Thiên Cơ Bất Khả Lộ – Tồn Tại Đỉnh Cấp
Chương 105: Tin đồn về Ma Hoàng
“Ầm!”
Một tiếng nổ đinh tai nhức óc xé toạc không gian tĩnh mịch của sườn núi.
Chiếc thiết xa bằng đồng đỏ rách nát bốc khói đen cuồn cuộn, bị kéo bởi hai con dị thú sừng dài đang phát điên, lao thẳng từ khúc cua dốc đứng phía trên xuống con lộ nhỏ. Bánh xe nghiến vào đá tảng phát ra những tiếng rít chói tai, bắn ra hàng vạt tia lửa đỏ rực.
Trên xe, hai tu sĩ hoàng gia mặc giáp trụ rách tả tơi, mặt mũi đầy máu và bụi than đang điên cuồng gào thét. Một luồng ma khí màu tím sẫm đặc quánh như những xúc tu của quỷ dữ đang quấn chặt lấy trục xe, kéo tuột cả cỗ xe lẫn người lao thẳng về phía vực sâu vạn trượng ngay bên cạnh đường đi của ba thầy trò Diệp Phi.
“Tránh ra! Mau tránh ra!”
Tên tu sĩ cầm cương hét lên trong tuyệt vọng. Hắn vừa cố gắng vận dụng chút linh lực Chúc Đồng Cảnh tàn dư để ghìm cương, vừa hoảng loạn nhìn bóng dáng ba người một chó đang thong thả đi bộ phía trước.
Sở Phong phản ứng nhanh như chớp. Không đợi luồng xe điên kia kịp lao tới phạm vi mười trượng quanh Diệp Phi, hắn đã tiến lên một bước, chân trái giậm mạnh xuống mặt lộ đá cổ.
“Bùm!”
Mặt đất rung chuyển nhẹ. Thân hình Sở Phong hóa thành một vệt tàn ảnh xám tro rực rỡ, phóng vút lên không trung. Chiếc chảo đen rỉ sét dắt sau lưng được rút ra bằng một động tác dứt khoát, vẽ nên một đường vòng cung hoàn mỹ giữa hư không. Hắn xoay người, mượn lực ly tâm nện thẳng một cú chí mạng vào luồng ma khí tím sẫm đang quấn quanh trục xe thiết giáp.
“Coong!”
Tiếng kim loại va chạm vang dội khắp núi rừng. Luồng ma khí tím sẫm hung hãn kia vừa chạm vào đáy chiếc chảo đen rỉ sét liền giống như gặp phải thiên địch khắc tinh vạn cổ. Nó rên rỉ một tiếng thảm thiết, trong nháy mắt bị quy tắc Hỗn Độn ẩn tàng trên mặt chảo hút sạch sành sanh không còn một giọt, hóa thành một làn khói xám nhạt rồi tiêu biến vào hư vô.
Cú đập bá đạo của Sở Phong trực tiếp bẻ gãy lực kéo điên cuồng của hai con dị thú hóa ma. Chiếc thiết xa khựng lại ngay sát mép vực thẳm chỉ trong gang tấc. Hai vị tu sĩ hoàng gia theo đà quán tính lăn lóc mấy vòng ra đất, giáp trụ va vào đá kêu loảng xoảng, mặt cắt không còn một giọt máu, nằm thở hổn hển như cá mắc cạn.
Sở Phong nhẹ nhàng đáp xuống đất, xoay chảo đen một vòng trên ngón tay rồi dắt lại sau lưng, phủi phủi bụi bặm trên vạt áo thô, hừ lạnh một tiếng:
“Lái xe kiểu gì thế hả? Có biết nhìn đường không? Suýt chút nữa là làm bẩn áo mới của sư phụ ta rồi!”
Hai tu sĩ hoàng gia lồm cồm bò dậy từ vũng bùn đất. Họ run rẩy nhìn vết rách khổng lồ trên trục xe bằng đồng đỏ – nơi luồng ma khí hủy diệt vừa bị một chiếc chảo rỉ sét đập tan nát trong một nốt nhạc. Ánh mắt họ quét qua thanh kiếm gỗ thô sơ bên hông Lục Thanh Tuyết, rồi dừng lại ở vị trí của Diệp Phi – người đàn ông trung niên mặc áo vải thô, đi chân trần, tay cầm tẩu thuốc bằng trúc đang đứng khoanh tay nhìn bọn họ với vẻ mặt đầy ngán ngẩm.
“Thái… Thái Sơ Thần Quân?!”
Tên tu sĩ dẫn đầu nhận ra khí chất “vô hại” đến mức đáng sợ của Diệp Phi, lập tức quỳ sụp xuống đất, dập đầu lia lịa như giã tỏi. Tên còn lại cũng hoảng loạn bò đến bên cạnh, khóc lóc thảm thiết:
“Thần Quân cứu mạng! Sứ giả đại nhân cứu mạng! Phương Nam… phương Nam đại họa lâm đầu rồi!”
Lục Thanh Tuyết khẽ cau mày, tiến lên một bước. Kiếm ý chí dương mỏng như sợi tóc vô hình quanh người nàng khẽ dao động, khiến nhiệt độ xung quanh đột ngột giảm mạnh, ép cho hai tên tu sĩ hoàng gia không tự chủ được mà rùng mình một cái. Nàng lạnh lùng hỏi:
“Có chuyện gì mà hốt hoảng như vậy? Hoàng triều Phong Châu xảy ra biến cố gì?”
Tên tu sĩ dẫn đầu nuốt nước bọt cái ực, giọng run bần bật báo cáo:
“Bẩm tiên cô… Phong ấn cổ xưa tại Dã Vy Dạ Lâm ở phía cực Nam đã hoàn toàn lỏng lẻo rồi! Ba ngày trước, một cột ma khí màu tím đen khổng lồ đã đâm thủng tầng mây, nhuộm đen cả một vùng trời phương Nam. Vô số dị thú vạn năm trong rừng già đều bị ma hóa, điên cuồng tấn công vào các bộ lạc biên thùy. Chúng sinh vạn dặm lầm than, máu chảy thành sông!”
Tên thứ hai cướp lời, mặt đầy vẻ kinh hoàng tột độ:
“Không chỉ có thế! Có tin đồn truyền ra từ các tà tu phương Nam rằng… Ma Hoàng Thiên Thích, vị cự đầu tối cao thời Thái Cổ, đang bắt đầu thức tỉnh! Ma uy của hắn đã lan tràn đến tận biên giới Phong Châu. Phụ hoàng của công chúa Chiêu Nghi đã phải phái mười vạn thiết giáp quân đi trấn thủ, nhưng… nhưng trước mặt ma triều, quân đội hoàng gia chỉ như muối bỏ bể! Chúng tiểu nhân liều chết lái thiết xa mang tin cấp báo về Thần Đô, không ngờ trên đường đi bị một luồng ma khí truy sát, suýt nữa thì táng mạng!”
Nghe đến ba chữ “Ma Hoàng Thiên Thích”, sắc mặt của Lục Thanh Tuyết và Sở Phong lập tức trở nên vô cùng nghiêm trọng.
Bọn họ tuy sống trên núi Hải Vân Phong yên bình, nhưng không phải là những kẻ vô tri về lịch sử của Âu Lạc Thần Châu. Ma Hoàng Thiên Thích là tồn tại đáng sợ thế nào chứ? Đó là cự đầu vạn năm, kẻ từng suýt chút nữa đã thôn phệ cả đại lục này thời Thái Cổ, sức mạnh có thể đóng băng cả một tinh vực.
Nếu phong ấn Dã Vy Dạ Lâm thực sự sụp đổ, Ma Hoàng xuất thế, thì không chỉ có hoàng triều Phong Châu Thần Đô gặp họa, mà cả thế giới tu tiên này cũng sẽ bị dìm trong biển máu.
Nhưng điều khiến hai vị đệ tử lo lắng nhất lúc này không phải là họa diệt thế, mà là… sự yên tĩnh của Hải Vân Phong!
Sở Phong lén truyền âm cho Lục Thanh Tuyết, giọng điệu đầy vẻ lo sốt vó:
“Sư tỷ, chuyện này phiền phức lớn rồi. Nếu tên Ma Hoàng kia thực sự sống lại và làm loạn, thế nào cũng có một lũ tu sĩ rác rưởi chạy lên núi làm phiền sư phụ. Đàn gà con của sư phụ dạo này đang tuổi ăn tuổi lớn, lỡ bị tiếng gầm của Ma Hoàng làm cho giật mình mà ngừng đẻ trứng, sư phụ chắc chắn sẽ buồn lắm!”
Lục Thanh Tuyết khẽ gật đầu, ánh mắt lạnh lùng nhìn về phía chân trời phương Nam xa xăm, truyền âm đáp lại:
“Sư đệ nói đúng. Sư phụ đã lựa chọn ẩn thế, chính là muốn tránh xa những tranh chấp hồng trần vô vị này. Một tên Ma Hoàng rách nát từ thời Thái Cổ mà cũng dám làm loạn, quấy nhiễu giấc ngủ trưa của sư phụ, đúng là đáng tội muôn chết. Chúng ta phải tìm cách giải quyết việc này trước khi nó chạm đến ranh giới Hải Vân Phong.”
Nói xong, cả hai đồng loạt quay sang nhìn Diệp Phi, muốn quan sát xem vị Thần sáng thế tối cổ của họ sẽ có phản ứng vĩ đại gì trước tin tức động trời này.
Thế nhưng, đập vào mắt bọn họ lại là một cảnh tượng khiến cả hai muốn té ngửa.
Diệp Phi lúc này đang đứng chống chiếc xẻng sắt rỉ sét, một tay đưa lên che miệng hắt hơi liên tục ba cái rõ to:
“Hắt xì! Hắt xì! Hắt xì!”
Hắn dụi dụi cái mũi đỏ ửng, khuôn mặt đầy vẻ bực bội và trầm cảm. Hắn nhìn hai tên tu sĩ hoàng gia đang quỳ dưới đất, rồi lại nhìn luồng khói đen bốc ra từ chiếc xe đồng rách, bắt đầu cằn nhằn với giọng điệu đầy oán trách:
“Ta đã bảo dạo này thời tiết nồm ẩm khó chịu rồi mà! Mấy cái lò gạch, lò gốm ở phương Nam dưới kia rốt cuộc là đốt cái thứ củi mục gì thế không biết? Khói bụi bay mù mịt cả một vùng trời, khét lẹt như mùi chuột chết! Làm đầu óc ta ong ong cả lên, mũi thì ngứa không chịu nổi. Đã thế còn lái cái thứ xe cộ rách nát này chạy ẩu tả trên đường núi, suýt chút nữa là đâm vào vườn rau cải ngọt của ta rồi! Ý thức bảo vệ môi trường và an toàn giao thông của các người vứt cho chó gặm hết rồi hả?!”
Sở Phong và Lục Thanh Tuyết nghe xong, toàn thân lập tức chấn động dữ dội. Đầu óc bọn họ như có sấm sét nổ vang, lập tức tiến vào trạng thái bổ não vĩ đại cấp độ tối cao.
*Lò gạch, lò gốm ở phương Nam?!*
*Mùi củi mục khét lẹt như chuột chết?!*
Sở Phong trợn tròn mắt, trong lòng dâng lên một làn sóng sùng bái cuồng nhiệt đến mức hô hấp cũng trở nên dồn dập. Hắn thầm nghĩ:
“Trời đất ơi! Sư phụ quả nhiên là Thần sáng thế! Trong mắt ngài ấy, Dã Vy Dạ Lâm – cấm địa ma đạo đáng sợ nhất thế gian – thực chất chỉ là một cái… lò gạch lò gốm tầm thường dưới chân núi! Còn Ma Hoàng Thiên Thích, vị cự đầu Thái Cổ làm chấn động cả giới tu tiên, trong mắt sư phụ cũng chỉ là… một khúc củi mục bốc khói khét lẹt như chuột chết mà thôi! Ngài ấy hắt hơi ba cái, rõ ràng là đang dùng quy tắc Thái Sơ để biểu thị sự khinh bỉ tột độ đối với sự thức tỉnh của Ma Hoàng!”
Lục Thanh Tuyết cũng mím chặt môi, đôi mắt rực sáng lên những tia kiếm ý chí dương đầy phấn khích. Nàng tự suy diễn:
“Sư phụ cằn nhằn về việc lái xe ẩu tả suýt đâm vào vườn rau cải ngọt, thực chất là đang cảnh cáo hoàng triều Phong Châu và ma tộc phương Nam! Vườn rau cải ngọt chính là biểu tượng cho quy tắc sinh mệnh mộc hệ nâng đỡ cả Âu Lạc Thần Châu. Sư phụ đang gián tiếp nhắc nhở rằng, nếu cuộc chiến của bọn họ dám làm ảnh hưởng đến linh mạch hoàng gia và sự thanh tĩnh của Hải Vân Phong, ngài ấy sẽ trực tiếp ra tay xóa sổ tất cả!”
Nghĩ đến đây, Lục Thanh Tuyết lập tức quỳ một gối xuống trước mặt Diệp Phi, cung kính dập đầu:
“Sư phụ bớt giận! Đồ nhi đã hiểu rõ ý chỉ sâu xa của người. Đám lò gạch phương Nam kia dám đốt củi mục làm bẩn không khí của Hải Vân Phong, quấy nhiễu thần mũi của người, đúng là tội đáng muôn chết. Đồ nhi xin phép người, lập tức xuống phía Nam một chuyến, quét sạch đống khói bụi rác rưởi kia, trả lại bầu không khí trong lành cho người!”
Sở Phong cũng không chịu thua kém, vội vàng quỳ sụp xuống bên cạnh, vỗ ngực bôm bốp:
“Đúng thế ạ! Sư phụ cứ yên tâm ở nhà ngâm chân dưỡng sinh! Con sẽ mang theo chiếc chảo đen này xuống phương Nam, đập nát cái lò gạch lò gốm kia, bắt tên chủ lò gạch phải quỳ xuống dập đầu tạ tội vì tội xả khí thải bừa bãi làm sư phụ bị hắt hơi!”
Diệp Phi đứng bên cạnh, nhìn hai đứa đệ tử đột nhiên quỳ rạp dưới đất, tranh nhau đòi đi “dẹp lò gạch” với vẻ mặt đầy sát khí, lập tức cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Hắn đưa tay lên xoa xoa thái dương, lẩm bẩm đầy vẻ trầm cảm và bất lực:
“Đấy… ta biết ngay mà. Cái lũ này đầu óc lại chập mạch rồi. Ta chỉ phàn nàn thời tiết nồm ẩm với khói bụi ô nhiễm một chút, thế mà bọn chúng đã đòi đi đập phá nhà xưởng của người ta. Đúng là bạo lực học đường! Điên rồ hết thuốc chữa!”
Hắn thở dài một tiếng, lắc đầu xua tay với hai tên tu sĩ hoàng gia đang quỳ run rẩy dưới đất:
“Hai chú em kia, đứng dậy đi. Về bảo với ông chủ hay vua của các người gì đấy, bảo ông ta lo mà thắt chặt quản lý giao thông và môi trường đô thị đi nhé. Lần sau còn để xe điên chạy lung tung làm bụi bay mù mịt thế này, ta sẽ bắt các người lên đây quét rác dọn phân gà suốt đời đấy! Đi đi!”
Hai tên tu sĩ hoàng gia nghe xong câu “quét rác dọn phân gà suốt đời”, toàn thân lập tức run lên bần bật như cầy sấy. Bọn họ đã được nghe kể về kết cục thảm khốc của Thiên Cơ Tử và mười vạn tu sĩ Tiên Minh dưới chân núi – tất cả đều bị phế sạch tu vi thành phàm nhân, ngày ngày phải cầm chổi tre đi quét phân gà chứa đạo vận mộc hệ để mài giũa đạo tâm. Đối với bọn họ, đó là hình phạt còn đáng sợ hơn cả cái chết!
“Chúng tiểu nhân tuân mệnh! Chúng tiểu nhân lập tức cút ngay! Tạ ơn Thần Quân từ bi tha mạng!”
Hai tên tu sĩ vội vã dập đầu tạ ơn ríu rít, sau đó lồm cồm bò dậy, kéo chiếc thiết xa rách nát chạy trối chết xuống núi như bị ma đuổi, trong lòng thầm nghĩ phải lập tức trở về Phong Châu Thần Đô để bẩm báo với Hùng Vương về “thiên chỉ” của Thái Sơ Thần Quân.
Chờ hai tên tu sĩ đi khuất, Diệp Phi mới quay sang nhìn Lục Thanh Tuyết và Sở Phong, gõ nhẹ cán tẩu thuốc trúc lên đầu mỗi đứa một cái rõ đau:
“Hai đứa còn đứng đực ra đấy làm gì? Mau đứng dậy đi tiếp! Đòi tiền cọc từ lão Vương bán gốm mới là việc chính của ngày hôm nay. Lát nữa mà muộn giờ ăn bánh cuốn nóng là ta phạt hai đứa nhịn cơm trưa đấy!”
“Dạ! Đồ nhi tuân mệnh!” Lục Thanh Tuyết và Sở Phong vội vàng đứng dậy, khuôn mặt lộ ra vẻ cung kính và sùng bái tột độ.
Cú gõ đầu nhẹ nhàng từ cán tẩu thuốc của Diệp Phi tuy không dùng lực, nhưng đối với hai vị đệ tử, đó lại là một luồng quy tắc Thái Sơ ấm áp tràn vào cơ thể, trong nháy mắt gột rửa sạch sẽ chút ma độc tàn dư vừa bám vào người khi tiếp xúc với luồng ma khí phương Nam ban nãy. Tu vi của bọn họ dưới tác động của luồng ấm áp này lại có dấu hiệu rục rịch muốn đột phá thêm một tầng mới.
“Sư phụ quả là dụng tâm lương khổ!” Sở Phong vừa đi theo sau Diệp Phi, vừa truyền âm cho Lục Thanh Tuyết đầy vẻ cảm động:
“Người rõ ràng biết ma khí phương Nam đã bắt đầu thẩm thấu vào sườn núi Hải Vân Phong, nên mới mượn cớ gõ đầu để thanh tẩy ma độc cho chúng ta. Sư tỷ, chúng ta tuyệt đối không thể phụ lòng mong mỏi của sư phụ!”
Lục Thanh Tuyết khẽ gật đầu, bàn tay nắm chặt lấy chuôi kiếm gỗ sồi, ánh mắt kiên định chưa từng có:
“Đúng thế. Chuyến đi chợ Phong Châu lần này, chúng ta ngoài việc đi theo phụng sự sư phụ, còn phải âm thầm điều tra thêm về tình hình phong ấn Dã Vy Dạ Lâm. Nếu Ma Hoàng Thiên Thích thực sự dám quấy nhiễu sự bình yên của Hải Vân Phong, ta sẽ dùng thanh kiếm gỗ này chém đứt nhân quả của hắn!”
Chú chó nhỏ Tiểu Hắc đi bên cạnh, nhìn hai vị đệ tử đang tiến vào trạng thái “cuồng tín cực hạn”, chỉ biết bất lực khẽ ngáp một tiếng, vẫy vẫy cái đuôi xù rồi chạy lên phía trước, cọ cọ đầu vào chân Diệp Phi để nịnh nọt. Đối với nó, chỉ cần có xương cá chép chứa đạo vận hỗn độn để gặm hằng ngày là đủ rồi, còn cái gì mà Ma Hoàng hay phong ấn, trước mặt chủ nhân của nó đều chỉ là trò hề không đáng một cái liếc mắt.
Cứ như vậy, ba thầy trò và chú chó nhỏ thong thả bước đi dưới ánh nắng sớm rực rỡ, tiến về phía chợ Phong Châu náo nhiệt.
Nhưng bọn họ không hề biết rằng, ngay khi tin tức về “lời cảnh báo” của Diệp Phi được hai tên tu sĩ hoàng gia mang về Phong Châu Thần Đô, cả giới tu tiên nước Âu Lạc sẽ một lần nữa rơi vào một trận chấn động kinh hoàng chưa từng có.
***
Tại hoàng điện Đại Hùng của Phong Châu Thần Đô.
Bầu không khí bên trong đại điện vô cùng ngột ngạt và căng thẳng đến mức đóng băng. Trên long tọa bằng đồng cổ thêu hình phượng hoàng rực rỡ, Hùng Vương đang ngồi khoanh tay, đôi lông mày rậm nhíu chặt lại, sắc mặt nghiêm trọng chưa từng có.
Phía dưới thềm điện, hàng ngàn Lạc Tướng và Lạc Hầu mặc thiết giáp đang đứng xếp hàng hai bên, ai nấy đều lộ ra vẻ mặt lo lắng, bất an. Giữa đại điện, hai tên tu sĩ hoàng gia vừa trở về từ Hải Vân Phong đang quỳ rạp dưới đất, run rẩy bẩm báo lại toàn bộ cuộc gặp gỡ với Diệp Phi.
“Ngươi nói cái gì?!”
Hùng Vương đột ngột đứng bật dậy từ long tọa, Nhân Hoàng khí màu vàng kim rực rỡ xung quanh người ông bỗng nhiên bùng phát, tạo ra một luồng áp lực khổng lồ khiến cả đại điện rung chuyển nhẹ. Ông trợn tròn mắt nhìn hai tên tu sĩ dưới đất, giọng nói trầm hùng vang dội:
“Thái Sơ Thần Quân… ngài ấy nói Dã Vy Dạ Lâm và Ma Hoàng Thiên Thích chỉ là… một cái lò gạch lò gốm đốt củi mục làm ngứa mũi ngài ấy?!”
“Bẩm… bẩm bệ hạ, đúng là như vậy ạ!” Tên tu sĩ dẫn đầu dập đầu sát đất, giọng run rẩy trả lời:
“Thần Quân tối cổ vô cùng tức giận vì khói bụi phương Nam làm ảnh hưởng đến bầu không khí của Hải Vân Phong. Ngài ấy còn hắt hơi ba cái, mỗi cái hắt hơi đều tạo ra dị tượng quy tắc Thái Sơ chấn động cả sườn núi. Ngài ấy còn nghiêm khắc cảnh cáo rằng, nếu chúng ta còn để xe cộ chạy lung tung, làm ảnh hưởng đến vườn rau cải ngọt của ngài, ngài sẽ bắt toàn bộ hoàng tộc chúng ta lên núi… quét rác dọn phân gà suốt đời!”
“Xoảng!”
Một vị Lạc Tướng đứng bên cạnh nghe xong, vì quá kinh hãi mà vô ý làm rơi cả chiếc rìu chiến bằng đồng cổ xuống sàn đá, phát ra tiếng kêu vang dội.
Toàn bộ triều thần trong đại điện đồng loạt hít vào một hơi khí lạnh, mặt mũi ai nấy đều xám ngoét như tro tàn.
Quét rác dọn phân gà suốt đời!
Đó là hình phạt tước đoạt toàn bộ tu vi, biến một đại năng tu tiên thành phàm nhân yếu ớt vĩnh viễn! Kết cục của Thiên Cơ Tử vẫn còn lù lù ra đó, ai dám hoài nghi tính chân thực trong lời cảnh cáo của vị Thần tối cổ kia chứ?
Hùng Hạo đứng ở hàng đầu, vẻ mặt vừa kinh hãi nhưng cũng đầy vẻ giác ngộ sâu sắc, vội vàng tiến lên một bước, chắp tay bẩm báo:
“Phụ hoàng! Lời cảnh cáo của Thần Quân thực chất chính là một thiên chỉ tối cao dành cho nước Âu Lạc chúng ta! Vườn rau cải ngọt của ngài ấy chính là biểu tượng cho linh mạch sinh mệnh mộc hệ của quốc gia. Ngài ấy đang gián tiếp răn đe chúng ta rằng, việc phong ấn phương Nam bị lỏng lẻo hoàn toàn là do sự yếu kém trong quản lý của hoàng gia và Tiên Minh! Ngài ấy đang cho chúng ta một cơ hội cuối cùng để lập công chuộc tội!”
Hùng Vương nghe xong, lồng ngực phập phồng liên tục. Ông vuốt râu, trong mắt lộ ra những tia sáng trí tuệ và kính sợ tột độ, gật đầu lia lịa:
“Hạo nhi nói rất đúng! Thần Quân tối cổ là tồn tại đỉnh cấp vượt qua cả Khởi Nguyên, ngài ấy lười biếng không muốn trực tiếp ra tay dẹp loạn, nên mới dùng cách hắt hơi để cảnh cáo chúng ta! Nếu chúng ta không thể tự mình giải quyết được ma triều phương Nam, làm bẩn mắt ngài ấy, thì ngày tàn của hoàng triều Phong Châu thực sự đã đến!”
Ông lập tức vung tay lên, hạ lệnh bằng giọng điệu vô cùng dứt khoát và uy nghiêm:
“Truyền lệnh của ta! Lập tức bãi bỏ mọi loại thuế xung quanh khu vực Hải Vân Phong vĩnh viễn! Toàn bộ mười lăm bộ lạc nước Âu Lạc phải ngày đêm hướng về phía Hải Vân Phong bái lạy cầu nguyện! Ngoài ra…”
Hùng Vương hít một hơi thật sâu, ánh mắt rực chiến ý nhìn về phía cực Nam:
“Ta sẽ đích thân dẫn theo mười vạn thiết giáp quân và năm mươi vị Lạc Tướng mạnh nhất, mang theo Trống Đồng Cổ Đại tiến về Dã Vy Dạ Lâm để trấn áp ma triều! Chúng ta phải dùng máu của ma tộc để chứng minh cho Thần Quân thấy rằng, hoàng triều Phong Châu vẫn đủ năng lực để bảo vệ vườn rau cải ngọt của ngài ấy!”
“Chúng thần tuân chỉ! Thề chết bảo vệ vườn rau của Thần Quân!”
Hàng ngàn Lạc Tướng và Lạc Hầu đồng loạt quỳ rạp xuống, tiếng hô vang dội xé toạc bầu trời Phong Châu Thần Đô, đằng đằng sát khí hướng về phía phương Nam xa xôi.
***
Trong khi đó, tại vùng đầm lầy âm u, đầy chướng khí độc của Dã Vy Dạ Lâm ở phía cực Nam.
Ý chí của Ma Hoàng Thiên Thích đang ngủ sâu dưới lòng đất bỗng nhiên khẽ run rẩy một cái dữ dội.
Hắn vừa mới tỉnh lại sau một phần phong ấn bị lỏng lẻo, định dùng huyết mạch chi lực để triệu hồi các tà tu phương Nam đến hiến tế, giúp hắn phá vỡ hoàn toàn phong ấn vạn năm. Thế nhưng, ngay khi hắn vừa mới tỏa ra một chút ma uy rục rịch hướng về phía Bắc, hắn liền cảm nhận được một luồng quy tắc Thái Sơ vô hình, bá đạo tột cùng vừa quét ngang qua không gian từ hướng Hải Vân Phong dội tới.
Luồng quy tắc kia đi đến đâu, ma khí ngút trời của hắn liền bị tịnh hóa sạch sẽ đến đó, thậm chí còn dội ngược một cú chí mạng vào ma thể vạn năm của hắn, khiến hắn phải phun ra một ngụm máu ma đen ngòm ngay trong bóng tối.
“Phốc!”
Ma Hoàng Thiên Thích hoảng sợ khóc thét trong lòng. Đôi mắt khổng lồ như hai vầng trăng máu của hắn co rút lại thành hai sợi chỉ nhỏ. Hắn run rẩy lẩm bẩm trong tuyệt vọng:
“Trời đất ơi… Thần… Thần sáng thế tối cổ vẫn còn sống sao?! Ngài ấy… ngài ấy chỉ cần hắt hơi một cái từ khoảng cách vạn dặm, thế mà đã suýt chút nữa bóp nát thần hồn của ta rồi! Lại còn cái lồng tre nhốt vịt chứa quy tắc Khởi Nguyên kia nữa… Ba tên hộ pháp ma giáo của ta vừa mới đi thám thính đã bị ngài ấy nhốt lại như cá trê lai…”
Hắn càng nghĩ càng sợ, toàn thân ma diễm lụi đi mất một nửa. Hắn vội vàng vận dụng toàn bộ ma lực còn lại, chủ động kéo chậm quá trình phá phong ấn của bản thân, thậm chí còn cố gắng rụt cổ, thu nhỏ ma thể lại để trốn thật sâu dưới đáy đầm lầy độc.
“Không được… ta phải ngủ tiếp thôi! Thế giới bên ngoài quá nguy hiểm! Ta thà bị phong ấn thêm mười vạn năm nữa, còn hơn là bước ra ngoài để bị vị Thần tối cổ kia dùng chổi lông gà đánh chết!”
Cứ như vậy, vị cự đầu tối cao của Vực Ngoại Ma Tộc – kẻ từng làm cả giới tu tiên run rẩy – giờ đây đang run cầm cập trốn sâu dưới bùn nhão, hoàn toàn từ bỏ ý định phá phong ấn xưng bá thiên hạ, chỉ cầu mong vị Thần phàm nhân lười biếng trên Hải Vân Phong kia sẽ không nhớ đến việc tìm hắn để “phạt tiền”.
***
Lúc này, tại chợ Phong Châu náo nhiệt dưới chân núi.
Tiếng rao bán, tiếng mặc cả vang lên rộn rã khắp các ngõ phố bám đầy bụi đồng đỏ Đông Sơn.
Diệp Phi đi chân trần lững thững giữa dòng người đông đúc, vai vác chiếc xẻng sắt rỉ sét, thỉnh thoảng lại đưa tẩu thuốc lên miệng rít một hơi nhàn nhã. Lục Thanh Tuyết và Sở Phong vác chảo đen đi theo phía sau, ánh mắt vô cùng cảnh giác quét qua xung quanh để bảo vệ sư phụ.
“A, tiệm gốm của lão Vương kia rồi!”
Diệp Phi rực sáng mắt lên khi nhìn thấy tấm biển hiệu cũ kỹ treo trước cửa một gian hàng gốm sứ ở cuối phố. Hắn lập tức rảo bước đi tới, chuẩn bị đòi lại tiền cọc của chiếc giếng cổ sủi bọt lục nhạt, hoàn toàn không hề hay biết rằng, mỗi bước chân trần của hắn nện xuống mặt đất lúc này đều đang âm thầm dập tắt mọi luồng ma khí phương Nam rục rịch thẩm thấu dưới lòng đất chợ Phong Châu.
Trận chiến bảo vệ “vườn rau cải ngọt” của nước Âu Lạc, cứ như vậy mà bắt đầu một cách đầy trào phúng và dồn dập dưới những bước chân vô hại của vị Thần tối cổ ẩn thế.