Thiên Cơ Bất Khả Lộ – Tồn Tại Đỉnh Cấp
Chương 83: Chữ bay lên trời

Cập nhật lúc: 2026-06-13 21:11:29 | Lượt xem: 3

Trần Thiên Kiêu chưa bao giờ nghĩ rằng có một ngày, bản thân gã – một Hộ pháp tối cao của Tiên Minh, kẻ từng hô mưa gọi gió, ngự trị trên chín tầng mây – lại có thể quỳ rạp dưới đất một cách thành kính và thuần thục đến thế.

Hai đầu gối gã dán chặt vào lớp đất đá nhám bám đầy bụi đồng rỉ sét dưới chân núi Hải Vân Phong. Lớp bụi đồng này vốn là tàn dư của chín chiếc phi thuyền chiến đấu bằng đồng đỏ và mười chiếc trống đồng cổ đại của bộ lạc Vũ Ninh bị tiếng chảo đen của Sở Phong chấn vỡ ban nãy. Mùi rỉ sét nồng nặc trộn lẫn với mùi đất ẩm xông thẳng vào mũi gã, nhưng Trần Thiên Kiêu không dám ho lấy một tiếng, thậm chí đến cả việc thở mạnh gã cũng phải cố gắng điều chỉnh nhịp độ sao cho thật khẽ khàng, thật cung kính.

Phía sau gã, mười vạn tu sĩ Tiên Minh cũng đang quỳ thành một dải đen kịt, kéo dài từ sườn núi ra tận ngoài thung lũng. Không một ai dám ngẩng đầu. Không một ai dám vận dụng dù chỉ một tia linh lực nhỏ nhoi. Bởi vì bọn họ đều biết, tu vi của cả mười vạn người đã bị một luồng quy tắc vô hình từ trên đỉnh núi khóa chặt hoàn toàn. Giờ đây, bọn họ chẳng khác nào những phàm nhân suy yếu, chỉ cần một cái hắt hơi vô tình của vị Thần Minh trên núi cũng đủ để khiến bọn họ hồn phi phách tán, hóa thành tro bụi giữa trời đất.

“U oành!”

Một tiếng nổ kinh thiên động địa đột ngột xé rách bầu trời hoàng hôn vốn đang dần yên ả!

Trần Thiên Kiêu giật nảy mình, da đầu tê dại, suýt chút nữa thì gục ngã ra đất. Gã run rẩy, lấy hết dũng khí ngước mắt nhìn lên. Ở phía cực Nam, một vết nứt không gian khổng lồ màu đen kịt rộng tới vạn trượng bất ngờ bị xé toạc ra giữa tầng mây. Từ bên trong khe nứt vạn trượng ấy, một luồng ma khí màu tím sẫm, đặc quánh như máu đông cuồn cuộn trào ra, nhuộm đen cả một vùng trời đất.

Và rồi, một bàn tay khổng lồ, che trời che đất, bao phủ bởi những ngọn ma diễm màu tím sẫm đáng sợ thò ra từ vết nứt hư không. Bàn tay ấy lớn đến mức có thể ôm trọn cả một ngọn núi lớn, trên các đầu ngón tay là những móng vuốt đen đúa, sắc nhọn như những thanh thần binh ma đạo, lách cách va vào nhau tạo ra những tiếng sấm sét rền vang.

Chỉ trong một cái chớp mắt, bàn tay ma thủ ấy khẽ gạt qua, bóp nát hoàn toàn một chiếc phi thuyền chiến đấu bằng đồng đỏ của Tiên Minh vốn đang neo đậu lơ lửng ở rìa ngoài ranh giới vạn dặm thành một đống vụn sắt rỉ rớt xuống như mưa sa!

“Mẹ nó chứ… Đó là… Ma Hoàng Thiên Thích!”

Trần Thiên Kiêu khóc không ra nước mắt, trong lòng điên cuồng gào thét gầm rú. Gã cảm thấy nhân sinh của mình hôm nay đúng là xui xẻo đến mức không thể nào tả nổi. Tiên Minh của gã vừa mới quỳ hàng xong, đang ngoan ngoãn chờ đợi sự phán quyết của Thượng Thần trên núi Hải Vân Phong, thì cái tên Ma Hoàng Thiên Thích đáng chết ở phương Nam lại đột ngột phá phong ấn xông tới!

Đã thế, cái tên Ma Hoàng này còn không biết trời cao đất dày là gì, vừa xuất hiện đã ra tay bóp nát phi thuyền của Tiên Minh, đằng đằng sát khí hướng về phía Hải Vân Phong mà vỗ xuống. Đây không phải là muốn kéo mười vạn tu sĩ Tiên Minh đang quỳ dưới đất này đi chôn cùng hay sao?

“Trần… Trần đại ca…” Một vị chấp pháp trưởng lão quỳ bên cạnh Trần Thiên Kiêu run rẩy truyền âm, giọng nói ngập tràn sự hoảng loạn tột độ: “Ma Hoàng… Ma Hoàng Thiên Thích thực sự xuất thế rồi! Luồng ma uy này… ngay cả khi chúng ta còn đầy đủ tu vi cũng chỉ có nước chịu chết, huống chi hiện tại đan điền đã bị khóa chặt! Chúng ta phải làm sao đây? Chạy trốn… hay là…”

“Câm miệng! Ngươi muốn chết thì tự đi mà chết, đừng có kéo ta theo!” Trần Thiên Kiêu nghiến răng nghiến lợi truyền âm mắng mỏ: “Chạy trốn? Ngươi chạy đi đâu thoát khỏi bàn tay của Ma Hoàng? Hơn nữa, ngươi nghĩ chúng ta có thể chạy ra khỏi phạm vi quy tắc của Thượng Thần sao? Nghe lời ta, cứ tiếp tục quỳ thật chặt cho ta! Dập đầu thật sâu vào! Có Thượng Thần ở đây, cái tên Ma Hoàng kia chỉ là một con muỗi to xác mà thôi!”

Mặc dù miệng thì nói cứng như vậy, nhưng trong lòng Trần Thiên Kiêu thực chất cũng đang đánh trống lảng liên hồi. Gã lén nhìn về phía đỉnh núi Hải Vân Phong, nơi có ngôi nhà tranh đơn sơ đang tỏa ra một cột sáng hoàng kim vô hình, thầm cầu nguyện: “Thượng Thần ơi là Thượng Thần, ngài mau ra tay đi thôi! Kẻ địch đã gõ cửa đến tận nhà rồi, ngài mà không ra tay là mười vạn cái mạng nhỏ này của chúng ta sẽ biến thành đồ nhắm cho Ma Hoàng mất!”

***

Cùng lúc đó, tại Dã Vy Dạ Lâm ở phía cực Nam, sâu dưới lòng đầm lầy độc chứa đầy chướng khí tím sẫm, ý chí của Ma Hoàng Thiên Thích đang điên cuồng dao động.

Hắn vừa mới dùng toàn bộ ma lực vạn năm để phá vỡ một góc của phong ấn cổ xưa. Thế nhưng, ngay khi hắn vừa chuẩn bị bước ra ngoài đời thực, hắn bỗng nhiên cảm nhận được một luồng quy tắc vô cùng kinh khủng, mang theo sự thanh tĩnh, tịch mịch tuyệt đối từ hướng Bắc quét tới.

Luồng quy tắc ấy tuy không mang theo sát cơ lộ liễu, nhưng lại tràn ngập một loại uy áp chí cao vô thượng, giống như quy luật vận hành của vũ trụ trước cả khi Hỗn Độn phân chia. Nó đi đến đâu, ma khí tím sẫm của hắn liền bị đóng băng, lụi tàn đến đó. Thậm chí, ngay cả ma thể vạn năm của hắn cũng cảm thấy một sự ngột ngạt, run rẩy từ sâu trong huyết mạch.

“Đáng chết! Kẻ ẩn cư trên ngọn núi kia rốt cuộc là ai?”

Ma Hoàng Thiên Thích gầm rú trong lòng. Hắn nhớ lại tàn niệm của Quỷ Mộc Tinh vạn năm truyền về trước khi chết, kể về một vị phàm nhân vô hại dùng dép lê dẫm chết Vạn Cổ Huyết Ma Cổ, dùng một cái phẩy quạt nan thổi bay cả một đại tông môn. Ban đầu hắn còn nửa tin nửa ngờ, cho rằng đó chỉ là trò giả thần giả quỷ của đám tu sĩ phàm trần.

Thế nhưng giờ đây, khi tự mình đối mặt với luồng quy tắc “Tĩnh” đang lan tràn khắp bầu trời Âu Lạc Thần Châu, hắn mới thực sự hiểu được thế nào là tuyệt vọng. Luồng lực lượng này, rõ ràng là muốn đem cả ma giới của hắn, cả dã tâm thôn tính thiên hạ của hắn đóng băng lại vĩnh viễn!

“Không! Ta là Ma Hoàng Thiên Thích! Ta sinh ra từ bóng tối vạn cổ, làm sao có thể bị một cái chữ viết của ngươi khuất phục!”

Ma Hoàng Thiên Thích điên cuồng gầm lên. Sự kiêu ngạo của một vị cự đầu Thái Cổ không cho phép hắn rụt cổ trốn tránh. Hắn quyết định liều mạng một lần! Hắn dồn hết chín phần ma lực vào cánh tay khổng lồ đang thò ra khỏi hư không, vận dụng tuyệt kỹ mạnh nhất “Hủy Diệt Vạn Giới”, muốn dùng một đòn chí mạng này đánh sập ngọn núi Hải Vân Phong, bóp nát cái gọi là long mạch hoàng gia và tiêu diệt luôn vị “Thượng Thần tối cổ” kia trong trứng nước!

Bàn tay ma thủ khổng lồ vạn trượng mang theo ngọn lửa tím sẫm hừng hực cháy, áp sụp cả không gian, gầm rú lao thẳng xuống đỉnh Hải Vân Phong với tốc độ kinh hoàng!

***

Thế nhưng, ngay tại thời điểm mười vạn tu sĩ dưới núi đang nhắm mắt chờ chết, và Ma Hoàng Thiên Thích đang điên cuồng dốc lực tấn công, thì trên đỉnh Hải Vân Phong…

Diệp Phi vừa đặt chén trà gừng mật ong xuống chiếc bàn gỗ sồi cũ kỹ, chuẩn bị đứng dậy đi ra vườn rau xem mấy luống cải ngọt.

“Rắc! Rắc rắc rắc!”

Một chuỗi âm thanh rạn nứt giòn giã đột ngột vang lên từ dưới gầm bàn gỗ sồi làm Diệp Phi giật nảy mình, vội vàng rụt chân lại.

“Ơ kìa? Cái gì thế này?”

Hắn cúi xuống nhìn, phát hiện ra tấm sắc lệnh bằng đồng đỏ rỉ sét của hoàng gia Phong Châu Thần Đô – vật vốn đang được hắn dùng để kê dưới cái chân bàn bị mọt gặm – bỗng nhiên xuất hiện chi chít những vết nứt như mạng nhện. Từ bên trong các vết nứt ấy, một luồng bụi đỏ rực rỡ (mà trong mắt tu sĩ chính là Nhân Hoàng khí cổ xưa) phun ra nghi ngút, làm chiếc bàn gỗ sồi bắt đầu khập khiễng, lắc lư kịch liệt, suýt chút nữa làm đổ cả ấm trà lài quý giá của hắn.

Diệp Phi bực mình tột độ, mặt mũi tối sầm lại. Hắn chống nạnh, lầm bầm chửi rủa:

“Mẹ kiếp, cái loại đồng nát sắt vụn này quả nhiên không đáng tin! Cái gì mà sắc lệnh hoàng gia đúc bằng đồng đỏ quý hiếm chứ? Chắc chắn là cái tên tướng lĩnh Hùng Bưu kia mang hàng mã, hàng rút ruột công trình đến để lừa phàm nhân như mình rồi! Mới kê chân bàn có một lát, chưa kịp ăn xong bát cháo nóng mà đã nứt toác ra thế này. Đúng là đồ giả tạo, lừa đảo trắng trợn!”

Hắn nhìn quanh sân, định tìm một hòn đá dẹt khác để thay thế, nhưng lại lười không muốn chạy ra ngoài vườn rau trong lúc thời tiết đang nồm ẩm thế này. Nhìn cái bàn cứ lắc qua lắc lại làm ấm trà kêu lách cách, Diệp Phi cảm thấy vô cùng ngứa mắt.

Hắn bèn xỏ chân vào chiếc dép lê bằng tre rách nát của mình, bước tới trước chân bàn, nhắm ngay miếng đồng đỏ đang nứt toác kia mà dẫm mạnh xuống một cái.

“Bộp!”

“Đã nứt thì nứt cho hết đi! Tiện thể lún sâu xuống đất luôn cho cái bàn nó thăng bằng!” Diệp Phi bực bội dẫm thêm hai cái nữa thật mạnh, dùng sức nặng của cả cơ thể nện xuống miếng đồng rỉ sét.

“Bộp! Bộp!”

Hành động dẫm chân vô cùng tầm thường, mang theo đầy sự bực dọc của một phàm nhân thiếu ngủ này… lại vô tình kích hoạt quy tắc Thái Sơ vô thượng ẩn chứa trong cơ thể Diệp Phi!

Ngay khi đế dép lê rách nát của hắn chạm vào tấm sắc lệnh đồng đỏ, luồng Nhân Hoàng khí cổ xưa đang chuẩn bị bùng phát lập tức bị một lực lượng vô hình, thô bạo và tuyệt đối đè bẹp dí trở lại lòng đất. Không chỉ dừng lại ở đó, luồng lực lượng Thái Sơ từ cú dẫm chân của Diệp Phi giống như một luồng lôi điện vô hình, xuyên thẳng qua mạch đất của Hải Vân Phong, dội ngược xuống hư không vạn trượng dưới chân núi!

Lúc này, dưới chân núi, bàn tay ma thủ khổng lồ vạn trượng của Ma Hoàng Thiên Thích vừa mới áp sát đến ranh giới cổng tre, chỉ còn cách đỉnh núi vài trăm trượng, chuẩn bị tung ra đòn hủy diệt vạn giới.

Thế nhưng, ngay tại khoảnh khắc Diệp Phi dẫm chân xuống đất…

“OÀNH!”

Một tiếng nổ vô thanh đột ngột bộc phát từ sâu trong lòng đất Hải Vân Phong dội ngược lên!

Một luồng lực lượng quy tắc Thái Sơ, mang theo sự thô bạo đến cực điểm, giống như một bàn tay vô hình khổng lồ gấp vạn lần bàn tay của Ma Hoàng, đột ngột vươn ra từ mạch đất, tóm chặt lấy cánh tay ma thủ màu tím sẫm của Ma Hoàng Thiên Thích rồi… khẽ bóp một cái!

“Rắc rắc rắc… Oành!”

Toàn bộ ma diễm màu tím sẫm, toàn bộ quy tắc hủy diệt vạn giới mà Ma Hoàng dốc toàn lực tích tụ trong vạn năm… lập tức bị bóp nát vụn thành vô số những đốm lửa nhỏ lụi tàn giữa không trung! Cánh tay khổng lồ vạn trượng của Ma Hoàng Thiên Thích giống như một khúc củi khô mục nát gặp phải búa tạ, nổ tung thành sương máu ma màu tím nhạt rồi biến mất hoàn toàn vào hư vô!

“Á!!! Bản thể của ta! Cánh tay của ta!”

Một tiếng thét thảm thiết, ngập tràn sự đau đớn và sợ hãi tột cùng vang vọng từ sâu trong vết nứt hư không phương Nam. Ý chí của Ma Hoàng Thiên Thích bị luồng lực lượng Thái Sơ dội ngược chấn cho thần hồn rạn nứt, ma thể vạn năm suýt chút nữa thì sụp đổ hoàn toàn.

Hắn không thể tin nổi, bản thân hắn – một cự đầu tối cao của Vực Ngoại Ma Tộc – dốc toàn lực tung ra chiêu mạnh nhất, mà lại bị đối phương lẳng lặng bóp nát chỉ trong một cái chớp mắt, thậm chí còn không thèm lộ diện!

“Quái vật! Kẻ trên núi kia quả thực là một con quái vật tối cổ!”

Ma Hoàng Thiên Thích sợ hãi đến mức ma diễm toàn thân tắt ngúm. Hắn không dám chần chừ dù chỉ một tích tắc, vội vàng thu hồi toàn bộ ma khí tàn dư, dùng chút ma lực cuối cùng để vá lại vết nứt hư không, rồi cắm đầu cắm cổ trốn sâu dưới đáy đầm lầy độc Dã Vy Dạ Lâm, chủ động phong tỏa toàn bộ sinh mệnh lực để giả chết. Hắn thề, trong vòng mười vạn năm tới, nếu cái tên quái vật trên núi kia chưa chết già (mặc dù hắn biết Thượng Thần thì làm sao chết già được), thì hắn tuyệt đối sẽ không bao giờ bén mảng đến gần Âu Lạc Thần Châu dù chỉ một bước!

Trận bão ma khí kinh thiên động địa dường như chưa kịp bắt đầu… đã bị dập tắt một cách lãng xẹt và sạch sẽ như thế.

***

Dưới chân núi, Trần Thiên Kiêu và mười vạn tu sĩ Tiên Minh đang nhắm mắt chờ chết, bỗng nhiên nhận ra tiếng gầm rú của Ma Hoàng đã im bặt.

Trần Thiên Kiêu he hé mắt nhìn lên, liền trợn tròn mắt, mồm há hốc đến mức có thể nhét vừa cả một quả trứng ngỗng.

Gã thấy gì?

Cánh tay khổng lồ bao phủ ma diễm vạn trượng của Ma Hoàng Thiên Thích vừa mới thò ra oai phong lẫm liệt ban nãy, giờ đã biến mất không một dấu vết. Vết nứt hư không vạn trượng trên bầu trời cũng đang nhanh chóng khép lại như thể chưa từng tồn tại. Chỉ có vài đốm lửa tím nhạt rụng xuống lách tách, chứng minh cho việc Ma Hoàng vừa mới ghé qua… và bị vả mặt một cách cực kỳ tàn bạo.

“Trời… Trời đất ơi…” Trần Thiên Kiêu lẩm bẩm, mồ hôi lạnh ướt sũng cả trường bào hộ pháp rộng thùng thình: “Chỉ… chỉ một cái chớp mắt… Ma Hoàng Thiên Thích dốc toàn lực tấn công, vậy mà ngay cả cổng tre của Hải Vân Phong cũng chưa kịp chạm vào đã bị Thượng Thần bóp nát cánh tay… Đây rốt cuộc là cảnh giới gì? Tiên Đế? Không… Tiên Đế làm sao có thể mạnh đến mức vô lý như thế này được!”

Mười vạn tu sĩ Tiên Minh phía sau cũng xôn xao gầm rú trong lòng, lòng kính sợ và sùng bái dành cho Diệp Phi đã đạt đến mức cuồng nhiệt, không thể nào lay chuyển được nữa. Bọn họ dập đầu liên tục xuống đất, tiếng dập đầu vang lên rầm rập như giã gạo:

“Thượng Thần vạn tuế! Thượng Thần vô địch!”

***

Trong khi đó, trên đỉnh núi Hải Vân Phong, Diệp Phi dẫm dẫm chân vài cái, thấy cái bàn gỗ sồi đã thăng bằng trở lại, không còn lắc lư nữa, liền vô cùng thỏa mãn gật đầu:

“Hừ, đúng là cái gì cũng phải dùng bạo lực một tí mới chịu nghe lời. Để xem cái chân bàn này còn dám khập khiễng nữa hay không.”

Hắn quay người đi vào gian bếp để lấy thêm ít củi khô nhóm lò.

Lúc này, ở ngoài hiên nhà tranh, Sở Phong và Lục Thanh Tuyết đang tỉ mẩn dùng dây thừng tre để treo bức chữ “Tĩnh” viết trên giấy Dó lên xà nhà cho khô mực.

Thế nhưng, ngay khi bàn tay ma thủ của Ma Hoàng Thiên Thích ở phương Nam bị dập tắt, một luồng gió lớn mang theo chút tàn dư ma khí tím sẫm đột ngột thổi qua sân vườn Hải Vân Phong.

Luồng ma khí này mặc dù đã suy yếu đến cực điểm, nhưng đối với tờ giấy Dó thô sơ thông thường mà nói, vẫn chứa đựng một sức mạnh ăn mòn vô cùng tàn bạo.

“Vù…!”

Ngay khi sợi ma khí tím sẫm vừa chạm vào mép bức chữ “Tĩnh”, tờ giấy Dó thô sơ đột nhiên run lên bần bật! Nét chữ “Tĩnh” viết bằng mực đen tuyền của Diệp Phi bỗng nhiên tỏa ra một luồng hào quang màu hoàng kim rực rỡ đến mức không thể nhìn thẳng!

“Oanh!”

Sợi dây thừng tre đang buộc bức chữ lập tức bị đứt đoạn. Tờ giấy Dó không hề rơi xuống đất, mà tự động bay vút lên không trung, phóng thẳng ra khỏi mái nhà tranh của Diệp Phi!

“Ơ! Sư tỷ! Chữ… bức chữ của sư phụ bay mất rồi!” Sở Phong hốt hoảng kêu lên, định vận dụng Hỗn Độn Thần Thể bay lên chụp lại.

“Đừng động vào!” Lục Thanh Tuyết đột ngột giữ chặt vai Sở Phong, ánh mắt nàng rực sáng lên một niềm kính sợ và sùng bái tột cùng: “Sư đệ, nhìn kĩ đi! Đó không phải là bị gió thổi bay… mà là bức chữ của sư phụ đang tự hóa hình!”

Sở Phong khựng lại, ngước mắt nhìn lên trời, và rồi… toàn bộ tâm trí hắn hoàn toàn bị đóng băng trước cảnh tượng trước mắt.

Bức chữ “Tĩnh” sau khi bay ra khỏi hiên nhà, lập tức phóng thẳng lên chín tầng mây. Càng bay cao, tờ giấy Dó càng giãn nở ra với tốc độ kinh hoàng. Chỉ trong vòng vài nhịp thở, tờ giấy Dó thô sơ đã biến mất, nhường chỗ cho một chữ “Tĩnh” khổng lồ bằng ánh sáng hoàng kim vô thượng, rực rỡ và vĩ đại như một vầng thái dương mới ngự trị giữa vòm trời!

Chữ “Tĩnh” ấy phóng to vạn trượng, bao phủ toàn bộ bầu trời của Âu Lạc Thần Châu. Từng nét bút, từng vệt mực của Diệp Phi giờ đây hóa thành những đường vân quy tắc thiên địa khổng lồ, tỏa ra một luồng kiếm ý chí dương ấm áp, thanh khiết đến cực điểm.

“OÀNH!”

Ngay khi chữ “Tĩnh” khổng lồ hoàn toàn hiện hình trên bầu trời, toàn bộ âm thanh của gió bão gầm rú, tiếng sấm sét rền vang từ phương Nam, và cả luồng ma khí tím sẫm tàn dư của Ma Hoàng Thiên Thích… lập tức bị dập tắt hoàn toàn ngay tại chỗ!

Không khí ẩm mốc, sương mù dày đặc bao phủ Hải Vân Phong suốt mấy ngày qua bỗng chốc tan biến sạch sẽ, trả lại một bầu trời trong xanh, rực rỡ ánh nắng hoàng hôn ấm áp. Cả thế giới dường như rơi vào một trạng thái tĩnh lặng, thanh bình tuyệt đối, cứ như thể thời gian và không gian đã bị đóng đinh bởi nét sổ thẳng vô thượng của chữ “Tĩnh”!

***

Dưới chân núi, Trần Thiên Kiêu và mười vạn tu sĩ Tiên Minh trợn mắt ngoác mồm nhìn lên chữ “Tĩnh” khổng lồ rực sáng hoàng kim trên vòm trời.

Luồng ánh sáng hoàng kim ấm áp từ chữ viết dội xuống, len lỏi vào từng lỗ chân lông, từng kinh mạch của bọn họ. Trần Thiên Kiêu kinh hoàng phát hiện ra, luồng khí ấm áp này đi đến đâu, những tổn thương thần hồn do phản phệ trước đây của gã liền được chữa lành hoàn toàn đến đó! Thậm chí, đan điền đang bị khóa chặt của gã cũng bắt đầu ấm áp lên, linh lực rục rịch muốn đột phá cảnh giới mới!

“Viết chữ… viết chữ xé rách vòm trời… hóa thành quy tắc thiên địa…”

Trần Thiên Kiêu run rẩy, nước mắt chảy ròng ròng vì xúc động và sùng bái cực hạn. Gã quỳ sụp xuống, dập đầu lia lịa hướng về phía đỉnh núi, khóc lóc thảm thiết:

“Thần tích! Đây chính là thần tích của Thượng Thần tối cổ! Ngài viết một chữ ‘Tĩnh’ để dẹp loạn ma tộc, thanh lọc thiên địa, dọn sạch sương độc bảo vệ chúng sinh! Lòng từ bi của Thượng Thần vĩ đại như trời biển, vậy mà Tiên Minh chúng ta trước đây lại dám mang trống đồng đến khiêu khích ngài… Chúng ta đúng là tội đáng muôn chết, tội đáng muôn chết mà!”

Mười vạn tu sĩ phía sau cũng khóc lóc dập đầu theo, tiếng hô vang vọng khắp thung lũng:

“Tạ ơn Thượng Thần cứu mạng! Tạ ơn Thượng Thần ban ơn!”

***

Thế nhưng, ngay tại thời điểm cả giới tu tiên Âu Lạc đang chấn động và sùng bái cuồng nhiệt trước “thần tích” vĩ đại kia…

Diệp Phi cầm một ôm củi khô từ trong bếp lững thững bước ra sân, ngửa cổ lên nhìn bầu trời.

Nụ cười trên mặt hắn lập tức đông cứng lại.

Hắn thấy gì?

Tờ giấy Dó đắt tiền mà hắn vừa mới tốn bao công sức mài mực, nín thở viết chữ “Tĩnh” để dán chuồng gà… giờ đã bay tít lên chín tầng mây, hóa thành một đốm sáng vàng kim nhỏ xíu (trong mắt phàm nhân của hắn) rồi biến mất hút sau tầng mây xanh!

“Trời… Trời đất ơi là trời!”

Diệp Phi khóc ròng trong lòng, suýt chút nữa thì làm rơi cả ôm củi khô xuống đất. Hắn tức đến mức giậm chân bành bạnh, ruột đau như cắt, nước mắt suýt trào ra ngoài:

“Cái thời tiết quái quỷ gì thế này không biết! Gió mùa đông bắc dạo này thổi kiểu gì mà mạnh thế? Chưa kịp khô mực đã thổi bay mất tờ giấy Dó của tôi rồi! Các người có biết một tờ giấy Dó thô thô sơ sơ thế kia ở chợ Phong Châu đáng giá bao nhiêu tiền không hả? Lại còn tốn bao nhiêu mực tốt nữa chứ! Đúng là cái số nghèo khổ, viết được chữ nào là mất chữ đấy!”

Hắn tức giận nhìn sang hai đệ tử đang quỳ đờ đẫn ngoài hiên, liền lớn tiếng mắng mỏ:

“Sở Phong! Lục Thanh Tuyết! Hai đứa đứng đực mặt ra đấy làm gì? Ta bảo hai đứa mang ra hiên treo cho khô mực, chứ có bảo hai đứa thả diều đâu! Gió to thế kia mà không chịu giữ chặt, để nó bay mất hút rồi kia kìa! Sở Phong! Mau! Mau đuổi theo nhặt tờ giấy lại cho ta! Đừng để nó bay mất phí của! Mau lên!”

Sở Phong đang quỳ dưới đất, nghe thấy tiếng mắng mỏ đằng đằng sát khí của Diệp Phi, lập tức rùng mình một cái.

Thế nhưng, qua bộ não siêu cấp tự bổ của hắn, lời dặn dò tầm thường của Diệp Phi lại biến thành một ý nghĩa hoàn toàn khác:

“Sư phụ… Sư phụ bảo mình đuổi theo bức chữ ‘Tĩnh’ kia? Đúng rồi! Chữ ‘Tĩnh’ kia chính là quy tắc Thái Sơ vô thượng đang ngự trị trên bầu trời! Sư phụ muốn mình đuổi theo luồng ánh sáng hoàng kim kia để… để ngộ đạo, để mài giũa Hỗn Độn Thần Thể của mình! Sư phụ quả nhiên dụng ý thâm sâu, mỗi một lời mắng mỏ đều chứa đựng cơ duyên nghịch thiên dành cho mình!”

Sở Phong xúc động đến mức mặt đỏ gay, dập đầu lia lịa xuống thềm đá:

“Dạ! Sư phụ! Đệ tử hiểu rồi! Đệ tử tuyệt đối không làm sư phụ thất vọng! Đệ tử sẽ đi… ‘nhặt’ bức chữ của sư phụ về ngay!”

Nói xong, hắn lập tức đứng bật dậy, dắt chiếc chảo đen rỉ sét sau lưng, vận chuyển mười phần lực lượng Hỗn Độn Thần Thể.

“Oanh!”

Một luồng quang mang màu xám tro rực rỡ bùng nổ quanh thân hắn. Sở Phong hóa thành một luồng ma quang kinh thiên động địa, phóng thẳng lên bầu trời, hướng về phía chữ “Tĩnh” khổng lồ rực sáng hoàng kim kia mà lao đi với tốc độ kinh hoàng, lòng tràn đầy quyết tâm ngộ đạo cứu thế!

Diệp Phi đứng dưới sân, nhìn thấy Sở Phong chạy nhanh như bay ra ngoài cổng núi (hắn tưởng Sở Phong chạy bộ xuống núi nhặt giấy), liền vô cùng thỏa mãn gật đầu:

“Ừm, cái thằng nhóc này dạo này tuy hơi hâm hâm dở dở, nhưng được cái bảo gì nghe nấy, chạy chân đất nhặt đồ cũng nhanh thật. Hy vọng nó nhặt lại được tờ giấy trước khi mực bị nhòe ra hết.”

Hắn quay sang nhìn Lục Thanh Tuyết đang đứng cung kính bên cạnh, thở dài một tiếng rồi nói:

“Thanh Tuyết, vào bếp đun cho ta ấm nước nóng đi. Thời tiết dạo này ẩm ướt khó chịu quá, lỡ bay mất chữ rồi thì thôi, tối nay ta viết chữ khác dán chuồng gà vậy.”

Lục Thanh Tuyết khẽ cúi đầu, trong lòng dâng lên một niềm kính ngưỡng sâu sắc trước phong thái vô vi, coi quy tắc thiên địa như cỏ rác của Diệp Phi. Viết một chữ xé toạc vòm trời, dẹp loạn Ma Hoàng, vậy mà trong mắt sư phụ… chỉ là một tờ giấy dán chuồng gà tầm thường!

“Đồ nhi tuân mệnh.”

Nàng khẽ bưng ấm trà lài đi vào phòng bếp với dáng vẻ cung kính nhất, thầm nghĩ: “Sư phụ quả thực là tồn tại tối cao vượt qua cả chư thiên…”

Trong khi đó, chú chó đen nhỏ Tiểu Hắc nằm dưới thềm đá khẽ hé một con mắt nhìn lên bầu trời, rồi lại nhìn Diệp Phi đang lầm bầm tiếc rẻ tờ giấy Dó, khịt mũi khinh bỉ một cái:

“Gâu… Đúng là một đám ngốc tự bổ não gánh còng lưng. Chủ nhân chỉ là tiếc tiền mua giấy thôi mà cũng nghĩ ra được đại đạo Thái Sơ. Nhưng mà công nhận… cái cú dẫm chân vừa nãy của chủ nhân… vả mặt cái tên Ma Hoàng kia đau thật đấy. Thôi, mình tiếp tục ngủ ké thổ khí nguyên thủy vậy.”

Tiểu Hắc gác mõm lên chân, tiếp tục lim dim ngủ trên những viên Thái Cổ Thần Thạch ấm áp, mặc kệ ngoài kia thế giới tu tiên đang chấn động tột cùng vì chữ “Tĩnh” bay lên trời của Diệp Phi.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8