Thiên Cơ Bất Khả Lộ – Tồn Tại Đỉnh Cấp
Chương 46: Món quà của kẻ đầu hàng

Cập nhật lúc: 2026-06-13 19:46:05 | Lượt xem: 3

Hoàng hôn trên đỉnh Hải Vân Phong hôm nay mang một vẻ đẹp kỳ dị đến mức khiến người ta phải rùng mình.

Bầu trời không nhuộm sắc đỏ vàng quen thuộc của ráng chiều, mà lại bị chia cắt thành hai nửa đối lập rõ rệt. Phía Tây, những dải mây màu tím lam đan xen rực rỡ như những dải lụa tiên của các vị thần nữ dệt dở, tỏa ra thứ ánh sáng lung linh huyền ảo. Nhưng ở phía cực Nam, một vệt mây đen xám xịt, nặng trĩu chướng khí tà ác đang âm thầm gặm nhấm khoảng không, thỉnh thoảng lại lóe lên những tia chớp màu đỏ tía âm u. Gió từ phương Nam thổi về mang theo hơi lạnh buốt giá bất thường, rít lên từng hồi qua các khe đá như tiếng khóc than của vạn quỷ.

Thế nhưng, một hiện tượng vô cùng kỳ lạ đã xảy ra. Luồng gió lạnh thấu xương, mang theo ma khí nồng nặc ấy, khi vừa chạm vào ranh giới hàng rào tre đơn sơ của Hải Vân Phong liền lập tức như đâm đầu vào một bức tường vô hình ấm áp. Toàn bộ hàn ý và chướng khí tà ác trong nháy mắt bị thanh tẩy sạch sẽ, hóa thành một làn gió xuân hiền hòa, khẽ lay động những bông hoa dại ven đường và làm rụng vài cánh đào tiên rực rỡ ngoài sân.

Diệp Phi ngồi trên chiếc ghế tre cũ kỹ dưới gốc cây đào tiên, tay cầm chén trà lài nóng hổi vừa nhấp một ngụm, vừa ngước mắt nhìn lên bầu trời đầy mây tía. Hắn khẽ thở dài, khuôn mặt thanh tú của một trung niên phàm nhân thoáng hiện lên vẻ bất lực, lẩm bẩm cằn nhằn:

“Cái thời tiết dạo này đúng là bị tiền đình mà! Lúc nắng lúc mưa, gió mùa đông bắc gì mà kỳ cục thế không biết. Vừa mới ấm áp được một lúc đã lại nổi gió đùng đoàng. Kiểu này luống rau cải ngọt ngoài vườn của mình dễ bị sương muối làm héo mất thôi.”

Hắn hoàn toàn không biết rằng, luồng “gió mùa đông bắc” mà hắn đang lầu bầu chửi rủa thực chất là dư chấn ma khí khủng khiếp phát ra từ vết rạn nứt của phong ấn cổ xưa tại Dã Vy Dạ Lâm ở phía cực Nam, nơi Ma Hoàng Thiên Thích đang âm thầm thức tỉnh. Đối với tu sĩ khắp Âu Lạc Thần Châu, đây là điềm báo của ngày tận thế, là thảm họa có thể nhấn chìm cả đại lục vào vũng máu. Nhưng đối với Diệp Phi, nó chỉ đơn giản là một hiện tượng thời tiết thất thường đáng ghét làm ảnh hưởng đến vườn rau cải ngọt yêu quý của hắn.

Đúng lúc này, từ phía chiếc giếng cổ cạnh bể nước đá, một tiếng động lạ bỗng vang lên. Nước giếng vốn tĩnh lặng như gương bỗng nhiên sủi bọt nhẹ, phát ra những tiếng kêu “u u kẽo kẹt” trầm đục, nghe như tiếng sáo trúc vang vọng từ sâu trong lòng đất. Những làn sương mù màu lục nhạt, mát rượi bắt đầu lững lờ trôi lên từ miệng giếng, mang theo một mùi hương thảo mộc cổ xưa đầy dễ chịu.

Lục Thanh Tuyết đang đứng mài mực bên bàn gỗ gần đó liền khựng lại. Đôi mắt đẹp như tranh vẽ của nàng khẽ nheo lại, nhìn chằm chằm vào chiếc giếng cổ. Nàng cảm nhận được một luồng linh lực thổ hệ vô cùng tinh thuần, mang theo hơi thở của đất mẹ vạn năm đang âm thầm dao động. Nàng khẽ bước đến bên giếng nước, cúi đầu quan sát rồi quay sang bảo Sở Phong đang lúi húi nhóm bếp lò gần đó:

“Sư đệ, đệ mau đến đây xem này. Giếng cổ của sư phụ dường như đang có biến động lạ.”

Sở Phong nghe vậy liền quăng khúc củi Ngô Đồng vạn năm xuống đất, nhanh như cắt lao đến bên giếng cổ. Hắn nheo mắt nhìn sâu xuống làn nước trong vắt đang sủi bọt, đột nhiên, đồng tử hắn co rụt lại khi phát hiện ra một vật thể lạ đang trôi lững lờ trên mặt nước.

Đó là một mảnh đồng đen cổ xưa, kích thước chỉ bằng lòng bàn tay, bề mặt rỉ sét loang lổ nhưng lại khắc họa một ký tự cổ quái vô cùng phức tạp. Nhìn kỹ, ký tự ấy uốn lượn uốn lượn, mơ hồ giống như hình ảnh một con rồng thần đang quấn quanh một chiếc trống đồng Đông Sơn cổ đại. Một luồng uy áp ngập tràn hơi thở hồng hoang từ mảnh đồng tỏa ra, khiến thần hồn của cả hai đệ tử khẽ rung lên một nhịp.

“Mảnh đồng này… rốt cuộc là thứ gì?” Sở Phong nuốt nước bọt, giọng nói run rẩy vì kinh ngạc. “Nó bỗng nhiên xuất hiện trong giếng nước của sư phụ, chẳng lẽ là…”

Lục Thanh Tuyết đứng bên cạnh, khuôn mặt lạnh lùng bỗng hiện lên vẻ thấu hiểu sâu sắc. Nàng khẽ vuốt ve chuôi thanh kiếm gỗ bên hông, giọng nói đầy sùng bái và quả quyết:

“Sư đệ, đệ vẫn chưa hiểu sao? Đây chính là thiên cơ mà sư phụ cố tình hiển lộ cho chúng ta thấy! Giếng cổ này kết nối với linh mạch sâu nhất của Hải Vân Phong, cũng là nơi trấn giữ long mạch của cả Âu Lạc Thần Châu. Việc mảnh đồng này xuất hiện, kết hợp với bầu trời phương Nam đang chuyển sang màu máu, chính là lời cảnh báo thầm lặng của sư phụ về việc phong ấn Ma tộc đang lung lay dữ dội.”

Sở Phong nghe tỷ tỷ phân tích, da đầu lập tức run rẩy kịch liệt. Hắn vỗ đùi cái đét, mặt đầy vẻ bừng tỉnh đại ngộ:

“Sư tỷ nói đúng quá! Sư phụ vốn là tồn tại đỉnh cấp, nhìn thấu nhân quả vạn thế. Người không muốn trực tiếp ra tay phá vỡ quy luật tự nhiên, nên mới mượn giếng cổ để ban cho chúng ta manh mối này. Ký tự hình rồng quấn trống đồng này… chẳng lẽ là ngầm chỉ dẫn chúng ta phải tìm kiếm Loa Thành Trận Pháp hoặc sức mạnh hoàng gia ở Phong Châu Thần Đô để chuẩn bị đối phó với Ma tộc?!”

Cả hai đệ tử đứng bên giếng nước, lòng kính ngưỡng đối với Diệp Phi lại tăng lên một tầm cao mới. Họ thầm thề với lòng mình rằng phải nhanh chóng tu luyện, ngộ đạo để có thể gánh vác trọng trách bảo vệ nhân gian, không phụ lòng mong mỏi và sự bồi dưỡng thầm lặng của vị sư phụ vĩ đại này.

Trong khi hai đệ tử đang say sưa với màn “bổ não” đỉnh cao, thì ở con đường mòn dẫn lên đỉnh Hải Vân Phong, một bóng người đang lom khom lết từng bước một cách vô cùng chật vật.

Đó chính là Chu Thiết Đảm, Lạc Tướng của đại bộ lạc Chu Diên oai phong lẫm liệt ngày nào. Lúc này, gã không còn vẻ kiêu ngạo cưỡi chiến xa đồng xanh nữa, mà mặc một bộ y phục vải thô rách rưới, hai đầu gối bám đầy bùn đất đỏ. Gã không dám đi bằng hai chân, vì gã biết rõ mình đang bước đi trên thánh địa của một vị Thần Minh tối cổ. Mỗi bước đi của gã đều là một sự mạo phạm nếu không có lòng thành kính tuyệt đối. Vì vậy, gã chọn cách quỳ lạy, cứ lết được ba bước lại dập đầu một cái, miệng liên tục lẩm bẩm cầu nguyện:

“Thượng Thần vĩ đại… xin hãy tha thứ cho sự ngu muội của bộ lạc Chu Diên… Kẻ hèn dâng nộp lòng thành kính nhất…”

Hai tay Chu Thiết Đảm nâng niu một chiếc rương gỗ cũ kỹ, xù xì bám đầy rêu xanh và bùn đất. Chiếc rương này trông có vẻ tầm thường, thậm chí còn hơi mục nát, nhưng nếu có một vị đại năng nhãn quang độc đáo ở đây, họ sẽ kinh hoàng nhận ra từ các kẽ hở của rương gỗ đang rò rỉ ra những luồng thổ khí nguyên thủy nặng nề đến mức có thể ép nát hư không xung quanh.

Chu Thiết Đảm lết đến cổng tre của Hải Vân Phong, nhìn thấy Sở Phong đang đứng bên giếng nước liền mừng rỡ như chết đuối vớ được cọc. Gã vội vàng dập đầu liên tục, giọng nói run rẩy đầy kính sợ:

“Sứ giả đại nhân! Kẻ hèn Chu Thiết Đảm… đã quét dọn sạch sẽ lối mòn dưới núi theo chỉ thị của Thần Quân rồi ạ! Hôm nay, kẻ hèn mạo muội bò lên đây, ngoài việc tạ ơn cứu mạng, còn muốn dâng lên Thần Quân một món quà mọn của bộ lạc Chu Diên chúng con để tỏ lòng thành kính đầu hàng không điều kiện!”

Sở Phong quay đầu lại, nhìn thấy Chu Thiết Đảm tơi tả như xơ mướp đang quỳ rạp dưới đất liền nhướng mày. Hắn bước đến, khoanh tay trước ngực, giọng nói mang theo uy áp nhàn nhạt của Hỗn Độn Thần Thể:

“Ồ, là ông chú quét rác đấy à? Quét xong rồi thì cứ về đi, dập đầu nhiều thế làm gì cho bẩn sân nhà sư phụ ta. Mà ngươi mang cái rương gỗ mục nát này lên đây làm gì? Sư phụ ta thích sự thanh tịnh, không nhận ba cái đồ rác rưởi của các ngươi đâu.”

Chu Thiết Đảm nghe vậy thì mồ hôi lạnh chảy ra như tắm, vội vàng lắc đầu lia lịa, run rẩy mở nắp chiếc rương gỗ ra:

“Không dám, không dám! Sứ giả đại nhân bớt giận! Đây tuyệt đối không phải rác rưởi! Đây là ‘Thái Cổ Thần Thạch’ – bảo vật trấn tộc được bộ lạc Chu Diên chúng con cung phụng suốt ngàn năm qua dưới lòng đất sâu vạn dặm! Bên trong chứa đựng nguồn hỗn độn thổ hệ nguyên thủy vô tận, có thể dùng để trấn áp giông bão, dựng nên vạn cổ thần trận vững chắc nhất thiên hạ! Xin Sứ giả đại nhân hãy dâng lên Thần Quân giúp kẻ hèn!”

Sở Phong nhìn vào trong rương. Bên trong xếp đầy những viên đá xù xì, méo mó, màu xám xịt như những viên đá cuội ven suối. Nhưng ngay khi nắp rương mở ra, một luồng áp lực thổ hệ khổng lồ ập đến, khiến chiếc chảo đen rỉ sét sau lưng Sở Phong khẽ run lên một nhịp như muốn cộng hưởng. Đồng tử hắn co rụt lại:

“Thái Cổ Thần Thạch?! Thứ này… thứ này nghe đồn chỉ tồn tại trong truyền thuyết khai thiên lập địa, một viên cũng đủ để các đại tông môn tranh đoạt đến đầu rơi máu chảy, dựng nên hộ phái đại trận vạn năm không đổ. Ngươi thế mà lại mang cả một rương đến đây?!”

Lục Thanh Tuyết cũng bước đến, nhìn đống đá xù xì trong rương, ánh mắt thoáng hiện lên vẻ kinh ngạc. Nàng gật đầu khẽ:

“Sức mạnh thổ hệ thật tinh thuần. Thứ này nếu dùng để rèn luyện cốt cách, quả thực là chí bảo vô giá đối với tu sĩ Chúc Đồng Cảnh.”

Đúng lúc này, tiếng bước chân “loẹt xoẹt” quen thuộc vang lên từ phía gian nhà tranh. Diệp Phi mặc bộ y phục vải thô giặt đến bạc màu, chân trần bám chút đất cát, tay cầm chiếc gáo dừa múc nước bước ra sân. Nhìn thấy cảnh tượng ồn ào ngoài sân, hắn khẽ nhíu mày, cằn nhằn:

“Lại có chuyện gì thế? Sở Phong, Thanh Tuyết, hai đứa không lo dọn dẹp chuẩn bị ăn tối, lại tụ tập ở đây làm gì? Ủa, ông già quét rác dưới núi kia, sao lại quỳ ở đây?”

Chu Thiết Đảm nhìn thấy Diệp Phi bước ra, khí thế phàm nhân vô hại nhưng lại mang theo một áp lực vô hình khiến gã không thở nổi. Gã vội vàng dập đầu sát đất, run giọng nói:

“Kẻ hèn Chu Thiết Đảm… bái kiến Thần Quân vĩ đại! Kẻ hèn dâng lên món quà mọn này, xin Thần Quân lượng thứ cho sự mạo phạm trước đây!”

Diệp Phi lững thững bước đến cạnh chiếc rương gỗ, tò mò cúi đầu nhìn vào trong. Khi nhìn thấy một rương đầy những viên đá xù xì, méo mó, màu xám xịt bám đầy bùn đất, khóe mắt hắn khẽ giật giật. Trong lòng hắn lập tức dâng lên một vạn câu chửi thề:

“Cái quái gì thế này? Cái ông già quét rác này bị làm sao thế nhỉ? Đầu tiên thì mang một rương đá thủy tinh màu mè lấp lánh (linh thạch cực phẩm) đến, giờ lại khệ nệ khiêng một rương đá cuội xù xì bẩn thỉu này lên núi dâng tặng. Bộ hắn nghĩ ngọn núi Hải Vân Phong này thiếu đá lắm hay sao mà cứ mang đá lên đây bãi thị thế này? Hay là hắn thấy mình hay đi nhặt đá về kê chuồng gà nên muốn nịnh bợ?”

Nhìn kỹ lại đống đá xù xì, Diệp Phi thấy kích thước của chúng khá đều nhau, bề mặt lại hơi nhám nhám, không trơn trượt như đống đá thủy tinh hôm trước. Đầu óc hắn lập tức nảy ra một ý tưởng vô cùng thực tế và thiên tài. Hắn tặc lưỡi, vỗ đùi một cái:

“Ồ! Đống đá cuội này được đấy chứ! Nhìn tuy có hơi xấu xí, xám xịt bẩn thỉu một chút, nhưng dùng để lát đường đi vào chuồng gà thì đúng là hết sẩy! Dạo này trời hay mưa gió thất thường, đất cát quanh chuồng gà nhão nhoét như cháo. Mấy viên đá thủy tinh hôm trước thằng nhóc Sở Phong lát tuy đẹp mắt thật, nhưng trơn quá, đàn gà con đi lại cứ trượt chân ngã oành oạch, lông tơ dính đầy bùn đất trông bẩn không chịu được. Đống đá nhám này xếp xuống làm lối đi, vừa chống trơn trượt cực tốt, vừa giúp đàn gà sạch chân khi ra vào chuồng! Quá tuyệt vời!”

Diệp Phi vui vẻ quay sang bảo Chu Thiết Đảm:

“Được rồi, đống đá cuội này ta nhận. Nhìn nhám nhám thế này lát đường đi chuồng gà là chuẩn bài nhất rồi. Ông già quét rác có tâm đấy, biết chuồng gà nhà ta dạo này lầy lội sao?”

Chu Thiết Đảm nghe xong câu nói của Diệp Phi, toàn thân lập tức như bị một vạn đạo thiên lôi đánh trúng đỉnh đầu, đờ đẫn cả người, miệng há hốc không thốt nên lời.

“Thái… Thái Cổ Thần Thạch… chí bảo trấn tộc ngàn năm của Chu Diên bộ lạc… dùng để lát đường đi vào chuồng gà để… đàn gà con sạch chân?!”

Da đầu Chu Thiết Đảm run rẩy kịch liệt, tim đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Gã ngơ ngác nhìn Diệp Phi, rồi lại nhìn sang hai vị sứ giả, trong lòng dâng lên một nỗi kinh hoàng và sùng bái tột độ.

“Trời đất ơi! Thần thông của Thần Quân quả nhiên đã đạt đến cảnh giới nghịch thiên cải mệnh, coi rẻ vạn vật! Chí bảo mà cả Tu Tiên giới thèm khát, dưới mắt người chẳng qua chỉ là đống đá cuội lót chuồng gà không hơn không kém! Đây là khí phách gì? Đây là thực lực đáng sợ đến mức nào?!”

Lục Thanh Tuyết đứng bên cạnh khẽ gật đầu, khuôn mặt xinh đẹp lộ ra vẻ thấu hiểu sâu sắc cùng sự kính ngưỡng vô hạn. Nàng khẽ truyền âm cho Sở Phong và Chu Thiết Đảm, giọng nói đầy nghiêm túc:

“Sư phụ quả nhiên nhìn xa trông rộng, dụng ý thâm sâu vô cùng. Thái Cổ Thần Thạch chứa đựng quy tắc thổ hệ nguyên thủy vững chãi nhất thiên hạ. Sư phụ dùng chúng để lát đường đi vào chuồng gà, thực chất là đang âm thầm bố trí một tòa ‘Thái Cổ Trấn Ma Trận’ bao quanh chuồng gà! Đàn gà con của sư phụ vốn là thần cầm Thái Cổ đang tiến hóa thành Kim Ô, khí tức của chúng vô cùng nhạy cảm. Dùng Thái Cổ Thạch trấn giữ, vừa giúp ngăn chặn mọi luồng ma khí xâm nhập từ phương Nam, vừa giúp chúng hấp thu thổ khí nguyên thủy để rèn luyện cốt cách mỗi ngày khi đi lại. Mỗi bước chân của đàn gà trên lối đi này đều là một lần ngộ đạo!”

Sở Phong cũng gật đầu lia lịa, mặt đầy vẻ sùng bái cuồng nhiệt, hùa theo lời tỷ tỷ:

“Đúng vậy! Sư tỷ nói không sai một chữ nào! Sư phụ dùng đại đạo để rèn luyện thần cầm một cách tự nhiên nhất, đúng là ‘Vô vi nhi trị’, phản phác quy chân! Thảo nào đàn gà nhà mình lớn nhanh như thổi, bộ lông vàng kim ngày càng rực rỡ. Ông chú Chu Thiết Đảm kia, ngươi còn không mau dập đầu tạ ơn sư phụ ta vì đã chấp nhận món quà này? Được góp phần vào đại kế nuôi gà của Thần Quân, đó là phúc phận ba đời của bộ lạc các ngươi đấy!”

Chu Thiết Đảm nghe hai vị sứ giả phân tích xong thì đầu óc quay cuồng, trong lòng chấn động đến mức lục phủ ngũ tạng muốn đảo lộn. Gã vội vàng dập đầu lia lịa xuống đất cát, trán sưng vù cả lên nhưng miệng vẫn cười toe toét vì quá đỗi sung sướng và vinh hạnh:

“Thần Quân anh minh! Thần Quân thần thông quảng đại! Kẻ hèn ngu muội, thật sự không ngờ một rương đá cuội thô lậu này lại có thể góp phần vào đại kế trấn thiên, nuôi dưỡng thần cầm của Thần Quân! Kẻ hèn nguyện dâng nộp toàn bộ tài bảo của bộ lạc, xin được làm nô bộc quét rác cho ngài vạn vạn năm!”

Diệp Phi nhìn ông già quét rác dập đầu bôm bốp dưới đất, lại nghe hai đệ tử lầm bầm bàn tán cái gì mà “ngộ đạo”, “thần cầm”, “trấn ma trận”, chỉ biết thở dài bất lực. Hắn thầm nghĩ:

“Mấy đứa này dạo này đọc sách tu tiên nhiều quá nên đầu óc có vấn đề hết rồi hay sao ấy. Cứ nhìn thấy cái gì cũng suy diễn ra đại đạo với thần thông. Lát cái đường đi chuồng gà thôi mà cũng làm như đang bố trí trận pháp bảo vệ thế giới không bằng. Đúng là tuổi trẻ chưa trải sự đời, rảnh rỗi quá hóa rồ mà.”

Hắn lắc đầu, không thèm chấp nhặt với đám người “bị ảo tưởng sức mạnh” này nữa. Hắn xắn tay áo lên, cúi người nhấc chiếc rương gỗ cũ kỹ chứa đống “đá cuội” lên một cách vô cùng nhẹ nhàng.

Nhìn thấy Diệp Phi nhấc chiếc rương chứa đầy Thái Cổ Thần Thạch – thứ nặng tới vạn quân, có thể đè sụp cả một ngọn núi nhỏ – một cách thản nhiên như nhấc một rổ rau cải ngọt, Chu Thiết Đảm lại một lần nữa trợn tròn mắt, tim suýt chút nữa thì ngừng đập. Gã thầm nghĩ: “Thần Quân quả nhiên là Thần Quân, một sợi tơ lực lượng cũng không thèm dùng, chỉ dùng thân thể phàm nhân lực lượng cũng đủ để gánh vác vạn trượng non sông!”

Diệp Phi xách rương đá đi về phía chuồng gà ở góc sân, tiện tay vẫy tay bảo Sở Phong:

“Sở Phong, thằng nhóc kia, mau mang cái xẻng sắt rỉ sét ra đây giúp ta đào đất lát đường. Trời sắp tối rồi, làm nhanh lên còn vào ăn lẩu!”

“Dạ! Đệ tử tuân mệnh!” Sở Phong hăm hở đáp lời, nhanh như cắt chạy vào bếp lấy chiếc xẻng sắt rỉ sét ra sân.

Chiếc xẻng sắt rỉ sét này, dưới mắt Sở Phong và Lục Thanh Tuyết, chính là thanh “Khai Thiên Thần Rìu” từng chém đôi Hỗn Độn thời Thái Cổ, tỏa ra khí tức hủy diệt vạn vật nhưng lại bị sư phụ dùng bí thuật ngụy trang thành một nông cụ thô sơ.

Diệp Phi đón lấy chiếc xẻng sắt, cắm mạnh xuống nền đất nhão cạnh chuồng gà để đào một rãnh nhỏ lát đá.

“Phập!”

Mỗi lần chiếc xẻng sắt của Diệp Phi cắm xuống đất, một hiện tượng vô hình nhưng vô cùng khủng khiếp đã xảy ra mà bản thân hắn hoàn toàn không hay biết. Cả ngọn Hải Vân Phong khẽ run rẩy một nhịp nhè nhẹ. Sâu dưới lòng đất vạn dặm, những vết rạn nứt của linh mạch thượng cổ bỗng chốc được thu hẹp lại, các quy tắc địa lý của toàn bộ Âu Lạc Thần Châu âm thầm được củng cố lại vững chắc như bàn thạch. Luồng thổ khí nguyên thủy từ lòng đất cuộn trào lên, nhưng khi chạm vào lưỡi xẻng sắt liền ngoan ngoãn thuần phục, hóa thành những dòng linh lực ôn hòa thấm đẫm vào từng tấc đất vườn rau.

Diệp Phi cặm cụi đào rãnh, rồi tự tay xếp từng viên “đá cuội” xù xì xuống đất. Hắn xếp rất khéo, các viên đá khít rịt vào nhau, tạo thành một lối đi nhỏ dài khoảng năm sáu mét dẫn từ thềm đá nhà tranh thẳng vào cửa chuồng gà.

Ngay khi viên Thái Cổ Thần Thạch cuối cùng được Diệp Phi gõ nhẹ một nhát xẻng để định vị, một luồng hào quang màu vàng đất nhạt bỗng bùng lên rực rỡ từ lối đi mới, tỏa ra đạo vận thổ hệ tinh thuần nhất thế giới. Luồng hào quang ấy nhanh chóng lan tỏa khắp bề mặt Hải Vân Phong rồi lặn sâu vào lòng đất, tạo thành một hàng rào phòng ngự tuyệt đối.

Giờ đây, cả ngọn Hải Vân Phong đã trở nên kiên cố đến mức không thể tưởng tượng nổi. Đừng nói là đại năng Thần Thông Cảnh hay Bá Vương Cảnh, ngay cả một vị Hùng Đế Cảnh đỉnh phong dùng hết sức bình sinh, mang theo chí bảo quốc gia đến công kích cũng không thể lay chuyển nổi một mảnh cỏ trên ngọn núi này. Nơi đây đã chính thức biến thành một pháo đài bất khả xâm phạm giữa đất trời Âu Lạc!

Đàn gà con trong chuồng thấy lối đi mới nhám nhám sạch sẽ, lập tức hớn hở chạy ùa ra. Bộ lông tơ màu hoàng kim của chúng khẽ rung lên, tỏa ra những tia lôi điện nhàn nhạt đầy phấn khích. Chúng nhảy nhót, đi lại bôm bốp trên những viên Thái Cổ Thần Thạch, mỗi bước chân của chúng đều hấp thụ một lượng hỗn độn thổ khí nguyên thủy tràn lên từ kẽ đá. Khí tức thần cầm Thái Cổ trên người chúng ngày càng đậm đặc, bộ lông bắt đầu có xu hướng hóa thành những chiếc lông vũ rực lửa rực rỡ. Chúng bắt đầu mổ bôm bốp vào các kẽ đá để tìm sâu, thực chất là đang mài giũa mỏ thần của mình bằng quy tắc hỗn độn.

Tiểu Hắc nằm dưới thềm đá nhìn cảnh tượng đó, nước dãi chảy ròng ròng, ánh mắt tràn đầy sự ghen tị tột cùng. Nó thầm nghĩ:

“Đàn gà con này sướng thật đấy, hằng ngày được ăn linh thạch cực phẩm, giờ lại được đi lại trên Thái Cổ Thần Thạch để ngộ đạo. Sư phụ cưng chiều chúng quá rồi! Tối nay mình phải lén ra nằm bò trên cái lối đi này để ké chút thổ khí nguyên thủy mới được, không thể để lũ gà này vượt mặt mình được!”

Nó khẽ gầm gừ một tiếng trầm đục trong cổ họng, tỏa ra uy áp của Thôn Thiên Ma Lang khiến đàn gà con khẽ giật mình, nhưng ngay sau đó chúng lại lờ đi và tiếp tục nhảy nhót trên lối đi mới rực rỡ.

Diệp Phi phủi phủi hai bàn tay dính chút đất cát, nhìn thành quả lao động của mình mà vô cùng thỏa mãn. Lối đi bằng đá cuội nhám nhám trông rất chắc chắn, sạch sẽ, không còn cảnh đất nhão nhoét lầy lội như trước nữa. Hắn quay sang nhìn Chu Thiết Đảm vẫn đang quỳ khúm núm bên cạnh cổng tre, cười hiền từ bảo:

“Đấy, ông nhìn xem, đống đá cuội xấu xí của ông xếp lên trông cũng ra gì và này nọ phết đấy chứ! Vừa chống trơn trượt, vừa sạch chân cho đàn gà. Lần sau dưới núi có dọn dẹp thấy đống đá nhám nhám thế này thì cứ mang lên đây nhé, ta đang định lát thêm một lối đi ra vườn rau cải ngọt ngoài kia cho sạch sẽ.”

Chu Thiết Đảm nghe Thần Quân phán vậy, mừng rỡ đến mức suýt chút nữa thì nhảy cẫng lên như một đứa trẻ nhặt được vàng. Gã vội vàng dập đầu lia lịa, giọng nói run rẩy vì xúc động và vinh hạnh tột cùng:

“Vâng, vâng! Thần Quân yên tâm! Kẻ hèn nhất định sẽ huy động toàn bộ chiến binh của bộ lạc Chu Diên đi lùng sục khắp các linh mạch, đào tận gốc trốc tận rễ mọi viên Thái Cổ Thần Thạch quý giá nhất để dâng lên Thần Quân lát đường! Được phục vụ Thần Quân là vinh hạnh lớn nhất của bộ lạc chúng con!”

Cùng lúc đó, Chu Thiết Đảm chợt cảm nhận được một luồng linh khí ấm áp, tinh thuần vô cùng từ lối đi Thái Cổ Thần Thạch vừa được Diệp Phi lát xong tràn vào cơ thể gã. Luồng linh khí ấy đi đến đâu, những kinh mạch bị tổn thương do trận pháp trước đây của gã lập tức được chữa lành hoàn toàn, thậm chí tu vi Thần Thông Cảnh của gã còn có dấu hiệu đột phá mạnh mẽ lên tầng thứ tư! Gã cảm thấy cơ thể nhẹ nhõm, sức mạnh dồi dào chưa từng có.

Chu Thiết Đảm vừa khóc vừa cười, dập đầu tạ ơn rối rít:

“Thần Quân từ bi! Thần Quân ban ân huệ cứu mạng và khai thông kinh mạch cho kẻ hèn! Kẻ hèn nguyện quét rác cho ngài vạn vạn năm!”

Diệp Phi nhìn ông già quét rác vừa khóc vừa cười dập đầu, chỉ biết thở dài lắc đầu ngao ngán:

“Cái ông già này đúng là bị dở người thật rồi. Nhận mấy viên đá cuội của hắn thôi mà hắn làm như mình vừa ban phát cho hắn cả gia tài không bằng. Thôi kệ đi, dù sao hắn cũng chịu khó quét dọn lối mòn dưới núi giúp mình sạch sẽ là tốt rồi.”

Hắn quay sang bảo hai đệ tử:

“Sở Phong, Thanh Tuyết, trời tối hẳn rồi đấy. Mau vào nhà dọn bát đũa ra để ăn lẩu thịt bò thôi. Hôm nay dọn dẹp mệt cả ngày rồi, phải bồi bổ một bữa thật ra trò mới được!”

“Dạ, đệ tử tuân mệnh!” Cả hai đệ tử hân hoan đáp lời, nhanh chóng đi thực hiện chỉ thị của sư phụ.

Lục Thanh Tuyết nhẹ nhàng bưng ấm trà lài nóng hổi đi vào phòng bếp, khói trà nghi ngút tỏa ra hương thơm thanh khiết của Băng Tâm Tiên Thảo mười vạn năm, hòa quyện với đạo vận Thái Sơ xung quanh, tạo thành một tầng sương mù mờ ảo bao phủ lấy ngôi nhà tranh nhỏ bé nhưng vô cùng ấm áp.

Bên ngoài, bóng đêm dần buông xuống bao trùm lấy dãy núi Hải Vân Phong sừng sững đứng đó giữa đất trời Âu Lạc. Dưới chân núi, một vị Lạc Tướng oai phong lẫm liệt đang hăm hở cầm chổi tre quét rác trong niềm hạnh phúc vô bờ bến. Trên núi, một vị Thần Minh tối cổ đang thong thả ngồi bên bàn gỗ uống trà, chuẩn bị tận hưởng bữa lẩu ấm áp cùng các đệ tử của mình. Một bức tranh điền viên kỳ dị, dở khóc dở cười nhưng lại vô cùng ấm áp và vĩ đại cứ thế diễn ra dưới ánh hoàng hôn tía của một kỷ nguyên mới.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8