Thiên Cơ Bất Khả Lộ – Tồn Tại Đỉnh Cấp
Chương 119: Ánh sáng mặt trời trở lại
Dưới bầu trời phương Nam vốn dĩ bị mây mù ma đạo bao phủ suốt vạn năm, một cảnh tượng chưa từng có trong lịch sử Âu Lạc Thần Châu đang diễn ra, khiến cho bất kỳ tu sĩ nào nếu có mặt tại đây cũng phải hoài nghi vào nhân sinh quan của chính mình.
Ánh nắng mặt trời vàng óng như mật ong rừng nguyên chất, ấm áp và rực rỡ, bắt đầu rót xuống từ cái lỗ thủng khổng lồ trên tầng vây hãm của mây đen. Luồng ánh sáng chí dương ấy không hề chói gắt, ngược lại mang theo một hơi ấm dịu nhẹ, mơn trớn trên làn da xám ngoét, đầy những vảy sừng rách nát của hàng ngàn tà tu đang quỳ rạp dưới ruộng bùn.
“Xèo… xèo…”
Những tiếng động rất nhỏ vang lên khi làn sương độc tím sẫm, thứ chướng khí kịch độc vốn có thể ăn mòn cả xương cốt của tu sĩ Chúc Đồng Cảnh, nay vừa chạm vào ánh nắng liền lập tức bốc hơi thành những dải khói trắng nhạt. Kỳ lạ hơn, khi những làn khói ấy tan đi, trong không khí không hề có mùi khét lẹt của độc dược bị thiêu rụi, mà lại thoang thoảng một mùi hương vô cùng quen thuộc và thanh mát.
Đó là mùi ngải cứu cay nồng hòa quyện với mùi vỏ bưởi nướng ấm áp, thoảng qua như thể có ai đó vừa mới đốt một mẻ lá xông giải cảm ngay bên cạnh. Mùi hương dân dã này đi đến đâu, những vũng bùn thối hoắc, nhớp nhúa của đầm lầy U Minh liền rục rịch biến chuyển. Nước bùn đen kịt bắt đầu lắng xuống, để lộ ra dòng nước trong vắt, lấp lánh phản chiếu ánh nắng ban mai. Những cọng cỏ dại rũ rượi, xám xịt vì nhiễm ma khí bỗng chốc vươn mình, đâm chồi nảy lộc với một sắc xanh ngọc bích tràn đầy sinh cơ mộc hệ.
“Ấm… Ấm quá…”
Ma Ba, gã ma đầu hai sừng vốn là một Ma tướng hung hãn dưới trướng Ma Hoàng Thiên Thích, giờ đây đang quỳ sụp dưới ruộng bùn, hai tay run rẩy đưa lên đón lấy những tia nắng ấm áp. Đôi mắt đỏ ngầu của gã bỗng chốc rưng rưng nước mắt. Đã bao nhiêu kỷ nguyên rồi, kể từ khi gã sa chân vào ma đạo, gã chỉ biết đến bóng tối, cái lạnh thấu xương của đầm lầy và mùi hôi thối của xác chết. Chưa bao giờ gã nghĩ rằng mình lại có thể đứng dưới ánh mặt trời rực rỡ thế này mà không bị thiêu rụi thần hồn.
Phía sau gã, Thiết Giáp Ma Tướng, Mị Ảnh Ma Tướng và Vô Cực Độc Ma Tướng cũng đang ở trong trạng thái tương tự. Bộ ma giáp huyền thiết của Thiết Giáp Ma Tướng giờ đã lấm lem đầy bùn đất và vôi bột diệt khuẩn, nhưng gã không thèm lau chùi, chỉ biết ngửa mặt lên trời, hít hà cái mùi hương ngải cứu vỏ bưởi đang lan tỏa trong gió ấm.
“Đây… Đây không phải là ánh mặt trời bình thường!” Thiết Giáp Ma Tướng thều thào, giọng nói vốn ồm ồm như sấm rền giờ run rẩy như một đứa trẻ, “Trong ánh nắng này chứa đựng quy tắc tịnh hóa tối cao của Thái Sơ! Ma tính trong huyết mạch của ta… không hề bị tiêu diệt, mà là đang bị gột rửa, biến chuyển thành một luồng sinh mệnh lực thuần khiết nhất! Thượng Thần… Thượng Thần tối cổ thực sự đã ban cho chúng ta một con đường sống!”
Cách đó không xa, Phong Dạ – Tật Phong Ma Tướng vốn định lẻn đi làm gián điệp – lúc này đang đứng ngơ ngác dưới gốc cổ thụ ngàn năm. Đôi cánh dơi xơ xác của gã khẽ vỗ nhẹ dưới ánh nắng ấm áp. Gã kinh hoàng nhận ra, vết thương rỉ máu ma màu tím đen trên vai gã, thứ vốn dĩ cực kỳ khó lành do tàn dư kiếm khí, nay dưới sự chiếu rọi của cột sáng khổng lồ kia, đang khép miệng với tốc độ mắt thường cũng có thể nhìn thấy.
“Chỉ bằng một tiếng hắt hơi… và vài cái chọc sào tre quét mạng nhện…” Phong Dạ cảm thấy da đầu mình tê dại, thần trí hoang mang tột độ, “Vị tồn tại đỉnh cấp trên ngọn núi kia, rốt cuộc đã đạt đến cảnh giới gì rồi? Ma Hoàng vĩ đại của chúng ta vừa mới nhen nhóm ý chí định phá phong ấn, liền bị một cái hắt hơi của ngài ấy đánh cho hộc máu ma, biến thành con nhái bén trốn sâu mười vạn trượng. Còn vòm trời phương Nam này… ngài ấy chỉ coi như cái trần nhà tranh bám bụi, tiện tay quét một cái liền sạch bóng ma khí vạn dặm! Thật là… quá mức khủng khiếp!”
Phong Dạ cúi đầu nhìn chiếc quần đùi rách nát duy nhất còn lại trên người mình, rồi lại nhìn đám tà tu đang cặm cụi tưới phân bón vôi bột dưới ruộng. Gã đột nhiên cảm thấy, việc làm một Ma tướng oai phong lẫm liệt, ngày ngày che mặt đi chém giết, thực chất chỉ là một trò đùa trẻ con đầy nguy hiểm. Làm nông dân trồng rau cải ngọt cho Hải Vân Phong, ngày ngày tắm nắng ấm, ngửi hương ngải cứu, chẳng phải là vừa an toàn lại vừa có tiền đồ hơn sao?
Nghĩ đến đây, Phong Dạ lập tức bước tới trước mặt Ma Ba, khom người, hạ thấp giọng nói vốn từng làm run sợ mười lăm bộ lạc nước Âu Lạc:
“Ma Ba tổ trưởng… Khụ, ta là Phong Dạ. Ta thấy tổ sản xuất nông nghiệp phương Nam dạo này công việc bận rộn, chỉ tiêu trồng cải ngọt lại cao… Không biết bên các ngươi còn thiếu người nhặt cỏ và tưới nước hay không? Ta… ta chạy rất nhanh, bảo đảm hiệu suất tưới phân sẽ là đệ nhất thung lũng!”
Ma Ba ngẩng đầu lên, trừng mắt nhìn gã Tật Phong Ma Tướng đang khúm núm trước mặt mình, rồi hừ lạnh một tiếng đầy oai phong của một Tổ trưởng tổ sản xuất:
“Phong Dạ, ngươi đừng tưởng ta không biết ngươi là do Ma Hoàng phái tới thám thính! Nhưng Thần Quân tối cổ đã có lời dạy, vạn vật hữu linh, cải tà quy chính đều được chào đón. Muốn gia nhập tổ sản xuất của ta? Được thôi! Nhưng phải bắt đầu từ chân chạy việc vặt, dọn dẹp chuồng phân vịt và vác đá xây hàng rào! Có chịu được khổ không?”
“Chịu được! Chịu được!” Phong Dạ mừng rỡ như nhặt được bí kíp truyền thừa vạn năm, vội vàng dập đầu lia lịa, “Chỉ cần được Thượng Thần tha mạng, được ở lại thung lũng này ngửi mùi phân gà ngộ đạo, bảo ta làm gì ta cũng chịu!”
Trong khi đám tà tu phương Nam đang tranh nhau đăng ký làm nông dân dưới ánh nắng ấm áp, thì trên vách đá cao, Lục Thanh Tuyết và Sở Phong vẫn đang đứng im lặng, chứng kiến toàn bộ sự biến chuyển vĩ đại của đất trời.
Lục Thanh Tuyết khẽ vuốt ve chuôi thanh kiếm gỗ sồi bên hông. Làn gió ấm mơn trớn mái tóc dài của nàng, mang theo mùi hương ngải cứu quen thuộc từ nhà tranh trên đỉnh Hải Vân Phong. Nàng nhắm mắt lại, cảm nhận sâu sắc luồng mộc hệ quy tắc tinh thuần đang dao động trong không khí.
“Sư đệ…” Giọng nói của nàng thanh khiết, lạnh lùng nhưng lúc này lại chứa đựng một niềm xúc động vô bờ bến, “Sư phụ thật sự quá từ bi. Người biết chúng ta xuống phương Nam dẹp loạn ma triều sẽ gặp phải muôn vàn hiểm nguy, cho nên… người đã âm thầm ra tay trước. Tiếng hắt hơi của người chính là để đánh tan ý chí của Ma Hoàng, còn những cú chọc sào tre kia… là để mở ra một lối thoát sinh mệnh cho hàng vạn sinh linh nơi đây. Người dùng phương thức giản dị nhất, phàm nhân nhất, để bảo vệ chúng ta mà không cần chúng ta phải mang ơn.”
Sở Phong bên cạnh khẽ thở dài một tiếng, vẻ mặt đầy sự tự giễu và sùng bái cuồng nhiệt. Hắn nhìn chiếc chảo đen rỉ sét đang đặt dưới chân, rồi lại nhìn cái bao tải rách đựng củi khô Ngô Đồng vạn năm sau lưng mình.
“Sư tỷ nói đúng.” Sở Phong nuốt nước bọt, giọng nói đầy sự kính sợ, “Đệ thật sự quá ngu muội. Trước đó, đệ còn ghen tị vì sư phụ tặng tỷ chiếc quạt nan rách chứa Nhân Quả quy tắc, còn đệ thì chỉ được ban cho cái chảo đen và vài củ khoai lang nướng. Giờ đệ mới hiểu, sư phụ đối với ai cũng đều là vô lượng từ bi. Cái chảo đen này của đệ… thực chất là để đập tan ma thể của Cự Lực Ma Tướng, biến hắn thành củi khô bồi bổ cho đất đai. Còn những củ khoai lang nướng kia… chính là thần vật ban phát cơ duyên cho đám thiên tài Tiên Minh dưới chân núi. Sư phụ tính toán tường tận, đi một bước nhìn thấy vạn bước, vậy mà đệ lại dùng lòng tiểu nhân để đo lòng quân tử!”
Nói đến đây, Sở Phong bỗng quỳ sụp xuống vách đá, dập đầu ba cái thật mạnh hướng về phía đỉnh Hải Vân Phong xa xôi, hai mắt đỏ hoe:
“Sư phụ! Đệ tử biết sai rồi! Từ nay về sau, đệ tử nguyện chuyên tâm nhóm lửa nấu cơm, lau chùi chảo đen thật sạch sẽ, tuyệt đối không dám nảy sinh một tia tạp niệm hay lòng ghen tị hẹp hòi nào nữa!”
Lục Thanh Tuyết khẽ gật đầu, ánh mắt đầy sự tán đồng trước sự tỉnh ngộ của sư đệ. Nàng xoay người, ánh mắt phượng sắc sảo bỗng chốc khóa chặt vào đầm lầy U Minh phía dưới, nơi một luồng ánh sáng đỏ thẫm kỳ lạ đang từ từ trồi lên từ khe nứt đất mà ban nãy cú va chạm khí thế giữa Diệp Phi và Ma Hoàng để lại.
“Sư đệ, nhìn kìa.” Lục Thanh Tuyết khẽ chỉ tay, “Chiếc xẻng sắt rỉ sét mà chúng ta thấy ban nãy… nó đang động đậy.”
Sở Phong lập tức đứng bật dậy, tay nắm chặt chiếc chảo đen rỉ sét, mắt không chớp nhìn chằm chằm vào vệt sáng đỏ thẫm đang trồi lên từ lòng bùn loãng.
Dưới ánh nắng ban mai rực rỡ, mặt bùn của đầm lầy U Minh bỗng nhiên sủi bọt sùng sục như nước sôi. Nhưng điều kỳ lạ là, dòng nước bùn bốc lên không phải là ma khí tím sẫm, mà là một luồng hơi nước ấm áp, mang theo mùi của đất sét nung và… phân gà phân vịt cực kỳ nồng đậm.
Từ sâu dưới lòng đất, một vật thể khổng lồ, đen thui và thô ráp đang từ từ trồi lên. Vật thể đó có hình dáng như một mái vòm khổng lồ, đường kính rộng tới hơn mười trượng, trên bề mặt bám đầy những lớp rêu phong cổ xưa và những hoa văn đồng rỉ sét kỳ dị.
Và cắm phập ngay giữa đỉnh của vật thể khổng lồ ấy… chính là chiếc xẻng sắt rỉ sét, dẹp lép, bám đầy mỡ lợn và muội than!
Chiếc xẻng sắt ấy lúc này đang tỏa ra một luồng ánh sáng đỏ thẫm cực kỳ ấm áp. Mỗi tia sáng phát ra từ lưỡi xẻng rỉ sét đều mang theo quy tắc Thái Sơ nguyên thủy, đè chặt lấy vật thể khổng lồ phía dưới, khiến nó dù có vùng vẫy thế nào cũng không thể thoát ra khỏi sự trấn áp vô hình.
“Gào… gào…”
Một tiếng kêu trầm đục, nghẹn ngào như tiếng bò rống vang lên từ dưới lớp bùn loãng. Vật thể khổng lồ đen thui kia cuối cùng cũng lộ ra nguyên hình.
Đó không phải là một hòn đảo nhỏ, cũng không phải là tàn tích của Loa Thành Trận Địa, mà là mai của một con rùa đen khổng lồ! Con rùa này to lớn như một ngọn đồi nhỏ, bốn cái chân khổng lồ bọc vảy sừng đen kịt, móng vuốt sắc nhọn như trường thương, cái đầu rùa sần sùi đầy gai nhọn đang ngo ngoe thò ra khỏi lớp bùn.
Đây chính là Ma Quy vạn năm – một con dị thú Thái Cổ cực kỳ tàn bạo, vốn là hộ vệ linh thú của Ma tộc phương Nam từ thời khai thiên lập địa. Sức mạnh của nó ngang ngửa với cường giả Bá Vương Cảnh đỉnh phong, chuyên môn ẩn nấp dưới đáy đầm lầy U Minh để hút sinh khí của chúng sinh. Nó đã ngủ say suốt vạn năm, chờ đợi ngày phong ấn của Ma Hoàng sụp đổ để trồi lên nuốt chửng toàn bộ mười lăm bộ lạc nước Âu Lạc.
Thế nhưng, lúc này, con Ma Quy khổng lồ oai phong lẫm liệt ấy lại đang ở trong một tình trạng cực kỳ thê thảm và dở khóc dở cười.
Chiếc xẻng sắt rỉ sét của Diệp Phi đang cắm phập vào đúng huyệt hiểm ngay sau gáy của nó, ngập sâu đến tận cán tre. Luồng quy tắc Thái Sơ từ chiếc xẻng sắt truyền xuống không chỉ khóa chặt toàn bộ ma lực và thần thông Bá Vương Cảnh của nó, mà còn biến toàn bộ cơ thể khổng lồ của nó thành một thực thể cực kỳ… nặng nề và vụng về. Mỗi lần nó định vận dụng ma lực để rút chiếc xẻng ra, quy tắc Thái Sơ liền kích hoạt, dội ngược một luồng điện lôi hỏa khiến nó đau đớn đến mức nổ đom đóm mắt, chỉ biết khóc ròng trong lòng bùn thối.
“Sư… Sư tỷ…” Sở Phong trợn tròn mắt, khóe miệng giật giật liên tục khi nhìn thấy cảnh tượng này, “Đó… Đó không phải là con Ma Quy vạn năm trong truyền thuyết sao? Sao trên đầu nó lại… cắm cái xẻng xúc phân gà của sư phụ?!”
Lục Thanh Tuyết cũng đứng hình mất vài giây. Vẻ lạnh lùng, băng thanh ngọc khiết thường ngày của nàng bỗng chốc rạn nứt hoàn toàn. Nàng nhìn chiếc xẻng sắt rỉ sét quen thuộc – thứ mà nàng vẫn hằng ngày thấy sư phụ dùng để dọn dẹp chuồng gà trên đỉnh Hải Vân Phong – rồi lại nhìn con rùa ma khổng lồ đang khóc lóc thảm thiết phía dưới, một suy luận kinh thiên động địa bỗng chốc bùng nổ trong đầu nàng.
“Ta hiểu rồi!” Lục Thanh Tuyết hít vào một hơi khí lạnh, đôi mắt phượng rực sáng lên một niềm sùng kính tột độ, “Sư đệ, ngươi có nhớ ba năm trước, sư phụ từng nói rằng người bị mất một chiếc xẻng sắt cũ bón rau, tìm mãi không thấy nên phải dùng tạm cái xẻng gỗ đẽo vụng không?”
“Đúng… Đúng vậy!” Sở Phong gật đầu lia lịa, “Sư phụ lúc đó còn cằn nhằn suốt ba ngày đêm, bảo là chắc chắn có kẻ trộm lẻn vào chuồng gà lấy mất cái xẻng yêu quý của người!”
“Kẻ trộm cái gì chứ!” Lục Thanh Tuyết lắc đầu, giọng nói đầy sự cảm thán trước tầm nhìn vĩ đại của sư phụ, “Đó chính là thần thông nghịch thiên của sư phụ! Ba năm trước, người đã tính toán được rằng ba năm sau, ma triều phương Nam sẽ bùng phát, và con Ma Quy vạn năm này sẽ là mối hiểm họa cực lớn đối với chúng sinh Âu Lạc. Cho nên, người đã vô tình… khụ, cố ý dùng một cái cớ tầm thường là ‘mất xẻng’, rồi tiện tay ném chiếc xẻng sắt rỉ sét chứa đựng quy tắc Thái Sơ xuống giếng cổ Hải Vân Phong!”
“Giếng cổ?!” Sở Phong bừng tỉnh đại ngộ, hai tay đập mạnh vào nhau cái ‘bốp’, “Đúng thế! Nước giếng cổ Hải Vân Phong thông suốt với mạch nước ngầm vạn dặm của Âu Lạc Thần Châu! Chiếc xẻng sắt trôi theo mạch nước ngầm, chảy thẳng xuống phương Nam, rơi vào đầm lầy U Minh và… cắm phập vào đúng huyệt hiểm của con Ma Quy này khi nó đang chuẩn bị thức tỉnh!”
“Chính xác!” Lục Thanh Tuyết khẽ thở phào nhẹ nhõm, hai hàng lệ nóng hổi lại rưng rưng nơi khóe mắt vì quá sùng bái sư phụ, “Sư phụ dùng một cái xẻng sắt rỉ sét bón rau, tiện tay ném đi từ ba năm trước, vậy mà đã trấn áp hoàn toàn một vị cựu đầu ma vật Bá Vương Cảnh suốt ba năm qua dưới đáy đầm lầy! Người không cần xuất thế, không cần tốn một chút linh lực nào, chỉ cần một món đồ dùng sinh hoạt bỏ đi… cũng đủ để giải quyết thảm họa diệt thế của phương Nam! Đây… Đây chính là thiên cơ bất khả lộ, tồn tại đỉnh cấp vượt qua mọi quy luật của chư thiên vạn giới!”
Con Ma Quy vạn năm lúc này dường như cũng nghe hiểu được lời bàn luận của hai vị đệ tử Hải Vân Phong. Nó ngước cái đầu sần sùi lên, nhìn chiếc xẻng sắt rỉ sét trên đầu mình với một sự kính sợ và tuyệt vọng tột cùng.
Nó vốn dĩ là một con rùa ma kiêu ngạo, coi chúng sinh như kiến cỏ. Thế nhưng suốt ba năm qua, bị chiếc xẻng sắt này găm chặt, nó hằng ngày hằng giờ đều phải tiếp nhận luồng quy tắc Thái Sơ nguyên thủy truyền vào thần hồn. Luồng quy tắc ấy không chỉ tịnh hóa ma tính của nó, mà còn… dạy cho nó biết thế nào là “lao động là vinh quang”. Hằng đêm, trong giấc mơ của nó, hình ảnh một vị trung niên phàm nhân mặc áo vải thô, tay cầm xẻng xúc phân gà, lững thững đi lại trong vườn rau cải ngọt, cứ lặp đi lặp lại vạn lần, khắc sâu vào tận gốc rễ linh hồn của nó.
Nó biết, vị phàm nhân vô hại kia… chính là Thần sáng thế, là tồn tại tối cổ đứng đầu vạn vật. Chiếc xẻng sắt trên đầu nó… chính là sắc lệnh vô ngôn của Thượng Thần, bắt nó phải cải tà quy chính, làm việc chuộc tội!
“Gào… gào…”
Con Ma Quy khổng lồ khẽ rống lên một tiếng trầm thấp, bốn cái chân to lớn chậm rãi quỳ sụp xuống trước mặt Lục Thanh Tuyết và Sở Phong. Cái đầu rùa sần sùi dập mạnh xuống mặt bùn trong vắt, bày tỏ sự quy thuận tuyệt đối.
Ma Ba từ dưới ruộng bùn nhìn thấy cảnh tượng này, lập tức trợn mắt ngoác mồm, vội vã chạy tới, vừa chạy vừa hét lớn:
“Sứ giả đại nhân! Lục tiên cô! Con… con rùa này… nó muốn đầu hàng! Nó truyền âm cho ta, bảo là nó nguyện ý dâng hiến tấm mai rùa khổng lồ của nó để làm… xe chở phân gà phân vịt cho thung lũng! Nó bảo nó bò rất khỏe, chở được vạn tấn phân một lúc mà không biết mệt!”
Sở Phong nghe xong, suýt chút nữa thì sặc nước bọt. Hắn nhìn con Ma Quy vạn năm – thứ từng là nỗi khiếp sợ của mười lăm bộ lạc nước Âu Lạc – giờ đây lại tình nguyện làm “xe chở phân” cho thung lũng trồng cải ngọt, cảm thấy thế giới này thật sự là quá mức điên rồ rồi.
“Sư tỷ… Thế này… Thế này cũng được sao?” Sở Phong gãi đầu, giọng đầy vẻ dở khóc dở cười.
Lục Thanh Tuyết khẽ mỉm cười, nụ cười thanh khiết như hoa đào nở rộ dưới nắng sớm:
“Sư phụ đã dạy, vạn vật hữu dụng. Con Ma Quy này thân thể cứng cáp, chở được nặng, dùng nó để vận chuyển phân bón và đá xây hàng rào vườn cải… quả thực là không có gì hợp lý hơn. Sư đệ, ngươi hãy dùng sợi dây thừng gai của sư phụ trói nó lại, giao cho Ma Ba quản lý.”
“Được rồi!” Sở Phong hớn hở nhận lệnh.
Hắn lập tức nhảy xuống vách đá, rút sợi dây thừng gai thô sơ bám đầy đất cát từ trong bao tải rách ra. Sợi dây thừng gai này vốn dĩ là do Diệp Phi dệt bằng tre dại để buộc củi, thế nhưng khi Sở Phong vừa quăng ra, sợi dây liền hóa thành một dải xích hoàng kim rực rỡ đạo vận, nhẹ nhàng quấn quanh cổ con Ma Quy khổng lồ.
Ngay khi dải xích hoàng kim chạm vào da thịt, con Ma Quy bỗng chốc rùng mình một cái, cơ thể khổng lồ như ngọn đồi của nó bắt đầu thu nhỏ lại với tốc độ chóng mặt. Chỉ trong vài nhịp thở, con rùa ma khổng lồ vạn năm đã biến thành một con rùa đất màu đen xám, to bằng cái thớt giặt đồ, ngoan ngoãn bò đến bên chân Ma Ba, khẽ cọ cọ cái đầu sần sùi vào ống quần lấm lem bùn đất của gã tổ trưởng sản xuất.
“Tốt! Tốt lắm!” Ma Ba mừng rỡ như nhặt được vàng, vỗ bành bành vào mai rùa đất, “Từ nay về sau, ngươi tên là Tiểu Quy! Nhiệm vụ hằng ngày của ngươi là kéo xe chở phân vôi bột từ mỏ đá về thung lũng! Làm tốt… ta sẽ xin Sứ giả đại nhân thưởng cho ngươi một mẩu vỏ khoai lang ngộ đạo của Thần Quân!”
Con rùa đất nghe thấy hai chữ “khoai lang”, hai mắt bỗng chốc rực sáng lên như hai ngọn đèn pha, đầu rùa gật lia lịa như giã tỏi. Đối với nó, được ăn vỏ khoai lang của Thượng Thần tối cổ… chính là vô thượng vinh hạnh, là cơ duyên vượt qua cả vạn năm tu luyện khổ cực!
Phong Dạ đứng bên cạnh nhìn thấy cảnh tượng này, trong lòng thầm ghen tị tột độ. Gã tự nhủ: “Con rùa chết tiệt này, mới đến đã được nhận làm xe chở phân chuyên nghiệp, lại còn có cơ hội ăn vỏ khoai lang Thần Quân! Ta… ta là Tật Phong Ma Tướng, chạy nhanh nhất phương Nam, ngày mai ta phải nỗ lực gánh phân gấp đôi nó mới được!”
Dưới ánh nắng ấm áp của buổi chiều tà, thung lũng phương Nam vốn dĩ là cấm địa đầy chết chóc của Dã Vy Dạ Lâm, giờ đây đã hoàn toàn biến thành một công trường sản xuất nông nghiệp nhộn nhịp và tràn đầy tiếng cười. Hàng ngàn tà tu phương Nam cùng các tu sĩ hoàng gia Âu Lạc đang cặm cụi nhổ cỏ, tưới phân, xây hàng rào bảo vệ vườn rau cải ngọt của Diệp Phi. Con rùa đất “Tiểu Quy” thì ngoan ngoãn kéo một cái sọt tre khổng lồ chứa đầy vôi bột, bò qua bò lại trên những thềm đá mới được khai phá.
Lục Thanh Tuyết đứng trên vách đá, nhìn cảnh tượng thái bình điền viên ấy, lòng dâng lên một sự thanh thản và tôn kính chưa từng có đối với sư phụ của mình. Nàng khẽ quay sang bảo Sở Phong:
“Sư đệ, chướng khí phương Nam đã được sư phụ thanh tẩy hoàn toàn bằng một tiếng hắt hơi và sào tre quét dọn. Nhiệm vụ của chúng ta ở đây đã hoàn thành. Hãy mau thu dọn bãi chiến trường, mang con lươn nhỏ và đống củi khô này về dâng lên sư phụ, rồi ghé qua chợ Phong Châu đòi tiền cọc của lão Vương gốm.”
“Tuân lệnh sư tỷ!” Sở Phong hào hứng đáp lời.
Hắn nhanh tay nhét con lươn nhỏ màu vàng nhạt (vốn là Ma Giao vạn năm) vào chiếc gáo gỗ, rồi vác cái bao tải chứa đầy củi khô (xác của Cự Lực Ma Tướng) lên vai. Hai thầy trò cùng chú chó nhỏ Tiểu Hắc – lúc này đang nằm ngủ ngon lành trên đỉnh Hải Vân Phong – chuẩn bị khởi hành trở về ngọn núi thiêng, mang theo những chiến lợi phẩm dở khóc dở cười về dâng lên người sư phụ “phàm nhân vô hại” của mình.
Bầu trời phương Nam rực rỡ hào quang, ánh mặt trời ấm áp vẫn tiếp tục chiếu rọi, xua tan mọi bóng tối ma đạo tàn dư, báo hiệu một kỷ nguyên thái bình mới cho Âu Lạc Thần Châu dưới sự bảo hộ âm thầm của vị Thần tối cổ ẩn dật.