Sư phụ tôi chỉ thích trồng rau nuôi cá
Chương 4: Kẻ địch tìm đến tận cửa

Cập nhật lúc: 2026-06-16 12:47:34 | Lượt xem: 7

Sương sớm trên đỉnh Hải Vân Phong vẫn chưa tan hẳn, lững lờ trôi qua những kẽ lá khế, mang theo cái se lạnh của vùng cao sơn dã ngoại. Lục Linh Nhi lúc này đang ngồi xếp bằng dưới gốc cây, hai tay vẫn ôm khư khư mảnh vỏ khoai lang còn sót lại, gương mặt đờ đẫn như vừa trải qua một cuộc tẩy não quy mô lớn.

Trong đan điền của nàng, hồ nước linh lực màu vàng kim đang cuộn trào mãnh liệt như sóng thần. Sức mạnh ấm áp từ củ “Địa Tủy Kim Tinh” – hay theo cách gọi vô tri của vị đại thúc trước mặt là “khoai lang luộc nước dừa” – vẫn đang liên tục gột rửa các ngóc ngách kinh mạch, khiến nàng có cảm giác mình sắp sửa bay lên trời đến nơi. Tu vi Chúc Đồng Cảnh hậu kỳ vốn vừa mới đột phá đêm qua, giờ đây đã triệt để vững chắc, thậm chí còn có dấu hiệu muốn chạm tới ranh giới của Lạc Vũ Cảnh.

Nàng lén nhìn Diệp Phi. Vị “Thái Sơ Chi Chủ” ấy lúc này đang thong thả phủi phủi vụn khoai bám trên vạt áo vải thô bạc màu, miệng ngáp một cái rõ dài, đôi mắt lờ đờ ti hí như thể cả đời chưa từng được ngủ đủ giấc.

*“Sư phụ… à không, Diệp đại thúc thực sự là đang đóng vai phàm nhân đến mức nghiện rồi sao?”* Lục Linh Nhi thầm nghĩ, lòng đầy hoài nghi và kính phục. *“Ngài ấy rõ ràng chỉ cần khẽ động ngón tay là có thể xoay chuyển càn khôn, thế mà lại cam lòng sống cảnh nghèo nàn, ngày ngày lo lắng về mấy luống rau cải dập nát vì mưa bão. Đây chính là cảnh giới cao nhất của tu đạo – Phản Phác Quy Chân trong truyền thuyết sao? Bảo sao thiên đạo ngoài kia cứ hễ chạm vào ngọn núi này là lập tức phải quỳ xuống mà khóc thét!”*

“Linh Nhi cô nương này,” Diệp Phi bỗng lên tiếng, cắt đứt dòng suy nghĩ đang bay cao tận chín tầng mây của nàng. “Ăn xong chưa? Nếu ăn xong rồi thì đi dạo vài vòng cho tiêu cơm đi. Nhìn mặt cô nương cứ nghẹn nghẹn, chắc là ăn khoai nghẹn họng rồi chứ gì? Ta đã bảo là ăn từ từ thôi mà.”

Lục Linh Nhi giật nảy mình, vội vàng rụt cổ, mặt đỏ bừng vì xấu hổ. Nàng đâu có nghẹn khoai, nàng là đang nghẹn ngào vì linh khí quá đậm đặc đấy chứ! Nhưng trước mặt cao nhân, nàng không dám phản bác, chỉ biết ngoan ngoãn gật đầu: “Dạ… Diệp đại thúc, vãn bối… vãn bối biết rồi ạ.”

“Đấy, thanh niên thời nay ăn uống vội vàng quá.” Diệp Phi lắc đầu thở dài, tự mình đứng dậy, phủi mông rồi đi về phía góc hiên nhà tranh.

Ở đó có dựng một cây cuốc gỗ thô sơ, lưỡi cuốc xỉn màu bám đầy bùn đất khô khốc. Đối với Diệp Phi, đây là công cụ kiếm cơm duy nhất mà hệ thống điền viên rách nát kia ban tặng cho hắn từ ba năm trước. Nhưng đối với Lục Linh Nhi, khi Diệp Phi vừa chạm tay vào cán cuốc, một luồng áp lực vô hình bỗng chốc lan tỏa ra xung quanh, khiến không gian xung quanh thân ảnh hắn khẽ vặn vẹo, tựa như một vị thần linh tối cổ đang chuẩn bị vung lên lưỡi rìu khai thiên lập địa.

“Thời tiết hôm nay tốt, tranh thủ nắng chưa gắt, ta phải ra xới lại cái luống đất phía sau vườn cải ngọt. Mấy hôm mưa bão làm đất nén chặt quá, rễ rau không thở nổi.” Diệp Phi vừa lẩm bẩm vừa vác cuốc lên vai, thong thả đi ra sau nhà.

Lục Linh Nhi nhìn theo bóng lưng phong sương của hắn, trong lòng không khỏi run rẩy. Nàng tự nhủ: *“Sư phụ đi xới đất… Nhưng tại sao ta lại cảm thấy ngài ấy đang chuẩn bị xới tung cả vận mệnh của Âu Lạc Thần Châu lên thế này?”*

Nàng không dám làm phiền, vội vàng cầm lấy chiếc chổi tre cũ kỹ ở góc sân, bắt đầu giả vờ quét dọn lá khế rụng để che giấu sự căng thẳng. Chú chó cỏ Tiểu Hắc thì lười biếng nằm rạp dưới chân bàn, tai vểnh lên, thỉnh thoảng khẽ gầm gừ một tiếng trong cổ họng như thể đang cảnh báo một điều gì đó từ xa xôi.

***

Cùng lúc đó, tại rìa ngoài của dải sương mù năm màu bao quanh núi Hải Vân Phong.

Ba luồng hắc khí âm u đang lặng lẽ lướt đi giữa những tán cây cổ thụ rậm rạp. Đó là ba nam tử mặc y phục màu xám tro, trên ngực thêu hình một bộ xương khô rực lửa – biểu tượng của “Cốt Hỏa Tông”, một thế lực tà tu phụ thuộc vào các thế lực phương Bắc xa xôi. Ba kẻ này chính là những sát thủ đã tham gia vào đêm tàn sát Lục gia ở Phong Châu Thần Đô, và cũng là những kẻ trực tiếp truy sát Lục Linh Nhi suốt mấy ngày qua.

Kẻ đi đầu tên là Thấp Sát, gã là một tu sĩ Chúc Đồng Cảnh viên mãn, tính tình vô cùng xảo quyệt và đa nghi. Đi bên tả là Hỏa Sát, gã hộ pháp to béo sở hữu tính cách nóng nảy, trên vai vác một thanh đại đao rực lửa ma trướng. Kẻ đi cuối cùng là Ảnh Sát, thân hình gầy gò như một bộ xương di động, gần như hòa làm một với bóng tối của khu rừng.

“Thấp sư huynh, chúng ta thực sự phải vào ngọn núi này sao?” Ảnh Sát khàn khọng lên tiếng, đôi mắt chột nhìn về phía dải sương mờ năm màu trước mặt với vẻ đầy kiêng dè. “Vùng biên giới này có lời đồn, ngọn núi vô danh này vô cùng tà môn. Mấy ngày trước, ngay cả Độc Nhãn Tôn Giả của Hóa Thần Kỳ đi vào đây cũng bỗng nhiên mất liên lạc, hồn bài vỡ nát. Đệ thấy… hay là chúng ta báo cáo lên trên, xin thêm viện trợ?”

“Ngu xuẩn!” Hỏa Sát hừ lạnh một tiếng, giọng nói như sấm rền: “Viện trợ? Ngươi muốn chia sẻ công lao diệt cỏ tận gốc Lục gia cho kẻ khác sao? Lục Linh Nhi đã bị phế bỏ đan điền, kinh mạch đứt đoạn, lại còn thiêu đốt tinh huyết chạy trốn. Nàng ta hiện tại chỉ là một phế nhân không hơn không kém! Chúng ta chỉ cần đi vào, một đao lấy mạng nàng ta mang về giao nộp cho Ma Vương, từ nay về sau tài nguyên tu luyện của Cốt Hỏa Tông sẽ do ba anh em ta độc chiếm!”

Thấp Sát không vội vàng đồng tình với Hỏa Sát. Gã dừng bước dưới chân núi, lấy từ trong ngực áo ra một chiếc la bàn bằng đồng đen xỉn màu. Trên mặt la bàn khắc đầy những ký tự cổ quái, ở giữa là một viên ngọc đỏ ngầu đang xoay tròn điên cuồng.

Đây là “Dưới Thiên La Bàn”, một kiện bí bảo cấp thấp được Ma Vương ban tặng, có khả năng che giấu hoàn toàn khí tức và thiên cơ của người sử dụng, giúp họ ẩn nấp trước thần thức dò xét của các cường giả cấp cao.

“Yên tâm đi,” Thấp Sát cười lạnh, ánh mắt lóe lên tia tham lam tột cùng. “Có Dưới Thiên La Bàn này bảo hộ, cho dù trên núi này có ẩn cư một vị Lạc Vũ Cảnh cường giả đi chăng nữa, cũng tuyệt đối không thể phát hiện ra chúng ta. Hơn nữa, ta đã dùng bí pháp cảm ứng huyết mạch của Lục gia, khí tức của con ranh Lục Linh Nhi kia rõ ràng đang ở ngay trên đỉnh núi này. Nàng ta không chạy thoát được đâu.”

“Nhưng… Thấp sư huynh, huynh nhìn dải sương mù kia xem.” Ảnh Sát vẫn chưa hết lo lắng, chỉ tay vào màn sương năm màu đang lững lờ trôi quanh sườn núi. “Nó trông có vẻ… quá mức thuần khiết. Ma khí trên người đệ vừa chạm vào rìa ngoài của nó đã có cảm giác bị thiêu đốt.”

“Chỉ là một trận pháp phòng ngự tự nhiên mà thôi, có gì phải sợ?” Hỏa Sát mất kiên nhẫn quát lớn: “Tu tiên giả chúng ta nghịch thiên cải mệnh, đi bước nào cũng phải mạo hiểm! Các ngươi cứ nhát gan như thế thì cả đời này cũng chỉ làm chó săn cho kẻ khác thôi! Đi!”

Dưới sự thúc giục của Hỏa Sát và lòng tham che mờ lý trí của Thấp Sát, ba kẻ tà tu cuối cùng cũng quyết định bước chân qua tấm bia đá rêu phong dưới chân núi Hải Vân Phong.

Ngay khi bước chân đầu tiên của Thấp Sát chạm vào con đường mòn dẫn lên núi, gã bỗng cảm thấy bả vai mình trĩu nặng. Một luồng áp lực vô hình, trầm nặng như một ngọn núi khổng lồ đột ngột đè nặng lên cơ thể gã.

*Bịch!*

Hỏa Sát đi phía sau suýt chút nữa thì khuỵu gối xuống đất, mặt gã đỏ bừng lên như gan heo, thanh đại đao trên vai suýt nữa thì tuột khỏi tay.

“Cái… cái quái gì thế này?” Hỏa Sát thở dốc, giọng nói đầy kinh hoàng: “Trọng lực ở đây… tại sao lại mạnh khủng khiếp như vậy? Đan điền của ta… linh lực vận chuyển khó khăn gấp mười lần bình thường!”

“Đây là Trọng Lực Đại Trận!” Thấp Sát sắc mặt cũng tái nhợt, nhưng gã vẫn cố tự trấn an bản thân và đồng bọn: “Không sai, chắc chắn là có một vị trận pháp đại sư nào đó ẩn cư ở đây. Trận pháp này vô hình vô chất, nhưng lại có thể áp chế tu vi của người ngoài. Tuy nhiên, các ngươi cảm nhận kỹ đi, trận pháp này dường như không có sát ý, chỉ là một loại cấm chế phòng ngự thụ động. Chỉ cần chúng ta không dùng linh lực tấn công bừa bãi, nó sẽ không chủ động gạt bỏ chúng ta.”

“Hóa ra là vậy.” Ảnh Sát nuốt nước bọt, lòng hoài nghi càng thêm sâu sắc: “Nhưng nếu vị đại sư ẩn cư kia phát hiện ra chúng ta…”

“Chúng ta có Dưới Thiên La Bàn!” Thấp Sát gằn giọng, giơ chiếc la bàn đang tỏa ra một màn sương đen nhạt bao bọc lấy ba người lên. “Đi nhẹ bước, thu liễm toàn bộ sát khí. Tìm được Lục Linh Nhi, một chiêu ám sát, sau đó lập tức rút lui!”

Ba kẻ tà tu bắt đầu cẩn thận, rón rén từng bước đi lên núi. Bầu không khí xung quanh tĩnh lặng đến đáng sợ, không có tiếng chim hót, không có tiếng thú gầm, chỉ có tiếng gió khẽ rít qua những tán lá tre. Sự im lặng này không những không làm họ an lòng, ngược lại giống như một dải lụa mềm mại đang từ từ thắt chặt lấy cổ họng của họ.

Mỗi một bước đi, nỗi sợ hãi vô hình trong lòng ba tên sát thủ lại tăng thêm một phân. Tham vọng lập công, khao khát tài nguyên, nỗi sợ hãi trước thế lực phương Bắc… tất cả những cảm xúc hỗn độn ấy đang không ngừng va đập, cắn xé nội tâm của chúng.

Chợt, từ phía đỉnh núi truyền đến một âm thanh kỳ lạ.

*Cộc.*

Một tiếng động trầm đục, khô khốc vang lên giữa không gian tĩnh mịch.

Ba tên tà tu lập tức đứng khựng lại như hóa đá. Hỏa Sát nắm chặt chuôi đao, mồ hôi hột chảy dài trên trán. Ảnh Sát thì gần như muốn biến mất vào cái bóng của một thân cây tre gần đó.

*Cộc… Cộc…*

Tiếng động ấy vẫn tiếp tục vang lên một cách đều đặn, nhịp nhàng. Nó không hề to lớn, thậm chí còn có vẻ rất tầm thường, tựa như tiếng một người nông dân đang dùng cuốc đất gõ vào những viên đá dưới ruộng.

Thế nhưng, đối với ba vị tu sĩ có tu vi Chúc Đồng Cảnh này, âm thanh ấy truyền vào tai họ không khác gì những tiếng sấm sét nổ vang ngay giữa thức hải!

*Uỳnh!*

Trong đầu Thấp Sát bỗng chốc hiện lên một viễn cảnh kinh hoàng. Mỗi một tiếng *cộc* vang lên, gã lại thấy đan điền của mình khẽ run lên bần bật, linh lực Chúc Đồng Cảnh vốn đang bị áp chế nay lại càng thêm hỗn loạn, tựa như muốn tự bạo đến nơi.

*“Đây… đây không phải là tiếng gõ bình thường!”* Tâm trí Thấp Sát điên cuồng gào thét, sự nghi ngờ và nỗi sợ hãi tột độ bùng phát trong lòng gã. *“Mỗi một nhịp gõ đều hoàn hảo trùng khớp với nhịp đập của mạch đất Hải Vân Phong! Không, không chỉ là mạch đất… nó đang trùng khớp với nhịp đập của chính thiên địa quy luật! Đây là Đại Đạo Chí Lý hóa thành âm thanh! Vị đại năng trên núi kia… ngài ấy đang dùng âm luật để cảnh cáo chúng ta sao?”*

“Thấp… Thấp sư huynh…” Ảnh Sát run rẩy rên rỉ, hai đầu gối gã va vào nhau lập cập: “Đệ… đệ thấy không ổn rồi. Đầu đệ đau như búa bổ, thần hồn như muốn nứt ra… Tiếng động này… nó đang nghiền nát đạo tâm của đệ!”

“Câm mồm!” Hỏa Sát trợn trừng mắt, mặc dù gã cũng đang thở dốc, lồng ngực phập phồng dữ dội, nhưng bản tính hung tàn và lòng tham không đáy vẫn khiến gã không muốn bỏ cuộc: “Chỉ là một trò giả thần giả quỷ mà thôi! Chúng ta đã đến sát đỉnh núi rồi, chẳng lẽ lại quay đầu? Đi! Xem thử kẻ nào đang ở phía trước!”

Chúng rón rén tiến thêm vài chục trượng, nấp sau một bụi tre lớn nhìn ra khoảng sân nhỏ trước ngôi nhà tranh mộc mạc.

Đập vào mắt chúng là một cảnh tượng vô cùng kỳ lạ, nhưng lại tràn ngập một sự hài hòa đến mức quỷ dị.

Dưới ánh nắng sớm nhạt nhòa, một nam tử trung niên mặc bộ vải thô màu đen bạc màu, ống quần xắn cao bộc lộ đôi chân đầy bùn đất, đang thong thả vung cây cuốc gỗ lên xới đất sau vườn cải ngọt. Gương mặt hắn phong sương, đôi mắt híp lại lờ đờ như người thiếu ngủ, động tác vung cuốc vô cùng chậm rãi, ngây ngô, không hề mang theo một chút linh lực dao động nào.

Cạnh đó không xa, một thiếu nữ xinh đẹp tuyệt trần trong bộ quần áo vải thô màu trắng đang quét sân bằng chiếc chổi tre. Đó chính là mục tiêu của chúng – Lục Linh Nhi. Nhưng điều khiến chúng kinh hoàng là, khí sắc của nàng lúc này vô cùng hồng hào, không hề có một chút dấu hiệu nào của một kẻ bị phế bỏ tu vi. Ngược lại, mỗi nhát quét của nàng lại phát ra những luồng đạo vận tịnh hóa nhàn nhạt, tống khứ mọi hạt bụi nhỏ nhất ra khỏi sân.

Dưới gốc khế cổ thụ, một con chó mực gầy còm đang nằm phơi nắng, thỉnh thoảng lại hé mắt nhìn về phía bụi tre nơi chúng đang ẩn nấp với vẻ đầy… khinh bỉ.

“Lục Linh Nhi!” Hỏa Sát nghiến răng, truyền âm cho Thấp Sát: “Ả tiện tỳ kia quả nhiên ở đây! Nhưng… tu vi của nàng ta… tại sao lại phục hồi? Không, không chỉ phục hồi, nàng ta dường như đã là Chúc Đồng Cảnh hậu kỳ viên mãn rồi! Chuyện này làm sao có thể xảy ra được?”

Thấp Sát không trả lời. Gã đang nhìn chằm chằm vào người nam tử trung niên đang cuốc đất kia.

*“Một người phàm?”* Thấp Sát thầm nghĩ, lòng đầy hoài nghi. *“Không, tuyệt đối không thể! Một người phàm làm sao có thể sống yên ổn trên ngọn núi có trọng lực đáng sợ thế này? Làm sao có thể khiến một con ranh bị phế đan điền hồi phục tu vi chỉ trong vài ngày? Hơn nữa… chiếc cuốc gỗ trong tay hắn…”*

Để giải tỏa sự hoài nghi trong lòng, Thấp Sát quyết định sử dụng một tia thần thức mỏng manh, nấp sau màn sương của Dưới Thiên La Bàn để lén lút dò xét tu vi của Diệp Phi. Gã tự tin rằng, với bí bảo này, cho dù đối phương là một vị tiên nhân thực sự, cũng không thể phát hiện ra hành vi nhỏ nhặt này của gã.

Thế nhưng, gã đã lầm. Một sai lầm chí mạng sẽ đẩy cả ba vào vực thẳm của sự kinh hoàng.

Ngay khi tia thần thức của Thấp Sát vừa chạm đến vạt áo của Diệp Phi, đồng tử của gã bỗng co rụt lại thành một đường chỉ nhỏ.

Trong thức hải của gã, thân ảnh vị nông phu trung niên kia bỗng chốc biến mất. Thay vào đó là một thực thể khổng lồ vô biên vô tận, ngự trị giữa khoảng hư vô tối cổ trước khi vạn vật được sinh ra. Thực thể ấy không có hình dạng cố định, xung quanh là vô số những dải tinh hà rực rỡ đang sụp đổ, vô số vũ trụ sinh ra rồi diệt vong chỉ trong một cái chớp mắt.

Và rồi, một đôi đồng tử khổng lồ, sâu thẳm như hai hố đen vũ trụ bỗng từ trong khoảng hư vô ấy mở ra, lặng lẽ “nhìn” về phía gã.

*Rắc!*

Chiếc “Dưới Thiên La Bàn” cấp thấp mà Thấp Sát đang cầm trên tay bỗng nhiên xuất hiện một vết nứt dài, sau đó vỡ vụn thành trăm mảnh bột mịn màu đen ngay trước sự ngơ ngác của cả ba tên tà tu.

“Phụt!”

Thấp Sát phun ra một ngụm máu tươi rực đỏ, hai mắt trợn ngược lên, toàn thân run rẩy như cầy sấy, ngã quỵ xuống đất. Gã ôm chặt lấy đầu mình, gào thét lên trong đau đớn tột cùng:

“A! Đôi mắt… Đôi mắt đó! Vạn giới sụp đổ… Thiên đạo vỡ vụn! Ngài ấy… ngài ấy không phải là người! Ngài ấy là… là đấng sáng thế… là ác mộng tối cổ!”

Sự sụp đổ tâm lý của Thấp Sát diễn ra quá nhanh và quá kinh khủng, khiến Hỏa Sát và Ảnh Sát hoàn toàn trở tay không kịp.

“Thấp sư huynh! Huynh bị sao thế này?” Ảnh Sát hoảng hốt đỡ lấy gã, nhưng khi chạm vào người Thấp Sát, gã bỗng cảm thấy cơ thể của sư huynh mình đang lạnh dần đi, linh lực trong đan điền của Thấp Sát đang điên cuồng tiêu tán ra ngoài như một quả bóng bị xì hơi.

Chỉ trong một cái liếc mắt vô hình từ cõi xa xăm, đạo cơ Chúc Đồng Cảnh của Thấp Sát đã hoàn toàn vỡ vụn, tu vi rớt thảm hại về không, trở thành một phế nhân thực sự!

Nỗi sợ hãi như một bàn tay lạnh giá bóp nghẹt lấy trái tim của Hỏa Sát và Ảnh Sát. Chúng nhìn về phía vị “nông phu” đang cuốc đất kia, trong lòng chỉ còn lại một sự hoang mang và tuyệt vọng tột độ.

*“Vừa rồi… rốt cuộc là cái gì?”* Hỏa Sát thầm nghĩ, mồ hôi lạnh thấm đẫm tấm lưng to khỏe của gã. *“Thấp sư huynh chỉ mới dùng thần thức dò xét một chút… liền bị phản phệ đến mức phế bỏ tu vi? Dưới Thiên La Bàn là bí bảo do Ma Vương ban tặng, thế mà lại tự động vỡ vụn? Kẻ này… kẻ này rốt cuộc là tồn tại khủng bố đến mức nào?”*

Ở phía bên kia sân, Diệp Phi vừa bổ một nhát cuốc xuống đất, khẽ nhíu mày. Hắn nghe thấy một tiếng động lạ phát ra từ phía bụi tre bên cạnh hàng rào, dường như có tiếng gào thét và tiếng đồ vật gì đó vỡ vụn.

“Ủa? Cái gì thế nhỉ? Có trộm sao?” Diệp Phi lẩm bẩm, dừng tay cuốc, chống cán cuốc xuống đất rồi ngẩng đầu nhìn về phía bụi tre.

Hắn chỉ đơn giản là tò mò nhìn qua. Nhưng dưới góc nhìn của ba tên tà tu, khi vị “Thái Sơ Chi Chủ” kia quay đầu lại, đôi mắt lờ đờ của hắn bỗng chốc rực sáng lên một luồng ánh sáng thần bí, tựa như hai vầng thái dương đang thiêu rụi mọi tội lỗi của thế gian.

Áp lực vô hình trên núi Hải Vân Phong đột ngột tăng vọt gấp trăm lần!

*Ầm!*

Hỏa Sát và Ảnh Sát không thể chịu đựng nổi nữa, đồng loạt quỳ rạp xuống đất, mặt áp sát vào bùn đất, toàn thân run lẩy bẩy. Thanh đại đao rực lửa của Hỏa Sát rơi phịch xuống đất, ngọn lửa ma trướng trên lưỡi đao lập tức bị luồng đạo vận tịnh hóa từ chiếc chổi tre của Lục Linh Nhi quét qua, dập tắt ngúm không còn một tia khói.

“Tiền bối tha mạng! Tiền bối tha mạng!” Ảnh Sát hoàn toàn sụp đổ ý chí chiến đấu, gã điên cuồng dập đầu xuống đất đến mức trán chảy máu ròng ròng: “Chúng vãn bối có mắt không tròng, mạo phạm sự thanh tịnh của tiền bối! Xin tiền bối đại từ đại bi, coi chúng vãn bối như một bãi phân chó mà thả đi đi ạ!”

Diệp Phi chớp chớp mắt, vẻ mặt đầy hoang mang.

Hắn nhìn thấy ba người đàn ông trung niên mặc quần áo màu xám tro kỳ dị, một người thì đang nằm co giật sùi bọt mép dưới đất, một người thì quỳ rạp không dám ngẩng đầu, còn một người thì đang điên cuồng dập đầu xin tha mạng.

*“Cái quái gì thế này?”* Diệp Phi thầm nghĩ, sự tự giễu và vô tri của một người phàm trần lại trỗi dậy. *“Mấy người này bị làm sao vậy? Quần áo thì rách rưới, mặt mũi thì lấm lem bùn đất… Lại còn tự xưng là ‘vãn bối’ rồi dập đầu lia lịa? Lẽ nào… họ là những người dân tị nạn từ phương Bắc chạy trốn thiên tai, đói khát quá nên mới mò lên ngọn núi hoang này để xin ăn sao?”*

Nghĩ đến đây, lòng tốt của một nông phu bình thường trong Diệp Phi lại trỗi dậy. Hắn khẽ thở dài một tiếng, lắc đầu bảo:

“Haiz, các người thật là phiền phức quá đi. Đã đói khát đến mức này rồi, lại còn bày đặt mặc đồ hóa trang rách rưới chạy lên núi làm gì không biết. Ta dạo này cũng chẳng có gì nhiều, chỉ có ít khoai lang luộc với mấy luống đất vừa mới xới xong thôi.”

Hắn dừng lại một chút, chỉ tay vào luống đất ẩm ướt, tơi xốp phía sau vườn cải ngọt mà hắn vừa mới dùng cuốc gỗ xới lên, rồi cười bảo:

“Các người có muốn… xuống dưới kia nằm một lát không? Đất ta vừa mới xới xong, xốp lắm, nằm dưới đó ấm áp và dễ chịu hơn trên đá lạnh nhiều. Để ta bới đất ra cho mà nằm nhé?”

*Oành!*

Câu nói vô tư, tràn đầy lòng hiếu khách của Diệp Phi truyền vào tai ba tên tà tu, không khác gì một bản án tử hình tối cao được tuyên cáo bởi vị phán quan của cõi âm ti!

*“Bới đất ra cho mà nằm?”*

*“Nằm dưới luống đất vừa mới xới xong?”*

*“Đây… đây rõ ràng là ngài ấy đang muốn chôn sống chúng ta để làm phân bón cho vườn rau cải ngọt của ngài ấy!”*

Nỗi sợ hãi tột cùng, vượt qua mọi giới hạn chịu đựng của thần trí con người, lập tức bùng nổ trong đầu ba tên sát thủ. Chúng dường như đã nhìn thấy cảnh tượng xác thịt của mình bị phân hủy dưới luống đất kia, linh hồn bị giam cầm vạn kiếp để nuôi dưỡng cho những cọng rau cải xanh mướt kia phát triển.

Hỏa Sát lúc này đã hoàn toàn phát điên vì sợ hãi. Bản năng sinh tồn cuối cùng khiến gã mất đi lý trí, gã gào thét lên một tiếng man dại, nhặt thanh đại đao dưới đất lên, định dùng hết chút sức tàn cuối cùng để chém về phía Diệp Phi:

“Ta liều mạng với ngươi! Tên nông phu tà ác kia!”

Thế nhưng, gã chưa kịp vung đao lên, thì một sự kiện bất ngờ đã xảy ra – một plot twist nhỏ mà ngay cả bản thân gã lẫn đồng bọn cũng không thể ngờ tới.

Thấp Sát, người vừa bị phế bỏ tu vi và đang nằm thoi thóp dưới đất, bỗng nhiên không biết lấy đâu ra một sức mạnh phi thường. Gã trợn trừng mắt, rút từ trong tay áo ra một thanh đoản đao rỉ sét, dùng hết sức bình sinh đâm mạnh từ phía sau vào ngay tim của Hỏa Sát!

*Phập!*

Thanh đoản đao xuyên qua lồng ngực Hỏa Sát, máu tươi bắn tung tóe.

Hỏa Sát khựng lại, thanh đại đao trong tay rơi bộp xuống đất. Gã quay đầu lại, nhìn Thấp Sát với vẻ đầy không tin nổi và oán hận: “Thấp… Thấp sư huynh… tại sao… tại sao huynh lại…”

“Ngu xuẩn! Thằng chó điên này!” Thấp Sát vừa ho ra máu vừa điên cuồng gào thét, gương mặt vặn vẹo vì sợ hãi tột độ: “Ngươi muốn chọc giận tiền bối để tất cả chúng ta đều phải hồn phi phách tán, vĩnh viễn không thể siêu sinh sao? Tiền bối đã từ bi muốn cho chúng ta một cơ hội làm phân bón… ngươi lại dám vung đao với ngài ấy! Ta giết ngươi để tạ lỗi với tiền bối!”

Nói rồi, Thấp Sát rút đoản đao ra, tiếp tục điên cuồng đâm thêm mấy nhát vào người Hỏa Sát, cho đến khi gã hộ pháp to béo kia hoàn toàn tắt thở, ngã gục xuống vũng máu.

Ảnh Sát chứng kiến cảnh tượng huynh đệ tương tàn dã man ấy, thần trí cũng hoàn toàn sụp đổ. Gã không còn nghĩ được gì nữa, chỉ biết quỳ rạp dưới chân Thấp Sát, hướng về phía Diệp Phi khóc lóc thảm thiết:

“Tiền bối anh minh! Thấp sư huynh giết hắn là để bảo vệ sự thanh tịnh của tiền bối! Chúng vãn bối không dám làm dơ bẩn luống đất của ngài! Xin ngài cho phép chúng vãn bối cút đi! Chúng vãn bối nguyện tự phế tu vi, từ nay về sau làm chó làm lợn, tuyệt đối không bao giờ bén mảng đến Âu Lạc Thần Châu nữa!”

Diệp Phi đứng ngây người ra như phỗng.

Hắn nhìn cái xác của gã to béo đang nằm bất động trong vũng máu, rồi nhìn gã gầy gò đang khóc lóc thảm thiết, cuối cùng là gã trung niên đang cầm con dao găm rỉ sét rên rỉ.

*“Cái… cái gì thế này?”* Diệp Phi cảm thấy da đầu mình khẽ tê dại, trong lòng tràn ngập sự hoang mang và sợ hãi của một người phàm: *“Mấy người này… bị điên thật rồi sao? Mình chỉ bảo là đất xốp dưới kia ấm áp, hỏi họ có muốn xuống nằm nghỉ một lát không… thế mà họ lại quay sang đâm chém nhau dã man như vậy? Người phương Bắc dạo này bạo lực và áp lực cuộc sống nặng nề đến thế sao? Chỉ vì một chỗ nằm nghỉ mà cũng phải giết nhau?”*

Sự hiểu lầm lệch pha về nhận thức lúc này đã đạt đến đỉnh điểm. Diệp Phi cảm thấy vô cùng ghê tởm và sợ hãi trước cảnh tượng máu me này, hắn không muốn rắc rối thêm nữa, liền xua tay xua tay lia lịa như đuổi tà:

“Thôi thôi! Đi đi! Mau cút đi! Đừng có ở đây làm bẩn vườn rau của ta nữa! Thật là xui xẻo quá đi mất!”

Nghe thấy từ “Cút đi”, đối với Thấp Sát và Ảnh Sát không khác gì tiếng chuông đại xá của thiên đường!

“Tạ ơn tiền bối không giết! Tạ ơn tiền bối đại từ đại bi!”

Ảnh Sát vội vàng vác lấy Thấp Sát lúc này đã kiệt sức, hai kẻ không dám quay đầu lại, dùng hết chút sức tàn cuối cùng, điên cuồng lao xuống núi như thể phía sau có mười vạn ác quỷ đang đuổi theo. Chúng chạy nhanh đến mức để lại những vệt khói bụi mờ mịt trên con đường mòn, biến mất tăm dạng chỉ trong vài nhịp thở.

Trên đỉnh núi Hải Vân Phong lại trở về với sự tĩnh lặng vốn có của nó.

Chỉ còn lại cái xác của Hỏa Sát đang nằm im lìm bên cạnh hàng rào tre. Nhưng điều kỳ lạ là, ngay khi hai kẻ kia vừa chạy đi, luồng đạo vận tịnh hóa từ chiếc chổi tre của Lục Linh Nhi và linh khí từ mặt đất Hải Vân Phong bỗng chốc bao phủ lấy cái xác kia.

Không hề có mùi hôi thối, không có cảnh tượng thối rữa kinh tởm. Cái xác của một tu sĩ Chúc Đồng Cảnh đầy tạp chất và ma khí kia bỗng chốc từ từ tan rã, hóa thành một luồng năng lượng màu xanh lục tinh khiết, dịu nhẹ thấm sâu vào lòng đất, làm cho những luống đất xung quanh càng thêm màu mỡ, tốt tươi.

Diệp Phi nhìn cái xác bỗng nhiên biến mất như chưa từng tồn tại, gãi gãi đầu, lẩm bẩm một mình:

“Ủa? Cái xác đâu rồi? Lẽ nào dông bão dạo này làm mắt mình mờ đi rồi sao? Hay là ngọn núi này có thú dữ tha đi mất rồi? Thôi kệ đi, đỡ phải dọn dẹp. Đúng là một lũ người kỳ quái.”

Hắn lắc đầu, tiếp tục vác cuốc gỗ đi ra sau vườn cải ngọt xới đất như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Đối với hắn, việc xới đất cho rau cải ngọt thở vẫn là ưu tiên số một, còn chuyện ba kẻ điên kia… chỉ là một sự cố nhỏ nhặt trong cuộc sống điền viên tẻ nhạt của hắn mà thôi.

Ở phía bên kia sân, Lục Linh Nhi lúc này đã quỳ lụp sụp xuống đất, hai tay ôm mặt, trong lòng tràn ngập một sự kính sợ và sùng bái đến mức không thể dùng lời nào diễn tả được.

*“Sư phụ… ngài ấy thực sự là thần minh tối cao!”* Nàng thầm nghĩ, nước mắt xúc động trào ra dâng trào. *“Ba tên sát thủ hung tàn của Cốt Hỏa Tông, những kẻ đã tàn sát gia tộc ta, thế mà trước mặt sư phụ… ngài ấy thậm chí còn không thèm liếc mắt nhìn một cái! Ngài ấy chỉ cần vung vài nhát cuốc đất, nói vài câu đơn giản ‘Có muốn xuống dưới kia nằm một lát không’, đã khiến chúng tự quay sang tàn sát lẫn nhau để tạ lỗi! Đây chính là cảnh giới cao nhất của ‘Sát Nhân Vô Hình’ – dùng nhân quả và đại đạo để tiêu diệt kẻ thù!”*

Nàng nhìn về phía luống đất sau vườn, nơi cái xác của Hỏa Sát vừa tan rã hóa thành chất dinh dưỡng cho rau cải.

*“Kẻ thù của ta… giờ đây đã hóa thành phân bón cho luống cải ngọt của sư phụ. Đây chính là sự trừng phạt tàn khốc nhưng cũng đầy ý vị nhân quả nhất trên đời! Sư phụ dụng ý thâm sâu, đệ tử bái phục!”*

Chú chó cỏ Tiểu Hắc từ dưới gốc khế lững thững đi ra, cái đuôi cụt ngoáy tít mù. Nó đi đến bên hàng rào tre, khẽ hếch mũi ngửi ngửi luồng năng lượng màu xanh lục vừa thấm vào đất, sau đó ngáp một cái rõ dài, trong lòng thầm nghĩ:

*“Chất lượng phân bón hôm nay tạm được, tuy tạp chất hơi nhiều nhưng qua sự tịnh hóa của chủ nhân thì cũng đủ để luống cải ngọt lớn thêm một chút. Lũ sâu bọ phương Bắc kia… xem ra cũng có chút giá trị sử dụng đấy chứ.”*

Khói bếp từ gian nhà tranh lại bắt đầu từ từ bay lên, hòa quyện với sương sớm tạo nên một bức tranh điền viên yên bình, ấm áp dưới mái tranh Hải Vân Phong. Một cuộc khủng hoảng mang tầm vóc diệt tộc đối với Lục Linh Nhi, cuối cùng lại được giải quyết một cách nhẹ nhàng, vô tri và đầy hài hước chỉ bằng vài nhát cuốc đất dạo chơi của vị “Thái Sơ Chi Chủ” Diệp Phi.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8