Sư phụ tôi chỉ thích trồng rau nuôi cá
Chương 27: Sự biến mất im lặng

Cập nhật lúc: 2026-06-17 16:33:21 | Lượt xem: 3

Diệp Phi khom lưng, hai ngón tay kẹp lấy một con sâu xanh mập mạp đang bò trên chiếc lá cải ngọt non tơ. Con sâu này to bằng ngón tay út, toàn thân xanh mướt, đang ra sức ngoáy tít cái đầu như muốn phản kháng lại số phận sắp bị ném vào bát nước muối.

“Mày ăn hại thế này thì làm sao rau của tao lớn nổi?” Diệp Phi lẩm bẩm, thẳng tay ném con sâu vào cái bát sành đựng nước muối bên cạnh, phát ra một tiếng “tõm” giòn giã.

Hắn đứng thẳng người, đấm đấm cái lưng hơi mỏi của một “nông phu trung niên”. Ánh nắng chiều tà nhuộm vàng cả thửa ruộng mạ phía trước nhà tranh. Khí hậu Hải Vân Phong sau cơn giông bão bất chợt lúc nãy bỗng trở nên mát mẻ, dễ chịu lạ thường.

Diệp Phi thở dài một tiếng, nhìn bầu trời xanh ngắt không một gợn mây, lòng thầm nghĩ cái thời tiết ở Âu Lạc Thần Châu này đúng là chiều lòng người thật. Vừa nãy trời còn tối sầm như muốn sập đến nơi, sấm chớp đùng đoàng làm hắn suýt tí nữa thì mất giấc ngủ trưa quý báu. Thế mà hắn vừa ra phẩy tay đuổi bầy chim hoang đi một cái, trời lại nắng ráo ngay được. Đúng là ông trời cũng biết nể mặt người lương thiện, không nỡ để mưa bão làm hỏng luống tỏi tây và cải ngọt hắn vừa tốn công chăm sóc.

Hắn hoàn toàn không biết rằng, cái “phẩy tay đuổi chim hoang” của hắn vừa rồi thực chất là một cái tát vỗ thẳng vào mặt Thiên Đạo, trực tiếp kích hoạt quy luật xóa sổ tối cao, khiến một vị cường giả Hóa Thần đỉnh phong cùng hộ tông thần thú cấp năm của một đại tông môn phương Bắc bốc hơi ngay lập tức không để lại một dấu vết nào trong dòng thời gian.

***

Trong khi Diệp Phi đang bận rộn lo cho luống cải ngọt, thì ở phương Bắc xa xôi, một sự kiện kinh hoàng chưa từng có đang diễn ra tại Càn Khôn Môn – một trong những thế lực tu tiên hàng đầu vùng biên ải.

Tại chính điện của Càn Khôn Môn, hàng ngàn đệ tử đang quỳ rạp dưới đất, chờ đợi tin tức chiến thắng của Lão Tổ. Trên bục cao, các trưởng lão Nguyên Anh kỳ sắc mặt nghiêm nghị, tay vuốt râu, thần thái tràn đầy tự tin.

“Lần này Lão Tổ đích thân xuất thế, lại cưỡi Kim Sí Đại Bàng, mang theo Càn Khôn Kiếm, chắc chắn sẽ san phẳng ngọn núi Hải Vân Phong kia, mang thần dịch về giúp tông môn ta xưng bá!” Một trưởng lão cười lớn, giọng nói vang vọng khắp điện.

“Đúng vậy! Vị ẩn sĩ Hải Vân Phong kia dù có ba đầu sáu tay, cũng tuyệt đối không thể là đối thủ của…”

Chữ “Lão Tổ” chưa kịp thốt ra khỏi miệng vị trưởng lão kia, bỗng nhiên không khí trong chính điện như đông cứng lại.

Một luồng sức mạnh vô hình, lặng lẽ và tuyệt đối, quét qua toàn bộ Càn Khôn Môn.

Nó không gây ra bất kỳ tiếng động nào, không có hào quang rực rỡ, không có sóng xung kích hủy diệt gạch ngói. Nó chỉ đơn giản là một cục tẩy khổng lồ của thời gian, lặng lẽ bôi xóa đi một sự tồn tại, thu hồi lại tất cả những gì liên quan đến nhân vật đó.

Vị trưởng lão đang nói bỗng khựng lại. Đôi mắt lão trợn tròn, ngơ ngác nhìn xung quanh, tay vẫn giữ nguyên tư thế vuốt râu nhưng biểu cảm thì đờ đẫn như người mất hồn.

“Ủa? Ta vừa định nói cái gì ấy nhỉ?” Lão lẩm bẩm, gãi đầu gãi tai.

“Trưởng lão, ngài vừa bảo vị ẩn sĩ Hải Vân Phong kia tuyệt đối không thể là đối thủ của… của ai cơ?” Một đệ tử ngoại môn tò mò hỏi.

“Của… của…” Vị trưởng lão há hốc mồm, nhưng trong đầu lão lúc này là một khoảng trống rỗng kỳ lạ. Lão cố gắng nhớ lại cái tên mà lão tưởng chừng như đã tôn kính gọi suốt mấy trăm năm qua, nhưng hoàn toàn vô vọng. “Của ai ấy nhỉ? Tông môn chúng ta… có một vị thần bảo hộ cực kỳ mạnh mẽ đúng không? Người đó là ai?”

“Đúng thế! Ngài ấy là… là…”

Toàn bộ đệ tử trong điện đồng loạt ngây người. Họ nhìn nhau, ánh mắt đầy vẻ hoang mang tột độ. Trong ký ức của họ, vị trí “Thái thượng trưởng lão” tối cao của tông môn bỗng nhiên biến thành một khoảng xám xịt. Họ biết có một người như thế tồn tại, họ biết tông môn của mình có một chỗ dựa khổng lồ, nhưng họ không thể nhớ nổi tên của lão, gương mặt của lão, hay thậm chí là lão sử dụng vũ khí gì, tu vi ra sao.

“Mau nhìn bức chân dung tổ sư!” Một trưởng lão hớt hải chỉ tay lên bức tường chính điện.

Nơi đó vốn treo một bức họa khổng lồ vẽ cảnh một vị lão tổ uy nghi lẫm liệt, cưỡi đại bàng vàng, tay cầm thần kiếm chém rách hư không. Nhưng lúc này, bức họa kia đang nhanh chóng phai màu với tốc độ mắt thường cũng có thể nhìn thấy. Sắc vàng kim của con đại bàng biến mất, hình ảnh vị lão tổ nhạt dần, cuối cùng cả bức tranh hóa thành một tờ giấy trắng tinh, rách nát như thể đã bị bỏ hoang hàng vạn năm trong một ngôi miếu hoang tàn.

“Trời đất ơi! Thư tịch cổ đâu? Sách ghi chép lịch sử tông môn đâu?!”

Các trưởng lão điên cuồng lao vào tàng thư các. Họ lật tung những cuốn da thú cổ xưa, nhưng tất cả những dòng chữ ghi lại chiến tích của vị lão tổ kia đều đã biến thành những vệt mực loang lổ, rồi hoàn toàn bốc hơi khỏi mặt giấy, để lại những trang trắng tinh tươm.

Ngay cả ngọn núi hắc ngọc ở phía sau tông môn – nơi đặt mật thất bế quan của lão tổ – cũng sụp đổ thành một đống đất đá bình thường, không còn một chút linh khí hay dấu vết kiến trúc nào, như thể nơi đó từ trước đến nay chưa từng có ai đào bới xây dựng.

Càn Khôn Lão Tổ, cùng con hộ tông thần thú Kim Sí Đại Bàng, đã bị xóa sạch khỏi dòng thời gian. Họ không phải là chết đi theo cách thông thường, mà là “chưa từng tồn tại”. Mọi nhân quả, mọi dấu vết, mọi ký ức của vạn giới về họ đều bị thanh trừng một cách triệt để bởi một quy luật tối cao phát ra từ cái phẩy tay của một nông phu đang bận bắt sâu cải.

“Môn phái chúng ta… rốt cuộc là do ai lập ra?” Một đệ tử trẻ tuổi mếu máo hỏi, hai chân bủn rủn.

“Ta… ta không biết…” Vị đại trưởng lão Nguyên Anh kỳ run rẩy quỳ sụp xuống đất, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng làm ướt sũng cả vạt áo. Lão cảm nhận được một nỗi sợ hãi tột cùng từ sâu trong linh hồn. “Một tồn tại vĩ đại nào đó… đã xóa sổ người đó khỏi lịch sử rồi… Chúng ta thậm chí còn không được phép nhớ đến tên của Ngài ấy…”

Cả Càn Khôn Môn chìm vào một sự im lặng chết chóc. Nỗi sợ hãi vô hình này còn đáng sợ hơn cả việc bị kẻ thù kéo đến diệt môn. Bởi vì chí ít, khi bị diệt môn, người ta còn biết mình chết dưới tay ai, thù hận thế nào. Còn ở đây, họ thậm chí còn không nhớ nổi mình vừa mất đi cái gì, chỉ thấy lòng ngực trống rỗng và một nỗi kinh hoàng vô biên bao trùm lấy tâm trí.

***

Dưới sườn núi Hải Vân Phong, Cao Thành sau khi đột phá lên Chúc Đồng Cảnh đỉnh phong đang đứng thẳng người như một ngọn tháp đồng thau. Khí tức của gã trầm ổn, mạnh mẽ, làn da ánh lên sắc vàng kim nhạt của đồng cổ Đông Sơn, những vết thương rách nát trước đó đã hoàn toàn biến mất, để lại một cơ thể dẻo dai và tràn đầy sinh mệnh lực.

Gã cúi đầu nhìn bàn tay mình, cảm nhận sức mạnh cuồn cuộn chảy trong kinh mạch, rồi lại nhìn lên đỉnh núi đang lững lờ mây sương ngũ sắc.

“Chí Tôn đúng là thâm sâu khó lường.” Cao Thành lẩm bẩm, ánh mắt đầy vẻ sùng bái và kính ngưỡng tột cùng. “Ngài ấy chán ghét sự ồn ào của đám tà tu phương Bắc, nên đã dùng đại thần thông xóa sổ kẻ bất kính kia. Thế nhưng, Ngài ấy lại không muốn người đời biết đến sức mạnh của mình, nên mới dùng cách xóa sạch dấu vết im lặng đến thế. Ngay cả ta… cũng suýt chút nữa quên mất kẻ vừa tới đây là ai.”

Cao Thành tự suy diễn rằng, Diệp Phi làm vậy là để giữ vững sự thanh tịnh cho Hải Vân Phong, đồng thời thử thách lòng trung thành và bản lĩnh canh gác của gã. Một vị đại năng tối cổ ẩn thế đóng vai phàm nhân, đương nhiên không muốn bị những kẻ phàm trần tục tử ngoài kia kéo đến làm phiền mỗi ngày.

“Ta là Lạc Tướng của Âu Lạc Thần Châu, được Chí Tôn ban cho cơ duyên tái sinh, đúc lại xương đồng da sắt.” Cao Thành nắm chặt chuôi đại đao đồng thau, ánh mắt kiên định như bàn thạch. “Dù ngoài kia có sóng to gió lớn thế nào, ta cũng sẽ là bức tường đồng vách sắt vững chắc nhất ở chân núi này. Kẻ nào muốn quấy rầy Chí Tôn trồng rau nuôi cá, trước tiên phải bước qua xác của Cao Thành ta!”

Gã dứt khoát quay người, ngồi xếp bằng trên một tảng đá lớn bên lối lên núi, bắt đầu vận chuyển linh lực để củng cố cảnh giới mới đột phá, sẵn sàng đối phó với bất kỳ kẻ xâm nhập nào, quyết tâm hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ của một “bảo vệ mẫn cán” mà vị Chí Tôn trên núi đã tin tưởng giao phó.

***

Trên đỉnh núi, Diệp Phi đã bắt xong sâu cải. Hắn rửa sạch tay chân bên vại nước mưa mát rượi, rồi vác chiếc cuốc gỗ đi vào trong nhà tranh để chuẩn bị bữa cơm tối.

Bên trong nhà tranh, không gian khá tối nhưng lại vô cùng ấm cúng. Chiếc bàn ăn bằng gỗ sứt sẹo đặt ở giữa phòng. Diệp Phi tiến lại gần, gõ gõ ngón tay xuống mặt bàn để kiểm tra độ thăng bằng.

“Ồ, hết khập khiễng thật rồi này. Đúng là kỳ diệu.” Diệp Phi ngạc nhiên, cúi đầu nhìn xuống gầm bàn để xem “tác phẩm” kê chân bàn của mình.

Dưới gầm bàn, “viên đá dẹt vuông vắn” – thực chất là Thần Quy Tể Tướng của Đông Hải Long Cung, lúc này đã tiến hóa thành Huyền Vũ Thần Thú nhờ cọng rau cải ngọt thần cấp – đang nằm im phăng phắc. Bốn cái chân ngắn ngủn của lão rùa rụt chặt vào trong mai, cái đầu cũng giấu kín, toàn thân tỏa ra một màu xám xịt như một khối đá cuội bình thường nhất trên đời, không dám phát ra một chút sinh cơ nào.

Diệp Phi tấm tắc khen ngợi, ngồi xuống chiếc ghế tre sứt sẹo: “Cái viên đá này đúng là báu vật tự nhiên. Vừa dẹt, vừa vuông, lại cứng cáp. Kê vào một cái là cái bàn vững như bàn thạch ngay. Đúng là may mắn cho mình, đỡ phải tốn công đi đẽo gỗ.”

Theo thói quen của một nông dân sau một ngày làm việc mệt mỏi trên đồng ruộng, Diệp Phi vươn hai chân ra phía trước, gác thẳng lòng bàn chân lên chiếc mai của “viên đá” bên dưới gầm bàn để thư giãn.

“Khà… dễ chịu quá.” Diệp Phi xoa xoa hai lòng bàn chân vào mai rùa, thở phào nhẹ nhõm.

Hắn hoàn toàn không biết rằng, ngay khi lòng bàn chân của hắn chạm vào mai rùa, một luồng Hỗn Độn Nguyên Khí tinh khiết nhất vũ trụ đã theo đó mà cuồn cuộn đổ xuống thân thể của Thần Quy Tể Tướng.

Dưới gầm bàn, Thần Quy Tể Tướng suýt chút nữa thì sướng phát điên, toàn thân run rẩy nhẹ nhưng phải cố gắng kiềm chế để không làm chiếc bàn bị rung rinh.

“Đại đạo! Đây chính là đại đạo chí lý!” Lão rùa già gào thét trong lòng, nhưng ngoài mặt vẫn phải cố gắng giữ trạng thái bất động như đá. “Bàn chân của Chí Tôn chứa đựng quy luật sơ khai của vũ trụ! Mỗi một cái cọ xát của Ngài đều đang gột rửa ma chướng, tịnh hóa huyết mạch và rèn luyện thần thể cho ta! Trời đất ơi, cơ duyên này còn lớn hơn cả việc ta tu luyện mười vạn năm dưới đáy biển Đông Hải! Ta tình nguyện làm vật kê chân cho Chí Tôn cả đời này!”

Lão rùa già ra sức vận chuyển công pháp, hấp thụ từng tia linh lực mộc hệ và hỗn độn nguyên khí đang rò rỉ ra từ chân Diệp Phi. Lớp mai rùa xám xịt của lão bắt đầu xuất hiện những đường vân cổ xưa rực rỡ như những chòm sao tinh tú ẩn hiện dưới lớp vỏ đá, thần thể trở nên kiên cố đến mức dù có là tiên khí thượng giới chém vào cũng khó lòng sứt mẻ.

Ở góc nhà, chú chó cỏ Tiểu Hắc đang chúi đầu vào chiếc đĩa sành ăn cơm nguội trộn nước canh cải ngọt. Nghe thấy tiếng động rầm rập vô thanh dưới gầm bàn, Tiểu Hắc khẽ hé mắt nhìn lão rùa già một cái, trong mắt lộ ra vẻ khinh bỉ tột cùng.

“Hừ, gã rùa già này đúng là biết cách nịnh bợ chủ nhân.” Tiểu Hắc thầm nghĩ, vẫy vẫy cái đuôi cụt. “Nhưng mà thôi, nể tình ngươi biết điều làm đá kê chân cho chủ nhân, ta tạm thời không thèm chấp. Lần sau nếu dám làm lung lay bàn ăn của chủ nhân, ta sẽ lột da ngươi làm lẩu rùa thật đấy.”

Tiểu Hắc cúi đầu tiếp tục liếm sạch đĩa sành, thỉnh thoảng lại vẫy đuôi mừng rỡ khi Diệp Phi cúi xuống vuốt ve cái đầu mượt mà của nó.

Diệp Phi vừa ăn cơm vừa nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi vườn rau cải ngọt đang tắm mình trong ánh hoàng hôn đỏ rực. Hắn khẽ thở dài, trong lòng dâng lên một chút lo lắng của người làm sư phụ:

“Hai đứa nhóc Linh Nhi với Sở Phong đi chơi cũng được mấy ngày rồi nhỉ. Không biết ngoài kia chúng nó có ăn uống đầy đủ không, hay lại ăn bờ ngủ bụi. Cái thằng Sở Phong thì nghịch ngợm, chỉ giỏi phá phách, mang theo cái chảo rách không biết có nấu nổi bữa cơm hồn tế nào không. Còn con bé Linh Nhi thì ít nói quá, cái gì cũng chịu đựng một mình. Đi xa thế này, không có ta ở bên cạnh nhắc nhở, không biết chúng nó có tự chăm sóc bản thân được không.”

Hắn gắp một miếng cải ngọt xào tỏi bỏ vào miệng, nhai nhồm nhoàm: “Rau ngon thế này mà tụi nó không được ăn, đúng là uổng phí. Thôi kệ, khi nào tụi nó về thì ta lại trồng luống mới vậy. Mong là tụi nó đi đường bình an, đừng có rước họa vào thân.”

Diệp Phi hoàn toàn không biết rằng, hai đứa đệ tử “yếu ớt” mà hắn đang lo lắng kia, lúc này đang ở phương Bắc đại sát tứ phương, dùng chiếc trống đất sét và chiếc cuốc gỗ của hắn để dẹp loạn cả một quân đoàn ma binh hùng mạnh.

***

Tại biên giới phía Bắc Âu Lạc Thần Châu, mây sương xám xịt của thung lũng đá đen đã hoàn toàn tan rã dưới ánh sáng vàng óng ánh của tiếng trống đất sét.

Mười vạn ma binh của Cốt Hỏa Tông lúc này đang quỳ rạp dưới đất, toàn thân run rẩy như cầy sấy. Chiếc trống đất sét nhỏ màu xám đen trong tay Sở Phong vẫn đang tỏa ra những luồng đạo vận vàng óng ánh, trấn áp toàn bộ tà lực trong bán kính vạn dặm, khiến không một tên ma binh nào có thể đứng vững hay vận chuyển một chút ma lực nào.

Lục Linh Nhi vác chiếc cuốc gỗ thô sơ, bước từng bước chậm rãi nhưng vững chắc về phía Lục Hoài An đang nằm thoi thóp trong vũng máu.

Lục Hoài An – kẻ phản đồ của Lục gia, kẻ từng ngạo mạn muốn dùng máu của cả gia tộc gã để đổi lấy sự vinh hoa phú quý và Hóa Thần Đan – lúc này đang co rúm người lại như một con chó hoang bị dồn vào đường cùng. Đan điền của gã đã bị tiếng trống của Sở Phong chấn vỡ vụn, toàn bộ tà công tu luyện mấy trăm năm qua bốc hơi sạch sẽ, biến gã thành một kẻ phế nhân thực sự.

“Linh Nhi… Linh Nhi tha mạng…” Lục Hoài An mếu máo, giọng nói run rẩy đầy van nài, nước mắt nước mũi giàn giụa làm bẩn cả khuôn mặt từng kiêu ngạo của gã. “Ta là hoàng thúc của ngươi… Ta là ruột thịt duy nhất của ngươi mà… Lục gia chỉ còn lại hai chúng ta thôi… Đừng giết ta, ta hứa sẽ làm nô lệ cho ngươi cả đời…”

Lục Linh Nhi dừng bước trước mặt gã. Đôi mắt phượng của nàng không có một chút dao động cảm xúc nào, chỉ có một sự lạnh lùng tột cùng như băng tuyết vạn năm trên đỉnh Tản Viên Thần Sơn. Nàng nhìn kẻ phản đồ này, trong lòng chỉ thấy một sự ghê tởm vô hạn.

“Khi ngươi dâng hiến trận đồ Loa Thành cho ngoại bang, khi ngươi tự tay sát hại phụ thân ta và hàng vạn đồng bào Âu Lạc…” Giọng nói của Linh Nhi vang lên thanh lãnh, rõ ràng từng chữ giữa thung lũng yên tĩnh. “Ngươi có từng nghĩ đến hai chữ ‘ruột thịt’ không? Ngươi có từng nghĩ đến hàng vạn sinh linh vô tội đã chết dưới tay ma quân không?”

“Ta… ta bị ép buộc… Là Cốt Hỏa Tông! Đúng, là do Cốt Ma Tôn Giả ép buộc ta!” Lục Hoài An điên cuồng chỉ tay về phía Cốt Ma Tôn Giả cũng đang nằm liệt đất cách đó không xa, cố gắng đùn đẩy mọi trách nhiệm để giữ lấy mạng sống hèn mọn.

Cốt Ma Tôn Giả nghe vậy thì tức đến mức phun ra một ngụm máu đen, gầm lên: “Lục Hoài An! Ngươi ngậm máu phun người! Rõ ràng là ngươi chủ động tìm đến ta, dâng hiến trận đồ để đổi lấy Hóa Thần Đan hòng kéo dài thọ mệnh! Ngươi mới là kẻ tàn ác nhất!”

Lục Linh Nhi không thèm nghe hai kẻ tà ác cắn xé lẫn nhau nữa. Nàng nhẹ nhàng nâng chiếc cuốc gỗ lên. Chiếc cuốc thô sơ bám đầy bùn đất của Diệp Phi lúc này bỗng tỏa ra một luồng tử mang nhiếp nhân tâm phách, ẩn chứa quy luật sinh tử tối cao của trời đất.

“Sư phụ từng dạy ta: ‘Đất cát muốn tốt phải xới lên, cỏ dại muốn diệt phải nhổ tận gốc’.” Lục Linh Nhi nhắm mắt lại, thầm nghĩ đến bóng lưng phong sương nhưng vĩ đại của Diệp Phi dưới gốc cây khế Hải Vân Phong. “Sư phụ dụng ý thâm sâu, đệ tử hôm nay xin vâng mệnh Ngài, nhổ tận gốc tên phản đồ này để trả lại sự trong sạch cho đất mẹ Âu Lạc Thần Châu.”

“Vút!”

Chiếc cuốc gỗ vạch ra một vệt sáng ngũ sắc tuyệt đẹp giữa hư không, chém thẳng xuống người Lục Hoài An.

Không có tiếng gào thét thảm khốc, không có máu tươi bắn tung tóe làm bẩn đất đai. Ngay khi chiếc cuốc gỗ chạm vào người Lục Hoài An, thân thể gã bỗng hóa thành một làn khói xám nhạt, rồi hoàn toàn tan rã vào lòng đất, biến thành chất dinh dưỡng cực kỳ màu mỡ cho cỏ cây hoa lá xung quanh.

Đúng như lời Diệp Phi dạy: cỏ dại hóa thành phân bón, đất cát lại trở nên màu mỡ, vạn vật quy về cát bụi một cách tự nhiên nhất.

Chứng kiến cảnh tượng tiêu diệt kẻ thù nhẹ nhàng nhưng kinh hoàng này, Cốt Ma Tôn Giả và mười vạn ma binh Cốt Hỏa Tông sợ hãi đến mức suýt chút nữa thì hồn bay phách tán. Họ quỳ lạy điên cuồng, dập đầu đến mức chảy máu trán, tiếng khóc lóc van xin tha mạng vang vọng khắp thung lũng đá đen.

Trần Huyền Tử đứng bên cạnh, nhìn thấy cảnh này thì hai mắt sáng rực, tay vuốt râu cười ha hả đầy sảng khoái:

“Tốt! Tốt lắm! Đúng là phong phạm của đệ tử Hải Vân Phong! Diệt ác như nhổ cỏ, không một chút dây dưa, lại còn biến kẻ thù thành phân bón cho đất đai màu mỡ! Diệp tiền bối quả thực là có phương pháp dạy dỗ đệ tử độc nhất vô nhị!”

Thế nhưng, ngay khi Trần Huyền Tử vừa dứt lời, lão bỗng nhiên khựng lại. Nụ cười trên mặt lão đông cứng, đôi mắt lộ ra vẻ hoang mang tột độ, tay vuốt râu cũng dừng lại giữa chừng.

“Ủa? Kỳ lạ thật…” Trần Huyền Tử lẩm bẩm, đưa tay lên xoa xoa thái dương đang đau nhói nhẹ.

“Trần chưởng môn, có chuyện gì vậy?” Sở Phong ôm chiếc trống đất sét chạy lại gần, tò mò hỏi khi thấy biểu cảm kỳ lạ của lão già.

“Sư điệt… ngươi có cảm thấy… có cái gì đó vừa biến mất không?” Trần Huyền Tử nhíu mày, cố gắng lục lọi trong trí nhớ của mình nhưng chỉ thấy một khoảng trống rỗng kỳ lạ. “Ta nhớ là… ở phương Bắc này có một vị cường giả cực kỳ đáng sợ của Càn Khôn Môn, đang rục rịch muốn kéo quân xuống Nam để cướp đoạt thần dịch đúng không? Hắn… hắn tên là gì ấy nhỉ? Tại sao ta không thể nhớ nổi tên của hắn?”

Sở Phong cũng ngây người. Thiếu niên gãi đầu gãi tai, lẩm bẩm: “Ơ… Đúng thế nhỉ. Lúc ở vương đô, chúng ta nghe nói có một lão tổ Hóa Thần đỉnh phong của Càn Khôn Môn, cưỡi một con chim đại bàng khổng lồ rụng lông… Lão ta tên là… là… Ủa, sao đầu con tự nhiên trống rỗng thế này?”

Sở Phong cố gắng nhớ lại, nhưng cái tên “Càn Khôn Lão Tổ” lúc này đã hoàn toàn biến mất khỏi đầu hắn. Thậm chí hình ảnh con đại bàng vàng khổng lồ kia cũng chỉ còn là một vệt mờ nhạt không rõ hình thù trong ký ức, nhanh chóng phai nhạt đi như một giấc mơ sau khi tỉnh dậy.

Lục Linh Nhi lúc này cũng quay lại, nét mặt nghiêm nghị. Nàng nhíu chặt đôi mày thanh tú, cảm nhận được sự thay đổi kỳ lạ trong thiên địa quy luật vừa quét qua biên giới.

“Nhân quả của kẻ đó… đã bị xóa sạch hoàn toàn khỏi dòng thời gian.” Lục Linh Nhi khẽ thốt lên, giọng nói run rẩy vì chấn động sâu sắc. “Không phải là chết đi theo cách thông thường, mà là sự tồn tại của hắn đã bị bôi xóa hoàn toàn. Trên đời này, không còn ai có thể nhớ nổi hắn là ai nữa, như thể hắn chưa từng sinh ra.”

Ba người nhìn nhau, trong lòng đồng loạt dâng lên một suy nghĩ kinh hoàng nhưng vô cùng hợp lý, giải thích cho toàn bộ sự việc kỳ bí này.

“Sư phụ…” Sở Phong nuốt nước bọt cái ực, giọng nói run rẩy vì kính sợ tột cùng. “Chắc chắn là sư phụ rồi! Sư phụ ở trên núi Hải Vân Phong, chắc chắn đã cảm nhận được lão tổ phương Bắc kia muốn quấy rầy sự thanh tịnh của Ngài, hoặc muốn ngăn cản chuyến đi của chúng ta. Thế là Ngài liền… phẩy tay một cái, xóa sổ luôn lão ta khỏi lịch sử vạn giới để dọn đường cho chúng ta!”

“Đúng vậy!” Lục Linh Nhi hai mắt lấp lánh tử mang, lòng sùng bái dành cho Diệp Phi đã đạt đến mức độ cuồng nhiệt không thể lay chuyển. “Sư phụ ngại phiền phức, không muốn chúng ta bị phân tâm bởi kẻ đó, nên mới ra tay giải quyết triệt để từ gốc rễ. Sư phụ… Ngài đối với chúng ta quả thực là dụng ý thâm sâu, che chở vô bờ bến mà không cần nói một lời nào!”

Trần Huyền Tử nghe hai đứa nhỏ phân tích mà da đầu tê dại, toàn thân nổi hết cả da gà vì sợ hãi và kính phục. Lão quỳ sụp xuống hướng về phía phương Nam – nơi ngọn núi Hải Vân Phong tọa lạc, dập đầu lia lịa:

“Diệp tiền bối vĩ đại! Sức mạnh của Ngài đã vượt qua cả thiên quy định mệnh, bẻ cong cả nhân quả vạn giới! Một cái phẩy tay xóa sổ Hóa Thần đỉnh phong khỏi dòng thời gian… Lão già này thề từ nay về sau sẽ mãi mãi trung thành với Hải Vân Phong, tuyệt đối không dám có nửa điểm nghi ngờ hay bất kính!”

Mười vạn ma binh và Cốt Ma Tôn Giả thấy nhóm ba người bỗng nhiên quỳ lạy hướng về phương Nam với thái độ vô cùng thành kính, thì càng thêm hoảng sợ. Họ không biết “vị tiền bối vĩ đại” kia là ai, nhưng chỉ cần nghe đến việc “xóa sổ Hóa Thần đỉnh phong khỏi dòng thời gian bằng một cái phẩy tay” là đủ để họ sợ đến mức muốn tè ra quần.

***

Sự biến mất im lặng của Càn Khôn Lão Tổ không chỉ làm chấn động Càn Khôn Môn và nhóm Lục Linh Nhi, mà còn khiến toàn bộ các vị đại năng, chưởng môn của các đại tông môn khắp Âu Lạc Thần Châu rơi vào trạng thái hoảng loạn tột độ khi họ nhận ra một khoảng trống kỳ lạ trong ký ức của mình về thế lực phương Bắc.

Tại đền thờ tổ của Đan Dương Tông, Đan Dương Tử – người vừa đột phá lên Hóa Thần hậu kỳ nhờ uống nước rửa chân (mà lão nghĩ là thần dịch) của Diệp Phi – đang tọa thiền bỗng mở bừng mắt ra, sắc mặt trắng bệch không còn một giọt máu.

Lão phun ra một ngụm trọc khí, toàn thân run rẩy như gặp phải ác mộng kinh hoàng nhất đời.

“Biến mất rồi… Khí tức của gã đó đã biến mất hoàn toàn…” Đan Dương Tử lẩm bẩm, hai tay nắm chặt lấy vạt áo đạo bào đến mức rách rưới. “Ta vốn muốn dùng thần thức để theo dõi trận chiến giữa gã và Cao Lạc Tướng ở sườn núi Hải Vân Phong để xem bản lĩnh của cao nhân. Thế nhưng, ngay khi gã chuẩn bị ra tay, ta bỗng thấy một luồng sức mạnh vô hình quét qua. Rồi… rồi ta hoàn toàn quên mất gã là ai, mặt mũi gã ra sao, thậm chí cả tông môn của gã cũng trở nên xa lạ…”

Đan Dương Tử biết rõ, ở Âu Lạc Thần Châu này, chỉ có duy nhất một tồn tại có thể làm được điều nghịch thiên, bẻ cong quy luật thời gian và nhân quả như thế.

Đó chính là vị Chí Tôn ẩn thế trên đỉnh Hải Vân Phong!

“Vị tiền bối kia… rốt cuộc là thần thánh phương nào?” Đan Dương Tử run rẩy, trong lòng dâng lên một nỗi kính sợ vô hạn, không dám có một chút ý nghĩ dòm ngó nào nữa. “Ngài ấy chỉ thích trồng rau nuôi cá, tự coi mình là người phàm bình thường. Thế nhưng, nếu có kẻ dám chọc giận Ngài ấy hay làm hỏng vườn rau của Ngài ấy, cái giá phải trả không chỉ là cái chết thể xác, mà là sự biến mất hoàn toàn khỏi dòng lịch sử vạn giới… Đây chính là sức mạnh tối cao của đấng sáng thế!”

Đan Dương Tử lập tức triệu tập toàn bộ trưởng lão và đệ tử nội môn Đan Dương Tông, nghiêm giọng truyền lệnh:

“Từ nay về sau, Đan Dương Tông ta tuyên bố quy thuận Hải Vân Phong và Thanh Phong Môn vô điều kiện! Phái người canh giữ nghiêm ngặt khu vực xung quanh chân núi Hải Vân Phong, tuyệt đối không để bất kỳ kẻ tà ác hay tu sĩ ngoại bang nào đến gần làm ồn. Kẻ nào dám có ý đồ bất kính với vị tiền bối trên núi, Đan Dương Tông ta sẽ lập tức tru di tam tộc kẻ đó trước khi tiền bối nổi giận xóa sổ cả tông môn chúng ta!”

Quyết định của Đan Dương Tử nhanh chóng lan truyền khắp giới tu chân, khiến danh tiếng của Hải Vân Phong và Thanh Phong Môn bỗng chốc bay cao như diều gặp gió, trở thành vùng đất cấm kỵ tối cao của toàn bộ Âu Lạc Thần Châu mà không một ai dám bén mảng đến quấy rầy.

***

Màn đêm dần buông xuống núi Hải Vân Phong.

Bầu trời đêm của ngọn núi vô danh trong trẻo lạ thường, hàng vạn ngôi sao lấp lánh như những hạt kim cương rải trên tấm thảm nhung đen khổng lồ của vũ trụ. Ánh trăng sáng tỏ chiếu rọi xuống mái tranh nhỏ, nhuộm bạc những tán lá khế cổ thụ trước sân, tạo nên một cảnh tượng vô cùng yên bình và thơ mộng.

Diệp Phi nằm trên chiếc võng tre dưới gốc khế, hai tay gối sau đầu, một chân buông thõng xuống thỉnh thoảng lại đạp nhẹ vào mông chú chó cỏ Tiểu Hắc đang nằm ngủ ngon lành bên dưới.

“Tiểu Hắc này.” Diệp Phi lẩm bẩm, giọng nói lười biếng đầy vẻ thư thái sau một ngày lao động mệt mỏi. “Mày thấy cuộc sống thế này có sướng không? Ngày ngày trồng rau, nuôi cá, tối đến nằm ngắm sao trời, chẳng phải lo nghĩ gì về chuyện tranh đoạt danh lợi, chém chém giết giết ngoài kia. Đúng là thiên đường nhân gian, người phàm như chúng ta sống thế này là đủ mãn nguyện rồi.”

Tiểu Hắc khẽ “gâu” nhẹ một tiếng, cọ cọ cái đầu đen mượt vào chân Diệp Phi như muốn phụ họa cho lời của chủ nhân. Trong lòng chú chó cỏ thầm nghĩ: “Chủ nhân nói đúng. Chỉ cần được ở bên cạnh Ngài, ăn cơm thừa canh cặn và ngắm nhìn Ngài bẻ cong thiên quy mỗi ngày, chính là hạnh phúc lớn nhất của ta. Đám người ngoài kia đúng là lũ ngu xuẩn, cứ thích tranh giành mấy thứ rác rưởi để rồi bị chủ nhân xóa sổ không một dấu vết.”

Diệp Phi mỉm cười hài lòng, nhắm mắt lại chuẩn bị chìm vào giấc ngủ đêm thanh tĩnh dưới gốc khế cổ thụ.

Thế nhưng, ngay lúc này, dưới chân núi Hải Vân Phong, trong màn sương mù năm màu đang bao phủ sườn núi, bỗng nhiên xuất hiện một vệt sáng đỏ rực như máu, nhỏ bé nhưng chứa đựng một luồng tà khí lạnh thấu xương, hoàn toàn khác biệt với ma khí của đám tà tu phương Bắc hay Cốt Hỏa Tông trước đó.

Vệt sáng đỏ rực này lặng lẽ len lỏi qua trạm canh gác của Cao Thành mà không hề gây ra một tiếng động nào, né tránh mọi giác quan của gã Lạc Tướng đang thiền định, hướng thẳng lên đỉnh núi Hải Vân Phong với một mục tiêu cực kỳ rõ ràng.

Cao Thành đang xếp bằng thiền định bỗng mở bừng mắt ra vì cảm thấy có một luồng gió lạnh bất chợt thổi qua, nhưng gã nhìn quanh sườn núi vẫn thấy yên tĩnh, không phát hiện ra vệt sáng đỏ rực kia đã lướt qua người gã từ lúc nào.

Cùng lúc đó, dưới gầm bàn ăn trong nhà tranh, Thần Quy Tể Tướng (Huyền Vũ Thần Thú) bỗng nhiên run rẩy dữ dội, chiếc mai rùa đá kêu lên những tiếng “két két” nhỏ. Lão rùa già cảm nhận được một luồng ý chí cổ xưa, tàn bạo và đầy thù hận từ dị giới đang âm thầm khóa chặt lấy ngọn núi này qua một vết nứt không gian cực nhỏ, đen ngòm đang từ từ mở ra ngay phía trên chiếc giếng nước cũ sau nhà Diệp Phi…

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8