Thiên Cơ Bất Khả Lộ – Tồn Tại Đỉnh Cấp
Chương 40: Bí ẩn về giấy Dó

Cập nhật lúc: 2026-06-13 19:32:57 | Lượt xem: 7

Trần Thiên Kiêu rống lên một tiếng kinh thiên động địa, bàn tay hộ pháp Chúc Đồng Cảnh đệ thất tầng đập mạnh xuống chiếc bàn ngọc thạch vạn năm, khiến món linh bảo cấp cao này lập tức rạn nứt thành trăm mảnh, vỡ vụn như lòng tự tôn của Tiên Minh lúc này. Gã túm lấy cổ áo của Lâm Khải, nhấc bổng gã chấp pháp giả tơi tả này lên, hai mắt trợn ngược như hai quả nhãn lồng, gầm rít sát màng nhĩ đối phương:

“Ngươi lặp lại lần nữa xem nào?! Cái gì mà Tiên Minh Chấp Pháp Ấn của Tạ trưởng lão biến thành bột đồng nát? Cái gì mà Uông Sùng bị mù mắt, phế sạch tu vi, rồi bị một con lươn vàng kéo lê vứt xuống hố rác?! Lâm Khải! Ngươi có biết mình đang sủa cái gì không hả?! Ngươi có biết Chấp Pháp Điện của Tiên Minh chúng ta là đại diện cho cái gì ở Âu Lạc Thần Châu này không?!”

Lâm Khải lúc này trông chẳng khác nào một con gà nhúng nước sôi, bộ trường bào chấp pháp màu vàng kim sang trọng ngày thường giờ rách bươm như xơ mướp, mặt mũi đầy bùn đất đen ngòm của Hải Vân Phong, đầu tóc bù xù, hơi thở hỗn loạn đến mức tu vi Chúc Đồng Cảnh đệ ngũ tầng đã tụt dốc không phanh xuống mức yếu ớt nhất. Gã không thèm lau vết máu khô trên khóe môi, hai tay ôm chặt lấy một cái túi vải rách nát trước ngực như ôm mạng sống, hàm răng va vào nhau lập cập phát ra tiếng “cọc cọc” đầy thảm hại:

“Phó… Phó điện chủ! Chân tướng! Những gì thuộc hạ nói hoàn toàn là chân tướng mười phần mười! Không có một chữ nửa lời giả dối! Tạ trưởng lão… Tạ trưởng lão thật sự đã biến thành phàm nhân rồi! Ngài ấy hiện tại đang quỳ dưới chân núi Hải Vân Phong, khóc lóc dập đầu sám hối đến mức trán sưng to như quả ổi! Còn Đông Hải Long Vương Ngao Quảng… ngài ấy đang cầm chổi tre quét rác! Quét rác đó phó điện chủ ơi! Một vị Long Vương Thần Thông Cảnh đỉnh phong, vậy mà lại hớn hở đi quét dọn đống bột đồng vụn của Chấp Pháp Ấn như nhặt được chí bảo! Thượng Thần trên núi… Thượng Thần trên núi thật sự là một tồn tại Thái Sơ không thể chọc vào!”

Cảnh tượng xung đột hỗn loạn ngay trong đại điện của Chấp Pháp Điện tại Phong Châu Thần Đô khiến hàng chục vị trưởng lão, chấp pháp giả xung quanh đều trợn mắt ngoác mồm, bầu không khí căng thẳng đến mức đóng băng hoàn toàn. Lâm Khải vốn là một kẻ cực kỳ kiêu ngạo, làm việc luôn dựa theo cuốn “Sổ đen Âu Lạc” để hoạch định, đi đến đâu cũng mang bộ mặt lạnh lùng như tiền, vậy mà hôm nay lại bị dọa đến mức thần trí điên đảo, nói năng lộn xộn như một kẻ tâm thần phân liệt.

Trần Thiên Kiêu thở dốc, gã ném mạnh Lâm Khải xuống sàn điện lạnh lẽo. Tiếng va chạm khô khốc vang lên, nhưng Lâm Khải dường như không hề cảm thấy đau đớn, gã chỉ vội vàng bò dậy, ôm khư khư cái túi vải rách, ánh mắt dại ra đầy vẻ hoảng loạn cực độ. Trần Thiên Kiêu đi qua đi lại, tà áo bào bay phần phật, gã cố gắng đè nén cơn giận và sự hoang mang đang dâng trào trong lòng, gằn giọng hỏi:

“Được! Cứ cho là Tạ Thiên Hành khinh địch bị phế, vậy còn Uông Sùng thì sao? Hắn mang theo phi thuyền hoàng kim của Tiên Minh, bên trên có khắc hộ phái trận pháp cấp Chí Tôn, làm sao có thể bị tiêu diệt không còn một mảnh giáp chỉ trong một hơi thở? Ngươi nói có lực lượng vô hình xóa sạch phi thuyền, rốt cuộc là yêu thuật gì?!”

Lâm Khải run rẩy mở cái túi vải rách ra, cẩn thận lấy ra một mảnh giấy màu xám nhạt, thô sơ đến mức có thể nhìn thấy rõ những xơ sợi thô kệch dính bết vào nhau. Mảnh giấy này chỉ to bằng bàn tay, góc cạnh bị xé rách nham nhở, trên mặt giấy có một vệt mực đen uốn lượn vô cùng hỗn độn, trông giống như một đứa trẻ con nghịch ngợm cầm bút quẹt bậy một nhát.

Nhưng ngay khi mảnh giấy ấy được đặt lên bàn ngọc thạch đã vỡ vụn, một luồng áp lực vô hình, cổ xưa và nặng nề như cả vạn ngọn núi vĩ đại của Âu Lạc Thần Châu đột ngột giáng xuống!

“Ầm!”

Toàn bộ đại điện khổng lồ của Chấp Pháp Điện rung chuyển dữ dội. Những cây cột đồng Đông Sơn khổng lồ nâng đỡ trần điện phát ra tiếng kót két ghê rợn, trận pháp phòng ngự cấp cao nhất của Tiên Minh tự động kích hoạt, rực sáng lên những tia lôi điện màu xanh lam nhưng ngay lập tức bị luồng áp lực vô hình kia đè bẹp, tắt ngóm chỉ trong vòng một nốt nhạc.

Trần Thiên Kiêu đứng gần nhất, sắc mặt gã lập tức đại biến, từ hồng hào chuyển sang tái mét, rồi từ tái mét chuyển sang trắng bệch như tờ giấy chịu tang. Gã cảm thấy lồng ngực mình như bị một chiếc búa tạ nặng vạn quân nện thẳng vào, lục phủ ngũ tạng điên cuồng dịch chuyển, một ngụm máu tươi không kiềm chế nổi phun thẳng ra ngoài, nhuộm đỏ cả vạt áo trước ngực.

“Phịch! Phịch! Phịch!”

Hàng chục vị trưởng lão Chúc Đồng Cảnh xung quanh đại điện đồng loạt quỳ sụp xuống đất, đầu gối đập mạnh xuống nền đá nung phát ra những tiếng động trầm đục thê lương. Bọn họ trợn tròn mắt, mồ hôi lạnh tuôn ra như tắm, thần thức vốn dĩ mạnh mẽ giờ đây bị đè ép đến mức co rúm lại trong đan điền, không dám thò ra ngoài dù chỉ một sợi tóc.

“Cái… Cái gì thế này?!” Một vị trưởng lão tóc bạc phơ, tu vi Chúc Đồng Cảnh đệ ngũ tầng hộc máu mồm, run rẩy gào lên. “Chỉ là một mảnh giấy vụn… Tại sao lại ẩn chứa quy tắc thiên địa chí cao vô thượng như thế này?! Thần hồn của ta… thần hồn của ta suýt chút nữa đã bị vệt mực kia nghiền nát hoàn toàn!”

Lâm Khải nhìn thấy cảnh tượng này, không những không sợ hãi mà ngược lại còn cười lên một tiếng đầy dở khóc dở cười, giọng điệu tự giễu và hụt hẫng vô cùng:

“Ha ha… Các vị trưởng lão đã tin lời thuộc hạ chưa? Đây chỉ là một mảnh giấy Dó rách nát mà thuộc hạ nhặt được trong chiếc sọt rác tre ngoài sân nhà tranh của Thượng Thần! Lúc đó, Thượng Thần chỉ viết dở một chữ ‘Đạo’, ngài ấy cảm thấy viết không đẹp, liền thản nhiên dùng tay xé rách bức tranh chữ rồi vứt vào sọt rác! Chỉ một động tác xé giấy tùy ý của ngài ấy, đã gián tiếp mượn quy tắc thiên địa để thổi bay chiếc phi thuyền hoàng kim của Tiên Minh thành tro bụi vạn dặm! Uông Sùng chỉ vì liếc nhìn chữ viết của ngài ấy một cái, hai mắt liền bị kiếm ý chí tôn đâm mù, tu vi phế sạch!”

Trần Thiên Kiêu run rẩy lau vệt máu trên môi, gã nhìn chằm chằm vào mảnh giấy Dó rách nát trên bàn, trong lòng dâng lên một nỗi sợ hãi tột cùng chưa từng có trong đời. Gã là phó điện chủ Chấp Pháp Điện, từng chứng kiến vô số bí bảo, thần binh của các đời Hùng Vương, thậm chí từng có cơ hội chiêm ngưỡng tàn tích của Thần Kim Quy, nhưng chưa bao giờ gã thấy một thứ gì khủng khiếp như mảnh giấy rách này.

Không có dao động linh lực, không có trận pháp khắc họa, chỉ có một vệt mực đen thô sơ nhưng lại ẩn chứa ý chí của Khởi Nguyên, của quy luật sinh diệt vạn vật!

“Giấy Dó…” Trần Thiên Kiêu lẩm bẩm, giọng nói khản đặc đi vì kinh hoàng. “Đây… Đây tuyệt đối không phải là giấy Dó bình thường của phàm nhân! Các ngươi nhìn kỹ cấu trúc sợi của nó xem! Những sợi xơ này uốn lượn theo một quỹ đạo vô cùng huyền diệu, hô hấp đồng nhịp với mạch khí của Âu Lạc Thần Châu! Đây chính là ‘Vạn Cổ Nhân Hoàng Chỉ’ truyền thuyết! Loại giấy được chế tạo từ vỏ của cây thần Thần Mộc thời khai thiên lập địa! Còn vệt mực này… mực này nhất định là ‘Hỗn Độn Thần Dịch’ ngưng tụ từ máu của Hồng Hoang Thần Thú!”

Lâm Khải nghe Trần Thiên Kiêu “bổ não” ra một tràng triết lý vĩ đại như vậy, khóe miệng gã khẽ giật giật. Gã nhớ lại lúc ở trên núi, Thượng Thần Diệp Phi dường như có cằn nhằn một câu: “Giấy Dó thô sơ mua của lão Vương dạo này chất lượng kém quá, viết một tí là rách, xơ giấy bay tứ tung làm ta hắt hơi liên tục…”

Lúc đó gã còn nghĩ Thượng Thần đang dùng lời lẽ ẩn dụ để chê bai tu vi của Tiên Minh rách nát như giấy Dó, giờ nghe phó điện chủ phân tích, gã mới phát hiện ra… Hóa ra tư duy của đám bô lão Tiên Minh này còn bay cao bay xa hơn cả gã gấp vạn lần! Đúng là gừng càng già càng cay, trình độ tự bổ não của phó điện chủ đã đạt đến cảnh giới lô hỏa thuần thanh rồi!

“Phó điện chủ anh minh!” Lâm Khải lập tức phụ họa, vẻ mặt nghiêm túc mười phần mười. “Lúc thuộc hạ ở trên núi, quả thật đã ngửi thấy mùi trà nhài phát ra từ chén trà của Thượng Thần. Nhưng mùi trà đó… mỗi lần thuộc hạ hít vào một hơi, kinh mạch rạn nứt lập tức có dấu hiệu lành lại, tu vi suýt chút nữa đã đột phá! Đó rõ ràng là ‘Băng Tâm Tiên Thảo’ mười vạn năm được đun bằng nước giếng cổ chứa Hồng Hoang Linh Dịch! Thượng Thần lại thản nhiên dùng nó để… giải cảm! Ngài ấy nói ngọn núi này dạo này nhiều ruồi muỗi vo ve quá, ngày mai sẽ bảo nhị đệ tử Sở Phong xuống núi mua nhang muỗi loại mạnh nhất để diệt trừ sạch sẽ!”

“Nhang muỗi?!”

Trần Thiên Kiêu nghe đến hai chữ này, da đầu lập tức tê dại, cả người run lên bần bật. Gã lùi lại ba bước, suýt chút nữa thì vấp phải mảnh vỡ của chiếc bàn ngọc thạch mà ngã ngửa ra sau. Các vị trưởng lão xung quanh cũng hít vào một ngụm khí lạnh, sắc mặt ai nấy đều xám ngoét như tro tàn.

“Nhang muỗi… Thượng Thần ví vạn quân của Tiên Minh và Thái Âm Thần Giáo chúng ta là lũ ruồi muỗi vo ve làm bẩn tai ngài ấy!” Trần Thiên Kiêu ôm đầu, giọng nói run rẩy đầy vẻ trầm cảm cực độ. “Ngài ấy muốn mua nhang muỗi… Đây rõ ràng là lời cảnh cáo tối hậu! Nếu Tiên Minh chúng ta còn dám bén mảng đến ranh giới Hải Vân Phong dù chỉ một bước, ngài ấy sẽ trực tiếp thắp lên một nén nhang nhân quả, hun khói tiêu diệt sạch sẽ toàn bộ tu sĩ của chúng ta không còn một mống! Thần thông vĩ đại như vậy, tính toán nhân quả sâu xa như vậy… Chúng ta lấy cái gì để đỡ đây?!”

Một vị trưởng lão Chấp Pháp Điện tên là Mạc Vô Kỵ, người nổi tiếng là mưu mô xảo quyệt nhất Tiên Minh, lúc này cũng run rẩy lên tiếng, giọng nói đầy vẻ hối hận tột cùng:

“Phó điện chủ! Chúng ta phải quay xe ngay lập tức! Trận chiến này không thể đánh tiếp được nữa! Chống đối với một tồn tại Thái Sơ có thể phế bỏ vạn người chỉ bằng một cái phẩy quạt, một hạt nước giếng… đó không phải là chiến tranh, đó là tự sát tập thể! Triệu Bá của Thái Âm Thần Giáo đã bò lết chạy trốn và thề đi tu làm hòa thượng rồi! Cổ Vô Song hóa ma cũng bị một hạt nước bóp nát cả thể xác lẫn nhân quả! Tiên Minh chúng ta nếu còn không biết điều, e rằng Phong Châu Thần Đô này cũng sẽ bị ngài ấy tiện tay xóa sổ khỏi bản đồ!”

Bầu không khí trong đại điện lúc này rơi vào một sự im lặng đáng sợ đến mức nghẹt thở. Những vị đại năng ngày thường hô mưa gọi gió, coi thường phàm nhân như kiến cỏ, giờ đây lại giống như một lũ trẻ con làm sai chuyện, đứng co rúm lại một góc chờ đợi phán quyết. Sự kiêu ngạo của Tiên Minh đã bị một mảnh giấy Dó rách nát đè bẹp dí xuống vũng bùn.

Trần Thiên Kiêu hít sâu một hơi, cố gắng lấy lại một chút bình tĩnh của kẻ đứng đầu Chấp Pháp Điện. Gã nhìn Lâm Khải, ánh mắt đột nhiên rực sáng lên một tia hy vọng đầy dở khóc dở cười:

“Lâm Khải! Ngươi nói… Thượng Thần chê chất lượng giấy Dó của lão Vương dạo này kém quá đúng không?”

“Dạ… Dạ đúng thế.” Lâm Khải ngơ ngác gật đầu, không hiểu phó điện chủ hỏi câu này để làm gì. “Thượng Thần quả thật có phàn nàn rằng viết một tí là rách, làm xơ giấy bay tứ tung khiến ngài ấy khó chịu.”

Trần Thiên Kiêu lập tức đập tay xuống đùi một cái đét, vẻ mặt hớn hở như nhặt được chí bảo, gã quay sang ra lệnh cho đám chấp pháp giả bên dưới:

“Mau! Truyền lệnh của ta xuống! Huy động toàn bộ lực lượng của Chấp Pháp Điện, lục tung cả cái Phong Châu Thần Đô này lên! Tìm cho bằng được tất cả những tiệm bán giấy Dó, đặc biệt là những người tên là lão Vương! Ta muốn mua toàn bộ những cuộn giấy Dó thượng hạng nhất, loại giấy được làm thủ công từ những gốc tre già ngàn năm bên dòng sông Hồng hoang dã! Bất kể tốn bao nhiêu linh thạch, bất kể phải dùng đến thủ đoạn gì, trong vòng ba ngày phải gom đủ mười vạn cuộn giấy Dó hoàn mỹ nhất cho ta!”

Mạc Vô Kỵ trưởng lão nghe thấy thế, hai mắt cũng sáng rực lên, lập tức vỗ mông ngựa phụ họa:

“Phó điện chủ thật là cao minh! Thượng Thần thích viết thư pháp bằng giấy Dó, chúng ta liền dâng tặng loại giấy tốt nhất để ngài ấy vui vẻ! Chỉ cần Thượng Thần dùng giấy của chúng ta viết chữ, nhân quả của Tiên Minh chúng ta liền được ngài ấy bảo hộ! Đây gọi là… lấy lòng Thượng Thần bằng con đường điền viên phàm nhân! Ngài ấy muốn đóng vai phàm nhân, chúng ta liền bồi ngài ấy diễn vở kịch này đến cùng!”

Lâm Khải đứng một bên chứng kiến màn “quay xe” cực gắt và trình độ “bổ não” thượng thừa của các bô lão Tiên Minh, gã chỉ biết im lặng cười trừ trong lòng. Gã thầm nghĩ, nếu Thượng Thần Diệp Phi biết được đám đại năng Tiên Minh này đang điên cuồng đi gom mua giấy Dó thô sơ để dâng tặng mình, không biết ngài ấy sẽ có biểu cảm ảo ma Canada đến mức nào nữa.

Trong khi đó, tại đỉnh Hải Vân Phong xa xôi, khói bếp rực rỡ sắc màu của đạo vận ấm áp lại đang lững thững bay lên từ ngôi nhà tranh nhỏ của Diệp Phi.

Diệp Phi ngồi dưới gốc cây đào tiên (vốn là thanh kiếm gỗ của Lục Thanh Tuyết cắm xuống đất mọc rễ), tay cầm một chiếc gạt tàn đất nung mới tinh do Sở Phong vừa nặn tặng, lầu bầu chửi rủa:

“Mẹ kiếp cái lão Vương bán gốm ở chợ Phong Châu! Lần trước bán cho ta cái nồi đất nung viết chữ một tí là nứt, lần này bán giấy Dó lại rách bươm như xơ mướp! Làm ta đang viết chữ ‘Tĩnh’ ngon lành để giải tỏa stress thì giấy lại rách làm đôi, xơ giấy bay đầy vào bát canh lẩu thịt bò của ta! Đúng là đồ treo đầu dê bán thịt chó mà!”

Sở Phong đứng bên cạnh bếp lò, đang cặm cụi nhóm lửa bằng những thanh củi Ngô Đồng vạn năm rực sáng hỏa diễm chí dương, nghe thấy tiếng cằn nhằn của sư phụ, hắn lập tức gãi gãi đầu, cười hì hì:

“Sư phụ bớt giận! Lần sau đệ tử xuống núi mua nhang muỗi, đệ tử sẽ tiện thể ghé qua đập nát cái tiệm của lão Vương kia ra để trút giận cho sư phụ! Cái tên phàm nhân ngu ngốc đó dám bán đồ giả cho ngài, đúng là chán sống rồi!”

Lục Thanh Tuyết lúc này đang mặc bộ y phục vải thô màu xanh nhạt do Diệp Phi tự tay khâu tặng, mái tóc đen dài được búi gọn gàng bằng một cành đào nhỏ, nàng đứng bên cạnh bàn gỗ, chăm chú mài mực trên nghiên gốm sứt mẻ chứa Hắc Long dịch. Nghe thấy lời của Sở Phong, nàng khẽ lườm hắn một cái, giọng nói thanh lãnh nhưng đầy vẻ sùng bái sâu sắc:

“Sư đệ chớ có nói năng bậy bạ làm bẩn tai sư phụ. Ý chí của sư phụ rộng lớn như thiên địa, ngài ấy phàn nàn về giấy Dó của lão Vương thực chất là đang dùng thiên cơ cảnh báo chúng ta về sự rách nát của quy tắc thiên địa ở Âu Lạc Thần Châu lúc này. Mảng phong ấn của Ma tộc ở phương Nam đang rạn nứt, quy tắc thế giới yếu ớt như mảnh giấy Dó kia vậy. Sư phụ xé rách mảnh giấy đó, chính là ngầm ra lệnh cho chúng ta phải chuẩn bị tinh thần để… xé nát toàn bộ tàn dư của Vực Ngoại Ma Tộc!”

Sở Phong nghe sư tỷ phân tích, hai mắt lập tức rực sáng lên như hai ngọn đèn pha, hắn đập mạnh chiếc chảo đen rỉ sét vào ngực đùng đùng:

“Ái chà! Sư tỷ nói đúng quá! Đúng là chỉ có tỷ mới hiểu được ý đồ sâu xa của sư phụ! Sư phụ ơi, đệ tử hiểu rồi! Ngày mai đệ tử xuống núi, không chỉ mua nhang muỗi, mà còn quét sạch toàn bộ lũ ma tu phương Nam dám làm phiền giấc ngủ của ngài!”

Diệp Phi đang nhấp một ngụm trà lài ấm áp, nghe hai đệ tử của mình kẻ xướng người họa, phân tích ra một tràng triết lý đao to búa lớn về “quy tắc thiên địa” với “phong ấn Ma tộc”, hắn suýt chút nữa thì phun sạch ngụm trà trong miệng ra ngoài. Hắn đặt mạnh chén trà xuống bàn, gõ nhẹ lên trán Lục Thanh Tuyết một cái cốc rõ đau, bất lực nói:

“Cái con bé Thanh Tuyết này dạo này đọc sách nhiều quá nên bị ảo tưởng sức mạnh rồi hả?! Cái gì mà quy tắc thiên địa với phong ấn Ma tộc ở đây?! Ta chỉ đơn giản là chê chất lượng giấy Dó kém thôi mà! Các người bớt bổ não hộ ta cái! Mau đi dọn dẹp đống giấy vụn rác rưởi ngoài sân vào cho ta, gió mùa đông bắc sắp tràn về thổi bay lung tung làm bẩn vườn rau cải ngọt bây giờ!”

Lục Thanh Tuyết bị Diệp Phi gõ đầu, không những không giận mà ngược lại hai má còn ửng hồng vì hạnh phúc, nàng cảm nhận được một luồng ấm áp từ ngón tay của Diệp Phi truyền vào trán, giúp củng cố vững chắc tu vi Chúc Đồng Cảnh đệ tam tầng mới đột phá của mình. Nàng vội vàng cúi đầu, cung kính nói:

“Dạ, sư phụ! Đồ nhi biết lỗi rồi! Đồ nhi sẽ lập tức đi dọn dẹp đống giấy vụn… à không, đống mảnh vỡ quy tắc thiên địa kia vào bảo quản thật tốt!”

Nói xong, Lục Thanh Tuyết và Sở Phong hăm hở chạy ra sân, tranh nhau nhặt nhạnh từng mảnh giấy Dó rách nát mà Diệp Phi vừa vứt đi. Đối với bọn họ, mỗi mảnh giấy vụn này chính là một tấm bùa hộ mệnh cấp Chí Tôn, chứa đựng một tia kiếm ý hoặc đạo vận Thái Sơ của sư phụ, mang ra ngoài Tu Tiên giới bán chắc chắn sẽ khiến các đại tông môn tranh cướp đến mức vỡ đầu chảy máu!

Chú chó đen nhỏ Tiểu Hắc nằm dưới thềm đá gặm khúc xương cá chép chứa đạo vận hỗn độn, nhìn cảnh tượng dở khóc dở cười này, nó khẽ vẫy vẫy cái đuôi xù lông, thầm nghĩ trong lòng:

“Gâu… Đúng là một lũ ngốc! Thượng Thần chỉ muốn yên ổn làm phàm nhân ăn lẩu, vậy mà các ngươi cứ thích biến ngài ấy thành đấng sáng thế cứu thế làm gì không biết! Nhưng mà… mảnh giấy Dó kia đúng là chứa nhiều đạo vận thật, tí nữa mình phải lén nhặt một mảnh về lót chuồng nằm mới được!”

Dưới chân núi Hải Vân Phong, sương mù màu tím của ma khí từ phương Nam tràn tới đã bị cái phẩy quạt lúc trước của Diệp Phi thổi sạch không còn một dấu vết, trả lại một bầu trời đêm đầy sao lấp lánh rực rỡ. Nhưng ở phía bên kia chiến tuyến, tại tổng đàn của Thái Âm Thần Giáo cách mười vạn dặm, một cơn bão kinh hoàng khác lại đang âm thầm chuẩn bị bùng nổ, khi Giáo chủ Cổ Thiên Thu đang nhìn bức Huyết Thư Chiến Sớ bị Diệp Phi viết đè chữ “Thuế” lên với một khuôn mặt vặn vẹo vì phẫn nộ và điên cuồng tột cùng.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8