Sư phụ tôi chỉ thích trồng rau nuôi cá
Chương 26: Ánh nắng của rau cải
— Ngươi nhìn xem, trên mặt gương Càn Khôn của ta tại sao lại xuất hiện những vệt rêu xanh rỉ máu này?
— Ư… Càn Khôn lão cẩu… khục… đó là điềm báo vong quốc, điềm báo linh hồn ngươi sắp tan nát dưới chân Hải Vân Phong!
Giọng nói thoi thóp nhưng tràn đầy sự mỉa mai của Cao Thành vang lên giữa tiếng gió rít gào của sườn núi Hải Vân Phong. Vị Lạc Tướng quân mặc bộ giáp đồng thau nát bét lúc này đang quỳ một gối trên nền đất đá lạnh lẽo, thanh đại đao khổng lồ cắm sâu xuống đất để giữ cho thân hình vạm vỡ không bị ngã rạp. Khóe miệng gã rỉ máu, nhưng đôi mắt rực lửa vẫn nhìn chằm chằm vào lão già mặc trường bào thêu hoa văn vàng kim lộng lẫy đang lơ lửng giữa không trung.
Càn Khôn Lão Tổ không thèm để ý đến lời nguyền rủa của kẻ bại trận. Lão nheo mắt nhìn vào tấm gương đồng cổ kính đang cầm trên tay trái. Tấm gương này vốn là chí bảo trấn tông của Càn Khôn Môn, có khả năng câu thông thiên địa, bói toán cát hung cực kỳ chuẩn xác. Thế nhưng lúc này, trên bề mặt bóng loáng của gương thần lại đang mọc ra những sợi rêu xanh thẫm, mềm mại nhưng lại rỉ ra từng giọt chất lỏng màu đỏ tươi như máu.
Kỳ lạ hơn nữa, những sợi rêu xanh kia dưới nhãn lực của một cường giả Hóa Thần đỉnh phong lại đang chậm rãi uốn lượn, kết thành hình dạng một chiếc lá rau cải ngọt vô cùng bình thường.
Sự phát hiện bất ngờ này khiến tim Càn Khôn Lão Tổ đập thình thịch. Đây không phải là rỉ sét bình thường, đây là một loại điềm báo thiên cơ cực kỳ mạnh mẽ mà ngay cả lão cũng không thể nhìn thấu. Nhưng với bản tính tham lam và sự ngạo mạn thâm căn cố đế, lão tổ phương Bắc lập tức tự suy diễn ra một đại đạo chí lý của riêng mình.
“Lá rau cải ngọt? Không sai! Đây chính là điềm báo của thiên đạo!” Càn Khôn Lão Tổ thầm nghĩ, ánh mắt rực lên sự cuồng nhiệt điên cuồng. “Vị cao nhân ẩn thế trên núi kia chắc chắn đang nắm giữ một gốc Tiên thảo tối cổ có hình dáng giống như lá cải! Giọt nước thần giúp Đan Dương Tử cải tử hoàn sinh chắc chắn là sương sớm đọng trên chiếc lá tiên này! Tấm gương Càn Khôn của ta cảm ứng được sinh mệnh lực khổng lồ của nó nên mới tự động hóa rêu rỉ máu để cảnh báo! Trời giúp ta rồi! Thọ nguyên của ta sắp cạn, chỉ cần đoạt được gốc Tiên thảo lá cải này, ta không chỉ kéo dài thọ mệnh vạn năm mà còn có thể trực tiếp đột phá lên cảnh giới Hùng Đế vĩ đại!”
Càng nghĩ, lòng tham của Càn Khôn Lão Tổ càng bùng lên như lửa đổ thêm dầu. Lão ngước nhìn lên đỉnh núi Hải Vân Phong, nơi đang được bao phủ bởi một dải sương mù năm màu mờ ảo, cười lớn đầy ngạo nghễ:
“Cao nhân ẩn thế? Thần y cứu thế? Trước mặt sức mạnh tuyệt đối của lão phu, tất cả chỉ là hư vô! Kim Sí Đại Bàng, tiến lên cho ta!”
Dưới chân lão, con hộ tông thần thú Kim Sí Đại Bàng khổng lồ khẽ run rẩy một cái. Thân thể nó lúc này trông vô cùng thảm hại, lông cánh lởm chởm, nhiều chỗ da thịt đỏ hỏn lộ ra ngoài do hậu quả từ tiếng trống đất sét của Sở Phong ở trận chiến trước vẫn chưa hoàn toàn hồi phục. Dù bị chủ nhân dùng bí thuật cưỡng ép mọc ra một lớp lông tơ vội vã để diễu hành, nhưng sâu trong linh hồn của con kiêu hùng một thời này đã bị gieo rắc nỗi sợ hãi tột độ đối với ngọn núi này. Nó không muốn bay lên, nhưng luồng thần thức khống chế tàn bạo của Càn Khôn Lão Tổ đang nện thẳng vào đại não, buộc nó phải vỗ đôi cánh trụi lông gào thét lao lên.
Mây đen từ phương Bắc cuồn cuộn kéo đến theo bước chân của Càn Khôn Lão Tổ, che khuất hoàn toàn ánh mặt trời rực rỡ của buổi trưa. Sát khí ngưng tụ thành những luồng ma vân màu xám xịt, tanh tưởi, mang theo kịch độc ăn mòn cả đá núi xung quanh. Cả một vùng trời sầm tối lại như thể đêm đen sắp sửa nuốt chửng vạn vật.
Dưới sườn núi, Cao Thành nằm trong vũng máu, nhìn luồng ma vân khổng lồ kia đang chậm rãi bao phủ đỉnh Hải Vân Phong, trong lòng gã bỗng dâng lên một sự thương hại sâu sắc dành cho Càn Khôn Lão Tổ. Gã biết rõ, vị “Chí Tôn” ẩn cư trên đỉnh núi kia lúc này chắc chắn đang làm những công việc điền viên bình thường nhất, và điều Ngài ghét nhất chính là có kẻ đến quấy rầy sự thanh tịnh của mình.
“Càn Khôn lão cẩu… ngươi đúng là một con rùa bò vào nồi luộc mà cứ nghĩ mình đang đi tắm hơi…” Cao Thành lẩm bẩm, khóe miệng rỉ máu nhưng nụ cười lại vô cùng rạng rỡ. “Ngươi chọc giận Chí Tôn, cả dòng họ nhà ngươi chuẩn bị bay màu khỏi gia phả của thiên địa đi…”
Trong khi đó, trên đỉnh Hải Vân Phong, bầu không khí lại hoàn toàn khác biệt.
Diệp Phi lúc này đang khom lưng trong vườn rau cải ngọt của mình. Hắn mặc bộ vải thô màu xám bạc màu, ống quần xắn cao bộc lộ đôi bắp chân dính đầy bùn đất ấm áp. Trên tay hắn cầm một chiếc que tre nhỏ, gương mặt phong sương tràn đầy sự nghiêm túc và tập trung cao độ.
Hắn đang bắt sâu.
Đối với một người luôn tự nhận mình là “phàm nhân” và chỉ muốn sống cuộc đời trồng rau nuôi cá như Diệp Phi, thì lũ sâu bướm màu xanh lá cây kia chính là thiên địch lớn nhất trên đời. Chúng gặm nhấm những chiếc lá cải ngọt non tơ mà hắn đã tốn bao công sức tưới tắm bằng nước ao chè xanh.
“Một con… hai con… ba con… Mẹ kiếp, sao dạo này lũ sâu cải này sinh đẻ có kế hoạch thế không biết? Ăn khỏe thế này thì đến tối lấy đâu ra rau mà luộc?” Diệp Phi lầm bầm chửi rủa, tay gạt nhẹ một con sâu béo múp míp bỏ vào cái ống tre rỗng bên cạnh.
Hắn hoàn toàn không biết rằng, con sâu béo múp míp mà hắn vừa tiện tay gạt đi kia, thực chất là một con “Cửu Thiên Độc Ngô” – một loài hung thú hồng hoang có độc tính cực mạnh, đủ để độc chết hàng vạn tu sĩ Chúc Đồng Cảnh trong một nhịp thở. Nhưng dưới bàn tay đầy bùn đất của Thái Sơ Chi Chủ, con độc ngô kia chỉ có thể ngoan ngoãn thu liễm toàn bộ tà lực, run rẩy hóa thành một con sâu xanh vô hại để cầu xin được sống thêm một giây.
Giữa lúc Diệp Phi đang hăng say lao động, bầu trời phía trên bỗng nhiên tối sầm lại.
Gió lạnh từ đâu ùa về, thổi bay lả tả những chiếc lá khế vàng úa sau nhà. Ánh nắng rực rỡ chiếu rọi luống cải ngọt bỗng chốc biến mất, thay vào đó là một bóng râm khổng lồ, đen ngòm và mang theo một mùi vị vô cùng khó chịu.
Diệp Phi đứng thẳng lưng dậy, lấy tay đập đập vào cái thắt lưng mỏi nhừ của mình. Hắn ngước nhìn lên bầu trời, đôi mắt lờ đờ thiếu ngủ nheo lại đầy bực bội.
Trong tầm mắt của hắn, bầu trời vốn đang xanh ngắt bỗng nhiên bị một đám mây đen xám xịt như khói nhà bếp bị cháy phủ kín. Ở giữa đám mây đen đó, có một con chim khổng lồ trông cực kỳ mất thẩm mỹ, lông cánh lởm chởm rụng gần hết, đang vỗ cánh một cách khó nhọc. Trên lưng con chim đó là một lão già mặc đồ vàng lóng lánh, tay cầm một cái kiếm sắt và một cái gương đồng, đang không ngừng múa may quay cuồng và hét lên những âm thanh chói tai.
Vì Diệp Phi luôn tự nhận mình là người phàm, nên “hệ thống” hoặc chính ý chí tối cao của hắn đã tự động lọc toàn bộ uy áp Hóa Thần đỉnh phong và những lời đe dọa mang tính hủy diệt thế giới của Càn Khôn Lão Tổ thành những hình ảnh và âm thanh vô cùng tầm thường, dở khóc dở cười.
Trong tai Diệp Phi, tiếng gầm thét làm rung chuyển long mạch của Càn Khôn Lão Tổ chỉ là tiếng “quạ quạ” chói tai của một con chim bị rụng lông, kết hợp với tiếng la hét của một lão già điên dại nào đó đang chơi trò xiếc bay lượn trên trời.
“Cái quái gì thế này?” Diệp Phi bực dọc lẩm bẩm, gương mặt tối sầm lại. “Dạo này dịch cúm gia cầm bùng phát hay sao mà hết bầy chim sắt hôm trước đến con chim trụi lông hôm nay thế? Đã thế lại còn có lão già điên nào cưỡi chim đi đóng phim cổ trang ngay trên đỉnh núi của mình nữa chứ!”
Nhưng điều khiến Diệp Phi tức giận nhất không phải là tiếng ồn, mà là việc bóng râm của con chim khổng lồ kia đang che khuất hoàn toàn ánh nắng mặt trời chiếu xuống luống cải ngọt của hắn.
“Rau cải ngọt đang trong thời kỳ phát triển, cần nhất là quá trình quang hợp! Ông trời khó khăn lắm mới cho được chút nắng trưa, thế mà cái con chim rụng lông kia lại cứ thích bay qua bay lại làm mất hết cả nắng của rau!” Diệp Phi càng nghĩ càng thấy điên tiết. “Không có nắng thì rau cải sẽ bị còi cọc, lá sẽ bị vàng và ăn sẽ rất đắng! Công sức cả tuần của mình coi như đổ sông đổ bể!”
Sự tức giận của một người nông dân bị phá hoại mùa màng là vô cùng khủng khiếp.
Diệp Phi không nhịn được nữa. Hắn đứng bên cạnh luống cải, bực bội nhấc tay trái lên, hướng về phía con chim khổng lồ và lão già điên trên trời, phẩy phẩy tay vài cái như đang xua đuổi một đàn ruồi nhặng phiền phức.
Hắn lẩm bẩm một câu đầy khó chịu:
— Chim bay qua làm mất nắng của rau rồi, đi chỗ khác chơi.
Lời nói của hắn rất nhẹ, giống như một lời cằn nhằn bình thường của một nông phu trung niên. Nhưng ngay khi cái phẩy tay của hắn được thực hiện, và câu nói kia vừa dứt khỏi môi…
Toàn bộ thế giới quan của Âu Lạc Thần Châu trong bán kính mười vạn dặm bỗng nhiên đứng khựng lại!
Thời gian và không gian tại thời điểm đó dường như bị một bàn tay vô hình khổng lồ bóp nghẹt. Những tia sét màu tím của Càn Khôn Lão Tổ đang lao xuống nửa chừng bỗng nhiên đứng im tại chỗ, hóa thành những vệt sáng bất động giữa hư không. Gió ngừng thổi, mây đen ngừng cuộn xoáy, ngay cả một chiếc lá khế đang rơi lơ lửng giữa không trung cũng dừng lại một cách kỳ dị.
Dưới gầm bàn ăn trong nhà tranh, Thần Quy Tể Tướng – lúc này đang thu mình làm một viên đá dẹt kê chân bàn, bỗng nhiên cảm nhận được một luồng sức mạnh vĩ đại, cổ xưa và mang tính hủy diệt tối cao từ hướng vườn rau lan tỏa ra.
Đó không phải là linh lực, cũng không phải là thần thông địa lý phàm trần. Đó là **Hỗn Độn Quy Luật** – nguồn gốc của vạn vật, là ý chí của đấng sáng thế tối cao!
“Chí… Chí Tôn ra tay rồi!” Lão rùa già run rẩy thảm thiết trong lòng, đầu óc trống rỗng vì sợ hãi. “Ngài ấy chỉ khẽ phẩy tay… Trời đất ơi, luồng sức mạnh này có thể dễ dàng xóa sổ cả Đông Hải Long Cung của chúng ta chỉ trong một ý niệm!”
Chú chó cỏ Tiểu Hắc đang nằm ở góc sân, thấy Diệp Phi phẩy tay, liền lười biếng ngáp một cái thật dài. Nó hé mắt nhìn lên trời, trong lòng thầm nghĩ: *Đã bảo mà, dám làm mất nắng của vườn rau của chủ nhân thì chỉ có con đường chết. Để xem cái lão già kia bốc hơi thế nào.*
Và đúng như suy đoán của Tiểu Hắc, một cảnh tượng kinh hoàng đến mức không thể dùng ngôn từ để miêu tả đã diễn ra trên bầu trời Hải Vân Phong.
Cái phẩy tay của Diệp Phi không tạo ra bất kỳ một vụ nổ hoành tráng nào, cũng không có kiếm khí ngập trời hay sấm sét nổ tung. Nó chỉ là một làn sóng ánh sáng năm màu vô cùng dịu nhẹ, giống như ánh nắng ban mai xuyên qua sương mù, chậm rãi quét qua bầu trời.
Làn sóng ánh sáng đó đi đến đâu, mười vạn dặm mây đen kịch độc của Càn Khôn Lão Tổ lập tức tan rã đến đó. Chúng không bị thổi bay, mà là trực tiếp biến mất, giống như một nét mực vẽ sai trên tờ giấy trắng bị một cục tẩy vô hình xóa sạch hoàn toàn.
Càn Khôn Lão Tổ lúc này đang đứng trên lưng Kim Sí Đại Bàng, tay vung Càn Khôn Kiếm chuẩn bị chém xuống. Thế nhưng, đòn chí mạng của lão còn chưa kịp phát ra, lão bỗng nhiên thấy cơ thể mình nhẹ bẫng.
“Cái… cái gì thế này?!”
Lão tổ Hóa Thần đỉnh phong kinh hoàng nhận ra, bàn tay phải đang cầm Càn Khôn Kiếm của mình bỗng nhiên trở nên trong suốt. Những thớ thịt, xương cốt đúc bằng lôi hỏa, và cả luồng chân lực cuồn cuộn trong kinh mạch của lão đang nhanh chóng hóa thành những hạt bụi sáng lấp lánh màu ngũ sắc, chậm rãi bay tán loạn vào không trung.
Lão muốn hét lên, muốn vận dụng thần thông để chống cự, muốn thi triển bí thuật nguyên anh độn tẩu để giữ lại một tia linh hồn. Thế nhưng, lão kinh hoàng phát hiện ra đan điền của mình đã trống rỗng từ lúc nào. Không, nói đúng hơn là khái niệm về “đan điền” và “tu vi” của lão đã bị xóa bỏ hoàn toàn khỏi cơ thể.
Thanh Càn Khôn Kiếm – chí bảo cấp Chí Tôn được đúc từ sắt thiên thạch vạn năm, lúc này cũng đang lặng lẽ tan chảy thành những hạt cát nhỏ mịn, rơi rụng lả tả. Tấm gương Càn Khôn rỉ máu trên tay trái của lão cũng không ngoại lệ, nó vỡ vụn thành những mảnh ánh sáng li ti rồi biến mất không để lại một dấu vết nào.
Dưới chân lão, con hộ tông thần thú Kim Sí Đại Bàng khổng lồ thậm chí còn không kịp phát ra một tiếng kêu cứu. Cơ thể đồ sộ dài trăm trượng của nó, cùng với đôi cánh vàng rực rỡ và bộ móng vuốt sắc nhọn, tất cả đều hóa thành một làn khói ngũ sắc dịu nhẹ, hòa tan vào trong ánh nắng ban mai ấm áp vừa mới quay trở lại.
Sự biến mất này diễn ra trong một sự im lặng tuyệt đối.
Không có tiếng gào thét đau đớn, không có tiếng xương cốt gãy vụn, không có cả một giọt máu nào rơi xuống đất. Càn Khôn Lão Tổ và con Kim Sí Đại Bàng khổng lồ cứ như vậy mà bốc hơi khỏi thế gian, giống như một giấc mơ tan biến khi người ta tỉnh giấc.
Kinh khủng hơn nữa, cái phẩy tay của Diệp Phi mang theo quy luật xóa sổ tối cao của Thái Sơ Chi Chủ. Nó không chỉ tiêu diệt thể xác và linh hồn của Càn Khôn Lão Tổ ở hiện tại, mà còn đang thầm lặng xóa sạch mọi dấu vết, ký ức và sự tồn tại của lão khỏi dòng thời gian của Âu Lạc Thần Châu.
Tại phương Bắc xa xôi, trong mật thất hắc ngọc của Càn Khôn Môn.
Bức tượng đá khổng lồ khắc họa hình ảnh Càn Khôn Lão Tổ ngự trị trên đài sen bỗng nhiên rạn nứt. Nhưng nó không vỡ vụn, mà là những đường nét chạm khắc trên đá bỗng nhiên mờ dần, mờ dần, rồi biến thành một khối đá vuông vắn thô sơ chưa hề qua bàn tay đẽo gọt của con người.
Hàng vạn đệ tử của Càn Khôn Môn đang tọa thiền bỗng nhiên cảm thấy đầu óc mình trống rỗng một cách kỳ lạ. Họ ngơ ngác nhìn nhau, trong lòng dâng lên một câu hỏi vô cùng hoang mang:
“Ủa? Thái thượng trưởng lão của tông môn chúng ta tên là gì ấy nhỉ? Tại sao chúng ta lại ngồi ở đây? Chúng ta đang đợi ai?”
Họ hoàn toàn quên mất cái tên “Càn Khôn Lão Tổ”. Trong trí nhớ của họ, vị trí thái thượng trưởng lão của tông môn luôn là một khoảng trống kỳ lạ, giống như một trang sách bị xé mất ngay từ khi cuốn sách được viết ra.
Những vị đại năng của các tông môn khác lúc này đang dùng thần thức mạnh mẽ để theo dõi trận chiến tại Hải Vân Phong cũng đồng loạt gặp phải thảm cảnh.
Tại một ngọn núi tuyết vạn năm ở phương Bắc, một vị lão tổ Hóa Thần kỳ khác đang ngồi xếp bằng trên đài băng, đột nhiên mở to mắt, phun ra một ngụm máu tươi rực lửa. Thần hồn của lão bị phản phệ nghiêm trọng, rạn nứt đến mức suýt chút nữa nổ tung.
“Trời đất ơi… đó là cái gì?!” Vị lão tổ kia run rẩy thốt lên, gương mặt già nua tràn đầy sự hoảng sợ tột độ. “Ta vừa nhìn thấy cái gì? Một cái phẩy tay… chỉ một cái phẩy tay bình thường của một nông phu… lại có thể bẻ cong thiên quy, xóa sổ một vị Hóa Thần đỉnh phong khỏi dòng lịch sử?! Người trên ngọn núi kia… Ngài ấy không phải là người phàm, Ngài ấy chính là hiện thân của Thiên Đạo!”
Vị lão tổ vội vàng thu hồi toàn bộ thần thức, không dám dòm ngó về phía Hải Vân Phong dù chỉ một tia nhỏ nhất. Lão lập tức hạ lệnh phong tỏa toàn bộ tông môn, bế quan vạn năm, cấm tất cả đệ tử bước chân vào vùng đất phương Nam, nếu kẻ nào vi phạm sẽ trực tiếp bị trục xuất khỏi tông môn để tránh rước họa diệt môn.
Cảnh tượng kinh hoàng đó diễn ra khắp nơi trong giới tu chân của Âu Lạc Thần Châu. Trong một tích tắc, Hải Vân Phong đã chính thức trở thành vùng đất cấm kỵ tối cao, nơi mà ngay cả các vị Hùng Đế vĩ đại hay các vị thần núi sông cũng phải đi vòng qua với một thái độ kính cẩn nhất.
Mà ở sườn núi Hải Vân Phong, Cao Thành lúc này đang ngơ ngác nhìn lên bầu trời.
Gã vốn đã nhắm mắt lại, chuẩn bị tinh thần đón nhận cú chém hủy diệt của Càn Khôn Kiếm để đồng quy vu tận. Thế nhưng, gã đợi mãi, đợi mãi mà không thấy có chuyện gì xảy ra.
Khi gã hé mở mắt ra, gã bỗng thấy bầu trời trong xanh đến lạ kỳ.
Mây đen biến mất không một dấu vết. Sát khí kịch độc ngột ngạt vừa rồi đã bị quét sạch hoàn toàn, thay vào đó là một luồng không khí trong lành, mát rượi mang theo hương thơm dịu nhẹ của hoa khế và đất ẩm. Ánh nắng vàng óng ả, ấm áp chiếu rọi khắp núi rừng, sưởi ấm cơ thể đang lạnh dần của gã.
Càn Khôn Lão Tổ đâu? Con đại bàng khổng lồ đâu? Mười vạn dặm ma vân đâu?
Tất cả đều biến mất, giống như chưa từng tồn tại trên đời này.
“Chí… Chí Tôn…” Cao Thành run rẩy lẩm bẩm, nước mắt không tự chủ được mà trào ra khỏi khóe mắt. “Ngài ấy… Ngài ấy thực sự đã ra tay… Không, Ngài ấy còn không thèm ra tay trực tiếp. Ngài ấy chỉ cần phẩy tay một cái, như thể đang đuổi một con ruồi phiền phức, là một vị Hóa Thần đỉnh phong đã bốc hơi ngay lập tức…”
Đúng lúc đó, từ trên đỉnh núi truyền xuống một luồng ánh sáng xanh lục dịu nhẹ, phát ra từ những cọc tre của hàng rào vườn rau Diệp Phi. Luồng ánh sáng này chậm rãi lan tỏa xuống sườn núi, bao bọc lấy thân thể đầy vết thương của Cao Thành.
Ngay khi chạm vào luồng ánh sáng xanh lục kia, Cao Thành bỗng nghe thấy những tiếng “rắc rắc” giòn giã vang lên từ bên trong cơ thể.
Xương cốt toàn thân vốn bị uy áp của Càn Khôn Lão Tổ đánh nứt rạn lúc này đang nhanh chóng tự động kết nối lại với nhau. Những vết thương rách da thịt ngoài người lập tức khép miệng, vảy máu bong ra lộ ra làn da đồng thau mới dẻo dai, bóng loáng hơn trước. Luồng huyết mạch lực Chúc Đồng Cảnh trong tim gã bùng cháy dữ dội, không những không bị tổn hại mà còn trở nên tinh khiết và mạnh mẽ hơn gấp bội, trực tiếp củng cố vững chắc cảnh giới Chúc Đồng Cảnh đỉnh phong, mơ hồ chạm tới ranh giới của Lạc Vũ Cảnh.
Cao Thành biết rõ, đây chính là ân huệ cứu mạng và ban thưởng của vị Chí Tôn trên núi dành cho sự trung thành của gã.
Gã quỳ sụp cả hai gối xuống đất, dập đầu ba cái thật mạnh hướng về phía đỉnh núi, giọng nói run rẩy vì xúc động và kính ngưỡng tột cùng:
“Đệ tử Cao Thành, cảm tạ Chí Tôn tạ ơn cứu mạng! Cảm tạ Chí Tôn ban thưởng cơ duyên! Đệ tử thề dùng cả tính mạng này để canh giữ sườn núi Hải Vân Phong, tuyệt đối không để bất kỳ kẻ tà ác nào làm ô uế thánh địa của Ngài!”
Trên đỉnh núi, Diệp Phi hoàn toàn không nghe thấy tiếng hét của Cao Thành dưới sườn núi. Hắn chỉ thấy sau cái phẩy tay của mình, con chim rụng lông và lão già điên kia cuối cùng cũng biết điều mà bay đi chỗ khác chơi, trả lại ánh nắng ấm áp cho luống cải ngọt của hắn.
“Đấy, bảo đi chỗ khác chơi là đi ngay, biết điều thế có phải tốt không.” Diệp Phi hài lòng mỉm cười, tay cầm chiếc que tre tiếp tục cúi xuống bắt sâu cải. “May mà mình phản ứng nhanh, chứ để con chim đó lượn thêm vài vòng nữa là luống rau này thiếu nắng hỏng bét hết.”
Hắn vui vẻ bắt thêm được vài con sâu xanh nữa, lòng tràn ngập niềm vui của một người nông dân vừa bảo vệ thành công thành quả lao động của mình. Hắn ngước nhìn ánh nắng vàng óng ả đang nhảy múa trên những chiếc lá cải ngọt xanh mướt, thầm nghĩ tối nay mình sẽ tự tay nấu một bát canh cải ngọt nấu với cá chép để thưởng thức hương vị ngọt ngào của thiên nhiên.
Dưới gầm bàn ăn trong nhà tranh, Huyền Vũ Thần Thú (Thần Quy Tể Tướng) lúc này cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm. Lão rùa già rụt đầu vào sâu trong mai, thầm tự nhủ:
“Từ nay về sau, dù trời có sập xuống, ta cũng phải bất động như núi để kê chân chiếc bàn này cho Chí Tôn. Được làm vật kê chân cho một vị đại năng tối cổ có thể xóa sổ Hóa Thần đỉnh phong chỉ bằng một cái phẩy tay… Đây chính là vinh dự lớn nhất của cả dòng họ rùa chúng ta!”
Gió nhẹ lại thổi qua đỉnh Hải Vân Phong, những cánh hoa khế hồng nhạt rơi rụng lả tả trên chiếc bàn ăn sứt sẹo. Khói bếp từ mái tranh nhỏ chậm rãi bay lên, hòa vào bầu trời trong xanh không một gợn mây, trả lại cho ngọn núi vô danh một vẻ yên bình, tĩnh lặng như chưa hề có cuộc đại chiến nào vừa xảy ra.