Thiên Cơ Bất Khả Lộ – Tồn Tại Đỉnh Cấp
Chương 37: Rồng nhỏ hóa giun đất
Ngao Sơn cuộn tròn dưới đáy chiếc xô gỗ cũ kỹ, cảm nhận dòng nước giếng mát lạnh đang mơn trớn từng thớ thịt trên cơ thể lươn vàng ngụy trang của mình. Trong khoảnh khắc yên bình ngắn ngủi ấy, tâm trí của vị hoàng tử Đông Hải tôn quý bỗng chốc trôi dạt về những ngày tháng huy hoàng của quá khứ, khi hắn vẫn còn là một tồn tại hô mưa gọi gió dưới đáy biển sâu.
Thuở ấy, Đông Hải Long Cung là thánh địa bất khả xâm phạm. Ngao Sơn, với tư chất Thần Thông Cảnh đỉnh phong, ngậm ngọc phun châu, mỗi lần xuất tuần đều có vạn thủy tộc quỳ lạy hai bên hải lộ, uy phong lẫm lẫm. Hắn nhớ như in một buổi chiều hoàng hôn trên ngai vàng san hô, phụ hoàng của hắn – Đông Hải Long Vương – đã vuốt chòm râu rồng dài thượt, sắc mặt nghiêm trọng dặn dò:
“Sơn nhi, thiên hạ này rộng lớn, Âu Lạc Thần Châu vạn cổ linh thiêng, ngọa hổ tàng long không biết bao nhiêu mà kể. Đặc biệt là dãy Hải Vân Phong kia, nghe đồn có những tồn tại cổ xưa có sở thích vô cùng quái đản, thích đóng giả làm phàm nhân để trải nghiệm hồng trần. Nếu một ngày nào đó ngươi lên cạn, lỡ như gặp phải kẻ nào mặc áo vải thô rách rưới, chân trần bám đất cát, tay cầm gậy tre hay xẻng rỉ sét mà trên người không có nửa điểm linh lực… thì hãy lập tức quỳ xuống gọi cha, tuyệt đối không được ho he nửa lời! Nhớ kỹ, đó là quy tắc sinh tồn tối thượng!”
Lúc đó, Ngao Sơn tuổi trẻ tài cao, chỉ khịt mũi khinh bỉ. Hắn cho rằng phụ hoàng đã già lẩm cẩm, nhát gan như thỏ đế. Hắn mang trong mình huyết mạch Lạc Long Quân chính tông, thân thể đúc đồng da sắt, sao phải sợ một tên phàm nhân không có tu vi?
Cho đến hôm nay, khi hắn bị một con giun đất thô sơ móc vào cần câu tre kéo tuột lên khỏi mặt nước, bị ánh mắt sâu thẳm như chứa đựng cả kỷ nguyên hỗn độn của Diệp Phi nhìn thấu, hắn mới biết phụ hoàng nói đúng đến từng dấu chấm, dấu phẩy. Cái gọi là “phàm nhân” kia, chỉ cần một cái liếc mắt nhẹ nhàng đã khiến phong ấn huyết mạch vạn năm của hắn rạn nứt, ép hắn phải biến thành một con lươn vàng nhỏ bé để giữ mạng.
Hải Vân Phong này, quả thực là nơi ngự trị của Thần Minh!
***
Trở lại với hiện tại, Lục Thanh Tuyết đang bê chiếc xô gỗ chứa Ngao Sơn đi đến bên chiếc bể đá cũ kỹ nằm cạnh giếng cổ.
Chiếc bể đá này sứt sẹo một góc, thành bể bám đầy rêu xanh phong sương, trông chẳng khác nào một món đồ bỏ đi mà người ta thường dùng để giặt giũ hoặc ngâm dưa hấu cho mát vào mùa hè. Nhưng đối với Ngao Sơn, ngay khi chiếc xô gỗ tiến lại gần, hắn đã cảm nhận được một luồng khí tức vĩ đại đang phả vào mặt.
“Đây… đây không phải là bể chứa nước bình thường!” Ngao Sơn trong lòng gào thét, con mắt rồng dưới lớp da lươn vàng trợn tròn kinh hãi.
Nước trong bể đá tỏa ra hơi lạnh thấu xương, nhưng đó không phải là cái lạnh của băng tuyết thông thường, mà là **Hồng Hoang Linh Dịch** đã được ngưng tụ đến mức hóa lỏng! Từng hạt nước nhỏ li ti bốc hơi lên không trung đều mang theo đạo vận Thái Sơ tinh thuần nhất. Còn lớp rêu xanh bám trên thành bể đá kia, trời đất ơi, đó rõ ràng là **Vạn Niên Tiên Đài** – một loại tiên thảo chỉ sinh trưởng ở những nơi linh mạch của thiên địa giao hòa, có tác dụng tụ khí ngưng thần, giúp tu sĩ tránh khỏi tâm ma khi đột phá cảnh giới!
Lục Thanh Tuyết nghiêng nhẹ xô gỗ, đổ Ngao Sơn vào bể đá.
“Rào…”
Vừa chạm vào dòng nước giếng cổ trong bể, Ngao Sơn run rẩy bần bật từ đầu đến đuôi. Hắn cảm giác như có hàng vạn luồng ấm áp đang len lỏi vào từng lỗ chân lông, gột rửa sạch sẽ những tạp chất và ma độc tích tụ trong huyết mạch Long tộc suốt bấy lâu nay. Những làn khói xám nhạt liên tục bốc lên từ cơ thể hắn rồi tan biến vào hư không.
Tu vi Thần Thông Cảnh của hắn, vốn đang bị kẹt ở nút thắt từ trăm năm qua, bỗng nhiên có dấu hiệu buông lỏng. Linh lực trong cơ thể hắn vận chuyển nhanh hơn gấp mười lần bình thường!
“Thần tích! Đây chính là thần tích!” Ngao Sơn kích động đến mức suýt chút nữa nhảy dựng lên khỏi mặt nước để ngâm một khúc rồng ca. Nhưng ngay lập tức, hắn cảm nhận được một ánh mắt lạnh thấu xương đang khóa chặt lấy mình.
Từ dưới thềm đá cách đó không xa, chú chó đen nhỏ Tiểu Hắc đang thong thả bước lại. Nó ngậm một khúc xương cá chép chứa đạo vận hỗn độn, đôi mắt đen láy nhìn chằm chằm vào Ngao Sơn. Tuy hình thể của Tiểu Hắc chỉ là một chú chó cỏ nhỏ xíu vẫy đuôi mừng chủ, nhưng trong mắt Ngao Sơn, phía sau nó đang ngưng tụ hình bóng của một con **Thôn Thiên Ma Lang** khổng lồ cao vạn trượng, một ngụm có thể nuốt chửng cả tinh hà!
Tiểu Hắc khẽ khịt mũi một cái, truyền đi một luồng thần thức cảnh cáo đầy khinh bỉ:
*”Nhóc con Đông Hải, biết điều thì nằm im ở đó mà dưỡng thương. Nếu dám làm bẩn nước ngâm dưa hấu của chủ nhân, ta sẽ xuống Đông Hải bắt sạch dòng họ nhà ngươi lên làm mồi nhậu cho chủ nhân, nghe rõ chưa?”*
Ngao Sơn sợ tới mức mật rồng suýt vỡ, vội vàng thu nhỏ cơ thể lại hết mức có thể. Từ một con lươn vàng dài hơn một gang tay, hắn tự giác biến mình thành một con giun đất nhỏ xíu màu vàng kim dài chừng ngón tay, ngoan ngoãn rúc vào góc bể đá sâu nhất, không dám phát ra bất kỳ một tiếng động nào, ngay cả việc thở cũng phải nhẹ nhàng hết mức.
***
Lúc này, Sở Phong sau khi mang chiếc cần câu tre cất vào gian bếp liền tò mò chạy đến bên bể đá, cùng Lục Thanh Tuyết quan sát con “lươn vàng” vừa mới nhập cư.
“Sư tỷ, sư phụ thật là phóng khoáng quá đi.” Sở Phong tặc lưỡi, hai tay khoanh trước ngực, vẻ mặt đầy thán phục: “Một con hoàng tử Kim Long của Đông Hải tôn quý như thế, thế mà ngài ấy lại tiện tay ném vào cái bể đá sứt sẹo này nuôi làm cảnh. Đã vậy còn bảo cho ăn cơm thừa nữa chứ.”
Nói đến đây, Sở Phong bỗng nhiên nhíu mày, lộ ra vẻ lo lắng: “Nhưng mà sư tỷ này, cơm thừa của chúng ta… tỷ cũng biết rồi đấy. Gạo mễ do chính tay sư phụ trồng ở sau vườn toàn là **Thái Sơ Thần Mễ**, chứa đựng Hỗn Độn khí tinh thuần nhất. Ngay cả chúng ta ăn vào cũng phải vận công luyện hóa trối chết mới hấp thụ được. Con rồng nhỏ này tu vi mới ở Thần Thông Cảnh, nếu ăn một hạt cơm nguội của sư phụ, có khi nào không chịu nổi dược lực mà nổ tung thành sương máu không?”
Lục Thanh Tuyết đứng chắp tay sau lưng, tà áo thô màu xanh nhạt bay nhẹ trong gió núi. Khuôn mặt nàng lạnh lùng như băng sương, nhưng đôi mắt lại lóe lên tia sáng trí tuệ của một người đã “thấu triệt thiên cơ”.
Nàng khẽ lắc đầu, giọng nói thanh tao như tiếng khánh ngọc vang lên: “Sư đệ, ngươi nghĩ quá đơn giản rồi. Sư phụ của chúng ta là tồn tại đỉnh cấp vạn cổ, mỗi một hành động của ngài đều ẩn chứa thâm ý sâu xa, làm sao có thể làm việc vô nghĩa?”
“Hử? Ý của sư tỷ là…” Sở Phong gãi đầu, hai mắt sáng rực lên, chờ đợi màn phân tích kinh điển của học bá.
Lục Thanh Tuyết nhìn con giun đất màu vàng đang run rẩy dưới đáy bể đá, trầm giọng giải thích: “Đông Hải Long tộc từ trước đến nay luôn tự phụ là bá chủ thủy giới của Âu Lạc Thần Châu, thái độ lấp lửng, không chịu hoàn toàn quy phục hoàng triều Phong Châu. Sư phụ dùng một con giun đất thô sơ câu hoàng tử của họ lên đây, thực chất là đang gõ nhịp thiên cơ, cảnh cáo Đông Hải Long Cung rằng: Trong mắt ngài, Long tộc tôn quý cũng chỉ như lũ cá lươn dưới suối, muốn bắt lúc nào thì bắt.”
Nàng dừng lại một chút, ánh mắt hiện lên vẻ sùng bái cuồng nhiệt: “Còn việc bắt hắn hóa thành giun đất, ngày ngày ăn cơm nguội, chính là một thử thách tâm cảnh cực kỳ tàn khốc nhưng cũng là đại ân điển. Sư phụ muốn mài giũa long tính kiêu ngạo của hắn, bắt hắn học cách khiêm nhường từ những thứ nhỏ bé nhất. Khi hắn có thể hoàn toàn tiêu hóa được một hạt cơm nguội chứa đạo vận Thái Sơ của sư phụ mà không bị nổ xác, đó là lúc hắn đã hoàn toàn lột xác, tiến hóa thành Thái Cổ Thần Long thực sự! Sư phụ đây là đang dùng đại từ bi để ban cho hắn cơ duyên phi thăng!”
Ngao Sơn nằm dưới đáy bể đá, thông qua làn nước giếng cổ nghe rõ mồn một cuộc đối thoại của hai người.
Đầu óc hắn như có vạn đạo lôi đình nổ vang, cả linh hồn run lên vì xúc động và kinh hãi.
*Hóa ra… hóa ra là như thế!*
*Vị Thượng Thần vĩ đại kia không phải muốn sỉ nhục ta! Ngài là đang dùng đại trí tuệ, đại nghị lực để giúp ta đập đi xây lại, tái tạo huyết mạch! Ngài muốn ta vứt bỏ sự kiêu ngạo vô ích của Long tộc, bắt đầu tu luyện lại từ một con giun đất phàm trần!*
*Trời đất ơi, ân điển này nặng tựa thái sơn, sâu tựa biển cả! Ngao Sơn ta kiếp trước chắc chắn đã tích đức mười vạn năm mới được Thượng Thần ban cho cơ duyên vĩ đại thế này! Ăn cơm nguội thì có là gì? Dù có phải nổ tung kinh mạch vạn lần, ta cũng phải nuốt trôi hạt cơm của Thần Quân! Thậm chí… thậm chí nếu Thần Quân có bắt ta ăn phân gà chứa linh lực Chí Tôn của ngài, ta cũng tuyệt đối không do dự!*
Ngao Sơn cảm động đến phát khóc, hai giọt nước mắt rồng nhỏ xíu chảy ra, ngay lập tức hòa vào nước giếng cổ, khiến mặt nước bỗng chốc rực lên một tia hào quang thất sắc rực rỡ rồi nhanh chóng thu liễm.
***
Trong khi đó, bên trong gian nhà tranh ấm áp, mùi trà nhài thơm ngát đang lan tỏa khắp không gian.
Diệp Phi ngồi trên chiếc ghế tre cũ kỹ, nhấp một ngụm trà ấm, khẽ thở dài một tiếng đầy mệt mỏi. Hắn ngước mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, bầu trời phương Nam lúc này vẫn một màu đỏ lòm lòm như máu, thỉnh thoảng lại có những luồng gió nóng mang theo mùi khét lẹt thổi qua, làm rung rinh mấy kẽ lá đào ngoài sân.
“Mấy cái hộ nông dân dưới núi dạo này phá rừng làm rẫy kiểu gì không biết, đốt lửa khói bụi mù mịt, lại còn có mùi khét lẹt như đốt rác thải công nghiệp ấy. Đúng là không có chút ý thức bảo vệ môi trường nào cả!” Diệp Phi lẩm bẩm oán trách.
Hắn làm sao biết được, cái gọi là “mùi khét lẹt và khói bụi” kia thực chất chính là ma khí ngút trời của Ma Hoàng Thiên Thích đang rục rịch thức tỉnh ở Dã Vy Dạ Lâm phương Nam, khiến cả giới tu tiên Âu Lạc đang rung chuyển trong sợ hãi.
Lúc này, Lục Thanh Tuyết và Sở Phong bước vào nhà. Nhìn thấy sư phụ đang cau mày nhìn ra cửa sổ, hai đệ tử vội vàng khép nép đứng sang một bên, không dám thở mạnh.
“Hai đứa vào rồi à? Ngồi xuống uống chén trà cho ấm người đi.” Diệp Phi thấy đệ tử vào liền giãn cơ mặt ra, hiền từ chỉ tay vào hai chiếc ghế gỗ đối diện.
“Sư phụ, trà hôm nay người pha thơm lắm ạ.” Sở Phong nhanh nhảu ngồi xuống, bưng chén trà lên nịnh bợ một câu.
Diệp Phi lườm hắn một cái, tức giận nói: “Ngon cái gì mà ngon. Trà dại nhặt trên núi Hải Vân này làm sao bằng trà nhài của lão Vương dưới chợ Phong Châu. Mà này, thằng nhóc Sở Phong, ngày mai ngươi xuống núi một chuyến cho ta.”
“Dạ! Sư phụ cứ sai bảo, đệ tử dù có phải nhảy vào dầu sôi lửa bỏng cũng tuyệt đối hoàn thành nhiệm vụ!” Sở Phong vội vàng đặt chén trà xuống, nghiêm chỉnh nét mặt, lồng ngực ưỡn thẳng.
Diệp Phi phẩy phẩy tay: “Dầu sôi lửa bỏng cái gì chứ, nói năng xằng bậy. Ta muốn ngươi xuống núi mua cho ta ít nhang muỗi loại cực mạnh về đây.”
“Nhang… nhang muỗi ạ?” Sở Phong ngẩn người, lắp bắp hỏi lại.
“Đúng vậy!” Diệp Phi vẻ mặt đầy bực bội, xoa xoa thái dương: “Dạo này thời tiết ẩm ương, ban đêm muỗi vo ve nhiều quá. Cứ đùng đoàng đùng đoàng như tiếng sấm bên tai, làm ta đau hết cả đầu, không tài nào ngủ ngon được. Ngươi nhớ mua loại nào mạnh vào, đốt một phát là lũ muỗi to xác kia phải chết sạch, không còn con nào vo ve nữa!”
“Ầm!”
Lời nói của Diệp Phi vừa dứt, trong đầu của Sở Phong và Lục Thanh Tuyết như có một tiếng sét nổ ngang tai. Cả hai đứng hình tại chỗ, da đầu tê dại, trong lòng nhấc lên sóng to gió lớn.
*Nhang muỗi?!*
*Sư phụ bảo mua nhang muỗi loại cực mạnh!*
*Mà “tiếng vo ve đùng đoàng” kia… trời đất ơi, đó chẳng phải là tiếng gầm rú chiến đấu của tàn quân Thái Âm Thần Giáo dưới chân núi, và cả luồng ma khí của Ma Hoàng Thiên Thích từ phương Nam đang cuồn cuộn tràn tới sao?*
*Trong mắt sư phụ, những vị đại năng Chúc Đồng Cảnh, Lạc Vũ Cảnh kiêu ngạo, thậm chí là cả cự đầu Ma tộc tối cao… tất cả chỉ là một lũ muỗi vo ve gây mất ngủ!*
*Còn “nhang muỗi” mà ngài muốn… chắc chắn là đang ngầm ra lệnh cho Sở Phong xuống núi đại sát tứ phương, dùng lôi đình vạn quân để “hun khói” dập tắt toàn bộ ma khí và tàn quân địch thủ!*
Sở Phong kích động đến mức toàn thân run rẩy, máu nóng trong người sôi sục. Hắn nắm chặt nắm đấm, lớn tiếng đáp: “Sư phụ yên tâm! Đệ tử đã hiểu rõ ý của người! Ngày mai xuống núi, đệ tử nhất định sẽ tìm loại ‘nhang muỗi’ mạnh nhất thiên hạ, bảo đảm quét sạch toàn bộ lũ muỗi to xác vo ve ngoài kia, không để một con nào dám làm phiền đến giấc ngủ của sư phụ nữa!”
Diệp Phi hài lòng gật đầu: “Ừ, thế thì tốt. Trẻ con thì phải chăm chỉ làm việc như thế. À, sẵn tiện ngươi bảo cả cái ông lão quét rác mới nhận dưới chân núi – cái ông Hắc Vân gì đó – dọn dẹp sạch sẽ đống rác rưởi đi nhé.”
“Rác rưởi dưới chân núi ạ?” Lục Thanh Tuyết khẽ hỏi, đôi mắt phượng chớp nhẹ.
“Chứ còn gì nữa!” Diệp Phi thở dài, vẻ mặt đầy tiếc của: “Mấy hôm nay ta đứng trên đỉnh núi nhìn xuống, thấy dưới chân núi vứt đầy gươm giáo, giáp sắt hoàng kim, lại còn mấy cái bánh xe rồng hỏng nằm chỏng chơ đầy đường. Trông nhếch nhác, mất mỹ quan vô cùng! Đúng là cái lũ tu sĩ trẻ tuổi dạo này ăn chơi đàn đúm xong vứt rác bừa bãi. Bảo ông Hắc Vân thu gom hết lại mang lên đây cho ta. Ta xem cái nào còn dùng được thì làm rào chắn chuồng gà, cái nào hỏng hẳn thì mang vào bếp lò rèn lại thành cuốc xẻng để cuốc đất trồng rau, đỡ phí của trời.”
“…”
Lục Thanh Tuyết và Sở Phong hoàn toàn câm nín.
Giáp trụ hoàng kim đúc bằng thanh đồng cổ đại, thần binh lợi khí trị giá vạn lượng linh thạch của đại quân Thiết Binh Thái Âm Thần Giáo… thế mà trong mắt sư phụ chỉ là “rác thải xây dựng” nhếch nhác! Ngài lại còn muốn mang về làm rào chuồng gà và rèn cuốc xẻng trồng rau!
Đây chính là sự khinh bỉ tột cùng, là sự chà đạp hoàn toàn lên tôn nghiêm của một đại tông môn bá chủ phương Bắc!
“Sư phụ quả là cần kiệm trị gia, lòng dạ bao la như biển cả, biến phế thải thành bảo vật…” Lục Thanh Tuyết trong lòng thầm nghĩ, lòng sùng bái đối với Diệp Phi đã đạt đến mức không thể dùng ngôn từ nào để diễn tả nổi nữa. Nàng cung kính cúi đầu: “Đồ nhi tuân mệnh. Ngày mai đồ nhi sẽ cùng sư đệ xuống núi dọn dẹp sạch sẽ, mang hết ‘rác thải’ về phục vụ cho vườn rau của sư phụ.”
“Ừ, hai đứa biết nghĩ thế là ta vui rồi.” Diệp Phi cười hiền từ, nhấp nốt ngụm trà nhài thanh đạm.
Hắn hoàn toàn không biết rằng, những lời cằn nhằn vô thưởng vô phạt của mình đã biến thành một “Thần chỉ” tối cao trong mắt hai đệ tử, chuẩn bị khơi mào cho một cuộc càn quét kinh thiên động địa dưới chân núi Hải Vân Phong vào ngày mai.
***
Trong lúc ba thầy trò đang tận hưởng bầu không khí ấm cúng trong nhà tranh, thì ở phía bên ngoài, bầu trời phía Đông bỗng nhiên có sự biến đổi kỳ dị.
Một luồng hơi nước khổng lồ, mang theo vị mặn chát của biển cả và màu xanh lam thẫm của đại dương, từ phía chân trời cuồn cuộn kéo đến với tốc độ kinh hoàng. Luồng hơi nước này đi đến đâu, mây đen kịt kéo theo sấm sét nổ vang đến đó, che khuất hoàn toàn ánh hoàng hôn yếu ớt của buổi chiều tà.
“Ầm đùng! Ầm đùng! Ầm đùng!”
Tiếng sấm sét lần này không phải là những tiếng nổ âm u, khét lẹt từ phương Nam, mà là tiếng lôi điện chí dương rực sáng cả bầu trời phía Đông.
Trong tầng mây đen dày đặc, hình bóng của hàng vạn thủy tộc ẩn hiện, mang theo binh khí sáng loáng. Và đi đầu tiên chính là một cỗ xe làm bằng san hô khổng lồ được kéo bởi chín con giao long hệ thủy hung tợn.
Trên cỗ xe san hô, một vị trung niên nam tử mặc long bào màu xanh lam, đầu đội vương miện ngọc trai, râu rồng dài bay múa trong gió bão, khuôn mặt tràn đầy phẫn nộ tột cùng. Thần thế của hắn tỏa ra ép thẳng xuống đất, khiến không gian xung quanh liên tục xuất hiện những vết nứt nhỏ.
Đó chính là Đông Hải Long Vương – Ngao Quảng! Một tồn tại đã đạt đến cảnh giới **Bá Vương Cảnh**, là bá chủ thực sự của toàn bộ vùng biển Đông Hải!
Hôm nay, khi đang ngự trị trong thủy phủ, Ngao Quảng bỗng nhiên phát hiện ra mệnh bài của hoàng tử Ngao Sơn – đứa con trai yêu quý nhất của hắn – bỗng nhiên xuất hiện những vết rạn nứt khủng khiếp, khí tức sinh mệnh bị suy giảm đến mức gần như biến mất, dường như đang bị một thế lực tà ác nào đó giam cầm và hành hạ dã man.
Sử dụng bí thuật huyết mạch để dò tìm vị trí, Ngao Quảng kinh hoàng phát hiện ra khí tức của con trai mình đang dừng lại ở đỉnh Hải Vân Phong – ngọn núi thiêng của Âu Lạc Thần Châu.
Nổi giận lôi đình vì cho rằng có kẻ dám vuốt râu rồng, Đông Hải Long Vương lập tức triệu tập vạn quân thủy tộc, dâng sóng thần vạn trượng, ngự trị mây mưa kéo thẳng về hướng Hải Vân Phong để đòi người!
“Kẻ nào gan to bằng trời dám bắt giữ hoàng tử Đông Hải ta?!”
Tiếng gầm rú phẫn nộ của Ngao Quảng mang theo long uy ngập trời, chấn động vạn dặm, vang vọng khắp đỉnh Hải Vân Phong, khiến ranh giới ngọn núi cũng phải khẽ rung nhẹ:
“Mau giao Ngao Sơn ra đây! Nếu không, hôm nay bản vương sẽ dâng nước Đông Hải, nhấn chìm toàn bộ ngọn núi này thành bình địa!”
Nghe thấy tiếng gầm quen thuộc của phụ hoàng vang lên trên đỉnh đầu, Ngao Sơn đang nằm dưới đáy bể đá bỗng nhiên cứng đờ người.
Hắn không những không vui mừng vì được cứu, ngược lại, toàn bộ vảy rồng dưới lớp da lươn vàng dựng ngược hết cả lên, tim suýt chút nữa thì nhảy ra ngoài lồng ngực. Hắn sợ hãi đến mức khóc không ra nước mắt, trong lòng gào thét thảm thiết:
*Cha ơi! Con xin cha! Cha đừng có đến đây tìm cái chết mà!*
*Thần nhân tối cổ đang ở ngay trong nhà kia kìa! Chú chó cỏ canh cửa kia là Thôn Thiên Ma Lang đấy! Con đang được ở đây ăn cơm nguội chứa đạo vận Thái Sơ tốt lắm, cha đến đây làm loạn cái gì chứ?!*
*Nếu cha làm hỏng vườn rau của Thượng Thần, cả cái Đông Hải Long tộc nhà chúng ta hôm nay chắc chắn sẽ biến thành một nồi lẩu hải sản siêu to khổng lồ mất thôi! Cha ơi, mau chạy đi!!!*
Nhưng tiếng lòng của Ngao Sơn làm sao Ngao Quảng có thể nghe thấy được. Lúc này, vạn quân thủy tộc đã bao vây kín bầu trời Hải Vân Phong, sấm sét nổ đùng đoàng, sóng nước ngập trời chuẩn bị đổ ập xuống ngôi nhà tranh nhỏ bé.
Trong gian nhà tranh, Diệp Phi đang nhấp nốt ngụm trà nhài bỗng nhiên nhíu chặt lông mày. Hắn nghe thấy tiếng sấm giật liên hồi ngoài sân, kèm theo tiếng gầm rú ồn ào như tiếng còi tàu thủy, sắc mặt lập tức trở nên vô cùng khó coi.
“Trời đất ơi, cái thời tiết ẩm ương dạo này làm sao thế không biết!” Diệp Phi bực bội đứng dậy, tiện tay cầm lấy chiếc quạt nan rách dắt bên hông: “Đã sương mù khét lẹt lại còn giông bão đùng đoàng. Để ta ra ngoài che lại cái mái chuồng gà kẻo nước dột vào làm mấy con gà cảm lạnh thì hỏng ăn…”
Hắn lững thững bước ra sân, hoàn toàn không biết rằng, một trận đại chiến chấn động cả Đông Hải sắp sửa nổ ra ngay trước thềm nhà mình, và chiếc quạt nan rách trên tay hắn… chuẩn bị đón tiếp vị khách không mời mà đến đầy kiêu ngạo kia bằng một cách vô cùng lãng xẹt.