Thiên Cơ Bất Khả Lộ – Tồn Tại Đỉnh Cấp
Chương 67: Phái đệ tử xuất kích

Cập nhật lúc: 2026-06-13 20:32:50 | Lượt xem: 3

Sở Phong đứng bên bệ đá cũ kỹ cạnh giếng cổ, hai tay ôm chặt chiếc chảo đen rỉ sét đã được lau chùi sạch bóng sau bữa lẩu thịt bò ấm áp tối qua. Ánh mắt hắn nhìn vào những vệt sáng màu xám tro đang phập phồng dưới đáy chảo, tâm trí bất chợt trôi ngược về khoảng thời gian ba năm trước.

Khi ấy, hắn chỉ là một tên phế vật rách rưới bị đuổi khỏi Thanh Phong Tông. Đan điền của hắn bị kẻ thù đánh nát bét, kinh mạch đứt đoạn như những sợi tơ mục, cả người tơi tả, bốc mùi hôi hám của bùn đất và máu tanh. Hắn lết từng bước tàn tàn lên đỉnh Hải Vân Phong với ý nghĩ duy nhất là tìm một góc khuất yên tĩnh để chờ chết, kết thúc một kiếp người ngắn ngủi đầy rẫy tủi nhục. Thế nhưng, ngay tại khoảnh khắc hắn tưởng chừng như đã chạm tay vào cánh cửa của Diêm Vương, hắn lại nhìn thấy một bóng lưng trung niên mặc áo vải thô đang cầm một củ khoai lang nướng nóng hổi. Người đàn ông đó, với phong thái nhàn nhã đến kỳ lạ, đã dùng một thanh củi cháy dở quẹt quẹt vài nét nguệch ngoạc xuống nền đất cát dính đầy phân gà để xua đuổi lũ kiến đang bám vào rổ rau.

Chính những nét vẽ tưởng chừng như vô tri ấy đã khiến đầu óc Sở Phong nổ tung một tiếng “Oành” kinh thiên động địa. Một thế giới hỗn độn vĩ đại mở ra trước mắt hắn, đan điền vỡ nát tự động đúc lại bằng quy tắc nguyên thủy, Hỗn Độn Thần Thể vốn bị chôn vùi sâu trong huyết mạch đột ngột thức tỉnh. Khi hắn khóc lóc thảm thiết, dập đầu đến chảy máu để xin bái sư, vị thần nhân kia chỉ ngơ ngác nhìn hắn như nhìn một tên điên trốn trại, rồi tốt bụng ném cho hắn nửa củ khoai lang luộc ấm áp.

Nghĩ đến đây, Sở Phong khẽ nở một nụ cười tự giễu. Sư phụ vĩ đại của hắn đã dùng cả cuộc đời ẩn dật để dạy hắn về sự khiêm nhường, về cái gọi là “đại đạo chí giản”. Thế mà dạo này, đầu óc hắn cứ nóng nảy, hơi một tí là muốn vác chiếc chảo đen rỉ sét đi chém chém giết giết, quả thực là thô lỗ tột cùng, làm bẩn đi sự thanh tịnh mà sư phụ dày công gìn giữ. Hắn thầm tự hứa với lòng mình, từ nay về sau sẽ chỉ chuyên tâm quét dọn chuồng gà, nhóm lửa nấu cơm, quyết không để những chuyện phàm trần tục tĩu làm phiền đến một sợi tóc của người.

***

Trong khi Hải Vân Phong vẫn đang chìm đắm trong bầu không khí điền viên yên ả của buổi sớm mai, thì tại tổng đàn Tiên Minh cách đó vạn dặm, bầu không khí lại căng thẳng đến mức đóng băng.

Trên chiếc phi thuyền chiến đấu bằng đồng đỏ khổng lồ – thứ bảo vật vốn dĩ vô cùng oai phong lẫm liệt nhưng giờ đây trông có phần tơi tả sau trận bão tiêu chảy kinh hoàng hôm trước – Minh Chủ Thiên Cơ Tử đang ngồi xếp bằng trên chiếc ghế đồng cổ. Gương mặt lão xám ngoét như tro tàn, khóe miệng vẫn còn vương vệt máu đen khô khốc. Chiếc la bàn bát quái truyền thừa vạn năm của lão giờ đã biến thành một đống bột mịn dưới chân ghế, là minh chứng rõ ràng nhất cho sự phản phệ khủng khiếp từ nhân quả của Hải Vân Phong.

Trần Thiên Kiêu đứng bên cạnh, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng ướt sũng cả lớp trường bào hộ pháp rộng thùng thình. Hai đầu gối lão cứ va vào nhau lập cập, không sao giữ nổi bình tĩnh.

“Minh Chủ… ba vị trưởng lão Chấp Pháp Điện mang theo Cửu Thiên Độc Hũ xuống núi… giờ vẫn chưa thấy tăm hơi đâu.” Trần Thiên Kiêu nuốt nước bọt cái ực, giọng run rẩy báo cáo: “Theo hồn bài truyền về, bọn họ… bọn họ dường như đã bị một luồng sóng âm vô hình thổi bay thẳng ra ngoài rìa vũ trụ, hiện tại không biết đang trôi dạt ở tinh vực nào. Cực kỳ ảo ma…”

Thiên Cơ Tử nghe vậy, lồng ngực phập phồng dữ dội, suýt nữa thì hộc thêm một ngụm máu nữa để nhuộm đỏ sàn phi thuyền. Lão nắm chặt hai tay, móng tay găm sâu vào lòng bàn tay đến rỉ máu. Ngọn núi kia rốt cuộc là cái quái gì? Một tiếng ho nhẹ của đại ma đầu ẩn thế trên đó lại có thể trực tiếp hóa giải Cửu U Chướng Độc, làm nổ tung thần binh cấp cao nhất của Chấp Pháp Điện, còn tiện tay tiễn luôn ba vị trưởng lão đi du lịch ngoài không gian không ngày về?

Đáng sợ! Quá mức đáng sợ!

Nhưng nếu Tiên Minh cứ thế mà rút lui, phong sơn bế môn, thì thể diện vạn năm của bọn họ sẽ vứt cho chó gặm hay sao? Mười lăm bộ lạc lớn của Âu Lạc Thần Châu sẽ nhìn Tiên Minh bằng nửa con mắt, và ngôi vị Minh Chủ của lão chắc chắn sẽ bị lung lay tận gốc rễ.

“Không được… chúng ta không thể tự mình xông lên nữa.” Đôi mắt âm hiểm của Thiên Cơ Tử khẽ híp lại, lóe lên những tia sáng tính kế đầy tà ác. Lão cười lạnh một tiếng, giọng khàn đặc: “Đại ma đầu kia thực lực thâm sâu khó lường, nhưng hắn dường như rất kiêng dè việc lộ diện trước thế gian, luôn giả trang thành một phàm nhân vô hại. Nếu đã như vậy, ta sẽ dùng kế ‘ném đá dò đường’.”

Trần Thiên Kiêu ngẩn ra, vội vàng cúi người hỏi: “Ý của Minh Chủ là…?”

“Truyền lệnh của ta!” Thiên Cơ Tử đứng bật dậy, phẩy tay một cái đầy quyết đoán: “Triệu tập những thiên tài kiệt xuất nhất của thế hệ trẻ thuộc các đại tông môn phụ cận. Bảo bọn chúng tiến vào Hải Vân Phong dưới danh nghĩa ‘rèn luyện kiếm đạo’ và ‘trao đổi học thuật’. Bọn trẻ nghé này từ trước đến nay luôn tự phụ, mắt cao hơn đầu, lại chưa từng chứng kiến sự khủng khiếp của ngọn núi kia. Cứ để bọn chúng đi làm tốt thí!”

Lão vuốt râu, nụ cười càng thêm phần vặn vẹo: “Nếu bọn chúng may mắn dò ra được sơ hở của tên ma đầu kia, đó là điều tốt nhất. Còn nếu bọn chúng có mệnh hệ gì… hừ, các lão quái vật, những thái thượng trưởng lão của các đại tông môn đứng sau lưng bọn chúng chắc chắn sẽ không ngồi yên nhìn đệ tử ruột của mình bị sát hại. Đến lúc đó, cả nửa giới tu tiên Âu Lạc sẽ bị cuốn vào vòng xoáy này, ta xem tên ma đầu kia làm sao gánh nổi cơn giận của vạn tông!”

Trần Thiên Kiêu nghe xong, da đầu tê dại, trong lòng thầm mắng lão già này đúng là gừng càng già càng cay, mà cũng càng hiểm độc. Chiêu mượn đao giết người này quả thực là hết nước chấm!

Chỉ trong vòng chưa đầy nửa ngày, ba vị thiên tài kiệt xuất nhất của thế hệ trẻ Tiên Minh đã được triệu tập đến trước đại điện phi thuyền.

Kẻ đi đầu là Lý Vô Song, Thần Tử của Linh Kiếm Tông. Hắn mặc một bộ trường bào màu xanh lam nhạt, tóc dài bay bay trong gió, sau lưng cõng mười tám thanh phi kiếm sáng loáng, tỏa ra kiếm ý bén ngót. Gương mặt hắn tuấn mỹ nhưng tràn đầy vẻ kiêu ngạo, lúc nào cũng thích flex tu vi Chúc Đồng Cảnh đệ nhị tầng của mình cho người khác lác mắt chơi.

Đứng bên cạnh hắn là Hoa Thiên Dao, Thánh Nữ của Vạn Pháp Môn. Nàng mặc một bộ váy sặc sỡ thêu hoa đào, tay cầm một chiếc ngọc tráp nhỏ, chuyên tu pháp thuật ảo ảnh và mị thuật. Đôi mắt nàng lấp lánh như nước mùa thu, luôn tự phụ rằng chỉ cần một cái liếc mắt của mình cũng đủ khiến vạn dặm giang sơn đảo điên, nam nhân trong thiên hạ đều phải quỳ dưới chân váy.

Kẻ cuối cùng là Vũ Lực, Tiểu Lạc Tướng của bộ lạc Vũ Ninh, cũng chính là con trai của Vũ Ninh Lạc Hầu vừa bị Sở Phong dùng chảo đen đập phế tu vi hôm trước. Thằng này thân hình đồ sộ như một ngọn núi nhỏ, làn da ngăm đen ánh lên sắc đồng cổ, trên vai vác một cây đại đao nặng ngàn cân. Lòng căm thù của hắn đối với Hải Vân Phong đang hừng hực cháy như lửa thiêu, chỉ muốn lập tức xông lên núi để băm vằn tên nhóc Sở Phong ra làm trăm mảnh để báo thù cho cha.

Thiên Cơ Tử nhìn ba tên “báo thủ” trẻ tuổi trước mặt, trong lòng vô cùng hài lòng. Lão nặn ra một nụ cười tiên phong đạo cốt, giọng nói đầy vẻ hiền từ và khuyến khích:

“Ba vị hiền chất, các ngươi là rồng phượng trong loài người, là tương lai của Âu Lạc Thần Châu. Hiện tại, trên ngọn núi vô danh Hải Vân Phong kia có một tên phàm nhân giả thần giả quỷ, cấu kết với ma tu phương Nam để quấy nhiễu long mạch vương triều. Tiên Minh ta vì muốn rèn luyện cho thế hệ trẻ, quyết định giao nhiệm vụ vinh quang này cho các ngươi. Hãy lên núi, quét sạch lũ rác rưởi đó, mang vinh quang về cho tông môn!”

Lý Vô Song nghe xong, khinh khỉnh phủi bụi trên vai áo, cười lạnh nói: “Minh Chủ cứ yên tâm! Linh Kiếm Tông ta nhất kiếm phá vạn pháp. Một ngọn núi rách nát không có lấy một chút linh khí dao động như thế, đối với ta chỉ là chuyện dễ như trở bàn tay. Xem ta một kiếm chém đôi ngôi nhà tranh của bọn chúng!”

Hoa Thiên Dao cũng điệu đà che miệng cười khẽ, giọng nói nũng nịu nhưng chứa đầy sát cơ: “Dao nhi cũng muốn xem thử, tên đệ tử của phàm nhân kia có chịu nổi một chiêu mị thuật ảo ảnh của ta hay không. Chắc chắn hắn sẽ tự dâng đầu lên cho ta thôi.”

Vũ Lực thì gầm lên một tiếng như sấm đánh, đại đao trong tay nện mạnh xuống sàn phi thuyền làm bắn lên những tia lửa tung tóe: “Ta phải dùng máu của bọn chúng để tế cho đan điền đã vỡ của cha ta! Xuất phát!”

Cả ba tên thiên tài trẻ tuổi, mang theo sự tự phụ tột độ và những món bảo vật rực rỡ nhất của tông môn, lập tức hóa thành ba luồng quang mang xé rách bầu trời, hăm hở lao thẳng về phía Hải Vân Phong.

***

Trong khi đó, trên đỉnh Hải Vân Phong, sương mù ban mai vẫn đang lãng lãng bao phủ những luống rau cải ngọt mơn mởn.

Diệp Phi bước ra khỏi nhà tranh, vươn vai một cái thật dài, ngáp ngắn ngáp dài đầy vẻ mệt mỏi. Hắn nhìn ra vườn rau cải ngọt của mình, nơi vừa được bón đống đất mịn chứa linh lực thổ hệ tinh thuần tối qua. Rau cải mọc tốt thì tốt thật đấy, lá xanh mướt mát, to bằng bàn tay người lớn, nhưng khốn nỗi, dạo này dường như có một lũ thỏ hoang chết tiệt từ đâu mò tới, chuyên môn lén lút đào bới, gặm nham nhở những mầm non quý giá của hắn.

“Mấy con thỏ hoang không biết trời cao đất rộng này!” Diệp Phi tức tối lẩm bẩm, hai tay chống nạnh, mặt mũi nhăn nhó: “Công sức ông đây vất vả trồng trọt, bón phân xách nước cả ngày trời, thế mà các ngươi dám đến ăn vụng à? Hôm nay ông không đặt bẫy kẹp chết các ngươi thì ông không mang họ Diệp!”

Hắn hậm hực đi ra bụi tre sau nhà tranh, chọn lấy vài ống tre bánh tẻ dẻo dai nhất, dùng con dao rựa rỉ sét chẻ nhỏ ra thành những thanh tre mỏng. Sau đó, hắn lôi từ trong xó bếp ra một cuộn dây thừng gai thô sơ, sần sùi bám đầy bụi bặm, bắt đầu ngồi bện bẫy thỏ.

Hắn làm việc cực kỳ tỉ mỉ, miệng không ngừng cằn nhằn về việc bảo vệ thành quả lao động của người nông dân. Hắn uốn cong thanh tre, dùng dây thừng gai buộc chặt lại tạo thành một cái vòng thắt nút dẹt thô sơ. Hắn lẩm bẩm: “Nút thắt này phải buộc thế này này… thỏ con mà chui đầu vào thì chỉ có nước khóc thét, càng giãy càng chặt, chạy đằng trời!”

Ở đằng xa, dưới tán cây đào tiên, Lục Thanh Tuyết và Sở Phong đang đứng xếp hàng cung kính, bốn con mắt trợn tròn, chăm chú quan sát từng động tác của Diệp Phi không chớp mắt lấy một cái.

“Sư tỷ… tỷ nhìn kĩ chưa?” Sở Phong truyền âm qua thần thức, giọng nói run rẩy vì phấn khích tột độ: “Sư phụ đang dùng những thanh tre bình thường để đan dệt cái gì thế kia? Quỹ đạo chuyển động của tay người, mỗi một nhát chẻ tre, mỗi một nút thắt… đệ dường như nhìn thấy vạn đạo lôi đình đang ngưng tụ! Đó rõ ràng là quy tắc Hỗn Độn Khai Thiên đang được người tự tay dệt nên!”

Lục Thanh Tuyết khẽ gật đầu, ánh mắt nàng ngưng tụ, kiếm ý chí dương trong cơ thể tự động run lên bần bật như muốn cộng hưởng: “Sư đệ nói không sai. Sư phụ tu vi đã đạt đến mức phản phác quy chân, người nhìn thấu tương lai, biết trước Tiên Minh sẽ cử kẻ địch đến quấy nhiễu Hải Vân Phong. Những thứ đó không phải là bẫy thỏ bình thường… đó là ‘Nhân Quả Chi Võng’!”

Nàng hít một hơi thật sâu, tiếp tục tự bổ não một cách cực kỳ khoa học: “Nhìn những sợi dây thừng gai kia xem, bên trên rõ ràng đang lưu chuyển vạn đạo hào quang của Thái Sơ quy tắc. Sư phụ đang dùng phương pháp phàm nhân để bố trí một tòa Vạn Cổ Tru Tiên Trận vô hình xung quanh ngọn núi này. Kẻ nào có ý đồ xấu bước vào, đan điền và thần hồn sẽ lập tức bị khóa chặt, vĩnh viễn không thể siêu sinh!”

“Sư phụ đúng là gánh còng lưng cái giới tu tiên này mà!” Sở Phong sùng bái đến mức hai mắt lấp lánh như sao sa: “Người rõ ràng mạnh đến mức có thể thổi bay cả thế giới, nhưng vẫn kiên trì dùng những sợi tre thô sơ để bảo vệ chúng ta. Tình yêu thương này… thật sự là hết nước chấm!”

Lúc này, Diệp Phi đã bện xong ba cái bẫy thỏ thô sơ. Hắn đứng dậy, xách chúng ra phía hàng rào cổng tre và lối đi mòn dẫn lên vườn rau cải. Hắn đào một cái hố nhỏ, đặt cái bẫy tre xuống, rồi cẩn thận phủ một ít lá đào khô rụng lên trên để ngụy trang.

“Hê hê, hoàn hảo!” Diệp Phi phủi phủi hai bàn tay bám đầy đất cát, cười đắc ý: “Đợi lát nữa xem con thỏ béo nào không có mắt dẫm vào đây. Trưa nay cả nhà lại có món thỏ om nấm thơm phức!”

Nói xong, hắn vác cái cuốc tre đi về phía chuồng gà ở góc sân để kiểm tra xem đàn gà con của hắn đã ăn no chưa. Hắn hoàn toàn không biết rằng, ba cái “bẫy thỏ” bằng tre rách nát của mình vừa được đặt xuống, linh mạch của cả ngọn Hải Vân Phong đã khẽ run lên một cái, quy tắc thiên địa xung quanh ba vị trí đó lập tức bị bóp méo, hóa thành ba cái đầm lầy nhân quả sâu không thấy đáy.

***

Đúng lúc này, ba luồng quang mang rực rỡ của đám thiên tài Tiên Minh đã đáp xuống chân núi Hải Vân Phong.

Lý Vô Song ngự trên một thanh phi kiếm màu xanh lam, lơ lửng cách mặt đất khoảng ba thước. Hắn nhìn lên lối mòn nhỏ dẫn lên đỉnh núi, khóe miệng nhếch lên một nụ cười khinh bỉ tột cùng:

“Hừ, ngọn núi này quả thực là rác rưởi. Linh khí mỏng manh đến mức đáng thương, ngay cả một con thỏ tu luyện cũng không nuôi nổi. Thế mà Thiên Cơ Tử Minh Chủ lại sợ hãi đến mức hộc máu, đúng là càng già càng nhát gan! Để xem hôm nay Lý Vô Song ta làm sao một kiếm san phẳng cái ổ ma đầu này!”

Hoa Thiên Dao điệu đà bước đi trên không trung, những cánh hoa đào ảo ảnh không ngừng rơi rụng xung quanh thân thể nàng, tạo nên một khung cảnh cực kỳ lộng lẫy. Nàng che miệng cười khẩy: “Lý đạo hữu nói phải. Nơi này ngoài mấy cái cây rách và căn nhà tranh tồi tàn thì có cái gì đáng để chúng ta phải thận trọng? Xem ra chuyến này chúng ta đi chỉ là để dạo chơi xuân mà thôi.”

“Câm miệng hết đi!” Vũ Lực hầm hầm sát khí, đại đao trên vai tỏa ra hồng quang rực lửa: “Ta không cần biết bọn chúng là phàm nhân hay ma tu! Hôm nay, ta phải đập nát cái chảo đen của tên nhóc Sở Phong, bắt tên ma đầu chủ nhân của hắn phải quỳ xuống liếm giày cho ta!”

Nói xong, Vũ Lực cậy mình có Chúc Đồng Cảnh đệ tam tầng, xương đồng da sắt đao thương bất nhập, lập tức rảo bước đi đầu tiên lên núi. Hắn khinh bỉ nhìn đống lá đào khô rụng đầy lối đi mòn, hừ lạnh một tiếng:

“Đến cả lối đi cũng không thèm quét dọn, đúng là lũ phàm nhân dơ bẩn!”

Hắn dẫm mạnh một chân mang chiến ủng bằng đồng nặng nề xuống đống lá đào khô.

*Cộc! Rắc!*

Một thanh âm giòn giã vang lên. Thanh tre dẻo dai dưới đống lá khô đột ngột bắn lên với một tốc độ vượt qua cả giới hạn của không gian và thời gian. Sợi dây thừng gai thô sơ sần sùi bỗng chốc hóa thành một sợi xích quy tắc màu vàng kim rực rỡ, quấn chặt lấy cổ chân của Vũ Lực.

“Cái gì?!” Vũ Lực còn chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra, thì một lực lượng khổng lồ vô hình từ sợi dây thừng đã trực tiếp nhấc bổng thân hình đồ sộ nặng nề của hắn lên trời.

Hắn bị treo ngược đầu xuống đất, chân chổng lên trời, đung đưa qua lại trên cành của cây đào tiên bên cạnh lối đi.

“A!!! Cái quái gì thế này?! Buông ta ra!” Vũ Lực điên cuồng gào thét, mặt mũi đỏ gay vì máu dồn xuống đầu. Hắn lập tức vận chuyển toàn bộ linh lực Thần Thông Cảnh trong cơ thể, định dùng sức mạnh dời non lấp bể để giật đứt sợi dây thừng gai rách nát kia.

Thế nhưng, ngay khi hắn vừa thúc động linh lực, sợi dây thừng gai khẽ siết chặt lại một chút.

*Oành!*

Toàn bộ đan điền của Vũ Lực giống như bị một bàn tay khổng lồ của Thần linh tối cổ bóp nghẹt. Linh lực cuồn cuộn trong người hắn lập tức bị đóng băng hoàn toàn, kinh mạch trì trệ, không thể dao động dù chỉ là một tia nhỏ nhất. Sức mạnh đao thương bất nhập của hắn biến mất không dấu vết, biến hắn trở thành một tên phàm nhân suy yếu không hơn không kém, chỉ biết giãy giụa bất lực trên cây như một con thỏ béo dính bẫy.

Lý Vô Song và Hoa Thiên Dao đứng phía sau, nụ cười trên môi đột ngột đông cứng lại. Hai cặp mắt của bọn chúng trợn tròn lên, to như hai cái lòng đỏ trứng gà, miệng há hốc không sao khép lại được.

“Vũ… Vũ đạo hữu?!” Lý Vô Song lắp bắp, mồ hôi lạnh trên trán bắt đầu rỉ ra: “Ngươi… ngươi đang diễn trò gì thế? Sao lại tự mình chui đầu vào cái bẫy tre của phàm nhân rồi treo ngược lên đó?”

“Ta… ta không có diễn!” Vũ Lực khóc không ra nước mắt, giọng nói nghẹn ngào vì sợ hãi: “Linh lực của ta… linh lực của ta bị khóa chặt rồi! Đan điền của ta hoàn toàn biến mất rồi! Cái bẫy này… cái bẫy này chứa đựng quy tắc vĩ đại! Mau cứu ta! Étoilet!!!”

Hoa Thiên Dao sắc mặt đại biến, vội vàng lùi lại mấy bước, chiếc ngọc tráp trong tay run rẩy bần bật: “Không thể nào! Một cái bẫy tre thô sơ của phàm nhân… làm sao có thể khóa chặt một vị đại năng Chúc Đồng Cảnh đệ tam tầng?!”

“Hừ! Để ta xem tên ma đầu nào dám giở trò quỷ quyệt này!” Lý Vô Song dù trong lòng có chút hoảng hốt, nhưng lòng tự phụ vạn năm của Thần Tử Linh Kiếm Tông không cho phép hắn lùi bước. Hắn gầm lên một tiếng, mười tám thanh phi kiếm sau lưng đồng loạt xuất vỏ, hóa thành mười tám luồng kiếm quang rực rỡ, mang theo kiếm ý xé rách hư không chém thẳng về phía sợi dây thừng gai đang treo Vũ Lực.

“Vạn Kiếm Quy Tông! Phá cho ta!”

Mười tám thanh phi kiếm mang theo sức mạnh hủy diệt vạn vật lao đến. Thế nhưng, khi bọn chúng vừa tiến vào phạm vi ba thước xung quanh cây đào tiên, sợi dây thừng gai khẽ đung đưa một cái nhẹ nhàng dưới gió sớm.

*Xèo…*

Một luồng khí tức vô hình lướt qua. Mười tám thanh phi kiếm rực rỡ, vốn là những món linh bảo cấp cao do các tông sư rèn đúc, lập tức mất đi toàn bộ hào quang, biến thành mười tám thanh sắt rỉ sét, cộc cộc rơi rụng đầy trên mặt đất cát bẩn thỉu. Kiếm ý chí dương của Lý Vô Song hoàn toàn bị xóa sổ, không còn lại một chút dấu vết nào.

“Cái… cái gì?!” Lý Vô Song kinh hoàng rú lên, lảo đảo lùi lại, hai chân mềm nhũn suýt chút nữa thì quỳ sụp xuống đất. Kiếm ý của hắn… kiếm ý vạn năm của hắn lại bị một cái bẫy thỏ thổi bay chỉ trong một nốt nhạc?

Đúng lúc này, từ phía sau căn nhà tranh đổ nát, tiếng bước chân lững thững của một người đàn ông trung niên mặc áo vải thô vang lên.

Diệp Phi tay cầm một cái cuốc tre rách nát, vừa đi vừa lẩm bẩm cằn nhằn về việc đàn gà con dạo này ăn nhiều quá làm tốn linh thạch lát chuồng. Khi hắn vừa bước ra đến cổng tre, đập vào mắt hắn là một cảnh tượng vô cùng kỳ lạ.

Một “vật thể” khổng lồ, đồ sộ, mặc giáp đồng sáng loáng, đang bị treo ngược đầu xuống đất, đung đưa qua lại trên cây đào tiên của hắn. Bên cạnh đó là hai tên trẻ tuổi, một nam một nữ, đang mặc những bộ đồ lòe loẹt như diễn viên tuồng cổ, mặt cắt không còn một giọt máu, đứng run rẩy nhìn hắn.

Diệp Phi gãi gãi đầu, nhìn cái bẫy tre của mình, rồi lại nhìn tên khổng lồ đang bị treo ngược kia, trong lòng không khỏi dâng lên một cảm giác cực kỳ hoang mang và cạn lời:

“Ơ kìa… cái bẫy thỏ của mình dạo này nhạy thế cơ à? Mà sao con thỏ này… nhìn to xác thế nhỉ? Lại còn mặc cả giáp đồng, còng lưng vác đao nữa chứ? Lẽ nào… đây là giống thỏ đột biến gen mới xuất hiện ở Âu Lạc Thần Châu?”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8