Thiên Cơ Bất Khả Lộ – Tồn Tại Đỉnh Cấp
Chương 94: Hùng Vương kinh hãi

Cập nhật lúc: 2026-06-13 21:41:47 | Lượt xem: 5

Bình minh tại Phong Châu Thần Đô chưa bao giờ mang lại cảm giác nghẹt thở đến thế.

Ánh mặt trời ban mai lười biếng rải những tia nắng vàng nhạt lên những mái ngói đồng xanh cong vút của hoàng cung nước Âu Lạc, nhưng bên trong hoàng điện Đại Hùng, bầu không khí lại lạnh lẽo và ngột ngạt như thể có một tảng băng vạn năm vừa rơi xuống từ chín tầng mây.

Hùng Vương ngồi trên long tọa đúc bằng đồng đỏ rực lửa chiến ý, hai tay bấu chặt vào tay vịn hình đầu rồng chạm khắc tinh xảo. Vị hoàng đế đứng đầu đại lục Âu Lạc Thần Châu này đã sống qua hơn ba ngàn năm sóng gió, sở hữu tu vi Chúc Đồng Cảnh đỉnh phong và luồng Nhân Hoàng khí cuồn cuộn có thể trấn áp cả một phương trời đất. Thế nhưng lúc này, vầng trán rộng của hắn lại lấm tấm những giọt mồ hôi lạnh, đôi mắt phượng vốn dĩ uy nghiêm tột cùng giờ đây lại tràn ngập sự hoang mang, hoài nghi và một nỗi sợ hãi mơ hồ không thể gọi tên.

Dưới thềm điện, hai vị sứ giả hoàng gia là Hùng Hạo và Hùng Sĩ đang quỳ rạp dưới đất, trán chạm sát vào nền đá hoa cương lạnh buốt.

Đặc biệt là Hùng Sĩ, vị phó thống lĩnh ngự lâm quân oai phong lẫm liệt ngày nào, lúc này trông chẳng khác gì một kẻ tị nạn vừa thoát khỏi một trận thiên tai kinh hoàng. Bộ chiến giáp hoàng kim đắt giá của hắn bám đầy tro bụi tre và phân gà khô, mái tóc dài vốn được búi gọn gàng nay lại bù xù như tổ quạ, và hai đầu gối dưới lớp giáp sắt vẫn còn run lên bần bật theo một nhịp điệu vô cùng mất kiểm soát.

“Hùng Sĩ, ngươi nói lại một lần nữa xem nào?”

Giọng nói của Hùng Vương trầm xuống, mang theo một luồng uy áp vô hình khiến không gian xung quanh hoàng điện khẽ vặn vẹo. “Tấm sắc lệnh bằng đồng đỏ chứa đựng một phần mười Nhân Hoàng khí hộ quốc của hoàng triều ta, biểu tượng cho uy nghiêm tối cao của trẫm… hiện tại đang ở đâu?”

Hùng Sĩ nuốt nước bọt một cái thật mạnh, giọng nói run rẩy đến mức suýt chút nữa là lạc đi: “Khởi… khởi bẩm bệ hạ… Tấm sắc lệnh đồng đỏ… hiện tại đang nằm dưới… dưới chân một chiếc bàn gỗ sồi cũ kỹ bị mọt gặm trong gian nhà tranh trên đỉnh Hải Vân Phong…”

“Để làm gì?” Hùng Vương nheo mắt, lồng ngực phập phồng dữ dội.

“Dạ… để… để kê chân bàn bị khập khiễng ạ…” Hùng Sĩ nhắm tịt mắt lại, lấy hết can đảm hét lên câu trả lời, sẵn sàng đón nhận cơn lôi đình thịnh nộ của vị hoàng đế tối cao.

Cả hoàng điện bỗng nhiên rơi vào một sự im lặng đáng sợ.

Các vị Lạc Tướng, Lạc Hầu của mười lăm bộ lạc lớn đang đứng hai bên triều đường đều đồng loạt trợn tròn mắt, há hốc mồm như thể vừa nghe thấy một câu chuyện đùa hoang đường nhất thế gian.

Kê… kê chân bàn khập khiễng?

Một món thần binh được ngưng tụ từ khí vận quốc gia, chứa đựng Nhân Hoàng khí tối cao có thể triệu hồi mười con hỏa long hộ quốc, đi đến đâu vạn dân phải quỳ lạy đến đó, thế mà khi mang lên đỉnh Hải Vân Phong lại bị vị “Thái Sơ Thần Quân” kia thản nhiên nhét xuống dưới chân bàn gỗ sồi để làm vật kê thăng bằng cho một bữa ăn lẩu phàm trần?!

Đây không chỉ là coi thường hoàng quyền, đây rõ ràng là một màn “vả mặt” trực diện, một sự sỉ nhục không thể dung thứ đối với hoàng tộc Hùng gia truyền thừa vạn năm!

“Càn rỡ! Quá càn rỡ!”

Một vị Lạc Tướng bước ra, gương mặt đỏ gay vì giận dữ, đập mạnh chiếc rìu chiến bằng đồng xuống đất tạo ra một tiếng rống trầm đục. “Bệ hạ! Tên phàm nhân giả thần giả quỷ trên ngọn núi vô danh kia rõ ràng là đang khinh thị hoàng triều ta đến cực điểm! Cho dù hắn có chút bản lĩnh phá vỡ Loa Thành Trận Địa của Tiên Minh, nhưng hoàng tộc chúng ta mang trong mình huyết mạch Con Rồng Cháu Tiên, được thiên đạo bảo hộ, làm sao có thể chịu đựng sự sỉ nhục này? Thần xin dâng lệnh dẫn mười vạn thiết giáp quân san phẳng ngọn núi đó!”

“Đúng vậy! Bệ hạ, xin hãy hạ lệnh binh biến! Chúng ta không thể để một tên trồng rau cải ngọt làm nhục quốc thể!” Nhiều vị Lạc Tướng khác cũng đồng loạt bước ra, sát khí bừng bừng dâng cao.

Tuy nhiên, Hùng Vương không hề lập tức nổi giận. Hắn là một vị hoàng đế lão luyện, tâm cơ thâm sâu. Hắn quay sang nhìn Hùng Hạo, vị sứ giả vẫn đang quỳ im lặng bên cạnh Hùng Sĩ, và nhàn nhạt hỏi: “Hùng Hạo, khanh thấy thế nào?”

Hùng Hạo khẽ rùng mình, nhưng ngay lập tức, đôi mắt hắn bừng lên một tia sáng của sự “giác ngộ” sâu sắc. Hắn ngẩng đầu lên, vẻ mặt không hề có sự tức giận, ngược lại còn tràn ngập một sự kính sợ và sùng bái tột cùng.

“Bệ hạ! Các vị Lạc Tướng! Các người quả thực là quá nông cạn rồi!”

Hùng Hạo lớn tiếng nói, giọng điệu đầy vẻ tự tin của một kẻ đã nhìn thấu hồng trần. “Các người nghĩ rằng việc Thần Quân dùng sắc lệnh đồng đỏ kê chân bàn là một sự sỉ nhục sao? Sai rồi! Sai hoàn toàn rồi! Đây chính là một đòn cảnh cáo vô cùng thâm sâu, một bài học đạo lý vĩ đại mà Thần Quân dành cho hoàng triều Âu Lạc chúng ta!”

Hùng Vương nhướng mày: “Ồ? Khanh giải thích thế nào?”

Hùng Hạo hít một hơi thật sâu, bắt đầu màn “bổ não” đỉnh cao của mình: “Bệ hạ nghĩ xem, Nhân Hoàng khí đối với chúng ta là chí bảo hộ quốc, là thứ quyền lực tối cao không thể lay chuyển. Nhưng đối với một tồn tại tối cổ đã sống qua vô số kỷ nguyên như Thái Sơ Thần Quân, hoàng quyền của phàm nhân chúng ta… chẳng qua cũng chỉ là một hạt cát nhỏ nhoi trong sa mạc hư vô mà thôi! Người dùng tấm sắc lệnh mang Nhân Hoàng khí để kê chân bàn ăn lẩu, thực chất là đang muốn nói với chúng ta rằng: ‘Hoàng quyền của các ngươi, trong mắt ta, chỉ là thứ nâng đỡ cho một bữa ăn bình dị phàm trần. Đừng mang cái thứ quyền lực nhỏ bé ấy ra đây để khoe khoang hay đe dọa ta!'”

Hùng Hạo càng nói càng hưng phấn, hai tay vung vẩy đầy biểu cảm: “Hơn nữa, cái bàn gỗ sồi kia của Thần Quân bị khập khiễng, cũng giống như giang sơn Âu Lạc của chúng ta dạo này đang gặp biến động, lòng người bất ổn, ma tu phương Nam rục rịch phá phong ấn. Người dùng sắc lệnh kê chân bàn để giữ thăng bằng, thực chất là đang âm thầm dùng sức mạnh của mình để ‘kê’ lại long mạch của Âu Lạc Thần Châu, giúp đất nước ta giữ vững sự thăng bằng trước cơn bão táp sắp tới! Đây là lòng từ bi vĩ đại, là sự bảo hộ âm thầm của Thần Quân dành cho hoàng triều! Thế mà các vị lại muốn phái binh tấn công người? Đây chẳng phải là hành động tự hủy điên cuồng nhất sao?!”

Lời phân tích của Hùng Hạo vừa dứt, cả hoàng điện lại rơi vào một trạng thái tĩnh lặng khác.

Mấy vị Lạc Tướng vừa rồi còn đòi phái binh san phẳng Hải Vân Phong, lúc này bỗng nhiên mặt mũi ngơ ngác, hai mắt chớp chớp liên tục. Họ nhìn nhau, rồi lại nhìn Hùng Hạo, trong lòng thầm nghĩ: *Ủa… nghe cũng có lý dữ thần vậy trời? Chẳng lẽ vị Thần Quân kia thực sự có dụng ý sâu xa như thế sao?*

Ngay cả Hùng Vương ngồi trên long tọa cũng bị màn “quay xe” tâm lý này làm cho hô hấp trì trệ. Đạo tâm vạn năm của hắn khẽ dao động, một luồng hoài nghi cực lớn dâng lên trong lòng.

Đúng lúc này, ở một góc tối của hoàng điện, một bóng người mặc trường bào màu đen xám thêu hình quái thú hung tợn bỗng nhiên bước ra. Hắn là Ma Kình, sứ giả đến từ các đại lục xa xôi phương Bắc, kẻ đang âm thầm liên kết với một số bộ lạc phản nghịch để dòm ngó long mạch Âu Lạc.

Ma Kình cười khẩy một tiếng đầy châm biếm, giọng nói khàn khàn vang lên: “Hùng Vương bệ hạ, chẳng lẽ ngài lại bị những lời dèm pha của một tên sứ giả nhát gan làm lung lay đạo tâm? Hoàng tộc Lạc Hồng truyền thừa vạn năm, có huyết mạch Con Rồng Cháu Tiên, được thiên đạo bảo hộ, làm sao có thể dễ dàng bị một tên phàm nhân trồng rau cải ngọt dọa cho khiếp sợ? Theo ta thấy, cái tên Thái Sơ Thần Quân kia chỉ là một kẻ giả thần giả quỷ, dùng một vài bí pháp lừa người mà thôi. Phương Bắc chúng ta có vô số bảo vật, sẵn sàng giúp bệ hạ phong tỏa và tiêu diệt Hải Vân Phong, chia đôi long mạch…”

“Câm miệng!”

Hùng Vương đột ngột quát lớn, luồng Nhân Hoàng khí bùng nổ khiến Ma Kình phải lùi lại một bước, sắc mặt khẽ biến.

Hùng Vương không phải là kẻ ngốc. Hắn biết rõ dã tâm của những kẻ phương Bắc kia. Tuy nhiên, lòng tự tôn của một vị hoàng đế đứng trên đỉnh cao quyền lực vẫn khiến hắn cảm thấy không cam lòng. Hắn không thể chỉ dựa vào những lời đồn thổi hay sự suy diễn của thuộc hạ mà lập tức quỳ gối quy phục một kẻ chưa từng lộ diện.

“Hùng Hạo.” Hùng Vương trầm giọng gọi. “Mảnh giấy Dó viết chữ ‘Cải’ mà khanh lén nhặt được từ Hải Vân Phong đâu? Mang lên đây cho trẫm.”

Hùng Hạo vội vàng run rẩy thò tay vào ngực áo, cẩn thận lấy ra một mảnh giấy Dó thô sơ, rách nát và nhăn nhúm. Trên mảnh giấy chỉ có một chữ “Cải” viết bằng mực đen tuyền, nét chữ trông vô cùng thô kệch, méo mó, cứ như thể là do một phàm nhân phác họa nguệch ngoạc trong lúc rảnh rỗi.

Nhìn thấy mảnh giấy Dó rách nát kia, Ma Kình lại càng thêm khinh bỉ: “Bệ hạ nhìn xem! Đây rõ ràng là một mảnh giấy lộn của phàm nhân! Không có một chút linh lực dao động, không có một chút đạo vận bùng nổ, thậm chí còn có mùi… mùi phân gà nhàn nhạt! Một thứ rác rưởi thế này mà các người lại coi như thần vật hộ quốc sao? Đúng là nực cười!”

Hùng Vương không trả lời. Hắn cầm lấy mảnh giấy Dó từ tay Hùng Hạo.

Ngay khi ngón tay hắn chạm vào bề mặt thô ráp của tờ giấy Dó, một cảm giác kỳ lạ bỗng nhiên dội ngược vào tâm trí hắn. Không có sự phản phệ cuồng bạo, không có áp lực hủy thiên diệt địa, chỉ có một sự nhạt nhòa, tĩnh lặng đến mức hư vô.

Sự tĩnh lặng này… giống như vực sâu không đáy, giống như khoảng không vũ trụ trước khi Hỗn Độn phân chia. Nó nhạt nhẽo đến mức khiến đạo tâm Chúc Đồng Cảnh đỉnh phong của hắn bỗng nhiên cảm thấy trống rỗng, run rẩy.

“Đi theo trẫm đến Tế Đàn Nghĩa Lĩnh!”

Hùng Vương đột ngột đứng phắt dậy, tà áo bào hoàng kim vung lên đầy dứt khoát. “Trẫm muốn dùng Nhân Hoàng khí của cả quốc gia, dùng ý chí của Thần Tổ để thử thách nét chữ này! Liệu hắn là thần thật, hay chỉ là một kẻ giả mạo… hôm nay thiên địa sẽ tự có câu trả lời!”

***

Nghĩa Lĩnh Cổ Sơn, ngọn núi thông thiên linh thiêng nhất của nước Âu Lạc, lúc này đang được bao phủ bởi một bầu không khí trang nghiêm tột độ.

Trên đỉnh núi, Tế Đàn tế trời đất khổng lồ được xây dựng bằng những khối đá đồng cổ xanh rì, xung quanh là mười chiếc trống đồng khổng lồ đại diện cho khí vận của mười lăm bộ lạc lớn. Hai bên tế đàn là hai bức tượng Thần Tổ Âu Cơ và Lạc Long Quân cao tới trăm trượng, được đúc bằng đồng cổ từ thời khai thiên lập địa, tỏa ra uy áp thần thoại sừng sững chống trời.

Hùng Vương đứng trước tế đàn, mái tóc dài bay múa trong gió lộng. Hắn cầm mảnh giấy Dó chữ “Cải” của Diệp Phi đặt lên trung tâm của bàn thờ đá cổ xưa.

“Triệu hồi Nhân Hoàng khí! Thức tỉnh ý chí Thần Tổ!”

Hùng Vương gầm lên một tiếng, mười phần lực lượng Chúc Đồng Cảnh đỉnh phong trong cơ thể bùng nổ hoàn toàn. Hắn vung tay bắn ra một luồng máu huyết rồng rực rỡ vào mười chiếc trống đồng xung quanh.

*Bùm! Bùm! Bùm!*

Tiếng trống đồng rền rĩ vang dội khắp vạn dặm Phong Châu Thần Đô. Từ sâu trong lòng đất Nghĩa Lĩnh Cổ Sơn, luồng khí vận quốc gia màu vàng kim cuồn cuộn dâng lên như núi lửa phun trào, hóa thành mười con hỏa long khổng lồ dài hàng ngàn trượng, nanh vuốt sắc nhọn, gầm rú điên cuồng trên bầu trời.

“Thử thách cho trẫm!” Hùng Vương chỉ tay vào mảnh giấy Dó chữ “Cải”.

Mười con hỏa long mang theo ý chí hộ quốc vô song, mang theo lòng tự tôn vạn năm của hoàng tộc Hùng gia, điên cuồng lao xuống từ chín tầng mây, há to cái miệng đỏ rực lôi hỏa định thôn phệ và thiêu rụi mảnh giấy Dó thô sơ kia thành tro bụi.

Ma Kình đứng bên cạnh cười lớn đầy đắc ý: “Ha ha! Chết đi! Một mảnh giấy lộn của phàm nhân làm sao chịu nổi một đòn của Nhân Hoàng khí…”

Thế nhưng, nụ cười của Ma Kình bỗng nhiên đông cứng lại ngay trên khóe miệng.

Khoảnh khắc mười con hỏa long khổng lồ chỉ còn cách mảnh giấy Dó chữ “Cải” chưa đầy ba tấc, chữ “Cải” viết bằng mực đen tuyền kia bỗng nhiên khẽ… động đậy một cái.

Chỉ là một sự động đậy vô cùng nhẹ nhàng, tựa như một chiếc lá tre khẽ rơi xuống mặt hồ tĩnh lặng.

Nhưng ngay sau đó, một luồng ánh sáng màu vàng nhạt, thanh khiết và nhạt nhòa đến cực điểm bỗng nhiên từ chữ “Cải” lan tỏa ra xung quanh. Luồng ánh sáng này đi đến đâu, toàn bộ không gian của Nghĩa Lĩnh Cổ Sơn bỗng nhiên bị đông cứng lại ngay lập tức.

Sức nóng kinh người của lôi hỏa biến mất. Tiếng gầm rú của gió bão tắt lịm.

Và một cảnh tượng hoang đường, kinh dị tột độ đã xảy ra trước sự chứng kiến của hàng vạn ngự lâm quân và triều thần đang có mặt tại đỉnh núi.

Mười con hỏa long khổng lồ dài hàng ngàn trượng, những thực thể được ngưng tụ từ khí vận hộ quốc vô địch của Âu Lạc, khoảnh khắc chạm vào luồng ánh sáng vàng nhạt của chữ “Cải”… bỗng nhiên đồng loạt phát ra những tiếng kêu thảm thiết, run rẩy đầy sợ hãi. Thân hình khổng lồ rực lửa của chúng bắt đầu co rút lại với tốc độ kinh hoàng, vảy rồng bốc hơi, nanh vuốt biến mất.

Chỉ trong vòng ba nhịp thở, mười con hỏa long kiêu ngạo kia… đã hoàn toàn biến thành mười con giun đất nhỏ màu đỏ thẫm, dài chưa đầy một ngón tay, ngoan ngoãn nằm rạp dưới đất, bò lết xung quanh mảnh giấy Dó với bộ dạng khúm núm, sợ hãi tột độ!

“Cái… cái gì?!”

Hùng Vương trợn trừng hai mắt, lồng ngực thắt chặt lại như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt. Đạo tâm Chúc Đồng Cảnh đỉnh phong của hắn suýt chút nữa thì nứt toác ngay tại chỗ.

Nhân Hoàng khí hộ quốc… biến thành giun đất?!

Chưa dừng lại ở đó.

*Rắc… rắc… rắc…*

Một chuỗi âm thanh trầm đục, cổ xưa bỗng nhiên vang lên từ hai bức tượng Thần Tổ Âu Cơ và Lạc Long Quân cao trăm trượng đặt hai bên tế đàn.

Dưới ánh mắt kinh hoàng tột độ của Hùng Vương, hai bức tượng bằng đồng cổ vạn năm vốn dĩ sừng sững chống trời, biểu tượng cho nguồn gốc thần thoại của cả dân tộc, bỗng nhiên… tự động chuyển động.

Khớp gối bằng đồng cổ của hai bức tượng khẽ gập lại, tạo nên những tiếng cọ xát kinh thiên động địa. Hai bức tượng Thần Tổ khổng lồ… từ từ uốn cong đầu gối, quỳ sụp xuống đất, hai tay chắp lại trước ngực, đầu cúi thấp hướng thẳng về phía ngọn núi Hải Vân Phong ở phương Bắc với một tư thế vô cùng thành kính, cung kính và sùng bái tột cùng!

“Thần… Thần Tổ quỳ lạy?!”

Một vị Lạc Tướng già kinh hoàng hét lên, hai chân mềm nhũn ngã nhào xuống đất, nước mắt nước mũi chảy ròng ròng vì chấn động tâm lý quá lớn.

Hàng vạn quân sĩ ngự lâm quân cũng đồng loạt buông vũ khí, quỳ sụp xuống đất, khóc lóc thảm thiết trước dị tượng thần thoại này. Tổ tiên của họ, những vị thần khai thiên lập địa, lúc này lại đang quỳ lạy hướng về một ngọn núi vô danh! Đây là chuyện gì thế này?!

Đúng lúc này, từ sâu trong đền thờ Nghĩa Lĩnh, một luồng ánh sáng hoàng kim rực rỡ bỗng nhiên bùng lên.

Cuốn cổ thư bằng da thú cổ xưa nhất của hoàng tộc mang tên “Hồng Hoang Ký” – thứ vốn dĩ được niêm phong bằng chín tầng cấm chế của Thần Kim Quy, chỉ có các đời Hùng Vương mới được phép đọc – bỗng nhiên tự động phá vỡ phong ấn, bay lơ lửng trên không trung.

Cuốn cổ thư lật mở xoành xoạch, dừng lại ngay ở trang đầu tiên.

Dòng chữ cổ xưa bằng máu rồng ghi chép về lịch sử dựng nước bỗng nhiên biến mất hoàn toàn, thay thế bằng một bức họa tự động hình thành bằng những đường nét mực đen tuyền rực rỡ đạo vận Thái Sơ.

Trong bức họa, một người đàn ông trung niên khoảng 40 tuổi, gương mặt thư sinh thanh tú nhưng vô cùng “vô hại”, mặc bộ y phục bằng vải thô màu đen nhạt giặt đến bạc màu, chân trần bám đất cát, đang lững thững đứng tưới một vườn rau cải ngọt mơn mởn. Bên cạnh hắn là một chú chó đen nhỏ xù lông đang vẫy đuôi mừng rỡ.

Phía dưới bức họa, một dòng chữ cổ bằng tiếng Âu Lạc khởi thủy tự động hiện ra rực sáng:

*”Thái Sơ khai thiên, vạn vật quy nguyên. Thần Tổ bái sư dưới gốc đào tiên. Người là điểm bắt đầu, cũng là điểm kết thúc của chư thiên vạn giới. Phàm nhân xúc phạm, cửu tộc tro bụi…”*

*Bùm!*

Nhìn thấy bức họa và dòng chữ cổ xưa kia, Hùng Vương cảm thấy đầu óc mình như bị một quả lôi đình vạn năm nện thẳng vào giữa trán. Toàn bộ thế giới quan, nhân sinh quan và đạo tâm kiêu ngạo của hắn… hoàn toàn sụp đổ một cách sạch sẽ, không còn sót lại dù chỉ một mảnh vụn!

Hóa ra… vị “Thái Sơ Thần Quân” trên Hải Vân Phong kia… không phải là một đại năng ẩn thế bình thường.

Hắn… hắn chính là Thầy của Thần Tổ! Hắn là thực thể tồn tại trước cả khi Hỗn Độn phân chia, trước cả khi nước Âu Lạc được khai thiên lập địa! Tổ tiên của hoàng tộc Hùng gia, những vị thần thoại vĩ đại nhất… hóa ra cũng chỉ là những đứa học trò nhỏ bé từng quỳ bái dưới gốc đào tiên của người mà thôi!

Thế mà hắn… hắn lại dám dùng sắc lệnh mang chút Nhân Hoàng khí cỏn con để đi “triệu tập” người?! Hắn lại dám cho quân đội đến bao vây ngọn núi của người?!

“Trẫm… trẫm đã làm cái gì thế này?!”

Hùng Vương run rẩy, hai đầu gối mềm nhũn quỳ sụp xuống đất trước bàn thờ đá. Nước mắt hắn trào ra vì kinh hãi, vì hối hận và vì một sự sùng kính tột cùng đang bùng nổ trong linh hồn. “Trẫm suýt nữa đã đẩy cả hoàng triều Âu Lạc vào cảnh vạn kiếp bất phục! Trẫm đúng là kẻ ngu muội nhất thế gian này!”

“Bệ hạ! Đây rõ ràng là trò bịp bợm! Làm sao có thể…”

Gã sứ giả phương Bắc Ma Kình lúc này đã hoàn toàn mất đi lý trí vì lòng tham và sự đố kỵ. Thấy mảnh giấy Dó chữ “Cải” tỏa ra luồng ánh sáng kỳ dị, hắn nghĩ rằng đây là một món chí bảo Thái Cổ có thể giúp hắn đột phá cảnh giới tối cao. Hắn nổi lòng tham vô đáy, bộc phát toàn bộ tu vi Chúc Đồng Cảnh đệ ngũ tầng, hóa thành một luồng ma quang màu xám tro lao thẳng về phía tế đàn định cướp lấy mảnh giấy Dó.

“Chết đi cho ta!” Ma Kình gầm lên, bàn tay hóa thành vuốt quỷ đen đúa sắc nhọn chộp thẳng vào chữ “Cải”.

Thế nhưng, hắn chưa kịp chạm vào góc tờ giấy.

Chữ “Cải” trên mảnh giấy Dó bỗng nhiên khẽ động đậy một lần nữa.

Một tia sáng mộc hệ mỏng manh như sợi tơ tre, mang theo một chút hơi thở của… phân gà chứa đạo vận Kim Ô và quy tắc Thái Sơ, nhẹ nhàng bay ra, quấn lấy cổ tay của Ma Kình.

*Xèo…*

Không có tiếng nổ kinh thiên động địa. Không có máu thịt văng tung tóe.

Chỉ trong vòng một cái chớp mắt, thân thể cao lớn ba trượng đầy ma khí của Ma Kình bỗng nhiên cứng đờ lại giữa không trung. Da thịt hắn bắt đầu biến thành vỏ cây khô héo, tóc tai biến thành những chiếc lá tre héo úa, và toàn bộ sinh mệnh lực, tu vi Chúc Đồng Cảnh đệ ngũ tầng cùng thần hồn của hắn… đều bị quy tắc sinh mệnh mộc hệ tối cao tước đoạt một cách sạch sẽ.

*Bộp.*

Một khúc củi khô mục nát, bám đầy rêu xanh rơi xuống đất, rồi nhanh chóng hóa thành tro bụi màu xám tro bay biến trong gió đêm, cứ như thể gã sứ giả phương Bắc kiêu ngạo kia chưa từng tồn tại trên cuộc đời này.

Một đại năng Chúc Đồng Cảnh đệ ngũ tầng… chỉ vì định chạm vào chữ “Cải” của Diệp Phi… liền bị biến thành củi khô rồi hóa thành tro bụi chỉ trong một tích tắc!

Nhìn thấy cảnh tượng kinh hoàng này, Hùng Vương và toàn bộ triều thần đều đông cứng người lại, không ai dám thở mạnh dù chỉ một hơi.

Sức mạnh này… đã hoàn toàn vượt qua mọi quy luật của vũ trụ! Đây không phải là tu tiên, đây là quy tắc sáng thế và hủy diệt vạn vật chỉ bằng một ý niệm!

“Bệ hạ… bệ hạ…” Hùng Hạo run rẩy bò lại gần Hùng Vương, giọng nói chứa đầy sự sợ hãi nhưng cũng tràn ngập sự hưng phấn cuồng nhiệt. “Thần Quân… Thần Quân thực sự là Thần Minh sống đang bảo hộ đất nước ta! Chúng ta… chúng ta phải lập tức bái tạ người!”

Hùng Vương dập đầu lia lịa trước mảnh giấy Dó chữ “Cải”, trán đập vào nền đá đến mức chảy máu nhưng hắn không hề cảm thấy đau đớn, ngược lại còn cảm thấy vô cùng vinh hạnh.

“Hạ lệnh! Lập tức hạ lệnh cho trẫm!”

Hùng Vương hét lên đầy dứt khoát, giọng nói vang dội khắp đỉnh Nghĩa Lĩnh. “Hủy bỏ toàn bộ sắc lệnh triệu tập! Phong tỏa toàn bộ thông tin về mảnh giấy chữ ‘Cải’ này! Sắc phong chủ nhân Hải Vân Phong làm ‘Thái Sơ Thần Quân’, Quốc Sư tối cao của hoàng triều Âu Lạc Thần Châu! Vị trí của người… nằm trên cả trẫm, nằm trên cả hoàng quyền!”

Hùng Vương hít một hơi thật sâu, ánh mắt bừng lên một quyết tâm kiên định: “Ngày mai… không, ngay bây giờ! Trẫm sẽ đích thân dẫn đầu phái đoàn hoàng gia, cởi bỏ long bào, mặc y phục vải thô, đi bộ ba vạn dặm tiến về Hải Vân Phong để dâng lễ tạ tội và bái kiến Thần Quân! Ai dám ngự khí phi hành, ai dám mang theo binh khí… trẫm sẽ lập tức tru di cửu tộc!”

“Tuân lệnh bệ hạ!”

Hàng vạn quân sĩ và triều thần đồng loạt quỳ lạy, tiếng hô vang dội cả một góc trời.

Sự kiêu ngạo vạn năm của hoàng tộc Hùng gia, lúc này đã hoàn toàn bị khuất phục một cách sạch sẽ dưới nét chữ “Cải” viết bằng giấy Dó thô sơ của một vị “phàm nhân” ẩn thế trên đỉnh Hải Vân Phong.

***

Trong khi cả Phong Châu Thần Đô đang rơi vào một trận đại chấn động tâm lý kinh hoàng nhất lịch sử, thì tại đỉnh Hải Vân Phong, bầu không khí lại yên tĩnh và điền viên đến mức kỳ lạ.

Nắng chiều tà nhuộm đỏ một góc sân nhỏ trước căn nhà tranh đơn sơ.

Diệp Phi sau khi bón phân xong cho vườn rau cải ngọt, cảm thấy hơi mỏi lưng liền đi đến bên chiếc bàn gỗ sồi cũ kỹ, rót một chén trà lài ấm nóng rồi thong thả nhấp một ngụm.

Hắn liếc mắt nhìn xuống chân bàn gỗ sồi đã được kê thăng bằng bằng tấm sắc lệnh đồng đỏ rỉ sét của Hùng Bưu hôm qua mang đến, thấy chiếc bàn không còn khập khiễng nữa thì vô cùng hài lòng.

“Ừm, cái miếng đồng rỉ sét này dùng tốt thật.” Diệp Phi cười híp cả mắt, gật gù đắc ý. “Đỡ hẳn phải đi tìm đá dẹt ngoài vườn. Đúng là phàm nhân thông minh có khác.”

Hắn hoàn toàn không biết rằng, ngay khoảnh khắc hắn thản nhiên nhấp trà, tại vương quốc Âu Lạc dưới chân núi, toàn bộ hoàng tộc và vạn dân đang điên cuồng chuẩn bị cho một chuyến hành hương đi bộ ba vạn dặm để đến quỳ lạy trước căn nhà tranh của hắn…

Khói bếp ấm áp lại nhè nhẹ bay lên từ ngôi nhà tranh nhỏ bé, hòa quy quyện cùng hương trà lài thơm ngát và tiếng cười đùa vui vẻ của hai đứa đệ tử ngoài sân. Một truyền thuyết bất tử, giản dị nhưng đầy hài hước và những màn “bổ não” đỉnh cao, cứ thế tiếp tục trôi qua êm đềm vạn vạn năm giữa lòng Âu Lạc Thần Châu sóng gió…

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8