Thiên Cơ Bất Khả Lộ – Tồn Tại Đỉnh Cấp
Chương 104: Sự kinh hoàng của tà tu

Cập nhật lúc: 2026-06-14 15:46:52 | Lượt xem: 4

Những bước chân trần của Diệp Phi dẫm lên thềm đá cổ phát ra những tiếng “bạch bạch” đều đặn giữa không gian tĩnh mịch của buổi sớm mai. Gió núi Hải Vân Phong khẽ lướt qua, mang theo mùi đất ẩm nồng nồng sau cơn mưa rào, quyện lẫn với hương lài dịu nhẹ còn vương lại trên tay áo của Lục Thanh Tuyết. Phía sau hắn, Sở Phong vác cái chảo đen rỉ sét bên vai trái, vai phải rướn lên để đỡ lấy sợi dây thừng gai thô ráp đang buộc chặt một cái lồng tre cũ kỹ.

Cái lồng tre này vốn là đồ dùng để nhốt vịt thịt mà Diệp Phi tự tay đan từ ba năm trước. Trải qua sương gió, những nan tre đã ngả sang màu vàng xỉn, bám đầy những vệt phân vịt khô khốc và bùn đất xám xịt, tỏa ra một thứ mùi vị vô cùng “kích thích khứu giác” khiến chú chó nhỏ Tiểu Hắc đi bên cạnh thỉnh thoảng lại phải khịt mũi đầy ghét bỏ.

Thế nhưng, dưới góc nhìn của ba vị đại năng Lạc Vũ Cảnh đỉnh phong của tà tu phương Nam đang bị nhốt bên trong, cái lồng tre này chẳng khác nào một lò luyện ngục đáng sợ nhất thế gian.

Thân thể của ba gã ma đầu khét tiếng phương Nam — những kẻ từng chỉ cần một cái nhấc tay là có thể khiến cả một vùng đầm lầy ngập trong máu độc — giờ đây đã bị thu nhỏ lại chỉ bằng bắp tay đứa trẻ. Da dẻ của chúng biến thành một màu xám xịt, nhớp nhúa và đầy những chiếc vảy sần sùi chẳng khác nào ba con cá trê lai đang nằm thoi thóp trong cái giỏ đi chợ của phàm nhân.

“Chít… chít…”

Tên ma đầu dẫn đầu, kẻ từng tự xưng là Huyết Sa Lão Tổ, đang cố gắng dùng cái đầu đầy gai nhọn của mình húc vào nan tre. Thế nhưng, ngay khi lớp da nhớp nhúa của gã vừa chạm vào sợi tre dại, một luồng ánh sáng xám tro mang theo quy tắc Thái Sơ nguyên thủy đột ngột bùng lên.

“Xèo xèo!”

“Áaaaa!”

Một tiếng hét thảm thiết vang lên bằng thần thức, nhưng lại bị giới hạn hoàn toàn trong phạm vi một tấc xung quanh cái lồng tre, không thể lọt ra ngoài dù chỉ một tia âm thanh nhỏ nhất. Huyết Sa Lão Tổ cảm thấy như có hàng vạn thanh lôi kiếp đang trực tiếp bổ thẳng vào thần hồn của mình, thiêu rụi toàn bộ ma lực mà gã vất vả tu luyện suốt ba ngàn năm qua. Vệt ma khí tím sẫm vừa ngưng tụ trên trán gã lập tức bốc hơi thành một làn khói trắng nhạt, để lại một vết bỏng cháy đen thui.

“Đừng… đừng động vào nan tre nữa!”

Gã tà tu thứ hai, Hắc Cốt Ma Quân, run rẩy truyền âm bằng giọng điệu méo mó vì đau đớn. Đôi mắt gã trợn trừng đầy tơ máu, nhìn chằm chằm vào những đường vân tự nhiên trên nan tre cổ thụ mà Diệp Phi đã dùng dao rựa gọt qua loa.

“Mỗi một nan tre ở đây… đều là một đường vân quy tắc Khởi Nguyên! Trời đất ơi, tên phàm nhân đi phía trước kia rốt cuộc là tồn tại thế nào? Ngay cả một cái lồng nhốt gia cầm của hắn cũng chứa đựng đại đạo tước đoạt tối cao! Toàn bộ đan điền của ta đã bị khóa chặt, ma cốt vạn năm cũng đang bị hòa tan thành nước mỡ rồi!”

Gã tà tu thứ ba, Độc Nhãn Ma Tôn, chỉ còn lại một con mắt ti hí rỉ máu đen, thều thào đầy tuyệt vọng:

“Không thể phản kháng… Chúng ta đã mất sạch thần thông rồi. Giờ đây đến cả một con kiến bò vào lồng cũng có thể cắn chết ba vị Lạc Vũ Cảnh chúng ta. Hãy cầu nguyện… mau dùng bí thuật huyết mạch cầu nguyện Ma Hoàng vĩ đại cứu mạng! Chỉ có Ma Hoàng Thiên Thích mới có thể cứu chúng ta ra khỏi cái lồng tre quỷ quái này!”

Nghe đến hai chữ “Ma Hoàng”, trong mắt ba tên tà tu bỗng bùng lên một tia hy vọng cuối cùng. Đúng vậy! Ma Hoàng Thiên Thích của chúng là cự đầu tối cao của Vực Ngoại Ma Tộc, một tồn tại có thể làm đóng băng cả một tinh vực. Dù phong ấn phương Nam chưa hoàn toàn bị phá vỡ, nhưng với mối liên kết huyết mạch vạn năm, Ma Hoàng chắc chắn sẽ cảm nhận được sự cầu cứu của ba vị hộ pháp trung thành nhất.

Huyết Sa Lão Tổ nghiến răng, mặc cho quy tắc Thái Sơ đang không ngừng gặm nhấm ma thể, gã điên cuồng cắn rách đầu lưỡi của mình. Một giọt máu ma màu tím đen, bốc lên mùi tanh tưởi cực kỳ nồng nặc, từ từ ngưng tụ giữa không trung lồng tre.

“Vạn Ma Quy Tông… Huyết Ký Thông Thiên! Ma Hoàng vĩ đại, xin hãy cứu rỗi những đứa con của ngài!”

Ba tên tà tu đồng loạt tụng niệm cổ ngữ ma tộc, dùng chút tàn lực cuối cùng để hiến tế linh hồn, biến giọt máu ma kia thành một luồng sóng âm vô hình, xuyên qua khe hở của nan tre, phóng thẳng về phía cực Nam xa xôi.

Đi phía trước, Diệp Phi bỗng nhiên dừng bước. Hắn khịt khịt mũi, quay đầu lại nhìn cái lồng tre sau lưng Sở Phong, chân mày khẽ nhíu lại:

“Sở Phong này, con xách cái lồng tre kia cho cẩn thận vào. Ta cứ ngửi thấy cái mùi gì tanh tanh như mùi bùn ao ấy. Có phải ba con cá trê lai này dạo này ăn nhiều phân vịt quá nên bắt đầu bốc mùi rồi không? Lát nữa xuống chợ Phong Châu, để xem có ai thèm mua cái loại cá trê lai nhớp nhúa này không, không thì mang về cho Tiểu Hắc ăn cải thiện bữa ăn.”

“Gâu!”

Tiểu Hắc đang lững thững đi bên cạnh lập tức sủa lên một tiếng đầy phẫn nộ. Nó dùng đôi mắt to tròn, đen láy lườm xéo cái lồng tre một cái. Thôn Thiên Ma Lang nó dù có thèm ăn đến mấy thì cũng là thần thú Thái Cổ kiêu hãnh, làm sao có thể hạ mình đi ăn ba con ma tu bẩn thỉu, hôi hám lại còn bám đầy phân vịt khô kia chứ? Đúng là sỉ nhục nhân phẩm của chó mà!

Sở Phong nghe Diệp Phi dặn dò, trong lòng lập tức dâng lên một nỗi kính sợ tột độ. Hắn vội vàng siết chặt sợi dây thừng gai, cúi đầu cung kính đáp:

“Sư phụ yên tâm! Đồ nhi đã dùng Hỗn Độn khí khóa chặt cái lồng này rồi, tuyệt đối không để mùi hôi thối của bọn chúng làm bẩn khứu giác thanh tịnh của người! Mà sư phụ quả là có lòng từ bi bao la, ba tên ma đầu nghịch thiên này lọt vào tay người mà người vẫn coi chúng như cá trê lai để nuôi dưỡng, đúng là cảnh giới vô vi nhi trị vĩ đại!”

Diệp Phi nghe vậy thì chỉ biết trợn mắt trắng dã, trong lòng thầm thở dài một tiếng đầy bất lực.

*Cá trê lai thì gọi là cá trê lai, lại còn ‘ma đầu nghịch thiên’ với chả ‘vô vi nhi trị’. Cái thằng nhóc này dạo này đọc nhiều truyện bùa chú quá nên đầu óc càng ngày càng hoang tưởng nặng rồi. Đúng là không thể nói chuyện một cách bình thường với cái lũ tu sĩ dở dở ương ương này được mà!*

Hắn lắc đầu, tiếp tục vác chiếc xẻng sắt thong thả đi về phía trước, miệng lẩm nhẩm tính toán xem lát nữa đòi lão Vương bán gốm được bao nhiêu tiền cọc để mua thêm mấy cân thịt ba chỉ về làm món thịt kho tàu.

Trong khi đó, ở sâu trong cái lồng tre, giọt máu ma hiến tế của ba tên tà tu cuối cùng cũng đã kết nối được với ý chí của Ma Hoàng Thiên Thích tại vùng đầm lầy Dã Vy Dạ Lâm ở phía cực Nam.

Tại vùng đầm lầy độc khí quanh năm bao phủ bởi một màu tím đen chết chóc, mặt đất bỗng nhiên rung chuyển nhẹ. Từ sâu dưới lòng đất vạn trượng, một đôi mắt khổng lồ như hai vầng trăng máu đột ngột mở ra.

“Kẻ nào dám quấy rầy giấc ngủ của bản hoàng?”

Một luồng ma âm trầm đục, mang theo uy áp hủy thiên diệt địa vang lên trong không gian linh hồn của ba tên tà tu.

“Ma Hoàng vĩ đại! Là chúng con, ba vị hộ pháp dưới trướng ngài đây!” Huyết Sa Lão Tổ mừng rỡ đến mức suýt thì khóc rống lên. “Chúng con bị một tên phàm nhân cực kỳ tà môn bắt giữ tại Hải Vân Phong! Hắn dùng một cái lồng tre chứa đầy quy tắc hủy diệt để giam cầm chúng con, thần thông của chúng con đã bị phế sạch! Xin Ma Hoàng hãy xuất thế, dời non lấp bể để cứu lấy những đứa con trung thành này!”

“Hải Vân Phong?!”

Nghe thấy ba chữ này, luồng ma âm của Ma Hoàng Thiên Thích đột ngột khựng lại. Đôi mắt trăng máu khổng lồ dưới đầm lầy co rút lại thành hai đường chỉ mảnh, toàn bộ ma diễm màu đen đang cuồn cuộn cháy xung quanh cơ thể hắn bỗng nhiên lụi đi một nửa.

Hắn lập tức nhớ lại vết thương ngầm vạn năm vừa mới bị rách ra cách đây không lâu, khi hắn chỉ mới thò một bàn tay ra khỏi phong ấn đã bị một cú giậm chân vô hình từ hướng Hải Vân Phong đè bẹp dí xuống bùn. Sự sợ hãi tột độ từ sâu trong huyết mạch Thái Cổ trỗi dậy, khiến toàn thân Ma Hoàng run lên bần bật.

“Các ngươi… các ngươi đang ở đâu?!” Ma Hoàng Thiên Thích gầm lên, giọng điệu không còn vẻ uy nghiêm của một cự đầu ma tộc nữa, mà thay vào đó là một sự hoảng loạn tột cùng.

“Chúng con… chúng con đang nằm trong một cái lồng tre, bị một tên phàm nhân mặc áo vải thô, chân trần vác xẻng sắt cõng đi xuống núi…” Hắc Cốt Ma Quân vội vàng báo cáo.

“Cái gì?!”

Ma Hoàng Thiên Thích suýt nữa thì nghẹt thở.

*Mặc áo vải thô? Chân trần vác xẻng sắt? Đi bên cạnh còn có một con chó đen nhỏ?*

*Đó chẳng phải là vị Thượng Thần tối cổ, thực thể tồn tại trước cả Khởi Nguyên, người đã dùng một tiếng ho thổi bay ba vị trưởng lão Tiên Minh ra ngoài vũ trụ, dùng một cái phẩy quạt dập tắt ma khí vạn dặm của ta sao?!*

*Lũ ngu xuẩn này! Chúng nó đi trộm rau cải của ngài ấy không thành, bị bắt làm mồi câu cá, giờ lại dám dùng bí thuật huyết mạch để kéo ta xuống nước cùng?!*

“Một lũ ăn hại! Một lũ báo thủ!”

Ma Hoàng Thiên Thích điên cuồng gầm rú trong không gian linh hồn của ba tên tà tu. Luồng ma âm rống lên dữ dội đến mức khiến thần hồn của ba gã ma đầu lung lay sắp vỡ.

“Ma Hoàng vĩ đại… ngài… ngài nói gì cơ?” Độc Nhãn Ma Tôn ngơ ngác hỏi lại, hoàn toàn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra.

“Ta bảo các ngươi cút đi! Đồ ngu! Đồ ăn hại!” Ma Hoàng Thiên Thích hét lên đầy sợ hãi. “Các ngươi có biết người đang vác cái lồng kia là ai không?! Đó là vị Thần sáng thế! Ngay cả Ma Tổ khai thiên lập địa của chúng ta ngày xưa cũng chỉ là một con tiểu ma thú liếm giày cho ngài ấy! Các ngươi dám đắc tội với ngài ấy, lại còn muốn ta đến cứu?! Ta mà đến đó, ngài ấy chỉ cần búng nhẹ một cái là cả dòng họ Ma tộc chúng ta sẽ bay màu khỏi dòng lịch sử vĩnh viễn!”

Ba tên tà tu nghe xong, toàn thân đông cứng lại như tượng đá.

*Thần… Thần sáng thế?!*

*Tên phàm nhân mặc áo vải thô, trông vô hại đến mức không thể vô hại hơn kia… thực chất là tồn tại đỉnh cấp vượt qua cả Khởi Nguyên?!*

Chưa dừng lại ở đó, đầu dây bên kia, Ma Hoàng Thiên Thích vì quá sợ hãi việc bị Diệp Phi lần theo nhân quả tìm đến tận ổ, hắn lập tức đưa ra một quyết định cực kỳ dứt khoát và tàn nhẫn.

“Để bảo toàn đại nghiệp của Ma tộc, các ngươi… hãy tự sát đi! Đừng để ngài ấy dùng các ngươi làm đầu mối tìm đến ta!”

“Huyết mạch chi lực… Nghịch chuyển cho ta!”

“Bùm!”

Ma Hoàng Thiên Thích chủ động kích hoạt cấm thuật huyết mạch, trực tiếp cắt đứt mọi liên hệ nhân quả giữa bản thân và ba tên tà tu này. Đồng thời, một luồng ma lực hủy diệt từ xa dội ngược qua giọt máu hiến tế, trực tiếp đánh thẳng vào đan điền của ba tên tà tu trong lồng tre.

“Phốc! Phốc! Phốc!”

Ba tiếng nổ trầm đục vang lên trong lồng. Ba vị hộ pháp ma giáo phương Nam đồng loạt phun ra một ngụm máu đen ngòm. Ma công của chúng hoàn toàn bị chính thần minh của mình phế bỏ một cách triệt để, đến cả một chút ma khí tàn dư cũng không còn sót lại. Đạo tâm vạn năm của chúng trong một tích tắc này hoàn toàn vỡ vụn thành từng mảnh nhỏ.

Sự phản bội phũ phàng và nỗi sợ hãi tột cùng trước thân phận thực sự của Diệp Phi đã đánh sập hoàn toàn ý chí chiến đấu của ba tên tà tu. Chúng nằm rạp trên đống phân vịt khô dưới đáy lồng tre, nước mắt nước mũi chảy ròng ròng, toàn thân run rẩy bần bật như những con cầy sấy nước.

“Chúng ta… bị bỏ rơi rồi…”

“Vị Thần sáng thế… Ngài ấy đang vác chúng ta đi chợ đòi nợ…”

“Trời đất ơi, tại sao chúng ta lại ngu xuẩn đến mức đi chọc vào một tồn tại đáng sợ như vậy chứ?!”

Sở Phong đang đi phía sau, bỗng nhiên cảm thấy cái lồng tre nhẹ bẫng đi một chút. Hắn khẽ liếc mắt nhìn vào trong, thấy ba con “cá trê lai” ban nãy còn hung hăng giãy giụa, giờ đây đã ngoan ngoãn nằm bẹp dí một chỗ, đôi mắt trợn ngược đầy vẻ sợ hãi và sùng bái tột độ nhìn về phía bóng lưng của Diệp Phi.

Sở Phong mỉm cười đầy đắc ý, truyền âm cho Lục Thanh Tuyết đi bên cạnh:

“Sư tỷ, tỷ nhìn xem. Sư phụ quả là thần thông quảng đại. Ngài ấy thậm chí còn chẳng thèm quay đầu lại, chỉ cần nhàn nhạt nói một câu ‘mang về cho Tiểu Hắc ăn cải thiện’, thế mà đã trực tiếp dùng quy tắc Thái Sơ bóp nát đạo tâm của ba tên ma đầu này rồi. Nhìn bộ dạng của bọn chúng kìa, giờ có cho mười cái gan cũng không dám khởi lên một chút sát niệm nào nữa.”

Lục Thanh Tuyết khẽ gật đầu, đôi mắt thanh khiết như băng tuyết lộ ra một vẻ sùng kính kiên định:

“Sư phụ luôn dùng những phương pháp giản dị nhất để giải quyết những biến động lớn nhất của thế giới. Ba tên tà tu này vốn là nguồn cơn gây ra chướng khí phương Nam, nhưng khi nằm trong lồng tre của sư phụ, bọn chúng đã bị thanh tẩy hoàn toàn ma tính, trở thành những sinh vật vô hại. Đây mới chính là đỉnh cao của kiếm đạo và nhân quả.”

Diệp Phi đi phía trước, nghe thấy hai đệ tử cứ xì xào bàn tán phía sau, thỉnh thoảng lại nghe tiếng “gâu gâu” của Tiểu Hắc, lập tức quay đầu lại mắng:

“Sở Phong, Thanh Tuyết, hai đứa dạo này lười biếng quá đấy nhé. Đi bộ có một đoạn núi mà cứ rề rà rề rà. Mau chân lên, trời sắp nắng to rồi. Lát nữa đến chợ Phong Châu, đòi được tiền cọc xong ta sẽ dẫn hai đứa đi ăn bánh cuốn nóng ở đầu phố.”

“Đồ nhi tuân mệnh!” Lục Thanh Tuyết và Sở Phong vội vàng rảo bước, khuôn mặt rạng rỡ niềm vui sướng và hạnh phúc. Được đi bên cạnh Thần Quân, được ngài ban phát đồ ăn phàm trần để ngộ đạo, đây là vô thượng vinh hạnh mà cả Tu Tiên giới có nằm mơ cũng không thể đụng tới!

Cứ như vậy, ba thầy trò cùng một chú chó nhỏ thong thả đi bộ dưới ánh nắng ban mai rực rỡ, hướng về phía chợ Phong Châu náo nhiệt, để lại phía sau một truyền thuyết bất tử về cái lồng tre nhốt vịt bóp nát đạo tâm của ba vị đại năng ma đạo.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8