Thiên Cơ Bất Khả Lộ – Tồn Tại Đỉnh Cấp
Chương 6: Chiếc chảo đen nấu cá
“Sư đệ, đệ có chắc là chiếc chảo đen đó có thể chịu đựng được nhiệt độ từ hơi thở của đệ không?”
“Sư tỷ, tỷ quá coi thường đệ rồi. Đệ thà tự thiêu rụi kinh mạch của mình chứ tuyệt đối không dám làm trầy xước dù chỉ một vệt sơn trên món thần khí của sư phụ.”
Hoàng hôn buông xuống Hải Vân Phong mờ ảo, những đám mây đỏ rực như lửa cháy loang lổ khắp đường chân trời, phản chiếu một bầu không khí u ám, nặng nề đầy điềm gở. Gió bão vừa tan, nhưng cái lạnh thấu xương vẫn lẩn khuất trong từng kẽ lá trúc, phảng phất như tâm trạng lo âu, thấp thỏm của hai vị tân đệ tử đang đứng chịu trận trước hiên nhà tranh.
Sở Phong lúc này đang đứng khom lưng, hai tay áp chặt vào hông, mặt mày đỏ gay như khỉ ăn ớt. Hắn đang dùng mười hai vạn phần nghị lực để đè nén luồng linh lực nguyên thủy của Hỗn Độn Thần Thể mới thức tỉnh. Sức mạnh trong người hắn giống như một con dã thú hung hãn muốn phá lồng xông ra, nhưng hắn chỉ dám âm thầm dẫn dắt nó chạy vòng quanh kinh mạch, tuyệt đối không để rò rỉ ra ngoài dù chỉ một tia nhỏ nhất. Hắn sợ lắm chứ! Nếu lỡ tay làm đổ cái bình hoa hay làm sứt mẻ góc bàn tre của sư phụ, có khi ngài lại nổi hứng “phàm nhân phẫn nộ” rồi tiện tay búng một cái tiễn hắn về chầu tổ tiên thì khổ.
Bên cạnh hắn, Lục Thanh Tuyết cầm chiếc chổi tre đứng thẳng tắp, ánh mắt lạnh lùng nhưng sâu thẳm trong đó là một sự lo lắng không hề nhẹ. Nàng vừa mới âm thầm chém bay màu một vị trưởng lão Chúc Đồng Cảnh dưới chân núi, tay vẫn còn hơi run nhẹ vì dư âm của kiếm khí. Nàng khẽ nghiêng đầu, dùng truyền âm nhập mật nhắc nhở sư đệ:
“Đừng có mà lơ là. Quy tắc số ba đã ghi rõ: trước mặt sư phụ, chúng ta chỉ là những phàm nhân chân lấm tay bùn. Nếu đệ để lộ ra một chút dao động linh lực nào làm hỏng trải nghiệm ‘Hồng Trần Luyện Tâm’ của ngài, ta sẽ là người đầu tiên dùng kiếm gỗ gõ đầu đệ.”
Sở Phong nuốt nước bọt cái ực, vội vàng truyền âm lại: “Sư tỷ yên tâm, đệ biết nặng nhẹ mà. Nhưng tỷ nhìn xem, cái nồi đất nung trên bếp lò của sư phụ đã nứt một đường dài rồi. Đệ lo là dưới ngọn hỏa diễm tối cổ kia, cái nồi đó sắp chống chọi không nổi nữa.”
Hai thầy trò đang âm thầm trao đổi ánh mắt “đầy kịch tính” thì cửa nhà tranh bỗng nhiên “két” một tiếng mở ra.
Diệp Phi bước ra sân, trên tay bưng cái nồi đất nung bám đầy muội than đen kịt. Mặt hắn méo xẹo, miệng không ngừng lẩm bẩm cằn nhằn với tông giọng cực kỳ trầm cảm:
“Mẹ kiếp, đúng là đồ rẻ tiền không dùng được lâu. Mới nấu có vài lần đã nứt toác ra thế này, xào rau thì dầu chảy ròng ròng, nấu canh thì nước rò rỉ như bồn cầu bị tắc. Đúng là tiền nào của nấy, lần sau thề không thèm mua đồ gốm của lão Vương ở chợ Phong Châu nữa! Đã nghèo còn mắc cái eo!”
Hắn thở dài thườn thượt, ném cái nồi đất nứt xuống góc sân cái “bộp”. Tiếng động kia rơi vào tai hai vị đệ tử chẳng khác nào tiếng sấm nổ ngang tai. Họ nhìn cái nồi đất nung nằm chỏng chơ dưới đất, trong lòng không khỏi run rẩy. Cái nồi đó, tuy trong mắt Diệp Phi là đồ phế thải mười đồng xu, nhưng thực chất dưới sự hun đúc của đạo vận Hải Vân Phong suốt mấy năm qua, nó đã sớm biến thành một món “Huyền Thiết Linh Đỉnh” cấp thấp. Vậy mà giờ đây, nó bị sư phụ ruồng bỏ không thương tiếc chỉ vì… rò rỉ nước.
Diệp Phi gác một chân lên thềm đá, lôi chiếc tẩu thuốc bằng trúc dắt bên hông ra, nhét vào một nhúm lá thuốc khô rồi châm lửa. Hắn rít một hơi thật sâu, ngửa mặt lên trời phả ra một luồng khói trắng xóa. Luồng khói này nhàn nhạt bay ra, lướt qua mái nhà tranh rồi tản mác vào không trung.
Thế nhưng, dưới nhãn thần của Lục Thanh Tuyết và Sở Phong, luồng khói kia vừa xuất hiện liền hóa thành vô số phù văn đại đạo màu hoàng kim cổ xưa, đan xen vào nhau tạo thành một lưới phòng ngự vô hình, bao bọc chặt chẽ lấy toàn bộ ngôi nhà tranh và vườn rau xung quanh. Trận pháp phòng ngự vốn đã đáng sợ của Hải Vân Phong, nay lại được gia cố thêm một tầng “Thái Sơ Chi Lực” kiên cố đến mức ngay cả Tiên Đế có cầm thần binh đến gõ cửa cũng chỉ biết khóc thét đi về.
“Sư phụ lại dùng khói thuốc để che giấu thiên cơ rồi.” Sở Phong thầm nghĩ, lòng kính ngưỡng dâng lên như nước thủy triều. “Ngài rõ ràng biết chúng ta vừa gây ra động tĩnh lớn, nên mới ra tay củng cố kết giới để bảo vệ chúng ta. Sư phụ thật là vĩ đại!”
Diệp Phi hoàn toàn không biết đầu óc của hai đứa đệ tử đang bay cao bay xa đến tận đâu. Hắn chỉ đang đau đầu vì vấn đề tài chính. Hắn liếc nhìn Lục Thanh Tuyết, rồi lại nhìn sang Sở Phong, trong lòng thầm tính toán:
“Nuôi một con bé Thanh Tuyết đã tốn bao nhiêu gạo muối, giờ lại rước thêm thằng nhóc Sở Phong này về. Nhìn nó bộ dạng lóng ngóng, người ngợm thì đỏ gay như đang lên cơn sốt, chắc chắn là loại ăn hại rồi. Tiền chợ tháng sau biết tính thế nào đây? Đã vậy cái nồi nấu ăn cũng hỏng. Không được, mình phải tự tay chế tạo một cái gì đó bền bỉ hơn, dùng được trăm năm không hỏng để tiết kiệm chi phí.”
Nghĩ là làm, Diệp Phi dập tẩu thuốc, quay người đi thẳng ra phía sau chuồng gà.
Sở Phong và Lục Thanh Tuyết đưa mắt nhìn nhau, vội vàng rón rén bước theo sau, giữ đúng khoảng cách năm bước chân để không làm phiền đến sư phụ.
Tại góc chuồng gà, nơi Tiểu Hắc đang nằm cuộn tròn giả vờ ngủ gật, có một đống sắt vụn rỉ sét rách nát mà Diệp Phi tích góp được từ những lần đi dạo quanh núi. Diệp Phi ngồi xổm xuống, gạt đống rơm rạ sang một bên, thò tay bới bới rồi lôi ra một tấm sắt đen đúa, méo mó, bám đầy bụi bặm và phân gà.
Tấm sắt này dài khoảng hai gang tay, dày cộp, bề mặt sần sùi và rỉ sét loang lổ đến mức nhìn qua chẳng khác nào một mảnh tôn phế liệu vứt đi từ thế kỷ trước. Diệp Phi cầm nó lên, phủi phủi bụi rồi gật gù tự lẩm bẩm:
“Miếng sắt vụn này nhặt được ở khe núi ba năm trước, nhìn đen thui thùi lùi nhưng được cái dày dặn, cứng cáp. Hôm nay quyết định dùng mày để rèn một cái chảo đen. Chảo sắt thì bao bền, xào nấu thoải mái, có rơi từ trên bàn xuống đất cũng không sợ vỡ.”
Nhưng ở một diễn biến khác, trong thần thức của hai vị đệ tử và chú chó Tiểu Hắc, cảnh tượng lại hoàn toàn khác biệt.
Khi Diệp Phi chạm tay vào miếng sắt đen kia, lớp rỉ sét bẩn thỉu bên ngoài trong nháy mắt biến mất dưới góc nhìn tu vi của họ, lộ ra bên trong là một khối hắc sắc tinh thạch sâu thẳm như hắc động vũ trụ. Luồng khí tức Hỗn Độn nguyên thủy từ khối tinh thạch kia tỏa ra khiến da đầu Sở Phong tê dại.
“Trời đất ơi! Đó… đó chẳng lẽ là Hỗn Độn Thiết Mẫu?!” Sở Phong suýt chút nữa thì kinh hãi hét lên, may mà kịp thời dùng tay bịt chặt miệng lại. “Món chí bảo rèn đúc thần binh thời khai thiên lập địa, chỉ cần một móng tay bằng hạt cát của nó cũng đủ để các đại năng Tiên giới tranh giành đến đầu rơi máu chảy, vậy mà sư phụ lại vứt nó ở… cạnh chuồng gà để hứng phân chim?!”
Tiểu Hắc nằm dưới đất cũng khẽ rên rỉ một tiếng nhỏ xíu. Nó dùng đôi mắt cún tội nghiệp nhìn khối Hỗn Độn Thiết Mẫu kia, trong lòng thầm khóc ròng: “Chủ nhân ơi là chủ nhân, ngài có biết mỗi lần ngài dọn chuồng gà là ngài lại dùng cái xẻng sắt chứa Khai Thiên ý chí để gạt đống chí bảo này không? Tôi là Thôn Thiên Ma Lang mà nhìn còn thấy xót của thay cho ngài đây này!”
Diệp Phi không thèm để ý đến biểu cảm phong phú của đám đệ tử và thú cưng. Hắn đứng dậy, đi đến bên cái đe sắt rỉ sét đặt dưới gốc cây đào hoang, một tay cầm búa sắt, một tay dùng kìm kẹp chặt miếng Hỗn Độn Thiết Mẫu.
Hắn không cần dùng đến lò rèn nung đỏ, bởi vì hắn lười. Hắn nghĩ bụng, miếng sắt này tuy cứng nhưng dùng sức lực của một trung niên bốn mươi tuổi khỏe mạnh như hắn thì gõ vài trăm nhát chắc cũng phải dẹp ra thôi.
“Bốp!”
Nhát búa đầu tiên rơi xuống.
Một âm thanh trầm đục vang lên, nhưng đối với Lục Thanh Tuyết và Sở Phong, cái gõ nhẹ nhàng kia giống như một đạo Thiên Lôi diệt thế nổ tung ngay trong thần hồn của họ. Không gian xung quanh cái đe sắt đột ngột vặn vẹo, xuất hiện những vết nứt không gian đen ngòm li ti rồi lập tức bị một lực lượng vô hình vá lại.
“Bôm bốp! Bôm bốp!”
Diệp Phi liên tục vung búa. Hắn gõ rất nhịp nhàng, vừa gõ vừa lẩm nhẩm bài đồng dao phàm nhân. Mỗi nhát búa rơi xuống đều mang theo một tần số kỳ lạ.
Trong mắt Sở Phong, mỗi nhát búa của Diệp Phi không phải là đang gõ sắt, mà là đang trực tiếp dùng quy tắc Thái Sơ để gột rửa tạp chất của đại đạo! Khối Hỗn Độn Thiết Mẫu kia dưới những nhát búa “bình thường” của Diệp Phi bắt đầu biến hình, uốn lượn mềm mại như đất sét. Những luồng phù văn màu đen huyền bí liên tục ngưng tụ rồi lặn sâu vào bên trong thớ sắt, tạo nên những đường vân tự nhiên trông giống như những chòm sao tinh tú trên bầu trời đêm.
“Đây… đây là đại đạo chí giản!” Lục Thanh Tuyết run rẩy truyền âm cho sư đệ. “Sư phụ không cần dùng đến chân hỏa, không cần dùng đến trận pháp luyện khí cầu kỳ. Ngài chỉ dùng một cái búa rỉ sét và sức mạnh thể xác thuần túy của phàm nhân để khuất phục quy tắc Hỗn Độn! Kiểu rèn đúc này, ngay cả vị Luyện Khí Tông Sư mạnh nhất của Âu Lạc Thần Châu cũng nằm mơ cũng không dám nghĩ tới!”
Sở Phong gật đầu lia lịa, hai mắt sáng quắc như hai ngọn đèn pha: “Đúng thế! Sư tỷ nhìn xem, cái chảo kia bắt đầu thành hình rồi! Nó… nó đang tự động thôn phệ linh khí xung quanh để tự hoàn thiện!”
Sau khoảng mười phút gõ bôm bốp đến toát cả mồ hôi hột, Diệp Phi dừng tay. Hắn quệt mồ hôi trên trán, nhìn tác phẩm mới ra lò của mình với vẻ mặt cực kỳ thỏa mãn.
Trước mặt hắn lúc này là một chiếc chảo đen tròn trịa, lòng chảo sâu hoắm, bề mặt đen bóng loáng không một chút tỳ vết, phản chiếu ánh sáng hoàng hôn một cách kỳ dị. Diệp Phi tiện tay nhặt một khúc gỗ tre thô sơ bên cạnh, dùng dao đẽo gọt vài nhát rồi đóng chặt vào làm quai cầm cho chiếc chảo.
“Xong! Một chiếc chảo sắt đen siêu bền!” Diệp Phi cười ha ha, cầm chiếc chảo lên khua khua vài vòng trong không trung. “Tuy hơi nặng một chút, nhưng cầm rất đầm tay. Dùng cái này để xào rau thì hết sảy, mà có gặp phải trộm cướp thì cầm cái chảo này đập một nhát chắc chắn cũng nát đầu!”
“Vù!”
Khi Diệp Phi khua chiếc chảo trong không trung, một luồng kình phong vô hình quét qua, khiến rặng trúc phía xa khẽ lay động. Sở Phong và Lục Thanh Tuyết đứng bên cạnh thì suýt nữa quỳ rạp xuống đất vì cái phẩy tay nhẹ nhàng kia. Họ cảm nhận rõ ràng, chiếc chảo kia vừa mới chém rách một mảng quy tắc không gian, tạo ra một vệt đen kịt nhỏ xíu trên bầu trời rồi lập tức biến mất.
“Thần khí… đây tuyệt đối là một món Hỗn Độn Thần Khí chí tôn!” Trong đầu Sở Phong vang lên tiếng gào thét đầy phấn khích. “Một cái chảo có thể tùy ý xé rách không gian, ẩn chứa quy tắc thôn phệ và luyện hóa vạn vật! Sư phụ rèn ra món bảo vật nghịch thiên này để làm gì? Chẳng lẽ ngài sắp đi chinh phạt Vực Ngoại Ma Tộc?”
Đang lúc Sở Phong còn đang bay bổng với những suy nghĩ hoành tráng, Diệp Phi đã quay sang nhìn hắn, ngoắc ngoắc tay bảo:
“Thằng nhóc Sở Phong, lại đây.”
Sở Phong giật nảy mình, vội vàng khúm núm bước lên trước, cúi đầu cung kính: “Dạ, sư phụ có điều chi chỉ dạy?”
Diệp Phi dúi thẳng cái chảo đen còn hơi âm ấm vào tay Sở Phong, vỗ vỗ vai hắn rồi dặn dò với vẻ mặt cực kỳ nghiêm túc:
“Từ nay về sau, việc bếp núc trong nhà giao cho cháu. Cháu có nhiệm vụ gánh nước, nhóm lửa và dùng cái chảo này để nấu cơm xào rau cho ta và con bé Thanh Tuyết. Nhớ kỹ cho ta, cái chảo này là tài sản quý giá nhất của Hải Vân Phong hiện tại đấy! Cháu phải bảo quản nó cho thật tốt, dùng xong phải rửa sạch sẽ, tuyệt đối không được để nó bị rỉ sét hay bám cặn mỡ, nghe rõ chưa?”
Sở Phong ôm chiếc chảo đen trong tay, cảm nhận được một luồng năng lượng hỗn độn ấm áp, tinh thuần vô tận từ quai cầm bằng tre truyền thẳng vào kinh mạch của mình. Luồng năng lượng này dịu dàng như dòng nước ấm, nhẹ nhàng gột rửa đan điền và củng cố thêm cho Hỗn Độn Thần Thể của hắn.
Hắn cảm động đến mức nước mắt suýt rơi lã chã. Sư phụ ban cho hắn món thần khí chí cao vô thượng này, vậy mà ngài lại dùng những lời lẽ phàm trần để răn dạy, cốt là để hắn không bị kiêu ngạo, để hắn giữ vững tâm cảnh bình hòa!
“Đệ tử tuân mệnh!” Sở Phong dập đầu mạnh một cái xuống đất, giọng nói run rẩy vì xúc động. “Đệ tử thề với lòng, từ nay về sau sẽ luôn dùng nước suối tinh khiết nhất trên đỉnh Hải Vân Phong để lau chùi, rửa sạch chiếc chảo này mỗi ngày! Dù có phải hy sinh tính mạng, đệ tử cũng quyết bảo vệ chiếc chảo đen không để bị bám một hạt bụi trần!”
Diệp Phi nhìn thằng nhóc đệ tử mới nhận đang ôm cái chảo rỉ sét mà khóc lóc thề thốt như thể vừa nhận được vàng ròng, khóe miệng hắn không tự chủ được mà giật giật vài cái. Hắn thầm nghĩ trong lòng:
“Cái thằng nhóc này… đúng là bị chấn thương sọ não thật rồi. Có cái chảo sắt đen xấu xí thôi mà làm như nhận được thánh chỉ hoàng gia không bằng. Đúng là đồ chưa thấy sự đời! Thôi kệ, nó thích chăm sóc cái chảo thì càng tốt, đỡ tốn công mình phải lau chùi.”
Diệp Phi xua xua tay, lười biếng nói: “Được rồi, được rồi, đứng dậy đi. Lau nước mắt nước mũi đi rồi mau mang cái chảo này vào bếp. Hôm nay ta câu được mấy con cá chép dưới suối, để ta tự tay xuống bếp nấu canh cá thị phạm cho cháu một lần. Nhìn cho kỹ mà học tập, lần sau cứ thế mà làm.”
“Dạ! Đệ tử xin rửa tai lắng nghe sự chỉ dạy của sư phụ!” Sở Phong vội vàng đứng dậy, ôm khư khư chiếc chảo đen đi sau lưng Diệp Phi tiến vào gian bếp nhỏ.
Lục Thanh Tuyết cũng lặng lẽ bước theo sau, trong lòng thầm ghen tị với sư đệ một chút. Sư phụ tự tay rèn thần khí cho sư đệ, lại còn đích thân xuống bếp truyền thụ “bí pháp nấu ăn”. Nhưng nàng nhanh chóng gạt bỏ suy nghĩ đó, bởi vì nàng biết thanh kiếm gỗ bên hông mình cũng là một món bảo vật vô giá chứa đựng kiếm ý tối cao của sư phụ.
Trong gian bếp nhỏ hẹp, Diệp Phi bắt đầu chuẩn bị nguyên liệu. Hắn lôi từ trong giỏ tre ra ba con cá chép béo ú, vảy bạc lấp lánh.
Mấy con cá chép này thực ra là cá thường Diệp Phi câu được dưới con suối nhỏ sau núi Hải Vân Phong. Nhưng vì con suối đó chảy ra từ lòng núi thiêng, quanh năm thấm đẫm linh khí hồng hoang rỉ ra từ Trấn Giới Thạch, nên mấy con cá này từ lâu đã tích tụ được một chút linh tính, vảy cá cứng cáp, thịt cá chứa đầy linh lực tinh thuần. Trong mắt hai vị đệ tử, ba con cá chép này rõ ràng là ba con yêu thú “Giao Long hóa hình” cấp thấp, có tu vi tương đương với Khải Huyết Cảnh của nhân loại!
“Xoẹt! Xoẹt!”
Diệp Phi cầm con dao làm bếp rỉ sét, thoăn thoắt đánh vảy, mổ bụng cá một cách cực kỳ điêu luyện. Những chiếc vảy cá cứng như hộ giáp thép dưới lưỡi dao của hắn rụng ra rào rào như vảy hành tây.
Sở Phong nhìn mà da mặt giật giật. Hắn thấy rõ ràng mỗi nhát dao của Diệp Phi đều mang theo một luồng sắc bén vô hình, dễ dàng cắt đứt lớp phòng ngự “da đồng xương sắt” của Giao Long mà không tốn một chút sức lực nào.
“Nhìn kỹ đây.” Diệp Phi vừa làm vừa giảng giải. “Cá chép làm sạch rồi thì phải khía vài đường trên thân để khi nấu gia vị ngấm đều vào thịt. Sau đó cho một ít mỡ heo vào chảo đen, đun nóng lên rồi thả cá vào rán sơ qua cho thơm.”
Hắn đặt chiếc chảo đen lên bếp lò, tiện tay vứt mấy khúc củi khô vào dưới đáy bếp.
“Bùng!”
Ngọn lửa bình thường trong bếp lò đột ngột bốc lên, liếm vào đáy chiếc chảo đen. Nhưng khi ngọn lửa tiếp xúc với Hỗn Độn Thiết Mẫu, nó lập tức bị chiếc chảo biến đổi thành một luồng “Hỗn Độn Đại Đạo Chân Hỏa” màu xám nhạt, tỏa ra nhiệt độ kinh khủng nhưng lại được khống chế hoàn toàn bên trong lòng chảo, không hề rò rỉ ra ngoài một chút hơi nóng nào.
Diệp Phi thả cá vào chảo. Tiếng “xèo xèo” vui tai vang lên, mùi thơm ngào ngạt của thịt cá rán lập tức lan tỏa khắp gian bếp nhỏ, len lỏi qua khe cửa rồi bay ra ngoài sân.
Tiểu Hắc đang nằm ngoài sân ngửi thấy mùi thơm này, hai tai lập tức dựng đứng lên, cái đuôi đen xù bắt đầu vẫy rối rít. Nó thèm đến mức nước dãi chảy ròng ròng, nhưng vẫn nhớ kỹ quy tắc của Diệp Phi nên không dám tự tiện bước vào bếp làm bẩn sàn nhà, chỉ dám ngồi chồm hổm ngoài cửa, thò cái đầu đen xù vào hít hà.
“Để canh cá ngọt nước và thanh mát hơn, ta sẽ cho thêm vài ngọn rau cải vào.” Diệp Phi nói, rồi quay người bước ra vườn rau nhỏ cạnh nhà.
Hắn đi đến luống rau cải xanh mướt, tiện tay nhổ vài cây cải hơi héo ở góc vườn. Những cây rau cải này vốn là hạt giống bình thường Diệp Phi mua ở chợ, nhưng vì hắn lười nên thường xuyên dùng nước vo gạo (chứa đầy quy tắc Thái Sơ do hắn rửa tay) để tưới tiêu, thỉnh thoảng còn bón thêm chút phân gà từ đàn gà nuôi sau nhà. Dưới sự nuôi dưỡng kinh hoàng đó, những cây cải này đã sớm tiến hóa thành “Cửu Chuyển Tiên Thảo” vạn năm khó gặp, mỗi chiếc lá đều lấp lánh ánh sáng xanh nhạt của sinh mệnh lực tinh thuần nhất.
Diệp Phi mang rau cải vào rửa sạch dưới vòi nước giếng, rồi thản nhiên ném thẳng vào chiếc chảo đen đang sôi sùng sục.
“Trời ơi…” Lục Thanh Tuyết nhìn những cọng Cửu Chuyển Tiên Thảo bị Diệp Phi vò nát rồi ném vào chảo như rau thường, trong lòng không khỏi rên rỉ. “Một cọng tiên thảo này nếu đem ra đấu giá ở Phong Châu Thần Đô, chắc chắn sẽ khiến các vị lão quái vật Bá Vương Cảnh phải đánh nhau sứt đầu mẻ trán để tranh giành. Vậy mà sư phụ lại dùng nó… chỉ để nấu canh cá cho ngọt nước! Đúng là phong thái của Thần Minh ẩn thế, coi chí bảo thiên địa như cỏ rác!”
Diệp Phi múc một gáo nước giếng đổ vào chảo, đậy vung lại rồi phủi tay: “Xong rồi đấy. Đun lửa nhỏ khoảng mười lăm phút cho canh sôi kỹ là ăn được. Thằng nhóc Sở Phong, cháu đã học được chưa?”
Sở Phong vội vàng gật đầu lia lịa, vẻ mặt đầy nghiêm túc ghi nhớ: “Dạ! Đệ tử đã khắc cốt ghi tâm! Bí pháp nấu ăn của sư phụ quả thực là huyền diệu khôn lường, kết hợp hài hòa giữa thủy hỏa giao hòa và sinh mệnh chi lực!”
Diệp Phi trợn mắt nhìn hắn: “Huyền diệu cái đầu cháu ấy! Nấu canh cá bình thường thôi mà làm như luyện đan không bằng. Bớt nói nhảm đi, chuẩn bị bát đũa ra bàn ăn cơm.”
Mười lăm phút trôi qua nhanh chóng. Khi Diệp Phi nhấc nắp vung chiếc chảo đen ra, một luồng hơi nước trắng xóa bốc lên, mang theo mùi thơm tinh khiết, ngào ngạt và đậm đà đến mức khó tả. Luồng hơi nước này ngưng tụ trên không trung gian bếp thành hình ảnh một con Hắc Long nhỏ đang uốn lượn vui đùa, rồi lập tức tan biến vào hư vô.
Diệp Phi múc canh ra ba cái bát sứ sứt mẻ, đặt lên chiếc bàn tre ngoài sân. Hắn nhìn bát canh cá có màu trắng sữa như ngọc, điểm xuyết vài cọng rau cải xanh mướt, gật gù tự khen:
“Ừm, tay nghề của mình vẫn chưa bị mai một. Thơm phức! Hai đứa ngồi xuống ăn đi, ăn nhanh kẻo nguội.”
Lục Thanh Tuyết và Sở Phong cung kính ngồi xuống ghế tre. Họ nhìn bát canh trước mặt, cảm nhận được luồng đạo vận hỗn độn đang cuồn trào mãnh liệt bên trong làn nước canh màu trắng sữa kia. Đây không phải là canh cá bình thường nữa, đây rõ ràng là một bát “Hỗn Độn Tiên Dịch” chí tôn!
Lục Thanh Tuyết hít một hơi thật sâu để bình tâm, rồi nhẹ nhàng cầm thìa múc một ngụm canh cá đưa vào miệng.
Ngay khi ngụm canh cá vừa chạm vào đầu lưỡi, một luồng dược lực khổng lồ, ấm áp và tinh thuần chưa từng có lập tức bùng nổ trong khoang miệng nàng. Luồng năng lượng này nhanh chóng hóa thành hàng vạn dòng suối nhỏ, chảy dọc theo kinh mạch, gột rửa đi mọi tạp chất còn sót lại trong cơ thể nàng.
“Rắc! Rắc!”
Trong cơ thể Lục Thanh Tuyết bỗng vang lên những tiếng kêu giòn giã cực nhỏ. Xương cốt của nàng dưới sự gột rửa của dược lực bắt đầu chuyển hóa, trở nên dẻo dai và kiên cố một cách kinh dị. Lớp da thịt trắng ngần của nàng thoáng hiện lên một luồng ánh sáng đồng thau nhạt rồi biến mất.
Chúc Đồng Cảnh!
Nàng đã chính thức đột phá từ Khải Huyết Cảnh lên cảnh giới Chúc Đồng Cảnh! Thân thể của nàng giờ đây đã đạt đến mức xương đồng da sắt, đao thương bất nhập của phàm trần, vạn pháp bất xâm của tu sĩ cấp thấp! Mà quá trình đột phá này lại diễn ra một cách cực kỳ mượt mà, không hề có chút bình cảnh hay đau đớn nào, cứ như thể đó là một việc hiển nhiên phải thế.
Lục Thanh Tuyết trợn tròn mắt nhìn bát canh, trong lòng chấn động đến mức không thể dùng ngôn từ nào để diễn tả. Chỉ một ngụm canh cá của sư phụ mà giúp nàng trực tiếp vượt qua bình cảnh lớn của tu tiên giới!
Bên cạnh nàng, Sở Phong cũng không kiềm chế được nữa. Hắn bưng bát canh lên, không thèm dùng thìa mà trực tiếp húp một ngụm lớn.
“Ực!”
Ngay lập tức, mặt Sở Phong biến sắc. Hỗn Độn Thần Thể trong người hắn giống như một con dã thú bị bỏ đói vạn năm bỗng nhiên gặp được đại tiệc thịnh soạn, điên cuồng gào thét và thôn phệ luồng dược lực khổng lồ từ canh cá truyền vào.
“Ầm!”
Trong đan điền của Sở Phong vang lên một tiếng nổ trầm đục mà chỉ có hắn nghe thấy. Luồng linh lực nguyên thủy màu xám nhạt cuồn cuộn trào ra như đại dương vỡ đê, nhanh chóng lấp đầy toàn bộ kinh mạch đã được mở rộng của hắn. Xương cốt toàn thân hắn trong một tích tắc chuyển hóa hoàn toàn sang màu đồng thau ánh kim rực rỡ, phát ra những tiếng “coong coong” như tiếng chuông đồng cổ đại vang vọng.
Chúc Đồng Cảnh tầng thứ nhất… Chúc Đồng Cảnh tầng thứ ba… Chúc Đồng Cảnh tầng thứ sáu…
Tu vi của hắn thăng tiến một cách điên cuồng, không hề có dấu hiệu dừng lại cho đến khi chạm đến đỉnh cao nhất của cảnh giới này!
Chúc Đồng Cảnh đỉnh phong!
Sở Phong trợn ngược mắt, hai tay nắm chặt thành nắm đấm. Hắn cảm nhận được sức mạnh thể xác của mình lúc này mạnh mẽ đến mức có thể tay không đập vỡ một thanh phi kiếm của tu sĩ Chúc Đồng Cảnh thông thường, thậm chí chỉ cần một cái đấm nhẹ cũng đủ để san phẳng một ngọn đồi nhỏ! Hỗn Độn Thần Thể của hắn đã được kích hoạt hoàn toàn một cách hoàn mỹ nhất!
Hai vị đệ tử ngồi ngây người như phao câu gà, bát canh trong tay vẫn còn bốc khói nghi ngút.
Diệp Phi thấy hai đứa đệ tử ăn xong một ngụm liền đơ người ra, mặt mày đứa thì đỏ gay, đứa thì trắng bệch, liền thở dài một tiếng, lắc đầu lẩm bẩm:
“Đấy, ta đã bảo rồi mà. Ăn uống thì phải từ từ, canh nóng thế này mà cứ húp sùm sụp cho cố vào rồi bị bỏng lưỡi. Đúng là hai đứa trẻ ranh chưa thấy sự đời!”
Hắn thản nhiên gắp một miếng thịt cá bỏ vào miệng nhai nhai, rồi lại rít một hơi tẩu thuốc.
“Phù…”
Khói thuốc trắng xóa lại bay ra, lướt qua người hai vị đệ tử. Luồng khói thuốc này vừa chạm vào người họ, lập tức giúp họ thu liễm toàn bộ luồng linh lực đột phá đang cuồn cuộn trào ra ngoài, khóa chặt toàn bộ dị tượng rực rỡ vào sâu trong cơ thể, khiến họ trông vẫn giống như hai phàm nhân bình thường không có một chút tu vi nào.
Nhờ có khói thuốc của Diệp Phi che giấu, luồng linh áp đột phá kinh thiên động địa của Chúc Đồng Cảnh đỉnh phong hoàn toàn bị bóp nghẹt ngay tại chỗ, không hề rò rỉ ra ngoài Hải Vân Phong dù chỉ một li, tránh cho giới tu tiên Âu Lạc Thần Châu lại một lần nữa rơi vào cảnh hoảng loạn tột độ.
“Đa tạ sư phụ chỉ dạy! Canh cá của sư phụ thực sự là… mỹ vị nhân gian!” Sở Phong vội vàng đặt bát xuống, dập đầu lia lịa trước mặt Diệp Phi để tạ ơn. Hắn biết sư phụ vừa ra tay giúp hắn ổn định tu vi mới đột phá.
Lục Thanh Tuyết cũng đứng dậy, cung kính cúi đầu: “Sư tôn tay nghề cao siêu, đồ nhi vô cùng sùng bái.”
Diệp Phi cạn lời, xua xua tay nói: “Thôi thôi, bớt nịnh nọt đi. Ăn nhanh lên rồi dọn dẹp. Thằng nhóc Sở Phong, nhớ rửa cái chảo đen cho thật sạch đấy nhé! Ta đi ngủ trước đây, dạo này thời tiết thất thường làm người ta cứ buồn ngủ suốt.”
Nói xong, Diệp Phi lững thững đi vào phòng trong, đóng cửa lại để đi ngủ trưa, bỏ mặc hai vị đệ tử vẫn đang chìm đắm trong sự kinh hoàng và sùng bái tột độ.
Dưới gầm bàn tre, chú chó nhỏ Tiểu Hắc thấy Diệp Phi đã đi khuất, liền nhanh nhảu bò ra. Nó nhìn cái chảo đen rỉ sét đang đặt trên bếp lò, rồi lại nhìn khúc xương cá chép còn sót lại trên bàn, khẽ nuốt nước bọt. Nó thầm nghĩ:
“Cái chảo đen này… quả thực là một món hung khí diệt thế vô cùng đáng sợ. Một nhát đập xuống chắc chắn nát đầu một vị Ma Vương thời Thái Cổ chứ chẳng chơi. Xem ra mình phải trung thành làm chó canh cửa cho tốt, nếu không lỡ tay làm chủ nhân nổi giận, ngài cầm cái chảo này đập một nhát thì Thôn Thiên Ma Lang cũng biến thành thịt cẩu bảy món mất!”
Nó vội vàng ngậm lấy khúc xương cá chép chứa đầy đạo vận hỗn độn dưới đất, ngoan ngoãn chạy ra ngoài hiên nằm canh cửa, cái đuôi vẫn không ngừng vẫy vẫy trong gió chiều Hải Vân Phong ấm áp.