Thiên Cơ Bất Khả Lộ – Tồn Tại Đỉnh Cấp
Chương 99: Sự thức tỉnh của Ma khí

Cập nhật lúc: 2026-06-14 15:33:08 | Lượt xem: 4

Những bước chân đầu tiên của Diệp Phi đặt lên con đường dốc đá dẫn xuống núi Hải Vân Phong mang theo một nhịp điệu vô cùng ung dung, thư thái. Lớp sương sớm loãng như sữa bò ôm lấy hai ống chân trần bám đầy đất cát của hắn, mang lại cảm giác mát rượi, hơi ẩm ướt râm ran khắp các kẽ ngón chân. Gió sớm lướt qua, mang theo mùi lá tre tươi non bị vò nát lẫn trong không khí, cùng tiếng chim lạc lảnh lót kêu vang từ những tán cổ thụ phía xa xa.

Đối với Diệp Phi, đây đơn thuần là một buổi sáng đẹp trời để đi dạo, kết hợp với việc đi đòi lại mấy đồng tiền cọc từ lão Vương bán gốm ở chợ Phong Châu. Nhưng đối với hai vị đệ tử đang rảo bước theo sau, mỗi một bước chân của sư phụ lại giống như một lần gõ nhịp vào mạch đập của cả đại địa Âu Lạc Thần Châu.

Lục Thanh Tuyết đi bên trái, đôi mắt phượng vốn lạnh lùng như băng tuyết ngàn năm lúc này lại đong đầy sự quan sát tỉ mỉ. Nàng nín thở, tập trung toàn bộ thần thức vào gót chân của Diệp Phi. Ở khoảng cách gần như thế này, nàng có thể cảm nhận rõ ràng nhất thứ mà người ta gọi là “vô vi nhi trị”. Bàn chân trần của Diệp Phi dẫm lên những viên Thái Cổ Thần Thạch thô nhám, không hề có một chút dao động linh lực nào bảo hộ, nhưng kỳ lạ thay, những góc cạnh sắc nhọn của đá tảng khi chạm vào da thịt hắn đều tự động mòn nhẵn đi một cách khó hiểu. Cứ như thể mạch đất dưới chân núi đang run rẩy, chủ động co rụt và biến đổi hình dạng để tránh làm xước một sợi lông chân của vị Thần Minh tối cổ này.

“Sư phụ quả nhiên đã đạt đến cảnh giới phản phác quy chân hoàn mỹ nhất.” Lục Thanh Tuyết thầm nghĩ, lồng ngực khẽ phập phồng vì chấn động. “Ngài không dùng thần thông để ngự không phi hành, mà dùng bàn chân trần để đo đạc đại địa, đây chính là đang dùng thân thể phàm nhân để dung hợp với quy tắc của đất mẹ Âu Lạc. Mỗi một bước đi của ngài đều đang chấn nhiếp và xoa dịu long mạch ngàn năm đang rục rịch dưới lòng đất. Thật là một tấm lòng từ bi vĩ đại!”

Ở bên phải, Sở Phong còng lưng vác chiếc chảo đen rỉ sét sau lưng, vẻ mặt đầy vẻ nghiêm túc nhưng trong lòng thì đang “overthinking” đến mức đan điền sắp bốc khói. Hắn liếc nhìn bóng lưng gầy gò của Diệp Phi, trong đầu liên tục phân tích từng câu nói, từng cái tặc lưỡi của sư phụ từ sáng đến giờ.

“Sư phụ bảo đi đòi tiền cọc cái giếng hỏng…” Sở Phong thầm phân tích, hai mắt híp lại đầy vẻ nguy hiểm. “Nhưng cái giếng cổ trên Hải Vân Phong thực chất là điểm nhãn của linh mạch hoàng gia! Việc nước giếng sủi bọt và rò rỉ ma khí chính là điềm báo phong ấn phương Nam đang có biến. Sư phụ nói đi đòi tiền cọc, thực chất là dùng từ lóng để ám chỉ việc đi đòi lại món nợ nhân quả từ những kẻ đang mưu toan phá hoại sự bình yên của ngọn núi! Ôi trời đất ơi, mật mã đại đạo thâm sâu như thế mà suýt chút nữa mình đã nghĩ đơn thuần là ngài ấy… hám tiền! Mình thật đáng chết, thật là nông cạn!”

Sở Phong tự gõ vào đầu mình một cái rõ đau, tự hứa với lòng rằng lát nữa xuống chợ Phong Châu, bất kể sư phụ có chỉ vào cái gì, hắn cũng phải lập tức dùng chiếc chảo đen này đập nát hoặc mua sạch, tuyệt đối không để sư phụ phải bận lòng.

Đi trước hai bước, Diệp Phi đột nhiên rùng mình một cái, cảm thấy sống lưng hơi lạnh. Hắn dừng bước, quay đầu lại nhìn hai đứa đệ tử đang dùng ánh mắt rực lửa cuồng nhiệt nhìn mình, khóe miệng khẽ giật giật.

“Hai đứa này dạo này ăn canh cải ngọt nhiều quá nên bị thừa năng lượng hay sao thế nhỉ?” Diệp Phi thầm nghĩ, lòng đầy vẻ bất lực. “Nhìn cái mặt thằng nhóc Sở Phong kìa, cứ như chuẩn bị vác chảo đi đồ sát cả cái chợ không bằng. Còn Thanh Tuyết thì cứ nhìn chân mình chằm chằm, bộ chân mình dính phân gà chưa rửa sạch hay sao?”

Hắn hắng giọng, cố gắng dùng tông giọng ôn hòa nhất của một người trung niên phàm nhân để xoa dịu bầu không khí:

“Khục… Sở Phong này, lát nữa xuống chợ, con nhớ đi đứng cho đàng hoàng nhé. Đừng có vác cái chảo đen rỉ sét kia huơ qua huơ lại trước mặt người ta. Người ta lại tưởng con là kẻ cướp đi giật đồ thì khổ. Chúng ta là người làm ăn lương thiện, trồng rau nuôi gà, phải giữ gìn hình ảnh của Hải Vân Phong, rõ chưa?”

Sở Phong nghe vậy, hai đầu gối lập tức run lên bần bật. Lời răn đe này của sư phụ lọt vào tai hắn liền biến thành: *”Con đừng có bộc lộ chiến ý bừa bãi làm kinh động đến những quân cờ ta đã sắp đặt dưới núi. Hãy ẩn giấu tu vi Hỗn Độn Thần Thể cho thật kỹ, nếu để lộ ra làm hỏng đại cục của ta, ta sẽ thu hồi lại cái chảo đen này!”*

“Sư… Sư phụ giáo huấn cực kỳ phải!” Sở Phong vội vàng khom lưng, mồ hôi hột chảy ròng ròng trên trán, hắn cung kính truyền âm đáp lời: “Đồ nhi ngu muội, suýt chút nữa đã làm lộ ra khí tức Hỗn Độn làm nhiễu loạn phàm trần. Đồ nhi lập tức tự phong ấn chín phần mười chiến lực, tuyệt đối đóng vai một gã tiểu đồng xách đồ vô hại!”

Diệp Phi trợn mắt nhìn Sở Phong. Thằng nhóc này lại bắt đầu rồi. Hắn chỉ bảo nó cất cái chảo đi cho đỡ vướng víu, thế mà nó lại lầm rầm cái gì mà “tự phong ấn chín phần mười chiến lực”.

“Đúng là hết thuốc chữa với lũ trẻ thời nay.” Diệp Phi thở dài một tiếng đầy tự giễu, xoay người tiếp tục bước đi. “Chắc dạo này giới tu tiên Âu Lạc viết nhiều truyện bùa chú nhảm nhí quá, làm đầu óc tụi nhỏ bị nhiễm độc hết cả rồi. Thôi kệ đi, miễn là tụi nó chịu xách đồ hộ mình là được.”

Trong khi ba thầy trò Diệp Phi đang thong thả dạo bước dưới ánh nắng sớm ấm áp của sườn núi Hải Vân Phong, thì ở phía cực Nam của Âu Lạc Thần Châu, cách đó hàng vạn dặm, một thảm họa kinh hoàng đang âm thầm diễn ra trong bóng tối ngột ngạt của Dã Vy Dạ Lâm.

Nơi đây là một vùng đầm lầy khổng lồ, quanh năm không thấy ánh mặt trời. Không khí ở đây đặc quánh, nồng nặc mùi bùn rữa hôi thối, mùi lá cây mục nát dính đầy độc dịch và mùi tanh tưởi của những sinh vật cổ xưa đã chết vùi sâu dưới lòng đất. Những thân cây cổ thụ khẳng khiu, đen đúa như những cánh tay quỷ vươn lên bầu trời xám xịt, trên cành treo lủng lẳng những tổ kén nhện độc to bằng người thật, thỉnh thoảng lại phát ra tiếng sột soạt ghê rợn.

Ở trung tâm của đầm lầy, bên dưới một hồ nước đen ngòm sủi bọt ùng ục, là nơi đặt phong ấn cổ xưa vạn năm của Ma Hoàng Thiên Thích – cự đầu tối cao của Vực Ngoại Ma Tộc.

Bình thường, phong ấn này được duy trì và gia cố bởi khí vận toàn cục của Tiên Minh phương Bắc cùng mạch linh khí ngập tràn của Âu Lạc Thần Châu. Nhưng vào ngày hôm trước, một sự kiện chấn động đã xảy ra. Mười vạn tu sĩ tinh anh của Tiên Minh, bao gồm cả những đại năng Chúc Đồng Cảnh và Bán Bộ Tiên Đế như Thiên Cơ Tử, đã chủ động tản công, bị phế bỏ hoàn toàn tu vi thành phàm nhân dưới tác động từ chữ “Tĩnh” của Diệp Phi.

Sự sụt giảm đột ngột và khủng khiếp của mười vạn nguồn linh lực khổng lồ này giống như một nhát búa tạ nện thẳng vào cán cân năng lượng của cả đại lục. Khí vận của Tiên Minh phương Bắc sụp đổ trong tích tắc, kéo theo sự suy yếu nghiêm trọng của trận pháp “Tuyệt Linh Khóa Mạch” vốn là sợi xích chính khóa chặt phong ấn phương Nam.

*Rắc… Rắc…*

Dưới đáy hồ nước đen, những tiếng nứt vỡ trầm đục vang lên, chấn động truyền qua các tầng địa chất sâu hoắm. Những sợi xích quy tắc màu vàng kim quấn quanh chiếc quan tài đá cổ đại bắt đầu rạn nứt, giải phóng ra từng luồng ma khí màu tím sẫm đậm đặc như mực. Ma khí đi đến đâu, nước hồ đóng băng đến đó, rồi nhanh chóng bốc hơi thành những làn sương mù màu tím độc địa, bò lan ra khắp mặt đất đầm lầy.

*Gào…!*

Từ sâu trong lòng đất, một tiếng gầm rú trầm đục, chứa đựng sự phẫn nộ và khát máu tích tụ suốt vạn năm vang lên, làm chấn động toàn bộ Dã Vy Dạ Lâm. Những con dị thú độc sừng, những con rết khổng lồ vạn chân đang ẩn nấp trong hốc cây đều sợ hãi bò ra ngoài, đồng loạt quỳ rạp hướng về phía hồ nước đen, run rẩy không ngừng.

Ma Hoàng Thiên Thích đang thức tỉnh!

Một bàn tay khổng lồ bao phủ bởi ma diễm màu tím đen, móng vuốt sắc nhọn như những thanh ma kiếm từ từ vươn ra khỏi vũng bùn đen ngòm, bóp nát một tảng đá cổ thụ bên bờ hồ thành tro bụi.

Ý chí của Ma Hoàng Thiên Thích vô cùng cuồng bạo, rống lên trong thần thức của hắn:

“Vạn năm! Đã vạn năm rồi! Lũ kiến hôi Tiên Minh rốt cuộc cũng không chịu nổi nữa mà tự sụp đổ! Phong ấn đã lỏng lẻo! Ngày bổn hoàng trở lại chư thiên, nhuộm đỏ Âu Lạc Thần Châu bằng máu tươi đã đến!”

Hắn điên cuồng vận chuyển ma lực vạn năm, định một hơi xé rách hoàn toàn những sợi xích quy tắc còn lại để bước ra ngoài đời thực. Nhưng ngay khi ma thể của hắn vừa nhô lên khỏi mặt nước được nửa trượng, một luồng ký ức huyết mạch Thái Cổ đột ngột bừng sáng trong đầu hắn, giống như một xô nước đá dội thẳng vào ngọn lửa ma diễm đang bừng bừng khí thế.

Hình ảnh một hạt nước giếng bóp nát Thần Tử Cổ Vô Song…
Hình ảnh một tiếng ho khẽ thổi bay ba vị trưởng lão Chấp Pháp Điện cùng Cửu Thiên Độc Hũ ra ngoài rìa vũ trụ…
Và đặc biệt là hình ảnh chữ “Tĩnh” viết bằng giấy Dó bay lên vòm trời, đóng băng toàn bộ thiên địa, ép hắn phải phun máu ma tháo chạy sâu xuống lòng đất ngày hôm qua…

Tất cả những ký ức kinh hoàng đó hiện lên rõ mồn một trong tâm trí Ma Hoàng Thiên Thích.

Bàn tay khổng lồ đang giơ lên giữa không trung đột nhiên… khựng lại. Ma diễm màu tím sẫm đang bốc cao ba trượng bỗng nhiên xì một tiếng, thu nhỏ lại còn chưa đầy nửa thước như ngọn nến gặp gió lớn.

Chiều sâu tâm lý của một vị cự đầu vạn năm lúc này rơi vào một trạng thái hỗn loạn, giằng xé và “trầm cảm” tột độ mà không một ngôn từ nào có thể tả xiết.

“Chờ đã…” Ma Hoàng Thiên Thích thầm nghĩ, hai con mắt đỏ ngầu như hai vầng trăng máu đảo liên tục trong bóng tối, lộ ra sự do dự và sợ hãi cực hạn. “Phong ấn quả thực đã yếu đi rất nhiều do khí vận Tiên Minh sụp đổ. Nhưng… tại sao Tiên Minh lại sụp đổ? Là do vị Thượng Thần tối cổ trên Hải Vân Phong kia viết một chữ ‘Tĩnh’! Ngài ấy chỉ cần viết một chữ liền phế sạch mười vạn tu sĩ! Chuyện này có nghĩa là gì?”

Hắn bắt đầu vận dụng bộ não vạn năm của mình để phân tích, và càng phân tích, hắn càng cảm thấy da đầu mình tê dại, ma hồn run rẩy.

“Đúng rồi! Đây chắc chắn là một cái bẫy!” Ma Hoàng Thiên Thích gầm lên khe khẽ trong lòng, toàn thân toát ra mồ hôi ma lạnh ngắt. “Vị Thượng Thần kia cố tình phế bỏ Tiên Minh để làm yếu phong ấn của ta! Ngài ấy muốn dụ ta chủ động phá phong ấn bước ra ngoài! Ngài ấy đang câu cá! Đúng vậy, ta chính là con cá mà ngài ấy muốn câu! Nếu ta ngu ngốc xông ra ngoài lúc này, ngài ấy chỉ cần búng nhẹ một cái quạt nan rách hay ho một tiếng là ta sẽ biến thành củi khô nhóm bếp giống như con Quỷ Mộc Tinh vạn năm kia ngay lập tức!”

Nghĩ đến cảnh bản thân – một Ma Hoàng vĩ đại, thống trị vạn giới – bị mang về làm củi nhóm lò hầm canh cải ngọt cho một con chó đen gặm xương, Ma Hoàng Thiên Thích không tự chủ được mà rùng mình một cái thật mạnh.

Tham vọng tự do vạn năm đối đầu với nỗi sợ hãi tột cùng trước sự vô tri đầy bí ẩn của Diệp Phi. Cuối cùng, nỗi sợ hãi đã giành chiến thắng tuyệt đối.

“Không được! Ta phải nhẫn nhịn! Ta tuyệt đối không thể mắc bẫy của lão quái vật kia!” Ma Hoàng Thiên Thích nghiến răng kèn kẹt, dứt khoát đưa ra một quyết định vô cùng “biết điều” và thức thời. “Ta sẽ không phá phong ấn hoàn toàn nữa. Ta chỉ rò rỉ một chút ma khí ra ngoài để thăm dò tình hình thôi. Đúng, ta phải thật sự cẩn trọng, rụt cổ trốn sâu dưới đầm lầy này thêm mười vạn năm nữa cũng được, miễn là giữ được cái mạng ma này!”

Nghĩ là làm, Ma Hoàng Thiên Thích vội vàng chủ động thu hồi chín phần mười ma lực đang bộc phát, ngoan ngoãn rụt bàn tay khổng lồ trở lại dưới đáy hồ nước đen, thậm chí còn lén lút dùng ma lực của mình để… tự vá lại một vài vết nứt nhỏ trên sợi xích quy tắc màu vàng kim, như thể sợ hãi sợi xích này bị đứt quá nhanh làm kinh động đến vị Thượng Thần trên núi.

Nhưng dù hắn có cố gắng kiềm chế đến đâu, một lượng ma khí tím sẫm rò rỉ ban đầu vẫn theo mạch nước ngầm và gió bão cuộn trào về phía Bắc, hướng thẳng về phía dãy núi Hải Vân Phong.

Lúc này, trên con đường dốc sườn núi, Diệp Phi đang đi bỗng nhiên khựng lại.

Hắn nhíu mày, mũi khẽ hít hà một cái. Một luồng gió ẩm ướt, mang theo mùi bùn rữa tanh tưởi, nồng nặc mùi hôi mốc và một chút vị cay nồng khó chịu xộc thẳng vào mũi hắn.

“Hắt xì!”

Diệp Phi hắt hơi một cái thật lớn, suýt chút nữa thì làm rơi cả chiếc tẩu thuốc bằng trúc trên tay. Hắn dụi dụi cái mũi đỏ ửng, khuôn mặt thư sinh trung niên đầy vẻ bất mãn và bực bội.

“Cái mùi gì mà kinh khủng thế này?” Diệp Phi cằn nhằn mắng mỏ, tay rút chiếc quạt nan rách (Nhân Quả Tiên Phiến) dắt bên hông ra, ra sức phẩy phẩy trước mặt để xua tan luồng không khí ô nhiễm. “Mấy cái nhà dưới chân núi dạo này làm ăn kiểu gì không biết! Chắc lại thông cống rãnh hay xả rác bừa bãi ra suối rồi! Cái mùi hôi thối này bay ngược lên tận đây, làm ô nhiễm cả bầu không khí trong lành của núi rừng! Thật là vô ý thức, trầm cảm thực sự!”

Hắn vừa mắng vừa dùng lực phẩy quạt nan phành phạch vài cái thật mạnh hướng về phía Nam, hy vọng luồng gió từ quạt sẽ thổi bay cái mùi hôi hám này đi chỗ khác.

Nhưng Diệp Phi hoàn toàn không biết rằng, chiếc quạt nan rách nát bươm kia thực chất chính là **Nhân Quả Tiên Phiến** – một trong những tối thượng thần khí có thể lay chuyển nhân quả vạn giới từ thời Khởi Nguyên.

Cú phẩy tay đầy bực bội của hắn vô tình phóng ra một luồng quy tắc Thái Sơ vô hình mỏng manh như sợi tơ, nhưng tốc độ lại nhanh đến mức vượt qua cả giới hạn của không gian và thời gian. Luồng gió Thái Sơ này mang theo ý chí “muốn xua tan mùi hôi thối” của Diệp Phi, hóa thành một đạo thanh phong vô ảnh vô hình, quét vút vạn dặm về phương Nam.

Tại Dã Vy Dạ Lâm, Ma Hoàng Thiên Thích vừa mới tự vá xong phong ấn, đang thở phào nhẹ nhõm dưới đáy đầm lầy thì đột nhiên cảm thấy cả bầu trời phía trên đầu rúng động kịch liệt.

*Ầm…!*

Một luồng thanh phong vô hình từ trên trời giáng xuống, trực tiếp xé toạc màn mây đen dày đặc bao phủ Dã Vy Dạ Lâm suốt vạn năm qua. Ánh nắng mặt trời chói chang, rực rỡ đột ngột chiếu rọi xuống đầm lầy âm u, làm bốc hơi toàn bộ chướng khí độc địa trong vòng một tích tắc.

Luồng thanh phong kia đi đến đâu, ma khí tím sẫm bốc lên từ hồ nước đen đều bị thanh lọc, tiêu tán sạch sẽ như tuyết gặp ánh mặt trời. Chưa dừng lại ở đó, luồng gió Thái Sơ dội thẳng xuống đáy hồ, nện một cú trời giáng vào ngay giữa trán của Ma Hoàng Thiên Thích.

*Bốp!*

“Á…!”

Ma Hoàng Thiên Thích hét lên một tiếng thảm thiết trong thần thức. Cú bạt tai vô hình chứa đựng quy tắc nhân quả tối cao đập thẳng vào ma thể của hắn, trực tiếp đánh nát một nửa ma diễm hộ thể, khiến hắn nổ tung một ngụm máu ma đen ngòm, toàn thân dính chặt xuống đáy đầm lầy hôi thối, không cách nào nhúc nhích nổi một ngón tay.

“Thượng… Thượng Thần cảnh cáo!” Ma Hoàng Thiên Thích run rẩy dữ dội, nước mắt ma chảy ròng ròng hòa vào vũng bùn đen. “Ngài ấy quả nhiên đang quan sát ta! Ta chỉ mới rò rỉ một chút ma khí ra ngoài để thăm dò, ngài ấy liền từ vạn dặm xa xôi phẩy quạt một cái để đánh ta! Cú đánh này… là đang cảnh cáo ta phải biết an phận thủ thường, tuyệt đối không được có ý định vượt qua giới hạn! Ôi ma tổ ơi, đáng sợ quá! Con thề con sẽ không bao giờ ngoi đầu lên nữa! Con sẽ làm một con giun đất ngoan ngoãn dưới đáy bùn này suốt đời!”

Ma Hoàng Thiên Thích hoàn toàn sụp đổ đạo tâm, run rẩy co rụt toàn bộ khí tức lại đến mức tối đa, chủ động kéo chậm quá trình phá phong ấn của mình thêm mười vạn năm nữa trong sự khiếp sợ tột cùng.

Trong khi đó, ở trên sườn núi Hải Vân Phong, hai vị đệ tử Lục Thanh Tuyết và Sở Phong đang đứng chết trân tại chỗ, hai cặp mắt trợn tròn nhìn về phía chân trời phương Nam.

Họ vừa chứng kiến một cảnh tượng có thể ghi vào sử sách tu tiên của Âu Lạc Thần Châu.

Ngay khi Diệp Phi hắt hơi và phẩy nhẹ chiếc quạt nan rách vài cái, một luồng ánh sáng xanh nhạt vô cùng dịu nhẹ quét qua bầu trời. Trong một tích tắc sau đó, toàn bộ đám mây đen hình đầu lâu mang theo ma khí ngùn ngụt ở phương Nam xa xôi đột ngột bị cắt đôi một cách ngọt lịm, giống như một bàn tay khổng lồ vô hình dùng dao chém đứt dải lụa đen, trả lại một bầu trời trong xanh, rực rỡ ánh nắng ấm áp.

“Chuyện… chuyện này…” Sở Phong lắp bắp, chiếc chảo đen sau lưng hắn run lên bần bật tạo ra những tiếng kêu *keng keng* khe khẽ. “Sư tỷ… tỷ có thấy những gì đệ vừa thấy không?”

Lục Thanh Tuyết hít vào một hơi khí lạnh, lồng ngực phập phồng kịch liệt, đôi mắt phượng rực lên luồng sáng sùng bái cuồng nhiệt đến mức gần như mê muội. Nàng run rẩy truyền âm đáp lời:

“Ta thấy rồi… Sư phụ chỉ cần phẩy nhẹ chiếc quạt nan rách vài cái, liền trực tiếp vượt qua khoảng cách vạn dặm không gian, đánh bạt toàn bộ luồng ma khí cực Nam vừa mới thức tỉnh! Quy tắc nhân quả trong chiếc quạt đó… đã xóa bỏ hoàn toàn điềm báo thảm họa của Ma tộc phương Nam chỉ trong một cái chớp mắt!”

“Ảo ma ca na da thật sự!” Sở Phong rớt nước mắt vì cảm động và kính sợ, hắn quỳ sụp xuống đất, dập đầu lia lịa trước bóng lưng của Diệp Phi. “Sư phụ! Ngài đúng là cứu khổ cứu nạn vạn dân Âu Lạc! Ngài biết phong ấn phương Nam bị lỏng lẻo do Tiên Minh sụp đổ, nên mới mượn cớ xuống núi đòi tiền cọc để tiện tay… thanh trừng ma tộc! Phong thái vô vi nhi trị này, đệ tử có tu luyện thêm mười vạn năm nữa cũng không bằng một sợi tóc của ngài!”

Lục Thanh Tuyết cũng quỳ xuống bên cạnh Sở Phong, hai tay chắp lại trước ngực, cúi đầu hành lễ cung kính tột cùng:

“Sư phụ đại đức vô lượng! Đồ nhi đã hiểu rõ dụng ý sâu xa của người! Người dùng hành động phàm nhân phẩy quạt để dạy cho chúng con bài học về việc dùng tâm thái thanh tĩnh để đối phó với sóng gió thế gian! Chúng con nguyện ghi nhớ lời dạy của sư phụ suốt đời!”

Diệp Phi vừa phẩy quạt xong, đang cảm thấy dễ chịu hơn vì mùi hôi thối đã biến mất, quay đầu lại thì thấy hai đứa đệ tử… lại quỳ rạp dưới đất dập đầu dầm dập, trán bám đầy đất cát bụi bẩn.

Khóe mắt hắn khẽ giật giật, một cảm giác bất lực và tuyệt vọng sâu sắc dâng lên trong lòng.

“Lại nữa rồi… Hai cái đứa này bị làm sao thế không biết?” Diệp Phi ôm đầu, tự giễu đầy cay đắng trong lòng. “Tôi chỉ là một gã trung niên phàm nhân lười biếng, thấy mùi hôi thì phẩy quạt xua bớt đi cho đỡ thối mũi thôi mà… Sao hai đứa nó lại làm như tôi vừa mới thi triển thần thông cứu thế giới thế này? Đúng là overthinking ở cảnh giới tối cao rồi! Kiểu này chắc lần sau đi chợ mình phải lén trốn đi một mình thôi, chứ dắt hai đứa này theo chắc mình chết vì đau tim và trầm cảm mất!”

Hắn thở dài một tiếng, bước lại gần, dùng cán tẩu thuốc gõ nhẹ lên đầu Sở Phong và Lục Thanh Tuyết mỗi đứa một cái rõ đau, cằn nhằn mắng mỏ:

“Hai cái đứa này! Có đứng dậy ngay không hả? Đường dốc trơn trượt thế này mà cứ hở ra một chút là quỳ lạy dập đầu! Quỳ nhiều quá gối nó to ra, sau này đi bộ không nổi thì đừng có trách ta không gánh team xách đồ hộ nhé! Mau đứng dậy, phủi sạch bụi đất trên quần áo đi rồi còn xuống núi! Lão Vương bán gốm dạo này hay đóng cửa tiệm sớm lắm, trễ giờ là không đòi được tiền cọc đâu!”

“Đệ tử tuân mệnh! Chúng con lập tức đứng dậy!” Sở Phong và Lục Thanh Tuyết vội vàng bật dậy như lò xo, vẻ mặt đầy hân hoan và phấn khích.

Mặc dù bị sư phụ gõ đầu mắng mỏ, nhưng họ đều cảm nhận được một luồng khí tức ấm áp Thái Sơ từ cán tẩu thuốc truyền vào cơ thể, giúp gột rửa sạch sẽ chút tàn dư ma độc còn sót lại trong kinh mạch, khiến tu vi của cả hai lại tinh tiến thêm một bước dài.

Họ tin chắc rằng, đây chính là sự ban thưởng âm thầm của sư phụ dành cho những đệ tử biết ngoan ngoãn nghe lời!

Cứ như thế, ba thầy trò cùng chú chó nhỏ Tiểu Hắc (đang lén lút thèm thuồng nhìn chiếc quạt nan của chủ nhân) tiếp tục thong thả đi bộ xuống núi dưới ánh nắng mai rực rỡ, để lại sau lưng một Ma Hoàng Thiên Thích đang khóc thét trốn sâu dưới đáy đầm lầy phương Nam, cùng một truyền thuyết bất tử mới chuẩn bị được viết tiếp dưới chân núi Hải Vân Phong…

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8