Thiên Cơ Bất Khả Lộ – Tồn Tại Đỉnh Cấp
Chương 19: Chó sủa đuổi khách

Cập nhật lúc: 2026-06-13 18:31:24 | Lượt xem: 6

Sương mù ban đêm dưới chân núi Hải Vân Phong dày đặc như sữa đặc Ông Thọ pha loãng, lạnh lẽo và mang theo cái ẩm ướt đặc trưng của vùng rừng núi Âu Lạc. Những đốm lửa trại của quân đội Thái Âm Thần Giáo ở phía xa trông như những con đom đóm thoi thóp trong đêm đông, bập bùng một cách yếu ớt trước những cơn gió rít gào qua khe đá.

Trong căn lều trại được dựng bằng da thú cao cấp, Thần Tử Cổ Vô Song đang ngồi xếp bằng trên một tấm bồ đoàn dệt bằng chỉ vàng. Gương mặt từng tuấn mỹ vô song của hắn giờ đây xám xịt như tro bếp, đôi mắt hằn lên những tia máu đỏ quạch. Bộ chiến giáp hoàng kim rực rỡ thường ngày đã bị chiếc quạt nan rách của Lục Thanh Tuyết quạt bay mất một nửa, chỉ còn lại những mảnh giáp hộ tâm méo mó bám trên người, trông không khác gì một gã hành khất may mắn nhặt được vài miếng sắt vụn.

Hắn đang run rẩy. Đó là sự thật. Sự sụp đổ của ba vị trưởng lão hộ pháp, đặc biệt là cái chết thảm khốc của Mạc Hải và vết thương không thể chữa lành của Khương Vân, đã giáng một đòn chí mạng vào thế giới quan kiêu ngạo của vị Thần Tử này. Hắn chưa bao giờ nghĩ rằng, ở một ngọn núi hoang vu hẻo lánh của vùng đất Âu Lạc này, lại ẩn chứa một thực thể đáng sợ đến mức có thể tùy ý bóp nát quy tắc thiên địa như bóp nát một quả hồng xiêm chín rữa.

“Không thể nào… Chắc chắn là có gì đó sai sót ở đây.”

Cổ Vô Song lẩm bẩm, giọng nói khàn đặc và run rẩy. Hắn đang cố gắng tìm kiếm một lý do hợp lý để bấu víu lấy chút tôn nghiêm cuối cùng của mình. Đầu óc hắn quay cuồng với những giả thuyết đầy tính “bổ não”. Một vị Thần Minh tối cổ quét sân? Một con Thôn Thiên Ma Lang canh cửa? Trò đùa gì thế này! Nếu Tu Tiên giới thực sự có tồn tại đỉnh cấp như vậy, tại sao trước đây chưa từng có bất kỳ ghi chép nào trong sử sách? Tại sao một tồn tại có thể chém đôi biển Đông Hải và phế bỏ tu vi của đại năng Chúc Đồng Cảnh lại cam chịu sống trong một ngôi nhà tranh rách nát, thích ăn khoai lang luộc và trồng rau cải?

“Giả heo ăn hổ? Hay là… đây chỉ là một đại trận pháp ảo ảnh cổ xưa được hoàng tộc Phong Châu âm thầm bố trí để lừa gạt thế gian?”

Tham vọng và nỗi sợ hãi trong lòng Cổ Vô Song không ngừng giằng xé nhau. Hắn sợ chết, nhưng hắn càng sợ việc phải quay về Thái Âm Thần Giáo với tư thế của một kẻ bại trận nhục nhã, một vị Thần Tử bị dọa đến mức tè ra quần dưới chân một ngọn núi vô danh. Nếu chuyện này truyền ra ngoài, vị trí người thừa kế giáo phái của hắn sẽ lập tức bay màu trong vòng một nốt nhạc.

Chính vì vậy, hắn cần phải đánh cược.

Hắn khẽ vẫy tay, ba bóng đen lặng lẽ như những bóng ma từ trong góc tối của lều trại bước ra, quỳ sụp xuống trước mặt hắn. Đây là ba tên sát thủ hộ vệ tinh anh nhất dưới trướng hắn, được huấn luyện riêng biệt từ mật điện của Thái Âm Thần Giáo: Dạ Ưng, Độc Diệp và Huyết Ảnh. Bọn chúng không giống như đám đệ tử kiêu ngạo ngoài kia, bọn chúng là những cỗ máy giết chóc thực sự, sở hữu tu vi Chúc Đồng Cảnh tầng thứ ba và nắm giữ những bí thuật độn thổ, giấu diếm khí cơ đạt đến mức hoàn mỹ.

Kẻ dẫn đầu ba người, Dạ Ưng, khẽ ngẩng đầu lên. Ánh mắt hắn lạnh lùng, không một chút gợn sóng, nhưng sâu trong đáy mắt lại ẩn chứa một tia dã tâm cực kỳ lớn. Dạ Ưng thực chất không phải kẻ trung thành tuyệt đối với Cổ Vô Song. Hắn là đệ tử mật tông của một thế lực thần bí khác cài vào Thái Âm Thần Giáo từ trăm năm trước. Mục tiêu của hắn luôn là tìm kiếm những bí bảo thượng cổ để tự mình đột phá lên Bá Vương Cảnh, thoát khỏi kiếp làm nô bộc cho kẻ khác.

Dị tượng Hỏa Phượng Hoàng khổng lồ che kín bầu trời lúc chiều quả thực đã làm hắn kinh hãi, nhưng sau khi bình tâm suy xét, Dạ Ưng lại nảy sinh một nghi vấn lớn.

“Thần Tử,” Dạ Ưng khẽ lên tiếng, giọng nói trầm khàn như tiếng hai viên sỏi cọ xát vào nhau. “Theo thuộc hạ thấy, ngọn núi này tuy có dị tượng kinh thiên, nhưng khí tức tỏa ra lại vô cùng hỗn loạn, không giống như lực lượng của một vị cường giả thực sự đang ra tay. Rất có thể… trên núi có một món linh bảo trấn phái vô chủ thời Thái Cổ đang tự động phản kích khi có ngoại lực xâm nhập.”

Nghe thấy lời phân tích này, đôi mắt Cổ Vô Song chợt sáng lên như người sắp chết đuối vớ được cọc. Hắn vội vã nhoài người tới trước, thở dốc hỏi:

“Ngươi nói thật chứ? Linh bảo vô chủ thời Thái Cổ?”

“Chính xác.” Dạ Ưng khẽ gật đầu, trong lòng thầm cười lạnh trước sự ngu xuẩn và hèn nhát của vị Thần Tử này. Hắn tiếp tục dùng giọng điệu đầy sức thuyết phục để dẫn dụ Cổ Vô Song: “Nếu thực sự là một vị Thần Minh tối cổ cư ngụ trên núi, người làm sao có thể để cho một con bé Lục Thanh Tuyết xuống núi mua trà nhài dại? Lại càng không có lý do gì để dung thứ cho quân đội của chúng ta bao vây chân núi suốt mấy ngày qua. Một vị thần thực sự, chỉ cần một cái liếc mắt đã đủ để xóa sổ toàn bộ Thái Âm Thần Giáo chúng ta từ khoảng cách vạn dặm, cần gì phải dùng đến những chiêu trò dọa dẫm như dị tượng hay sương mù?”

Lời phân tích của Dạ Ưng quả thực vô cùng logic, ít nhất là đối với một tu sĩ Tu Tiên giới vốn luôn tin vào những quy luật lợi ích và thực lực. Cổ Vô Song gật đầu liên tục, lòng tham trong mắt lại một lần nữa bùng cháy, lấn át đi nỗi sợ hãi ban nãy. Hắn nghĩ thầm, nếu trên núi thực sự chỉ là một món linh bảo vô chủ, và hắn là người đoạt được nó… thì không chỉ vị trí Giáo chủ tương lai được củng cố, mà hắn còn có thể trực tiếp xưng bá cả Âu Lạc Thần Châu này!

“Được! Dạ Ưng, ta lệnh cho ba người các ngươi lập tức lẻn lên núi.” Cổ Vô Song nghiến răng ra lệnh, giọng nói tràn đầy sát khí. “Mang theo Thiên Cơ Già Thiên Phù mà cha ta ban tặng. Lá bùa này có thể che giấu hoàn toàn nhân quả, tránh thoát mọi cảm ứng của trận pháp. Các ngươi chỉ cần thám thính thực hư, nếu có cơ hội… hãy lập tức ám sát tên phàm nhân kia và đoạt lấy linh bảo cho ta!”

“Thuộc hạ tuân mệnh.”

Dạ Ưng cúi đầu, che giấu đi nụ cười giễu cợt trên môi. Hắn thầm nghĩ: “Cổ Vô Song ơi Cổ Vô Song, ngươi quả thực là một con cờ tốt. Thiên Cơ Già Thiên Phù quý giá như vậy, ngươi lại cam lòng giao cho ta. Một khi ta đoạt được bí bảo trên núi, kẻ đầu tiên ta giết chính là ngươi!”

Ba bóng đen khẽ lay động, lập tức biến mất vào màn đêm tĩnh mịch, hướng thẳng về phía ranh giới chân núi Hải Vân Phong.

***

Trong bóng tối dày đặc của rừng già dưới chân núi, ba tên sát thủ di chuyển nhanh như những tia chớp không màu. Bọn chúng không hề phát ra bất kỳ một tiếng động nào, ngay cả những chiếc lá khô dưới chân cũng không hề bị lay chuyển. Đây chính là “Vô Ảnh Độn Pháp” cực hạn của Thái Âm Thần Giáo, kết hợp với sức mạnh của Thiên Cơ Già Thiên Phù đang tỏa ra một luồng sương mù mỏng màu xám bao bọc lấy ba người, khiến bọn chúng hoàn toàn biến mất khỏi thế giới vật lý và nhân quả.

Dạ Ưng dẫn đầu, hai mắt hắn híp lại, không ngừng quan sát xung quanh. Hắn đã sống ba trăm năm, trải qua vô số sóng gió, tâm cảnh vô cùng lạnh lùng và cẩn trọng. Hắn không tin vào những lời đồn thổi nhảm nhí của Bách Lý Vân về “Thần Minh quét sân” hay “Thôn Thiên Ma Lang”. Hắn chỉ tin vào những gì mắt thấy tai nghe, và quan trọng nhất là tin vào tính toán của chính mình.

“Độc Diệp, Huyết Ảnh, cẩn thận một chút.” Dạ Ưng truyền âm cho hai đồng bọn. “Nếu gặp phải con bé Lục Thanh Tuyết kia, tuyệt đối không được nương tay. Thanh kiếm gỗ của nó tuy mạnh, nhưng thân thể của nó chắc chắn vẫn chưa đạt đến mức bất tử. Chỉ cần một kích chí mạng từ trong bóng tối, nó sẽ phải chết.”

“Dạ sư huynh yên tâm, độc dược trên lưỡi đao của đệ là lấy từ nọc của vạn năm Độc Huyết Ngô Công ở Dạ Lâm, chỉ cần dính một giọt, ngay cả đại năng Chúc Đồng Cảnh cũng phải hóa thành nước vàng trong vòng ba nhịp thở.” Độc Diệp khẽ cười lạnh, bàn tay gầy guộc như cành củi khô khẽ vuốt ve thanh đoản đao rỉ ra chất độc màu xanh lam.

Huyết Ảnh thì im lặng không nói, nhưng sát khí ngưng tụ xung quanh hắn đã chứng minh hắn đã sẵn sàng cho một cuộc tàn sát.

Ba người nhanh chóng tiếp cận phiến đá ranh giới vô danh dưới chân núi.

Khi đứng trước phiến đá ranh giới, Dạ Ưng đột nhiên dừng bước. Bản năng của một sát thủ hàng đầu khiến hắn cảm nhận được một luồng nguy hiểm mơ hồ đang rình rập phía trước. Phiến đá kia trông vô cùng tầm thường, bám đầy rêu xanh và đất cát, nhưng không hiểu sao, khi nhìn vào nó, Dạ Ưng lại có cảm giác như đang đối mặt với một bức tường thành khổng lồ cao vạn trượng, nối liền giữa đất và trời, không thể vượt qua.

Hắn khẽ nhíu mày, lấy ra Thiên Cơ Già Thiên Phù, lẩm nhẩm quyết pháp. Lá bùa lập tức bùng cháy, hóa thành một luồng năng lượng vô hình bao phủ lấy ba người.

“Đi!”

Dạ Ưng khẽ quát một tiếng, bước một bước qua phiến đá ranh giới.

Một giây… hai giây… ba giây trôi qua.

Không có sấm sét giáng xuống. Không có kiếm khí chém tới. Cảnh vật xung quanh vẫn tĩnh mịch như cũ, chỉ có tiếng gió thổi qua kẽ lá rào rào.

Dạ Ưng thở phào nhẹ nhõm, trong lòng dấy lên một niềm vui sướng tột cùng xen lẫn sự khinh bỉ sâu sắc.

“Hahaha! Hóa ra cái gọi là cấm địa Hải Vân Phong, cũng chỉ đến thế mà thôi! Thiên Cơ Già Thiên Phù của Thái Âm Thần Giáo quả thực là chí bảo nghịch thiên, ngay cả trận pháp thượng cổ của ngọn núi này cũng không thể phát hiện ra chúng ta!”

Độc Diệp và Huyết Ảnh cũng lộ ra vẻ đắc ý. Bọn chúng nhìn nhau, trong lòng thầm nghĩ vị “Thần Minh tối cổ” kia quả thực chỉ là một trò lừa bịp vĩ đại của thế gian. Bọn chúng bắt đầu bước đi một cách tự tin hơn trên con đường mòn dẫn lên đỉnh núi, hoàn toàn không biết rằng, ranh giới của Hải Vân Phong không hề phản kích bọn chúng… chỉ là vì chủ nhân của ngọn núi này đang ngủ say, và trận pháp tự nhiên của núi không thèm tốn linh lực để đối phó với ba con kiến hôi mà thôi.

Nhưng bọn chúng cũng không đi được bao xa.

Ngay khi ba người vừa đi qua một khúc quanh rậm rạp sương mù, một bóng đen nhỏ bé lững thững từ trên con đường mòn đi xuống.

Dạ Ưng lập tức giơ tay ra hiệu cho cả nhóm dừng lại, toàn thân căng cứng, chuẩn bị chiến đấu. Hắn nheo mắt nhìn qua màn sương mù dày đặc, cố gắng nhận dạng kẻ vừa xuất hiện. Là Lục Thanh Tuyết? Hay là tên nhóc Sở Phong sở hữu Hỗn Độn Thần Thể?

Nhưng khi bóng đen kia bước ra khỏi màn sương, cả ba tên sát thủ đều đứng hình, biểu cảm trên mặt cứng đờ như tượng đá.

Đó là một con chó.

Một con chó đen nhỏ, lông xù, mập mạp, trông vô cùng tầm thường, thậm chí còn hơi ngốc nghếch với cái đuôi ngắn ngủn thỉnh thoảng lại vẫy vẫy một cái. Nó bước đi một cách lững thững, bốn cái chân ngắn ngủn bám đầy bùn đất, cái mũi nhỏ không ngừng hít hà mặt đất như đang đi tìm khúc xương sườn bị vứt xó nào đó.

“Chó… một con chó phàm trần?” Độc Diệp ngơ ngác truyền âm, giọng điệu đầy vẻ ảo ma Canada. “Sư huynh, đây chính là con ‘Thôn Thiên Ma Lang’ thời Thái Cổ trong lời đồn của Bách Lý Vân đó sao? Thật là nực cười! Một con chó cỏ không có một chút dao động linh lực nào, ngay cả một tu sĩ Khải Huyết Cảnh tầng thứ nhất cũng có thể một cước đá chết nó!”

Huyết Ảnh cũng khẽ lắc đầu, sát ý trong mắt giảm đi vài phần, thay vào đó là sự khinh thường tột độ. Hắn định bước lên phía trước, dùng đoản đao giải quyết nhanh gọn con chó đen này để tránh làm phiền đường đi.

Tuy nhiên, Dạ Ưng lại không hề hành động như vậy.

Ngược lại, toàn thân hắn đột nhiên run rẩy dữ dội, mồ hôi lạnh từ trên trán chảy ròng ròng xuống cằm, thấm ướt cả chiếc mặt nạ đen che mặt. Bản năng sinh tồn của một tu sĩ Chúc Đồng Cảnh đang điên cuồng gào thét trong đầu hắn, giống như có hàng vạn chiếc chuông cảnh báo đang đồng loạt rung lên bên tai.

Tại sao một con chó phàm trần lại có thể đi lại một cách tự nhiên trong sương mù dày đặc chứa đầy quy tắc thiên địa này? Tại sao bước đi của nó tuy chậm rãi, tầm thường, nhưng mỗi lần chân nó chạm đất, sương mù xung quanh lại tự động tách ra hai bên như đang cúi đầu chào đón chủ nhân của mình?

Dạ Ưng không tin vào mắt mình. Hắn quyết định sử dụng bí thuật mạnh nhất của bản thân: “U Minh Thần Nhãn” – một môn nhãn pháp có thể nhìn thấu bản thể và nhân quả của vạn vật, ngay cả đại năng Chúc Đồng Cảnh đỉnh phong cũng không thể che giấu được chân thân trước mặt hắn.

Hắn tập trung linh lực vào đôi mắt, hai con ngươi chợt lóe lên một luồng ánh sáng màu xám tro chết chóc.

Hắn nhìn về phía con chó đen nhỏ.

Và đó chính là khoảnh khắc thế giới quan của Dạ Ưng hoàn toàn sụp đổ, vỡ nát thành vô số mảnh vụn không thể cứu vãn.

Trong tầm mắt của “U Minh Thần Nhãn”, con chó đen nhỏ kia hoàn toàn biến mất. Thay vào đó, ngự trị trước mặt hắn là một khoảng hư vô đen kịt vạn dặm, một cái hố đen khổng lồ đang từ từ xoay tròn, nuốt chửng cả tinh không, chòm sao và vạn giới nhân quả vào trong lòng nó. Luồng khí tức hủy diệt Thái Cổ tỏa ra từ cái hố đen ấy mạnh mẽ đến mức, chỉ cần nhìn vào nó một cái, thần hồn của Dạ Ưng đã rạn nứt như một miếng gốm sứ chất lượng kém rơi xuống đá.

Đó không phải là Thôn Thiên Ma Lang.

Đó là một thực thể tối cổ, một quy luật hủy diệt nguyên thủy nhất của vũ trụ, tồn tại trước cả khi Hỗn Độn phân chia!

“Thần… Thần Minh… Không, đây là cái quái gì thế này?!”

Dạ Ưng gào thét trong lòng, nỗi sợ hãi tột cùng bóp nghẹt lấy cổ họng hắn, khiến hắn không thể phát ra bất kỳ một âm thanh nào ngoài đời thực. Hắn muốn tháo chạy, hắn muốn quay đầu bỏ chạy trối chết về phía chân núi, nhưng toàn thân hắn đã bị đóng băng hoàn toàn bởi một loại uy áp quy tắc tuyệt đối. Không chỉ thân thể, ngay cả dòng chảy linh lực trong kinh mạch, ngay cả suy nghĩ trong đầu hắn cũng bị đóng băng cứng ngắc.

Hắn trố mắt nhìn con chó đen nhỏ kia đang từ từ ngẩng đầu lên nhìn về phía ba người bọn họ.

Đôi mắt của con chó đen nhỏ vốn vô cùng tầm thường, nhưng trong mắt Dạ Ưng lúc này, đó là hai vầng trăng máu khổng lồ treo lơ lửng trên bầu trời tận thế, lạnh lẽo, tàn nhẫn và đầy vẻ khinh bỉ hướng về phía ba con kiến hôi đang run rẩy dưới đất.

Tiểu Hắc quả thực đang nhìn ba tên sát thủ với ánh mắt đầy vẻ ghét bỏ và phiền phức.

Nó thầm nghĩ trong lòng: “Sư phụ dạo này hay cằn nhằn về việc mất ngủ trưa vì tiếng vo ve của lũ ruồi muỗi. Hơn nữa, người vừa mới dặn dò nhị đệ tử Sở Phong đi mua nhang muỗi tốt nhất để dọn dẹp ranh giới. Nếu để ba con ruồi dơ bẩn này lẻn lên núi làm ồn, khiến sư phụ thức giấc… mình chắc chắn sẽ bị người cầm chổi lông gà đánh mông mất!”

Nghĩ đến chiếc chổi lông gà của Diệp Phi – thứ mà trong mắt Tiểu Hắc còn đáng sợ hơn cả mười đạo lôi kiếp diệt thế cộng lại – con chó đen nhỏ khẽ run rẩy một cái. Nó không muốn bị phạt ăn cơm thừa không có xương cá chép đâu.

Vì vậy, nó quyết định phải dọn dẹp sạch sẽ ba con ruồi này trước khi chúng kịp gây ra bất kỳ tiếng động nào.

Tiểu Hắc khẽ há miệng. Nó không thèm dùng đến ma lực hung bạo của Thôn Thiên Ma Lang, cũng không thèm hóa thân thành chân thân khổng lồ nuốt chửng tinh hệ. Đối phó với ba con kiến hôi này, một chút lực lượng rác rưởi nhất của nó cũng đã là quá thừa thãi.

Nó chỉ nhẹ nhàng phát ra một tiếng sủa cực kỳ ngắn gọn, trầm đục và nhỏ nhẹ như tiếng chó con đang sủa đuổi mèo ngoài sân.

*“Gâu.”*

Tiếng sủa quả thực rất nhỏ, nhỏ đến mức nếu có một phàm nhân đứng cách đó mười bước chân cũng chưa chắc đã nghe rõ.

Nhưng đối với ba tên sát thủ đang đứng trước mặt nó, tiếng sủa ấy lại là tiếng nổ của cả một kỷ nguyên hủy diệt, là tiếng sấm sét chí tôn phá vỡ vạn dặm hư không.

Ngay khi âm thanh vừa phát ra, luồng sương mù màu xám của Thiên Cơ Già Thiên Phù bao bọc xung quanh ba người lập tức bị xé nát thành trăm mảnh như một tờ giấy lộn gặp bão. Sức mạnh giấu diếm nhân quả mà Cổ Vô Song luôn tự hào tự mãn, trước tiếng sủa của Tiểu Hắc, chẳng khác nào một trò hề nực cười trước mặt đấng sáng thế.

*Rắc! Rắc! Rắc!*

Tiếng rạn nứt giòn giã vang lên từ sâu trong thức hải của ba tên sát thủ.

Thần hồn của Độc Diệp và Huyết Ảnh lập tức nổ tung thành vô số mảnh vụn ánh sáng rực rỡ, biến mất hoàn toàn vào hư vô mà không kịp phát ra một tiếng hét thảm nào. Đôi mắt của bọn chúng trợn trừng lên, mất đi toàn bộ tiêu cự, thân thể cứng đờ rồi từ từ ngã rạp xuống đất như hai khúc gỗ mục.

Dạ Ưng là kẻ mạnh nhất, sở hữu tu vi Chúc Đồng Cảnh tầng thứ ba đỉnh phong và có ý chí kiên định nhất, nên hắn có thể cầm cự thêm được nửa nhịp thở. Hắn chứng kiến hai đồng bọn của mình biến mất một cách sạch sẽ, không để lại dù chỉ một hạt bụi linh lực, trong lòng hắn chỉ còn lại một sự hối hận tột cùng, một nỗi tuyệt vọng sâu sắc không thể đong đếm.

“Hóa ra… lời đồn là thật… Trên núi này… thực sự có Thần…”

Đó là suy nghĩ cuối cùng của Dạ Ưng trước khi thần hồn của hắn hoàn toàn vỡ nát dưới áp lực quy tắc của tiếng sủa. Thân xác của hắn, cùng với hai tên đồng bọn, trong nháy mắt hóa thành một làn khói đen mỏng manh, bị làn gió đêm nhẹ nhàng thổi bay đi, tan biến vào đất cát của Hải Vân Phong, trở thành chất dinh dưỡng cho những bụi cỏ dại ven đường.

Không có máu chảy thành sông. Không có chấn động kinh thiên động địa. Trận chiến – nếu có thể gọi đây là một trận chiến – kết thúc một cách nhanh gọn, sạch sẽ và lặng lẽ đến mức đáng sợ chỉ trong vòng chưa đầy một giây.

Tiểu Hắc nhìn mặt đất trống trơn trước mặt, khẽ khịt mũi một cái đầy vẻ hài lòng. Nó dùng chân sau gãi gãi tai, vẫy vẫy cái đuôi ngắn ngủn rồi lững thững quay trở lại con đường mòn dẫn lên đỉnh núi, tiếp tục quay về thềm đá nằm gặm khúc xương cá chép rỉ ra đạo vận hỗn độn của mình, như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

***

Dưới chân núi, trong lều trại của Thái Âm Thần Giáo.

Cổ Vô Song vẫn đang đứng ngồi không yên, hai tay chắp sau lưng, không ngừng đi qua đi lại. Hắn thỉnh thoảng lại nhìn về phía ngọn núi tối tăm Hải Vân Phong, lòng tràn đầy sự hồi hộp và kỳ vọng. Hắn nghĩ thầm, có lẽ lúc này Dạ Ưng và đồng bọn đã lẻn được lên đỉnh núi, đang âm thầm tiếp cận tên phàm nhân kia để đoạt lấy bí bảo trấn phái thời Thái Cổ.

“Chỉ cần đoạt được bí bảo… chỉ cần đoạt được…”

Hắn lẩm bẩm, nụ cười tham lam lại một lần nữa xuất hiện trên môi.

Nhưng ngay lúc đó, ba tiếng nổ giòn giã vang lên từ trong chiếc hộp gỗ đặt trên bàn gốm cạnh giường hắn.

*Cạch! Cạch! Cạch!*

Cổ Vô Song giật nảy mình, vội vàng lao đến mở chiếc hộp gỗ ra.

Bên trong hộp gỗ là ba tấm hồn bài bằng ngọc thạch của Dạ Ưng, Độc Diệp và Huyết Ảnh – thứ dùng để kết nối với sinh mệnh của ba người, chỉ cần bọn họ còn sống, hồn bài sẽ luôn rực sáng linh quang màu xanh lam.

Nhưng lúc này, cả ba tấm hồn bài đều đã vỡ nát thành vô số mảnh vụn nhỏ như cám, ánh linh quang hoàn toàn tắt ngúm, xám xịt và lạnh lẽo không một chút sinh khí.

Cả ba người… chết cùng một lúc!

Hơn nữa, điều đáng sợ nhất là, hồn bài vỡ nát một cách sạch sẽ, không hề truyền lại bất kỳ một tia oán niệm hay hình ảnh cuối cùng nào trước khi chết. Điều này chỉ xảy ra khi thần hồn của bọn họ bị tiêu diệt một cách triệt để, bị xóa sổ hoàn toàn khỏi dòng chảy nhân quả của thế giới này bởi một lực lượng vượt xa cả khái niệm tu vi của bọn họ.

Cổ Vô Song đứng chết lặng trước chiếc hộp gỗ, gương mặt cắt không còn một giọt máu, hai chân run rẩy đến mức không thể đứng vững, khuỵu sụp xuống đất.

Nỗi sợ hãi tột cùng, một lần nữa bao trùm lấy linh hồn hắn, lạnh lẽo và tàn nhẫn hơn bất kỳ lúc nào hết.

Hắn nhận ra, ngọn núi Hải Vân Phong kia, thực sự là một cấm địa bất khả xâm phạm, một nơi mà ngay cả những sát thủ tinh anh nhất, mang theo bảo vật che giấu thiên cơ mạnh nhất, cũng phải bay màu trong vòng một nốt nhạc mà không kịp phát ra một tiếng động nào.

“Tên phàm nhân kia… vị Thần Quân kia… rốt cuộc là tồn tại đỉnh cấp thế nào?!”

Cổ Vô Song gào thét trong lòng, tinh thần hoàn toàn sụp đổ, nước mắt và nước mũi tuôn rơi lã chã trong sự tuyệt vọng vô bờ bến.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8