Thiên Cơ Bất Khả Lộ – Tồn Tại Đỉnh Cấp
Chương 45: Đầu hàng không điều kiện
“Cốp! Cốp! Cốp!”
Tiếng đầu va chạm kịch liệt với đá hộc vang lên dồn dập dưới sườn núi Hải Vân Phong. Chu Thiết Đảm, vị Lạc Tướng oai phong lẫm liệt của bộ lạc Chu Diên, lúc này đang dùng tốc độ của một con báo săn để… dập đầu. Gã không màng đến thể diện, không màng đến chiếc trán đã sưng vù như quả ổi, điên cuồng quỳ lết trên những bậc đá dốc đứng, hai tay nâng cao một chiếc rương gốm cổ rạn nứt rực rỡ linh quang.
“Sử giả đại nhân! Xin dừng bước! Xin hãy cứu mạng bộ lạc Chu Diên chúng ta!” Chu Thiết Đảm gào lên, giọng khản đặc, nước mắt nước mũi giàn giụa trộn lẫn với bụi đất cát mịn trên mặt.
Sở Phong đang vác một bao tải đất mịn trên vai, tay kia kéo lê đống giáp đồng nát xủng xoảng, giật nảy mình quay đầu lại. Thằng nhóc suýt chút nữa đã dùng chiếc chảo đen rỉ sét sau lưng vả thẳng vào mặt gã Lạc Tướng đang lao tới như một bóng ma.
“Ngươi làm cái quái gì thế? Muốn ám sát ta bằng cách dập đầu à?” Sở Phong trợn mắt, lùi lại một bước, tay siết chặt quai bao tải.
“Kẻ hèn này không dám! Có cho mười lá gan cũng không dám!” Chu Thiết Đảm run lẩy bẩy, dập đầu thêm ba cái thật mạnh làm vụn đá bắn tung tóe. “Đây là toàn bộ tích lũy ngàn năm của bộ lạc Chu Diên! Vạn năm Huyết Sâm, Thần Thạch Thổ Hệ, mười vạn linh thạch cực phẩm… Xin sứ giả đại nhân dâng lên Thần Quân! Chỉ cầu Thần Quân thu hồi thần thông quét rác, tha cho vạn quân chúng ta một đường sống!”
Gã vừa dứt lời, từ trên đỉnh núi, một luồng gió chổi tre nhàn nhạt lại quét qua. Luồng gió này vô hại với cỏ cây, nhưng khi sượt qua người Chu Thiết Đảm, gã lập tức cảm thấy đan điền của mình thắt lại, linh lực Thần Thông Cảnh vốn đang cuộn trào bỗng chốc bị đóng băng, như thể có một bàn tay khổng lồ vô hình đang bóp chặt lấy mạch máu của gã.
Sức mạnh quét sân của vị Thần Minh tối cổ kia vẫn chưa dừng lại! Chỉ cần một nhát chổi nữa thôi, toàn bộ tu vi của Chu Thiết Đảm chắc chắn sẽ bay màu theo gió bụi, biến gã thành một lão già phế nhân không hơn không kém.
“Lấy ra! Mau lấy ra hết cho ta!” Chu Thiết Đảm gào thét hướng về phía đám tàn binh dưới chân núi.
Hàng ngàn chiến binh Chu Diên mặt cắt không còn một giọt máu, lập tức làm theo. Họ điên cuồng tháo nhẫn trữ vật, lột sạch giáp trụ, gom góp từng viên linh thạch, thậm chí có kẻ còn tiếc rẻ nhổ cả những chiếc răng nanh dị thú hộ thân dát vàng ra hiến nộp. Cảnh tượng hỗn loạn như một phiên chợ vỡ dưới chân núi thiêng.
Sở Phong nhìn đống bảo vật chất cao như núi nhỏ trước mặt, mắt sáng lên như hai bóng đèn pha. Đầu óc thằng nhóc hoạt động với công suất tối đa, lập tức tự bổ não ra một kịch bản vĩ đại:
“Hóa ra sư phụ quét sân là để dọn dẹp ‘rác rưởi’ thực sự! Người không thèm ra tay sát sinh, chỉ cần dùng một chiếc chổi tre rách để tước đoạt tài nguyên của kẻ địch, biến chúng thành công cụ lao động cải tạo! Đây chính là cảnh giới cao nhất của việc ‘vô vi nhi trị’!”
Thằng nhóc ho khan một tiếng, cố tỏ ra nghiêm túc, khoanh tay trước ngực, giọng điệu lạnh lùng:
“Hừm, xem ra các ngươi cũng biết điều. Sư phụ ta xưa nay thích sạch sẽ, ghét nhất là ruồi muỗi vo ve làm bẩn lối đi. Đống đồng nát và đất cát này ta nhận. Nhưng còn cái mạng của các ngươi…”
Sở Phong cố tình kéo dài giọng, mắt liếc nhìn chiếc chảo đen sau lưng.
Chu Thiết Đảm sợ tới mức suýt vỡ mật. Gã lập tức bò tới, ôm chặt lấy chân Sở Phong, khóc lóc thảm thiết: “Sử giả đại nhân! Chúng ta nguyện đầu hàng không điều kiện! Từ nay về sau, bộ lạc Chu Diên nguyện làm trâu làm ngựa, làm nô bộc quét rác cho Hải Vân Phong! Chỉ cầu Thần Quân quét rác nhẹ tay một chút!”
Đúng lúc này, Lục Thanh Tuyết từ trên sườn núi đi xuống. Nàng mặc bộ y phục vải thô màu xanh nhạt, mái tóc đen cột gọn gàng, bên hông dắt thanh kiếm gỗ vô hại. Nhưng khí thế Chúc Đồng Cảnh đệ tam tầng vừa được Diệp Phi củng cố vững chắc của nàng lại tỏa ra như một tảng băng trôi vạn năm, khiến không khí xung quanh lập tức giảm xuống độ âm.
“Sư đệ, có chuyện gì thế?” Giọng nàng lạnh lùng vang lên.
Chu Thiết Đảm vừa nhìn thấy Lục Thanh Tuyết, lập tức nhận ra đây chính là vị Nữ Đế tương lai, người vừa được Thần Quân trực tiếp ban thưởng ngộ đạo bằng một cú gõ đầu ban nãy. Khí thế chí dương chí cương tỏa ra từ thanh kiếm gỗ bên hông nàng khiến gã Lạc Tướng cảm thấy da thịt mình như muốn nứt ra dưới ánh mặt trời.
“Báo cáo sư tỷ! Đám người này mang rác đến nộp.” Sở Phong cười hì hì, chỉ vào đống tài bảo rực rỡ. “Họ muốn xin làm phàm nhân quét rác giống như lão Hắc Vân dưới kia.”
Lục Thanh Tuyết liếc mắt nhìn đống tài bảo, rồi lại nhìn Chu Thiết Đảm đang run rẩy dưới đất. Nàng khẽ nhíu mày, nhớ lại lời dặn dò của Diệp Phi về việc “giữ sân nhà sạch sẽ”.
“Sư phụ không thích người lạ lên núi.” Lục Thanh Tuyết nhàn nhạt nói, giọng không chút hơi ấm. “Nhưng sân núi dạo này quả thực có nhiều lá rụng. Hắc Vân một mình quét không xuể.”
Chu Thiết Đảm nghe thấy thế, như bắt được cọc cứu mạng, lập tức dập đầu lia lịa: “Kẻ hèn này quét được! Kẻ hèn này có thần thông hệ thổ, quét sân siêu nhanh, bảo đảm không để lại một hạt bụi!”
Sở Phong bĩu môi: “Thần thông hệ thổ của ngươi vừa rồi suýt làm sập chuồng gà của sư phụ đấy! Dùng chổi tre mà quét, cấm dùng linh lực!”
“Dạ dạ! Dùng chổi tre! Kẻ hèn nguyện dùng tay không quét sân!” Chu Thiết Đảm vội vàng đồng ý, trong lòng khóc thầm. Một vị Lạc Tướng oai phong dời non lấp bể, giờ đây lại tranh nhau một chiếc chổi tre rách để được làm phàm nhân quét rác. Thật là nhân sinh vô thường, ruột gan đứt đoạn!
Lục Thanh Tuyết khẽ gật đầu, quay sang Sở Phong: “Mang đống tài bảo này lên núi đi. Sư phụ đang đợi trà nhài.”
“Được rồi sư tỷ!” Sở Phong phấn khích vác bao tải linh thổ, tay kia xách chiếc rương tài bảo của Chu Thiết Đảm, nhanh nhẹn chạy vút lên núi.
Chu Thiết Đảm nhìn theo bóng lưng Sở Phong, lòng tràn đầy hâm mộ. Được ở bên cạnh hầu hạ một vị Thần Minh tối cổ, hằng ngày ăn khoai lang nướng ngộ đạo, đây là phúc phận tu mười kiếp mới có được! Gã thề, từ nay về sau, gã sẽ là tên phàm nhân quét rác trung thành nhất dưới chân núi Hải Vân Phong!
Cùng lúc đó, trên đỉnh núi, Diệp Phi đang ngồi trên chiếc ghế tre, thong thả rít một hơi thuốc lá dại. Khói thuốc trắng bay ra, hóa thành những đám mây nhỏ hình rồng phượng uốn lượn trên không trung rồi tan biến vào hư vô.
Hắn nhìn luống rau cải ngọt đã được tưới nước ấm, lòng tràn đầy hài lòng.
“Thời tiết dạo này kỳ lạ thật, sấm chớp đùng đoàng mà chẳng thấy mưa mấy.” Diệp Phi lầm bầm, gõ nhẹ tẩu thuốc vào thành ghế tre.
“Gâu!”
Tiểu Hắc nằm dưới thềm đá khẽ sủa một tiếng, vẫy đuôi nịnh tọt. Nó vừa liếm xong nước rỉ ra từ viên Chí Tôn Linh Tủy, tu vi Thôn Thiên Ma Lang trong người lại tinh tiến thêm một bậc lớn. Nó nhìn xuống chân núi, ánh mắt lộ vẻ khinh bỉ đối với đám tàn binh Chu Diên đang tranh nhau quét rác.
“Lũ ngu xuẩn.” Tiểu Hắc thầm nghĩ. “Muốn quét rác trên núi của chủ nhân? Còn chưa xếp hàng sau lão Hắc Vân đâu nhé!”
Đúng lúc này, Sở Phong vác bao tải đất và rương tài bảo chạy vào sân, thở hồng hộc.
“Sư phụ! Đất bón rau về rồi đây ạ!” Sở Phong cười rạng rỡ, đặt bao tải linh thổ xuống cạnh vườn rau.
Diệp Phi liếc nhìn bao tải đất, mắt sáng lên: “Ồ, đất này trông mịn đấy. Trồng rau cải ngọt thì tuyệt cú mèo! Mà cái rương đồng nát kia là cái gì thế?”
Sở Phong vội vàng mở rương tài bảo ra. Bên trong, những viên linh thạch cực phẩm rực rỡ hào quang, vạn năm Huyết Sâm tỏa ra dược hương nồng nặc làm cả khu vườn như bừng sáng.
Diệp Phi nhìn chằm chằm vào đống “đá cuội” lấp lánh và mấy củ “nhân sâm dại” héo úa, tặc lưỡi:
“Thằng nhóc này, đi mua nhang muỗi kiểu gì mà lại nhặt một đống đá thủy tinh màu mè này về? Lại còn mấy củ cải khô này nữa, định mang về hầm canh à?”
Sở Phong đứng hình mất hai giây, da đầu lại run rẩy.
“Đá thủy tinh màu mè? Củ cải khô?”
Thần thông của sư phụ quả nhiên đã đạt đến mức phản phác quy chân! Linh thạch cực phẩm chứa đựng linh lực tinh thuần nhất thế giới, dưới mắt người chỉ là đá thủy tinh vô giá trị. Vạn năm Huyết Sâm có thể cải tử hoàn sinh, dưới mắt người chỉ là củ cải khô hầm canh!
Sở Phong lập tức gật đầu lia lịa, hùa theo: “Dạ đúng thế ạ! Đống đá này dùng để lát đường đi vào chuồng gà cho sạch chân, còn củ cải khô này đệ tử sẽ mang đi rửa sạch để tối nay hầm canh lẩu thịt bò!”
Diệp Phi gật đầu hài lòng, gõ đầu Sở Phong một cái: “Khá lắm, biết tiết kiệm là tốt. Mau mang đống đá này đi lát chuồng gà đi, dạo này trời mưa đất nhão nhoét, đàn gà đi lại bẩn hết chân!”
Sở Phong vác rương linh thạch cực phẩm chạy thẳng ra chuồng gà, lòng phấn khích gào thét:
“Dùng linh thạch cực phẩm lát chuồng gà! Cả cái Âu Lạc Thần Châu này, ngoài sư phụ ra, còn ai dám chơi trội thế này không?!”
Đàn gà con trong chuồng thấy Sở Phong mang đống đá lấp lấp lánh lánh đến, lập tức bay toán loạn. Bộ lông tơ màu hoàng kim của chúng khẽ rung lên, tỏa ra những tia lôi điện nhàn nhạt. Chúng bắt đầu mổ bôm bốp vào những viên linh thạch cực phẩm, hấp thụ linh lực tinh thuần bên trong để đẩy nhanh quá trình tiến hóa thành Kim Ô Thái Cổ.
Tiểu Hắc nhìn cảnh tượng đó, nước dãi chảy ròng ròng, lòng ghen tị tột cùng. Nó tự hứa tối nay phải lén cướp một viên linh thạch cực phẩm về gặm chơi.
Lúc này, Lục Thanh Tuyết cũng bưng ấm trà lài nóng hổi bước ra sân. Khói trà nghi ngút tỏa ra hương thơm thanh khiết của Băng Tâm Tiên Thảo, hòa quyện với đạo vận Thái Sơ xung quanh, tạo thành một tầng sương mù mờ ảo bao phủ lấy ngôi nhà tranh.
“Sư phụ, trà ấm rồi ạ.” Nàng nhẹ nhàng rót trà ra chén gốm sứt mẻ dâng lên Diệp Phi.
Diệp Phi đón lấy chén trà, nhấp một ngụm, thở phào nhẹ nhõm: “Khà! Trà nhài hôm nay ngon đấy. Đúng là quét dọn xong, uống ngụm trà thấy sướng cả người!”
Hắn nhìn ra phía cổng tre, thấy thấp thoáng bóng dáng của Chu Thiết Đảm đang cặm cụi cầm chổi tre quét dọn lối mòn dưới núi, thỉnh thoảng lại dập đầu hướng về phía đỉnh núi, lẩm bẩm:
“Hôm nay dưới núi có nhiều người tốt thật, tự dưng đến quét dọn lối đi giúp ta. Thanh Tuyết, dạo này dân làng dưới núi thân thiện quá con nhỉ?”
Lục Thanh Tuyết nhìn theo ánh mắt của Diệp Phi, khẽ mỉm cười, ánh mắt tràn đầy sự kính ngưỡng sâu sắc:
“Dạ, sư phụ. Họ đều kính trọng lòng từ bi của người nên tự nguyện đến làm công quả đấy ạ.”
Diệp Phi cười ha ha: “Thế thì tốt, thế thì tốt. Cuộc sống bình yên thế này là nhất rồi!”
Hải Vân Phong vẫn sừng sững đứng đó giữa đất trời Âu Lạc, khói bếp từ ngôi nhà tranh lại bay lên, hòa vào mây trời lộng gió. Dưới chân núi, một vị Lạc Tướng oai phong đang hăm hở quét rác, trên núi, một vị Thần Minh tối cổ đang thong thả uống trà, tạo nên một bức tranh điền viên kỳ dị nhưng vô cùng ấm áp.
Chu Thiết Đảm vừa quét rác vừa cảm nhận được luồng linh khí tinh thuần từ đỉnh núi tràn xuống, giúp kinh mạch bị tổn thương của gã nhanh chóng hồi phục, thậm chí tu vi Thần Thông Cảnh còn có dấu hiệu tinh tiến. Gã vừa quét vừa khóc, khóc vì quá hạnh phúc:
“Thượng Thần vĩ đại! Kẻ hèn nguyện quét rác cho ngài vạn vạn năm!”