Thiên Cơ Bất Khả Lộ – Tồn Tại Đỉnh Cấp
Chương 100: Điềm báo ngày tàn

Cập nhật lúc: 2026-06-14 15:38:50 | Lượt xem: 3

“Bỏ tay ngươi ra! Viên phân gà rực rỡ đạo vận mộc hệ này là do ta nhìn thấy trước!”

Trần Thiên Kiêu gầm lên một tiếng đầy giận dữ, tay trái nắm chặt lấy chiếc chổi tre quét rác đã mòn vẹt, tay phải lập tức hóa thành một trảo, chụp thẳng về phía một vật thể nhỏ bé, tròn trịa đang phát ra ánh sáng xanh lục dịu nhẹ dưới gốc tre dại. Luồng lực lượng Chúc Đồng Cảnh đệ lục tầng trong cơ thể gã rục rịch chuyển động, khiến không gian xung quanh bàn tay khẽ bóp méo, mang theo một luồng kình phong xé gió đầy uy mãnh.

“Nực cười! Trần Thiên Kiêu, ngươi đừng có cậy thế làm Trưởng ban dọn dẹp mà bắt nạt dũng sĩ bộ lạc Chu Diên ta!”

Chu Thiết Đảm trợn ngược đôi mắt hùm, bắp thịt trên hai cánh tay gồ lên cuồn cuộn như những con mãng xà thép. Gã một tay giữ chặt lấy chiếc chổi đá khổng lồ nặng ngàn cân, tay còn lại thì đè chặt lấy cổ tay của Trần Thiên Kiêu, lực đạo mạnh mẽ đến mức khiến những viên đá cuội dưới chân cả hai nứt ra thành vệt. Gã nghiến răng nghiến lợi, nhất quyết không chịu buông tha cho báu vật dưới đất, lớn tiếng quát:

“Viên phân gà này rõ ràng là rơi sát ranh giới con đường lát Thái Cổ Thần Thạch mà ta phụ trách quét dọn! Theo luật rừng của bộ lạc… à không, theo quy tắc lao động của Hải Vân Phong, vật rơi trên địa bàn của ai thì thuộc về người đó! Ngươi là Trưởng ban thì ngon lắm sao? Có giỏi thì chúng ta dùng chổi phân thắng bại!”

“Ngươi… Ngươi đây là đang cố tình gây sự, phá hoại tình đoàn kết nội bộ của tổ dọn dẹp!” Trần Thiên Kiêu đỏ mặt tía tai, không chịu nhường nhịn nửa phân. “Ngươi có biết viên phân gà này chứa đựng đạo vận mộc hệ tinh thuần đến mức nào không? Đây chắc chắn là do một con thần cầm Kim Ô Thái Cổ sau khi ăn tiên thảo mười vạn năm thải ra! Lão phu chỉ cần ngửi một hơi thôi cũng thấy kinh mạch toàn thân thư thái, nếu mang về ngâm nước uống… khụ, mang về luyện hóa, tu vi Chúc Đồng Cảnh của ta chắc chắn sẽ đại viên mãn! Ngươi dám tranh với ta?”

“Ta nhổ vào! Ngươi đã là Chúc Đồng Cảnh đệ lục tầng rồi, còn muốn tranh giành cơ duyên của một kẻ Thần Thích Cảnh như ta sao? Không có cửa đâu!” Chu Thiết Đảm gầm gừ, hai gã đại năng từng một thời xưng bá một phương, giờ đây lại đang đỏ mặt tía tai, túm áo giật tóc nhau chỉ để tranh giành một… viên phân gà khô rực rỡ hào quang.

Cách đó không xa, dưới bóng của một thân tre cổ thụ cao vút, Hắc Vân đang nhàn nhã tựa lưng vào thân cây, tay cầm chổi tre, khóe miệng nhếch lên một nụ cười khinh bỉ đầy sâu sắc. Lão lén lút thọc tay vào cái túi vải thô giắt bên hông, cảm nhận được ba viên phân gà khô đã trộn lẫn với mạt đồng rỉ sét chứa Nhân Hoàng khí mà lão lén nhặt được từ hôm trước, trong lòng không khỏi dâng lên một cảm giác tự hào và khinh thường tột độ đối với hai gã đồng nghiệp trẻ tuổi.

“Đúng là một lũ gà mờ mới vào nghề, chỉ vì một viên phân gà mộc hệ cấp thấp mà tranh nhau đến sứt đầu mẻ trán. Các ngươi có biết thế nào là ‘đạo vận dung hợp’ không? Đợi lão phu âm thầm luyện hóa xong mớ phân gà Nhân Hoàng này, cảnh giới Thần Thông Cảnh tầng thứ năm chỉ là chuyện trong tầm tay! Đúng là tuổi trẻ chưa trải sự đời, flex cái gì không flex, lại đi flex phân gà loại hai…” Hắc Vân thầm nghĩ, gương mặt lộ ra vẻ đắc ý của một kẻ đi trước đầy kinh nghiệm.

Tuy nhiên, niềm vui ngắn chẳng tày gang, sự tranh chấp nảy lửa của Trần Thiên Kiêu và Chu Thiết Đảm cùng màn tự sướng của Hắc Vân đột ngột bị cắt đứt bởi một biến cố kinh hoàng.

*OÀNG!!!*

Một tiếng nổ lớn, trầm đục và đầy tàn bạo từ phía Nam xa xôi bỗng nhiên vang lên, làm rung chuyển toàn bộ mặt đất dưới chân núi Hải Vân Phong. Sức chấn động khủng khiếp đến mức khiến những rặng tre dại xào xạc điên cuồng, đá vụn trên vách núi lả tả rơi xuống, và ngay cả long mạch ngàn năm đang ngủ yên dưới lòng đất cũng khẽ rục rịch dao động.

Trần Thiên Kiêu và Chu Thiết Đảm lập tức dừng tay, sắc mặt trong nháy mắt biến thành trắng bệch không còn một giọt máu. Họ đồng loạt quay đầu, kinh hãi nhìn về hướng cực Nam của Âu Lạc Thần Châu.

Tại nơi chân trời xa xôi kia, bầu trời vốn dĩ đang trong xanh bỗng nhiên chuyển sang một màu đỏ máu rợn người, giống như một bồn máu khổng lồ của ma thần bị dội ngược xuống nhân gian. Từ sâu trong lòng đất của Dã Vy Dạ Lâm, những luồng chướng khí màu tím sẫm cuồn cuộn bốc lên ngút trời, hóa thành những hình thù đầu lâu quái dị, gào thét thảm thiết rồi điên cuồng tràn về phía Bắc với tốc độ kinh hoàng. Đi đến đâu, ánh sáng mặt trời bị che khuất đến đó, cây cỏ héo úa, linh khí đất trời bị ăn mòn thành những làn khói đen khét lẹt.

“Đây… đây là ma khí hủy diệt vạn dặm!” Trần Thiên Kiêu lẩm bắp, chiếc chổi tre trên tay gã run rẩy đến mức suýt rơi xuống đất. “Áp lực này… Chẳng lẽ phong ấn vạn năm của Ma Hoàng Thiên Thích ở phương Nam đã hoàn toàn sụp đổ? Tại sao ma khí lại tràn đến nhanh như vậy?”

“Xong đời rồi! Luồng chướng khí độc hại này mang theo quy tắc ăn mòn sinh mệnh cực kỳ tàn bạo!” Chu Thiết Đảm cũng hoảng loạn không kém, gã cảm nhận được linh lực Thần Thông Cảnh trong cơ thể mình đang bị đè nén đến mức trì trệ. “Nếu để luồng khói độc này tràn vào Hải Vân Phong, vườn rau cải ngọt của Thần Quân… và cả đàn gà con đang ngộ đạo của ngài sẽ bị ô nhiễm mất! Chúng ta phải làm sao đây?”

Cả hai gã đại năng, cùng với Hắc Vân và Hùng Hạo – vị sứ giả hoàng gia vừa mới hớt hải chạy tới chân núi với chiếc Kim Ấn đúc từ vàng ròng thiên thạch trên tay – đều rơi vào trạng thái tuyệt vọng tột cùng. Trước sức mạnh diệt thế của luồng ma khí phương Nam, họ cảm thấy bản thân nhỏ bé và bất lực không khác gì những hạt cát trước cơn bão sa mạc.

Đúng lúc ngọn sóng ma khí tím sẫm đang ngùn ngụt lao đến ranh giới chân núi Hải Vân Phong, chuẩn bị nuốt chửng toàn bộ vạn vật xung quanh, thì từ phía lưng chừng núi, ba bóng người cùng một chú chó nhỏ đang thong thả đi bộ đi xuống.

Diệp Phi mặc bộ y phục vải thô giặt đến bạc màu, chân trần bám đất cát, tay cầm tẩu thuốc bằng trúc, vừa đi vừa lẩm bẩm cằn nhằn về thời tiết. Phía sau hắn, Lục Thanh Tuyết ôm thanh kiếm gỗ sồi bên hông, Sở Phong vác chiếc chảo đen rỉ sét sau lưng, còn chú chó nhỏ Tiểu Hắc thì lững thững vẫy đuôi đi bên cạnh.

Diệp Phi vừa bước xuống đến sườn núi, ngước mắt nhìn lên bầu trời thì thấy một cảnh tượng khiến hắn vô cùng ngứa mắt. Trời đất tối sầm lại, gió thổi cát bụi bay mù mịt, và nồng nặc trong không khí là một mùi hôi thối, khét lẹt cực kỳ khó chịu.

“Cái quái gì thế này?” Diệp Phi nhíu chặt lông mày, đưa tay lên che mũi, ho khan vài tiếng đầy bực bội. “Thời tiết cái vùng Âu Lạc này đúng là nản thật sự! Vừa mới nắng ấm được một chút đã lại có bão bụi. Mà cái mùi này… Chắc chắn là mấy cái lò gốm gạch dưới xuôi lại đốt lốp xe hỏng hoặc củi mục tẩm hóa chất rồi! Ô nhiễm môi trường nghiêm trọng thế này thì làm sao mà phơi rau cải ngọt được? Có còn coi luật bảo vệ môi trường ra cái gì không hả?”

Hắn quay sang nhìn góc sườn núi, nơi có một bao tải vôi bột lớn mà hắn vốn dùng để quét tường nhà tranh và rắc xung quanh chuồng gà để khử trùng, chống dịch cúm gia cầm dạo trước.

“Không được, khói bụi ẩm mốc thế này dễ sinh dịch bệnh lắm. Phải khử trùng xung quanh ngay mới được, kẻo đàn gà con nhà mình hít phải cái thứ không khí bẩn thỉu này lại lăn quay ra bị cúm gia cầm thì khổ!”

Diệp Phi lẩm bẩm, xách chiếc xẻng sắt rỉ sét bám đầy mỡ động vật bước lại gần bao vôi bột. Hắn múc một xẻng đầy vôi bột màu trắng dẻo, rồi bằng một động tác đầy dứt khoát và quen thuộc của một nông dân thực thụ, hắn vung tay rắc mạnh vôi bột ra xung quanh sườn núi và chân núi.

“Rắc vôi bột thế này cho nó sạch sẽ, tịnh hóa không khí, diệt sạch vi khuẩn nấm mốc! Mấy cái lò gạch kia đốt khói độc thế nào cũng phải chịu thua vôi bột nhà nông thôi!” Diệp Phi vừa rắc vừa cằn nhằn đầy thực tế.

Tuy nhiên, trong mắt của Lục Thanh Tuyết, Sở Phong, Trần Thiên Kiêu, Chu Thiết Đảm và Hùng Hạo, hành động rắc vôi bột giản dị của Diệp Phi lại biến thành một màn thần thông nghịch thiên, tịnh hóa thế giới đầy kinh hoàng!

Mỗi một hạt vôi bột màu trắng bay ra từ chiếc xẻng sắt rỉ sét của Diệp Phi, ngay khi chạm vào không trung, lập tức hấp thụ quy tắc Thái Sơ nguyên thủy từ cơ thể hắn, bùng nổ ra những luồng ánh sáng màu trắng bạc rực rỡ và thanh khiết vô ngần! Hàng vạn, hàng triệu hạt vôi bột hóa thành một trận mưa ánh sáng “Thái Sơ Tịnh Hóa Thần Sa” bao phủ vạn dặm thiên địa.

*XÈO XÈO XÈO!!!*

Trận mưa ánh sáng đi đến đâu, luồng ma khí tím sẫm tàn bạo, ngùn ngụt từ phương Nam tràn tới lập tức bị thiêu rụi và bốc hơi thành những làn khói trắng vô hại giống như tuyết gặp phải nham thạch nóng bỏng. Tiếng gào thét của vạn quỷ hồng hoang trong chớp mắt bị dập tắt hoàn toàn, không để lại bất kỳ một dấu vết nào. Cả bầu trời đen tối, đỏ máu của Âu Lạc Thần Châu trong tích tắc được tịnh hóa sạch sẽ, trả lại một bầu không khí trong lành, mát mẻ cùng ánh nắng mai rực rỡ chiếu rọi khắp nhân gian.

Lục Thanh Tuyết đứng bên cạnh, chứng kiến cảnh tượng vĩ đại này, hai hàng lệ nóng không kìm được mà lăn dài trên đôi má thanh tú. Nàng vô cùng cảm động và sùng bái truyền âm cho Sở Phong:

“Sư đệ… ngươi có thấy không? Sư phụ thật sự quá từ bi! Người không muốn chúng sinh lầm than trước thảm họa ma tộc, nhưng người lại không muốn phá vỡ trạng thái phàm nhân ẩn dật của mình, nên mới mượn cớ rắc vôi bột để tịnh hóa toàn bộ ma khí diệt thế của phương Nam! Mỗi một hạt vôi bột kia… thực chất là một đạo quy tắc chí dương thanh tẩy vạn vật! Đạo tâm của sư phụ thật vĩ đại, luôn dùng những hành động giản dị nhất để cứu rỗi thế giới!”

“Đúng thế! Sư tỷ nói quá đúng!” Sở Phong trợn tròn mắt, lồng ngực phập phồng kịch liệt, chiếc chảo đen sau lưng hắn run lên bần bật vì phấn khích. “Vãi chưởng thật sự… Vôi bột nhà mình dùng để quét chuồng gà hóa ra lại là ‘Thái Sơ Tịnh Hóa Thần Sa’ cấp độ hủy diệt ma đạo! Sư phụ chơi thế này thì làm sao Ma Hoàng phương Nam sống nổi? Chắc gã Ma Hoàng kia giờ đang khóc thét dưới đầm lầy rồi!”

Dưới chân núi, Trần Thiên Kiêu, Chu Thiết Đảm và Hùng Hạo đứng đờ đẫn như những bức tượng đá, vôi bột màu trắng rơi lả tả bám đầy trên đầu, trên vai họ. Họ ngơ ngác nhìn bầu trời trong xanh trở lại chỉ sau một cái phẩy tay rắc vôi của Diệp Phi, lòng kính sợ và sùng bái đối với vị Thượng Thần tối cổ này đã đạt đến một cảnh giới không thể dùng lời nào để miêu tả.

Diệp Phi sau khi rắc xong mấy xẻng vôi bột, cảm thấy không khí đã bớt mùi hôi thối và trở nên dễ chịu hơn, liền thỏa mãn chống xẻng thở phào một tiếng. Tuy nhiên, khi hắn cúi đầu nhìn xuống chân núi, thấy Trần Thiên Kiêu, Chu Thiết Đảm và Hùng Hạo đang đứng ngốc nghếch ở đó, xung quanh rác rưởi, lá tre bay lung tung do trận gió ban nãy, hắn lập tức cau mày, nổi giận đùng đùng.

Hắn xách chiếc xẻng sắt bước nhanh xuống chân núi, lớn tiếng nghiêm khắc trách mắng:

“Trần Thiên Kiêu! Chu Thiết Đảm! Cả cậu Hùng Hạo nữa! Các người làm ăn cái kiểu gì thế hả? Ta đã tin tưởng giao cho các người nhiệm vụ dọn dẹp vệ sinh, giữ gìn cảnh quan dưới chân núi này, thế mà các người lại lơ là công việc, đứng đực ra đó chơi đùa cái gì? Có biết là gió lớn thổi cát bụi, khói độc từ mấy cái lò gạch dưới kia bay ngập tràn lên sườn núi không? Đàn gà con nhà ta đang tuổi ăn tuổi lớn, hít phải cái khói bụi ô nhiễm này là bị cúm gia cầm lăn quay ra chết sạch đấy! Các người có đền nổi KPI gà con cho ta không hả?”

Tiếng mắng mỏ của Diệp Phi vang dội khắp sườn núi, mang theo một luồng uy áp Thái Sơ vô hình (mà hắn hoàn toàn không tự biết) khiến Trần Thiên Kiêu và Chu Thiết Đảm cảm thấy đan điền run rẩy, thần hồn rung động kịch liệt.

Trần Thiên Kiêu sợ đến mức mặt cắt không còn một giọt máu, gã lập tức quỳ rụp xuống đất, dập đầu liên tục bôm bốp xuống nền đá cuội, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, run rẩy bẩm báo:

“Thần Quân bớt giận! Thần Quân khai ân! Là tiểu nhân vô năng, lơ là cảnh giác, để cho ma khí… à không, để cho khói bụi dơ bẩn phương Nam mạo phạm uy nghiêm của ngài và làm ảnh hưởng đến thần cầm của ngài! Tiểu nhân biết tội rồi! Tiểu nhân xin thề từ nay về sau, sẽ dùng loại vôi bột thần thánh này quét sạch toàn bộ những kẻ… dám xả khói bụi, dám bén mảng đến làm bẩn bầu không khí xung quanh Hải Vân Phong! Kẻ nào dám xả khói, tiểu nhân sẽ dùng vôi bột đập chết hắn ngay lập tức!”

Chu Thiết Đảm cũng vội vàng quỳ xuống bên cạnh, dập đầu lia lịa, lắp bắp nói:

“Đúng thế, đúng thế! Tiểu nhân cũng xin thề sẽ ngày đêm tuần tra, không để cho một hạt bụi dơ bẩn nào từ phương Nam bay lên núi! Xin Thượng Thần tha mạng cho chúng tiểu nhân!”

Hùng Hạo đứng bên cạnh, hai chân run cầm cập, chiếc Kim Ấn trên tay suýt chút nữa thì rơi xuống đất. Gã cũng vội vàng quỳ sụp xuống, dập đầu tạ tội trước cơn thịnh nộ của vị Thần Quân tối cổ.

Diệp Phi đứng nhìn ba gã đàn ông to xác đang quỳ lạy dập đầu dưới đất, trán bám đầy vôi bột trắng xóa như những chú hề, trong lòng dâng lên một cảm giác bất lực và tự giễu sâu sắc đến mức muốn trầm cảm.

“Lại nữa rồi… Mấy cái gã này đầu óc chắc chắn là có vấn đề nghiêm trọng rồi!” Diệp Phi ôm trán, tự thở dài cay đắng trong lòng. “Tôi chỉ là một gã trung niên phàm nhân lười biếng, lo lắng cho đàn gà con bị cúm chết nên mới mắng mỏ vài câu về vấn đề bảo vệ môi trường thôi mà… Thế quái nào gã Trần Thiên Kiêu kia lại đòi dùng vôi bột đi ‘quét sạch’ và ‘đập chết’ những người xả khói? Đây là hành vi bạo lực, vi phạm pháp luật nghiêm trọng đấy biết không! Đúng là một lũ cuồng tín, overthinking đến mức hết thuốc chữa rồi!”

Hắn cảm thấy nếu còn tiếp tục đứng đây nói chuyện với những gã dở hơi này, thế nào huyết áp của hắn cũng tăng vọt và chết vì đau tim trước khi kịp đi đòi tiền cọc.

“Thôi, quay xe, đi đòi tiền cọc gấp cho lành, ở lại đây thêm một chút nữa chắc mình phát điên mất!” Diệp Phi thầm nghĩ. Hắn hắng giọng một tiếng, xua xua tay, chán nản nói:

“Thôi bỏ đi, bỏ đi! Ta không rảnh đứng đây nghe các người thề thốt hứa hẹn nữa. Mau đứng dậy dọn dẹp sạch sẽ cái đống đổ nát này đi, rắc thêm vôi bột xung quanh cho nó sạch khuẩn. Ta dắt Sở Phong và Thanh Tuyết xuống chợ Phong Châu đòi tiền cọc đây, trễ giờ là lão Vương bán gốm đóng cửa tiệm mất!”

Nói rồi, Diệp Phi dứt khoát quay lưng, xách chiếc xẻng sắt đi bộ xuống núi.

“Đệ tử tuân mệnh! Chúng con lập tức đi theo sư phụ!” Sở Phong và Lục Thanh Tuyết nhanh chóng thu dọn đồ đạc, vẻ mặt tràn đầy hân hoan và phấn khích. Chú chó Tiểu Hắc cũng vội vàng vẫy đuôi chạy lon ton theo sau chủ nhân, thỉnh thoảng còn quay đầu lại nhìn Trần Thiên Kiêu và Chu Thiết Đảm với ánh mắt đầy khinh bỉ và đồng cảm.

Sau khi bóng dáng của ba thầy trò Diệp Phi khuất dần sau rặng tre dạt nắng, Trần Thiên Kiêu mới dám từ từ đứng dậy, phủi sạch bụi đất trên quần áo, gương mặt lộ ra vẻ nghiêm túc và tôn kính tột cùng. Gã quay sang nhìn Hùng Hạo đang run rẩy đứng bên cạnh, trầm giọng nói:

“Hùng đại nhân, ngươi đã thấy chưa? Uy nghiêm của Thần Quân tối cổ không thể xúc phạm! Chỉ cần một cái liếc mắt, một câu nói của ngài cũng đủ để định đoạt vận mệnh của cả một vương triều! Việc ngài từ chối chức vị Thái Sơ Quốc Sư… thực chất là vì ngài coi hoàng quyền phàm trần chỉ như cát bụi dưới chân! Ta khuyên ngươi mau chóng trở về bẩm báo với phụ hoàng của ngươi, lập tức lập đền thờ Thái Sơ Thần Quân Diệp Phi trên khắp mười lăm bộ lạc của nước Âu Lạc, ngày đêm cúng bái hương hỏa để cầu xin ngài tiếp tục che chở cho đất nước này trước thảm họa ma tộc phương Nam!”

“Trần trưởng ban nói cực kỳ chính xác! Bản quan lập tức quay về Phong Châu Thần Đô truyền đạt mệnh lệnh của phụ hoàng!” Hùng Hạo vội vàng gật đầu như tế tỏi, cẩn thận cất chiếc Kim Ấn vào lồng ngực rồi hóa thành một luồng ánh sáng bay vút đi.

Trần Thiên Kiêu quay đầu nhìn mười vạn phàm nhân (vốn là các tu sĩ Tiên Minh đã tự nguyện phế bỏ tu vi để gia nhập bang hội quét rác) đang đứng xếp hàng cung kính dưới chân núi, gã vung chiếc chổi tre lên trời, lớn tiếng đốc thúc:

“Tất cả nghe lệnh! Thần Quân đã có chỉ thị về việc bảo vệ môi trường Hải Vân Phong! Tất cả mau chóng chia nhau ra quét dọn sạch sẽ cát bụi, rác rưởi, rắc vôi bột tịnh hóa xung quanh ranh giới vạn dặm! Ai dám lười biếng, làm bẩn nơi ở của Thượng Thần, ta sẽ dùng chổi tre đập nát đan điền của kẻ đó! Nghe rõ chưa?”

“RÕ!!!” mười vạn phàm nhân đồng thanh hô vang, tiếng hô rúng động cả núi rừng, bắt đầu một ngày lao động công ích đầy nhiệt huyết và sùng bái dưới chân núi Hải Vân Phong thiêng liêng…

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8