Thiên Cơ Bất Khả Lộ – Tồn Tại Đỉnh Cấp
Chương 59: Thiên Cơ Tử hiến kế

Cập nhật lúc: 2026-06-13 20:16:30 | Lượt xem: 3

Ánh lửa dưới bếp lò Hải Vân Phong lúc này không có màu đỏ hồng ấm áp như củi thông thường, mà lại bùng lên một sắc xanh lục bảo kỳ dị, u uẩn và thỉnh thoảng lại nổ ra những tiếng “bùm bụp” trầm đục. Luồng hơi nóng phả ra từ đống củi Quỷ Mộc Tinh vạn năm mang theo một mùi hương vừa có nét thanh tân của đại ngàn hoang sơ, lại vừa có chút hăng hắc, lành lạnh của ma khí đã bị tinh lọc.

Diệp Phi ngồi trên chiếc ghế tre cũ kỹ, tay cầm đôi đũa cả bằng tre, mắt nhìn chằm chằm vào ngọn lửa xanh lè đang liếm dưới đáy chiếc chảo đen sứt sẹo. Khứu giác của hắn nhạy bén ngửi thấy một mùi khét lẹt dị thường, không giống mùi gỗ cháy thông thường chút nào. Hắn khẽ nhíu mày, dùng đũa gõ gõ vào thành chảo, cằn nhằn:

“Này Sở Phong, ta bảo con xuống núi kiếm củi khô, sao con lại mang cái thứ gỗ mục tẩm hóa chất gì về thế này? Nhìn cái ngọn lửa xanh lè như ma trơi kia kìa, ngửi kỹ lại còn có mùi hăng hắc như nhựa đường cháy. Đốt cái thứ này trong nhà, có ngày cả ba thầy trò chúng ta lăn ra ngộ độc khí than, ung thư phổi cả lũ chứ chẳng chơi!”

Sở Phong đang lom khom nhóm bếp, nghe sư phụ quở trách thì toàn thân khẽ run lên. Hắn nhìn ngọn lửa xanh mộc hệ rực rỡ đang tỏa ra đạo vận tinh thuần – thứ ngọn lửa mà bất kỳ luyện đan sư cấp Chí Tôn nào nhìn thấy cũng phải thèm nhỏ dãi đến phát điên – rồi lại nhìn vẻ mặt “bực bội vì ô nhiễm môi trường” của Diệp Phi.

Trong đầu Sở Phong lập tức nổ ra một trận bão suy diễn vĩ đại.

*Sư phụ… Người đang dùng từ ‘ung thư phổi’ để cảnh báo mình sao?*

*Phổi thuộc Kim trong ngũ hành, chủ về hô hấp, nạp khí. Sư phụ nói ‘ung thư phổi’ chính là đang nhắc nhở mình rằng, nếu quá lạm dụng ngoại lực từ ma thể của Quỷ Mộc Tinh để tu luyện Hỗn Độn Thần Thể, kinh mạch ngũ hành của mình sẽ bị ô nhiễm, dẫn đến việc ‘nạp khí đại đạo’ bị nghẽn tắc! Người muốn mình phải giữ gìn tâm tính điền viên, không được sinh lòng kiêu ngạo sau khi đập chết một con ma thụ vạn năm!*

Sở Phong lập tức cúi rạp đầu, giọng nói run rẩy vì cảm động và kính sợ:

“Sư phụ bớt giận! Đồ nhi ngu muội, chỉ thấy đống củi này cháy đượm nên mới mang về, không ngờ lại làm ảnh hưởng đến không khí thanh tịnh của người. Đồ nhi xin hứa từ nay về sau sẽ chỉ dùng củi Ngô Đồng thuần khiết, tuyệt đối không để những tạp khí hồng trần này làm bẩn mắt người nữa!”

Lục Thanh Tuyết đứng bên cạnh mài mực, đôi mắt băng thanh ngọc khiết khẽ liếc qua ngọn lửa xanh lục. Nàng cảm nhận được luồng khí ấm áp tỏa ra từ bếp lò đang nhẹ nhàng gột rửa những tàn dư ma độc cuối cùng trong kinh mạch của mình, giúp tu vi Chúc Đồng Cảnh đệ tam tầng vừa mới đột phá trở nên vững chắc như bàn thạch.

Nàng khẽ mím môi, trong lòng dâng lên một sự sùng bái cuồng nhiệt đối với Diệp Phi.

*Sư phụ thật là vĩ đại. Người ngoài miệng thì chê bai đống củi độc hại, nhưng thực chất lại dung túng cho Sở Phong đốt nó, chính là để mượn ‘Thái Sơ Vô Thượng Chân Hỏa’ này giúp mình rèn luyện cốt cách, củng cố tu vi mà không để lại bất kỳ di chứng nào. Sự quan tâm thầm lặng này… Thanh Tuyết vạn kiếp cũng không báo đáp hết.*

Nàng nhẹ nhàng bưng chén trà lài nóng hổi dâng lên bằng cả hai tay, giọng nói dịu dàng như nước chảy đá mòn:

“Sư phụ uống ngụm trà lài cho nhuận họng ạ. Đống củi này tuy hơi có mùi lạ, nhưng dưới bàn tay sắp xếp của người, nó cũng chỉ là công cụ để nấu nước lẩu mà thôi. Người đừng vì thế mà hại đến long thể.”

Diệp Phi thở dài, đón lấy chén trà từ tay đại đồ nhi. Hớp một ngụm trà ấm áp, hương nhài thanh khiết lan tỏa nơi đầu lưỡi, xua đi phần nào cảm giác bực bội trong lòng. Hắn liếc nhìn hai đứa đệ tử ngoan ngoãn, thầm nghĩ đúng là tụi nhỏ thời nay ngoan thì ngoan thật, nhưng đầu óc cứ có vẻ “chập mạch” thế nào ấy. Lúc nào cũng nói mấy từ đao to búa lớn như “long thể”, “tạp khí hồng trần”. Hắn chỉ là một trung niên phàm nhân thích trồng rau nuôi cá, lấy đâu ra long thể mà hại?

“Thôi được rồi, mau ăn đi kẻo nguội. Gắp thịt bò ăn nhiều vào, dạo này nhìn hai đứa gầy rộc cả đi.” Diệp Phi gắp hai miếng gầu bò lớn bỏ vào bát của hai đệ tử, cằn nhằn thêm một câu: “Ăn xong nhớ dọn dẹp sạch sẽ cái đống củi xanh lè kia ra góc vườn, đừng có để gần chuồng gà kẻo đàn gà con nó hít phải khí độc lại lăn đùng ra chết thì phí của.”

“Đồ nhi tuân mệnh!”

Sở Phong và Lục Thanh Tuyết đồng thanh đáp, trong lòng mỗi người đều tự khắc ghi thêm một “mật mã thiên cơ” mới từ lời dặn của sư phụ.

Trong khi ba thầy trò đang tận hưởng bữa lẩu thịt bò ấm áp dưới tán cây đào tiên, thì ở một diễn biến khác, dưới chân núi Hải Vân Phong, sứ giả hoàng gia Hùng Hạo đang chạy bán sống bán chết về hướng Phong Châu Thần Đô.

Hùng Hạo cưỡi trên một con linh hạc tốc độ cực nhanh, nhưng hắn vẫn cảm thấy quá chậm. Gương mặt hắn đỏ bừng, mồ hôi nhễ nhại, nhưng đôi mắt lại sáng rực lên một thứ ánh sáng cuồng nhiệt của kẻ vừa được khai sáng chân lý.

*Thần tích! Đây chính là thần tích thực sự!*

Hắn nhớ lại cảnh tượng Sở Phong tùy tiện vứt đống xác Quỷ Mộc Tinh vạn năm ra đất như vứt rác, và thái độ dửng dưng coi ma thụ vạn năm như củi nhóm lò của Diệp Phi. Nhân sinh quan mấy trăm năm tu hành của Hùng Hạo đã hoàn toàn bị đập nát và xây dựng lại chỉ trong vòng một canh giờ.

Hắn thầm nghĩ, hoàng triều Phong Châu Thần Đô bấy lâu nay cứ lo sợ Ma tộc phương Nam xâm lấn, lo sợ phong ấn rạn nứt, hóa ra trong mắt vị Thượng Thần tối cổ kia, tất cả chỉ là một trò hề không bằng một nồi lẩu tối. Chỉ cần hoàng tộc biết điều, cung kính phụng sự Hải Vân Phong, thì cái gọi là thảm họa ma đạo kia chẳng qua cũng chỉ là một bao tải củi khô mà thôi!

“Nhanh lên! Phải nhanh hơn nữa! Ta phải bẩm báo việc này với phụ hoàng ngay lập tức!” Hùng Hạo điên cuồng thúc giục linh hạc, hóa thành một luồng sáng hoàng kim xé rách màn đêm tiến về phía kinh đô.

***

Phong Châu Thần Đô, đại điện hoàng gia.

Khung cảnh nơi đây lúc này vô cùng trang nghiêm và áp bách. Trên ngai vàng bằng đồng xanh chạm khắc hình chim lạc khổng lồ, Hùng Vương – vị hoàng đế vĩ đại của Âu Lạc Thần Châu – đang ngồi trầm mặc. Thân hình ngài cao lớn, khoác trên mình bộ hoàng bào thêu hoa văn trống đồng Đông Sơn rực rỡ, nhưng vầng trán ngài lại hằn sâu những nếp nhăn lo âu.

Bên ngoài điện, bầu trời đêm thỉnh thoảng lại vang lên những tiếng “u u” trầm đục từ Loa Thành Trận Pháp phát ra. Đó là dấu hiệu cho thấy linh mạch quốc gia đang bị quấy nhiễu bởi luồng ma khí tím sẫm tràn lên từ phương Nam.

Đứng dưới đại điện, Thiên Cơ Tử – Minh Chủ Tiên Minh – đang chắp tay sau lưng, vẻ mặt tiên phong đạo cốt nhưng sắc mặt lại trắng bệch như tờ giấy Dó. Vết thương nội thương do bị phản phệ từ bức thư pháp của Diệp Phi vẫn chưa hoàn toàn bình phục, thỉnh thoảng lại khiến lão lồng ngực đau nhói, nhưng lão vẫn cố tỏ ra thản nhiên, lạnh lùng.

Cạnh lão là Trần Thiên Kiêu, vị hộ pháp Tiên Minh đang đứng khép nép, ánh mắt không giấu nổi sự lo sợ.

Thiên Cơ Tử bước lên một bước, giọng nói khàn khàn nhưng chứa đầy mưu mô, vang vọng khắp đại điện:

“Bệ hạ! Lão phu hôm nay mạo muội đến đây, chính là vì vận mệnh của cả Âu Lạc Thần Châu. Ngài có biết vì sao phong ấn phương Nam liên tục rạn nứt, và vì sao Loa Thành Trận Pháp lại thường xuyên dao động không?”

Hùng Vương khẽ nâng mắt, giọng nói trầm hùng như tiếng sấm rền:

“Thiên Cơ Minh Chủ có lời cứ nói thẳng. Trẫm bấy lâu nay vẫn luôn tin tưởng vào sự bói toán của Tiên Minh.”

Thiên Cơ Tử khẽ cười lạnh trong lòng, nhưng ngoài mặt lại lộ ra vẻ đau lòng, lo lắng tột cùng:

“Bệ hạ bị kẻ gian che mắt rồi! Tất cả những biến động này, nguồn gốc không phải từ phương Nam, mà chính là từ ngọn núi vô danh Hải Vân Phong ở phía Bắc!”

“Hải Vân Phong?” Hùng Vương nhíu mày. Ngài đã nghe danh ngọn núi này gần đây, nơi có một vị “Thượng Thần tối cổ” ẩn cư khiến Thái Âm Thần Giáo sụp đổ chỉ sau một đêm.

“Đúng vậy!” Thiên Cơ Tử lớn tiếng dèm pha, giọng điệu vô cùng hùng hồn: “Vị gọi là ‘Thượng Thần’ trên ngọn núi kia, thực chất là một đại ma đầu nghịch thiên đang âm thầm nuôi dưỡng thế lực mưu phản hòng lật đổ hoàng triều của ngài! Hắn giả trang thành một phàm nhân vô hại trồng rau, nhưng thực chất là để che mắt thiên hạ, âm thầm hút cạn long mạch của Âu Lạc!”

Hùng Vương biến sắc: “Minh Chủ có bằng chứng gì?”

Thiên Cơ Tử ra hiệu cho Trần Thiên Kiêu dâng lên một mảnh ngọc giản ghi chép tin tức, rồi tiếp tục thao thao bất tuyệt:

“Bằng chứng rành rành! Hãy nhìn những hành động gần đây của Hải Vân Phong mà xem. Đệ tử của hắn là Sở Phong đã đánh bại bộ lạc Chu Diên, cướp đoạt mười vạn linh thạch cực phẩm và vô số tài bảo. Hắn dùng linh thạch cực phẩm đó để làm gì? Hắn nói là để ‘lát chuồng gà’! Bệ hạ nghĩ xem, có kẻ điên nào dùng tài nguyên tu tiên vô giá để lát chuồng gà không? Đó rõ ràng là một cái cớ để hắn âm thầm lập ra ‘Thần Điểu Trận’ chứa đầy quy tắc hỗn độn, nuôi dưỡng Thần Cầm Thái Cổ hòng một ngày kia thiêu rụi Phong Châu Thần Đô!”

Hùng Vương nghe đến đây thì hơi khựng lại. Dùng linh thạch cực phẩm lát chuồng gà? Nghe quả thật có chút… không bình thường. Nhưng nếu là một vị Thượng Thần tối cổ có tính cách lập dị thì sao?

Không để Hùng Vương kịp suy nghĩ, Thiên Cơ Tử lại tiếp tục bồi thêm một đòn chí mạng:

“Chưa hết! Hắn còn ra lệnh cho đệ tử thu gom toàn bộ giáp đồng xanh của bộ lạc Chu Diên mang lên núi. Hắn nói là để làm ‘hàng rào chuồng gà’! Nực cười! Đồng xanh Đông Sơn là nguyên liệu đúc trống đồng thần trận và binh khí hoàng gia, hắn thu thập số lượng lớn như vậy, rõ ràng là đang âm thầm đúc đao kiếm phản nghịch! Hơn thế nữa, lão phu nhận được tin mật, đệ tử của hắn mới đây đã ra tay tàn sát Quỷ Mộc Tinh vạn năm ở biên thùy.”

Hùng Vương giật mình: “Quỷ Mộc Tinh vạn năm đã chết? Đó là hộ pháp ma tộc có tu vi Chúc Đồng Cảnh đỉnh phong cơ mà!”

“Đúng vậy!” Thiên Cơ Tử ánh mắt lóe lên tia âm hiểm: “Nhưng kẻ trên núi kia không hề báo cáo với hoàng triều, mà lại cho đệ tử mang xác con ma thụ đó về núi. Hắn nói là để làm… củi nhóm lò! Bệ hạ nghĩ xem, một con ma thụ chứa đầy ma khí vạn năm, nếu đốt lên sẽ tỏa ra lượng ma độc khủng khiếp thế nào? Hắn rõ ràng là đang muốn dùng ma khí đó để làm suy yếu long mạch của Hải Vân Phong, phối hợp với Ma Hoàng phương Nam để nội ứng ngoại hợp, lật đổ ngôi báu của ngài!”

Trần Thiên Kiêu đứng bên cạnh cũng vội vàng phụ họa:

“Bệ hạ! Minh Chủ nói không sai một chữ! Kẻ trên núi Hải Vân Phong tâm cơ cực kỳ thâm sâu. Hắn dùng danh nghĩa phàm nhân để tránh thiên phạt, nhưng mọi bước đi của hắn đều nhắm vào hoàng triều. Nếu chúng ta không ra tay trước, đợi đến khi hắn đúc xong binh khí đồng xanh, nuôi dưỡng xong thần cầm Thái Cổ, thì Phong Châu Thần Đô sẽ biến thành tro bụi!”

Hùng Vương trầm ngâm, bàn tay nắm chặt lấy thành ngai vàng bằng đồng xanh. Những lời dèm pha của Thiên Cơ Tử nghe qua quả thật rất có logic, đặc biệt là việc thu thập đồng xanh và đốt ma thụ vạn năm. Đối với một vị hoàng đế luôn đặt sự an nguy của quốc gia lên hàng đầu, ngài không thể không sinh lòng nghi kỵ.

“Vậy theo ý của Thiên Cơ Minh Chủ, trẫm nên làm thế nào?” Hùng Vương trầm giọng hỏi.

Thiên Cơ Tử khẽ vuốt râu, trong lòng đắc ý tột cùng. Lão biết mình đã thành công khơi dậy lòng nghi ngờ của hoàng đế. Chỉ cần mượn được lực lượng của hoàng gia, dùng Loa Thành Vạn Cổ Trận Pháp phối hợp với Nỏ Thần Quy Pháp oanh tạc Hải Vân Phong, lão sẽ có cơ hội nhặt nhạnh những bí bảo trên ngọn núi kia mà không cần tự mình ra tay.

“Bệ hạ! Lão phu hiến kế, ngài hãy lập tức kích hoạt Loa Thành Trận Pháp ở mức tối đa, khóa chặt linh mạch của Hải Vân Phong. Sau đó, dùng Nỏ Thần Quy Pháp bắn ra vạn mũi tên linh lực chí dương, san phẳng ngọn núi đó trước khi tên ma đầu kia kịp phản ứng! Lão phu cùng Tiên Minh nguyện làm tiên phong, thề tiêu diệt phản tặc để bảo vệ hoàng triều!”

“Kế sách này…” Hùng Vương đang định cân nhắc, thì đột nhiên, một tiếng động lớn vang lên từ phía cửa đại điện.

*Rầm!*

Cánh cửa gỗ đồng xanh nặng nề bị tông thẳng ra. Sứ giả Hùng Hạo mồ hôi nhễ nhại, gương mặt đỏ bừng vì phấn khích, thở hồng hộc xông vào đại điện. Hắn thậm chí không kịp chỉnh đốn trang phục, lập tức quỳ sụp xuống đất, dập đầu lia lịa, giọng nói vang dội như sấm nổ:

“Phụ hoàng! Đại hỷ! Đại hỷ cho Âu Lạc Thần Châu chúng ta!”

Hùng Vương nhíu mày, quát khẽ: “Hùng Hạo! Ngươi là sứ giả hoàng gia, sao lại thất kính, hấp tấp như vậy trước mặt Thiên Cơ Minh Chủ? Có chuyện gì mau báo cáo!”

Hùng Hạo ngẩng đầu lên, hoàn toàn phớt lờ ánh mắt lạnh lùng của Thiên Cơ Tử, lớn tiếng nói:

“Phụ hoàng! Con vừa từ Hải Vân Phong trở về! Lời của Thiên Cơ Tử hoàn toàn là dối trá, dèm pha hãm hại thần nhân! Chủ nhân Hải Vân Phong không phải là ma đầu, mà là một vị Thượng Thần tối cổ vĩ đại đang âm thầm bảo hộ đất nước chúng ta!”

Thiên Cơ Tử biến sắc, quát lớn: “Hùng Hạo hoàng tử! Ngươi bị ma đầu kia mê hoặc rồi! Hắn thu thập đồng xanh đúc binh khí, đốt ma thụ vạn năm hủy hoại long mạch, ngươi làm sao giải thích?!”

Hùng Hạo đứng phắt dậy, cười lạnh một tiếng, trực tiếp vả mặt Thiên Cơ Tử:

“Nực cười! Đồng xanh đúc binh khí? Ma thụ hủy hoại long mạch? Thiên Cơ Tử, tầm nhìn của ngươi quả thật chỉ bằng miệng giếng! Ngươi có biết ta đã tận mắt nhìn thấy cái gì không?”

Hùng Hạo quay sang Hùng Vương, giọng nói run rẩy vì xúc động:

“Phụ hoàng! Con đã nhìn thấy đệ tử của Thượng Thần dùng chiếc chảo đen đập chết Quỷ Mộc Tinh vạn năm chỉ bằng một cú đập! Và vị Thượng Thần tối cổ kia… người chỉ coi con ma thụ Chúc Đồng Cảnh đỉnh phong đó là… gỗ mun đen dầm mưa, mang về làm củi nhóm lò nấu lẩu thịt bò!”

“Cái gì?!” Hùng Vương suýt chút nữa thì bật bãi khỏi ngai vàng, đôi mắt trợn tròn kinh hoàng.

“Đúng vậy!” Hùng Hạo tiếp tục bồi thêm một đòn chí mạng: “Người nói ma khí vạn năm chỉ là khói khét của gỗ mục! Người dùng ngọn lửa mộc hệ của ma thụ để nấu lẩu, tỏa ra đạo vận ấm áp chữa lành vết thương cho đệ tử! Còn việc lát chuồng gà bằng linh thạch cực phẩm và dùng đồng xanh làm rào chắn… đó là vì đàn gà con của người thực chất là Kim Ô Thái Cổ đang tiến hóa! Người chỉ đang nuôi gà cảnh mà thôi!”

Đại điện hoàng gia đột ngột rơi vào một sự im lặng đáng sợ đến rợn người.

Trần Thiên Kiêu há hốc mồm, chiếc cằm suýt chút nữa rơi xuống đất. Thiên Cơ Tử thì lồng ngực phập phồng, khóe miệng lại rỉ ra một vệt máu đen vì quá tức giận và chấn động. Lão không thể tin nổi cái cớ mưu phản mà lão dày công thêu dệt, lại bị giải thích thành “đốt củi nấu lẩu” và “nuôi gà cảnh” một cách hợp lý đến mức hoang đường như vậy!

“Nói láo! Hoàn toàn là nói láo!” Thiên Cơ Tử gào lên, gương mặt tiên phong đạo cốt vặn vẹo dị thường: “Hắn làm sao có thể là Thượng Thần tối cổ? Hắn chỉ là một tên phàm nhân giả thần giả quỷ! Hùng Hạo, ngươi có bằng chứng gì ngoài những lời nói nhảm nhí này?!”

Hùng Hạo khẽ cười lạnh. Hắn đã chuẩn bị trước cho tình huống này.

“Bằng chứng? Thiên Cơ Tử, ngươi muốn nhìn thấy bằng chứng của Thượng Thần sao?”

Hùng Hạo cung kính thò tay vào trong ngực áo, lấy ra một mảnh giấy Dó rách nát, nhăn nhúm. Đây chính là mảnh giấy mà Diệp Phi đã tiện tay vứt đi khi dọn dẹp bàn viết chữ, được Hùng Hạo nhặt được dưới đất như một báu vật vô giá trước khi thối lui.

Mảnh giấy Dó này trông cực kỳ thô sơ, mép giấy còn bị xém đen do tàn thuốc lá dại của Diệp Phi rơi trúng. Trên mặt giấy chỉ viết nguệch ngoạc một chữ duy nhất bằng mực đen nhạt.

Đó là chữ: **”Cải”** (trong từ “Rau cải ngọt”).

Nhưng ngay khi Hùng Hạo vừa mở mảnh giấy Dó ra giữa đại điện, một hiện tượng kỳ dị và kinh hoàng đột ngột xảy ra, kích thích mạnh mẽ tất cả các giác quan của những người có mặt.

*Thị giác*: Chữ “Cải” nguệch ngoạc kia đột ngột phát ra một luồng hào quang màu xanh lục rực rỡ, tinh khiết đến mức cực hạn. Luồng sáng ấy không hề chói mắt, mà thanh nhã, dịu mát như ánh sương mai chiếu rọi qua kẽ lá của vườn rau buổi sớm. Nhưng trong luồng sáng ấy, những nét vẽ thô sơ bỗng biến hóa thành những vệt xích quy tắc hoàng kim uốn lượn, mang theo hơi thở của thời kỳ Khởi Nguyên trước cả khi Hỗn Độn phân chia.

*Thính giác*: Không gian xung quanh đại điện bỗng vang lên tiếng xào xạc của ngàn vạn lá cây, tiếng nước suối róc rách chảy qua khe đá, và tiếng sấm mùa hạ đùng đoàng nhưng lại vô cùng ấm áp, hòa bình.

*Khứu giác*: Một mùi hương thanh khiết, ngọt ngào của đất ẩm sau mưa và hương vị tươi mát của rau cải ngọt tươi rói đột ngột ngập tràn khắp đại điện, xua tan hoàn toàn mùi ma khí tím sẫm hôi thối đang lởn vởn xung quanh Phong Châu Thần Đô.

*Xúc giác*: Toàn bộ tu sĩ trong điện, từ Hùng Vương trên ngai vàng cho đến các hộ vệ, đều cảm thấy một luồng khí ấm áp, nhu hòa lướt qua da thịt. Những vết thương cũ, những sự mệt mỏi trong kinh mạch bỗng chốc tan biến sạch sẽ, khiến họ có cảm giác như đang được tắm mình trong suối nguồn sinh mệnh lực vô tận.

Nhưng đối với Thiên Cơ Tử, luồng ánh sáng xanh lục này lại là một cơn ác mộng kinh hoàng.

Quy tắc Thái Sơ chứa đựng trong chữ “Cải” – vốn là chữ viết dở của vị Thần tối cổ – mang theo ý chí “Chân Thật” và “Tĩnh Lặng” tuyệt đối của tự nhiên. Khi luồng ánh sáng này quét qua người Thiên Cơ Tử, nó lập tức va chạm với luồng ma khí âm u và những tạp niệm dối trá đang tích tụ trong thần hồn của lão.

*Uỳnh!*

Một tiếng nổ vô hình vang lên trong thần thức của Thiên Cơ Tử. Lão cảm thấy đan điền của mình như bị một bàn tay khổng lồ bóp chặt, tu vi bán bộ Tiên Đế bị đè ép một cách thảm hại. Và điều kinh khủng nhất là, quy tắc “Chân Thật” từ chữ “Cải” đang cưỡng ép thần hồn của lão, khiến lão không thể nói dối được nữa!

Thiên Cơ Tử đột ngột trợn tròn mắt, cổ họng lão co thắt lại, rồi lão bắt đầu… nấc cụt liên tục.

*Nấc!*

“Ta… ta thực ra… *nấc*… ta chỉ muốn mượn tay Hùng Vương… *nấc*… để san phẳng Hải Vân Phong… *nấc*… hòng cướp đoạt bí bảo trên núi… *nấc*… để khôi phục thương thế cho mình mà thôi!”

Cả đại điện một lần nữa rơi vào trạng thái hóa đá.

Trần Thiên Kiêu đứng cạnh bên, gương mặt từ trắng bệch chuyển sang xám ngoét, vội vàng bịt miệng Thiên Cơ Tử lại, nhưng luồng quy tắc Thái Sơ từ chữ “Cải” quá mạnh mẽ, khiến Thiên Cơ Tử gạt tay Trần Thiên Kiêu ra, tiếp tục nấc cụt và phun ra toàn bộ sự thật âm mưu của mình:

“Ta biết… *nấc*… chủ nhân ngọn núi kia là một tồn tại tối cao… *nấc*… nhưng ta không cam lòng! Ta muốn… *nấc*… hoàng tộc Âu Lạc làm bia đỡ đạn… *nấc*… để ta có cơ hội nhặt nhạnh tàn dư… *nấc*… Ta bói toán bị phản phệ sắp chết rồi… *nấc*… nên mới đến đây dèm pha… *nấc*… Ta đúng là một lão già ngu xuẩn, ích kỷ… *nấc*…!”

*Nấc!*

Thiên Cơ Tử nói xong câu cuối cùng, toàn thân lảo đảo, quỳ sụp xuống đất, hai tay ôm lấy đầu, khóc ròng ròng vì nhục nhã và sợ hãi. Lão không thể hiểu nổi vì sao mình lại tự khai ra tất cả mọi âm mưu dơ bẩn của mình trước mặt Hùng Vương một cách chi tiết và “thực thà” đến như vậy.

Đây chính là cái gọi là “Thiên Cơ Bất Khả Lộ”, nhưng trước mặt Thái Sơ Thần Quân, mọi thiên cơ dối trá đều phải lộ ra dưới ánh sáng chân thật của một chữ “Cải”!

Hùng Vương ngồi trên ngai vàng, chứng kiến toàn bộ màn kịch dở khóc dở cười này, sắc mặt ngài thay đổi liên tục từ kinh ngạc, nghi ngờ, cho đến tức giận tột cùng. Ngài nhìn Thiên Cơ Tử đang quỳ khóc dưới đất, rồi lại nhìn mảnh giấy Dó viết chữ “Cải” đang tỏa ra hào quang thần thánh trên tay Hùng Hạo.

*Chỉ một chữ ‘Cải’ viết nháp…*

*Chỉ một mảnh giấy lộn vứt đi…*

*Mà lại chứa đựng quy tắc thiên địa tối cao, trực tiếp phế bỏ dối trá, ép một vị bán bộ Tiên Đế phải tự khai ra âm mưu của mình!*

*Đây nếu không phải là sức mạnh của Thượng Thần tối cổ, thì còn có thể là cái gì?!*

Hùng Vương hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương rau cải ngọt thanh khiết vẫn đang vương vấn trong đại điện, giúp tâm trí ngài trở nên sáng suốt hơn bao giờ hết. Ngài đứng phắt dậy, tà áo hoàng bào tung bay, giọng nói uy nghiêm vang dội khắp Phong Châu Thần Đô:

“Truyền lệnh của trẫm! Thiên Cơ Tử âm mưu dèm pha, hãm hại thần nhân, mưu đồ bất chính, lập tức tước bỏ mọi chức vị trong Tiên Minh, giam lỏng tại mật thất hoàng gia chờ ngày xét xử! Trần Thiên Kiêu đồng phạm, phạt tự phế ba tầng tu vi, đuổi khỏi Phong Châu Thần Đô!”

“Bệ hạ tha mạng! Bệ hạ tha mạng!” Trần Thiên Kiêu khóc lóc thảm thiết, quỳ lạy van xin nhưng lập tức bị các hộ vệ hoàng gia lôi xềnh xệch ra ngoài cùng với Thiên Cơ Tử vẫn đang không ngừng nấc cụt.

Sau khi dọn dẹp sạch sẽ những kẻ dối trá, Hùng Vương bước xuống khỏi ngai vàng, đi đến trước mặt Hùng Hạo. Ngài nhìn mảnh giấy Dó chứa chữ “Cải” với ánh mắt vô sùng kính, rồi run rẩy đưa hai tay ra đón lấy nó như đón nhận thánh chỉ của trời đất.

“Hùng Hạo… Ngươi đã lập được đại công cho Âu Lạc Thần Châu!” Hùng Vương giọng nói nghẹn ngào: “Nếu không có sự giác ngộ của ngươi, trẫm suýt chút nữa đã phạm phải sai lầm vạn kiếp không thể cứu vãn, đắc tội với vị Thượng Thần tối cổ trên Hải Vân Phong!”

Ngài áp mảnh giấy Dó lên trán, dâng lên lòng sùng kính vô hạn:

“Vị Thái Sơ Thần Quân này… người quả thật là đấng cứu thế của chúng ta. Người dùng một chữ ‘Cải’ này, không chỉ giúp trẫm thanh lọc triều đình, vạch trần kẻ dối trá, mà còn đang ban tặng cho hoàng tộc một món bảo vật trấn quốc vô giá! Trẫm quyết định, sẽ dùng mảnh giấy này làm bùa hộ mệnh tối cao của hoàng gia, đặt tại tế đàn Nghĩa Lĩnh Cổ Sơn để ngày đêm thờ phụng!”

Hùng Hạo quỳ sụp xuống, dập đầu tạ ơn: “Phụ hoàng anh minh! Thượng Thần tối cổ thích thanh tịnh, chúng ta tuyệt đối không được làm phiền người. Nhưng chỉ cần chúng ta giữ lòng cung kính, ngày đêm hướng về Hải Vân Phong cầu nguyện, Âu Lạc Thần Châu chắc chắn sẽ vạn thế thái bình!”

“Đúng vậy! Vạn thế thái bình!” Hùng Vương cười lớn, trong lòng trút bỏ được tảng đá nặng nề bấy lâu nay.

Trong khi cả hoàng cung Phong Châu Thần Đô đang chìm trong sự sùng bái và giác ngộ vĩ đại, thì trên đỉnh Hải Vân Phong, Diệp Phi vừa ăn xong miếng gầu bò cuối cùng, khẽ buông đũa, thỏa mãn xoa xoa bụng.

Hắn nhìn ra ngoài sân, nơi ngọn lửa xanh lè của đống củi Quỷ Mộc Tinh đã hoàn toàn tắt lịm, chỉ còn lại đống tro tàn màu xám trắng.

“Ơ…” Diệp Phi chợt nhớ ra điều gì đó, quay sang hỏi Sở Phong:

“Này Sở Phong, cái mảnh giấy lộn ta viết nháp chữ ‘Cải’ ban nãy để trên bàn đâu rồi? Ta định dùng nó để nhóm bếp lò mà sao tìm nãy giờ không thấy?”

Sở Phong đang rửa chảo, nghe vậy thì giật mình, vội vàng lau tay vào áo, ấp úng đáp:

“Dạ… sư phụ… ban nãy lúc sứ giả hoàng gia Hùng Hạo thối lui… đồ nhi thấy hắn dập đầu lia lịa dưới đất, hình như… hình như hắn đã lén nhặt mảnh giấy đó mang đi rồi ạ. Đồ nhi nghĩ đó chỉ là giấy lộn của người nên… nên không ngăn cản.”

Diệp Phi nghe xong thì ngẩn người ra, rồi bất lực lắc đầu, cười khổ:

“Cái lũ người thời nay đúng là lạ lùng thật. Đến cả mảnh giấy lộn viết nháp của ta cũng nhặt về làm kỷ niệm. Chắc là nghèo quá không có tiền mua giấy viết chữ đây mà. Thôi kệ đi, một mảnh giấy lộn rách nát, hắn thích thì cứ cho hắn mang về mà lót nồi.”

Hắn đứng dậy, vươn vai một cái thật dài, ngáp một tiếng rõ to rồi bước về phía căn phòng ngủ của mình:

“Thanh Tuyết, Sở Phong, hai đứa dọn dẹp xong thì đi ngủ sớm đi nhé. Ngày mai trời nắng ráo, ta sẽ chỉ cho hai đứa cách bón phân gà cho luống rau cải ngọt. Đúng là dạo này thời tiết ẩm ướt làm rau cải mọc chậm quá.”

“Đồ nhi tuân mệnh sư phụ! Người ngủ ngon ạ!”

Sở Phong và Lục Thanh Tuyết cung kính tiễn sư phụ vào phòng. Khi cánh cửa tre khép lại, hai đệ tử quay sang nhìn nhau, đôi mắt đều rực sáng lên một thứ ánh sáng của sự quyết tâm và giác ngộ sâu sắc.

“Sư tỷ, tỷ nghe thấy sư phụ nói gì chưa?” Sở Phong kích động nói nhỏ: “Người nói mảnh giấy chữ ‘Cải’ đó chỉ là ‘giấy lót nồi’! Điều đó có nghĩa là, cái gọi là quy tắc thiên địa đè bẹp bán bộ Tiên Đế kia, đối với người cũng chỉ là thứ tầm thường dùng để lót nồi nấu ăn mà thôi! Cảnh giới của sư phụ… quả thật đã vượt qua mọi sự tưởng tượng của chúng ta!”

Lục Thanh Tuyết khẽ gật đầu, ánh mắt kiên định nhìn về phía vườn rau cải ngọt đang tắm mình trong sương đêm ngũ sắc:

“Ta hiểu rồi. Ngày mai sư phụ muốn dạy chúng ta ‘cách bón phân gà’, thực chất là người đang muốn truyền thụ cho chúng ta bí pháp dung hợp ‘Thổ khí nguyên thủy’ của Thái Cổ Thần Thạch với ‘Mộc hệ quy tắc’ của vườn rau cải! Chúng ta phải tập trung cao độ, tuyệt đối không được để mất một chữ nào của người!”

“Đúng vậy! Ngày mai quyết tâm ngộ đạo bón rau!”

Hai thầy trò Hải Vân Phong tràn đầy quyết tâm, thầm lặng chuẩn bị cho một ngày “tu luyện” mới dưới sự chỉ dẫn của vị thần tối cổ ẩn dật, hoàn toàn không biết rằng thế giới bên ngoài đã vì một chữ “Cải” của Diệp Phi mà một lần nữa chấn động đến tận gốc rễ.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8