Sư phụ tôi chỉ thích trồng rau nuôi cá
Chương 21: Tiếng trống đất sét đầu tiên
“Cút? Một tên Lạc Tướng kiến hôi của một bộ tộc suy tàn như ngươi, lấy tư cách gì bảo lão phu cút?”
“Càn Khôn Lão Tổ, nơi này là thánh địa Hải Vân Phong! Nếu ngươi dám tiến thêm một bước, quấy rầy sự thanh tịnh của Chí Tôn, cả Càn Khôn Môn của ngươi sẽ bị xóa sổ khỏi thế gian này!”
Mây đen từ phương Bắc cuồn cuộn kéo đến như những con hắc long khổng lồ đang nhe nanh múa vuốt, nuốt chửng chút ánh sáng hoàng hôn đỏ rực như máu cuối ngày. Gió rít gào qua những vách đá nhọn hoắt của sườn núi Hải Vân Phong, tạo nên những âm thanh ghê rợn như tiếng khóc than của vạn quỷ. Cơn bão sấm sét sắp sửa ập xuống, đè nặng lên lồng ngực của Cao Thành, phản ánh một trận chiến sinh tử sắp sửa nổ ra.
Cao Thành đứng ở sườn núi, hai tay ôm khư khư cái trống đất sét méo mó dính đầy rơm khô. Đối diện với hắn, trên lưng con Kim Sí Đại Bàng khổng lồ rực rỡ ánh vàng kim, Càn Khôn Lão Tổ đứng chắp tay sau lưng, trường bào thêu hoa văn vàng ròng bay phần phật trong gió, tỏa ra uy áp Hóa Thần đỉnh phong ngập trời.
Luồng uy áp khủng khiếp ấy khiến không khí xung quanh đặc quánh lại như keo, mặt đất dưới chân Cao Thành bắt đầu nứt nẻ ra từng đường rạn nứt chằng chịt. Tuy nhiên, một điều kỳ lạ đã xảy ra. Khi luồng uy áp mang theo sát ý ngập trời kia vừa tràn vào phạm vi sườn núi Hải Vân Phong, dải sương mù năm màu lờ lững quanh núi bỗng nhẹ nhàng lay động. Luồng sương mù ấy dường như chứa đựng một sức mạnh tịnh hóa tối thượng, lặng lẽ nuốt chửng chín phần mười uy áp của Càn Khôn Lão Tổ, chỉ để lại một phần mười lọt qua.
Nhưng dù chỉ là một phần mười của cường giả Hóa Thần đỉnh phong, đối với một tu sĩ Chúc Đồng Cảnh như Cao Thành, đó vẫn là một sức nặng ngàn cân.
Lồng ngực Cao Thành đau nhói, giáp đồng thau trên người hắn phát ra những tiếng kêu “ong ong” chói tai dưới sức ép cực hạn. Khóe miệng hắn rỉ ra một vệt máu tươi, nhưng đôi mắt hắn vẫn rực lửa trung nghĩa. Hắn thầm nghĩ:
“Chí Tôn đã tin tưởng giao phó món thần khí này cho mình để chuyển cho Sở Phong thiếu gia. Mình dù có tan xương nát thịt, hồn phi phách tán, cũng tuyệt đối không thể để lão già tham lam này chạm vào một cọng lông tơ của Hải Vân Phong!”
Hắn cúi đầu nhìn cái trống đất sét méo mó, xấu xí trong tay. Trên mặt trống bọc da thú rách vẫn còn hằn rõ dấu vân tay của Diệp Phi và vài cọng rơm khô dính bùn đất. Nhưng trong mắt Cao Thành lúc này, món đồ chơi đất nặn ấy đang tỏa ra những luồng đạo vận ngũ sắc nhàn nhạt, ấm áp, bảo hộ lấy tâm mạch của hắn khỏi bị uy áp Hóa Thần nghiền nát.
“Đây chính là Hỗn Độn Thần Khí! Chỉ cần đưa được nó đến tay Sở Phong thiếu gia, lão già tự phụ kia chắc chắn sẽ phải trả giá đắt!” Cao Thành nghiến chặt răng, cố gắng chống đỡ.
Càn Khôn Lão Tổ nhìn thấy Cao Thành bị uy áp của mình ép đến mức quỳ một gối xuống đất nhưng vẫn không chịu buông vật thể xám xịt trong tay ra, lão không khỏi nhướng mày, ánh mắt đầy vẻ khinh bỉ và tham lam:
– Hừ, ngoan cố! Lão phu nghe đồn trên ngọn núi hoang dã này có thần dịch có thể giúp người ta cải tử hoàn sinh, thậm chí đột phá Hóa Thần kỳ. Xem ra tin đồn không sai. Tên Lạc Tướng nhà ngươi thà chết chứ không buông cái thứ đất sét rác rưởi kia ra, chắc chắn đó là một món chí bảo vừa được đào lên từ lòng đất Hải Vân Phong! Mau dâng nó lên cho lão phu, lão phu sẽ ban cho ngươi một cái chết toàn thây!
– Mơ tưởng! – Cao Thành nhổ ra một ngụm máu lẫn bùn đất, cười lạnh – Kẻ ngu xuẩn như ngươi làm sao hiểu được sự vĩ đại của Chí Tôn! Ngươi dám đến đây cướp bóc, hôm nay chính là ngày giỗ của ngươi!
Đúng lúc này, từ phía con đường mòn dẫn xuống chân núi, ba bóng người đang vội vã lao lên. Đó chính là Lục Linh Nhi, Sở Phong và Trần Huyền Tử.
Họ vốn đang chuẩn bị hành trang để xuất phát đi phương Bắc giải quyết huyết hải thâm thù của Lục gia, nhưng vừa đi đến bìa rừng dưới chân núi thì bỗng cảm nhận được luồng ma vân kịch độc và uy áp khủng bố bao phủ cả bầu trời Hải Vân Phong.
– Có biến lớn rồi! – Trần Huyền Tử giật nảy mình, chòm râu bạc dựng ngược lên như lông nhím – Luồng khí thế này… là Hóa Thần đỉnh phong! Là Càn Khôn Lão Tổ của Càn Khôn Môn phương Bắc! Lão già này thọ nguyên sắp cạn nên hóa điên rồi sao, dám đến địa bàn của Diệp tiền bối tìm cái chết?
Lục Linh Nhi nắm chặt chiếc cuốc gỗ mới nhận từ tay Diệp Phi, đôi mắt phượng ngập tràn sát ý lạnh lùng như băng tuyết ngàn năm:
– Kẻ nào dám làm phiền sư phụ trồng rau, ta sẽ dùng chiếc cuốc này xới tung phần mộ mười đời tổ tiên nhà hắn!
Sở Phong cõng chiếc chảo đen rỉ sét trên lưng, lém lỉnh cười hắc hắc:
– Sư tỷ bớt giận, để đệ xem kẻ nào chán sống mà dám đến đây làm ồn. Sư phụ bảo chúng ta xuống núi làm việc thiện, chi bằng lấy lão già này làm món khai vị để tế chảo của đệ?
Khi ba người chạy lên đến sườn núi, cảnh tượng đập vào mắt khiến họ không khỏi chấn động. Cao Thành đang quỳ rạp dưới đất, giáp đồng thau nứt rạn, nhưng hai tay vẫn nâng niu cái trống đất sét méo mó hướng về phía họ.
– Sở Phong thiếu gia! Nhận lấy thần khí của Chí Tôn ban tặng! – Cao Thành nhìn thấy Sở Phong, hai mắt sáng rực lên như nhìn thấy cứu tinh.
Hắn dùng chút tàn lực cuối cùng, kích hoạt toàn bộ huyết mạch Chúc Đồng Cảnh trong cơ thể, hai cánh tay nổi đầy gân xanh, ném mạnh cái trống đất sét về phía Sở Phong.
Cái trống đất sét vạch ra một đường cong kỳ dị giữa không trung. Điều kỳ lạ là, khi bay qua vùng không gian bị uy áp Hóa Thần đỉnh phong khóa chặt, chiếc trống đất sét không hề bị tổn hại hay giảm tốc độ, ngược lại nó còn tỏa ra một luồng ánh sáng ngũ sắc nhàn nhạt, trực tiếp xuyên qua bức tường khí thế của Càn Khôn Lão Tổ như đi vào chỗ không người.
Sở Phong nhanh nhẹn nhảy lên, đưa tay ra đón lấy cái trống đất sét một cách hoàn mỹ.
Hắn đáp xuống đất, nhìn chăm chăm vào vật thể méo mó, thô kệch trên tay mình. Mặt trống được bọc bằng một mảnh da thú rách lấy từ miệng giếng cũ, xung quanh dán bằng đất sét xám xịt còn hằn rõ dấu vân tay thô ráp của Diệp Phi, thậm chí còn dính vài cọng rơm khô mà Diệp Phi tiện tay nhổ từ ruộng mạ trước nhà.
– Cái này… là cái gì thế này? – Sở Phong sững sờ lẩm bẩm.
Trần Huyền Tử ghé mắt nhìn qua, lập tức hít vào một ngụm khí lạnh, da đầu tê dại hoàn toàn, hai chân run rẩy suýt chút nữa quỳ sụp xuống đất:
– Trời đất ơi! Đây… đây không phải là trống đất sét bình thường! Đây là Hỗn Độn Thần Khí! Các ngươi nhìn xem, những hoa văn méo mó trên mặt đất sét kia, người phàm nhìn vào thì tưởng là nét vẽ nguệch ngoạc của trẻ con, nhưng dưới nhãn quan kiếm đạo của lão phu, đó chính là những đường vân quy luật sơ khai của vũ trụ! Còn mảnh da thú rách kia… chẳng lẽ là da của một vị Thần Thú thượng cổ được Diệp tiền bối tự tay lột ra để bện trống?
Lục Linh Nhi cũng chấn động tột độ, đôi mắt đẹp rưng rưng nước mắt cảm động, lòng ngập tràn sự sùng bái vô hạn đối với sư phụ:
– Sư phụ… Người quả nhiên dụng ý thâm sâu, gánh còng lưng đồ đệ! Người biết chúng ta xuống núi báo thù sẽ gặp muôn vàn hiểm nguy từ lũ tà tu phương Bắc, nên mới vội vàng dùng đất sét Hải Vân Phong nặn ra món bảo vật này để hộ thân cho chúng ta! Những cọng rơm khô này chính là ‘Cửu Thiên Thần Thảo’ được gài vào để tịnh hóa mọi ma khí tà ác! Sư phụ yêu thương chúng ta đến nhường này, đệ tử vô năng, thật khiến Người phải bận lòng!
Sở Phong nghe hai người nói vậy, trong lòng cũng dâng lên một luồng khí thế hào hùng cuồn cuộn. Hắn vuốt ve cái trống đất sét, cảm nhận được một luồng ấm áp truyền vào lòng bàn tay, xua tan mọi mỏi mệt.
“Sư phụ bảo Cao Thành ca ca mang cái này cho con, còn dặn đi đường buồn tay buồn chân thì gõ cho vui tai… Sư phụ ơi sư phụ, Người đúng là chúa tể của sự tinh tế! Người muốn con dùng âm luật chi pháp của trống đồng để chấn hưng hào khí Âu Lạc, quét sạch lũ tà ma ngoại đạo sao?” Sở Phong tự lẩm bẩm, đầu óc tự động “não bổ” ra một vạn kịch bản vĩ đại về ý chỉ của sư phụ.
Càn Khôn Lão Tổ đứng trên lưng Kim Sí Đại Bàng, chứng kiến cảnh tượng một lũ ranh con đang nâng niu một cục đất sét méo mó rồi khóc lóc cảm động, lão không khỏi cười sằng sặc đầy chế giễu. Tiếng cười của lão mang theo chân lực Hóa Thần, chấn động đến mức đá tảng trên sườn núi lác đác rơi xuống:
– Ha ha ha! Một lũ ranh con vô tri ảo tưởng sức mạnh! Một cái trống đất sét méo mó, dính bùn dính rơm của một tên nông phu rách rưới trên núi, mà các ngươi cũng coi như thần khí? Đúng là một lũ điên khùng tự an ủi nhau trước cái chết! Hôm nay, lão phu sẽ cho các ngươi biết thế nào là sức mạnh thực sự của Hóa Thần đỉnh phong! Kim Sí Đại Bàng, nuốt chửng chúng nó cho ta!
Con Kim Sí Đại Bàng khổng lồ rít lên một tiếng xé lòng, đôi cánh rộng trăm trượng quạt mạnh một phát.
“Oàng!!!”
Cuồng phong nổi lên dữ dội, hóa thành hàng vạn đạo kiếm khí bằng gió sắc bén như thép nguội, lao vun vút xuống muốn băm vằm cả ngọn núi Hải Vân Phong và bốn người dưới đất thành trăm mảnh. Uy thế ngập trời ấy khiến Trần Huyền Tử và Cao Thành đều biến sắc, cảm thấy ngạt thở.
Sở Phong nhìn con cự thú đang hung hăng lao xuống, ánh mắt bỗng trở nên vô cùng nghiêm túc, không còn vẻ nghịch ngợm thường ngày. Hắn nâng cái trống đất sét lên bằng tay trái, tay phải giơ lên, khẽ vỗ một phát vào mặt trống bọc da thú rách.
– Sư phụ đã bảo gõ cho vui tai… Vậy thì hôm nay, ta sẽ gõ thử cho lão già nhà ngươi nghe xem có vui tai không nhé!
“TÙNG!”
Một tiếng gõ vang lên.
Không hề có âm thanh trầm đục, nghẹn ngào của đất sét phàm trần.
Mà là một tiếng nổ kinh hoàng, vang dội như thể hàng vạn tiếng sấm sét của thiên quy cùng lúc giáng xuống nhân gian!
Từ mặt chiếc trống đất sét nhỏ bé, một làn sóng âm màu vàng kim rực rỡ đột ngột bùng phát, hóa thành một chiếc Trống Đồng Đông Sơn khổng lồ hư ảo cao vạn trượng, ngự trị giữa bầu trời Hải Vân Phong. Trên mặt trống hư ảo ấy, những hoa văn hình mặt trời mười hai tia sáng xoay tròn điên cuồng, hàng vạn con chim Lạc bằng ánh sáng vàng rực bay lượn rợp trời, tiếng giã gạo rầm rập vang lên như tiếng bước chân của hàng triệu chiến sĩ Âu Lạc cổ đại đang xuất quân ra trận!
“Ầm!!!”
Làn sóng âm vàng kim quét qua không trung với tốc độ không thể tin nổi.
Hàng vạn đạo kiếm khí bằng gió của Kim Sí Đại Bàng lập tức vỡ vụn thành những đốm sáng nhỏ rồi biến mất như bong bóng xà phòng.
Mây đen phương Bắc kéo dài vạn dặm bỗng nhiên bị một bàn tay vô hình khổng lồ xé rách làm đôi, để lộ ra bầu trời xanh ngắt và ánh hoàng hôn rực rỡ chiếu rọi xuống mặt đất.
“Á!!!”
Kim Sí Đại Bàng thét lên một tiếng thảm thiết đầy kinh hoàng. Làn sóng âm vàng kim quét qua cơ thể khổng lồ của nó, khiến toàn bộ lớp lông vũ màu vàng kim rực rỡ – thứ mà nó tự hào là cứng như giáp sắt – lập tức rụng lả tả như mưa trút nước. Da thịt nó nứt nẻ, máu tươi phun ra như suối, đôi cánh khổng lồ gãy gập. Con hộ tông thần thú cấp năm kiêu ngạo ngày nào giờ đây bị đánh bay ngược ra sau mười dặm, rơi tự do xuống đất như một con gà trụi lông bị vặt cánh, không ngừng co giật và rên rỉ thảm thiết.
Càn Khôn Lão Tổ đứng trên lưng nó cũng không khá hơn là bao.
Lớp hộ thể linh lực Hóa Thần đỉnh phong của lão – thứ mà lão tự tin là không một ai ở phàm giới Âu Lạc này có thể phá vỡ – lập tức vỡ nát như thủy tinh dưới tiếng trống đầu tiên. Lão hộc ra một ngụm máu lớn, lục phủ ngũ tạng như bị đảo lộn hoàn toàn, kinh mạch toàn thân chấn động kịch liệt, đan điền rạn nứt nghiêm trọng, tu vi Hóa Thần đỉnh phong suýt chút nữa bị phế bỏ ngay tại chỗ.
– Cái… Cái gì thế này?! – Càn Khôn Lão Tổ ôm ngực, hai mắt trợn trừng kinh hoàng nhìn chiếc trống đất sét nhỏ bé trong tay Sở Phong – Đại… Đại Đạo Quy Luật! Đây là sức mạnh của đấng sáng thế! Chỉ một tiếng gõ… đã suýt chút nữa xóa sổ toàn bộ tu vi của lão phu?!
Nhưng chấn động của tiếng trống không chỉ dừng lại ở Hải Vân Phong.
Làn sóng âm vàng kim mang theo lực lượng Hỗn Độn Quy Luật truyền thẳng xuống lòng đất mẹ, men theo hệ thống sông ngòi chằng chi t và long mạch linh thiêng của Âu Lạc Thần Châu, lao thẳng ra phía Đông Hải sâu thẳm với tốc độ vượt qua cả khái niệm thời gian.
Tại Đông Hải Long Cung.
Nơi sâu thẳm hàng vạn trượng dưới đáy biển, nơi ngự trị của hàng vạn thủy tộc và các vị Long Vương hùng mạnh.
“TÙNG!”
Tiếng trống vang vọng dưới đáy biển sâu như tiếng gầm phẫn nộ của vị tổ tiên tối cổ, chấn động đến mức toàn bộ Đông Hải bỗng nhiên sôi sục như một nồi nước lèo khổng lồ.
Hàng ngàn đảo đá nhô lên trên mặt biển bỗng nhiên rung chuyển dữ dội như sắp sụp đổ. Từ mặt biển phẳng lặng vốn đang yên bình, một cột nước khổng lồ rộng hàng dặm, cao tới hơn trăm trượng đột ngột dựng đứng lên trời, xé rách mây xanh, tạo nên một cảnh tượng vô cùng kinh hoàng!
“Hải triều dâng cao trăm trượng! Ngày tận thế đến rồi!”
“Trời ơi! Có vạn cổ ma thần thức tỉnh dưới đáy biển sao?!”
Các vị tướng lĩnh thủy tộc, từ rùa thần ngàn năm đến các giao long kiêu ngạo, đều hoảng loạn chạy trốn khắp nơi, va vào nhau sứt đầu mẻ trán. Thủy cung bằng ngọc trai và san hô quý giá rung lắc bần bật, những viên minh châu tỏa sáng bỗng nhiên tắt lịm trước uy áp tối thượng của tiếng trống.
Lúc này, ở trên đỉnh Hải Vân Phong, Đông Hải Long Vương (đang ẩn thân dưới dạng con cá chép nhỏ trong ao nước trước sân nhà Diệp Phi) đang cố gắng ngoi lên đớp lưỡi câu không mồi của Diệp Phi để làm vui lòng chủ nhân.
Khi tiếng trống vang lên, con cá chép nhỏ bỗng nhiên cứng đờ người, suýt chút nữa trợn mắt ngất xỉu vì sợ hãi. Nó cảm nhận được luồng huyết mạch long tộc cổ đại trong cơ thể mình bị tiếng trống kích hoạt, run rẩy không thôi. Nó vội vàng lặn sâu xuống đáy ao, rúc đầu vào bùn đất, trong lòng gào thét thảm thiết:
“Chí Tôn! Chí Tôn bớt giận! Tiểu nhân chỉ là một con cá cảnh nhỏ bé, tuyệt đối không dám ăn vụng cơm nguội nữa! Xin Ngài thu hồi thần thông, đừng diệt tộc Đông Hải của tiểu nhân!”
Nhưng Diệp Phi – nguồn cơn của mọi sự hoảng loạn này – thì đang làm gì?
Diệp Phi lúc này vừa vác cuốc gỗ đi về nhà tranh sau buổi gieo mạ mệt mỏi. Nghe thấy tiếng “Tùng” vang lên từ sườn núi, hắn chỉ gãi gãi tai, lẩm bẩm với vẻ bực bội:
– Cái thằng ranh Sở Phong này lại nghịch đất nặn rồi. Đã bảo đi đường buồn tay buồn chân thì gõ nhẹ nhẹ thôi, gõ cái gì mà kêu to như sấm đánh thế này, làm rụng hết cả khế chín của tao rồi. Đúng là trẻ con thời nay, nghịch ngợm không chịu nổi, tí nữa về phải phạt nó không cho ăn cơm mới được.
Hắn lắc đầu ngán ngẩm, thản nhiên đi vào bếp nhóm lửa nấu cơm, hoàn toàn không biết bên ngoài thế giới đang bị tiếng gõ của đệ tử mình làm cho điên đảo, một cự đầu Hóa Thần đỉnh phong thì đang đứng trước bờ vực cái chết.
Trở lại sườn núi Hải Vân Phong.
Càn Khôn Lão Tổ nhìn con Kim Sí Đại Bàng trụi lông đang rên rỉ yếu ớt dưới đất, lại nhìn chiếc trống đất sét dính rơm khô trên tay Sở Phong đang tỏa ra ánh sáng vàng kim lấp lánh, da đầu lão tê dại hoàn toàn, toàn thân run rẩy như cầy sấy.
“Trốn! Phải trốn ngay lập tức! Nếu không sẽ tan xương nát thịt!”
Nỗi sợ hãi tột độ bóp nghẹt trái tim kiêu ngạo của vị cự đầu phương Bắc. Lão nhận ra vị “nông phu phàm nhân” trên đỉnh núi kia, rốt cuộc là một vị Chí Tôn ẩn thế khủng khiếp đến mức nào! Chỉ một món đồ chơi bằng đất sét nặn cho đệ tử gõ chơi, đã suýt chút nữa tiễn lão về chầu tổ tiên! Nếu vị Chí Tôn kia đích thân ra tay… cả phương Bắc này e rằng sẽ bốc hơi khỏi bản đồ thế giới trong một nốt nhạc!
– Đi! Mau đi! – Càn Khôn Lão Tổ không thèm giữ thể diện của một cự đầu Hóa Thần nữa.
Lão vội vàng túm lấy con Kim Sí Đại Bàng trụi lông, dùng chút chân lực cuối cùng hóa thành một luồng hắc quang tháo chạy thục mạng về phương Bắc với tốc độ nhanh chưa từng có trong đời, thậm chí còn nhanh hơn cả lúc lão đột phá cảnh giới năm xưa.
Cao Thành nhìn theo luồng hắc quang chạy trốn trối chết, há hốc mồm kinh ngạc đến mức không ngậm lại được:
– Cút… Cút thật rồi? Cự đầu phương Bắc… bị một tiếng gõ trống dọa cho vỡ mật chạy trốn sao?!
Sở Phong ngơ ngác nhìn cái trống đất sét trên tay mình, rồi lại nhìn biển khơi dâng sóng trăm trượng phía xa xa, khóe miệng giật giật liên tục:
– Sư phụ bảo gõ cho vui tai… Thế này mà là vui tai sao? Sư phụ ơi, Người có phải là có chút hiểu lầm về định nghĩa ‘vui tai’ của người phàm không? Đệ gõ một phát mà suýt chút nữa làm nổ tung cả đại lục này rồi!
Lục Linh Nhi mỉm cười kiêu hãnh, đôi mắt phượng sáng rực rỡ như sao đêm:
– Sư đệ, sư phụ là vị tồn tại tối cao trước cả khái niệm thời gian, ‘vui tai’ của Người chính là tiếng sấm khai thiên, là khúc nhạc diệt ma! Có món thần khí này trong tay, chuyến đi phương Bắc lần này của chúng ta… xem kẻ nào dám cản đường!
Trần Huyền Tử cũng vuốt râu cười lớn, da mặt đỏ hồng vì phấn khích tột độ:
– Ha ha ha! Đúng vậy! Hải Vân Phong chúng ta đi đến đâu, thiên địa chấn động đến đó! Lên đường thôi, để xem lũ tà tu phương Bắc chịu được mấy tiếng gõ trống của Sở Phong sư điệt!
Cao Thành đứng dậy, cung kính dập đầu hướng về phía đỉnh núi để cảm tạ ơn cứu mạng của Chí Tôn, rồi quay sang nhóm Sở Phong, chắp tay cung kính:
– Chúc các vị thiếu gia, tiểu thư thượng lộ bình an! Vãn bối sẽ tiếp tục canh giữ sườn núi này, quyết không để một con kiến phương Bắc nào lọt lên núi làm phiền sự thanh tịnh của Chí Tôn!
Nhóm Sở Phong gật đầu, tràn đầy tự tin và hào khí ngút trời. Họ mang theo chiếc trống đất sét “vui tai” của sư phụ, hiên ngang bước vào hồng trần, hướng về phương Bắc rộng lớn để bắt đầu hành trình chấn động cả Âu Lạc Thần Châu.