng hủy diệt này lại hoàn toàn bị chiếc chảo khống chế bên trong, không hề làm tổn hại đến đoàn xe bọc đồng thau chỉ cách đó vài trượng.

Lão rùa Huyền Vũ đang nằm giả chết dưới gầm bàn ăn của Diệp Phi, hé mắt nhìn thấy luồng đạo vận cuồn cuộn truyền qua chân Chí Tôn dội thẳng về phương Bắc, sợ đến mức toàn thân run bẩy bẩy, thầm nghĩ: *Chí Tôn vĩ đại lại đang dùng hơi thở Hỗn Độn để gia trì lực lượng cho nhị đồ đệ nấu ăn rồi! Con hổ tội nghiệp kia, e là đến cơ hội hóa thành tro bụi cũng là một sự khoan dung tột đỉnh của ngài ấy!*

“Xèo xèo… xèo xèo…”

Từ bên trong chiếc chảo đen úp ngược, tiếng kêu gào thảm thiết của con yêu hổ lúc đầu rất lớn, nhưng chỉ sau ba nhịp thở ngắn ngủi, tiếng gào bỗng biến mất hoàn toàn, nhường chỗ cho tiếng mỡ chảy xèo xèo cực kỳ vui tai.

Một mùi thơm ngào ngạt, đậm đà của thịt nướng ngũ vị hương, hòa quyện với hương thơm tinh khiết của linh dược vạn năm bỗng nhiên tràn ngập khắp cổng thành Phong Châu Thần Đô. Mùi hương này thơm đến mức khiến hàng vạn tu sĩ và chiến binh đang nín thở quan sát trên tường thành đều phải vô thức nuốt nước bọt ừng ực. Đan điền trong người họ tự động vận chuyển, linh lực vốn đang ngưng trệ do tà khí bỗng nhiên lưu thông trơn tru lạ thường, thậm chí có vài đệ tử ngoại môn tu vi thấp kém còn trực tiếp đột phá cảnh giới ngay tại chỗ chỉ nhờ… ngửi mùi thịt nướng!

“Trời… trời đất ơi…” Chu Hồng há hốc mồm, mắt trợn ngược nhìn chiếc chảo đen đang bốc khói nghi ngút, “Một con yêu thú cấp năm đỉnh phong… chỉ trong nháy mắt đã bị luyện hóa thành một món ăn thơm phức thế này sao? Đây là thần thông nghịch thiên gì?”

Trần Huyền Tử đứng bên cạnh vuốt chòm râu dài bạc phơ, cố gắng kìm nén nước miếng đang dâng trào trong cổ họng, vẻ mặt lại giả vờ thâm trầm, thở dài một tiếng: “Chu Lạc Tướng chớ kinh ngạc. Đây chính là ‘Vạn Vật Quy Lô Quyết’ do Diệp tiền bối đích thân truyền dạy cho Sở sư điệt. Trong mắt tiền bối, yêu ma quỷ quái hay hung thú hồng hoang, chẳng qua cũng chỉ là những hạt bụi trần thế, là nguyên liệu để rèn luyện tâm tính điền viên mà thôi. Dùng chảo đen nấu nướng vạn vật, chính là đang tịnh hóa lệ khí của thế gian, biến hủy diệt thành sinh cơ!”

Chu Hồng nghe xong, đầu óc như bị sét đánh ngang tai, lập tức ngộ ra chân lý vĩ đại: *Đúng vậy! Biến hung thú tàn bạo thành món thịt nướng bổ dưỡng, đây chính là cảnh giới tịnh hóa cao nhất! Không cần sát phạt đẫm máu, không cần oán hận chất chồng, chỉ cần một cái chảo và một mồi lửa là đã giải quyết xong một kiếp nạn! Chí Tôn Hải Vân Phong quả thực là đại từ đại bi, dùng ẩm thực để độ hóa chúng sinh!*

Sở Phong nghe Trần Huyền Tử giải thích, trong lòng thầm đắc ý, liền vỗ vỗ tay, nhấc chiếc chảo đen lên.

Bên dưới chảo, con yêu hổ khổng lồ mười trượng đã hoàn toàn biến mất. Thay vào đó là một khối thịt nướng khổng lồ vàng óng ánh, mỡ chảy ròng ròng, tỏa ra hào quang ngũ sắc của linh khí tinh thuần đến mức không thể tin nổi.

Sở Phong lấy thanh đao nhỏ dắt bên hông ra, nhanh nhẹn cắt thịt hổ thành từng miếng nhỏ, xếp đều lên những chiếc lá chuối rừng rực rỡ, rồi cung kính dâng lên Lục Linh Nhi và Trần Huyền Tử: “Sư tỷ, Trần sư thúc, thịt hổ nướng nóng hổi đây! Ăn vào bồi bổ khí huyết, chuẩn bị vào thành đập tan lũ tà tu!”

Tại mật thất sâu nhất của hoàng cung Phong Châu Thần Đô.

Một lão già mặc trường bào màu tím sẫm thêu hình xương khô rực lửa đang tọa thiền trên đài xương bỗng nhiên rùng mình một cái, phun ra một ngụm máu đen ngòm. Bản mệnh liên kết giữa lão và con Cửu Tiêu U Minh Hổ đã bị cắt đứt hoàn toàn một cách thô bạo.

Lão không thể cảm nhận được bất kỳ dấu vết nào của con sủng vật yêu quý nữa, như thể nó chưa từng tồn tại trên thế giới này, chỉ còn lại một mùi thịt nướng thoang thoảng truyền qua sợi chỉ nhân quả khiến lão suýt nữa phát điên vì phẫn nộ và hoảng sợ.

“Kẻ… kẻ nào?! Kẻ nào dám dùng chảo nướng mất hộ quốc thần thú của ta?!” Giọng nói khàn khàn của lão gầm lên trong mật thất tối tăm.

Đoàn xe của bộ tộc Chu Diên dưới sự dẫn dắt của Chu Hồng, mang theo hương thơm ngào ngạt của thịt hổ nướng, hiên ngang tiến qua cổng thành đá đen trước ánh mắt kinh hoàng và kính sợ tột độ của hàng vạn chiến binh và tu sĩ Phong Châu Thần Đô.

Sóng gió vương triều đã bắt đầu, nhưng dường như nó đang đi theo một hướng… cực kỳ thơm ngon và bất ổn dưới bàn tay của hai vị đệ tử Hải Vân Phong.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8