Thiên Cơ Bất Khả Lộ – Tồn Tại Đỉnh Cấp
Chương 43: Tiếng gầm của đất mẹ

Cập nhật lúc: 2026-06-13 19:39:38 | Lượt xem: 3

Chu Thiết Đảm cảm thấy nhân sinh quan của mình đang rạn nứt một cách vô phương cứu chữa.

Là một Lạc Tướng danh chấn phương nam của bộ lạc Chu Diên, gã vốn dĩ là một cường giả Thần Thông Cảnh có máu mặt, hô mưa gọi gió, dời non lấp bể ở vùng đất đầm lầy độc khí. Thần Thông Địa Lý của gia tộc gã truyền thừa qua bao đời nay, mỗi lần gã dậm chân một cái là đất đá vạn dặm phải rung chuyển, sơn hà đảo lộn. Thế nhưng, trong vòng chưa đầy nửa canh giờ ngắn ngủi kể từ khi đặt chân tới chân núi Hải Vân Phong này, tất cả những vinh quang, kiêu ngạo và tri thức tu tiên mà gã tích lũy suốt mấy trăm năm qua đã bị một thằng nhóc cõng chảo đen đập cho nát bét không còn một mảnh giáp.

Bây giờ, nhìn hàng ngàn chiến binh dũng mãnh mặc giáp đồng Đông Sơn của mình đang nằm la liệt, rên rỉ như một đàn nhái bén bị dính mưa bão dưới đất, Chu Thiết Đảm chỉ muốn ngửa mặt lên trời hỏi một câu: “Hôm nay mình bước chân trái ra đường hay sao?”

Nhưng trời cao không trả lời gã. Thay vào đó, lòng đất dưới chân ngọn núi vô danh này lại đưa ra một câu trả lời cực kỳ dứt khoát và thô bạo.

Ầm! Ầm! Ầm!

Mặt đất rung chuyển dữ dội đến mức chiếc chiến xa bằng đồng xanh của Chu Thiết Đảm trực tiếp bị hất tung lên không trung rồi rơi xuống, bánh xe gãy làm đôi, trục xe vỡ vụn. Hai con dã thú khổng lồ kéo xe vốn dĩ cực kỳ hung tợn, lúc này lại co rúm bốn chân, rúc đầu vào đống bùn đất bên đường, run rẩy giống như hai con cún con gặp phải hổ dữ.

Từ những kẽ nứt khổng lồ vừa xuất hiện trên mặt đất, những luồng hào quang màu vàng ròng rực rỡ như hoàng kim nóng chảy phun trào ra, chiếu sáng cả một vùng chân núi vốn đang bị bao phủ bởi khói bụi chiến trường. Một tiếng gầm rống trầm đục, mang theo hơi thở của vạn cổ hồng hoang, từ sâu trong lòng đất vọng lên, làm cho thần hồn của tất cả những tu sĩ có mặt tại đây đều phải run rẩy kịch liệt.

“Cái… cái này là…”

Chu Thiết Đảm lắp bắp, đôi mắt vốn đã to giờ lại càng trợn tròn đến mức suýt rơi ra ngoài. Gã cảm nhận được một luồng ý chí thổ hệ tinh thuần đến mức cực điểm, mạnh mẽ gấp hàng vạn lần Thần Thông Địa Lý của gã. Luồng ý chí đó không thuộc về bất kỳ tu sĩ nào, mà là ý chí của chính đất mẹ, là linh mạch thượng cổ bị phong ấn ngàn năm dưới lòng đất của dãy Hải Vân Phong này!

Dưới sự quan sát đầy kinh hoàng của mọi người, đất đá, bùn nhão và những mảnh vụn đồng xanh trên bãi chiến trường bắt đầu bay lên không trung, điên cuồng tụ hội về một chỗ. Chỉ trong vòng vài hơi thở, một bóng người khổng lồ ngưng tụ từ nham thạch và đất cổ đã sừng sững hiện ra, cao tới mười trượng, che khuất cả một góc trời.

Khí tức của vị cự nhân nham thạch này mạnh mẽ đến mức không gian xung quanh trực tiếp xuất hiện những vết nứt đen ngòm như mạng nhện. Ánh mắt của nó, ngưng tụ từ hai viên thái cổ thạch rực rỡ, phát ra ánh sáng chói lòa như hai vầng thái dương nhỏ, lạnh lùng quét qua tất cả sinh vật dưới chân.

Sở Phong đứng cách đó không xa, chiếc chảo đen rỉ sét trên vai bỗng nhiên nặng trĩu xuống, vệt sáng màu xám tro hình rồng nhỏ trên mặt chảo cũng bắt đầu co bóp dồn dập hơn, như thể đang cực kỳ hưng phấn trước sự xuất hiện của đối thủ mạnh mẽ này. Thế nhưng bản thân Sở Phong thì lại cảm thấy da đầu mình có chút tê dại.

“Ảo thật đấy…” Thiếu niên lẩm bẩm, tay siết chặt cán chảo đen, mồ hôi hột rịn ra trên trán. “Mình chỉ muốn mài cái chảo một chút để chuẩn bị tối nay nấu lẩu cho sư phụ thôi mà. Sao cái thứ nham thạch thượng cổ này lại bị đánh thức rồi? Lần này mà làm kinh động đến sư phụ, để người biết mình xuống núi mua nhang muỗi mà lại đi gây ra chuyện lớn thế này, chắc chắn người sẽ dùng chổi tre quét rác đánh gãy chân mình mất!”

Sự lo lắng của Sở Phong hoàn toàn có cơ sở. Trong lòng cậu, việc đối mặt với một vị thần khổng lồ cao mười trượng thế này tuy rằng có chút áp lực, nhưng tuyệt đối không đáng sợ bằng một cái nhíu mày hay một câu cằn nhằn nhẹ nhàng của sư phụ Diệp Phi trên đỉnh núi.

Trong khi dưới chân núi đang diễn ra một màn kịch tính đến nghẹt thở, thì trên đỉnh Hải Vân Phong, bầu không khí lại hoàn toàn trái ngược. Nơi đây tĩnh lặng, ấm áp và mang một nhịp điệu chậm rãi, sâu lắng của một ngày điền viên bình thường.

Gió sớm lướt qua rặng tre xanh trước sân nhà tranh, mang theo mùi hương thanh khiết của sương đêm và lá dại. Trên thềm đá cũ kỹ cạnh giếng cổ, những giọt nước đọng trên chiếc gáo dừa khẽ rơi xuống, tạo ra những tiếng “tõm” vui tai.

Diệp Phi khẽ vươn vai, ngáp một cái thật dài rồi bước ra khỏi gian phòng ngủ nhỏ hẹp. Hắn mặc một bộ y phục vải thô màu đen nhạt đã giặt đến bạc màu, ống quần một bên cao một bên thấp, chân trần bám chút đất cát mịn. Gương mặt của hắn trông có vẻ mệt mỏi vì thiếu ngủ, đôi mắt sâu thẳm bình thường lúc này lại đang lim dim đầy vẻ lười biếng.

“Thời tiết dạo này thật là…” Diệp Phi lầu bầu cằn nhằn, tay đưa lên gãi gãi mái tóc hơi rối. “Mới sáng sớm ra mà đã có tiếng sấm nổ đùng đoàng dưới chân núi rồi. Mấy cái gã thợ mỏ dưới kia thật là không có chút ý thức công cộng nào cả, nổ mìn khai thác đá suốt ngày đêm thế này thì ai mà ngủ cho ngon được? Đất đai canh tác phía sau vườn rau của ta mà bị chấn động làm nứt ra thì luống rau cải ngọt kia coi như bỏ đi rồi.”

Hắn vừa đi ra sân vừa nhìn về phía vườn rau cải ngọt mơn mởn đang được sương sớm bao phủ. Những lá rau xanh mướt, mềm mại, dưới ánh nắng ban mai tỏa ra một luồng sinh khí nhàn nhạt mà mắt thường của phàm nhân không cách nào nhìn thấy được. Đối với Diệp Phi, đây là cả gia tài, là nguồn thức ăn quý giá để chuẩn bị cho nồi lẩu thịt bò vào tối nay.

“Sư phụ, người đã dậy rồi ạ.”

Một giọng nói thanh thã, trong trẻo như tiếng khánh ngọc vang lên từ phía hiên bên cạnh. Lục Thanh Tuyết thanh mảnh bước ra, trên tay cầm một chiếc chổi tre quét rác cũ kỹ. Nàng mặc bộ y phục vải thô màu xanh nhạt do chính tay Diệp Phi khâu tặng, mái tóc đen mượt được búi đơn giản bằng một cành đào nhỏ. Dù ăn mặc mộc mạc như một cô thôn nữ bình thường, nhưng khí chất băng thanh ngọc khiết, xuất trần thoát tục của nàng vẫn không cách nào che giấu được. Mỗi bước đi của nàng đều nhẹ nhàng như lướt trên mây, không hề gây ra một tiếng động nhỏ nào.

Diệp Phi nhìn đại đồ đệ của mình, vẻ mặt dịu đi một chút, khẽ gật đầu: “Thanh Tuyết đấy à. Sao hôm nay dậy sớm thế? Vết thương ở vai dạo trước đã hoàn toàn lành hẳn chưa mà đã ra đây quét sân rồi?”

Lục Thanh Tuyết nghe sư phụ hỏi thăm, trong lòng dâng lên một luồng ấm áp vô hạn. Nàng nhớ lại chén trà ấm áp chứa đầy quy tắc sinh mệnh tối cao mà sư phụ pha cho mình dạo trước, cùng với cú gõ đầu nhẹ nhàng nhưng lại trực tiếp giúp nàng củng cố vững chắc tu vi Chúc Đồng Cảnh đệ tam tầng. Đối với nàng, sự quan tâm của sư phụ chính là thần ân vĩ đại nhất trên đời này.

“Dạ thưa sư phụ, đồ nhi đã hoàn toàn khỏe mạnh rồi ạ.” Lục Thanh Tuyết khẽ cúi đầu, giọng nói đầy sùng bái và kính trọng. “Nhờ có sự chăm sóc của sư phụ, kinh mạch của đồ nhi dạo này vận chuyển rất tốt, không còn một chút đau đớn nào nữa. Sân nhà có chút lá rụng, đồ nhi muốn quét dọn sạch sẽ để sư phụ có chỗ ngồi uống trà buổi sáng.”

Diệp Phi thở dài, bước đến bên chiếc bàn gỗ sứt sẹo dưới gốc đào tiên, ngồi xuống chiếc ghế tre cũ kỹ. Hắn tiện tay cầm lấy chiếc tẩu thuốc bằng trúc dắt bên hông, gõ nhẹ lên mặt bàn, lẩm bẩm: “Thằng nhóc Sở Phong dạo này càng ngày càng lười biếng. Bảo nó xuống núi mua mấy hộp nhang muỗi loại cực mạnh để xua đuổi ruồi muỗi vo ve dưới chân núi, thế mà đi từ sáng sớm tới giờ vẫn chưa thấy tăm hơi đâu. Chắc chắn là lại la cà ở mấy quán ăn vặt dưới thị trấn rồi. Đúng là cái tuổi ăn tuổi lớn, chỉ biết nghĩ đến ăn uống.”

Lục Thanh Tuyết khẽ cười, bước đến bên giếng cổ múc nước, dịu dàng nói: “Sư phụ bớt giận, sư đệ tính tình tuy có chút hoạt bát, nhưng đối với việc người giao phó tuyệt đối không dám chậm trễ đâu ạ. Chắc là đệ ấy muốn chọn loại nhang muỗi tốt nhất cho người nên mới mất chút thời gian. Để đồ nhi đi đun nước pha trà nhài cho người trước nhé.”

“Ừ, cứ tự nhiên đi.” Diệp Phi uể oải tựa lưng vào ghế tre, nhắm mắt lại hưởng thụ ánh nắng ấm áp của buổi sớm.

Dưới chân hắn, chú chó đen nhỏ Tiểu Hắc đang nằm khoanh tròn, cái đầu xù lông gối lên hai chân trước, thỉnh thoảng khẽ vẫy cái đuôi ngắn ngủn để đuổi mấy con ruồi dại. Nghe thấy Diệp Phi nhắc đến việc Sở Phong xuống núi mua nhang muỗi, đôi tai của Tiểu Hắc khẽ động đậy một cái. Đôi mắt đen láy của nó lim dim, nhưng sâu trong con ngươi lại xẹt qua một tia giễu cợt đầy nhân tính.

“Nhang muỗi? Chủ nhân vĩ đại của ta ơi, người thực sự coi mười vạn tu sĩ Thái Âm Thần Giáo cùng lũ ma tu phương nam kia là ruồi muỗi sao?” Tiểu Hắc thầm nghĩ trong đầu, cái mũi khẽ hếch lên hướng về phía chân núi. “Nhưng mà nói đi cũng phải nói lại, cái thằng nhóc Sở Phong kia dạo này dùng chiếc chảo đen rỉ sét kia càng ngày càng thuần thục rồi. Lần này xuống núi, e là lũ ‘ruồi muỗi’ kia sẽ bị đập cho nát bét cả lũ. Đúng là một lũ ngu xuẩn, cứ thích tìm đến Hải Vân Phong để nộp mạng.”

Lúc này, dưới chân núi, “lũ ruồi muỗi” mà Tiểu Hắc nghĩ tới đang phải đối mặt với một thảm họa thực sự.

Bóng người khổng lồ đất đá sau khi ngưng tụ hoàn toàn liền gầm lên một tiếng kinh thiên động địa. Sóng âm khổng lồ mang theo hàng vạn tấn đất cát quét qua bãi chiến trường, trực tiếp thổi bay hàng trăm chiến binh bộ lạc Chu Diên đang nằm dưới đất ra xa hàng chục trượng.

Chu Thiết Đảm lúc này đã không còn mảy may ý định chiến đấu nào nữa. Gã nhìn vị cự nhân nham thạch đang giơ bàn tay khổng lồ to bằng cả một gian nhà tranh lên, chuẩn bị nện xuống bãi đất trống, liền sợ hãi gào thét:

“Rút lui! Toàn quân rút lui ngay lập tức! Đây là linh thể của long mạch thượng cổ! Chúng ta không thể chống lại được đâu! Éo o ét! Mau chạy đi!”

Gã vừa hét vừa cố gắng bò dậy, dùng hết chút linh lực còn sót lại trong đan điền để thi triển thân pháp chạy trốn. Thế nhưng, áp lực từ bóng người khổng lồ kia quá lớn, không gian xung quanh giống như biến thành một đầm lầy đặc quánh, khiến mỗi bước di chuyển của gã đều vô cùng khó khăn, rệu rã.

“Muốn chạy sao?”

Sở Phong đứng giữa bão cát, mái tóc ngắn bay loạn xạ, nhưng đôi mắt thiếu niên lại rực sáng lên một chiến ý cuồng bạo. Cậu nhận ra đây là một cơ hội tuyệt vời để rèn luyện bản thân và mài giũa chiếc chảo đen này. Hỗn Độn Thần Thể trong cơ thể cậu đang điên cuồng gào thét, dòng máu nguyên thủy chảy ròng ròng qua các kinh mạch vừa được đúc lại, mang đến cho cậu một sức mạnh vô tận.

“Sư phụ từng dạy, làm việc gì cũng phải có đầu có đuôi! Đã xuống núi dọn rác thì phải dọn cho sạch sẽ!” Sở Phong hét lớn, hai tay nắm chặt cán chảo đen, thân hình nhỏ bé bỗng nhiên nhảy vọt lên không trung, hướng thẳng về phía bàn tay khổng lồ của vị cự nhân nham thạch kia mà lao tới.

“Thằng nhóc này điên rồi!” Chu Thiết Đảm ngoảnh đầu lại nhìn thấy cảnh tượng đó, suýt nữa thì cắn vào lưỡi mình. “Hắn muốn dùng một cái chảo đen để chọi cứng với linh thể của long mạch thượng cổ sao? Đầu óc hắn chứa toàn nước giếng hay sao?!”

Bong!

Một tiếng động cực kỳ trầm đục và vang dội vang lên giữa không trung, chấn động đến mức màng nhĩ của tất cả mọi người đều rỉ máu. Chiếc chảo đen rỉ sét của Sở Phong va chạm trực tiếp với bàn tay nham thạch khổng lồ kia.

Một vòng xoáy năng lượng màu xám tro, mang theo khí tức hỗn độn nguyên thủy, từ mặt chảo bùng phát ra, điên cuồng thôn phệ luồng ánh sáng màu vàng ròng ròng rực rỡ của vị cự nhân. Hai luồng sức mạnh khổng lồ giằng co giữa không trung, tạo ra những tia sét màu xám và vàng đan xen, xé rách mây mù trên bầu trời.

“Hút cho ta! Hút sạch sành sanh cho ta!” Sở Phong gào lên đầy phấn khích. Cậu cảm nhận được một luồng linh lực thổ hệ vô cùng tinh thuần, nồng đậm đang theo cán chảo truyền vào cơ thể mình, nhanh chóng được Hỗn Độn Thần Thể luyện hóa thành hỗn độn nguyên thủy khí, giúp tu vi của cậu không ngừng tăng tiến.

Thế nhưng, linh thể của long mạch thượng cổ Hải Vân Phong dường như cũng bị chọc giận bởi hành vi “ăn trộm” trắng trợn này. Nó gầm lên một tiếng còn lớn hơn lúc trước, bàn tay còn lại vung lên, mang theo một luồng sức mạnh có thể lay chuyển cả một vương quốc, vỗ thẳng vào người Sở Phong từ phía bên hông.

“Ái chà! Chơi đánh lén à!” Sở Phong giật mình, vội vàng thu chảo về đỡ trước ngực.

Bùng!

Sức mạnh khổng lồ đập trúng chiếc chảo đen, trực tiếp đánh văng Sở Phong từ trên không trung rơi thẳng xuống mặt đất như một ngôi sao băng, tạo ra một hố sâu hoắm rộng tới mười trượng dưới bãi đất trống. Đất đá bắn tung tóe, bụi mù mịt che khuất tầm nhìn.

“Chết… chết rồi sao?” Chu Thiết Đảm run rẩy lẩm bẩm, trong lòng vừa có chút vui mừng vì kẻ thù bị tiêu diệt, lại vừa có chút tuyệt vọng vì vị cự nhân nham thạch kia lúc này đang quay sang nhìn về phía gã.

Thế nhưng, niềm vui ngắn ngủi của gã chưa kịp kéo dài thì từ trong hố sâu, một tiếng cười giòn giã của thiếu niên lại vang lên:

“Ha ha ha! Đã tay thật! Đúng là linh thể thượng cổ, lực lượng quả nhiên không phải là thứ mà lũ ruồi muỗi Thái Âm Thần Giáo kia có thể so sánh được! Tiếp tục nào!”

Sở Phong từ trong hố sâu nhảy vọt ra, y phục tuy có chút rách nát và lấm lem bùn đất, nhưng khí thế trên người cậu lại càng thêm phần cuồng bạo, chiến ý dâng cao ngút trời. Chiếc chảo đen trên tay cậu lúc này rực sáng lên một tầng hào quang màu xám tro mờ ảo, vệt rỉ sét trên mặt chảo đã biến mất hoàn toàn, để lộ ra một bề mặt đen bóng sâu thẳm như chứa đựng cả một bầu trời sao.

Chu Thiết Đảm hoàn toàn câm nín. Gã nhận ra cái thằng nhóc này không phải là người, mà là một con quái vật thực sự! Bị linh thể thượng cổ đập trực diện một nhát như thế mà vẫn có thể nhảy nhót vui vẻ, lại còn cười nói hớn hở nữa chứ?

Đúng lúc trận chiến dưới chân núi chuẩn bị bước vào giai đoạn kịch liệt nhất, thì trên đỉnh Hải Vân Phong, Diệp Phi vừa nhấp xong một ngụm trà lài ấm áp do Lục Thanh Tuyết pha.

Hắn khẽ nhíu mày, nhìn về hướng chân núi, vẻ mặt đầy bực bội: “Cái lũ thợ mỏ dưới kia dạo này càng ngày càng quá đáng rồi đấy nhé. Nổ mìn cái kiểu gì mà mặt đất cứ rung lên bần bật thế này? Đến cả chén trà lài của ta cũng bị sóng sánh đổ ra ngoài mất mấy giọt rồi. Thật là phí phạm của trời.”

Lục Thanh Tuyết đứng bên cạnh mài mực, nghe thấy lời cằn nhằn của sư phụ, đôi mắt phượng khẽ động. Nàng là một tu sĩ Chúc Đồng Cảnh đệ tam tầng, thần thức nhạy bén hơn phàm nhân rất nhiều. Nàng có thể cảm nhận được luồng dao động linh lực khổng lồ từ linh mạch thượng cổ bị đánh thức dưới chân núi kia, cùng với chiến ý cuồng bạo của sư đệ Sở Phong đang không ngừng va chạm với nó.

Nàng có chút lo lắng nhìn sư phụ, thầm nghĩ: “Sư phụ tuy là một tồn tại tối cổ, vô vi nhi trị, không muốn quan tâm đến những chuyện tranh chấp nhỏ nhặt của thế giới tu tiên tàn khốc này. Thế nhưng lũ người dưới núi kia cứ liên tục làm phiền sự thanh tịnh của người, hết Thái Âm Thần Giáo lại đến bộ lạc phương nam, giờ lại làm rung chuyển cả ngọn núi thiêng này. Sư phụ ngoài miệng thì cằn nhằn về tiếng nổ mìn và việc đổ trà, nhưng thực chất… người có phải đang ngầm cảnh báo mình điều gì không?”

Lục Thanh Tuyết cúi đầu suy ngẫm, nhớ lại những bức thư pháp chữ “Tĩnh” và chữ “Thuế” chứa đựng quy tắc thiên địa vĩ đại của sư phụ. Mỗi một hành động nhỏ của người, từ việc tưới rau, quét sân, cho đến việc xé giấy Dó, đều ẩn chứa một dụng ý thâm sâu vô cùng, có thể thay đổi cả vận mệnh của một đại thế giới.

“Sư phụ…” Lục Thanh Tuyết khẽ khàng lên tiếng, giọng nói đầy vẻ cẩn trọng. “Người có cảm thấy… ngọn núi Hải Vân Phong của chúng ta dạo này có chút ‘ồn ào’ quá mức không ạ? Có cần đồ nhi xuống núi quét dọn một chút, trả lại sự sạch sẽ và yên tĩnh cho người không?”

Diệp Phi liếc nhìn đại đồ đệ, thấy vẻ mặt nghiêm túc của nàng thì không khỏi buồn cười. Hắn xua xua tay, thản nhiên nói: “Quét dọn cái gì chứ? Dưới núi toàn là khói bụi với bùn đất, con con gái con lứa xuống đó làm gì cho bẩn hết cả quần áo mới dệt. Cứ để mặc kệ lũ người dưới đó đi, nổ mìn chán chê rồi thì họ cũng phải nghỉ thôi. Ta chỉ tiếc là thằng nhóc Sở Phong đi lâu quá, không biết có nhớ mua bùa trừ tà về treo trước cổng chuồng gà không nữa. Dạo này thời tiết ẩm ướt, ta cứ thấy có mùi khét lẹt của mấy thứ không sạch sẽ bay lên đây.”

Nói rồi, Diệp Phi khẽ thở dài một tiếng. Luồng khí tức từ hơi thở của hắn nhàn nhạt tỏa ra, mang theo một luồng đạo vận Thái Sơ vô hình, vô sắc, nhẹ nhàng len lỏi qua các kẽ lá đào tiên, rồi từ từ lan tỏa xuống phía sườn núi.

Đối với Diệp Phi, đây chỉ là một hơi thở dài đầy ngán ngẩm của một phàm nhân lười biếng trước sự ồn ào của cuộc sống. Thế nhưng, đối với quy tắc thiên địa của dãy Hải Vân Phong này, hơi thở dài ấy lại là một đạo sắc lệnh tối cao của vị Thần sáng thế!

Dưới chân núi, vị cự nhân nham thạch cao mười trượng đang giơ cao hai tay, chuẩn bị tung ra đòn tấn công hủy diệt vạn vật để ép bẹp Sở Phong. Sức mạnh thổ hệ khổng lồ ngưng tụ xung quanh nó rực sáng đến mức cực điểm, khiến cả một vùng không gian vạn dặm đều bị đóng băng hoàn toàn.

Thế nhưng, ngay khi luồng khí tức nhàn nhạt từ đỉnh núi Hải Vân Phong lướt qua…

Toàn bộ thế giới bỗng nhiên im lặng một cách kỳ lạ.

Cơn bão cát cuồng bạo đang gào rú bỗng nhiên dừng lại giữa chừng rồi rơi rụng xuống đất như những hạt mưa nhẹ. Luồng ánh sáng màu vàng ròng rực rỡ trên người vị cự nhân nham thạch kia đột ngột tắt lịm, giống như một ngọn nến trước gió bão.

Ầm!

Một tiếng nổ nhỏ vang lên, bóng người khổng lồ cao mười trượng kia không hề có bất kỳ sự phản kháng nào, trực tiếp tan rã ra thành một đống đất đá vụn mịn màng, rải rác khắp bãi đất trống dưới chân núi. Điều kỳ lạ là, đống đất đá này không hề gây ra bất kỳ thương tổn nào cho quân sĩ bộ lạc Chu Diên, mà lại tỏa ra một mùi hương đất ẩm dịu nhẹ, cực kỳ dễ chịu.

Sở Phong đứng ngơ ngác giữa không trung, chiếc chảo đen rực sáng trên tay cũng lập tức thu liễm lại toàn bộ hào quang, biến trở lại thành một chiếc chảo đen mộc mạc, rỉ sét như cũ. Cậu đáp xuống đất, gãi gãi đầu, vẻ mặt đầy hoang mang:

“Ơ… sao lại thế này? Đang đánh hăng say mà… Sao cái con quái vật đá này bỗng nhiên lại tự lăn ra đất hóa thành phân bón thế kia?”

Cậu cúi xuống nhặt một nắm đất vụn từ vị cự nhân vừa tan rã lên ngửi ngửi, mắt bỗng nhiên sáng lên: “Ôi chu cha! Đống đất cát này chứa linh lực thổ hệ vô cùng tinh thuần, lại có cả đạo vận của đất mẹ nữa chứ! Cái này mà mang lên núi để bón cho vườn rau cải ngọt của sư phụ thì đúng là cực phẩm của cực phẩm! Rau cải ngọt chắc chắn sẽ tiến hóa thành Tiên Thảo vạn năm ngay lập tức!”

Sở Phong vô cùng phấn khích, lập tức quên phắt đi trận chiến oanh liệt vừa rồi. Cậu vội vàng cởi chiếc áo khoác vải thô bên ngoài ra, trải xuống đất, rồi bắt đầu cặm cụi dùng chiếc chảo đen xúc đống đất cát mịn kia đổ vào áo khoác để gói mang lên núi.

Chu Thiết Đảm đứng đực mặt ra nhìn cảnh tượng đó, thần hồn run rẩy đến mức sắp tiêu tán hoàn toàn. Gã nhìn đống đất đá vụn mịn màng dưới đất, rồi lại nhìn thiếu niên đang hớn hở xúc đất mang về như nhặt được vàng, trong lòng dâng lên một nỗi kính sợ và sụp đổ hoàn toàn.

Gã là một cường giả Thần Thông Cảnh, gã đương nhiên nhận ra luồng khí tức nhàn nhạt vừa lướt qua từ đỉnh núi kia là cái gì. Đó là ý chí của một vị Thần Minh tối cổ! Chỉ bằng một cái thở dài nhẹ nhàng từ cách xa vạn dặm, vị tồn tại đỉnh cấp ẩn cư trên đỉnh Hải Vân Phong kia đã dễ dàng hóa giải hoàn toàn linh thể của long mạch thượng cổ, biến một thảm họa hủy thiên diệt địa thành một đống đất bón rau vô hại!

Sức mạnh này… đã vượt qua mọi giới hạn hiểu biết của giới tu tiên Âu Lạc Thần Châu! Đây rõ ràng là quy tắc sáng thế, là tồn tại tối cao ngự trị trên cả thiên đạo!

“Thần… Thần Minh tối cổ…” Chu Thiết Đảm quỳ sụp xuống đất, hai đầu gối run rẩy đập vào nhau lách cách. Gã hướng về phía đỉnh núi Hải Vân Phong mây mù bao phủ mà dập đầu lia lịa, giọng nói khóc lóc đầy sám hối: “Kẻ hèn này có mắt không tròng! Dám mang quân đến làm phiền sự thanh tịnh của Thượng Thần! Xin Thượng Thần từ bi tha mạng! Xin Thượng Thần tha mạng cho bộ lạc Chu Diên chúng con!”

Hàng ngàn chiến binh Chu Diên mặc giáp đồng nằm dưới đất lúc này cũng vội vàng bò dậy, không ai bảo ai, tất cả đều hướng về phía đỉnh núi mà quỳ lạy, khóc lóc thảm thiết cầu xin sự tha thứ. Bãi chiến trường hoang tàn lúc trước giờ đây biến thành một đại hội dập đầu tạ tội khổng lồ dưới chân núi Hải Vân Phong.

Sở Phong đang bận rộn xúc đất bón rau, thấy cảnh tượng đó thì không khỏi tặc lưỡi, vẫy vẫy chiếc chảo đen về phía họ:

“Được rồi, được rồi! Sư phụ ta tính tình ôn hòa, lười biếng, không thèm chấp nhặt với lũ ruồi muỗi các người đâu. Nhưng mà nhớ kỹ cho ta, dạo này thời tiết chuyển mùa, sư phụ ghét nhất là tiếng ồn ào và khói bụi bẩn thỉu. Lần sau còn dám mang xe rồng với giáp đồng đến đây làm ồn, ta sẽ dùng cái chảo này đập nát bét cả bộ lạc các người nghe chưa?!”

“Dạ dạ! Kẻ hèn này ghi nhớ lời dạy của sứ giả! Tuyệt đối không dám tái phạm!” Chu Thiết Đảm dập đầu lia lịa, mặt mũi lấm lem bùn đất nhưng trong lòng lại mừng rỡ như vừa từ cõi chết trở về.

“Còn nữa…” Sở Phong xách gói đất cát khổng lồ lên vai, hếch cằm ra hiệu về phía đống giáp trụ đồng xanh vỡ vụn rải rác bên đường. “Mấy cái thứ phế liệu đồng nát kia, để lại đó đi. Sư tỷ ta dạo này đang muốn làm thêm cái hàng rào chuồng gà mới cho đàn gà con của sư phụ. Để mấy thứ này ở đây làm bẩn đường đi của sư phụ, ta gom mang lên núi tái chế vậy.”

“Dạ dạ! Sứ giả cứ tự nhiên! Toàn bộ giáp đồng và tài bảo của bộ lạc chúng con xin dâng tặng hết cho Thượng Thần để làm chuồng gà ạ!” Chu Thiết Đảm vội vàng dâng nộp toàn bộ tài sản tích lũy của mình, không dám giữ lại dù chỉ một viên linh thạch cấp thấp.

Sở Phong hài lòng gật đầu, vác gói đất cát khổng lồ cùng một đống giáp đồng xanh trên vai, cõng chiếc chảo đen rỉ sét sau lưng, lững thững bước lên con đường mòn dẫn lên đỉnh Hải Vân Phong. Bóng dáng thiếu niên dần khuất sau màn sương mù mờ ảo, để lại dưới chân núi một đám tu sĩ bộ lạc Chu Diên đang quỳ rạp dưới đất, run rẩy và đầy kính sợ trước sự vĩ đại của ngọn núi thiêng này.

Hải Vân Phong vẫn sừng sững đứng đó giữa đất trời Âu Lạc, không hề sứt mẻ một mảnh đá nhỏ trước mọi giông bão của cuộc đời. Bởi vì nơi đây, có một vị Thần Minh ẩn thế đang lười biếng tận hưởng cuộc sống điền viên ấm áp của mình.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8