Thiên Cơ Bất Khả Lộ – Tồn Tại Đỉnh Cấp
Chương 125: Diệp Phi khuyên nhủ

Cập nhật lúc: 2026-06-14 16:38:24 | Lượt xem: 4

Xoẹt! Xoẹt! Xoẹt!

Tiếng chổi tre miết mạnh trên nền đá cổ vang lên dồn dập. Giữa đêm đông lạnh giá, sương mù bao phủ Hải Vân Phong bị xé toạc.

Cổ Đô Tiên Ông vung chổi. Tốc độ cực nhanh. Thân ảnh lão hóa thành một đạo tàn ảnh màu xám tro, di chuyển thoăn thoắt qua từng bậc đá.

Mỗi nhát chổi quét qua, tuyết rơi đến đâu liền bay biến đến đó. Bụi đồng đỏ rỉ sét tàn dư của Loa Thành Trận Địa bị thu gom sạch sẽ. Lão vung tay. Một vốc vôi bột trắng xóa bay ra. Rải đều. Chuẩn xác. Không lệch một phân.

“Nhanh lên! Tay chân chậm chạp thế à?” Trần Thiên Kiêu đứng trên một tảng đá cao, khoanh tay trước ngực, lớn tiếng quát thúc giục. “Đã vào tổ dọn dẹp của Hải Vân Phong thì phải làm việc bằng cái tâm! Nhìn vết bẩn bên góc đá kìa! Quét sạch cho ta!”

“Rõ! Trần trưởng ban! Có ngay!” Cổ Đô Tiên Ông hét lớn một tiếng.

Lão không dùng linh lực. Lão dùng thuần cơ bắp. Nhưng lực lượng của một vị cường giả vừa đột phá Bá Vương Cảnh tầng thứ nhất, dù đã tự nén tu vi, vẫn vô cùng kinh khủng. Lão giậm chân. Mặt đất rung nhẹ. Cây chổi tre trong tay lão múa may quay cuồng, tạo ra những luồng gió lốc nhỏ quét sạch mọi rác rưởi vào rổ tre.

Vụt!

Một luồng ma khí màu tím sậm, mỏng như sợi tơ, đột ngột rò rỉ ra từ kẽ đá phía nam. Đây là tàn dư ma độc của Ma Hoàng Thiên Thích thoát ra sau cú chấn động lúc trước. Nó vừa ngoi lên liền hóa thành một con ma trùng nhiều chân, nhe nanh múa vuốt định lao vào vườn rau cải ngọt của Diệp Phi.

“Gan to bằng trời! Dám làm bẩn đất của Thần Quân!” Cổ Đô Tiên Ông mắt trợn tròn.

Lão lao tới. Tốc độ nhanh như chớp giật. Không cần suy nghĩ. Lão vung ngược cán chổi tre. Nện mạnh xuống!

Bốp!

Con ma trùng chưa kịp kêu lên một tiếng đã bị cán chổi tre nện nát bấy, hóa thành một bãi nước đen nhớp nhúa.

Cổ Đô Tiên Ông không dừng lại. Lão thọc tay vào túi vải bên hông, bốc một nắm vôi bột trộn phân gà khô. Ném mạnh!

Xèo xèo!

Vôi bột và phân gà chứa đạo vận mộc hệ chạm vào bãi nước đen, lập tức xảy ra phản ứng tịnh hóa kịch liệt. Khói trắng bốc lên. Mùi hôi thối biến mất. Thay vào đó là mùi thơm dịu nhẹ của ngải cứu và đất mới.

“Tốt! Phản ứng nhanh đấy!” Trần Thiên Kiêu nhảy xuống khỏi tảng đá, gật đầu khen ngợi. “Nhưng vẫn chưa đủ sạch. Chỗ đó phải rắc thêm một lớp vôi nữa để diệt khuẩn triệt để. Thần Quân ghét nhất là ruồi muỗi vo ve quanh chuồng gà.”

“Tuân lệnh Trần trưởng ban! Tiểu nhân làm ngay!” Cổ Đô Tiên Ông lau mồ hôi trên trán, cười hăm hở.

Lão cảm thấy máu trong người đang sôi sục. Chưa bao giờ lão làm việc vặt mà lại thấy phấn khích thế này. Việc quét rác, rắc vôi bột này không chỉ là lao động chân tay. Mỗi nhát chổi quét qua, lão lại cảm nhận được một luồng quy tắc vô hình của Hải Vân Phong đang mài giũa đạo tâm của mình. Kinh mạch vốn bị nghẽn do đột phá vội vàng nay lại thông suốt một cách kỳ lạ.

Đây không phải quét rác! Đây là ngộ đạo! Là cơ duyên vĩ đại mà Thần Quân âm thầm ban phát!

Phía trên sườn núi, hai bóng người lặng lẽ bước ra từ bóng tối của cổng tre.

Sở Phong cõng chiếc chảo đen rỉ sét sau lưng, tay cầm thanh củi Ngô Đồng. Lục Thanh Tuyết dắt chiếc quạt nan rách bên hông, tay vuốt chuôi kiếm gỗ sồi. Cả hai nín thở, lặng lẽ quan sát cảnh tượng dọn dẹp thần tốc dưới sườn núi.

“Sư tỷ, cái lão già đầu hói đeo cánh giả kia làm việc hăng hái thật đấy.” Sở Phong ghé tai Lục Thanh Tuyết, truyền âm nói nhỏ. “Nhìn lão quét rác kìa, nhanh như gió cuốn. Cái chổi tre kia suýt nữa thì bốc cháy rồi.”

Lục Thanh Tuyết khẽ gật đầu, ánh mắt lạnh lùng nhưng chứa đựng sự tán thưởng: “Cổ Đô Tiên Ông bế quan năm vạn năm, đạo tâm vốn đã hóa đá. Nhưng sau khi được nước ngâm chân của sư phụ tịnh hóa, lão đã triệt để hoàn cốt bạt thai. Nhìn cách lão rắc vôi bột đi, mỗi động tác đều ẩn chứa quy tắc tịnh hóa Thái Sơ. Sư phụ nhận lão vào tổ dọn dẹp quả nhiên có thâm ý sâu xa.”

“Đúng vậy.” Sở Phong sùng bái nhìn về phía ngôi nhà tranh đang tỏa ra luồng sáng hoàng kim vô hình. “Sư phụ dùng vôi bột và phân gà để dạy chúng ta về đại đạo chí giản. Lão già này vừa vào tổ đã ngộ ra được điều đó, xem ra cũng không phải hạng ngu xuẩn như tên Thiên Cơ Tử kia.”

Cạch.

Tiếng cửa gỗ sồi của nhà tranh nhẹ nhàng mở ra.

Bốn bóng người dưới sườn núi lập tức đứng hình. Trần Thiên Kiêu, Cổ Đô Tiên Ông, Sở Phong và Lục Thanh Tuyết đồng loạt nín thở. Chú chó đen nhỏ Tiểu Hắc đang nằm cạnh chuồng gà cũng vội vàng dựng đứng hai tai, nằm rạp xuống đất giả vờ ngủ.

Diệp Phi bước ra hiên nhà.

Hắn mặc bộ y phục vải thô giặt đến bạc màu, chân trần bám chút đất đỏ. Một tay hắn cầm tẩu thuốc bằng trúc rít một hơi dài, tay kia gãi gãi cái thắt lưng đang mỏi nhừ. Gương mặt hắn đầy vẻ ngái ngủ và bực bội.

Khói thuốc trắng phả ra, lập tức ngưng tụ thành hình rồng cuộn hổ ngồi trên đỉnh đầu hắn, nhẹ nhàng đẩy lùi cái lạnh tê tái của gió mùa đông bắc. Nhưng dưới mắt Diệp Phi, đó chỉ là khói thuốc bình thường giúp hắn tỉnh táo sau một giấc ngủ bị phá hỏng.

Hắn nhìn xuống sườn núi dưới ánh đuốc lập lòe.

Một đám người cởi trần, mồ hôi nhễ nhại, đang điên cuồng vung chổi quét rác và rắc vôi bột rầm rầm. Tiếng chổi tre miết trên đá xào xạc vang dội cả ngọn núi tĩnh mịch.

Diệp Phi đen mặt. Hắn thở dài một tiếng đầy bất lực, tự nhủ trong lòng:

“Đúng là một lũ thần kinh phân liệt mà! Đêm hôm khuya khoắt không lo đi ngủ, lại rủ nhau lên đây quét rác với rắc vôi bột rầm rầm như thể đi ăn cướp. Cái lão già đầu hói đeo cánh giả kia nữa, cởi trần trùng trục thế kia không sợ trúng gió lăn đùng ra chết à? Lại còn khóc lóc dập đầu rầm rầm ngoài phòng khách lúc nãy nữa chứ. Đúng là rảnh rỗi sinh nông nổi!”

Hắn bước tới mép hiên, chống tay vào lan can tre, lớn tiếng gọi xuống dưới:

“Này! Cái đám người dưới kia! Có thôi ngay đi không?”

Giọng nói của Diệp Phi không lớn. Thậm chí có chút khàn khàn vì ngái ngủ. Nhưng khi lọt vào tai bốn người dưới núi, nó lại hóa thành một đạo thiên lôi Thái Sơ vô thượng, chấn động trực tiếp vào thần hồn của họ.

Bùm!

Cổ Đô Tiên Ông cảm thấy đan điền của mình run lên bần bật. Cây chổi tre trong tay lão lập tức dừng lại. Lão vội vàng quỳ sụp xuống đất nện, đầu rạp xuống đá cổ, run rẩy nói:

“Thần Quân bớt giận! Tiểu nhân ngu muội làm phiền giấc ngủ của ngài! Xin Thần Quân trách phạt!”

Trần Thiên Kiêu cũng hoảng sợ quỳ sụp bên cạnh, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng: “Thần Quân bớt giận! Tiểu nhân giám sát không nghiêm, để tiếng ồn mạo phạm uy nghiêm của ngài!”

Diệp Phi nhìn cảnh hai gã quét rác quỳ lạy như tế sao dưới sườn núi, khóe miệng khẽ giật giật. Hắn gõ nhẹ tẩu thuốc vào lan can tre, cằn nhằn:

“Đứng dậy! Đứng hết dậy cho ta! Đã bảo bao nhiêu lần rồi, đừng có hở ra một tí là quỳ lạy dập đầu như thế. Đất đá dưới núi cứng như thế, các người không đau đầu gối nhưng ta nhìn mà phát mệt!”

Cổ Đô Tiên Ông và Trần Thiên Kiêu run rẩy đứng dậy, không ai dám ngẩng đầu nhìn thẳng vào Diệp Phi.

Diệp Phi rít thêm một hơi thuốc, nhìn Cổ Đô Tiên Ông đang cởi trần đeo đôi cánh linh khí màu vàng nhạt đang run bần bật vì lạnh (thực chất là vì sợ). Hắn thở dài, giọng nói dịu đi, mang theo sự bất lực và khuyên nhủ của một phàm nhân thực tế:

“Ta nói này lão già đầu hói đeo cánh kia. Nhìn ông cũng đã có tuổi rồi, râu tóc bạc phơ thế kia, chắc ở nhà cũng có con cháu đề huề cả rồi chứ?”

Cổ Đô Tiên Ông ngẩn người. Lão vội vàng khom lưng, cung kính đáp: “Bẩm Thần Quân… Tiểu nhân bế quan tu luyện vạn năm, dòng dõi gia tộc ở phương Bắc quả thực có rất nhiều con cháu…”

“Đấy! Biết ngay mà!” Diệp Phi tặc lưỡi, gõ gõ cán tẩu thuốc xuống đất. “Có con cháu đề huề, gia đình êm ấm không muốn hưởng, lại cứ thích chạy lên đây quét rác đêm hôm. Ta nói cho các người biết, cuộc sống của con người ngắn ngủi lắm, chớp mắt một cái là hết một đời phàm nhân rồi.”

Hắn dừng lại một chút, ánh mắt nhìn xa xăm về phía bầu trời đêm đen kịt của Âu Lạc Thần Châu, giọng nói trầm xuống đầy triết lý phàm nhân:

“Cứ chém chém giết giết, tranh giành quyền lực, bang phái này liên minh nọ để làm cái gì? Cuối cùng chết đi cũng chỉ là một nắm đất cát mà thôi. Chi bằng rũ bỏ hết mấy cái thứ hư danh phù phiếm đó đi. Về nhà mà lo trồng trọt, nuôi mấy con gà, chăm sóc vườn rau cải ngọt, chăm lo cho vợ con gia đình. Sống một cuộc đời bình yên, thanh thản có phải tốt hơn không?”

Uỳnh!

Lời nói của Diệp Phi vừa dứt, trong đầu Cổ Đô Tiên Ông như có một vạn luồng lôi kiếp Thái Sơ đồng thời nổ tung!

Đại não lão hoàn toàn sụp đổ! Nhân sinh quan vạn năm của lão bị nghiền nát thành bột mịn!

“Cuộc sống ngắn ngủi… đừng chém giết… hãy lo trồng trọt chăm sóc gia đình…” Cổ Đô Tiên Ông lẩm bẩm nhắc lại lời của Diệp Phi, hai mắt lão trợn tròn, đồng tử co rút kịch liệt.

Lão nghĩ: “Trời đất ơi! Thần Quân đang dùng đại đạo chí giản để chỉ điểm cho ta! Ngài đang nói về quy luật sinh diệt của vạn giới! ‘Cuộc sống ngắn ngủi’ thực chất là ngài đang cảnh báo về sự hủy diệt của kỷ nguyên này! ‘Chém chém giết giết’ là ngài đang chê cười sự tranh giành ngu xuẩn của các thế lực tu tiên trước mặt quy tắc vũ trụ! ‘Về nhà trồng trọt, chăm sóc gia đình’…”

Nghĩ đến đây, Cổ Đô Tiên Ông đột ngột bừng tỉnh đại ngộ!

“Phải rồi! ‘Gia đình’ ở đây chính là chúng sinh của Âu Lạc Thần Châu! ‘Trồng trọt’ chính là gieo mầm đạo vận, nuôi dưỡng nhân quả lành để tịnh hóa ma khí phương Nam! Thần Quân muốn ta rũ bỏ mọi tranh đoạt của giới tu tiên, dùng tâm cảnh phản phác quy chân để thủ hộ đất nước này! Đây mới là chân lý tối cao vượt qua cả Tiên giới!”

Giọt nước mắt nóng hổi đột ngột trào ra từ khóe mắt già nua của Cổ Đô Tiên Ông. Lão khóc nghẹn ngào. Toàn thân lão run rẩy kịch liệt vì xúc động và biết ơn tột cùng.

Bịch!

Lão lại quỳ sụp xuống đất nện, dập đầu lia lịa, giọng nói khản đặc vì nghẹn ngào:

“Thần Quân vĩ đại! Lời dạy của ngài như sấm truyền đánh thức kẻ ngu muội này khỏi cơn mê vạn năm! Cổ Đô xin thề! Từ nay về sau sẽ triệt để rũ bỏ giới tu tiên, tiêu hủy mọi binh khí tranh đoạt! Ta sẽ suốt đời ở lại dưới chân núi Hải Vân Phong, cùng mười vạn phàm nhân chăm chỉ quét dọn vệ sinh, rắc vôi bột tịnh hóa đất đai, trồng rau cải ngọt để bảo vệ sự thanh tĩnh của ngài và bảo hộ chúng sinh Âu Lạc!”

Trần Thiên Kiêu đứng bên cạnh nghe xong cũng cảm động đến mức hốc mắt đỏ hoe. Gã quỳ xuống bên cạnh Cổ Đô Tiên Ông, nghẹn ngào nói:

“Thần Quân từ bi vĩ đại! Tiểu nhân cũng đã hiểu rõ dụng ý của ngài! Chúng tiểu nhân sẽ lập tức truyền lệnh cho mười mươi vạn phàm nhân dưới núi, bắt đầu từ ngày mai sẽ triệt để dọn dẹp vệ sinh vạn dặm xung quanh Hải Vân Phong, tuyệt đối không để chướng khí phương Nam làm ảnh hưởng đến vườn rau cải ngọt của ngài!”

Phía trên sườn núi, Lục Thanh Tuyết cảm động đến mức hai hàng lệ lấp lánh như sương tuyết chảy dài trên má thanh khiết. Nàng siết chặt chuôi kiếm gỗ sồi, truyền âm cho Sở Phong với giọng run rẩy:

“Sư đệ… Sư phụ thực sự quá từ bi. Người không dùng thần thông hủy thiên diệt địa để răn đe, mà dùng chính những lời lẽ giản dị nhất để gột rửa linh hồn dơ bẩn của giới tu tiên. Đại đạo chí giản, phản phác quy chân… Kiếm đạo của tỷ bấy lâu nay quá chú trọng vào sát phạt, nay nghe lời sư phụ dạy mới biết bản thân đã đi sai đường.”

Sở Phong cũng khóc nức nở, dùng tay lau nước mắt nước mũi tèm lem trên mặt: “Sư tỷ… Đệ cũng thế. Đệ cứ nghĩ phải dùng chảo đen đập chết hết ma tộc mới là bảo vệ sư phụ. Hóa ra sư phụ muốn chúng ta dùng tình thương, dùng sự bình yên để cảm hóa thế gian. Đệ quyết định rồi, sau khi xuống phương Nam, đệ sẽ không đập chết lũ tà tu nữa, đệ sẽ bắt bọn chúng đi trồng rau cải ngọt hết!”

Diệp Phi đứng trên hiên nhà, nhìn hai gã quét rác dưới núi bỗng nhiên khóc rống lên như mưa bão, rồi lại dập đầu rầm rầm hứa hẹn trồng rau cải ngọt. Hắn cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng.

Cơn trầm cảm và bất lực dâng trào tột độ trong lòng Diệp Phi. Hắn đưa tay day day trán, tự giễu lẩm bẩm:

“Trời đất ơi, tôi lạy các người! Tôi chỉ khuyên các người về nhà mà lo làm ăn lương thiện, chăm sóc vợ con cho đỡ rảnh rỗi sinh nông nổi thôi mà. Thế quái nào các người lại khóc lóc thảm thiết như thể nhà có tang thế này? Lại còn thề thốt quét dọn vạn dặm với trồng rau cải ngọt suốt đời nữa chứ. Đúng là một lũ cuồng tín đầu óc có vấn đề nghiêm trọng!”

Hắn bất lực lắc đầu, cảm thấy việc giao tiếp với cái đám người này còn mệt hơn cả việc xách nước tưới rau cả ngày. Hắn gõ gõ cán tẩu thuốc vào lan can tre một lần nữa, lớn tiếng cắt ngang tiếng khóc của họ:

“Được rồi! Nín hết đi! Khóc lóc cái gì mà khóc, đêm hôm khuya khoắt làm như ta bắt nạt các người không bằng. Mau dọn dẹp nốt chỗ vôi bột kia rồi đi ngủ đi! Ngày mai Sở Phong phải xuống núi đòi tiền cọc của lão Vương bán gốm để mua gừng già về làm trà gừng mật ong đấy. Cứ khóc lóc thế này ngày mai rách cổ họng thì không có trà mà uống đâu!”

Nói xong, Diệp Phi quay lưng đi thẳng vào trong nhà tranh, đóng sầm cửa gỗ sồi lại. Hắn trùm chiếc chăn bông cũ kỹ lên đầu, tự nhủ ngày mai phải bảo Sở Phong mua thêm một ít bông nút tai để tránh bị cái đám cuồng tín dưới núi làm phiền giấc ngủ ngon.

Dưới sườn núi, Cổ Đô Tiên Ông và Trần Thiên Kiêu cung kính dập đầu lạy biệt bóng lưng của Diệp Phi.

“Trần trưởng ban…” Cổ Đô Tiên Ông lau nước mắt, ánh mắt rực sáng niềm tin kiên định. “Thần Quân vừa nhắc đến ‘lão Vương bán gốm’ và ‘tiền cọc’. Đây chắc chắn là mật lệnh ngài muốn giao cho sứ giả Sở Phong xuống núi thu hồi nhân quả hoàng triều ở Phong Châu Thần Đô!”

Trần Thiên Kiêu gật đầu nghiêm nghị: “Đúng vậy. ‘Trà gừng mật ong’ thực chất là ngài muốn dùng quy tắc chí dương hỏa hệ để thanh lọc hoàn toàn ma độc phương Nam đang rò rỉ. Chúng ta phải lập tức hành động! Cổ Đô đạo hữu, cầm lấy chổi tre, chúng ta đi rắc vôi bột tịnh hóa nốt khu vực phía đông nam ngay lập tức!”

“Rõ! Vì Thần Quân! Vì vườn rau cải ngọt!” Cổ Đô Tiên Ông hét lớn một tiếng đầy khí thế.

Lão vung chổi tre, thân ảnh hóa thành một luồng ánh sáng xám tro lao vút đi trong đêm đông lạnh giá, bắt đầu công cuộc dọn dẹp vệ sinh vĩ đại nhất lịch sử Âu Lạc Thần Châu…

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8