Thiên Cơ Bất Khả Lộ – Tồn Tại Đỉnh Cấp
Chương 41: Sở Phong thí nghiệm

Cập nhật lúc: 2026-06-13 19:35:11 | Lượt xem: 11

“Sư tỷ, tỷ nhìn xem cái này là cái gì? Nó… nó đang tự thở kìa!”

“Nhỏ giọng thôi! Đệ muốn đánh thức sư phụ dậy để người dùng chổi lông gà tét mông cả hai đứa mình nữa hả?”

Lục Thanh Tuyết khẽ nghiêng đầu, đôi mắt băng thanh ngọc khiết liếc xéo Sở Phong một cái đầy cảnh cáo. Dưới ánh trăng mờ ảo của đỉnh Hải Vân Phong, bóng dáng nàng thanh mảnh trong bộ y phục vải thô màu xanh nhạt, nhưng khí chất xuất trần ấy vẫn không cách nào che giấu được. Nàng đang ngồi xổm bên thềm đá cạnh giếng cổ, tay vẫn giữ chặt thanh kiếm gỗ được đẽo vụng về, ánh mắt lại không tự chủ được mà dán chặt vào thứ mà Sở Phong đang nâng niu trong tay.

Đó là chiếc chảo đen rỉ sét – món bảo bối nấu ăn hằng ngày của Sở Phong, cũng là thứ mà hắn dùng để đập bay không biết bao nhiêu cao thủ Chúc Đồng Cảnh của Thái Âm Thần Giáo.

Nhưng lúc này, chiếc chảo đen không còn vẻ ngoài xám xịt, quê mùa như mọi khi nữa. Trên mặt đáy chảo bám đầy muội than đen kịt, đột nhiên xuất hiện một vệt sáng màu xám tro uốn lượn, nhìn kỹ thì thấy nó có hình dáng giống như một con rồng nhỏ không râu, đang không ngừng co bóp, phập phồng theo từng nhịp thở của thiên địa. Mỗi lần vệt sáng ấy “thở” ra, không gian xung quanh thềm đá lại khẽ vặn vẹo một cách kỳ dị, linh khí hồng hoang từ giếng cổ rỉ ra lập tức bị nó hút sạch sành sanh không còn một mống.

Sở Phong nuốt nước bọt cái ực, khuôn mặt thiếu niên tràn ngập vẻ hưng phấn tột độ pha lẫn chút sùng bái cuồng nhiệt:

“Sư tỷ, đệ không gạt tỷ mà! Vừa nãy sau khi sư phụ đi ngủ, đệ mang chảo ra giếng định rửa sạch muội than để mai còn nấu lẩu thịt bò cho người. Ai ngờ vừa nhúng chảo xuống nước giếng cổ, vệt sáng này liền hiện ra. Tỷ cảm nhận được không? Cái luồng khí tức này… nó giống hệt như Hỗn Độn chi khí mà đệ ngộ ra từ vệt than củi trên tường gỗ của sư phụ ban chiều vậy!”

Lục Thanh Tuyết nín thở, nàng khẽ vươn ngón tay ngọc ngà ra, định chạm vào vệt sáng màu xám tro kia. Nhưng ngón tay nàng còn chưa kịp chạm tới, một luồng kiếm ý chí dương sắc bén vô hình từ thanh kiếm gỗ bên hông nàng đã tự động cảm ứng, khẽ run lên bần bật như gặp phải thiên địch tối cao.

Nàng vội rụt tay lại, sắc mặt hơi trắng bệch, lẩm nhẩm tự bổ não:

“Hỗn Độn nguyên thủy… Đúng thế, không sai được! Sư phụ từng nói chiếc chảo này chỉ là một món đồ gốm sứ rỉ sét mua từ tiệm của lão Vương dưới chợ Phong Châu với giá ba đồng tiền phàm nhân. Nhưng thực chất, đây chính là một món Hỗn Độn Thần Khí có thể luyện hóa vạn vật! Sư phụ cố tình rèn nó thành hình dạng cái chảo đen, lại bắt đệ hằng ngày rửa chảo bên giếng cổ, thực chất là đang dùng cách thức ‘vô vi’ nhất để giúp đệ đúc lại đan điền vỡ nát, khai mở Hỗn Độn Thần Thể!”

Sở Phong nghe vậy, hai mắt rực sáng như hai bóng đèn pha công suất lớn, hắn gật đầu lia lịa như gà mổ thóc:

“Sư tỷ phân tích chí lý! Sư phụ nhà mình đúng là dụng tâm lương khổ! Người luôn miệng tự xưng là phàm nhân vô hại, nhưng mỗi một hành động, mỗi một món đồ người vứt xó đều là đại đạo chí giản, thiên cơ khó lường. Tỷ nhìn cái chảo này xem, ban ngày nó hấp thụ nguyên một con lôi long của lão già lôi hỏa kia, thế mà bây giờ ngay cả một vết xước cũng không có, ngược lại cái vệt sáng Hỗn Độn này lại càng thêm ngưng thực. Đệ đang nghĩ… nếu cái chảo này có thể luyện hóa và thăng cấp vật phẩm, vậy nếu đệ dùng nó để đập một cái gì đó thì sao?”

Lục Thanh Tuyết nhíu mày thanh tú, giọng nói có chút ngập ngừng:

“Đệ muốn làm gì? Đừng có nghịch dại. Sư phụ mà phát hiện đệ dùng bảo vật của người để làm chuyện bậy bạ, người chỉ cần búng nhẹ một hạt nước thôi là đệ bay màu cả thể xác lẫn nhân quả giống như tên Thần Tử Cổ Vô Song kia đấy!”

Nhắc đến cái tên Cổ Vô Song, cả hai đệ tử đều rùng mình một cái. Cảnh tượng ban ngày khi Diệp Phi chỉ thản nhiên búng một hạt nước giếng cổ để “đuổi ruồi muỗi”, vậy mà trực tiếp biến một vị Thần Tử hóa ma cùng hàng trăm cao thủ Chúc Đồng Cảnh thành hư vô, vẫn còn hiển hiện rõ mồn một trong tâm trí họ. Sức mạnh đó đã vượt qua cả nhận thức của giới tu tiên Âu Lạc Thần Châu, đạt đến cảnh giới cấm kỵ của thần minh tối cổ.

Sở Phong rụt cổ lại, nhưng tính khí tò mò của thiếu niên và bản năng của Hỗn Độn Thần Thể vẫn khiến hắn không kiềm chế được. Hắn gãi gãi đầu, cười hì hì:

“Sư tỷ yên tâm, đệ làm sao dám làm chuyện bậy bạ chứ. Đệ chỉ muốn làm một thí nghiệm nhỏ thôi. Tỷ xem này!”

Nói đoạn, Sở Phong thò tay vào trong túi áo vải thô rách nát của mình, mò mẫm một hồi rồi lôi ra một viên đá xám xịt, nhỏ bằng ngón tay cái. Viên đá này bề ngoài thô ráp, linh khí dao động vô cùng yếu ớt, thậm chí trên bề mặt còn có vài vết nứt nhỏ, nhìn qua chẳng khác nào một viên đá cuội ven đường.

Lục Thanh Tuyết liếc nhìn, khẽ bĩu môi:

“Hạ phẩm linh thạch rác rưởi? Đệ lôi cái thứ phế thải này ra làm gì? Ở Hải Vân Phong này, ngay cả phân gà của chuồng gà sư phụ nuôi còn chứa linh lực mạnh hơn viên đá này gấp vạn lần.”

“Thế mới cần thí nghiệm chứ!” Sở Phong híp mắt cười đầy gian xảo. “Đây là viên hạ phẩm linh thạch đệ nhặt được từ đống giáp trụ phế liệu của quân lính Thái Âm Thần Giáo vứt lại dưới chân núi chiều nay. Loại linh thạch rác rưởi này, ở Tu Tiên giới chỉ đáng để bố thí cho tán tu Khải Huyết Cảnh. Đệ muốn thử xem, nếu dùng sức mạnh Hỗn Độn của chiếc chảo đen này gõ nhẹ một cái, liệu nó có biến đổi gì không.”

Lục Thanh Tuyết bán tín bán nghi nhìn hắn:

“Đệ chắc chắn chứ? Đừng có làm nổ tung cái thềm đá của sư phụ, người mà xót luống rau cải ngọt ngoài kia là đệ chuẩn bị tinh thần ra gánh nước giếng cổ một vạn lần đi.”

“Yên tâm, đệ sẽ khống chế lực lượng ở mức nhỏ nhất, nhỏ đến mức chỉ bằng một phần vạn lực lượng bình thường thôi!”

Sở Phong hít một hơi thật sâu, hắn đặt viên hạ phẩm linh thạch xám xịt lên phiến đá xanh cạnh giếng cổ. Sau đó, hắn hai tay nâng chiếc chảo đen rỉ sét lên cao quá đầu.

Trong phòng khách nhỏ hẹp cách đó không xa, tiếng Diệp Phi ngủ ngáy khe khẽ vẫn đều đặn truyền ra, mang theo một loại đạo vận tĩnh lặng, khiến cho cả ngọn núi Hải Vân Phong như chìm vào một trạng thái phòng ngự tuyệt đối mà không một kẻ ngoại lai nào có thể xâm phạm.

Sở Phong nhắm mắt lại, vận chuyển một tia linh lực Hỗn Độn Thần Thể vô cùng mảnh dẻ trong đan điền. Tia linh lực này uốn lượn như một sợi tơ, nhẹ nhàng truyền vào cán chảo đen.

Ngay lập tức, vệt sáng màu xám tro trên đáy chảo đột ngột rực sáng lên, phát ra một tiếng vù vù trầm đục như tiếng sấm nghẹn ngào từ thời khai thiên lập địa. Sức mạnh Hỗn Độn nguyên thủy bắt đầu khởi động, bao phủ lấy toàn bộ bề mặt chiếc chảo rỉ sét.

“Ăn một chảo của ta!”

Sở Phong thì thầm trong lòng, nhẹ nhàng hạ chiếc chảo đen xuống, gõ một nhát thật khéo léo vào viên hạ phẩm linh thạch.

*Bốp!*

Tiếng động vang lên vô cùng trầm đục, cứ như thể một bàn chân khổng lồ vừa dẫm lên một bãi bùn nhão.

Lục Thanh Tuyết lập tức nín thở, hai mắt mở to hết cỡ để quan sát.

Ban đầu, không có chuyện gì xảy ra. Viên hạ phẩm linh thạch vẫn nằm im lìm trên thềm đá xanh, vẫn là một màu xám xịt và đầy vết nứt nẻ. Sở Phong thấy vậy, mặt xị xuống, lẩm bẩm vẻ thất vọng:

“Ủa? Không có phản ứng gì sao? Chẳng lẽ đệ đoán sai rồi? Chiếc chảo này thực sự chỉ là một cái chảo bình thường, còn cái vệt sáng kia chỉ là do muội than bám vào…”

Nhưng lời còn chưa dứt, biến cố đột ngột phát sinh!

Vết nứt nhỏ trên bề mặt viên hạ phẩm linh thạch đột nhiên toát ra một tia sáng màu tím sẫm cực kỳ chói mắt. Tia sáng ấy vừa xuất hiện, toàn bộ không khí xung quanh bỗng chốc trở nên đặc quánh lại.

*Rắc! Rắc! Rắc!*

Những tiếng giòn giã liên tục vang lên. Lớp vỏ đá xám xịt bên ngoài của viên linh thạch bắt đầu bong tróc từng mảng lớn, rơi rụng xuống đất như những mảnh vôi vữa mục nát. Nhưng bên dưới lớp vỏ thô kệch ấy, không phải là bột đá vụn, mà là một khối tinh thể trong suốt như pha lê, đang không ngừng phồng to và co rút một cách điên cuồng!

“Cái… cái này…” Sở Phong trợn tròn mắt, lắp bắp không ra hơi.

Một luồng linh khí nồng đậm đến mức gần như hóa thành thể lỏng đột ngột phun trào ra từ viên đá. Luồng linh khí này tinh thuần đến mức không một chút tạp chất, chỉ cần hít một hơi nhỏ, Lục Thanh Tuyết đã cảm thấy đan điền Chúc Đồng Cảnh đệ tam tầng của mình khẽ run lên, tu vi vốn đã vững chắc như bàn thạch lại có dấu hiệu buông lỏng để đột phá lên tầng tiếp theo!

Chưa dừng lại ở đó, viên đá sau khi bong tróc toàn bộ lớp vỏ phế thải, liền hóa thành một khối tinh thạch rực rỡ ánh sáng ngũ sắc. Những luồng sáng hoàng kim, lam sắc, xích hỏa, thanh mộc và thổ hoàng đan xen vào nhau, tạo thành một quầng hào quang vạn trượng chiếu sáng cả một góc sân nhà tranh.

Trên bề mặt khối tinh thạch, những đường vân cổ xưa tự động ngưng tụ, uốn lượn thành hình dạng của những bông hoa sen tuyết và những con rồng nhỏ đang uốn lượn. Đây không còn là linh khí bình thường nữa, mà là Đạo Vận! Là quy tắc thiên địa được ngưng tụ đến mức cực hạn!

“Vạn… Vạn Năm Linh Tinh?!” Lục Thanh Tuyết không nhịn được mà thốt lên một tiếng nghẹn ngào, bàn tay nàng run rẩy chỉ vào khối tinh thạch ngũ sắc. “Không! Đây không phải là Vạn Năm Linh Tinh bình thường! Cái độ tinh thuần này, cái đạo vận nồng đậm này… Đây chính là Chí Tôn Linh Tủy trong truyền thuyết vạn năm mới kết tinh một hạt! Ngay cả các đời Hùng Vương ở Phong Châu Thần Đô, hay Đông Hải Long Vương cũng chưa chắc đã sở hữu được một hạt hoàn chỉnh thế này!”

Sở Phong đứng chết lặng tại chỗ, chiếc chảo đen rỉ sét trên tay suýt chút nữa thì rơi bộp xuống đất. Hắn nhìn viên hạ phẩm linh thạch rác rưởi vừa nãy, giờ đây đã hóa thân thành một khối Chí Tôn Linh Tủy rực rỡ, tỏa ra ánh sáng làm lóa mắt cả hai người.

“Mẹ ơi… Đệ chỉ gõ nhẹ một cái thôi mà…” Sở Phong nuốt nước bọt, hai chân run cầm cập vì quá sốc. “Cái chảo này… nó không phải là Thần Khí bình thường nữa rồi! Nó là một cái lò luyện hóa quy tắc nghịch thiên! Sư phụ ơi là sư phụ, người rốt cuộc là thực thể vĩ đại nào thế này? Tiện tay đưa cho đệ một cái chảo nấu ăn, thế mà lại có thể biến rác rưởi thành Chí Tôn bảo vật trong vòng một hơi thở?!”

Lục Thanh Tuyết lúc này cũng chấn động đến mức tâm thần lung lay. Nàng nhìn khối Chí Tôn Linh Tủy, rồi lại nhìn chiếc chảo đen rỉ sét trong tay Sở Phong, trong lòng d dập dồn những suy nghĩ sùng bái cuồng nhiệt.

Nàng nhớ lại những lời dạy của Diệp Phi: *”Sở Phong, cái chảo này ta mua dưới chợ có ba đồng thôi, đệ dùng thì phải biết giữ gìn, rửa ráy cho sạch sẽ, đừng có để muội than bám đầy vào làm hỏng vị thức ăn.”*

Hóa ra! Hóa ra ý của sư phụ là: *”Món Hỗn Độn Thần Khí này ta tùy tiện lấy từ trong kho đồ phế thải ra, ngươi sử dụng thì phải biết cách câu thông với Hỗn Độn chi khí bên trong, rửa sạch tạp chất (muội than) để cảm ngộ đại đạo, đừng làm phí hoài thần lực chứa trong đó!”*

“Sư phụ… người thật sự quá vĩ đại rồi!” Lục Thanh Tuyết hai mắt rơm rớm nước mắt vì cảm động. “Người vì muốn rèn luyện chúng ta, không tiếc ban phát những món bảo vật nghịch thiên thế này, vậy mà hằng ngày vẫn phải giả vờ làm một phàm nhân điên viên, chịu đựng gió sương, ăn uống thanh đạm… Chúng ta làm đệ tử, thật sự là quá bất hiếu khi không hiểu được nỗi khổ tâm của người!”

Chú chó đen nhỏ Tiểu Hắc đang nằm dưới thềm đá gặm xương cá chép, nghe thấy tiếng động kỳ lạ và nhìn thấy ánh sáng ngũ sắc rực rỡ của viên Chí Tôn Linh Tủy, nó khẽ mở một con mắt ra.

Sau khi nhìn thấy khối tinh thạch rực rỡ kia, Tiểu Hắc khinh bỉ khịt mũi một cái, thầm nghĩ trong lòng:

“Gâu… Đúng là hai đứa nhà quê chưa thấy sự đời! Một hạt Chí Tôn Linh Tủy rách nát mà cũng làm như nhặt được vàng không bằng. Ở cái ngọn núi Hải Vân Phong này, gạch lát chuồng gà của Thượng Thần còn được làm từ Thái Cổ Thần Thạch, nước tưới rau là Hồng Hoang Linh Dịch, ngay cả cái khúc xương cá chép mình đang gặm đây cũng chứa đạo vận hỗn độn mạnh hơn viên đá kia gấp trăm lần. Đúng là làm quá lên!”

Nghĩ vậy, Tiểu Hắc lại lười biếng nhắm mắt lại, tiếp tục gặm khúc xương cá của mình, cái đuôi xù lông khẽ vẫy vẫy đầy vẻ đắc ý của một con chó “có học thức”.

Nhưng ngay lúc Sở Phong và Lục Thanh Tuyết đang chìm đắm trong sự sùng bái và kinh ngạc tột độ, một tiếng “két” khô khốc đột ngột vang lên từ phía ngôi nhà tranh.

Cánh cửa tre cũ kỹ từ từ mở ra.

“Hai đứa bay đêm hôm không ngủ, thắp đèn dầu sáng trưng ngoài sân làm cái gì thế hả? Còn có cái tiếng động ‘bốp bốp’ gì kia nữa? Có để cho người già ngủ yên không thì bảo!”

Giọng nói quen thuộc, mang theo chút ngái ngủ và cằn nhằn đặc trưng của Diệp Phi vang lên.

Sở Phong và Lục Thanh Tuyết giật nảy mình như hai tên trộm bị bắt quả tang. Sở Phong nhanh như cắt, lập tức giấu chiếc chảo đen ra sau lưng, còn Lục Thanh Tuyết thì vội vã dùng tà áo vải thô che đi khối Chí Tôn Linh Tủy đang tỏa sáng rực rỡ trên thềm đá xanh.

Diệp Phi mặc bộ y phục vải thô màu đen nhạt giặt đến bạc màu, chân trần bám chút đất cát, tay cầm tẩu thuốc bằng trúc (Khai Thiên Thần Rìu ngụy trang) chưa châm lửa, lững thững bước ra sân. Hắn dụi dụi mắt, nhìn hai đệ tử đang đứng cứng đờ như hai bức tượng dưới ánh trăng, chân mày khẽ nhướng lên đầy vẻ nghi ngờ:

“Ủa? Thanh Tuyết, Sở Phong? Hai đứa làm cái trò gì mà lén lút ngoài giếng cổ thế kia? Gió mùa đông bắc đang tràn về lạnh thấu xương, không lo vào nhà đắp chăn ngủ đi, mai còn phải dậy sớm dọn dẹp chuồng gà với tưới rau cải ngọt nữa!”

Lục Thanh Tuyết lắp bắp, khuôn mặt lạnh lùng thường ngày giờ đây tràn ngập vẻ bối rối của một cô bé làm sai chuyện:

“Sư… Sư phụ… Đệ tử… Đệ tử cùng sư đệ chỉ là đang… đang ngắm trăng thôi ạ!”

Sở Phong lập tức gật đầu lia lịa, cười giả lả:

“Đúng đúng! Sư phụ, đêm nay trăng tròn quá, đẹp quá! Đệ tử và sư tỷ cảm thấy tâm cảnh dạt dào, nên ra đây ngắm trăng để… để ngộ đạo ạ!”

Diệp Phi liếc nhìn lên bầu trời. Đêm nay mây đen phương Nam vừa bị thổi bay, trăng quả thật có tròn, nhưng gió thổi vù vù lạnh buốt cả da thịt. Hắn nhìn hai đứa đệ tử ăn mặc phong phanh, lại nhìn cái điệu bộ giấu đầu hở đuôi của chúng, lắc đầu ngán ngẩm:

“Ngắm trăng cái khỉ mốc nhà hai đứa! Trăng tròn thì có gì mà ngắm, có ăn được không? Lại còn ngộ đạo cái gì nữa chứ. Ta thấy hai đứa dạo này rảnh rỗi quá nên sinh nông nổi rồi đúng không? Nhất là thằng nhóc Sở Phong kia, giấu cái gì sau lưng đấy? Lôi ra đây ta xem!”

Sở Phong mặt cắt không còn một giọt máu, hắn run rẩy đưa chiếc chảo đen rỉ sét ra phía trước, giọng lí nhí như muỗi kêu:

“Dạ… chỉ là cái chảo đen thôi ạ. Đệ tử mang ra rửa sạch để mai nấu lẩu cho sư phụ…”

Diệp Phi giật lấy chiếc chảo đen, lật đi lật lại nhìn một hồi. Hắn thấy vệt sáng màu xám tro trên đáy chảo (thực chất là Hỗn Độn nguyên thủy khí), nhưng dưới con mắt phàm nhân của hắn, đó chỉ là một vệt rỉ sét cứng đầu bám chặt vào đáy chảo do Sở Phong lười rửa sạch.

Hắn cốc đầu Sở Phong một cái rõ đau, cằn nhằn:

“Cái thằng nhóc này! Ta đã bảo bao nhiêu lần rồi, rửa chảo thì phải dùng xơ mướp chà cho thật mạnh vào! Nhìn xem, cái vệt rỉ sét xám xịt này bám đầy thế này, mai nấu lẩu thịt bò nó dính vào thức ăn thì có mà ngộ độc cả lũ! Mai mang cát ra giếng cổ chà sạch cho ta, nghe rõ chưa?!”

Sở Phong ôm đầu, đau thì không đau mấy vì đầu hắn giờ cứng như xương đồng da sắt nhờ Hỗn Độn Thần Thể, nhưng nghe sư phụ ví Hỗn Độn nguyên thủy khí thành “vệt rỉ sét”, hắn chỉ biết khóc không ra nước mắt, vội vàng cung kính đáp:

“Dạ… đệ tử tuân mệnh! Ngày mai đệ tử sẽ… ‘chà sạch’ nó ạ!” (Thực chất trong lòng hắn đang thầm nghĩ: Sư phụ bảo chà sạch rỉ sét, chắc chắn là ngầm ra lệnh cho mình phải hoàn toàn luyện hóa luồng Hỗn Độn khí này vào trong chảo!)

Diệp Phi thỏa mãn gật đầu, hắn định quay lưng đi vào nhà thì ánh mắt đột ngột bị thu hút bởi một tia sáng ngũ sắc yếu ớt lọt qua tà áo của Lục Thanh Tuyết.

Hắn bước tới một bước, tò mò hỏi:

“Thanh Tuyết, chân con đang giẫm lên cái gì thế? Sao lại có ánh sáng lập lòe như đom đóm thế kia?”

Lục Thanh Tuyết giật nảy mình, biết không thể giấu được nữa, nàng đành phải rụt chân lại, để lộ ra khối Chí Tôn Linh Tủy rực rỡ ngũ sắc đang nằm im lìm trên thềm đá xanh.

Diệp Phi nhìn thấy khối tinh thạch rực rỡ, to bằng nắm tay, tỏa ra ánh sáng ngũ sắc lung linh làm sáng rực cả một góc sân, hắn ngẩn người ra một lúc. Sau đó, hắn cúi xuống, nhặt khối Chí Tôn Linh Tủy lên, lật đi lật lại dưới ánh trăng để quan sát.

Sở Phong và Lục Thanh Tuyết nín thở, tim đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Họ đang chờ đợi phản ứng của vị Thần Minh tối cổ này khi nhìn thấy một hạt Chí Tôn Linh Tủy nghịch thiên cải mệnh vừa được tạo ra ngay trong sân nhà mình.

Liệu sư phụ có khen ngợi sự thông minh của Sở Phong? Liệu người có dùng nó để luyện chế một món Tiên Đan nghịch thiên nào đó?

Nhưng không!

Diệp Phi nhìn khối tinh thạch một hồi, khuôn mặt đột nhiên lộ ra vẻ ghét bỏ tột cùng. Hắn bĩu môi, lầm bầm cằn nhằn đầy bực bội:

“Cái chất lượng giấy Dó của lão Vương đã kém, thế mà cái đống đá cuội dạo này Sở Phong nhặt về cũng toàn là hàng dỏm! Cái viên đá này… nhìn thì đẹp mắt đấy, lấp la lấp lánh như pha lê, nhưng mà ta ngửi thấy mùi phốt pho nồng nặc thế này! Đây chắc chắn là loại đá phát quang chứa chất độc hóa học mà mấy tên thương nhân lừa đảo dưới chợ Phong Châu hay dùng để lừa gạt phàm nhân phơi nắng ban ngày rồi phát sáng ban đêm đây mà!”

Hắn gõ nhẹ viên Chí Tôn Linh Tủy xuống thềm đá, phát ra tiếng *bộp bộp* khô khốc, rồi lắc đầu thở dài:

“Đúng là thời buổi kim tiền, lòng người thối nát! Ngay cả viên đá cuội bón rau mà cũng làm giả được! Cái thứ đá chứa phốt pho độc hại này, để ngoài sân lỡ chú gà con hay chú chó Tiểu Hắc ăn phải thì có mà ngộ độc chết tươi! Thật là rác rưởi!”

Nói xong, trước ánh mắt chết lặng, hóa đá hoàn toàn của Sở Phong và Lục Thanh Tuyết, Diệp Phi thản nhiên vung tay một cái.

*Vút!*

Viên Chí Tôn Linh Tủy trị giá liên thành, có thể khiến cả Tu Tiên giới Âu Lạc Thần Châu chém giết lẫn nhau đến mức diệt môn vong quốc, bị Diệp Phi ném một đường vòng cung hoàn mỹ qua hàng rào tre…

*Bộp!*

Nó rơi thẳng vào góc chuồng gà rách nát ở phía sau vườn rau cải ngọt.

Chưa dừng lại ở đó, Diệp Phi còn lầm bầm tức giận đi tới chuồng gà, dùng chân đá đá viên Chí Tôn Linh Tủy vào sát góc thềm đất, kê ngay dưới cái máng nước bằng tre cũ kỹ đang bị khập khiễng của lũ gà. Hắn phủi phủi tay, vẻ mặt vô cùng nhẹ nhõm:

“Đấy! Kê vào đây cho cái máng nước nó đỡ bị nghiêng, đỡ phí hoài một viên đá giả. Đúng là rác rưởi thì chỉ có tác dụng làm đá kê chân chuồng gà thôi!”

*Im lặng.*

Một sự im lặng đáng sợ bao trùm lấy toàn bộ đỉnh Hải Vân Phong.

Sở Phong đứng như trời trồng, hai mắt trợn ngược lên, miệng há to đến mức có thể nhét vừa một quả trứng ngỗng. Hắn cảm thấy da đầu mình tê dại đi hoàn toàn, thế giới quan mười mấy năm tu luyện của hắn chỉ trong một giây phút đã bị vỡ vụn thành từng mảnh nhỏ.

“Chí… Chí Tôn Linh Tủy… bị đem đi kê máng nước chuồng gà?!” Sở Phong thầm gào thét trong lòng, nước mắt chực trào ra vì quá xót xa. “Sư phụ ơi là sư phụ! Người có biết cái viên ‘đá giả phát quang’ mà người vừa ném đi kia, nếu mang xuống dưới núi, có thể mua đứt cả mười cái Thái Âm Thần Giáo không hả?! Người lại đem nó đi kê chuồng gà?! Lũ gà nhà người ăn nước rỉ ra từ Chí Tôn Linh Tủy, mai sau tụi nó có hóa thành Phượng Hoàng Thái Cổ bay lên trời không thế này?!”

Lục Thanh Tuyết lúc này cũng không khá hơn là bao. Nàng đứng chết trân tại chỗ, kiếm ý chí dương sắc bén trên thanh kiếm gỗ suýt chút nữa thì tự động bộc phát vì quá chấn động. Nhưng rất nhanh, tâm cảnh Chúc Đồng Cảnh đệ tam tầng của nàng đã giúp nàng lấy lại bình tĩnh, và rồi… một luồng suy nghĩ “bổ não” sâu sắc lại tiếp tục dâng trào trong trí óc nàng.

Nàng nhìn bóng lưng thản nhiên của Diệp Phi đang lững thững đi vào nhà tranh, trong lòng thầm dâng lên một sự kính sợ và sùng bái đến mức vô hạn:

“Sư phụ… người quả nhiên là đang cảnh tỉnh chúng ta! Chí Tôn Linh Tủy đối với chúng sinh là bảo vật vô giá, nhưng đối với người, nó chẳng qua cũng chỉ là một viên đá kê chân chuồng gà không hơn không kém. Người đang dùng hành động này để dạy cho chúng ta bài học về ‘tâm cảnh’: Đừng bị ràng buộc bởi vật ngoại thân, đừng để những món bảo vật rực rỡ kia làm mờ mắt mà quên đi bản nguyên của tu luyện! Vô vi nhi trị, coi Chí Tôn như cỏ rác… Đây chính là tâm cảnh của một vị Thượng Thần tối cổ!”

Nghĩ đến đây, Lục Thanh Tuyết vội vàng kéo kéo tay áo Sở Phong, khẽ truyền âm:

“Sư đệ, chớ có lộ ra vẻ mặt xót xa kia! Sư phụ đang thử thách tâm cảnh của chúng ta đấy! Nếu đệ tỏ ra tiếc nuối viên Linh Tủy đó, sư phụ sẽ nghĩ đệ là kẻ tham lam, tâm tính bất định, lập tức sẽ phế bỏ đan điền của đệ một lần nữa để rèn luyện lại từ đầu đấy!”

Sở Phong giật nảy mình, vội vàng thu hồi vẻ mặt mếu máo, cố gắng nặn ra một nụ cười còn xấu hơn khóc, cung kính hướng về phía bóng lưng của Diệp Phi mà dập đầu:

“Sư phụ dạy bảo rất phải! Đống đá giả phát quang đó đúng là rác rưởi hại người, đem kê chuồng gà là hợp lý nhất rồi ạ! Đệ tử đã thấu hiểu nỗi lòng của sư phụ!”

Diệp Phi đang bước chân vào cửa, nghe thấy lời của Sở Phong, hắn khẽ lắc đầu, lẩm bẩm trong miệng:

“Cái thằng nhóc này dạo này đầu óc đúng là có vấn đề thật rồi. Khen một viên đá kê chuồng gà mà cũng làm như ngộ ra chân lý cuộc đời không bằng. Đúng là tuổi dậy thì, tâm sinh lý thất thường quá đi mất. Mai phải bắt nó ăn thêm nhiều rau cải ngọt để thanh nhiệt giải độc mới được.”

Hắn khẽ ngáp một tiếng dài, bước vào gian phòng nhỏ, đóng cửa tre lại. Tiếng giường tre kêu kẽo kẹt vang lên, rồi ngọn đèn dầu nhỏ trong nhà tranh cũng vụt tắt, trả lại sự yên tĩnh cho đêm tối.

Ngoài sân, Sở Phong và Lục Thanh Tuyết thở phào nhẹ nhõm một hơi dài.

Sở Phong nhìn về phía chuồng gà ở góc vườn rau. Dưới ánh trăng, viên Chí Tôn Linh Tủy đang nằm im lìm dưới chân máng nước bằng tre. Nhưng điều kỳ dị là, những giọt nước giếng cổ rỉ ra từ máng tre, sau khi chảy qua bề mặt viên Linh Tủy, lập tức hóa thành một làn sương mù màu ngũ sắc nhàn nhạt, thấm vào trong đất cát xung quanh vườn rau cải ngọt.

Đàn gà con đang ngủ trong chuồng, thỉnh thoảng có vài con khẽ cựa mình, lông tơ trên người chúng dường như đang âm thầm chuyển sang màu hoàng kim rực rỡ, tỏa ra một tia khí tức của loài thần cầm Thái Cổ.

Chú chó đen nhỏ Tiểu Hắc lững thững đi tới bên chuồng gà, nhìn viên Chí Tôn Linh Tủy dưới máng nước, rồi lại nhìn lũ gà con đang được “tẩm bổ” bằng linh dịch tối cao hằng ngày. Nó khẽ khịt mũi một cái đầy ghen tị:

“Gâu… Đúng là lũ gà tốt số! Theo Thượng Thần có vài năm mà sắp sửa tiến hóa thành Kim Ô hết cả lũ rồi. Tí nữa mình phải lén liếm vài ngụm nước trong máng mới được, không thể để lũ gà này vượt mặt mình được!”

Nghĩ là làm, Tiểu Hắc vẫy vẫy cái đuôi xù lông, nhân lúc hai đệ tử không chú ý, nó lén lút bò tới bên chuồng gà, thò cái lưỡi hồng hồng ra liếm láp vài giọt nước rỉ ra từ viên Linh Tủy. Khí tức Thôn Thiên Ma Lang trong cơ thể nó lập tức dao động kịch liệt, tu vi vạn cổ kỷ nguyên có dấu hiệu tinh tiến thêm một bước lớn.

Sở Phong lúc này đang ngồi bệt xuống thềm đá, hai tay nâng chiếc chảo đen rỉ sét lên, ánh mắt đầy vẻ suy tư quyết tâm:

“Sư tỷ, ngày mai đệ xuống núi mua nhang muỗi, đệ quyết định sẽ mang theo chiếc chảo đen này. Sư phụ bảo đệ ‘chà sạch rỉ sét’, đệ nhất định phải dùng máu của lũ ma tu phương Nam kia để mài giũa, hoàn toàn luyện hóa luồng Hỗn Độn nguyên thủy khí này!”

Lục Thanh Tuyết khẽ vuốt ve thanh kiếm gỗ bên hông, đôi mắt thanh lãnh nhìn về phía chân trời phương Nam – nơi ma khí màu đỏ tía đang âm thầm cuộn trào trở lại sau khi mây đen bị xua tan. Nàng khẽ gật đầu, giọng nói đầy sát khí sắc bén:

“Được. Sư phụ muốn chúng ta phong sơn dưỡng sức, ẩn mình trên Hải Vân Phong, nhưng người cũng đã ngầm ban cho chúng ta bảo vật nghịch thiên thế này. Ngày mai đệ xuống núi, nếu gặp phải tàn dư của Thái Âm Thần Giáo hay lũ ma tu phương Nam dám có ý đồ xấu với Hải Vân Phong, đệ cứ việc dùng chảo đen đập chết ăn thịt cho ta! Nhân quả của thế giới này, đã có sư phụ đứng sau gánh vác, chúng ta không cần phải sợ bất kỳ kẻ nào!”

“Sư tỷ nói đúng lắm! Đệ tử Hải Vân Phong chúng ta, chưa bao giờ biết sợ là gì!”

Sở Phong cười ha ha, nụ cười thiếu niên rạng rỡ dưới ánh trăng, nhưng trong mắt lại chứa đựng một tia chiến ý cuồng bạo của Hỗn Độn Thần Thể.

Trong khi đó, ở phía cực Nam thuộc Dã Vy Dạ Lâm, phong ấn cổ xưa của Ma Hoàng Thiên Thích vẫn đang tiếp tục rạn nứt dữ dội dưới sự kích động của ma khí tím sẫm. Những tiếng gầm rú thô bạo của lũ dị thú hồng hoang vang vọng khắp rừng già, báo hiệu một thảm họa kinh hoàng sắp sửa giáng xuống Âu Lạc Thần Châu.

Nhưng đối với thầy trò Diệp Phi trên đỉnh Hải Vân Phong, đêm nay vẫn là một đêm bình yên ấm áp. Khói bếp từ chiều đã tắt, chỉ còn lại mùi hương dịu nhẹ của trà lài quyện cùng sương đêm thanh khiết, che chở cho ngọn núi thiêng khỏi mọi giông bão của cuộc đời.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8