Thiên Cơ Bất Khả Lộ – Tồn Tại Đỉnh Cấp
Chương 23: Diệp Phi nhặt rau

Cập nhật lúc: 2026-06-13 18:48:25 | Lượt xem: 8

Khương Vân đứng trên mũi chiếc soái hạm bọc sắt đen khổng lồ của Thái Âm Thần Giáo, hai chân lão run rẩy đến mức suýt chút nữa là quỳ sụp xuống sàn gỗ bóng loáng. Gió đêm gào rít qua từng khe hở của chiến giáp, nhưng cái lạnh thấu xương lúc này không đến từ thời tiết, mà đến từ sâu thẳm trong thần hồn của lão.

Ngay bên cạnh lão, Lôi Hỏa trưởng lão – một vị đại năng Chúc Đồng Cảnh đỉnh phong, người vốn dĩ có thể hô mưa gọi gió, một tay ngưng tụ mười vạn đạo lôi điện Thái Âm để oanh tạc cả một vương triều – giờ đây đang nằm bẹp dí như một con cá ươn phơi nắng trên sàn tàu. Bộ dạng của gã thảm hại đến mức không thể thảm hại hơn: hàm răng rụng sạch không còn một chiếc, khuôn mặt sưng vù, biến dạng hoàn toàn, và điều ảo ma nhất chính là ngay giữa mặt gã có in hằn một dấu ấn hình tròn hoàn hảo, rỉ sét loang lổ.

Đó chính là dấu vết để lại từ chiếc chảo đen của Sở Phong.

“Khương… Khương sư huynh…” Lôi Hỏa trưởng lão thoi thóp mở miệng, giọng nói rách nát như tiếng ống bơ rỉ gió, “Cái… cái chảo đó… không phải là chảo thường… Nó là… Hỗn Độn Thần Khí… Một chảo của nó… đập tan cả lôi long của ta… Ta… răng của ta…”

Khương Vân nuốt nước bọt một cái ực, da đầu tê dại. Lão liếc nhìn Tần Sát bên cạnh, thấy vị trưởng lão khét tiếng tàn nhẫn này cũng đang mặt cắt không còn một giọt máu. Bản thân Khương Vân vừa rồi cố gắng truyền linh lực vào người Mạc Hải để cứu chữa, kết quả là bị kiếm ý chí dương còn sót lại trên người Mạc Hải cắn ngược, lòng bàn tay hiện tại vẫn còn chi chít những vết chém sâu hoắm, máu tươi không ngừng rỉ ra.

“Ảo thật đấy… Cái ngọn núi này rốt cuộc là cái quái gì thế này?” Tần Sát run giọng nói, ánh mắt tràn ngập sự sợ hãi khi nhìn lên đỉnh Hải Vân Phong đang chìm trong sương mờ, “Một đứa con gái dùng kiếm gỗ chém bay nửa thân người của Mạc Hải. Một thằng nhóc cõng chảo đen đập rụng răng Lôi Hỏa… Bọn chúng… bọn chúng thực sự chỉ là đệ tử của một phàm nhân sao? Có phàm nhân nào nuôi dạy ra được hai con quái vật như thế này không?!”

“Thần Tử! Chúng ta mau rút lui thôi!” Khương Vân quay sang nhìn Cổ Vô Song đang đứng chết lặng trên tảng đá lớn dưới chân núi.

Cổ Vô Song lúc này tóc tai bù xù, chiến giáp hoàng kim rách nát tả tơi. Gã vốn dĩ muốn dùng Thái Âm Diệt Thần Pháo để san phẳng Hải Vân Phong, nhưng cột sáng hủy diệt tiêu tốn mười vạn viên thượng phẩm linh thạch vừa bắn ra đã bị cái ranh giới vô hình của ngọn núi nuốt chửng một cách sạch sẽ, không sủi tăm, cứ như thể một hạt muối bỏ xuống biển sâu. Sự tự tin, kiêu ngạo của một vị Thần Tử giờ đây đã hoàn toàn vỡ vụn, thay vào đó là một nỗi sợ hãi tột cùng khiến gã muốn phát điên.

“Rút? Ta là Thần Tử của Thái Âm Thần Giáo! Ta làm sao có thể rút lui trước hai đứa ranh con này?!” Cổ Vô Song gào lên, giọng nói đã mang theo tiếng khóc nghẹn ngào vì sợ hãi, “Bắn tiếp cho ta! Nạp thêm mười vạn linh thạch nữa! Bắn nát cái ngọn núi này!”

“Thần Tử, không thể bắn nữa! Pháo đã bị vô hiệu hóa rồi!” Triệu Bá quỳ rạp dưới đất, vừa dập đầu vừa khóc lóc van xin, “Hơn nữa… hơn nữa…”

Chưa kịp để Triệu Bá nói hết câu, đột nhiên, chiếc vạn dặm truyền âm phù dắt bên hông Khương Vân bỗng nhiên rung lên bần bật, rồi phát ra một vệt sáng đỏ sậm chói mắt. Một giọng nói khàn đặc, mang theo sự hoảng loạn tột độ và tiếng thở dốc dồn dập vang lên:

“Khương Vân! Tần Sát! Lập tức mang theo Thần Tử quay xe! Rút quân ngay lập tức! Đây là mệnh lệnh!”

Đó là giọng của Giáo chủ Thái Âm Thần Giáo!

Khương Vân và Tần Sát đồng loạt biến sắc. Giáo chủ đang bế quan chuẩn bị đột phá Bá Vương Cảnh, tại sao đột nhiên lại tự mình truyền âm, hơn nữa giọng điệu lại tràn ngập sự kinh hoàng như vừa nhìn thấy tận thế thế này?

“Giáo chủ! Có chuyện gì xảy ra ạ?” Khương Vân vội vàng áp truyền âm phù vào tai, gấp gáp hỏi.

“Bản tọa… bản tọa vừa bị phản phệ!” Giọng nói của Giáo chủ ở đầu dây bên kia run rẩy dữ dội, “Huyết Thư Chiến Sớ của Thần Tử gửi lên Hải Vân Phong… có người đã viết đè lên đó một chữ… Một chữ đó chứa đựng nhân hoàng khí tối cổ và quy tắc thiên địa vô thượng, trực tiếp cách mười vạn dặm chấn nát thần hồn phòng ngự của bản tọa, khiến ta phun ra ba ngụm máu đen, tu vi suýt chút nữa rơi rụng! Kẻ trên núi đó… không phải là phàm nhân! Đó là một tồn tại tối cổ vượt qua cả Tiên giới! Mau chạy đi! Nếu không tất cả các ngươi sẽ phải chôn thây ở đó!”

“Cái gì?!”

Khương Vân và Tần Sát nghe xong, hai tai lùng bùng, đại não hoàn toàn trống rỗng.

Cách mười vạn dặm, chỉ bằng một chữ viết đè lên bức thư, đã có thể chấn cho một đại năng đang chuẩn bị đột phá Bá Vương Cảnh phải hộc máu, thần hồn suýt nổ tung?

Đây là cái thủ đoạn nghịch thiên gì thế này? Đây có còn là sức mạnh của con người nữa không?!

“Ảo ma Canada thật rồi…” Tần Sát lẩm bẩm, mặt xám xịt như tro tàn, “Chúng ta… chúng ta rốt cuộc đã đắc tội với một vị Thần phương nào thế này?”

***

Trong khi dưới chân núi đang diễn ra những màn “bổ não” đầy kinh hoàng và kịch tính, thì trên đỉnh Hải Vân Phong, bầu không khí lại hoàn toàn trái ngược.

Trời vừa tảng sáng. Những tia nắng đầu tiên của ngày mới nhẹ nhàng xuyên qua màn sương mù mờ ảo, chiếu rọi xuống ngôi nhà tranh nhỏ lợp mái thô. Không khí trên núi trong lành đến kỳ lạ, linh khí đậm đặc đến mức ngưng tụ thành những giọt sương lấp lánh như ngọc treo trên những ngọn cỏ dại.

Diệp Phi vươn vai bước ra khỏi nhà tranh, ngáp một cái thật dài. Hắn mặc một bộ y phục vải thô màu đen nhạt đã giặt đến bạc màu, chân trần bám chút đất cát, dáng vẻ lười biếng và vô hại giống hệt như một trung niên phàm nhân cày ruộng bình thường.

“Haizz, ngủ một giấc mà cứ nghe thấy tiếng vo ve bên tai, dạo này thời tiết thất thường, muỗi mỏ gì mà to xác thế không biết, kêu cứ như tiếng sấm ấy.” Diệp Phi lẩm bẩm, gãi gãi cái bụng rồi đi về phía giếng nước cổ ở góc sân để rửa mặt.

Hắn múc một gáo nước giếng mát lạnh, dội thẳng lên mặt. Luồng nước giếng này đối với hắn chỉ là nước sinh hoạt bình thường, nhưng thực chất bên trong lại chứa đựng Hỗn Độn khí tức đậm đặc đến mức có thể khiến bất kỳ vị Tiên Đế nào nhìn thấy cũng phải thèm khát đến đỏ mắt. Diệp Phi lau mặt bằng chiếc khăn vải thô, rồi lững thững đi về phía vườn rau cải ở sau nhà.

Vườn rau cải này là niềm tự hào của Diệp Phi. Hắn đã tốn không biết bao nhiêu công sức để cuốc đất, gieo hạt và bón phân (bằng thứ phân gà mà đàn gà phượng hoàng của hắn thải ra). Nhờ vậy, những cây cải ở đây mọc lên xanh mướt, lá to bằng bàn tay, rực rỡ hào quang (mà Diệp Phi chỉ nghĩ là do sương sớm phản chiếu ánh mặt trời).

Hắn ngồi xổm xuống bên luống rau, bắt đầu nhặt những chiếc lá úa và nhổ cỏ dại.

“Ơ kìa, cái cây cải này sao lại bị héo một góc thế này?” Diệp Phi nhíu mày, nhìn thấy một vài chiếc lá cải ở rìa luống rau bị chuyển sang màu đen sẫm, khô héo rũ xuống.

Hắn hoàn toàn không biết rằng, đêm qua, khi quân đoàn Thái Âm Thần Giáo kích hoạt sát trận dưới chân núi, một chút ma khí rò rỉ đã vô tình chạm vào ranh giới bảo hộ của Hải Vân Phong. Mặc dù ranh giới đã dễ dàng nghiền nát luồng ma khí đó, nhưng một chút dư chấn tàn dư vẫn lọt qua, khiến vài cây cải của hắn bị ảnh hưởng.

“Đúng là lũ sâu bọ hại người.” Diệp Phi tặc lưỡi, lầm bầm đầy vẻ xót xa, “Rau cải nhà ta nuôi trồng cực khổ thế này, vậy mà cũng bị phá hoại. Để ta nhặt hết mấy cái lá hỏng này đi, tiện thể nhổ sạch mấy cọng cỏ dại xung quanh.”

Diệp Phi thản nhiên dùng tay nhổ một cọng cỏ dại có hình dáng kỳ lạ, thân màu tím sẫm (thực chất là một gốc Cửu U Ma Thảo mười vạn năm, một loại độc dược cực hạn có thể hạ độc chết cả một vị Chúc Đồng Cảnh đỉnh phong). Hắn tiện tay ném cọng cỏ dại ra sau lưng.

“Cục… cục tác!”

Chín con gà đang đi loanh quanh trong sân (thực chất là chín con phượng hoàng cổ đại bị phong ấn hình dạng) nhìn thấy cọng cỏ tím rơi xuống, lập tức mắt sáng lên, điên cuồng lao vào tranh giành, mổ lấy mổ để. Đối với chúng, những cọng “cỏ dại” mà Diệp Phi nhổ bỏ chính là những món đại bổ dưỡng chứa đựng đạo vận hỗn độn.

Nhặt rau xong, Diệp Phi đứng dậy phủi tay, chợt nhớ ra một chuyện:

“Đúng rồi, hôm qua viết chữ xong quên chưa dọn cái đống giấy lộn trên bàn bếp.”

Hắn lững thững đi vào gian bếp nhỏ lợp mái tranh. Trên thớt gỗ, bức thư da thú màu đỏ sậm – tức bức Huyết Thư Chiến Sớ của Cổ Vô Song, thứ mà đêm qua Diệp Phi đã tùy tiện viết đè lên một chữ “Thuế” to đùng – vẫn đang nằm im lìm ở đó.

Diệp Phi cầm bức thư da thú lên, lật qua lật lại, chê bai: “Cái tờ giấy da này cứng ngắc, mực viết lên thì lem nhem, chữ ‘Thuế’ của mình viết trông cũng chẳng đẹp đẽ gì. Thôi thì giữ lại làm gì cho chật nhà, đem nhóm bếp lò nấu nước tưới rau cho rồi. Phàm nhân sống là phải biết tiết kiệm.”

Nghĩ là làm, Diệp Phi cầm bức chiến thư da thú màu đỏ sậm đi đến bên bếp lò đất nung.

“Cái này cứng quá, phải vò cho nó nát ra thì mới dễ bắt lửa.”

Diệp Phi lẩm bẩm, dùng đôi bàn tay thô ráp của mình, thản nhiên cầm lấy bức huyết thư da thú… và dùng lực vò mạnh một cái.

“Xoạt! Xoạt!”

Bức da thú chứa đựng tinh huyết và ý chí vạn năm của Thái Âm Thần Giáo, dưới đôi bàn tay “phàm nhân” của Diệp Phi, yếu ớt như một tờ giấy vệ sinh thấm nước, lập tức bị vò thành một cục tròn vo, nhăn nhúm.

***

Cùng một thời điểm, dưới chân núi Hải Vân Phong.

Khương Vân và Tần Sát đang chuẩn bị phát lệnh cho toàn quân rút lui theo chỉ thị của Giáo chủ. Cổ Vô Song dù không cam lòng nhưng trước sự uy hiếp của cái chết cũng đành phải cắn răng bước lên soái hạm.

Thế nhưng, ngay khi Diệp Phi ở trên đỉnh núi bắt đầu vò bức huyết thư…

“Rắc! Rắc! Rắc!”

Một tiếng động kinh hoàng, chói tai đột ngột vang lên từ trong hư không, giống như tiếng xương cốt của một con cự thú khổng lồ bị bẻ gãy.

“Cái… cái gì thế này?!” Khương Vân thét lên một tiếng thất thanh.

Lão kinh hoàng nhận ra, không gian xung quanh mười vạn đại quân của Thái Âm Thần Giáo đột ngột bị bóp méo một cách điên cuồng. Bầu trời đêm vốn đang đầy mây đen bỗng nhiên co rút lại, ép chặt lấy mười vạn tu sĩ vào giữa.

Hàng chục chiếc chiến thuyền bọc sắt khổng lồ, vốn được chế tạo từ những loại hợp kim cứng nhất Tu Tiên giới, lúc này bỗng nhiên rên rỉ thảm thiết. Những bức tường sắt dày cộp bắt đầu uốn cong, móp méo, rồi co rúm lại như những lon nước ngọt bị một bàn tay vô hình khổng lồ bóp nát.

“Aaa! Chân của ta! Tay của ta!”

“Cứu mạng! Không khí đang bị nén lại! Ta không thở được!”

Tiếng la hét thảm thiết của hàng vạn tu sĩ vang lên khắp nơi. Bọn họ cảm thấy như có một vị Thần tối cổ đang đứng ở chín tầng mây, thản nhiên thò tay xuống và vo tròn toàn bộ quân đoàn của họ lại như một cục đất sét.

“Không… không thể nào! Đây là quy tắc bóp méo không gian! Kẻ trên núi… hắn đang vò nát nhân quả của chúng ta!” Tần Sát gào lên, hai mắt trợn trừng, máu tươi từ thất khiếu không ngừng chảy ra. Lão quỳ sụp xuống sàn tàu đang móp méo, bất lực nhìn cơ thể mình bị áp lực vô hình ép cho rạn nứt kinh mạch.

Cổ Vô Song lúc này đã hoàn toàn suy sụp. Gã nằm bò trên sàn soái hạm, cảm giác như linh hồn mình đang bị một bàn tay khổng lồ bóp chặt, chỉ cần đối phương dùng thêm một chút lực, gã sẽ lập tức nổ tung thành sương máu.

“Cha ơi! Cứu con! Con không muốn chết ở đây!” Cổ Vô Song khóc rống lên, nước mắt nước mũi chảy ròng ròng, sự kiêu ngạo của một Thần Tử đã hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại sự hèn nhát tột cùng của một kẻ sắp chết.

***

Trên đỉnh núi, trong gian bếp nhỏ.

Diệp Phi nhìn cục giấy da thú đã bị vò nát trong tay, gật đầu hài lòng: “Ừm, thế này thì dễ bắt lửa hơn rồi.”

Hắn nhét cục giấy vào trong bếp lò, rồi rút một que diêm từ trong bao ra.

“Xoẹt!”

Một tia lửa nhỏ bùng lên từ đầu que diêm. Diệp Phi thản nhiên đưa ngọn lửa nhỏ chạm vào cục giấy da thú.

“Xèo… xèo…”

Cục giấy da thú bắt đầu bén lửa, ngọn lửa màu vàng cam bình thường bùng lên, thiêu rụi bức huyết thư chiến sớ của Cổ Vô Song thành tro bụi.

***

Dưới chân núi.

“Bùm!”

Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên, nhưng không phải là tiếng nổ vật lý, mà là tiếng nổ từ trong linh hồn của mười vạn tu sĩ.

Ngay khi cục giấy da thú bị đốt cháy trên đỉnh núi, một ngọn lửa vô hình – Thái Sơ Chân Hỏa – đột ngột bùng cháy từ trong hư không dưới chân núi. Ngọn lửa này không hề có nhiệt độ, không thiêu rụi cỏ cây, nhưng nó lại thiêu rụi toàn bộ ma lực Thái Âm và sát trận mà quân đoàn Thái Âm Thần Giáo dày công bố trí.

“Aaa! Ma lực của ta! Tu vi của ta đang bị thiêu cháy!”

“Trận pháp… trận pháp hộ phái bị thiêu rụi rồi!”

Khương Vân và Tần Sát kinh hoàng phát hiện, luồng chân hỏa vô hình kia đang men theo sợi dây nhân quả, thiêu rụi hoàn toàn đan điền và kinh mạch của họ. Mười vạn đại quân của Thái Âm Thần Giáo, chỉ trong vòng một nhịp thở, đã có hơn một nửa bị thiêu sạch tu vi, biến thành những phàm nhân suy yếu, ngã nhào từ trên không trung xuống đất như những chiếc lá rụng mùa thu.

Ngay cả soái hạm bọc sắt đen khổng lồ cũng bị ngọn lửa vô hình này thiêu rụi toàn bộ trận pháp phòng ngự, biến thành một đống sắt vụn rỉ sét, rơi rầm rầm xuống mặt đất, tạo nên những hố sâu hoắm.

“Xong rồi… Tất cả xong rồi…” Khương Vân quỳ trên đống đổ nát của chiếc soái hạm, nhìn mười vạn tu sĩ giờ đây đang nằm la liệt dưới đất, khóc lóc thảm thiết vì mất đi tu vi, trong lòng lão chỉ còn lại một sự trống rỗng và tuyệt vọng vô bờ bến.

Chỉ bằng một cái quẹt diêm… vị Thần trên núi đã thiêu rụi toàn bộ lực lượng tiên phong của Thái Âm Thần Giáo!

***

Trên đỉnh núi, Diệp Phi thản nhiên đặt một ấm nước giếng cổ lên bếp lò đang cháy đượm.

“Đun chút nước ấm ấm để tưới rau cải.” Diệp Phi lẩm bẩm, “Rau cải non tưới nước lạnh quá dạo này dễ bị úng rễ lắm, dùng nước ấm ấm tưới là tốt nhất, rau mới nhanh lớn.”

Hắn đứng đợi một lát, khi thấy nước trong ấm bắt đầu sủi tăm, tỏa ra hơi ấm dịu nhẹ, hắn liền nhấc ấm nước xuống, đổ vào một chiếc bình tưới bằng gốm sứt mẻ.

Cầm chiếc bình tưới nước ấm, Diệp Phi bước ra vườn rau cải của mình.

Hắn thản nhiên đi đến bên luống rau, nghiêng bình tưới, để những tia nước ấm áp nhẹ nhàng trút xuống những cây cải xanh mướt.

“Uống nước đi nào, uống nước ấm cho mau lớn, ba ngày nữa ta làm nồi lẩu lớn là cần dùng đến các ngươi đấy.” Diệp Phi cười hiền từ, vừa tưới nước vừa lẩm nhẩm đầy vẻ mong đợi.

Thế nhưng, những tia nước ấm áp trút xuống vườn rau kia, khi đi qua ranh giới bảo hộ của Hải Vân Phong và rơi xuống chân núi…

Lại hóa thành một trận mưa rào quy tắc khổng lồ, bao phủ toàn bộ phạm vi vạn dặm xung quanh ngọn núi thiêng!

***

Dưới chân núi.

Cơn mưa rào đột ngột trút xuống từ trên trời. Những hạt mưa này không hề lạnh lẽo, mà ngược lại, mang theo một luồng hơi ấm dịu nhẹ, thanh khiết tột cùng.

Khương Vân, Tần Sát và Cổ Vô Song đang nằm thoi thóp trên mặt đất, chuẩn bị đón nhận cái chết, thì đột nhiên cảm thấy những giọt nước mưa ấm áp rơi vào người.

Ngay khi nước mưa chạm vào da thịt họ, một cảnh tượng thần kỳ đã xảy ra.

Toàn bộ luồng ma khí tà ác, chướng khí độc hại và sát ý ngập trời mà quân đoàn Thái Âm Thần Giáo mang đến, dưới sự gột rửa của trận mưa ấm áp này, lập tức tan biến một cách sạch sẽ, không để lại một chút dấu vết. Sát khí tiêu tán, đất đai vốn bị ma khí tàn phá cằn cỗi bỗng nhiên bừng lên sức sống kinh ngạc, những mầm non cỏ lạ, hoa thơm đua nhau đâm chồi nảy lộc, tỏa ra mùi hương thanh mát.

Hơn thế nữa, những tu sĩ bị thương nặng, kinh mạch rạn nứt, dưới sự gột rửa của cơn mưa này, vết thương trên người họ bỗng nhiên lành lặn hoàn toàn. Ngay cả Lôi Hỏa trưởng lão vốn bị đập nát mặt, lúc này xương cốt cũng tự động nối liền, khuôn mặt sưng vù trở lại bình thường (mặc dù răng thì vẫn chưa mọc lại được).

Thế nhưng, tu vi của họ thì không hề phục hồi. Những kẻ bị thiêu rụi ma lực vẫn là phàm nhân, nhưng cơ thể họ lại trở nên vô cùng khỏe mạnh, tràn đầy sinh lực của một phàm nhân bình thường.

“Cơn mưa này… đang thanh tẩy chúng ta sao?” Tần Sát run rẩy giơ tay hứng lấy những giọt nước mưa ấm áp, trong lòng không còn một chút oán hận hay sát ý nào nữa, chỉ còn lại một sự thành kính và biết ơn sâu sắc đối với vị Thần Quân trên núi.

“Người… người không giết chúng ta…” Khương Vân khóc nấc lên, dập đầu rầm rầm xuống nền đất giờ đây đã nở đầy hoa cỏ, “Vị Thần Quân trên núi… người dùng chân hỏa để trừng phạt sát ý của chúng ta, nhưng lại dùng cam lộ để ban phát lòng từ bi, chữa lành vết thương cho chúng ta… Đây chính là đại từ đại bi của một vị Thượng Thần tối cổ!”

“Ta biết sai rồi… Ta thực sự biết sai rồi…” Cổ Vô Song quỳ rạp dưới đất, tắm mình trong cơn mưa ấm áp, khóc lóc thảm thiết. Gã nhận ra, trước mặt một tồn tại vĩ đại như vậy, sự kiêu ngạo của gã chỉ là một trò hề nực cười không hơn không kém.

Trận mưa ấm áp trút xuống, gột rửa sạch sẽ mọi vết dơ của chiến tranh, đưa cả vùng chân núi Hải Vân Phong trở lại cảnh thái bình, yên ả như một chốn bồng lai tiên cảnh.

***

Lúc này, trên đỉnh núi, Sở Phong và Lục Thanh Tuyết vừa đáp xuống từ trên không trung.

Hai đệ tử vốn dĩ đang chuẩn bị xuống núi để đại sát tứ phương dưới danh nghĩa “đập muỗi”, thì đột nhiên chứng kiến một loạt những màn dị tượng ảo ma liên tục xảy ra: không gian co rút, chân hỏa vô hình bùng cháy thiêu rụi quân địch, và cuối cùng là trận mưa rào quy tắc ấm áp gột rửa sạch sẽ mọi sát khí dưới chân núi.

Bọn họ ngơ ngác nhìn nhau, rồi đồng loạt quay sang nhìn sư phụ Diệp Phi đang thản nhiên cầm bình tưới nước ấm cho rau cải ở sau vườn.

Sở Phong nuốt nước bọt, lắp bắp nói: “Sư… sư tỷ… Đệ không nhìn nhầm chứ? Sư phụ… người chỉ cần vò tờ giấy lộn, quẹt một que diêm, rồi đun nước ấm tưới rau… Thế mà mười vạn đại quân dưới kia đã hoàn toàn bay màu rồi?”

Lục Thanh Tuyết hít một hơi thật sâu để trấn tĩnh lồng ngực đang phập phồng dữ dội. Nàng nhìn bóng lưng gầy gò, bình thản của Diệp Phi, trong mắt tràn ngập sự sùng bái và kính sợ đến mức cực hạn:

“Sư phụ quả nhiên là thần cơ diệu toán, vạn cổ vô song… Người biết chúng ta định xuống núi chém giết, sợ chúng ta bị thương, hoặc sợ bàn tay của chúng ta bị vấy bẩn bởi máu tanh của lũ rác rưởi kia. Cho nên, người đã mượn việc nhặt rau tưới nước thường ngày để thản nhiên hóa giải toàn bộ thảm họa này một cách nhẹ nhàng nhất.”

“Đúng vậy!” Sở Phong gật đầu lia lịa, hai mắt sáng quắc như đèn pha, “Hơn nữa, người dùng chân hỏa phế bỏ tu vi của chúng để trừng phạt tội lỗi, nhưng lại dùng nước ấm tưới rau để hóa thành cam lộ chữa lành vết thương cho chúng, ban cho chúng một cơ hội làm lại cuộc đời dưới thân phận phàm nhân… Đây chính là cảnh giới ‘khán thiên địa bất động tâm’, lấy đức báo oán của một vị Thần tối cổ!”

Cả hai đệ tử quỳ sụp xuống sau lưng Diệp Phi, đồng thanh hô lớn:

“Sư phụ thần thông quảng đại, từ bi hỷ xả! Đệ tử bái phục!”

Diệp Phi đang tưới nốt luống rau cuối cùng, nghe thấy tiếng hô lớn sau lưng liền giật mình, suýt chút nữa làm rơi cả bình tưới gốm.

Hắn quay đầu lại, nhìn thấy hai đứa đệ tử đang quỳ rạp dưới đất với vẻ mặt sùng bái đến mức cuồng nhiệt, liền không khỏi đỡ trán, thở dài ngao ngán:

“Hai cái đứa này… sáng ngày ra không lo đi dọn dẹp nhà cửa, quét sân xách nước, lại chạy ra đây quỳ lạy cái gì thế không biết? Lại còn ‘thần thông quảng đại, từ bi hỷ xả’ cái gì nữa? Ta chỉ là tưới chút nước ấm cho rau cải thôi mà, có cần phải làm quá lên thế không?”

Hắn đặt bình tưới xuống đất, bước đến gõ nhẹ vào đầu mỗi đứa một cái:

“Đứng dậy mau! Mau đi quét dọn nhà cửa đi. Ba ngày nữa làm nồi lẩu cải thịt bò lớn, nếu nhà cửa dơ bẩn là ta không cho ăn đâu đấy!”

“Dạ! Đệ tử tuân mệnh!”

Sở Phong và Lục Thanh Tuyết vội vàng đứng dậy, cười hì hì rồi nhanh chóng chạy đi dọn dẹp nhà cửa. Trong lòng họ lúc này tràn ngập sự ấm áp và hạnh phúc.

Dưới thềm đá, chú chó đen Tiểu Hắc hé một bên mắt ra nhìn hai đệ tử, rồi lại nhìn về phía chân núi giờ đây đã hoàn toàn yên tĩnh, khẽ vẩy đuôi một cái đầy giễu cợt. Nó thầm nghĩ: “Mười vạn con muỗi đã bị sư phụ dùng nước tưới rau gột rửa sạch sẽ rồi. Thật là một đám may mắn, được tắm nước ấm của sư phụ mà giữ lại được mạng chó.”

Mặt trời buổi sáng đã lên cao, tỏa ánh sáng rực rỡ ấm áp xuống đỉnh Hải Vân Phong. Khói bếp lò lại nhẹ nhàng bay lên từ ngôi nhà tranh nhỏ, cuộc sống điền viên yên bình của ba thầy trò và một chú chó nhỏ cứ thế tiếp diễn, để lại dưới chân núi mười vạn phàm nhân mới đang quỳ lạy, tạ ơn lòng từ bi của một vị Thần Quân ẩn thế…

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8