Thiên Cơ Bất Khả Lộ – Tồn Tại Đỉnh Cấp
Chương 136: Diệp Phi ở nhà nhổ cỏ

Cập nhật lúc: 2026-06-14 17:04:49 | Lượt xem: 4

Hoàng hôn trên đỉnh Hải Vân Phong hôm nay mang một sắc thái vô cùng quái đản.

Phía chân trời xa tắp, những đám mây dày đặc cuộn lên sắc đỏ tía rực rỡ như máu, đan xen với những vệt sáng hoàng kim nhàn nhạt còn sót lại của thái dương. Thế nhưng, trái ngược với vẻ lộng lẫy của bầu trời, không khí trên núi lại lạnh buốt đến thấu xương. Những bông tuyết nhỏ li ti, sắc nhọn như những mảnh vụn của rìu chiến đồng cổ, bắt đầu lất phất rơi xuống, hòa cùng làn sương nồm ẩm ướt đặc trưng của vùng đất Âu Lạc Thần Châu. Sự kết hợp kỳ quặc giữa cái nóng nực của chướng khí nồm ẩm và cái lạnh lẽo của tuyết đầu mùa tạo nên một bầu không khí ngột ngạt, khiến người ta chỉ muốn trùm chăn ngủ nướng cho qua ngày đoạn tháng.

Và tất nhiên, thời tiết quái dị này hoàn toàn phản ánh đúng tâm trạng bực dọc của Diệp Phi lúc này.

Hắn đứng ở góc vườn rau cải ngọt sau nhà tranh, hai tay chống nạnh, mặt mũi nhăn nhó như khỉ ăn ớt. Hắn vừa mới trải qua một buổi chiều mệt rã rời xương sườn để sửa lại cái mái chuồng gà bị sạt lở sau trận gió bão nồm ẩm chết tiệt kia. Vừa mới đặt cái xẻng sắt rỉ sét xuống để thở phào một hơi, hắn quay sang vườn rau cải ngọt yêu quý thì suýt chút nữa tăng xông máu não.

Giữa những luống cải ngọt xanh mướt, mập mạp đang tỏa ra thứ ánh sáng nhàn nhạt (mà hắn luôn nghĩ là do sương sớm đọng lại), bỗng nhiên mọc lên một vệt cỏ dại kỳ lạ.

Nói là cỏ dại, nhưng trông chúng chẳng giống loài cỏ nào trên đời này cả. Những cọng cỏ này không có màu xanh lục bình thường mà lại mang một màu tím sẫm dập dờn quái dị, thân cỏ mọc đầy những cái gai nhọn li ti màu đen. Kỳ quặc hơn nữa, từ kẽ lá của chúng còn bốc lên một làn khói mỏng nhẹ, tỏa ra thứ mùi hôi nồng nhàn nhạt như mùi lưu huỳnh trộn lẫn với trứng thối.

Diệp Phi ngồi xổm xuống bên luống rau, cầm chiếc liềm rỉ sét lên, lẩm bẩm cằn nhằn với vẻ đầy bất mãn:

“Cái tiệm gốm của lão Vương bán gốm dưới chợ đúng là làm ăn cẩu thả vô cùng! Chắc chắn là do lão xây cái giếng cổ không đúng phong thủy, làm mạch nước ngầm bị nhiễm phèn chua, hoặc là do đống phân gà của con gà xù này bón quá liều nên cỏ dại mới bị đột biến gene thành cái dạng gớm ghiếc này! Đã thế lại còn bốc mùi hôi thối làm ô nhiễm bầu không khí trong lành của ta nữa chứ!”

Hắn tự giễu bản thân một hồi, thầm nghĩ cái thế giới tu tiên này đúng là không thân thiện với người làm nông nghiệp chút nào. Đã không có thuốc trừ cỏ chuyên dụng, lại còn suốt ngày gặp phải thiên tai bão nồm, giờ đến lượt cỏ dại cũng tiến hóa thành cái thể loại “báo thủ” bốc mùi lưu huỳnh thế này thì làm sao mà trồng rau sạch được?

Diệp Phi thở dài một tiếng, quyết định không dùng liềm cắt nữa vì sợ nhựa cỏ độc hại dính vào lưỡi liềm rỉ sét. Hắn vứt chiếc liềm sang một bên, vươn bàn tay thô ráp bám đầy đất đỏ ra, nhắm thẳng vào cọng cỏ tím sẫm đầu tiên mọc sát gốc một cây cải ngọt mập mạp.

Cọng cỏ này bám rễ sâu đến lạ lùng. Diệp Phi phải dùng mười phần sức lực của một phàm nhân lười biếng, gồng cả cơ bụng lên để kéo mạnh một cái.

“Rắc!”

Một tiếng động nhỏ thấu tai vang lên, sợi rễ chính màu tím đen của cọng cỏ dại bị giật đứt lìa khỏi lòng đất đỏ.

***

Cùng lúc đó, dưới đáy đầm lầy độc sâu ba ngàn trượng của Dã Vy Dạ Lâm ở phía cực Nam đại lục.

Không gian tối tăm, nồng nặc ma khí lúc này đang được bao bọc bởi một khối băng đen khổng lồ kiên cố. Sâu bên trong khối băng, Ma Hoàng Thiên Thích đã thu nhỏ ma thể lại bằng kích thước một con nhái bén nhút nhát. Hắn đang nhắm chặt đôi mắt máu, cố gắng điều hòa hơi thở ma đạo tàn dư để tiến vào trạng thái ngủ say mười vạn năm, thầm nghĩ chỉ cần mình giả chết thật khéo thì vị Thần sáng thế tối cổ trên Hải Vân Phong kia sẽ không rảnh rỗi mà xuống đây tính sổ với mình.

Thế nhưng, ngay khi Diệp Phi giật đứt cọng cỏ tím đầu tiên trên Hải Vân Phong, một sự kiện kinh hoàng đã xảy ra.

“Phụt!”

Ma Hoàng Thiên Thích đang nằm im lìm bỗng nhiên trợn tròn đôi mắt máu, toàn thân co rúm lại như bị điện giật. Hắn cảm nhận được một luồng sức mạnh Thái Sơ vô hình, mang theo quy tắc tước đoạt tối cao, đột ngột từ trên chín tầng mây dội thẳng xuống tận lõi nguyên thần của mình.

Một sợi ma mạch kết nối nguyên thần của hắn với đại trận vạn ma bên ngoài – sợi dây nhân quả mà hắn đã dày công luyện hóa suốt ba vạn năm để hấp thụ ma khí từ vạn giới – bỗng nhiên bị một bàn tay vô hình khổng lồ bóp nát không thương tiếc.

“Á!”

Tiếng gào thét đau đớn của Ma Hoàng Thiên Thích bị nghẹn lại trong cổ họng, không thể phát ra ngoài khối băng đen. Hắn cảm thấy nguyên thần của mình như bị ai đó dùng kìm sắt nung đỏ giật đứt một góc, đau đớn đến mức suýt chút nữa vỡ vụn cả ma cốt.

“Kẻ… kẻ nào? Kẻ nào đang rình rập bẻ gãy ma mạch của ta?” Ma Hoàng Thiên Thích thầm gào thét trong lòng, mồ hôi ma tuôn ra như tắm. “Hệ thống ma mạch này được ẩn giấu sâu trong quy tắc thiên địa, dẫu là cường giả Bá Vương Cảnh cũng không thể tìm ra, tại sao lại bị bóp nát một cách dễ dàng như bẻ một cành củi khô thế này?”

Hắn còn chưa kịp hoàn hồn từ cơn đau đớn tột cùng, thì trên đỉnh Hải Vân Phong, Diệp Phi lại tiếp tục nhìn sang cọng cỏ tím thứ hai.

“Cái cọng cỏ này dai thật đấy, rễ bám sâu thế này chắc chắn là do hút hết chất dinh dưỡng của rau cải ngọt rồi!” Diệp Phi bực bội lẩm bẩm, lại vươn tay nắm chặt lấy thân cỏ tím thứ hai, dùng sức giật mạnh. “Lên nào!”

“Rắc!”

Sợi rễ thứ hai đứt lìa, đất đỏ dưới chân Diệp Phi khẽ bắn lên một chút cát nhỏ.

***

“Phụt!”

Dưới đáy đầm lầy độc, Ma Hoàng Thiên Thích há miệng phun ra một búng máu ma màu tím đen sậm. Cú phun máu mạnh đến mức trực tiếp làm rã đông một góc khối băng đen bao quanh hắn.

Sợi ma mạch chủ thứ hai – sợi dây kết nối hắn với mười vạn ma binh tàn dư đang ẩn nấp khắp nơi trên Âu Lạc Thần Châu – đã bị chặt đứt hoàn toàn.

“Không thể nào! Đây là cấm thuật nghịch thiên gì?” Ma Hoàng Thiên Thích run rẩy đến mức hai cái đùi nhái bén va vào nhau lập cập. Hắn cảm nhận được sự liên kết huyết mạch giữa mình và đám thuộc hạ bỗng nhiên biến mất sạch sẽ, cứ như thể hắn chưa từng là chủ nhân của họ vậy. “Lực lượng này… lực lượng này không thuộc về thế giới này! Nó mang theo hơi thở của Khởi Nguyên trước cả khi Hỗn Độn phân chia… Là Người! Chính là vị Thần sáng thế tối cổ trên Hải Vân Phong đang ra tay!”

Ma Hoàng Thiên Thích khóc không ra nước mắt. Hắn vốn nghĩ mình đã trốn sâu ba ngàn trượng, lại tự đóng băng giả chết là đã có thể an toàn qua ải. Ai ngờ vị Thượng Thần trên núi kia dường như vẫn chưa nguôi giận, ngài đang ngồi trên đỉnh núi, nhàn nhã nhổ từng sợi huyết mạch nhân quả của hắn như nhổ cỏ dại dọn vườn!

“Thần Quân vĩ đại… xin Người tha mạng! Ta đã thu nhỏ bằng con nhái bén rồi, ta không dám phá phong ấn nữa mà!” Ma Hoàng Thiên Thích thầm cầu xin trong tuyệt vọng, nhưng Diệp Phi ở trên núi làm sao nghe thấy tiếng lòng của một con nhái bén ma?

Trên vườn rau Hải Vân Phong, Diệp Phi lau mồ hôi trên trán, nhìn vệt cỏ tím vẫn còn vài cọng mọc lách cách. Hắn cảm thấy càng nhổ càng hăng tay, tinh thần lao động tự nhiên dâng cao.

“Nhổ cỏ thì phải nhổ tận gốc, để lại một cọng thôi là ngày mai nó lại mọc lên cả đám cho xem!” Diệp Phi tự nhủ, hai tay liên tục hoạt động.

“Rắc! Rắc! Rắc!”

Ba cọng cỏ tím tiếp theo liên tiếp bị hắn nhổ phăng ra khỏi đất, vứt vào chiếc rổ tre bên cạnh.

***

“Phụt! Phụt! Phụt!”

Dưới đầm lầy độc, Ma Hoàng Thiên Thích liên tục co giật, máu ma phun ra xối xả như mưa rào. Ba sợi ma mạch cuối cùng – ba nguồn năng lượng ma đạo dự phòng được hắn chôn giấu trong long mạch phương Nam để chờ ngày phục hưng – đã bị dập tắt hoàn toàn không còn một tia tàn dư.

Toàn bộ hệ thống nhân quả, huyết mạch, và sự kết nối giữa Ma Hoàng Thiên Thích với thế giới bên ngoài đã bị chặt đứt sạch sẽ. Giờ đây, dẫu hắn có muốn truyền một tia ma ý ra ngoài để ra lệnh cho đám tà tu phương Nam cũng là điều hoàn toàn không tưởng. Hắn đã trở thành một con nhái bén ma bị cô lập hoàn toàn dưới lòng đất, không có bất kỳ một mối liên kết nào với nhân gian nữa.

“Ngài… Ngài đúng là tàn nhẫn tột cùng…” Ma Hoàng Thiên Thích thều thào trong lòng, đạo tâm hoàn toàn vỡ vụn thành trăm mảnh. Hắn không dám ho he dẫu chỉ một tiếng, vội vàng rụt cổ, nhắm chặt mắt, dùng chút lực lượng phế thải còn sót lại để gia cố khối băng đen bao quanh mình, thề rằng dẫu có qua mười vạn năm nữa hắn cũng quyết không dám thò đầu ra ngoài.

***

Trong lúc Ma Hoàng Thiên Thích đang trải qua cơn ác mộng kinh hoàng nhất đời mình dưới đáy đầm lầy, thì tại chân núi Hải Vân Phong, một đoàn người đang thong thả đi bộ đi lên.

Sở Phong cõng chiếc bao tải rách căng phồng chứa đầy củi khô Ma Vương sau lưng, tay cầm chiếc gáo gỗ chứa con lươn nhỏ màu vàng nhạt, hớn hở đi bên cạnh Lục Thanh Tuyết. Phía sau họ, ba vị Ma Vương gồm Sát Na Ma Vương, Thiên Sát Ma Vương và Hắc Diễm Ma Vương đang lầm lũi bước đi, vai vác những chiếc sọt tre nặng trĩu chứa đầy vôi bột và phân gà khô.

Ba vị Ma Vương này dẫu tu vi đã bị Lục Thanh Tuyết dùng Nhân Quả Tiên Phiến quạt bay sạch sẽ, biến thành phàm nhân yếu ớt, nhưng trong thâm tâm của họ vẫn còn giữ lại một chút tàn niệm ma đạo. Họ thầm nghĩ, dẫu hiện tại có phải làm phu dịch quét rác dưới chân núi, nhưng chỉ cần Ma Hoàng Thiên Thích vĩ đại phá vỡ phong ấn ở phương Nam, bộc phát ma triều hủy diệt thế giới, thì họ vẫn có cơ hội được giải thoát và khôi phục lại vinh quang xưa cũ.

Thế nhưng, ngay khi họ vừa bước qua ranh giới trận pháp vô hình của Hải Vân Phong, bước vào phạm vi sườn núi, một biến cố kinh hoàng đã xảy ra.

“Uỵch! Uỵch! Uỵch!”

Cả ba vị Ma Vương bỗng nhiên đồng loạt ôm ngực, sắc mặt xám ngoét như người chết trôi, hai đầu gối run rẩy rồi ngã nhào ra đất nện.

Họ cảm nhận được một luồng uế khí màu xám tro nhạt, mang theo tàn dư huyết mạch ma đạo kết nối giữa họ và Ma Hoàng Thiên Thích trong sâu thẳm linh hồn, bỗng nhiên bị một lực lượng Thái Sơ vô thượng giật đứt phụt phụt như dây đàn đứt. Ma tính tàn dư cuối cùng trong đan điền rách nát của họ bị tước đoạt sạch sẽ, bốc hơi thành những vệt khói xám tro nhạt rồi tan biến vào không khí.

Đạo tâm ma đạo của ba vị Ma Vương hoàn toàn sụp đổ. Giờ đây, họ không còn cảm nhận được dẫu chỉ một chút liên kết nào với bản nguyên Ma Hoàng nữa. Họ đã triệt để biến thành những phàm nhân gầy gò, không có bất kỳ khả năng phản kháng hay tàn niệm ma đạo nào nữa.

Sở Phong đi phía trước, nghe thấy tiếng ngã huỵch phía sau liền quay đầu lại, nhíu mày quát mắng:

“Này! Ba cái gã đầu trọc kia! Lại định giở trò lười biếng trốn việc đấy à? Ta đã cảnh báo rồi, đường lên núi dốc lắm, đi đứng cho cẩn thận! Mau nhặt sọt tre đứng dậy đi, nếu làm rơi một hạt vôi bột nào của Sư phụ xuống đất, ta sẽ dùng chiếc chảo đen rỉ sét này gõ cho các ngươi nát mông đấy!”

Sát Na Ma Vương lúc này mặt cắt không còn một giọt máu, run rẩy bò dậy, hai tay chắp lại hướng về phía đỉnh núi, nơi bóng dáng Diệp Phi đang ngồi xổm nhổ cỏ dại lờ mờ hiện ra sau làn khói bếp:

“Sứ… Sứ giả đại nhân! Thần Quân… Thần Quân đang làm gì thế kia?”

Sở Phong nheo mắt nhìn lên vườn rau, thấy Diệp Phi đang cầm một chiếc rổ tre, tay kia thoăn thoắt nhổ từng cọng cỏ tím sẫm vứt vào rổ. Hắn gãi đầu gãi tai, lẩm bẩm:

“Ủa, Sư phụ đang nhổ cỏ dại sau vườn rau cải ngọt à? Sao hôm nay Sư phụ lại siêng năng đột xuất thế nhỉ?”

Lục Thanh Tuyết lúc này cũng đã dừng bước. Nàng đứng bên thềm đá cổ, đôi mắt trong vắt như nước hồ thu quan sát từng động tác nhổ cỏ của Diệp Phi. Thanh kiếm gỗ sồi dắt bên hông nàng bỗng nhiên rung nhẹ lên, phát ra những tiếng vo vo nhè nhẹ như đang cộng hưởng với một quy tắc thiên địa vô thượng nào đó.

Nàng lập tức bừng tỉnh đại ngộ, lồng ngực phập phồng vì chấn động tột độ. Nàng khẽ truyền âm cho Sở Phong với giọng điệu ngập tràn lòng kính ngưỡng và sùng bái sâu sắc:

“Sở đệ! Đừng nói năng bừa bãi! Em nhìn kỹ những cọng cỏ tím mà Sư phụ đang nhổ đi! Đó không phải là cỏ dại bình thường đâu! Những cọng cỏ đó chính là những sợi ma mạch nhân quả kết nối giữa Ma Hoàng Thiên Thích ở phương Nam và thế giới bên ngoài đấy!”

Sở Phong trợn tròn mắt, suýt chút nữa đánh rơi chiếc gáo gỗ đựng con lươn vàng:

“Cái gì? Ma mạch nhân quả của Ma Hoàng Thiên Thích á?”

Lục Thanh Tuyết khẽ gật đầu, đôi mắt lấp lánh ánh sáng sùng bái cực độ:

“Đúng vậy! Sư phụ dẫu ngồi yên trên Hải Vân Phong, dẫu đóng vai một phàm nhân lười biếng chỉ biết sửa chuồng gà, nhưng thần thông của Người đã bao trùm cả vạn giới. Người biết rõ ma triều phương Nam đang rục rịch bùng phát, biết rõ Ma Hoàng Thiên Thích đang âm mưu tự bạo huyết mạch để kéo theo cả đại lục chôn cùng. Thế nên, Người mới dùng hành động ‘nhổ cỏ dại sau vườn’ để biểu thị cho đại thần thông ‘Tước Đoạt Vạn Cổ Nhân Quả’! Mỗi một cọng cỏ tím bị nhổ ra, chính là một sợi ma mạch của Ma Hoàng bị bóp nát! Người đang nhổ tận gốc rễ sự tồn tại của Ma tộc ở Âu Lạc Thần Châu này ngay tại vườn rau cải ngọt nhà mình đấy!”

Sở Phong nghe xong thì há hốc mồm, toàn thân nổi da gà rần rần. Hắn vỗ đùi đánh đét một cái, truyền âm đáp lại đầy phấn khích:

“Trời đất ơi! Sư phụ quá mức nghịch thiên rồi! Thảo nào lúc chúng ta ở phương Nam chiến đấu vất vả, bỗng nhiên có một luồng sóng âm vô hình dội tới đánh tan ma khí vạn dặm, hóa ra là do Sư phụ ở nhà… hắt hơi và gõ xẻng sửa chuồng gà! Giờ đây, Người chỉ cần ngồi xổm nhổ vài cọng cỏ dại là đã trực tiếp phế bỏ hoàn toàn mọi đường sống của Ma Hoàng Thiên Thích! Sư phụ đúng là thần cơ diệu toán, vô vi nhi trị, biến mọi biến động hủy diệt thế giới thành những công việc vặt vãnh trong nhà!”

Ba vị Ma Vương quỳ dưới đất nghe thấy cuộc truyền âm (mà Lục Thanh Tuyết vô tình không thèm che giấu do quá xúc động) thì hồn xiêu phách lạc, đạo tâm hoàn toàn sụp đổ thành tro bụi.

Họ run rẩy nhìn bóng dáng Diệp Phi mặc áo vải thô bạc màu, chân trần bám đất cát đang lững thững đứng dậy phủi tay sau khi nhổ xong cọng cỏ cuối cùng. Trong mắt họ lúc này, Diệp Phi không còn là một phàm nhân vô hại nữa, mà là một vị Thần sáng thế tối cổ, một tồn tại đỉnh cấp đang đùa giỡn với vận mệnh của cả Ma tộc chỉ bằng một cái nhíu mày và vài động tác nhổ cỏ dại tầm thường!

“Chúng… chúng ta dập đầu tạ ơn Thần Quân từ bi không sát hại!” Sát Na Ma Vương khóc ròng ròng, trán đập xuống đá nện chan chát. “Từ nay về sau, tiểu nhân thề suốt đời suốt kiếp chỉ muốn làm một phàm nhân quét rác bón phân gà dưới chân núi Hải Vân Phong, quyết không dám có nửa tia tàn niệm ma đạo nào nữa!”

Thiên Sát Ma Vương và Hắc Diễm Ma Vương cũng điên cuồng dập đầu theo, tiếng dập đầu vang dội cả một góc rừng tre dại.

***

Lúc này, Diệp Phi đã nhổ xong vệt cỏ dại cuối cùng. Hắn đứng dậy, vươn vai một cái thật dài, cảm thấy cái thắt lưng già nua của mình đỡ mỏi hơn một chút sau khi lao động chân tay. Hắn xách chiếc rổ tre đựng đầy cỏ tím sẫm bốc mùi lưu huỳnh, lẩm bẩm cằn nhằn:

“Lần sau xuống chợ Phong Châu phải bảo thằng nhóc Sở Phong ghé qua tiệm thuốc mua ít thuốc diệt cỏ dại cực mạnh mới được, chứ cứ ngồi xổm nhổ bằng tay thế này thì rụng hết cả tóc của ta mất. Mà cái mùi cỏ này hôi rình thế này, không biết đàn gà con có chịu ăn không nữa…”

Hắn lững thững xách rổ tre đi ra phía sau chuồng gà, tiện tay đổ sạch đống cỏ tím sẫm vào máng ăn của đàn gà con.

Đàn gà con (vốn là những con Kim Ô Thái Cổ đang tiến hóa) nhìn thấy đống cỏ tím chứa tàn dư ma mạch và nguyên khí ma đạo tinh thuần của Ma Hoàng thì hai mắt sáng rực như hai vầng thái dương nhỏ. Chúng không chút do dự, lập tức lao vào mổ lấy mổ để, tranh giành nhau ăn ngấu nghiến như thể đang được thưởng thức mỹ vị nhân gian. Khi những cọng cỏ tím cuối cùng bị nuốt chửng, ngọn lửa hoàng kim trên lông tơ của đàn gà bùng lên rực rỡ hơn bao giờ hết, tỏa ra luồng khí nóng hầm hập chứa đạo vận mộc hệ và hỏa hệ tinh thuần.

Diệp Phi nhìn đàn gà ăn ngon lành thì gật gù hài lòng:

“Ừm, hóa ra đàn gà này cũng dễ nuôi đấy chứ. Cỏ dại hôi rình thế mà cũng ăn sạch sẽ, đỡ tốn tiền mua thóc ngô đồng của lão Vương.”

Hắn quay người đi ra sân trước, định bụng đi rửa tay bằng nước giếng cổ thì bỗng nhiên nhìn thấy Lục Thanh Tuyết và Sở Phong đã đứng xếp hàng cung kính từ bao giờ. Phía sau họ là ba gã đàn ông gầy gò, mặc quần áo vải thô rách rưới bám đầy vôi bột, đang vác ba cái sọt tre to đùng và liên tục dập đầu sát đất như tế sao.

Diệp Phi ngơ ngác nhìn đống đồ đạc lỉnh kỉnh mà Sở Phong đang cõng sau lưng: một chiếc bao tải rách căng phồng rỉ ra vài vệt lửa đỏ nhạt (chứa củi khô Ma Vương), một chiếc gáo gỗ đựng con lươn nhỏ màu vàng nhạt đang thoi thóp, và đặc biệt là một chiếc Kim Ấn đúc từ vàng ròng thiên thạch to bằng cái thớt, tỏa ra ánh sáng loáng cả mắt dưới ánh hoàng hôn.

Diệp Phi nhíu mày, đi tới trước mặt Sở Phong, gõ nhẹ cán tẩu thuốc trúc vào trán thằng nhóc đệ tử một cái rõ đau:

“Cốp!”

“Sở Phong! Ta bảo ngươi dẫn sư tỷ xuống chợ Phong Châu đòi lại ba đồng tiền cọc của lão Vương bán gốm và mua hạt giống rau cải ngọt mới, sao ngươi lại mang về một đống đồ đạc lỉnh kỉnh thế này? Lại còn mang theo cả một cái cục sắt màu vàng to đùng này nữa? Ngươi định đi buôn sắt vụn đấy à?”

Sở Phong bị gõ đầu nhưng không hề tỏ ra đau đớn, ngược lại còn cảm nhận được một luồng khí ấm áp Thái Sơ tinh thuần từ cán tẩu thuốc truyền thẳng vào đan điền, giúp củng cố vững chắc Hỗn Độn nguyên thủy khí của mình thêm một tầng phòng ngự kiên cố như kim cương. Hắn vội vàng quỳ sụp xuống dâng chiếc Kim Ấn lên hai tay, hớn hở báo cáo:

“Sư phụ bớt giận! Đồ nhi đã đòi được tiền cọc của lão Vương rồi ạ! Còn chiếc Kim Ấn bằng vàng ròng thiên thạch này… là do Hùng Vương nước Âu Lạc thành kính dâng lên Sư phụ để tỏ lòng biết ơn! Đồ nhi thấy cái cục vàng này vuông vức, nặng trịch, rất thích hợp mang về để… đè nắp vại dưa cải muối sau nhà tranh nên đã tốt bụng nhận giúp Sư phụ đấy ạ!”

Diệp Phi nghe vậy thì trợn tròn mắt, nhìn chiếc Kim Ấn đúc từ vàng ròng thiên thạch lấp lánh rực rỡ, thầm nghĩ trong lòng:

“Cái bọn hoàng gia Âu Lạc này đúng là giàu nứt đố đổ vách thật sự! Một cái cục vàng to đùng, quý giá thế này mà chúng lại mang đi tặng người ta làm đồ đè vại dưa cải? Nhưng mà công nhận… cái cục vàng này vuông vức thế này, đè nắp vại dưa cải muối thì đúng là vừa khít, không sợ dưa bị nổi váng.”

Hắn gật gù nhận lấy chiếc Kim Ấn, tiện tay vứt nó xuống cạnh chân bàn gỗ sồi, rồi quay sang nhìn con lươn nhỏ màu vàng nhạt đang nằm trong gáo gỗ:

“Thế còn con lươn này? Bé tí tẹo thế này, đi chợ cả ngày trời mà chỉ mua được một con lươn thì tối nay nấu canh làm sao đủ cho ba thầy trò ta ăn? Các ngươi định để ta nhịn đói đấy à?”

Lục Thanh Tuyết bưng chậu nước ấm ngâm chân bước tới, mỉm cười thanh khiết, giải thích với giọng điệu cung kính:

“Sư phụ, đây không phải là lươn thường đâu ạ. Đây là lươn vàng cực phẩm phương Nam, đồ nhi và sư đệ phải tốn rất nhiều công sức mới nhặt được mang về để bồi bổ sức khỏe cho người. Tối nay đồ nhi sẽ vào bếp hầm canh lươn với cải ngọt cho Sư phụ tẩm bổ.”

Diệp Phi nghe đến canh lươn hầm cải ngọt thì nước miếng suýt nữa trào ra. Hắn nguôi giận, gật đầu: “Ừ, thế thì được. Nhớ rửa sạch bùn đất đi nhé.”

Cuối cùng, hắn nhìn sang ba gã đàn ông gầy gò đang quỳ run cầm cập dưới đất, vác ba sọt vôi bột to đùng:

“Thế còn ba người kia? Trông họ gầy gò gớm ghiếc thế kia, đi đứng còn không vững, các ngươi mang họ lên núi làm gì? Nhà ta có phải là trại cứu tế đâu mà suốt ngày nhận người vô gia cư thế này?”

Sở Phong nhanh nhảu báo cáo, không quên đá nhẹ vào mông Sát Na Ma Vương một cái để nhắc nhở:

“Dạ bẩm sư phụ, đây là ba phu dịch tự nguyện xin gia nhập tổ quét rác dọn phân gà dưới chân núi của Trần trưởng ban ạ! Họ hứa sẽ chăm chỉ làm việc, rắc vôi bột diệt khuẩn và dọn dẹp vệ sinh vạn dặm quanh Hải Vân Phong mà không đòi một đồng lương nào! Đồ nhi thấy họ thành tâm nên mang về dâng lên Sư phụ để giúp giảm bớt gánh nặng cho Trần trưởng ban và Chu Lạc Tướng ạ!”

Diệp Phi nghe đến đây thì thở phào nhẹ nhõm, vẻ mặt trở nên ôn hòa hơn hẳn:

“À, hóa ra là người của tổ quét rác dọn vệ sinh của Trần Thiên Kiêu à? Ừm, dạo này cái sườn núi Hải Vân Phong sạch sẽ hẳn ra, không còn mùi hôi thối của bụi đồng rỉ sét nữa là nhờ công của họ đấy. Có thêm người giúp việc thì tốt, đỡ lo dịch cúm gà lây lan.”

Hắn quay sang nhìn ba vị Ma Vương đang quỳ rạp dưới đất, xua xua tay bảo:

“Được rồi, các ngươi biết điều thế là tốt. Mau xách sọt vôi bột xuống chân núi gặp Trần Thiên Kiêu nhận chổi tre đi. Bảo hắn sắp xếp cho các ngươi công việc rắc vôi bột diệt khuẩn quanh chuồng gà, nhớ làm việc cho chăm chỉ, không được lười biếng nghe chưa?”

Ba vị Ma Vương nghe được câu nói này của Diệp Phi thì mừng rỡ đến mức nước mắt dàn dụa, cảm thấy như vừa được nhận chiếu đại xá thiên hạ từ Thần sáng thế tối cổ. Họ vội vàng dập đầu lia lịa, cung kính đồng thanh hô lớn:

“Tiểu nhân tạ ơn Thần Quân từ bi ban ơn! Chúng tiểu nhân thề suốt đời suốt kiếp sẽ quét rác bón rau chăm chỉ, tuyệt đối không phụ lòng mong mỏi của Thần Quân!”

Họ run rẩy đứng dậy, bưng sọt vôi bột, cung kính lùi từng bước xuống núi, lòng ngập tràn sự giải thoát và tôn kính tột cùng đối với Diệp Phi.

***

Đêm dần buông xuống trên đỉnh Hải Vân Phong.

Cơn bão nồm ẩm và tuyết rơi quái dị ban nãy đã hoàn toàn biến mất dưới sự tịnh hóa âm thầm của quy tắc Thái Sơ từ những cọng cỏ tím bị đàn gà con mổ sạch. Bầu trời đêm trở nên trong vắt, hàng vạn ngôi sao lấp lánh rực rỡ như những viên kim cương được khảm trên tấm thảm nhung đen tuyền.

Trong gian bếp nhỏ ấm áp, ngọn lửa từ đống củi khô Ma Vương (mà Diệp Phi tưởng là củi mục tẩm hóa chất) bùng lên nhè nhẹ, tỏa ra hơi ấm dễ chịu và mùi hương thơm ngát của gỗ thông cổ thụ. Chiếc chảo đen rỉ sét đặt trên bếp lò đang sôi sùng sục, tỏa ra mùi thơm ngào ngạt của món canh lươn vàng hầm cải ngọt chứa đựng đạo vận mộc hệ tinh thuần.

Diệp Phi ngồi trên chiếc ghế tre ngoài hiên nhà, thong thả rít một hơi thuốc bằng tẩu trúc. Làn khói trắng mỏng manh bay ra từ miệng hắn, lững lờ ngưng tụ thành hình rồng cuộn hổ ngồi trên vòm trời xanh thẳm, tiếp tục âm thầm bảo hộ cuộc sống điền viên bình yên vô sự vạn vạn năm của ngọn núi thiêng này.

Tiểu Hắc nằm gác mõm lên thềm đá cạnh chân Diệp Phi, khẽ ngáp một cái thật dài, thầm nghĩ trong lòng:

“Chủ nhân đúng là biết tận hưởng cuộc sống… Ma mạch vạn năm của Ma Hoàng phương Nam thì Người mang đi cho gà ăn, Kim Ấn thiên thạch của hoàng gia thì Người dùng làm đồ đè vại dưa cải, còn Ma Giao vạn năm thì bị Người mang đi nấu canh lươn hầm cải ngọt… Thôi, mình cứ ngoan ngoãn làm chó canh cửa cho Người, thỉnh thoảng được ăn vài cây cải ngọt ngộ đạo là đã đủ tiến hóa thành Hắc Long vô địch rồi!”

Khói bếp lại bắt đầu lững lờ bay lên từ ngôi nhà tranh nhỏ đơn sơ của Diệp Phi, hòa vào màn đêm yên bình của Âu Lạc Thần Châu, để lại một truyền thuyết bất tử bất diệt cho cả thế gian.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8