Thiên Cơ Bất Khả Lộ – Tồn Tại Đỉnh Cấp
Chương 146: Sự lo lắng tột cùng
“Sư tỷ, tỷ có thấy luồng khí tức xám xịt vừa rồi không? Nó không phải ma khí thông thường, nó là ‘Hỗn Độn Diệt Thế Kiếp’ từ thời Thái Cổ!”
“Ta thấy rồi. Chuôi kiếm gỗ sồi của ta đang rỉ máu đen, đây là điềm báo đại hung, ngàn năm chưa từng xuất hiện.”
Lục Thanh Tuyết khẽ vuốt chuôi kiếm gỗ, gương mặt thanh tú lạnh lùng lộ rõ vẻ ngưng trọng chưa từng có. Trên chín tầng mây, những tia chớp màu đỏ thẫm như những con rết khổng lồ đang điên cuồng cào xé màn đêm. Gió rít gào qua từng khe đá trên đỉnh Hải Vân Phong, mang theo một mùi lưu huỳnh nồng nặc và tiếng gầm rú trầm đục vọng lại từ phía cực Nam.
Sở Phong đứng bên cạnh, hai tay siết chặt thanh củi Ngô Đồng vạn năm, đôi mắt nhìn chằm chằm vào chiếc lá đào tiên vừa rụng xuống từ thân cây đào tiên cạnh vườn rau. Chiếc lá vốn mang sắc hồng ngọc rực rỡ nay lại bị nhuộm đen kịt, rỉ ra một thứ dịch dịch nhớp nháp có hình dạng một con mắt ba tròng quỷ dị.
“Đây là… biểu tượng vạn sát của Ma Hoàng Thiên Thích!” Sở Phong hít vào một hơi khí lạnh, da đầu tê dại. “Sư tỷ, con mắt ba tròng này chính là dấu ấn huyết mạch của kẻ diệt thế từ thời Thái cổ. Chẳng lẽ phong ấn dưới đầm lầy Dã Vy Dạ Lâm thực sự đã sụp đổ hoàn toàn?”
Họ vội vàng quay đầu nhìn về phía chiếc giỏ tre cũ kỹ đặt dưới gầm giường tre của Diệp Phi trong gian nhà tranh. Bản thể của Ma Hoàng Thiên Thích — con nhái bén màu xanh lá cây vốn đang nằm im giả chết — đột nhiên bất tỉnh nhân sự. Toàn thân nó run rẩy kịch liệt, trên lớp da nhẵn nhụi nổi lên những đường vân đỏ thẫm như mạch máu chứa dung nham nóng rực, liên tục tỏa ra những làn khói xám có tính ăn mòn cực mạnh.
“Bản thể của hắn đang cộng hưởng với Ma Hoàng Ý Chí ở phương Nam!” Lục Thanh Tuyết nhíu mày, tay trái khẽ phẩy chiếc quạt nan rách bươm bám đầy muội than. Một luồng gió nhẹ mang theo quy tắc nhân quả Thái Sơ quét qua, lập tức dập tắt làn khói xám trên người con nhái bén, ép những đường vân đỏ kia phải thối lui dưới da.
Tuy nhiên, nét lo lắng trên mặt hai đệ tử không hề giảm bớt, ngược lại ngày càng đậm đặc hơn.
“Sư tỷ, ta lo lắm…” Sở Phong đột ngột hạ thấp giọng, hai mắt đỏ hoe, giọng nói có chút nghẹn ngào. “Ma Hoàng Thiên Thích là tồn tại đỉnh cấp từ thời Thái Cổ, một ngón tay của hắn cũng có thể nghiền nát cả tinh hệ. Sư phụ của chúng ta… người tuy có thần thông vô biên, nhưng hiện tại người đang dùng phàm thân để sống ẩn dật!”
Lục Thanh Tuyết nghe vậy, lồng ngực khẽ phập phồng, cắn chặt đôi môi mỏng. Nàng hiểu ý của sư đệ.
Trong mắt hai người bọn họ, Diệp Phi là một vị Thần tối cổ, vì muốn trải nghiệm hồng trần hoặc vì một đại kế thiên địa nào đó mà tự phong ấn toàn bộ tu vi, hóa thân thành một phàm nhân vô hại, ngày ngày trồng rau, nuôi cá, quét sân.
Nhưng phàm thân thì vẫn là phàm thân!
Mỗi lần sư phụ “ra tay” giải quyết rắc rối cho bọn họ — dù chỉ là một tiếng hắt hơi, một cú giậm chân sửa chuồng gà, hay đổ một chậu nước ngâm chân — thì phàm thân của người đều phải chịu một áp lực phản phệ cực kỳ khủng khiếp từ thiên đạo nhân quả.
“Đúng vậy…” Lục Thanh Tuyết khẽ thầm thì, giọng nói run rẩy. “Ngươi có nhớ không? Lần trước sau khi sư phụ giậm chân dập tắt địa chấn phương Nam, người đã than thở rằng mình bị mỏi thắt lưng suốt mấy ngày. Rồi khi người ho khan một tiếng thổi tan sương độc vạn dặm, người cũng phải uống trà gừng mật ong để giải cảm. Sư phụ đang dùng chính thọ nguyên và sinh mệnh lực của phàm thân để âm thầm gánh vác nhân quả, bảo hộ cho chúng ta và chúng sinh Âu Lạc Thần Châu!”
“Sư phụ quá từ bi, quá vĩ đại rồi!” Sở Phong không kìm được nước mắt, khóc nấc lên một tiếng. “Người thà chịu đau lưng, chịu ho khan, thà để bản thân suy yếu như một phàm nhân trung niên bốn mươi tuổi giặt áo bạc màu, chứ quyết không muốn chúng ta phải chịu một chút tổn thương nào. Đêm nay, mười vạn ma binh phương Nam rầm rộ kéo đến, nếu để sư phụ phải đích thân ra tay lần nữa, ta sợ… ta sợ phàm thân của người sẽ không chịu nổi áp lực diệt thế này!”
Họ nhìn vào gian phòng ngủ đóng chặt cửa sổ tre của Diệp Phi. Bên trong hoàn toàn tĩnh lặng, chỉ có tiếng hít thở đều đặn của một người phàm đang chìm vào giấc ngủ sâu sau một ngày lao động mệt mỏi.
Người sư phụ “yếu ớt” của họ đang ngủ. Người không có linh lực hộ thể, không có thần thức cảm ứng, chỉ là một trung niên thích ăn canh lươn hầm cải ngọt và lo lắng về ba đồng tiền cọc của lão Vương bán gốm.
“Chúng ta không thể làm một lũ báo thủ suốt ngày bắt sư phụ phải dọn dẹp bãi chiến trường được nữa!” Sở Phong gạt đi nước mắt trên mặt, ánh mắt trở nên kiên định và hung dữ như một con dã thú khát máu. “Đêm nay, dù có phải vỡ nát đan điền, dù có phải bộc phát toàn bộ Hỗn Độn Thần Thể đến mức thịt nát xương tan, ta cũng phải chặn đứng lũ ma đầu kia ở chân núi Hải Vân Phong! Quyết không để một tiếng động nào làm ảnh hưởng đến giấc ngủ của người!”
“Phải.” Lục Thanh Tuyết nắm chặt kiếm gỗ sồi, ánh mắt lạnh lùng như băng vạn năm. “Sư phụ đã ban cho ta Băng Cơ Ngọc Cốt, ban cho ngươi Hỗn Độn Thần Thể, lại tặng ta chiếc quạt nan chứa quy tắc Thái Sơ này. Nếu chúng ta ngay cả một lũ ma binh phương Nam cũng không cản nổi, bắt sư phụ phải thức giấc sửa chân bàn hay quét mạng nhện lần nữa, thì chúng ta không xứng đáng làm đệ tử của người!”
Hai thầy trò nhìn nhau, đồng loạt gật đầu, sát ý trong mắt bùng lên ngút trời. Họ nhẹ nhàng rảo bước xuống núi, thân hình hóa thành hai luồng sáng xé rách màn đêm đen kịt, hướng thẳng về phía chân núi Hải Vân Phong, nơi trận chiến sinh tử sắp sửa bùng nổ.
***
Dưới chân núi Hải Vân Phong, bầu không khí chuẩn bị chiến đấu đang diễn ra vô cùng… quỷ dị và náo nhiệt, hoàn toàn trái ngược với sự căng thẳng tột cùng của hai vị đệ tử phía trên.
Trần Thiên Kiêu cởi trần, lộ ra khuôn mặt đầy mồ hôi bám bụi đồng rỉ sét, đang đứng trên một tảng đá xám khổng lồ, tay vung vẩy cây chổi tre mới tinh, lớn tiếng quát tháo:
“Nhanh lên! Mấy tên cựu tu sĩ Chấp Pháp Điện kia, tay chân lóng ngóng cái gì thế? Mang thêm vôi bột ra rải ở lối đi phía Tây! Không được để sót một kẽ hở nào! Nếu để ma khí của lũ phương Nam lọt vào vườn cải ngọt của Thần Quân, ta sẽ bắt các ngươi đi dọn chuồng gà suốt ba trăm năm!”
“Rõ! Trần trưởng ban yên tâm, chúng tôi đang nỗ lực hết sức!” Gã cựu trưởng lão Chấp Pháp Điện mặt mũi xám ngoét, vừa run rẩy vừa dùng xẻng xúc vôi bột rải điên cuồng xung quanh.
Bên cạnh đó, Cổ Đô Tiên Ông — vị ẩn thế trưởng lão vạn năm vừa mới đột phá lên Bá Vương Cảnh — lúc này cũng đang cởi trần đi chân đất, hai tay xách hai sọt phân gà khô trộn bột nhân sâm mười vạn năm, chạy huỳnh huỵch dọc sườn núi phía Đông. Đôi cánh linh khí màu vàng nhạt sau lưng lão vỗ phành phạch, không phải để bay lượn ngạo nghễ, mà là để… quạt cho mùi phân gà bay đều ra xung quanh, tạo thành một hàng rào phòng ngự mùi hương Thái Sơ vô cùng đặc biệt.
“Chu Lạc Tướng! Bên ngươi đào mương sâu đến đâu rồi?” Cổ Đô Tiên Ông vừa chạy vừa hét lớn về phía bộ lạc Chu Diên.
“Xong rồi! Xong rồi!” Chu Thiết Đảm vác cây chổi đá khổng lồ nặng ngàn cân, thở hồng hộc đáp lời. “Mương sâu ba trượng đã được rải kín phân gà và vôi bột diệt khuẩn! Chỉ cần lũ dị thú phương Nam dám nhảy vào, bảo đảm ma giáp của bọn chúng sẽ bị tịnh hóa thành củi khô ngay lập tức!”
Ba vị Ma Vương hàng binh — Sát Na Ma Vương, Thiên Sát Ma Vương và Hắc Diễm Ma Vương — lúc này đang đứng xếp hàng thẳng tắp trước lối vào ngọn núi. Cả ba đều mặc y phục vải thô rách rưới, vai vác sọt tre đựng đầy vôi bột, gương mặt lộ rõ vẻ sốt sắng và phấn khích.
“Hắc Diễm đạo hữu, ngươi có chắc là cây xẻng sắt rỉ sét kia có tác dụng không?” Thiên Sát Ma Vương nhỏ giọng hỏi, mắt liếc nhìn cây xẻng sắt bám đầy đất đỏ mà Hắc Diễm Ma Vương đang ôm khư khư trong ngực.
“Ngươi thì biết cái gì!” Hắc Diễm Ma Vương lườm hắn một cái đầy khinh bỉ. “Đây là xẻng sắt dùng để xúc phân gà của Thần Quân vĩ đại! Bên trên bám đầy quy tắc Thái Sơ nguyên thủy và đạo vận mộc hệ tinh thuần cực hạn! Ta đã thử rồi, chỉ cần gõ nhẹ một cái vào đá xám, viên đá lập tức biến thành bột mịn. Đêm nay, ta sẽ dùng chiếc xẻng thần này để băm nát lũ ma binh phương Nam, lập đại công để xin Thần Quân ban cho một củ khoai lang nướng!”
“Đúng vậy! Nghe nói ăn một mẩu khoai lang nướng của Thần Quân có thể tẩy tủy phạt cốt, đột phá cảnh giới mà không sợ thiên đạo lôi kiếp!” Sát Na Ma Vương nuốt nước bọt ực một cái, mắt sáng rực lên. “Lũ ma binh phương Nam kia thật là đáng ghét, dám đến quấy rầy cuộc sống dọn dẹp vệ sinh yên bình của chúng ta! Đêm nay ta phải quét sạch bọn chúng!”
Đúng lúc này, hai luồng sáng hoàng kim và bạch quang từ đỉnh núi lướt xuống, đáp nhẹ nhàng trước mặt đám đông.
“Sứ giả đại nhân!”
Trần Thiên Kiêu, Cổ Đô Tiên Ông cùng mười vạn cựu tu sĩ Tiên Minh đồng loạt quỳ sụp xuống đất, dập đầu hành lễ với Lục Thanh Tuyết và Sở Phong. Ba vị Ma Vương cũng vội vàng quỳ rạp, vác sọt tre sát đất để tỏ lòng thành kính.
“Đứng lên đi.” Lục Thanh Tuyết lạnh lùng phẩy tay, ánh mắt lướt qua hàng rào phòng ngự bằng phân gà và vôi bột, trong lòng không khỏi cảm thấy một chút an ủi. Ít nhất, mười vạn người phàm này đã hiểu được dụng ý “giữ gìn vệ sinh môi trường” của sư phụ.
Sở Phong bước lên phía trước, vẻ mặt ngưng trọng nhìn Trần Thiên Kiêu:
“Trần trưởng ban, tình hình thế nào rồi?”
Trần Thiên Kiêu vội vàng đứng dậy, khúm núm báo cáo:
“Báo cáo Sứ giả đại nhân, theo quan sát của chúng tôi, ma khí phương Nam đã lan rộng vạn dặm, che khuất cả bầu trời Âu Lạc Thần Châu. Mười vạn ma binh của Ma Hoàng Ý Chí đang hành quân cực nhanh dọc theo sông Bạch Hạc, dự kiến chỉ trong vòng nửa canh giờ nữa sẽ tiếp cận chân núi Hải Vân Phong. Lũ dị thú hai đầu và dơi độc tiên phong đã bắt đầu xuất hiện ở ranh giới phía Đông Nam.”
Sở Phong siết chặt thanh củi Ngô Đồng, hàm răng nghiến chặt:
“Lũ ma đầu này thật sự muốn tìm chết! Sư tỷ, chúng ta không thể chờ bọn chúng chủ động tấn công. Phải chủ động xuất kích, thiết lập chiến trường cách Hải Vân Phong ít nhất năm mươi dặm, tuyệt đối không được để dư chấn trận chiến truyền lên đỉnh núi làm kinh động đến sư phụ!”
“Sư đệ nói rất phải.” Lục Thanh Tuyết khẽ gật đầu, ánh mắt ánh lên vẻ kiên quyết tuyệt đối. “Trần trưởng ban, ngươi dẫn mười vạn cựu tu sĩ phòng thủ nghiêm ngặt chân núi, rải vôi bột tịnh hóa mọi uế khí rò rỉ. Sư đệ, ba vị Ma Vương và ta sẽ tiến lên phía trước mười dặm, chặn đứng đại quân ma binh ngay tại thung lũng sông Bạch Hạc!”
“Tiểu nhân xin tuân lệnh Sứ giả đại nhân!” Hắc Diễm Ma Vương hăm hở giơ cao xẻng sắt rỉ sét, hét lớn. “Đêm nay tiểu nhân nguyện làm tiên phong, băm nát lũ ma binh kia!”
“Chúng ta cũng đi!” Sát Na Ma Vương và Thiên Sát Ma Vương đồng thanh hô lớn, chiến ý dâng trào. Trong mắt bọn họ lúc này, Ma Hoàng Thiên Thích không còn là vị chủ nhân tối cao đáng sợ nữa, mà chỉ là… một rổ củi khô nhóm bếp di động và cơ hội để bọn họ nhận được khoai lang nướng ngộ đạo từ Thần Quân Diệp Phi.
***
Trong khi dưới chân núi Hải Vân Phong đang đằng đằng sát khí, chuẩn bị cho một trận chiến kinh thiên động địa dập tắt ma triều, thì tại gian phòng ngủ đơn sơ trên đỉnh núi, Diệp Phi vẫn đang… ngủ rất ngon.
Hắn nằm nghiêng trên chiếc giường tre cũ kỹ, đắp chiếc chăn bông thô sơ giặt đến bạc màu. Thỉnh thoảng, Diệp Phi lại khẽ trở mình, chân đạp nhẹ một cái vào vách giường tre, miệng lẩm bẩm mơ màng:
“Lão Vương… lão Vương bán gốm… ngươi dám quỵt ba đồng tiền cọc của ta… Ngày mai ta sẽ bảo thằng nhóc Sở Phong mang chảo đen đến đập nát tiệm gốm của ngươi… Đòi tiền… đòi tiền cọc…”
Cú đạp chân trong mơ của Diệp Phi thoạt nhìn vô cùng bình thường, chỉ là hành động giãy giụa của một phàm nhân bị bóng đè hoặc đang mơ thấy chủ nợ.
Thế nhưng, ngay khi gót chân trần bám đầy đất cát của hắn chạm vào vách giường tre, một luồng sóng quy tắc Thái Sơ vô hình, mang theo sức mạnh khai thiên lập địa từ thời Khởi Nguyên, đột ngột bộc phát!
Luồng sóng quy tắc này xuyên qua vách đất nhà tranh, truyền thẳng xuống lòng đất Hải Vân Phong, rồi men theo mạch nước ngầm chảy ngược về phía cực Nam với tốc độ vượt qua cả ánh sáng.
*OÀNG!*
Tại thung lũng sông Bạch Hạc cách Hải Vân Phong ba mươi dặm, mười vạn ma binh phương Nam đang rầm rộ hành quân bỗng nhiên cảm thấy mặt đất dưới chân rung chuyển dữ dội.
Một luồng kình phong hoàng kim rực rỡ đột ngột từ dưới lòng đất phun trào lên vòm trời, quét ngang qua toàn bộ thung lũng như một chiếc chổi khổng lồ của vị thần quét rác vĩ đại.
“Cái quái gì thế này?!”
“A! Thần lực của ta! Ma khí của ta đang bốc hơi!”
Tiếng gào thét thảm thiết vang lên liên tục trong màn đêm. Luồng kình phong hoàng kim đi đến đâu, mây đen ma khí dày đặc che khuất mặt trời lập tức bị xé toạc ra một mảng lớn. Hàng vạn con dơi độc Độc Huyết Biên Bức trên không trung chưa kịp vỗ cánh đã bị luồng gió ấm áp tịnh hóa hoàn toàn, nổ tung thành những cơn mưa củi khô mục nát rơi rào rào xuống đất.
Hơn năm vạn ma binh đi đầu — những thực thể hung hãn mang theo sát cơ ngút trời — đột ngột bị luồng kình phong thổi bay ngược trở lại đầm lầy Dã Vy Dạ Lâm như những chiếc lá tre khô gặp bão lớn. Lớp giáp ma kiên cố trên người bọn chúng bị tước đoạt hoàn toàn, thần hồn chấn động, tu vi rớt thảm hại từ Lạc Vũ Cảnh xuống thẳng Khải Huyết Cảnh trong tích tắc.
Chỉ bằng một cú đạp chân trong mơ của Diệp Phi, đại quân mười vạn ma binh diệt thế chưa kịp nhìn thấy chân núi Hải Vân Phong đã bị… thổi bay mất một nửa số lượng, rơi vào trạng thái hỗn loạn tột độ.
***
Lục Thanh Tuyết và Sở Phong đang ngự khí phi hành hướng về phía Nam, chứng kiến cảnh tượng vòm trời đột ngột bị xé toạc, luồng kình phong hoàng kim rực rỡ mang theo đạo vận Thái Sơ ấm áp quét qua tiêu diệt hàng vạn ma binh chỉ trong một sát na, cả hai liền đột ngột dừng lại giữa không trung.
Họ trợn tròn mắt nhìn mảng trời xanh trong vắt vừa được tịnh hóa phía trên đầu, rồi quay lại nhìn ngôi nhà tranh tĩnh lặng trên đỉnh Hải Vân Phong.
“Sư… sư tỷ…” Sở Phong lắp bắp, giọng nói run rẩy kịch liệt, nước mắt lại trào ra ròng ròng. “Tỷ thấy không? Sư phụ… người lại ra tay rồi! Người chỉ nằm trong nhà, khẽ cử động một cái là đã thổi bay nửa đại quân ma binh cách đây ba mươi dặm!”
Lục Thanh Tuyết lơ lửng trên không, hai tay run rẩy ôm chặt lấy chuôi kiếm gỗ sồi. Nàng khóc nghẹn ngào, những giọt nước mắt thanh khiết rơi xuống như những hạt ngọc băng:
“Sư phụ… người thật là ngốc mà! Người đã bị mỏi thắt lưng đến thế, thọ nguyên phàm nhân lại ngắn ngủi, vậy mà người vẫn không tiếc tiêu hao tinh huyết để âm thầm hộ trì cho chúng ta! Người sợ chúng ta gặp nguy hiểm, sợ chúng ta không chịu nổi áp lực của Ma Hoàng Thiên Thích, nên mới dùng thần thông nghịch thiên này để dọn dẹp bớt chướng ngại cho chúng ta!”
“Chúng ta thật là vô dụng!” Sở Phong đấm mạnh vào ngực mình, lòng tràn đầy hối hận và tự trách sâu sắc. “Đã thề là sẽ bảo vệ giấc ngủ ngon cho sư phụ, vậy mà vẫn để người phải bận lòng ra tay gánh vác nhân quả! Sư tỷ, chúng ta phải nhanh lên! Không thể để sư phụ phải chịu thêm bất kỳ áp lực nào nữa! Đêm nay, ta phải tế sống lũ ma đầu kia để tạ tội với người!”
“Đi!”
Lục Thanh Tuyết hét lớn một tiếng, tà áo trắng bùng phát kiếm ý chí dương rực rỡ chưa từng có. Nàng không còn bảo trì vẻ lạnh lùng vô vi hằng ngày nữa, lúc này nàng là một vị Nữ Đế băng tuyết đang đằng đằng sát khí, mang theo quyết tâm liều chết để bảo vệ người sư phụ “yếu ớt” của mình.
Sở Phong vác chảo đen, gầm lên một tiếng vang dội thiên địa, bộc phát toàn bộ lực lượng Hỗn Độn Thần Thể, hóa thành một luồng ma quang khổng lồ lao vút về phía thung lũng sông Bạch Hạc.
Ba vị Ma Vương Sát Na, Thiên Sát và Hắc Diễm vác sọt tre chạy theo sau, chứng kiến thần thông vĩ đại “đạp chân diệt thế” của Diệp Phi, trong lòng càng thêm cuồng tín và sợ hãi tột độ.
“Thần Quân vĩ đại! Chúng tiểu nhân đêm nay nguyện liều chết quét rác lập công!” Ba tên Ma Vương đồng loạt gào rú hăng hái, cầm xẻng sắt và chổi tre lao lên như những chiến sĩ cảm tử thực sự.
Dưới lòng đất sâu ba ngàn trượng của đầm lầy Dã Vy Dạ Lâm, Ma Hoàng Thiên Thích trong lốt con nhái bén màu xanh lá cây vô hại đang trùm chăn băng đen ngủ đông, bỗng nhiên bị dư chấn từ cú đạp chân của Diệp Phi truyền tới bóp nát thêm… ba khúc xương sườn ma cốt nữa.
Nó đau đớn đến mức trợn ngược mắt nhái, phun ra một ngụm máu ma nhỏ xíu xiu, khóc không ra nước mắt:
“Thần sáng thế tối cổ vĩ đại ơi… Ta đã tự biến mình thành con nhái bén xanh lủi thủi thế này rồi, ta có làm gì đâu? Sao ngài nằm ngủ mơ cũng đạp gãy xương sườn của ta thế này? Luồng ý chí ngu ngốc kia ơi, mau dừng lại đi! Ngươi muốn Ma tộc chúng ta bị ngài ấy dùng xẻng sắt xúc sạch thật sao?!”
Nhưng Ma Hoàng Ý Chí đang ngự trên pho tượng đá đen ở Tế Đàn Vạn Ma lúc này đã hoàn toàn phát điên. Chứng kiến năm vạn ma binh bị thổi bay mất tích, hắn gầm lên điên cuồng, thất khiếu xịt khói ma tím ngắt:
“Không thể nào! Đây là yêu thuật! Kẻ nào dám cản đường đại quân của Ma Hoàng?! Tiến lên! Kích hoạt Vạn Ma Quy Tịch! San phẳng ngọn núi kia cho ta!”
Trận chiến kinh thiên động địa bảo vệ giấc ngủ ngon của vị Thần tối cổ Diệp Phi, giữa một bên là lũ ma binh điên cuồng báo thủ, và một bên là các đệ tử cùng mười vạn người phàm quét rác cuồng tín, chính thức bùng nổ dữ dội tại thung lũng sông Bạch Hạc trong tiếng gầm rú rung chuyển cả đất trời Âu Lạc.