Thiên Cơ Bất Khả Lộ – Tồn Tại Đỉnh Cấp
Chương 44: Diệp Phi quét sân
Ánh sương mai tinh khiết của ngày mới khẽ lách qua những kẽ hở của mái tranh, rải lên gương mặt Diệp Phi một vài vệt sáng ấm áp. Hắn khẽ vươn vai, ngáp một cái rõ to rồi lững thững bước ra khỏi phòng ngủ. Tiếng chiếc giường tre cũ kỹ kêu lên những tiếng “kẽo kẹt” quen thuộc như một bản nhạc đệm không thể thiếu cho mỗi buổi sáng điền viên trên đỉnh Hải Vân Phong.
Diệp Phi bước ra sân, hít một hơi thật sâu bầu không khí trong lành của núi rừng, nhưng ngay sau đó, lông mày hắn khẽ nhíu lại. Từ phía chân núi, một làn sương mỏng mang theo mùi rỉ sét nồng nặc cùng mùi đất ẩm sau cơn mưa ban nãy bốc lên, xộc thẳng vào mũi hắn. Hắn lẩm bẩm cằn nhằn về việc dạo này thời tiết thất thường, sương mù lại có mùi lạ làm ảnh hưởng đến luống rau cải ngọt ngoài vườn.
Đúng lúc đó, từ lối mòn dẫn lên đỉnh núi, một bóng dáng quen thuộc xuất hiện. Sở Phong đang vác trên vai một bao tải khổng lồ chứa đầy đất cát mịn màng, tay kia kéo lê một đống giáp đồng xanh vỡ vụn rít lên những tiếng “sột soạt” trên thềm đá rêu phong xám xịt. Gương mặt thiếu niên đỏ bừng vì dùng lực, nhưng đôi mắt lại lấp lánh sự phấn khích tột độ.
Lục Thanh Tuyết vốn đang đứng tựa vào gốc đào tiên rực rỡ hoa nở cạnh giếng cổ, thấy sư đệ lếch thếch mang theo một đống đồ nát trở về thì không khỏi nhíu mày nhẹ. Nàng khẽ vuốt ve thanh kiếm gỗ bên hông, cảm nhận được kiếm ý chí dương bên trong đang khẽ run lên như thể cảm ứng được luồng khí tức Hỗn Độn nguyên thủy tỏa ra từ chiếc chảo đen rỉ sét trên lưng Sở Phong.
Nàng khẽ bước tới, giọng nói lạnh lùng nhưng chứa đựng sự quan tâm:
“Sư đệ, đống phế liệu này là sao?”
Sở Phong đặt bao đất khổng lồ xuống đất, phát ra một tiếng “bịch” nặng nề khiến bụi cát bay mù mịt. Cậu gạt mồ hôi trên trán, cười toe toét khoe hàm răng trắng đều:
“Sư tỷ! Muội không biết đâu! Đây không phải là đất bình thường đâu nha! Đây là linh thổ thượng cổ được ngưng tụ từ linh mạch nham thạch dưới chân núi đấy! Con cự nhân đá khổng lồ cao mười trượng ban nãy vừa xuất hiện, định làm loạn thì bị một luồng khí tức vô hình từ đỉnh núi quét qua, lập tức rã đám thành đống đất mịn này. Đống đất này mà mang bón cho vườn rau cải ngọt của sư phụ thì đúng là cực phẩm của cực phẩm! Còn đống giáp đồng xanh này…”
Sở Phong hếch cằm về phía đống phế liệu đồng nát méo mó rỉ sét bên cạnh, tiếp tục hào hứng:
“Đây là giáp đồng đen Đông Sơn của bộ lạc Chu Diên đấy! Bị chảo đen của đệ đập cho biến dạng hết cả rồi. Đệ nghĩ dạo này đàn gà con của sư phụ ăn linh tủy bắt đầu mọc lông vũ hoàng kim, hàng rào tre bình thường xơ xác quá không nhốt nổi chúng nữa. Mang đống giáp đồng này về dựng hàng rào chuồng gà mới thì chắc chắn là kiên cố vô cùng!”
Lục Thanh Tuyết nghe vậy, ánh mắt khẽ động. Nàng tiến lại gần, cúi người nhặt lên một mảnh giáp đồng xanh vỡ vụn. Trên bề mặt mảnh giáp vẫn còn sót lại những đường hoa văn trống đồng cổ xưa, ẩn chứa một chút “Hào khí Đông Sơn” mạnh mẽ nhưng đã bị luồng sức mạnh Hỗn Độn từ chiếc chảo đen của Sở Phong xóa bỏ gần hết linh tính. Nàng khẽ gật đầu, đồng tình với ý kiến của sư đệ:
“Ý kiến hay đấy. Đàn gà của sư phụ dạo này tiến hóa nhanh quá, thỉnh thoảng lại bay vút lên trời tỏa ra khí tức thần cầm Thái Cổ làm ta cứ ngỡ là Kim Ô xuất thế. Có đống giáp đồng này làm rào chắn, chúng sẽ không bay lung tung làm bẩn sân nhà nữa.”
Chú chó đen nhỏ Tiểu Hắc từ gầm thềm đá lững thững bò ra. Nó khịt khịt mũi ngửi bao đất bón rau đầy linh lực thổ hệ tinh thuần kia, rồi khinh bỉ hắt xì một cái rõ to. Là Thôn Thiên Ma Lang thời Thái Cổ, chút linh lực nham thạch thượng cổ này trong mắt nó chẳng khác nào đất bùn ven đường. Nhưng khi ánh mắt nó quét qua đống giáp đồng xanh vỡ vụn, hai tai nó khẽ vểnh lên, thầm nghĩ có thể dùng mấy miếng đồng này làm một chiếc bát ăn cơm mới cho oai phong lẫm liệt hơn chiếc bát gốm sứt mẻ hiện tại.
“Hai đứa các con đang lầm bầm cái gì ở ngoài sân đấy?”
Giọng nói nhàn nhạt, có chút ngái ngủ của Diệp Phi đột ngột vang lên từ phía sau căn nhà tranh.
Sở Phong giật nảy mình, vội vàng rụt cổ lại, lúng túng giấu chiếc chảo đen ra sau lưng. Cậu nơm nớp lo sợ sư phụ sẽ nổi giận vì cậu tự ý xuống núi gây chuyện lớn, lại còn vác một bao tải đất cát nhầy nhụa cùng đống sắt vụn về nhà.
Diệp Phi lững thững bước ra sân. Hắn mặc bộ y phục bằng vải thô màu đen nhạt đã giặt đến bạc màu, chân trần bám một chút đất cát mịn, mái tóc hơi rối bù xù. Hắn nhìn chằm chằm vào bao đất đen thui nhầy nhụa bên cạnh thềm đá, rồi lại nhìn đống giáp đồng méo mó rỉ sét bốc mùi kim loại nồng nặc. Khóe mắt Diệp Phi khẽ giật giật, trong lòng dâng lên một sự bất lực tột cùng đối với hai đứa đệ tử này.
Hắn thở dài một tiếng, chống hai tay vào hông, cằn nhằn:
“Sở Phong! Ta bảo con xuống núi đến tiệm của lão Vương ở chợ Phong Châu mua nhang muỗi loại cực mạnh để xua đuổi ruồi muỗi vo ve dưới núi, con không lo mua được bao nhiêu mà lại vác một đống đồng nát với đất bùn nhầy nhụa này lên đây làm gì? Sân nhà chúng ta là bãi chứa rác công cộng đấy à?”
Sở Phong ấp úng, mặt mũi đỏ gay:
“Sư… sư phụ, con… con thấy đống đất này tốt cho vườn rau cải ngọt của người, nên tiện tay hốt về bón cây ạ. Còn đống đồng nát này… con nghĩ mang về làm chuồng gà…”
Diệp Phi liếc nhìn bao đất đen thui, nghĩ bụng đúng là giới trẻ dạo này rảnh rỗi sinh nông nổi, không lo học hành nghiêm túc, suốt ngày đi nhặt ve chai bón rau. Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, đất này trông cũng có vẻ ẩm ướt, tơi xốp, bón cho vườn rau cải ngọt ngoài kia chắc cũng đỡ được vài gáo nước tưới. Hắn bất lực xua tay:
“Thôi được rồi, mang đống đất đó đổ vào góc vườn rau cải ngọt đi. Còn đống sắt vụn này… để tạm xó kia, hôm nào rảnh ta dùng búa đập ra làm mấy cái xẻng xúc phân gà cho sạch chuồng. Thật là, suốt ngày bày bừa ra sân!”
Hai đệ tử nghe vậy thì toàn thân run lên bần bật, da đầu tê dại.
“Đập giáp đồng đen Đông Sơn của Lạc Tướng bộ lạc Chu Diên để làm xẻng xúc phân gà?!”
Đây là giáp đồng đúc từ đồng đen vạn năm, ẩn chứa phòng ngự vạn cổ của một đại bộ lạc chiến binh đấy! Sư phụ quả nhiên xem thần binh thiên hạ như cỏ rác, hoàn toàn không để vào mắt! Sự tự bổ não của Lục Thanh Tuyết và Sở Phong lúc này đã đạt đến một cảnh giới mới, họ càng thêm kính sợ và sùng bái phong thái thản nhiên của người sư phụ “phàm nhân” này.
Diệp Phi quay đầu lại nhìn sân nhà. Trận gió mùa đông bắc ban nãy – thực chất là dư chấn từ trận chiến linh mạch thượng cổ dưới chân núi – đã thổi rụng vô số lá đào tiên đỏ thẫm và lá đa cổ thụ đầy sân. Những chiếc lá khô nằm rải rác rác trên nền sân đá thô ráp rêu phong, trông vô cùng bừa bãi và mất mỹ quan.
Là một người ưa sạch sẽ và thích sự yên bình, Diệp Phi làm sao chịu nổi cảnh tượng này. Hắn cảm thấy ngứa mắt vô cùng.
“Thời tiết dạo này thất thường thật, gió thổi một cái là lá rụng đầy sân. Hai đứa các con mau đi dọn dẹp nhà cửa đi, để ta quét cái sân này cho sạch sẽ.”
Diệp Phi lững thững đi ra góc hiên nhà tranh, cầm lấy cây chổi tre cũ kỹ cổ lỗ sĩ. Cây chổi tre này hắn đã dùng nhiều năm, cán chổi bằng trúc nhẵn thín bám đầy mồ hôi tay qua năm tháng, các sợi tre ở đầu chổi đã mòn vẹt, xơ xác và xòe ra như đuôi gà. Nhưng đối với hắn, đây là công cụ quét dọn quen thuộc nhất, cầm rất vừa tay.
Hắn bước ra giữa sân, cúi người hơi khom lưng, bắt đầu đưa những nhát chổi đầu tiên.
“Xoành xoạch… xoành xoạch…”
Tiếng chổi tre kéo lê trên nền sân đá thô ráp vang lên đều đặn, phá vỡ bầu không khí tĩnh lặng của buổi sớm mai.
Thế nhưng, ngay khi nhát chổi đầu tiên của Diệp Phi quét qua nền sân, một hiện tượng cực kỳ “ảo ma đại lộ” đã xảy ra mà bản thân hắn hoàn toàn không hề hay biết.
Trong mắt Lục Thanh Tuyết và Sở Phong đang đứng bên cạnh, mỗi nhịp chổi của sư phụ không đơn thuần là quét lá, mà là một màn trình diễn quy tắc thiên địa tối cao đến mức nghẹt thở!
Họ nhìn thấy rõ ràng, theo mỗi nhịp đưa chổi tre xơ xác của Diệp Phi, những gợn sóng ánh sáng hoàng kim nhàn nhạt, uốn lượn như những dải lụa Thái Sơ vô hình, nhẹ nhàng lan tỏa ra xung quanh. Những dải lụa sáng này đi đến đâu, những vết rách không gian nhỏ do trận chiến linh mạch thượng cổ ban nãy để lại lập tức bị “quét” sạch sẽ, biến mất không một dấu vết như thể chưa từng tồn tại. Không gian xung quanh Hải Vân Phong bỗng chốc trở nên kiên cố như bàn thạch, tất cả các tạp chất linh lực hỗn loạn đều bị thanh lọc triệt để.
“Xoành xoạch… xoành xoạch…”
Mùi đất ẩm sau cơn mưa hòa quyện với hương trà lài thanh khiết thoang thoảng từ ấm trà cũ đặt trên bàn gỗ sứt sẹo tạo nên một không gian yên bình đến kỳ lạ trên đỉnh núi. Nhưng ở phía dưới chân núi Hải Vân Phong, tình hình lại hoàn toàn trái ngược.
Lúc này, dưới chân núi, ngoài Chu Thiết Đảm và tàn quân bộ lạc Chu Diên đang quỳ rạp dập đầu sám hối, thực chất còn có một cánh quân tiếp viện khổng lồ của bộ lạc Chu Diên vừa hùng hổ kéo đến.
Kẻ dẫn đầu cánh quân này là Chu Thiết Kị, phó tướng của bộ lạc Chu Diên, một cường giả sở hữu tu vi Thần Thông Cảnh đệ nhị tầng, tính tình kiêu ngạo tột cùng và cực kỳ hiếu chiến. Hắn dẫn theo hàng ngàn chiến binh mặc giáp đồng sáng loáng, cưỡi trên những chiếc chiến xa bằng đồng xanh oai phong lẫm liệt.
Khi vừa đến chân núi Hải Vân Phong, nhìn thấy Lạc Tướng Chu Thiết Đảm đầu tóc rũ rượi, mặt mũi lấm lem bùn đất đang quỳ rạp dưới đất khóc lóc sám hối hướng về phía đỉnh núi, Chu Thiết Kị vô cùng tức giận, cho rằng Chu Thiết Đảm đã làm nhục danh tiếng vạn năm của bộ lạc Chu Diên.
Hắn đứng trên chiến xa, gầm lên một tiếng như sấm đánh:
“Chu Thiết Đảm! Ngươi là đồ hèn nhát! Bộ lạc Chu Diên chúng ta là dòng dõi chiến binh dũng mãnh, thà chết không chịu nhục! Chỉ là một ngọn núi vô danh, một tên phàm nhân giả thần giả quỷ mà đã khiến ngươi sợ đến mất mật thế này sao? Toàn quân nghe lệnh! Kích hoạt Trống Đồng Thần Trận cho ta! San bằng ngọn núi này, đòi lại tôn nghiêm cho bộ lạc!”
Hàng ngàn chiến binh Chu Diên nghe lệnh, lập tức nâng lên những chiếc trống đồng cổ xưa. Họ dùng dùi gỗ gõ mạnh vào mặt trống đồng ngưng tụ trận đồ cổ đại hình mặt trời rực rỡ.
“Tùng! Tùng! Tùng! Tùng!”
Tiếng trống đồng rền vang kinh thiên động địa, tạo ra những làn sóng âm màu đồng cổ rực lửa chiến ý, cuộn trào dữ dội như muốn xé rách cả bầu trời. Sức mạnh của Trống Đồng Thần Trận kết hợp với Thần Thông Địa Lý ngưng tụ thành một vầng hào quang khổng lồ bao vây chặt lấy chân núi Hải Vân Phong, lôi điện nổ đùng đoàng, khói bụi bốc lên nghi ngút.
Trên đỉnh núi Hải Vân Phong, Diệp Phi đang cắm cúi quét sân bỗng nhiên dừng chổi lại. Tiếng đập phá “tùng tùng” ầm ĩ cùng khói bụi từ dưới chân núi bay lên khiến hắn cảm thấy bực bội vô cùng. Lông mày hắn nhíu chặt lại, miệng lẩm bẩm cằn nhằn:
“Thật là phiền phức! Đã bảo là dạo này dưới núi có nhiều ruồi muỗi vo ve, lại thêm mấy kẻ điên khùng gõ trống đập phá làm ồn ào suốt ngày rồi mà! Quét cái sân cũng không yên thân nữa!”
Hắn cảm thấy cục tức dâng lên, liền hơi dùng lực ở tay phải, cầm cây chổi tre xơ xác quét mạnh một nhát về phía rìa sân hướng xuống sườn núi để đuổi bớt khói bụi bẩn thỉu đi.
“Xoàn xoạt!”
Nhát chổi này vừa quét ra, một luồng gió chổi vô hình, thoảng qua nhẹ nhàng như gió xuân lướt qua rặng tre, nhưng tốc độ lại nhanh đến mức không thể tin nổi, lướt thẳng xuống chân núi Hải Vân Phong.
Dưới chân núi, Chu Thiết Kị đang đắc ý nhìn vầng hào quang trống đồng đang dâng lên cuồng bạo, chuẩn bị tung ra đòn oanh kích hủy diệt. Bỗng nhiên, luồng gió chổi vô hình lướt qua người hắn và toàn bộ đại quân tiếp viện của bộ lạc Chu Diên.
“Phụt!”
Một tiếng động khẽ vang lên.
Toàn bộ vầng hào quang trống đồng rực lửa chiến ý, cùng với những làn sóng âm màu đồng cổ khổng lồ đang cuồng bạo dâng cao, bỗng nhiên bị dập tắt ngay lập tức! Nó giống như một ngọn nến nhỏ bé trước gió bão, bị người ta nhẹ nhàng thổi phụt một cái là tắt ngúm, không còn sót lại một chút linh quang nào.
Không chỉ có vậy, âm thanh trống đồng rền vang bùng nổ bỗng nhiên im bặt một cách kỳ dị. Những chiếc trống đồng cổ xưa – vốn là tối thượng pháp bảo trấn áp ma quỷ của bộ lạc Chu Diên – trên bề mặt đột ngột xuất hiện những vết rạn nứt chi chít như mạng nhện.
“Rắc! Rắc! Rắc! Bùm!”
Hàng trăm chiếc trống đồng đồng loạt vỡ vụn thành những mảnh đồng vụn thô sơ, hoàn toàn mất đi toàn bộ linh tính, rơi rớt lả tả trên bãi đất bùn nhão nhoe.
Chu Thiết Kị trợn tròn mắt, mồm há hốc ra kinh hoàng nhìn chiếc dùi trống trên tay mình bỗng nhiên hóa thành bột gỗ mịn. Hắn chưa kịp hiểu chuyện quái dị gì vừa xảy ra thì nhát chổi thứ hai của Diệp Phi ở trên đỉnh núi lại quét tới.
“Xoàn xoạt!”
Lần này, luồng gió quét sân của Diệp Phi đi ngang qua cơ thể của vạn quân chiến binh Chu Diên.
Một cảm giác nhu hòa nhưng mang theo áp lực của quy tắc vạn cổ không thể kháng cự lướt qua kinh mạch của họ. Trong một tích tắc ngắn ngủi, toàn bộ vạn quân chiến binh Chu Diên – bao gồm cả phó tướng Chu Thiết Kị – cảm thấy đan điền của mình giống như một bong bóng xà phòng bị cây kim chọc thủng.
“Xì…”
Toàn bộ linh lực dồi dào, huyết mạch chi lực Con Rồng Cháu Tiên rực rỡ trong cơ thể họ bỗng nhiên “bay màu” sạch sẽ, tan biến vào hư không không để lại dù chỉ một tia dao động!
“Tu vi của ta… Thần thông của ta… Biến mất rồi?! Cái gì thế này?!”
Chu Thiết Kị kinh hoàng gào lên thảm thiết. Hắn phát hiện mình không thể điều khiển linh lực, không thể ngự khí phi hành, ngay cả sức mạnh “Đúc Xương Đồng Da Sắt” kiêu ngạo của hắn cũng hoàn toàn biến mất! Thân thể hắn trở nên yếu ớt vô cùng, nặng nề ngã nhào từ trên chiếc chiến xa bằng đồng xanh xuống vũng bùn nhầy nhụa dưới đất, chổng vó lên trời trông vô cùng thảm hại.
Vạn quân chiến binh Chu Diên mặc giáp đồng lúc này cũng la liệt nằm bò ra đất, khóc không ra nước mắt. Họ phát hiện ra đan điền của mình trống rỗng hoàn toàn, không còn một giọt linh lực nào, kinh mạch rệu rã như phàm nhân bình thường trói gà không chặt. Họ đã triệt để bị phế bỏ tu vi vĩnh viễn chỉ sau một cái chớp mắt!
Nhưng thảm họa vẫn chưa dừng lại ở đó. Nhát chổi thứ ba của Diệp Phi trên đỉnh núi tiếp tục đưa qua để gom đống lá rụng vào một góc sân.
“Xoàn xoạt!”
Dưới chân núi, luồng gió chổi quét qua hàng ngàn chiếc chiến xa bằng đồng xanh kiên cố của bộ lạc Chu Diên. Những chiếc chiến xa khổng lồ vốn được đúc từ đồng đen vạn năm, có thể chống chịu được đòn tấn công của đại năng Thần Thông Cảnh, bỗng nhiên “rắc rắc” rã đám thành những mảnh vụn đồng nát vô hại, bánh xe rụng rời, khung xe sụp đổ hoàn toàn rải rác bên vệ đường.
Toàn bộ quân đội tiếp viện hùng hậu của bộ lạc Chu Diên giờ đây chỉ còn là một đám phàm nhân yếu ớt, nằm la liệt giữa đống phế liệu đồng nát méo mó rỉ sét, run rẩy kịch liệt trong sự sợ hãi và tuyệt vọng tột cùng.
Chu Thiết Đảm đang quỳ bên cạnh, chứng kiến toàn bộ cảnh tượng đó thì thần hồn run rẩy đến mức suýt chút nữa thì tiêu tán hoàn toàn. Gã nhìn Chu Thiết Kị đang nằm khóc lóc thảm thiết trong vũng bùn, rồi lại nhìn đống chiến xa đồng xanh vỡ vụn thành sắt vụn, trong lòng dâng lên một nỗi kính sợ và sụp đổ hoàn toàn nhân sinh quan.
Gã lẩm bẩm trong sự run rẩy vô hạn:
“Ta đã bảo rồi… Ta đã bảo là trên đỉnh núi kia có Thần Minh tối cổ ẩn cư rồi mà… Các ngươi không tin… Các ngươi tự tìm đường chết… Chỉ bằng vài nhát quét sân nhàn nhạt của Thượng Thần, vạn quân đại bộ lạc chúng ta đã biến thành phàm nhân rồi…”
Lúc này, trên đỉnh Hải Vân Phong, Diệp Phi vẫn thản nhiên quét sân. Hắn nhìn thấy đống lá đào khô đã được gom gọn gàng vào một góc sân, lòng cảm thấy nhẹ nhõm đi phần nào. Sân nhà sạch sẽ trông thoáng đãng hẳn ra.
Nhưng ngay khi hắn định thu chổi đi vào nhà, ánh mắt hắn bỗng nhiên chú ý đến một thứ kỳ dị dưới đống lá đào khô vừa được quét gọn gàng.
Dưới những chiếc lá đào đỏ thẫm xơ xác, có một con sâu nhỏ màu đen xì, to bằng ngón tay cái, thân hình xù xì bám đầy những gai nhọn màu tím sẫm đang ngoe nguẩy bò ra. Con sâu này tỏa ra một mùi khét lẹt cực kỳ khó chịu, chính là nguồn gốc của mùi khét mà Diệp Phi ngửi thấy từ sáng sớm.
Thân phận thực sự của con sâu đen gớm ghiếc này chính là “Vạn Cổ Huyết Ma Cổ” – một con cổ trùng cấp Chí Tôn cực kỳ tà ác, vốn là tàn niệm ma đạo từ phong ấn của Ma Hoàng Thiên Thích ở phương Nam lén lút bò lên núi Hải Vân Phong để tìm cách ký sinh vào linh mạch nhằm phá hoại phong ấn của thế giới này. Sức mạnh của con cổ trùng chí tôn này có thể dễ dàng gặm nhấm đan điền và thần hồn của một vị Tiên Đế trong vòng ba hơi thở, mang lại thảm họa hủy diệt vạn giới.
Thế nhưng, trong mắt Diệp Phi, con “Vạn Cổ Huyết Ma Cổ” chí tôn tà ác kia chỉ là một con sâu róm to xác, bẩn thỉu và gớm ghiếc đang bò gần luống rau cải ngọt yêu quý của hắn.
Hắn nhíu mày, mặt đầy vẻ ghê tởm, cằn nhằn:
“Kinh quá! Sâu róm ở đâu ra mà to và bẩn thỉu thế này? Lại còn bốc mùi khét lẹt nữa chứ! Cắn hỏng luống rau cải ngọt của ta thì sao!”
Nói rồi, Diệp Phi không thèm suy nghĩ nhiều, tiện chân mang chiếc dép lê bằng tre rách nát dẫm bẹp một cái lên thân con sâu đen.
“Bép!”
Một tiếng động giòn giã vang lên.
Con “Vạn Cổ Huyết Ma Cổ” chí tôn ma đạo tột cùng, mang theo ma lực hủy diệt vạn giới chưa kịp thể hiện uy phong, chưa kịp gầm rú một tiếng nào, đã bị chiếc dép lê rách nát bám đầy đất cát của Diệp Phi dẫm nát bét thành một bãi nước màu vàng vô hại trên nền sân đá thô ráp. Toàn bộ ma khí tà ác và nhân quả hủy diệt bên trong nó lập tức bị xóa sổ hoàn toàn, biến mất sạch sẽ không còn lại một chút dấu vết.
Lục Thanh Tuyết và Sở Phong đứng bên cạnh chứng kiến toàn bộ cảnh tượng này, da đầu run rẩy kịch liệt, suýt chút nữa thì hai đầu gối quỵ sụp xuống đất vì kinh hãi tột độ.
Họ đứng cách xa mười trượng mà vẫn cảm nhận được luồng ma khí tà ác, lạnh buốt thấu xương tỏa ra từ con cổ trùng đen kia khiến linh hồn họ như bị đông cứng. Vậy mà sư phụ… sư phụ chỉ cần tiện chân dẫm một cái, dẫm bẹp dí nó như dẫm một con muỗi vo ve bẩn thỉu!
Sự bổ não của hai tỷ đệ lúc này đã đạt đến đỉnh phong vĩ đại: Sư phụ quét sân không chỉ là quét sạch rác rưởi và dập tắt vạn quân bộ lạc Chu Diên dưới núi, mà người còn tiện tay bóp chết mầm mống tai họa ma đạo tột cùng của phương Nam ngay tại chỗ để bảo vệ cuộc sống yên bình của họ!
Diệp Phi phủi phủi hai tay, quay sang nhìn hai đệ tử đang đứng chết lặng với gương mặt trắng bệch, ngơ ngác hỏi:
“Hai đứa các con đứng đực mặt ra đó làm gì? Sở Phong, mang đống lá khô này đổ vào chuồng gà làm ổ lót cho đàn gà con đi. Thanh Tuyết, vào phòng bếp pha cho ta ấm trà lài mới, quét cái sân này mệt đứt cả hơi!”
Sở Phong vội vàng chạy lại, khom lưng dọn dẹp đống lá khô mang đi, lòng tràn đầy phấn khích và kính sợ:
“Sư phụ yên tâm, đệ tử làm ngay đây ạ!”
Lục Thanh Tuyết cũng ngoan ngoãn đón lấy cây chổi tre từ tay Diệp Phi, khẽ cúi đầu, giọng nói run rẩy đầy kính trọng:
“Sư phụ, đồ nhi đi pha trà ngay đây ạ.”
Diệp Phi gật đầu hài lòng, lững thững đi về phía chiếc ghế tre dưới gốc đào tiên rực rỡ hoa nở, chuẩn bị tận hưởng ngụm trà ấm áp của ngày mới. Hải Vân Phong vẫn sừng sững đứng đó giữa đất trời Âu Lạc, bình yên và vĩ đại dưới sự bảo hộ vô hình của vị Thần Minh ẩn thế này.