Thiên Cơ Bất Khả Lộ – Tồn Tại Đỉnh Cấp
Chương 80: Diệp Phi mài mực
Gió rít gào vù vù.
Chín chiếc phi thuyền chiến đấu bằng đồng đỏ khổng lồ của Tiên Minh lơ lửng giữa tầng mây vạn trượng. Khói đen cuồn cuộn bốc lên từ những động cơ linh lực bị quá tải. Sát khí rệu rã. Sương độc tan hoang.
Trên boong chiếc kỳ hạm dẫn đầu, mười vạn tu sĩ Tiên Minh đang rơi vào cảnh hỗn loạn tột cùng.
“Minh chủ phát điên rồi!”
“Trống Đồng Thần Trận bị phá hủy hoàn toàn!”
“Linh lực của ta đâu? Đan điền của ta tại sao lại trống rỗng?”
Tiếng gào thét, tiếng khóc lóc, tiếng bước chân dẫm đạp lên nhau vang lên hỗn độn. Mười vạn tu sĩ, vốn là những kẻ kiêu ngạo đứng trên đỉnh cao của Âu Lạc Thần Châu, giờ đây chẳng khác nào một bầy kiến vỡ tổ. Kẻ thì quỳ sụp xuống sàn tàu lẩm bẩm cầu nguyện, kẻ thì điên cuồng vận chuyển linh lực tàn dư để tìm đường tháo chạy.
Trần Thiên Kiêu đứng ở mũi tàu. Gương mặt y lạnh lùng. Gió lớn thổi tung mái tóc dài bết máu và mồ hôi.
Lồng ngực y phập phồng dữ dội. Hai nắm tay siết chặt đến mức xương ngón tay kêu răng rắc.
Y nhìn xuống chân núi Hải Vân Phong. Ở đó, chiếc chảo đen của Sở Phong vừa dập tắt hoàn toàn đại trận vây núi. Thiên Cơ Tử – vị Minh chủ vạn năm kiêu hùng – giờ đã biến thành một kẻ điên dại bò lết trong bụi rậm.
Cục diện đã sụp đổ. Tiên Minh đã thua. Thuần túy là một màn nghiền nát không thương tiếc.
“Trần hộ pháp! Chúng ta phải liều mạng!”
Một tiếng gầm rống cắt ngang dòng suy nghĩ của Trần Thiên Kiêu.
Trưởng lão Chấp Pháp Điện còn sót lại – Triệu Vô Cực – hai mắt đỏ ngầu, gương mặt vặn vẹo đầy tợn dữ lao đến. Lão nắm chặt một trận bàn màu huyết dụ, gào lên điên cuồng:
“Kích hoạt cấm thuật tự hủy của phi thuyền! Kéo theo ngọn núi kia cùng chôn thây! Tiên Minh không thể chịu nhục nhã thế này!”
“Đúng! Liều mạng với bọn chúng!”
Mấy tên chấp pháp giả cuồng tín phía sau cũng rút vũ khí ra, gầm rú hùa theo. Sát khí màu huyết sắc từ trận bàn tự hủy bắt đầu lan tỏa, khiến không khí xung quanh nóng lên hầm hập. Phi thuyền bắt đầu rung lắc dữ dội.
Trần Thiên Kiêu không nói một lời.
Y bước lên một bước.
*Xoẹt!*
Một đạo kiếm quang màu bạc lạnh lẽo xé rách không trung.
Máu tươi bắn tung tóe.
Cái đầu của Triệu Vô Cực bay vút lên cao, hai mắt vẫn trợn trừng đầy vẻ kinh ngạc. Thân thể mất đầu của lão đổ rầm xuống sàn tàu, chiếc trận bàn huyết sắc rơi ra, lăn lốc dưới chân Trần Thiên Kiêu.
“Ai dám động đậy, chết!”
Giọng nói của Trần Thiên Kiêu vang lên. Lạnh lùng. Dứt khoát. Khàn đặc nhưng chứa đựng uy áp Chúc Đồng Cảnh đệ thất tầng cực kỳ khủng khiếp.
Toàn bộ boong tàu đột ngột im bặt.
Mười vạn tu sĩ đứng hình. Những tên chấp pháp giả cuồng tín vừa rồi còn hò hét, giờ đây mặt cắt không còn một giọt máu, run rẩy lùi lại phía sau. Họ nhìn chằm chằm vào thanh trường kiếm đang nhỏ máu ròng ròng trên tay Trần Thiên Kiêu.
Trần Thiên Kiêu giẫm nát chiếc trận bàn tự hủy dưới chân. Y quét ánh mắt sắc lẹm qua đám đông rệu rã:
“Ngu xuẩn! Liều mạng? Các ngươi lấy cái gì để liều mạng?”
Y chỉ tay xuống Hải Vân Phong:
“Một tiếng ho của Thượng Thần thổi bay ba vị trưởng lão Chấp Pháp Điện ra ngoài vũ trụ! Một tiếng ngáp bóp nát cự đầu vạn năm Cổ Vô Cực thành sương máu! Một quả bưởi thối đập tan đạo tâm của Minh chủ! Các ngươi muốn kéo ngọn núi đó chôn cùng? Các ngươi có tư cách đó sao?”
Mỗi câu nói của Trần Thiên Kiêu như một búa tạ nện thẳng vào đầu óc mười vạn tu sĩ.
Họ run rẩy. Họ sợ hãi. Sự thật tàn khốc này, không một ai dám phủ nhận.
“Trần hộ pháp… Vậy chúng ta phải làm sao?” Một tên trưởng lão trẻ tuổi run giọng hỏi, hai đầu gối va vào nhau lập cập.
Trần Thiên Kiêu hít một hơi thật sâu. Ánh mắt y lóe lên tia quyết đoán chưa từng có. Y thu kiếm vào vỏ, dứt khoát ra lệnh:
“Toàn quân hạ cánh! Tắt hết động cơ linh lực! Hạ tất cả chiến kỳ của Tiên Minh xuống!”
“Hạ… hạ cánh sao? Như vậy chẳng khác nào đầu hàng?”
“Ta nói lại lần cuối!” Trần Thiên Kiêu gầm lên, sát khí bùng nổ, “Ai không muốn hàng, tự mình nhảy xuống phi thuyền mà chết! Ta không để mười vạn mạng sống của huynh đệ phải chôn thây vì sự ngu xuẩn của các ngươi!”
Sự dứt khoát của Trần Thiên Kiêu lập tức trấn áp toàn bộ ý chí phản kháng cuối cùng của tàn quân.
Chín chiếc phi thuyền chiến đấu khổng lồ từ từ hạ độ cao. Tiếng động cơ tắt lịm. Những lá cờ rực rỡ của Tiên Minh bị vứt bỏ, rơi rụng tả tơi giữa khoảng không.
Trần Thiên Kiêu dẫn đầu bước xuống phi thuyền. Y đáp xuống bãi đất trống cách cổng tre Hải Vân Phong vạn dặm. Phía sau y, mười vạn tu sĩ rồng rắn bước xuống, ai nấy đều cúi đầu, mặt mày xám ngoét.
“Quỳ xuống!” Trần Thiên Kiêu quát lớn.
Y là người đầu tiên quỳ sụp xuống đất. Hai đầu gối đập mạnh vào đá sỏi, máu tươi rỉ ra nhưng y không hề nhíu mày. Y dập đầu thật mạnh xuống đất cát:
“Tàn quân Tiên Minh, do Trần Thiên Kiêu dẫn đầu, mạo phạm uy nghiêm của Thượng Thần! Hôm nay tự phế binh khí, quỳ gối chịu tội! Cầu xin Thượng Thần từ bi tha mạng!”
*Bùm! Bùm! Bùm!*
Mười vạn tiếng dập đầu đồng loạt vang lên như sấm dậy. Mặt đất rung chuyển.
Trần Thiên Kiêu quỳ rạp ở đó, mồ hôi lạnh ướt sũng lưng áo. Y biết, vận mệnh của mười vạn con người phía sau, và cả bản thân y, hoàn toàn nằm trong một ý niệm của vị tồn tại trên đỉnh núi kia.
***
Trên đỉnh Hải Vân Phong.
Khói bếp từ gian nhà tranh nhỏ vẫn lững lờ bay lên.
Diệp Phi ngồi bên chiếc bàn gỗ sồi – chiếc bàn đã được kê thăng bằng hoàn hảo nhờ tấm sắc lệnh đồng đỏ rỉ sét dưới chân. Hắn nhấp một ngụm trà lài ấm áp, nhưng chân mày lại khẽ nhíu lại.
Hắn nghe thấy tiếng động.
Tiếng gào thét hỗn loạn từ xa vọng lại, rồi đến tiếng bước chân dồn dập, tiếng kim loại va chạm, và cuối cùng là một chuỗi những tiếng động rầm rầm như có hàng vạn người đang gõ đầu xuống đất dưới chân núi.
“Cái quái gì thế này?” Diệp Phi lầm bầm bực bội, đặt mạnh chén trà xuống bàn. “Mấy ngày nay thời tiết đã ẩm mốc khó chịu, sao cái đám người dưới núi cứ thích tụ tập làm ồn thế nhỉ? Không gõ trống thì cũng gào rú. Đàn gà con vừa mới thiu thiu ngủ lại bị giật mình rồi.”
Hắn đứng dậy, đi lại quanh sân với vẻ bực dọc.
Sở Phong đang cặm cụi quét dọn bụi đồng rỉ sét ngoài cổng tre, nghe thấy tiếng lẩm bẩm của Diệp Phi liền giật bắn mình. Hắn vội vàng chạy vào sân, khép nép hỏi:
“Sư phụ… Người cảm thấy bên ngoài quá ồn ào sao?”
Diệp Phi lườm Sở Phong một cái, cằn nhằn:
“Chứ còn gì nữa? Đầu óc ta cứ ong ong hết cả lên. Viết chữ cũng không yên. Đi ra bảo cái đám gõ trống, khóc lóc dưới kia im miệng lại cho ta! Nhà người ta cần yên tĩnh để nghỉ ngơi!”
Sở Phong nghe xong, đại não lập tức hoạt động hết công suất.
*Sư phụ nói ‘viết chữ cũng không yên’! Ngài ấy ghét tiếng ồn của tàn quân Tiên Minh dưới núi! Sư phụ đang chê trách bọn chúng làm vẩn đục sự thanh tịnh của Hải Vân Phong!*
“Đệ tử hiểu rồi! Đệ tử lập tức xuống núi dùng chảo đen…”
“Đập cái đầu anh ấy!” Diệp Phi gõ mạnh một cái vào trán Sở Phong, ngắt lời, “Suốt ngày đòi dùng chảo đập người ta. Đi mài mực cho ta! Ta viết mấy chữ để tĩnh tâm. Nhanh lên!”
“A… Dạ! Đệ tử tuân mệnh!”
Sở Phong ôm đầu, vừa mừng vừa sợ lùi lại. Luồng ấm áp từ cú gõ đầu của Diệp Phi lại một lần nữa chạy khắp kinh mạch, khiến Hỗn Độn Thần Thể của hắn tự động vận chuyển, đan điền cuộn trào sinh mệnh lực.
Lục Thanh Tuyết từ trong phòng bếp bước ra, trên tay bưng nghiên gốm Hồng Hoang Nguyên Thạch cùng thỏi mực Hỗn Độn Ma Thạch. Nàng nhẹ nhàng đặt lên bàn gỗ sồi, cung kính đứng bên cạnh:
“Sư phụ, nước ấm ngâm chân đã chuẩn bị xong. Nghiên mực cũng đã sẵn sàng. Để đồ nhi mài mực cho người.”
Diệp Phi nhìn Lục Thanh Tuyết, sắc mặt dịu lại một chút. Con bé này lúc nào cũng chu đáo hơn cái thằng nhóc Sở Phong chỉ biết dùng chảo kia.
“Được rồi, để ta tự mài. Viết chữ thư pháp thì phải tự tay mài mực mới cảm nhận được cái thần của nét chữ. Hai đứa đứng gọn ra xem mà học hỏi. Đừng có suốt ngày chạy nhảy làm bụi bay vào vườn rau.” Diệp Phi xua tay, ngồi xuống ghế tre.
Hắn cầm thỏi mực lên.
Nghiên gốm thô sơ chứa một chút nước giếng cổ sủi bọt nhẹ. Diệp Phi nhắm mắt, hít một hơi thật sâu để gạt bỏ mọi tạp âm ồn ào từ vạn dặm ngoài kia.
Hắn đặt thỏi mực xuống nghiên.
*Két… Két… Két…*
Tiếng mài mực vang lên. Đều đặn. Chậm rãi.
Nhưng ngay khi thỏi mực Hỗn Độn Ma Thạch chạm vào nước giếng cổ trên nghiên gốm, một hiện tượng kinh thiên động địa bắt đầu diễn ra mà Diệp Phi hoàn toàn không hề hay biết.
*Oành!*
Mỗi một vòng mài mực của Diệp Phi, quy tắc Thái Sơ vô hình liền bùng nổ từ đầu ngón tay hắn.
Nước giếng cổ trong nghiên gốm lập tức hóa thành một vòng xoáy hỗn độn màu đen tuyền. Những luồng đạo vận nguyên thủy đậm đặc đến mức hóa thành sương mù màu đen nhạt, từ từ tràn ra ngoài mép bàn, chảy xuống thềm đá, rồi quấn quanh chân ghế tre của Diệp Phi.
Tiếng mài mực thô sơ của hắn, khi truyền ra ngoài cổng tre, liền hóa thành những tiếng sấm trầm đục vang vọng khắp bầu trời Âu Lạc Thần Châu.
*Két… Két… Két…*
Mỗi một tiếng “két” vang lên, không gian xung quanh Hải Vân Phong liền bị nén chặt lại một phần.
Sở Phong đứng bên cạnh, hai mắt trợn tròn, hô hấp hoàn toàn ngưng trệ. Hắn nhìn thấy phía sau lưng Diệp Phi, một bóng đen khổng lồ mờ ảo, cao vạn trượng, chân đạp Hỗn Độn, tay nâng Khởi Nguyên đang từ từ hiện hình theo nhịp mài mực của sư phụ.
Áp lực! Một thứ áp lực mang tính tước đoạt và tái tạo tuyệt đối!
Lục Thanh Tuyết nắm chặt chuôi kiếm gỗ sồi. Thanh kiếm gỗ tự động run rẩy kịch liệt, kiếm ý chí dương bên trong bị áp chế đến mức phải thu nhỏ lại thành một đốm sáng nhỏ như đom đóm trong đan điền của nàng. Nàng thầm kinh hoàng:
*Sư phụ… Ngài ấy đang dùng lực lượng của Khởi Nguyên để mài mực! Mỗi một vòng mài mực của ngài, chính là đang quay ngược bánh xe luân hồi của vạn giới!*
Tiểu Hắc nằm dưới thềm đá, bốn chân run lẩy bẩy. Nó áp chặt bụng xuống những viên Thái Cổ Thần Thạch, không dám thở mạnh. Cái đuôi cụp chặt vào mông. Nó biết, chủ nhân lúc này đang cực kỳ nghiêm túc. Nếu nó dám ho một tiếng, e là cả tộc Thôn Thiên Ma Lang của nó sẽ bị xóa sổ khỏi dòng lịch sử ngay lập tức.
***
Dưới chân núi Hải Vân Phong.
Trần Thiên Kiêu vẫn đang quỳ rạp dưới đất, trán chạm vào cát sỏi lạnh ngắt.
Mười vạn tu sĩ Tiên Minh phía sau y cũng im phăng phắc, không một ai dám ho hen.
Đột nhiên.
*Uỳnh!*
Một tiếng sấm trầm đục từ trên đỉnh núi dội xuống. Tiếng động không lớn, nhưng lại như gõ thẳng vào linh hồn của mười vạn người.
“Á!”
Một tên trưởng lão Chấp Pháp Điện có tu vi Chúc Đồng Cảnh đệ ngũ tầng thét lên một tiếng đau đớn, đan điền của lão lập tức nứt ra một khe nhỏ. Lão ngã nhào ra đất, ôm ngực thở dốc.
Trần Thiên Kiêu kinh hoàng ngẩng đầu lên.
Y nhìn thấy từ trên đỉnh Hải Vân Phong, một luồng sóng âm màu đen nhạt, mang theo đạo vận hỗn độn tinh thuần, đang từ từ lan tỏa xuống dưới. Luồng sóng âm đi đến đâu, không gian vạn dặm liền đóng băng đến đó.
Gió ngừng thổi. Mây ngừng trôi.
Mùi rỉ sét nồng nặc và chướng khí tàn dư của Tiên Minh trong nháy mắt bị luồng sóng âm màu đen này nuốt chửng, thanh tẩy sạch sẽ không còn một chút dấu vết.
*Két…*
Tiếng mài mực thứ hai dội xuống.
Trần Thiên Kiêu cảm thấy toàn thân nặng trĩu như có cả mười ngọn Tản Viên Thần Sơn đang đè nặng trên lưng. Xương cốt y kêu răng rắc. Nhân Hoàng khí mỏng manh trong cơ thể y lập tức bị đông cứng hoàn toàn.
Y biết, đây là Thượng Thần đang ra oai!
“Trần hộ pháp… Ta… ta chịu không nổi nữa!”
Phía sau y, hàng ngàn tu sĩ yếu ớt đã bắt đầu hộc máu, nằm rạp xuống đất. Sức mạnh quy tắc từ tiếng mài mực kia quá khủng khiếp, vượt qua mọi giới hạn hiểu biết của họ.
Trần Thiên Kiêu cắn chặt răng đến mức bật máu tươi. Y không hề vận dụng linh lực để chống cự. Y biết, chống cự trước vị Thượng Thần này chính là tự sát.
Y dứt khoát rướn người lên, dùng hết sức lực hét lớn:
“Tất cả nghe lệnh! Thu hồi toàn bộ linh lực phòng ngự! Thành tâm đón nhận thiên phạt! Ai dám phản kháng, giết không tha!”
Lời ra lệnh dứt khoát của Trần Thiên Kiêu một lần nữa cứu mạng mười vạn người.
Nếu họ vận dụng linh lực để chống cự lại luồng sóng âm Thái Sơ kia, lực phản chấn sẽ lập tức bóp nát thần hồn của họ thành tro bụi. Khi họ hoàn toàn từ bỏ phòng ngự, nằm rạp xuống đất cát với lòng thành kính, luồng sóng âm màu đen nhạt kia lướt qua người họ, tuy đè ép vô cùng khó chịu, nhưng lại không lấy đi sinh mạng của họ.
Ngược lại.
*Xoẹt… Xoẹt… Xoẹt…*
Một vài tên tà tu của ma tộc phương Nam lén lút trà trộn trong đám đông, do quá sợ hãi đã âm thầm vận chuyển ma công định bỏ chạy. Luồng sóng âm màu đen vừa lướt qua người chúng, ma khí trên người chúng lập tức bùng cháy dữ dội.
“A! Cứu ta!”
Tiếng hét thảm khốc vang lên ngắn ngủi.
Chỉ trong một tích tắc, mười mấy tên tà tu ma tộc liền bị luồng sóng âm Thái Sơ xóa bỏ hoàn toàn thể xác lẫn thần hồn, biến thành những vệt tro tàn đen xịt rơi rụng trên đất cát, không để lại một chút nhân quả nào.
Trần Thiên Kiêu chứng kiến cảnh tượng đó, da đầu tê dại tột độ.
Dứt khoát! Tàn nhẫn! Không một động tác thừa!
Đây chính là phong thái của vị Thần Minh tối cổ trên đỉnh núi kia! Ngài ấy chỉ cần ngồi mài mực, tiện tay dọn dẹp sạch sẽ những kẻ không thành tâm dưới chân núi!
Trần Thiên Kiêu dập đầu mạnh hơn nữa, giọng nói vang vọng khắp thung lũng:
“Thượng Thần từ bi! Trần Thiên Kiêu thề suốt đời này sẽ dẫn dắt tàn quân Tiên Minh quy phục Hải Vân Phong, làm trâu làm ngựa để chuộc tội! Cầu xin Thượng Thần thu hồi thần uy!”
Mười vạn tu sĩ phía sau cũng khóc lóc thảm thiết, đồng thanh gào lên:
“Cầu xin Thượng Thần thu hồi thần uy!”
***
Trên đỉnh núi Hải Vân Phong.
Diệp Phi vừa mài được vài chục vòng mực, bỗng nhiên dừng tay lại. Hắn nhíu mày, nhìn thỏi mực Hỗn Độn Ma Thạch đã mài ra một lớp nước mực đen bóng, tỏa ra mùi thơm dịu nhẹ của lài và đất ẩm.
“Ủa? Sao dưới núi tự nhiên lại im bặt thế kia?”
Hắn ngơ ngác lẩm bẩm.
Cơn gió ẩm ướt và những tiếng ồn ào hỗn độn lúc nãy, giờ đây đã hoàn toàn biến mất. Không gian xung quanh Hải Vân Phong yên tĩnh đến mức kỳ lạ, chỉ còn lại tiếng lá đào khô xào xạc rơi rụng ngoài sân.
Diệp Phi lắc đầu cười khổ:
“Chắc cái đám người kia gõ trống mệt quá nên giải tán đi về ăn cơm rồi. Đúng là một lũ rảnh rỗi.”
Hắn đặt thỏi mực xuống bàn, cầm cây bút lông thỏ thô sơ lên, nhúng đẫm nước mực đen tuyền rực rỡ đạo vận. Hắn trải tờ giấy Dó thô sơ ra, hít một hơi thật sâu để điều hòa nhịp thở.
Sở Phong và Lục Thanh Tuyết nín thở đứng hai bên. Họ nhìn thấy ngọn bút lông thỏ trên tay Diệp Phi lúc này không còn là một cây bút bình thường nữa, mà là một thanh kiếm quy tắc có thể chém rách chư thiên vạn giới.
“Sư phụ sắp viết chữ rồi…” Sở Phong truyền âm cho Lục Thanh Tuyết, giọng run rẩy vì phấn khích.
“Im lặng. Đừng làm phiền ngài.” Lục Thanh Tuyết lạnh lùng truyền âm đáp lại, nhưng đôi mắt phượng của nàng cũng đang rực sáng sự sùng bái cuồng nhiệt.
Diệp Phi nhắm mắt lại một giây, rồi đột ngột mở mắt ra.
Nét bút đầu tiên hạ xuống tờ giấy Dó thô sơ!
*Xoẹt!*
Một tia kiếm khí chí dương màu hoàng kim rực rỡ đột ngột bắn ra từ đầu bút, xuyên qua mái nhà tranh, phóng thẳng lên chín tầng mây đen kịt của Âu Lạc Thần Châu.
Mây đen vạn dặm lập tức bị chẻ đôi!
Diệp Phi hoàn toàn không chú ý đến dị tượng trên trời. Hắn chỉ tập trung viết chữ “Tĩnh” trên giấy Dó. Nét bút của hắn dứt khoát, mạnh mẽ, nét nào ra nét nấy, mang theo sự bực bội của một phàm nhân bị làm phiền giấc ngủ.
“Tĩnh!”
Diệp Phi khẽ quát một tiếng nhỏ khi hoàn thành nét chấm cuối cùng của chữ “Tĩnh”.
*Oành!*
Chữ “Tĩnh” vừa viết xong, toàn bộ tờ giấy Dó thô sơ lập tức tỏa ra luồng ánh sáng hoàng kim vạn trượng. Chữ viết rực rỡ như một vầng thái dương nhỏ, bay lơ lửng trên mặt bàn gỗ sồi, tỏa ra quy tắc thiên địa đóng băng tuyệt đối.
“Xong rồi.” Diệp Phi thở phào một hơi, đặt bút xuống gác bút bằng gốm rách. Hắn nhìn bức thư pháp rực rỡ (mà trong mắt hắn chỉ là một chữ viết tay hơi đẹp mắt một chút), gật đầu thỏa mãn:
“Viết xong chữ này, lòng ta quả nhiên thanh thản hơn nhiều. Đúng là thư pháp có thể dưỡng tính.”
Hắn quay sang nhìn hai đệ tử đang đứng ngây người như phao gỗ ngoài sân, liền vẫy tay bảo:
“Hai đứa đứng đực mặt ra đấy làm gì? Mang bức chữ này ra hiên nhà treo lên cho khô mực. Tiện thể bảo cái ông già quét rác dưới núi mang rổ phân gà đi bón rau cải ngọt cho ta. Trời sắp tối rồi, chuẩn bị nấu cơm thôi.”
“Đệ… đệ tử tuân mệnh!”
Sở Phong run rẩy bước lên, hai tay cung kính nâng bức chữ “Tĩnh” lên như nâng nâng một góc của thiên địa quy tắc. Hắn và Lục Thanh Tuyết cúi đầu thối lui ra ngoài sân, lòng kính sợ và sùng bái đã đạt đến mức không thể dùng lời nào tả xiết.
Họ biết, một chữ “Tĩnh” này của sư phụ xuất thế, toàn bộ Âu Lạc Thần Châu từ nay về sau, chắc chắn sẽ phải cúi đầu im lặng trước uy nghiêm của Hải Vân Phong!