Thiên Cơ Bất Khả Lộ – Tồn Tại Đỉnh Cấp
Chương 120: Sự bàng hoàng của Ma Hoàng

Cập nhật lúc: 2026-06-14 16:25:20 | Lượt xem: 4

“Oành!”

Một tiếng nổ đanh tai xé toạc bầu không khí yên bình của thung lũng phương Nam.

Đất đá bắn tung tóe. Bùn lầy dưới lòng đầm lầy U Minh cuộn trào dữ dội như nước sôi.

“Có biến! Địch tập kích!” Ma Ba hét lên một tiếng xé lòng, tay vẫn ôm khư khư cái xẻng sắt rỉ sét vừa trồi lên lúc nãy.

Sở Phong phản ứng cực nhanh. Hắn lộn một vòng trên không, chiếc chảo đen rỉ sét sau lưng lập tức rời vỏ, tỏa ra một luồng khí Hỗn Độn xám xịt bao bọc lấy toàn thân.

Lục Thanh Tuyết không chậm trễ nửa phân. Kiếm gỗ sồi trong tay nàng tuốt ra khỏi vỏ, kiếm ý chí dương rực cháy như một vầng mặt trời nhỏ, khóa chặt lấy nguồn gốc của chấn động.

“Là dưới lòng đất!” Lục Thanh Tuyết quát khẽ, đôi mắt lạnh lùng như băng sương quét qua vết nứt sâu hoắm vừa mới mở ra giữa thung lũng.

Dưới lòng đất sâu vạn trượng, Ma Hoàng Thiên Thích đang phát điên.

Hắn thực sự đang phát điên trong trạng thái linh hồn. Hắn lúc này chỉ là một thực thể ma đạo bị thu nhỏ bằng con nhái bén, bị phong ấn trong một khối băng đen xì xì dưới đáy đầm lầy.

“Tại sao? Tại sao lại như vậy?!”

Thần hồn của Ma Hoàng Thiên Thích gào thét điên cuồng trong bóng tối. Hắn không phục! Hắn là Ma Hoàng Thiên Thích cơ mà! Hắn là cự đầu tối cao của Vực Ngoại Ma Tộc, một ngón tay cũng đủ nghiền nát cả trăm cái đại lục tu tiên! Hắn vừa mới phá vỡ phong ấn vạn năm, đằng đằng sát khí bước ra thế gian, chuẩn bị thực hiện đại nghiệp thống trị Âu Lạc Thần Châu.

Thế nhưng, hiện thực đã vả cho hắn một cú lệch cả hàm ma.

Đầu tiên là một tiếng hắt hơi. Một cái hắt hơi vô tình từ hướng Hải Vân Phong dội tới, mang theo quy tắc Thái Sơ vô thượng, trực tiếp thổi bay chín mươi chín phần trăm ma diễm vạn dặm của hắn, đánh cho thần hồn hắn rạn nứt như gốm sứ rẻ tiền.

Sau đó là cái gì? Là một cây sào tre!

Một cây sào tre thô rách quét mạng nhện bám bụi, từ trên trời chọc xuống!

“Chỉ là một cây sào tre rách!” Ma Hoàng Thiên Thích nghiến răng trừng mắt, nhớ lại cảnh tượng kinh hoàng đó. Cái sào tre kia chọc xuống hai cái, nhẹ nhàng như gẩy một con ruồi, nhưng lại bóp nát toàn bộ “Cửu Trọng Thiên Đồng Trận” do Tiên Minh hoàng triều bố trí, đồng thời chọc thẳng vào điểm yếu chí mạng trong ma trận của hắn.

Cú chọc đó trực tiếp tước đoạt toàn bộ ma lực tích lũy vạn năm của hắn, ép hắn từ một cự đầu ba trượng biến thành một con nhái bén đen đúa, thảm hại chui rúc dưới bùn sâu.

“Kẻ đó rốt cuộc là ai?!”

Ma Hoàng Thiên Thích run rẩy. Hắn bắt đầu vận dụng trí thông minh vạn năm của mình để phân tích.

Một phàm nhân vô hại? Không thể nào! Phàm nhân nào có thể dùng một cái hắt hơi để dập tắt ma triều diệt thế? Phàm nhân nào có thể dùng sào tre quét mạng nhện để chọc thủng vòm trời phương Nam, thanh tẩy sạch sẽ chướng khí độc của Dã Vy Dạ Lâm?

“Hắn… hắn chắc chắn là một thực thể tồn tại trước cả Khởi Nguyên! Hắn là Thần sáng thế tối cổ!”

Ma Hoàng Thiên Thích hoảng sợ nghĩ đến một giả thuyết cực kỳ đáng sợ. Vị Thần tối cổ kia chắc chắn đang rảnh rỗi sinh nông nổi, cố tình phong ấn toàn bộ tu vi của mình, hóa thân thành một phàm nhân lười biếng để đi trải nghiệm cuộc sống điền viên.

“Đúng vậy! Hắn đang đóng vai một phàm nhân! Hắn thích trồng rau, nuôi gà, quét rác!”

Ma Hoàng Thiên Thích cảm thấy da đầu mình tê dại. Hóa ra, những kẻ mà hắn phái đi phục kích Hải Vân Phong, những tà tu, những Ma tướng kiêu ngạo dưới trướng hắn… tất cả chỉ là những trò hề trong mắt vị Thượng Thần kia.

Vị Thần kia chỉ cần ho nhẹ một tiếng, phẩy cái quạt nan rách, hay tiện tay giậm chân một cái, là đã đủ để xóa sổ toàn bộ tinh anh của Ma tộc phương Nam.

“Ta không muốn chết! Ta phải sống!”

Ma Hoàng Thiên Thích gào thét trong lòng. Ý chí sinh tồn mãnh liệt thúc đẩy hắn giãy giụa. Hắn cố gắng ngưng tụ một tia ma ý cuối cùng, định dùng cấm thuật “Vạn Ma Quy Tịch” để tự che giấu bản thân sâu hơn nữa dưới lòng đất. Hắn muốn phong ấn chính mình thêm mười vạn năm, trăm vạn năm! Chỉ cần vị Thần phàm nhân kia còn sống trên ngọn núi Hải Vân Phong đó, hắn thề sẽ không bao giờ ló đầu ra ngoài!

Thế nhưng, tia ma ý này vừa mới dao động, quy tắc Thái Sơ vô hình bám trên chiếc xẻng sắt rỉ sét đang cắm ở thung lũng bỗng nhiên bị kích hoạt.

“Rầm!”

Chiếc xẻng sắt rỉ sét tỏa ra hào quang đỏ thẫm đột ngột rung lên bần bật. Một luồng uy áp Thái Sơ vô hình dội thẳng xuống lòng đất, chuẩn xác nện vào thần hồn của Ma Hoàng Thiên Thích.

“Aaa!” Ma Hoàng Thiên Thích thét lên một tiếng thảm thiết trong tâm linh. Tia ma ý cuối cùng của hắn bị luồng uy áp kia đập cho nát vụn như bong bóng xà phòng.

Thần thể nhái bén của hắn bị nện sâu thêm ba ngàn trượng dưới đáy bùn thối, triệt để bị khóa chặt trong khối băng đen, không thể nhúc nhích dù chỉ một sợi tóc ma.

“Sư tỷ! Cái xẻng sắt của sư phụ tự động ra tay rồi kìa!” Sở Phong trợn mắt hét lên, chỉ tay vào chiếc xẻng sắt đang cắm trên mặt đất.

Lục Thanh Tuyết nín thở, kiếm ý chí dương trên tay nàng khẽ thu lại. Nàng cung kính nhìn chiếc xẻng sắt rỉ sét, trong mắt ngập tràn sự sùng bái cuồng nhiệt:

“Sư phụ quả nhiên thần cơ diệu toán. Người cắm chiếc xẻng sắt ở đây, không chỉ là để tịnh hóa đầm lầy, mà là để trấn áp triệt để ý chí của Ma Hoàng Thiên Thích dưới lòng đất. Chỉ cần Ma Hoàng có nửa điểm ý đồ giãy giụa, chiếc xẻng sắt của sư phụ sẽ lập tức ra tay trừng phạt.”

“Đúng vậy!” Sở Phong vỗ đùi đánh đét một cái, mặt đầy vẻ bừng tỉnh đại ngộ, “Sư phụ ở nhà quét tơ nhện, nhưng thực chất là đang dùng chiếc xẻng sắt này để canh giữ phương Nam! Ma Hoàng Thiên Thích kia dù có là cự đầu Thái Cổ, trước mặt chiếc xẻng xúc phân gà của sư phụ, cũng chỉ là một con nhái bén không hơn không kém!”

Ma Ba và đám tà tu chứng kiến chiếc xẻng sắt tỏa uy áp thì sợ đến mức hồn xiêu phách lạc.

“Thần Quân tối cổ vĩ đại! Chúng con xin thề sẽ chăm chỉ trồng rau cải ngọt! Quyết không lười biếng!” Ma Ba dập đầu lia lịa xuống ruộng bùn, miệng la hét thất thanh.

Phong Dạ lúc này đang mặc quần đùi rách, bộ dạng thảm hại, vừa thấy mặt đất rung chuyển liền hoảng sợ nhảy bổ vào đống phân gà trộn đất sét bên cạnh. Gã nghĩ rằng đống phân gà này chứa đạo vận của Thần Quân, chắc chắn là nơi trú ẩn an toàn nhất trên đời.

“Đừng giành với ta! Đống phân gà này là của ta!” Phong Dạ hét lên, hai tay ôm chặt lấy cái sọt phân gà của Thiết Giáp Ma Tướng.

Thiết Giáp Ma Tướng tức giận mắng: “Phong Dạ! Ngươi là đồ mặt dầy! Ta vất vả thu gom đống phân gà này cả buổi chiều, ngươi vừa đến đã muốn cướp công của ta sao?!”

Mị Ảnh Ma Tướng và Vô Cực Độc Ma Tướng cũng không chịu thua kém, hai người điên cuồng nhổ cỏ dại xung quanh, mồm lẩm bẩm: “Ta nhổ được nhiều cỏ hơn! Thần Quân sẽ ban khoai lang cho ta trước!”

Tiểu Quy (con rùa đất) lật đật rụt đầu vào mai rùa, dùng cái sọt tre vôi bột đè lên lưng để tự vệ. Nó khẽ hé mắt nhìn đám Ma tướng vĩ đại phương Nam giờ đây đang tranh giành nhau đống phân gà và cỏ dại, trong lòng thầm nghĩ: “Đúng là một lũ ngốc. Làm việc cho Thần Quân thì phải có nghệ thuật như ta đây này.”

Sự bàng hoàng của Ma Hoàng Thiên Thích đã đạt đến đỉnh điểm. Hắn nằm sâu dưới lòng đất, triệt để tuyệt vọng. Hắn nhận ra, ở thế giới này, hắn không phải là kẻ săn mồi, mà chỉ là một món đồ chơi nhỏ bé trong vườn rau của vị Thần tối cổ kia.

Sở Phong và Lục Thanh Tuyết dọn dẹp xong chiến trường, xách theo con lươn nhỏ và bao tải củi khô, thong thả đi bộ trở về núi Hải Vân Phong.

Khói bếp Hải Vân Phong lại bay lên lững lờ dưới bóng chiều tà…

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8