Thiên Cơ Bất Khả Lộ – Tồn Tại Đỉnh Cấp
Chương 24: Thiết binh vây núi

Cập nhật lúc: 2026-06-13 18:50:49 | Lượt xem: 7

Hương là lài thơm ngát từ chén trà thô vừa mới cạn vẫn còn vương vấn trong không gian, quyện cùng mùi đất ẩm sau cơn mưa cam lộ ban nãy, tạo nên một bầu không khí tĩnh mịch đến lạ lùng trên đỉnh núi cao. Nhưng sự yên bình ấy chẳng kéo dài được bao lâu. Khi những sợi khói bếp mỏng manh từ gian nhà tranh của Diệp Phi vừa kịp chạm vào tán lá đào tiên, một luồng áp lực lạnh lẽo từ phương Bắc đột ngột ập tới, trực tiếp xé toạc sự tĩnh lặng của buổi sớm mai.

Từ phía chân trời xa xăm, mây đen cuồn cuộn kéo đến như một bầy hắc long hung tợn đang nhe răng vuốt móng, nuốt chửng từng vạt ánh nắng rực rỡ cuối cùng. Không khí vốn đang ấm áp bỗng chốc hạ thấp xuống độ không, mang theo cái lạnh thấu xương tủy và một mùi hương cực kỳ khó chịu—mùi của rỉ sét lạnh lẽo trộn lẫn với lưu huỳnh nồng nặc. Đó không phải là hiện tượng thời tiết tự nhiên, mà là sát khí ngút trời của một bộ máy chiến tranh khổng lồ đang vận hành hết công suất.

Tiếng xích sắt va chạm vào nhau lách cách, vang dội khắp không trung như tiếng gọi hồn từ cõi u minh. Trên tầng mây đen đặc quánh như mực đổ kia, chín chiếc xe rồng hoàng kim khổng lồ từ từ lộ diện. Mỗi chiếc xe rồng được kéo bởi chín con giao long đen đúa, thân hình dài hàng chục trượng, vảy sừng dựng ngược, cổ quấn những sợi xích sắt to bằng vòng ôm của một người trưởng thành. Chúng gầm rú lên những tiếng phẫn nộ, mỗi hơi thở phun ra đều hóa thành những luồng lôi điện màu tím sẫm, rạch đôi bầu trời tối tăm.

Đi theo sau chín chiếc xe rồng là một cảnh tượng khiến bất kỳ tu sĩ nào ở Âu Lạc Thần Châu cũng phải kinh hồn bạt vía: hàng ngàn chiếc chiến thuyền bọc sắt đen khổng lồ, che kín toàn bộ vòm trời phía trên Hải Vân Phong. Những mũi thuyền nhọn hoắt, rỉ sét loang lổ như răng nanh của những con quái thú Thái Cổ, chỉ thẳng xuống ngọn núi nhỏ bé vô danh. Đây chính là “Thiết Binh” hộ giáo—lực lượng tinh nhuệ và tàn bạo nhất của Thái Âm Thần Giáo, những kẻ chỉ xuất hiện khi giáo phái quyết định thực hiện các cuộc viễn chinh diệt môn tàn khốc nhất.

Sấm sét bắt đầu nổ đùng đoàng trên đỉnh đầu, âm thanh chát chúa rền vang liên hồi như muốn bóp nát màng nhĩ của mọi sinh linh dưới mặt đất. Những tia chớp hoàng kim và tím sẫm đan xen vào nhau tạo thành một mạng lưới lôi điện khổng lồ, bao vây chặt chẽ toàn bộ ngọn núi, không chừa một kẽ hở.

Đứng trước hiên nhà tranh, Lục Thanh Tuyết khẽ run lên một cái. Không phải nàng sợ hãi cho bản thân, mà là một nỗi lo lắng vô hình đang bóp nghẹt lồng ngực nàng. Nàng nhìn thấy những hạt bụi đá bị gió bão cuốn bay vù vù, cào rát cả da mặt, thổi bay mái tóc dài của mình. Bàn tay nàng siết chặt lấy chuôi kiếm gỗ đẽo vụng bên hông, khớp xương ngón tay trở nên trắng bệch. Dù tu vi của nàng vừa đột phá lên Chúc Đồng Cảnh tầng thứ ba, kinh mạch được mở rộng và huyết mạch Tiên tộc Âu Cơ đang cuộn trào sức mạnh, nhưng đối mặt với hàng ngàn chiến thuyền chứa đầy sát trận hủy diệt kia, nàng vẫn cảm thấy bản thân thật nhỏ bé.

Nàng tự hỏi, liệu sức mạnh của mình có đủ để bảo vệ ngôi nhà tranh đơn sơ kia không? Nếu một tia lôi điện từ chiếc xe rồng kia lỡ tay đánh trúng mái rơm của sư phụ, mái nhà sẽ sụp đổ, và người sư phụ “phàm nhân” thích sự yên tĩnh của nàng sẽ phải chịu cảnh màn trời chiếu đất. Nghĩ đến đây, trong lòng Lục Thanh Tuyết dâng lên một sự tự trách và hoài nghi sâu sắc. Nàng tự nhủ bản thân quá yếu ớt, nếu nàng mạnh mẽ hơn, nếu nàng có thể một kiếm chém đôi vòm trời kia trước khi chúng kịp kéo đến, thì sư phụ đã không phải chịu sự quấy nhiễu này.

Bên cạnh nàng, Sở Phong cũng không khá hơn là bao. Cậu thiếu niên vốn dĩ luôn cợt nhả giờ đây đứng chết lặng, đôi mắt hằn lên những tia máu đỏ quạnh. Chiếc chảo đen rỉ sét sau lưng gã dường như cảm nhận được sát khí từ trên trời, khẽ rung lên bần bật, tỏa ra những luồng khí tức hỗn độn mờ nhạt. Sở Phong phải dùng hết sức bình sinh để đè nén Hỗn Độn Thần Thể của mình không được bộc phát khí thế ra ngoài, bởi gã sợ luồng sức mạnh khủng khiếp của mình sẽ làm kinh động đến sư phụ đang ở trong nhà.

Mồ hôi lạnh chảy dài từ trán Sở Phong xuống cằm, gã lẩm bẩm trong miệng, giọng điệu chứa đầy sự tức giận và lo âu:

“Lũ khốn kiếp Thái Âm Thần Giáo này… Sư phụ vừa mới ban phát lòng từ bi, dùng nước ấm tưới rau để hóa giải sát nghiệp của mười vạn quân sĩ đợt trước, vậy mà bọn chúng không biết đường hối cải, lại còn kéo cả đại bản doanh tới đây. Lần này không phải vài con muỗi vo ve nữa, mà là cả một tổ ong độc muốn san phẳng ngọn núi này!”

Sở Phong nhìn sang Lục Thanh Tuyết, truyền âm với giọng điệu đầy lo lắng:

“Sư tỷ, áp lực từ chín chiếc xe rồng kia quá lớn. Đan điền của đệ đang tự động phản kháng. Nếu chúng ta ra tay dưới chân núi, liệu có thể ngăn cản toàn bộ dư chấn không làm ảnh hưởng đến ngôi nhà tranh của sư phụ không? Đệ sợ… đệ sợ một khi chiến hỏa bùng lên, nơi này sẽ không còn giữ được vẻ thanh tịnh nữa.”

Lục Thanh Tuyết không trả lời ngay. Nàng nhắm mắt lại, cảm nhận luồng gió lạnh thấu xương đang rít gào qua kẽ tóc, cố gắng tìm kiếm một giải pháp. Nhưng trước lực lượng tuyệt đối của hàng ngàn chiến thuyền bọc sắt kia, mọi mưu kế đều trở nên vô dụng. Nàng chỉ có thể liều mạng, dùng cả tính mạng này để làm lá chắn chắn trước hiên nhà.

Trong khi hai đệ tử đang chìm trong những suy nghĩ ngổn ngang và nỗi hoài nghi bản thân, thì dưới gầm giường tre trong nhà tranh, chú chó đen nhỏ Tiểu Hắc khẽ hé một bên mắt ra nhìn lên bầu trời qua khe cửa hở. Đôi mắt đen láy thường ngày bỗng chốc lóe lên một tia sáng đỏ ngòm, lạnh lùng và tàn nhẫn của Thôn Thiên Ma Lang thời Thái Cổ. Nó khẽ nhếch mép, để lộ hàm răng trắng nhởn sắc lẹm, phát ra một tiếng gầm gừ cực kỳ nhỏ nhẹ trong cổ họng.

Tiếng gầm ấy không truyền ra ngoài, nhưng lại vang dội thẳng vào thần thức của Lục Thanh Tuyết và Sở Phong, khiến hai người giật mình kinh hãi. Trong tiếng gầm của Tiểu Hắc chứa đựng một sự khinh bỉ tột độ đối với đám “thiết binh” đang diễu võ dương oai trên bầu trời. Nó như muốn nói: “Một lũ giun dế to xác, dám đến làm phiền giấc ngủ trưa của chủ nhân. Nếu không vì sợ chủ nhân cầm chổi lông gà đánh, ta đã một ngụm nuốt chửng cả chín con rồng rách kia làm bữa xế rồi.”

Đúng lúc áp lực trên bầu trời đạt đến đỉnh điểm, tiếng sấm nổ vang trời khiến mặt đất Hải Vân Phong khẽ rung chuyển, thì cánh cửa nhà tranh từ từ mở ra.

Diệp Phi bước ra ngoài sân, trên người vẫn mặc bộ y phục bằng vải thô màu đen nhạt giặt đến bạc màu, chân trần bám chút đất cát từ vườn rau ban nãy. Tay hắn cầm chiếc quạt nan giấy rách nát, khẽ quạt quạt vài cái để xua bớt luồng khí lạnh đang ùa vào người. Hắn ngẩng đầu nhìn bầu trời tối sầm, mây đen cuồn cuộn và lôi điện nổ đùng đoàng, chân mày không tự chủ được mà nhíu chặt lại.

Hắn rít một hơi tẩu thuốc trúc, thở ra một làn khói trắng nhạt, rồi lẩm bẩm đầy bực bội:

“Cái thời tiết Âu Lạc Thần Châu này thật là biết cách trêu ngươi người ta mà. Mới sáng ra trời còn nắng ráo, ấm áp như mùa xuân, thế mà chớp mắt một cái đã giông bão đùng đoàng thế này rồi. Sấm sét nổ to như vậy thì làm sao mà người ta ngủ trưa cho ngon giấc được đây? Đã thế gió mùa đông bắc về sớm thế này, luống cải ta vừa mới tưới nước ấm ban nãy chắc bị đông cứng hết mất!”

Hắn quay sang nhìn hai đứa đệ tử đang đứng chết lặng ngoài sân, thấy mặt mũi hai đứa tái mét, người run lên bần bật (thực chất là vì đang vận linh lực cực hạn để chống lại uy áp khổng lồ của đại quân trên trời, đồng thời lo lắng cho sự an toàn của hắn), Diệp Phi không khỏi lắc đầu thở dài. Hắn bước đến, gõ nhẹ vào đầu Sở Phong một cái, rồi lại gõ nhẹ vào đầu Lục Thanh Tuyết một cái:

“Nhìn hai đứa kìa, mới có chút gió lạnh với sấm sét mùa hạ mà đã sợ đến mức mặt cắt không còn giọt máu thế kia. Đúng là tuổi trẻ chưa trải sự đời, có thế thôi mà cũng run cầm cập. Mau vào nhà mặc thêm áo ấm đi, kẻo lại cảm lạnh ra đấy thì mệt lắm. Ta đã bảo dạo này thời tiết thất thường rồi mà không chịu nghe.”

Nghe tiếng cằn nhằn quen thuộc của Diệp Phi, áp lực vô hình đang đè nặng lên vai Lục Thanh Tuyết và Sở Phong bỗng chốc tan biến như bong bóng xà phòng.

Lục Thanh Tuyết ngơ ngác nhìn sư phụ, rồi lại nhìn lên bầu trời đầy thiết binh vây núi. Nàng chợt nhận ra, luồng uy áp kinh thiên động địa có thể nghiền nát một tông môn đại phái kia, khi chạm đến ranh giới của ngôi nhà tranh, lại bị khí thế vô hình từ người sư phụ thản nhiên hóa giải sạch sẽ. Sư phụ đứng đó, chỉ cầm chiếc quạt nan rách quạt vài cái, rít một hơi thuốc lá dại, mà dường như cả thiên địa này đều phải vận hành theo ý muốn của người.

Trong lòng Lục Thanh Tuyết lại bắt đầu quá trình “tự bổ não” vĩ đại. Nàng thầm nghĩ: “Sư phụ quả nhiên là đang thử thách tâm cảnh của chúng ta! Người muốn dạy chúng ta rằng, cho dù đối mặt với vạn quân thiết binh, cho dù trời sụp đất nứt, thì tâm cảnh vẫn phải bình thản như nước hồ thu, không được để ngoại vật làm lay động. Câu nói \’gió mùa đông bắc về sớm\’ của người, thực chất là đang mỉa mai đại quân Thái Âm Thần Giáo chỉ là một cơn gió lạnh thoáng qua, không đáng để người phải bận tâm!”

Sở Phong cũng lập tức nhận ra “ẩn ý” sâu xa trong lời dạy của Diệp Phi. Gã vội vàng cúi đầu, đè nén luồng khí tức Hỗn Độn trong người, cười hì hì phụ họa:

“Sư phụ nói phải ạ! Đệ tử đúng là còn yếu kém, mới thấy sấm sét nổ to một chút đã giật mình. Để đệ tử vào nhà lấy thêm chiếc áo khoác thô cho sư phụ, kẻo gió lạnh làm người khó chịu.”

Diệp Phi gật đầu, tỏ vẻ hài lòng: “Ừ, biết thế là tốt. Thằng nhóc này dạo này cũng biết quan tâm đến ta rồi đấy. Mau đi đi, rồi tiện thể đóng chặt cửa sổ lại, kẻo bụi bay đầy vào nồi lẩu thịt bò ta đang chuẩn bị.”

Trong khi ba thầy trò đang trò chuyện thản nhiên như không có chuyện gì xảy ra, thì trên chiếc soái hạm dẫn đầu của Thái Âm Thần Giáo lơ lửng trên không trung, bầu không khí lại hoàn toàn trái ngược.

Đứng trên mũi thuyền bọc sắt đen khổng lồ là một vị lão giả mặc giáp sắt xám tro, gương mặt lạnh lùng như đá tảng. Đây là Thiết Huyết trưởng lão—chỉ huy tối cao của lực lượng Thiết Binh hộ giáo. Gã nhìn xuống ngọn núi nhỏ bé Hải Vân Phong, ánh mắt tràn ngập sự kinh miệt và tàn nhẫn.

Bên cạnh gã, một vài vị chấp pháp giả đang run rẩy báo cáo:

“Báo… báo cáo Thiết Huyết trưởng lão! Toàn bộ mười vạn quân sĩ đợt trước cùng Thần Tử Cổ Vô Song… sau khi trúng phải trận mưa ấm áp kỳ lạ kia, đều đã bị phế sạch tu vi, giờ đang quỳ lạy dưới chân núi như phàm nhân. Giáo chủ truyền lệnh, yêu cầu chúng ta phải cẩn trọng, nơi này có thể có yêu thuật trấn phái cổ xưa…”

“Hừ! Một lũ ăn hại!” Thiết Huyết trưởng lão hừ lạnh một tiếng, luồng sóng âm mạnh mẽ chấn động khiến không gian xung quanh gợn sóng, “Giáo chủ bị thương phản phệ là do bất cẩn trúng phải nguyền rủa nhân quả từ bức huyết thư. Còn cái gọi là Thượng Thần tối cổ quét sân kia, bất quá chỉ là một tên phàm nhân dơ bẩn biết chút tà thuật che mắt thiên hạ mà thôi! Các ngươi nhìn xem, trên ngọn núi kia ngoài ngôi nhà tranh rách nát và một tên trung niên áo vải thô ra, thì có cái gì đáng sợ?”

Gã chỉ tay xuống Diệp Phi đang cầm quạt nan quét lá rụng ngoài sân, cười lớn đầy ngạo mạn:

“Chín chiếc xe rồng vây quanh, hàng ngàn chiến thuyền bọc sắt áp đỉnh, sấm sét Thái Âm Diệt Thế Trận đã khóa chặt long mạch của ngọn núi này. Hôm nay, cho dù hắn có là chân tiên hạ phàm, cũng phải bị nghiền nát thành tro bụi dưới chân ta! Chuẩn bị kích hoạt vạn lôi oanh kích, ta muốn san phẳng ngọn núi này trong vòng ba hơi thở!”

“Rống…!” Chín con giao long kéo xe đồng loạt ngửa cổ lên trời gầm thét, lôi điện màu tím sẫm bùng phát dữ dội, sẵn sàng giáng đòn chí mạng xuống Hải Vân Phong dưới sự điều khiển của Thiết Huyết trưởng lão.

Trận chiến sinh tử vô tiền khoáng hậu, dường như chỉ còn cách một sợi tóc mỏng manh…

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8