Thiên Cơ Bất Khả Lộ – Tồn Tại Đỉnh Cấp
Chương 7: Chú chó đen thích gặm xương

Cập nhật lúc: 2026-06-13 16:49:02 | Lượt xem: 7

Trong căn phòng nhỏ thơm mùi gỗ thông của ngôi nhà tranh, Diệp Phi đang nằm nghiêng trên chiếc giường tre, hai mắt nhắm nghiền, hơi thở đều đặn phát ra những tiếng ngáy nho nhỏ đầy nhịp điệu. Trước khi chìm sâu vào giấc ngủ trưa yên bình, tâm trí hắn bỗng nhiên trôi dạt về những ngày đầu tiên đầy gian nan khi mới đặt chân đến cái thế giới tu tiên đầy rẫy hiểm nguy này.

Hồi đó, khi hắn mới “vừa đáp chuyến bay” xuống cái chốn Âu Lạc Thần Châu này, hệ thống thì không thấy tăm hơi, hào quang nhân vật chính lại càng là một thứ xa xỉ phẩm. Hắn chỉ là một phàm nhân tay không tấc sắt, lạc lõng giữa rừng già trùng điệp. Để có một chỗ che mưa che nắng, hắn đã phải dùng chiếc xẻng sắt rỉ sét nhặt được bên đường – thứ mà sau này chú chó đen Tiểu Hắc luôn cung kính gọi là “Khai Thiên Thần Rìu” – để tự tay đào móng, chặt tre dựng nên ngôi nhà tranh đơn sơ trên đỉnh Hải Vân Phong này.

Hắn vẫn nhớ như in cái ngày đông lạnh giá năm đó, khi hắn đang lững thững đi dạo dưới chân núi để kiếm củi khô, thì bỗng nghe thấy tiếng kêu ư ử yếu ớt phát ra từ một bụi gai rậm rạp. Gạt lớp tuyết dày ra, hắn nhìn thấy một chú chó con màu đen xù xì, lông tóc rụng lổm chổm, toàn thân run rẩy như cầy sấy, cái đuôi cụp chặt vào mông trông vô cùng thảm hại. Động lòng trắc ẩn của một kẻ cũng đang cô độc giữa đất khách quê người, Diệp Phi đã bế nó về, chia cho nó một nửa củ khoai lang nướng cháy cạnh. Chú chó nhỏ khi đó đã nhìn hắn bằng đôi mắt to tròn ướt át, ngấu nghiến ăn củ khoai như thể đó là món mỹ vị hoàng gia ngon nhất trên đời. Từ đó, Hải Vân Phong có thêm một thành viên tên là Tiểu Hắc – một cái tên vô cùng generic, lười biếng và thiếu muối mà Diệp Phi tùy tiện đặt cho nó.

Diệp Phi khẽ mỉm cười trong giấc mơ, trở mình một cái rồi kéo tấm chăn dệt từ tơ thô – thứ thực chất là tấm chăn Thái Cổ Thần Tằm ấm áp – đắp kín ngang ngực. Hắn thầm nghĩ, ít ra thì con chó đen nhà mình vẫn ngoan ngoãn và thực tế hơn hai đứa đệ tử có đầu óc “bổ não” quá đà kia nhiều.

Ở bên ngoài gian bếp, bầu không khí lại mang một sắc thái hoàn toàn khác.

Sở Phong đang đứng trước bể nước, hai tay cung kính bưng chiếc chảo đen rỉ sét như thể đang nâng niu một mảnh vỡ của đại đạo vũ trụ. Hắn dùng một miếng vải mềm, nhẹ nhàng lau chùi từng kẽ hở nhỏ nhất trên mặt chảo bằng thứ nước suối tinh khiết nhất được lấy từ đỉnh núi.

“Sư đệ, đệ đã lau cái chảo đó đến lần thứ tám mươi mốt rồi đấy,” Lục Thanh Tuyết đứng bên cạnh, tay ôm thanh kiếm gỗ đẽo vụng, khẽ nhướng mày truyền âm nói. “Mặc dù ta biết đây là Hỗn Độn Thần Khí do sư tôn tự tay rèn đúc, nhưng đệ cứ chà xát nó như thế, vạn nhất làm trầy xước lớp đạo vận tối cổ trên đó thì sao?”

Sở Phong giật nảy mình, vội vàng giảm nhẹ lực tay, trên trán rịn ra một tầng mồ hôi lạnh. Hắn truyền âm đáp lại với giọng điệu đầy sùng bái: “Sư tỷ nói phải! Đệ tử nông cạn, suýt chút nữa đã phạm phải đại kỵ. Chiếc chảo đen này ẩn chứa lực lượng Hỗn Độn có thể luyện hóa vạn vật, đệ chỉ muốn bảo đảm không có một hạt bụi trần thế nào làm vấy bẩn thần vật mà thôi.”

Trong khi hai vị đệ tử đang âm thầm giao lưu bằng thần thức với sự cẩn trọng tột độ, thì dưới thềm đá trước hiên nhà, chú chó đen Tiểu Hắc đang nằm sấp, hai chân trước ôm lấy một khúc xương cá chép còn sót lại từ nồi canh lúc trưa.

Đối với người thường, đây chỉ là một khúc xương cá bỏ đi. Nhưng đối với Tiểu Hắc, đây lại là một “kho báu” vô giá chứa đựng đạo vận hỗn độn cực kỳ tinh thuần cùng tàn dư huyết mạch của hoàng tộc Đông Hải Long Quân. Mỗi lần răng của Tiểu Hắc cắn nhẹ vào khúc xương, một luồng ánh sáng hoàng kim nhạt lại lóe lên, hóa thành những sợi tơ linh lực li ti chui tọt vào khoang miệng của nó. Nó lim dim hai mắt, cái đuôi khẽ vẫy vẫy trên mặt đất, tận hưởng cảm giác từng tầng phong ấn trong cơ thể mình đang nhẹ nhàng bị mài mòn và tháo gỡ.

“Hút… ngon quá… quả nhiên đi theo chủ nhân là quyết định sáng suốt nhất cuộc đời lang sinh của ta,” Tiểu Hắc thầm nghĩ, cái lưỡi hồng liếm liếm mép đầy thỏa mãn. “Ăn một khúc xương của chủ nhân còn bổ hơn cả việc nuốt chửng mười cái tinh hệ ngoài vực ngoại. Ai mà ngờ được một con Thôn Thiên Ma Lang thời Thái Cổ như mình lại có ngày lưu lạc đi làm chó canh cửa, mà lại còn làm đến mức nghiện thế này chứ?”

Đúng lúc này, đôi tai nhọn của Tiểu Hắc bỗng nhiên khẽ động đậy. Nó ngừng gặm xương, cái đầu nhỏ từ từ nâng lên, đôi mắt đen láy vốn đang giả vờ ngốc nghếch bỗng chốc xẹt qua một tia lạnh lẽo thấu xương.

Cách ngôi nhà tranh khoảng ba dặm, nương theo sườn núi dốc đứng của Hải Vân Phong, một bóng người đang lén lút di chuyển giữa những tán cây cổ thụ che phủ bởi tuyết trắng.

Kẻ này tên là Bách Lý Vân, một trưởng lão ngoại môn của Vân Hải Tông – một tông môn hạng trung nằm ở vùng rìa Phong Châu Thần Đô. Bách Lý Vân sở hữu tu vi Chúc Đồng Cảnh tầng thứ tư, nổi tiếng khắp vùng nhờ môn thân pháp “Vô Ảnh Bộ” và bí thuật “Thu Liễm Khí Tức” cực kỳ xuất sắc. Hôm nay, hắn nhận lệnh của tông chủ đi dò la tin tức xung quanh Hải Vân Phong sau khi nghe ngóng được việc trưởng lão Hàn Thiết của Thái Âm Thần Giáo đột ngột mất tích một cách bí ẩn ở khu vực này.

Bách Lý Vân vốn là kẻ có tính khí đa nghi và vô cùng tham lam. Hắn không đi theo lối mòn dẫn lên núi mà quyết định dùng thân pháp leo lên từ vách đá dựng đứng phía sau, hòng lẩn tránh bất kỳ trận pháp hay tai mắt nào.

“Hừ, Thái Âm Thần Giáo đúng là một lũ hữu dũng vô mưu,” Bách Lý Vân vừa đạp nhẹ lên một cành thông đầy tuyết mà không để lại bất kỳ tiếng động nào, vừa thầm cười lạnh trong lòng. “Cái gì mà Hải Vân Phong ẩn chứa đại năng ẩn thế chứ? Theo thám tử của Vân Hải Tông ta báo cáo, trên đỉnh núi này chỉ có một tên phàm nhân trung niên lười biếng thích trồng rau nuôi cá, cùng hai đứa nhóc tỳ lai lịch bất minh mà thôi. Chắc chắn là Hàn Thiết đã phát hiện ra bí bảo hồng hoang gì đó rồi âm thầm độc chiếm, sau đó trốn đi nơi khác rồi!”

Hắn liếm môi, ánh mắt tràn ngập vẻ tham lam khi nhìn thấy ngôi nhà tranh nhỏ ẩn hiện sau làn sương mù mỏng phía trước.

“Nếu như Vân Hải Tông ta có thể tìm được bí bảo trước, chẳng phải sẽ lập tức quật khởi, sánh ngang với các đời Hùng Vương hay sao? Đến lúc đó, chức vị đại trưởng lão chắc chắn sẽ thuộc về ta!”

Nghĩ đến viễn cảnh tươi đẹp đó, Bách Lý Vân không khỏi tăng tốc thân pháp. Hắn như một bóng ma màu xám tro, lướt nhanh qua hàng rào tre đơn sơ của trang trại, rồi nhẹ nhàng đáp xuống sau một tảng đá lớn cách hiên nhà không đầy mười trượng.

Núp sau tảng đá, Bách Lý Vân nín thở, cẩn thận dùng thần thức quét qua một lượt.

“Không có dao động trận pháp? Quả nhiên chỉ là một ngôi nhà tranh của phàm nhân!” Hắn mừng thầm.

Tuy nhiên, khi ánh mắt hắn lướt qua khoảng sân, hắn bỗng khựng lại. Ở bên cạnh giếng nước, một thiếu niên đang cầm cái chảo đen rỉ sét chùi rửa một cách vô cùng thành kính, bên cạnh là một thiếu nữ bạch y lạnh lùng đang ôm một thanh kiếm gỗ.

“Ủa? Hai đứa nhóc này… trên người hoàn toàn không có một chút linh lực dao động nào? Đúng là phàm nhân trăm phần trăm!” Bách Lý Vân thở phào nhẹ nhõm. Hắn hoàn toàn không biết rằng, toàn bộ tu vi Chúc Đồng Cảnh đỉnh phong của Sở Phong và Lục Thanh Tuyết đã bị luồng khói thuốc Thái Sơ của Diệp Phi khóa chặt sâu trong cơ thể, khiến cho bất kỳ kẻ nào dưới cảnh giới Hùng Đế cũng chỉ thấy họ là những người bình thường.

Tầm mắt của Bách Lý Vân tiếp tục dịch chuyển, cuối cùng dừng lại trên thềm đá trước cửa nhà.

Ở đó, một con chó đen nhỏ xù xì đang nằm gặm một khúc xương cá một cách ngớ ngẩn. Cái đuôi của nó thỉnh thoảng lại vẫy vẫy, trông không khác gì những con chó cỏ giữ nhà của những nông hộ phàm trần dưới chân núi.

“Một con chó cỏ rách rưới,” Bách Lý Vân khịt mũi khinh bỉ, trong lòng dâng lên một sự thả lỏng hoàn toàn. “Để tránh việc con súc sinh này sủa bậy làm kinh động đến tên phàm nhân chủ nhà, ta nên tiện tay giải quyết nó trước.”

Hắn khẽ lật tay, giữa hai ngón tay xuất hiện một cây kim nhỏ màu xanh biếc phát ra mùi tanh tưởi – “Mê Hồn Châm”, một loại ám khí tẩm kịch độc chuyên dùng để làm tê liệt thần kinh của dị thú. Đối với một con chó phàm trần, chỉ cần một tia khí độc từ cây kim này cũng đủ để khiến nó chết không nhắm mắt mà không kịp phát ra bất kỳ tiếng động nào.

Bách Lý Vân cười âm hiểm, chuẩn bị búng tay bắn ra cây kim.

Thế nhưng, ngay khi ngón tay hắn vừa mới dùng lực, con chó đen nhỏ đang nằm trên thềm đá bỗng nhiên dừng hẳn động tác gặm xương.

Nó từ từ quay đầu lại.

Bách Lý Vân thề rằng, trong suốt cuộc đời tu tiên hơn hai trăm năm của mình, hắn chưa bao giờ nhìn thấy một ánh mắt nào đáng sợ đến như vậy.

Đó không phải là đôi mắt của một con chó cỏ.

Đôi mắt đen láy của Tiểu Hắc trong một tích tắc đã biến thành hai hố đen sâu thẳm, rực lên một màu đỏ máu của sát lục và hủy diệt. Trong đôi mắt ấy, Bách Lý Vân như nhìn thấy viễn cảnh của vô số kỷ nguyên sụp đổ, chư thiên vạn giới bị nghiền nát thành tro bụi, và vô số thần ma đang gào thét thảm thiết trong một vũng máu vô tận.

Một luồng khí thế lạnh lẽo, cổ xưa và tàn bạo tuyệt đối đột ngột từ trên trời giáng xuống, chuẩn xác khóa chặt lấy toàn thân Bách Lý Vân.

“Rắc… rắc…”

Khớp xương toàn thân Bách Lý Vân vang lên những tiếng rạn nứt ghê người dưới áp lực vô hình kia. Hắn muốn hét lên, nhưng phát hiện ra cổ họng mình như bị một bàn tay khổng lồ bóp nghẹt, không thể phát ra dù chỉ là một tiếng rên rỉ nhỏ nhất. Cây “Mê Hồn Châm” giữa hai ngón tay hắn chưa kịp bắn ra đã tự động hóa thành bột mịn, rơi lả tả xuống nền tuyết.

Tiểu Hắc không hề đứng dậy. Nó vẫn nằm sấp trên thềm đá, nhưng cái đầu nhỏ khẽ nghếch lên, đôi môi đen nhấc lên để lộ ra những chiếc răng nanh trắng ởn, nhọn hoắt.

“Gừ…”

Một tiếng gầm cực kỳ nhỏ, cực kỳ trầm thấp vang lên từ cổ họng của Tiểu Hắc.

Tiếng gầm này nhỏ đến mức ngay cả Sở Phong và Lục Thanh Tuyết đang đứng cách đó vài trượng cũng chỉ nghe như một tiếng chó con ngáp ngủ bình thường. Sư tôn đang ngủ say trong nhà lại càng không hề bị ảnh hưởng.

Thế nhưng, đối với Bách Lý Vân, tiếng gầm nhỏ xíu đó lại giống như mười vạn tiếng sấm sét diệt thế đồng loạt nổ tung ngay trong thần hồn của hắn!

“Ầm!!!”

Trong thế giới tinh thần của Bách Lý Vân, không gian xung quanh hoàn toàn sụp đổ.

Hắn nhìn thấy một con cự thú khổng lồ vô biên vô hạn, thân hình cao vạn trượng, toàn thân bao phủ bởi những chiếc vảy đen nhánh rực lửa ma diễm màu đen, đứng sừng sững giữa tinh không hư vô. Đôi mắt của nó to như hai vầng trăng máu, đang từ trên cao nhìn xuống hắn giống như nhìn một hạt cát dơ bẩn dưới chân.

Mỗi một sợi lông trên người con cự thú ấy đều xé rách một mảnh không gian, hơi thở của nó thổi qua làm tắt ngóm hàng vạn ngôi sao xung quanh.

“Thôn… Thôn Thiên Ma Lang thời Thái Cổ!!!”

Thần hồn của Bách Lý Vân điên cuồng gào thét trong tuyệt vọng. Hắn đã từng đọc qua những mảnh da thú cổ xưa ghi chép về thời kỳ Hồng Hoang khai thiên lập địa, nơi có những thực thể đỉnh cấp có thể nuốt chửng cả tinh hệ làm thức ăn, đứng đầu trong số đó chính là Thôn Thiên Ma Lang!

“Tại sao… Tại sao một tồn tại cấm kỵ cấp đại ma đầu thời Thái Cổ như thế này lại xuất hiện ở đây?!”

“Mà lại còn… lại còn đang làm chó canh cửa cho một ngôi nhà tranh?!”

Nỗi sợ hãi tột cùng vượt qua mọi giới hạn chịu đựng của một tu sĩ Chúc Đồng Cảnh. Thần hải của Bách Lý Vân bắt đầu xuất hiện những vết nứt chằng chịt, đan điền của hắn rung chuyển dữ dội, tu vi Chúc Đồng Cảnh tầng thứ tư trong nháy mắt bị áp chế đến mức đông cứng hoàn toàn, thậm chí có dấu hiệu hỏng hóc nghiêm trọng.

“Bõm…”

Một mùi hôi thối khó ngửi bỗng nhiên lan tỏa. Trưởng lão ngoại môn Vân Hải Tông oai phong lẫm liệt, lúc này đã hoàn toàn tè ra quần, nước tiểu vàng khè làm ướt sũng cả chiếc quần dài bằng gấm vóc đắt tiền, chảy xuống làm tan chảy một mảng tuyết dưới chân hắn.

Hắn quỳ rạp xuống đất, trán dập mạnh xuống lớp đá lạnh giá, toàn thân run rẩy như một chiếc lá rụng trước gió bão. Hắn không dám ngẩng đầu lên, trong lòng chỉ biết điên cuồng cầu nguyện xin vị “Đại Thần” trước mặt tha cho mình một con đường sống.

Tiểu Hắc nhìn bộ dạng thảm hại của kẻ đột nhập, trong mắt xẹt qua một tia khinh bỉ cực độ. Nó khẽ truyền âm một luồng ý niệm trực tiếp vào thẳng thức hải của Bách Lý Vân:

“Kẻ sâu kiến ngu xuẩn kia. Ngươi dám dùng thứ ám khí bẩn thỉu đó định mưu hại bổn tọa? Nếu không phải vì chủ nhân của ta đang ngủ trưa bên trong và ngài cực kỳ ghét tiếng ồn, bổn tọa đã một ngụm nuốt chửng cả thần hồn lẫn thể xác của ngươi để làm bữa xế rồi!”

Nghe thấy giọng nói lạnh lùng, uy nghiêm của Thôn Thiên Ma Lang vang lên trong đầu, Bách Lý Vân sợ đến mức suýt chút nữa thì ngất xỉu. Hắn điên cuồng gật đầu như giã tỏi, nước mắt nước mũi chảy ròng ròng, dùng thần thức run rẩy truyền âm đáp lại:

“Vạn… Vạn cổ Ma Thần đại nhân bớt giận! Tiểu nhân có mắt không tròng, tiểu nhân đáng chết! Tiểu nhân chỉ là vô tình đi lạc, tuyệt đối không có ý mạo phạm đại nhân cùng… cùng vị chủ nhân vĩ đại của người!”

“Cút!” Tiểu Hắc nhàn nhạt nhổ ra một chữ. “Trong vòng ba nhịp thở, nếu ngươi còn để bổn tọa nhìn thấy cái bóng của ngươi trên ngọn núi này, ta sẽ khiến cho cả tông môn của ngươi biến mất khỏi bản đồ Âu Lạc Thần Châu ngay lập tức!”

“Dạ! Dạ! Tiểu nhân cút ngay! Tiểu nhân cút ngay lập tức!”

Bách Lý Vân như được đại xá. Hắn hoàn toàn không màng đến thể diện của một trưởng lão tông môn, cũng không dám dùng đến thân pháp bay nhảy vì sợ gây ra tiếng động làm kinh động đến vị “chủ nhân vĩ đại” đang ngủ trong nhà tranh. Hắn dùng cả hai tay hai chân, điên cuồng bò lê bò lết trên mặt tuyết giống như một con cua rụng càng, dùng tốc độ nhanh nhất cuộc đời mình để lăn xuống vách núi phía sau.

Dưới hiên nhà, Tiểu Hắc thấy cái bóng xám xịt kia đã biến mất không còn tăm hơi, liền thu hồi luồng uy áp Thái Cổ khủng khiếp kia lại. Đôi mắt đỏ máu của nó nhanh chóng chuyển lại thành màu đen láy ngây thơ, ngốc nghếch ban đầu. Nó lại cúi đầu xuống, dùng hai chân trước ôm lấy khúc xương cá chép, tiếp tục gặm một cách vô cùng vui vẻ, cái đuôi lại vẫy vẫy nhịp nhàng như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Ở bên cạnh giếng nước, Lục Thanh Tuyết và Sở Phong lúc này mới khẽ thở phào nhẹ nhõm.

“Sư đệ, đệ có cảm nhận được luồng khí tức vừa rồi không?” Lục Thanh Tuyết khẽ vuốt ve chuôi kiếm gỗ, ánh mắt nhìn về phía hiên nhà đầy kính sợ.

“Có, sư tỷ,” Sở Phong cũng nuốt nước bọt một cái, tay vẫn cầm chiếc chảo đen nhưng lưng đã ướt đẫm mồ hôi. “Mặc dù Hộ viện đại thần đã cực lực thu liễm uy áp, nhưng khoảnh khắc ngài khẽ gầm lên một tiếng, đan điền Hỗn Độn Thần Thể của đệ vẫn suýt chút nữa thì bị đông cứng. Thật không thể tin nổi, một con ma thú cấp chí tôn thời Thái Cổ như vậy mà lại ngoan ngoãn nằm đó gặm xương và vẫy đuôi mừng sư phụ.”

“Đó chính là cảnh giới của sư tôn,” Lục Thanh Tuyết nhẹ nhàng nói, trong mắt tràn ngập vẻ sùng bái cuồng nhiệt. “Đối với sư tôn, thiên địa vạn vật đều là sâu kiến, ngay cả Thôn Thiên Ma Lang cũng chỉ là một chú thú cưng nhỏ để ngài nuôi cho vui cửa vui nhà mà thôi. Chúng ta đi theo sư tôn, nhất định phải ghi nhớ quy tắc: không được làm ồn, không được khoe khoang, và tuyệt đối phải bảo vệ cuộc sống ẩn dật của người.”

“Đệ tử hiểu rõ!” Sở Phong gật đầu lia lịa, lập tức cúi xuống tiếp tục công việc lau chùi chiếc chảo đen với thái độ càng thêm thành kính gấp mười lần.

Trong khi đó, Bách Lý Vân sau khi lăn lông lốc từ vách đá dựng đứng phía sau núi xuống dưới chân núi Hải Vân Phong, y phục trên người hắn đã rách rưới tả tơi, bùn đất và tuyết bám đầy mặt mũi, trông không khác gì một gã ăn mày vừa thoát khỏi miệng cọp.

“Hộc… hộc…”

Hắn nằm rạp trên một tảng đá lớn dưới chân núi, thở hổn hển như bò kéo xe, hai mắt trợn trừng, lòng vẫn còn sợ hãi tột độ. Hắn sờ sờ lên ngực mình, phát hiện ra kinh mạch toàn thân đã bị luồng uy áp vừa rồi chấn cho rạn nứt nghiêm trọng, tu vi Chúc Đồng Cảnh tầng thứ tư đã trực tiếp rơi rụng xuống tầng thứ nhất, thậm chí còn có nguy cơ biến thành phế nhân nếu không kịp thời chữa trị.

“Kinh khủng… Quá mức kinh khủng!” Bách Lý Vân khóc không ra nước mắt. “Thái Âm Thần Giáo quả thực là một lũ ngu ngốc! Hải Vân Phong này đâu chỉ là một thánh địa ẩn thế bình thường? Nơi đó rõ ràng là sào huyệt của một vị Thần Minh tối cổ! Ngay cả con chó canh cửa cũng là Thôn Thiên Ma Lang, vậy thì vị chủ nhân của ngọn núi kia… rốt cuộc là một tồn tại đáng sợ đến mức nào chứ?!”

Hắn run rẩy bò dậy, quyết định phải lập tức quay trở về Vân Hải Tông, khuyên bảo tông chủ lập tức phong sơn, tuyệt đối không được bước nửa bước vào phạm vi vạn dặm xung quanh Hải Vân Phong này nữa.

Thế nhưng, ngay khi Bách Lý Vân vừa mới lết được vài bước ra khỏi bìa rừng dưới chân núi, bầu trời phía trên bỗng nhiên đột ngột tối sầm lại.

Một luồng khí tức lạnh lẽo, âm u và vô cùng bá đạo bất ngờ từ phương xa cuồn cuộn kéo đến, khiến cho nhiệt độ xung quanh trong một tích tắc giảm xuống đến mức đóng băng.

Bách Lý Vân kinh hoàng ngẩng đầu nhìn lên bầu trời.

Chỉ thấy từ phía chân trời phía đông, một cỗ xe rồng khổng lồ rực rỡ ánh hoàng kim đang lướt gió rẽ mây bay đến. Cỗ xe được kéo bởi chín con giao long khổng lồ màu vàng kim, mỗi con đều dài hơn mười trượng, móng vuốt sắc nhọn cào rách những tầng mây, phát ra những tiếng gầm thét vang dội cả một phương trời.

Xung quanh cỗ xe rồng, hàng trăm tu sĩ mặc chiến giáp hoàng kim rực rỡ, tay cầm trường thương, cưỡi trên những con dị thú bay lượn, khí thế hung hãn vô song, bao vây kín cả bầu trời.

Trên cỗ xe rồng, một nam tử trẻ tuổi đang ngồi xếp bằng. Hắn ta mặc một bộ chiến giáp hoàng kim lộng lẫy, mái tóc vàng kim rực rỡ bay múa trong gió, khuôn mặt tuấn mỹ vô song nhưng lại mang theo một vẻ kiêu ngạo tột cùng, coi chúng sinh như kiến cỏ dưới chân. Xung quanh thân thể hắn, một luồng dị tượng “Thái Âm Chi Chiếu” rực rỡ như một vầng trăng khuyết màu bạc đang không ngừng xoay tròn, tỏa ra ánh sáng lạnh lẽo bao trùm vạn dặm.

“Thần Tử của Thái Âm Thần Giáo… Cổ Vô Song?!”

Bách Lý Vân trợn tròn mắt, cổ họng khô khốc thốt lên ba chữ đầy kinh hoàng.

Thái Âm Thần Giáo rốt cuộc đã mất kiên nhẫn. Sau sự biến mất bí ẩn của trưởng lão Hàn Thiết, đích thân Thần Tử Cổ Vô Song đã dẫn theo hộ vệ tinh nhuệ nhất của giáo phái, cưỡi xe chín rồng rầm rộ kéo đến, chuẩn bị bao vây và san phẳng Hải Vân Phong để tìm kiếm câu trả lời!

Nhìn thấy đoàn quân hung hãn đang che kín cả bầu trời hướng thẳng về phía đỉnh núi thiêng, Bách Lý Vân đứng chôn chân tại chỗ, toàn thân run rẩy dữ dội. Hắn biết, một cơn bão kinh thiên động địa chưa từng có sắp sửa giáng xuống ngọn núi vô danh này, và số phận của giới tu tiên Âu Lạc Thần Châu rất có thể sẽ bị đảo lộn hoàn toàn sau ngày hôm nay!

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8